Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 74



“Ba, con không thể ly hôn!” Những lời lúc trước Tiêu Dĩ Thư còn có thể chịu nhịn được, thế nhưng bảo cậu ly hôn thì quá đáng lắm rồi, đây là quyết định mà cha mẹ bình thường sẽ nói ra sao?

“Không ly hôn chẳng lẽ lại để mày làm cả nhà bẽ mặt theo mày à?” Tiêu Hải không thể chịu nổi nhất chính là việc Tiêu Dĩ Thư chống đối ông ta. Chỉ cần Tiêu Dĩ Thư cãi một câu là ông ta lại giống như đánh máu gà vậy, không mắng cho mấy câu thì tuyệt đối không bỏ qua. Bây giờ Tiêu Dĩ Thư lớn rồi, ông ta còn thường xuyên ra tay đánh nhiều hơn lúc cậu còn nhỏ. “Ly hôn, nhất định phải ly hôn! Mày không chịu ly hôn tao sẽ tìm đến tận nhà kia, làm ầm ĩ náo loạn lên, xem bọn chúng có đồng ý không!”

Ba người khác đều không nói gì, nhưng chỉ cần xem sắc mặt là biết, không ai đứng về phía Tiêu Dĩ Thư hết, thật giống như trong cái nhà này chỉ có bốn người họ, còn Tiêu Dĩ Thư là thừa thãi vậy.

Tại sao chứ, rõ ràng tôi chẳng cần gì trong cái nhà này, không cần nhà cũng không cần tiền, chỉ cần các người tham dự hôn lễ của tôi; càng không trông chờ vào cái gì mà chúc phúc, chỉ cần làm bộ làm tịch là được, dù sao cũng không thể chỉ có cha mẹ của một bên có mặt trong hôn lễ, chỉ một chút yêu cầu nhỏ nhoi ấy mà cũng không thể đáp ứng sao; thậm chí còn bắt tôi ly hôn, các người coi kết hôn là thứ gì, trò chơi à, nói kết là kết nói ly là ly, chỉ vì nó khiến các người không vui bẽ mặt?

Theo như tình huống hiện tại, Tiêu Dĩ Thư cảm thấy không cần thiết phải nói gì nữa, có nói thêm nhiều đến đâu với bọn họ cũng chỉ là vô dụng. Cậu phải chịu đựng cuộc sống thế này đã là quá đủ rồi, cậu không muốn về sau Lê Cẩn cũng phải chịu đựng cái nhà này mỗi ngày!

Đã không vừa ý nhau được, Tiêu Dĩ Thư nhặt nốt chỗ rau kia xong thì đứng dậy rời đi: “Hai ngày sau con sẽ cho người mang thiếp mời đến, có đi hay không là tùy mọi người.”

Nói xong thì quay người rời đi, mặc cho Tiêu Hải mắng chửi phía sau.

Tiêu Hải hô hoán với những người khác: “Ngăn nó lại! Không được để nó làm cả nhà bẽ mặt!” Sau đó thì cũng tự đứng dậy đuổi theo.

Nhưng mà Tiêu Dĩ Thư chạy đi rất nhanh, chỉ một lát đã xuống tầng, mấy người Tiêu Hải đuổi theo đằng sau nhưng hoàn toàn không thể đuổi kịp Tiêu Dĩ Thư. Sau khi ra khỏi tiểu khu không được một lát, đột nhiên bọn họ nhìn thấy Tiêu Dĩ Thư lên một chiếc xe, hơn nữa còn là xe rất xịn.

Mấy người Tiêu Dĩ Thư không đuổi theo nữa. Tiêu Hải cũng không biết đó là nhãn hiệu gì, nhưng ông ta có thể nhận ra đó là xe xịn, hoàn toàn không giống với loại xe mà hàng xóm láng giềng trong tiểu khu này thường đi.

Ông ta không biết, nhưng Tiêu Trí Huy và Tiêu Mật Kỳ thì biết rõ. Tiêu Trí Huy nói: “Đó là Bentley, kiểu dáng này ít nhất cũng phải từ ba đến năm trăm vạn.”

“…” Tiêu Hải trợn trừng mắt, cả căn nhà của bọn họ cũng chưa được năm trăm vạn đấy biết không!

“Xem ra anh ta ở rể trong một gia đình rất có tiền, thảo nào mà không cần cái gì trong nhà, đi loại xe tốt như vậy, có lẽ anh ta cũng gai mắt với chút đồ trong nhà ấy chứ!” Tiêu Trí Huy cảm thấy vận số của Tiêu Dĩ Thư thật sự là quá tốt, nhà bạn gái của cậu ta cũng có chút tiền, nhưng không thể nào mua được Bentley, tại sao Tiêu Dĩ Thư lại tốt số như thế?

Có điều cậu ta nghĩ đến chuyện người phụ nữ kia nhất định rất xấu xí là lại thấy cân bằng một chút, ít ra thì bạn gái cậu ta cũng rất xinh đẹp, nếu vợ của Tiêu Dĩ Thư đẹp, có thể cậu ta sẽ không nói được gì, hơn nữa đẹp thì sẽ không thèm để mắt đến cái loại như Tiêu Dĩ Thư này.

Bốn người mang theo tâm tình phức tạp quay về nhà, sau đó thì ngồi vào bàn nói về hôn sự của Tiêu Dĩ Thư.

“Ba, đến lúc đó chúng ta có tham dự hôn lễ không?” Tiêu Mật Kỳ không thể đưa ra ý kiến được. Chuyện Tiêu Dĩ Thư ở rể quả thật sẽ làm cả nhà bẽ mặt, nhưng mà đối phương lại nhiều tiền đến mức có thể đi được Bentley, vậy thì chút bẽ mặt đó cũng chả sao cả, dựa theo tính cách của Tiêu Dĩ Thư, nhà bọn họ được thơm lây còn không phải là rất dễ dàng sao.

Hiển nhiên mấy người kia cũng nghĩ vậy. Quý Cần nhìn sắc mặt Tiêu Hải, rồi lên tiếng: “Vậy thì cứ đi xem sao, khó khăn lắm Dĩ Thư mới tìm được một người có điều kiện tốt như thế, chúng ta phản đối cũng không hay lắm.” Đứa con chồng tìm được một người có điều kiện tốt như vậy, bà ta nói không ghen tỵ chắc chắn là giả, bà ta cũng hy vọng con trai mình có thể tìm được một nhà như vậy lắm chứ, không, nếu tốt hơn thế thì càng tuyệt!

Nhưng tình hình thực tế thì không phải vậy, nhà bạn gái của con trai mình không thể đi nổi Bentley, bà ta cũng chỉ có thể tưởng tượng thôi.

Còn hôn lễ thì nhất định phải đi, nhà giàu như vậy, không biết chừng mình còn thơm lây được, nếu bọn họ không đi, không phải là kết thù với người ta sao.

Điều duy nhất làm Quý Cần được an ủi chính là, Tiêu Dĩ Thư ở rể, con trai bà ta không cần ở rể, chỉ riêng điều này thôi cũng tốt hơn Tiêu Dĩ Thư gấp vạn lần!

Tiêu Hải cũng hiểu ý của Quý Cần, không thể ngăn cản hôn sự này được, bỏ lỡ một nhà thông gia có tiền như vậy thì quá đáng tiếc, có điều ông ta vừa nặng lời như thế với Tiêu Dĩ Thư, lúc này cũng không tiện thu hồi lại.

“Được rồi, chờ thiếp mời được mang đến rồi nói tiếp, tôi muốn xem xem rốt cuộc nhà kia là thế nào.” Tiêu Hải ho nhẹ một tiếng để che giấu sự xấu hổ của mình, nếu không phải nể mặt đối phương có tiền như thế, ông ta đã xông thẳng đến nhà làm loạn rồi, đến Lê Thị gây sự thì bị bắt, nhưng đến nhà của đối tượng mà con mình kết hôn để gây sự dù sao cũng không thể cũng bị bắt chứ?

Cho nên mới nói, nỗi lo lắng trước đây của Tiêu Dĩ Thư căn bản chỉ là dư thừa. Cậu biết người nhà cậu thích cố tình gây sự, nhưng cậu đã quên mất một điều, bọn họ càng yêu tiền hơn, không thì sao có thể bằng mọi giá cũng muốn moi tiền của cậu chứ, thỏa hiệp vì chút tiền đương nhiên vẫn có thể nhịn xuống được.

“Sao, người nhà em nói thế nào?” Vừa thấy Tiêu Dĩ Thư về nhà, Lê Cẩn đã đến hỏi. “Bọn họ có đến tham dự hôn lễ không?”

“Em cũng không biết, có thể có, có thể không, có khi sẽ đến để phá hỏng cũng nên.” Cậu vừa nhớ lại lúc nãy Tiêu Hải bảo cậu ly hôn là lại thấy tức ngực, nhưng cậu sẽ không nói gì với Lê Cẩn, sợ Lê Cẩn đau lòng. “Hai ngày sau em sẽ nhờ người mang thiếp mời đến, đợi đến lúc đó rồi nói.”

“Ha ha ha ha, không sao đâu, không cần sợ có người đến phá hỏng, em tưởng anh chỉ ngồi không thôi à?” Lê Cẩn cảm thấy Tiêu Dĩ Thư cẩn thận quá mức. “Em đó, sau này chuyện của chúng ta công khai rồi, em sẽ phải ứng phó với rất nhiều người nữa, phải phô bày thật nhiều khí thế vào, đừng có sợ này sợ nọ, em sợ cái gì chứ? Đến lúc đó sẽ có không biết bao nhiêu người đến nịnh bợ em nữa đấy!”

Tiêu Dĩ Thư nhìn Lê Cẩn, hắc tuyến: “Em không nhìn ra đấy, anh cũng tự kỷ quá!” Nịnh bợ em còn không phải vì anh à!

Mấy hôm sau, vào lúc cách hôn lễ chỉ còn hơn mười ngày, cuối cùng người của Tiêu gia cũng nhận được thiếp mời của Tiêu Dĩ Thư.

Đương nhiên thiếp mời cực kỳ tinh xảo, mở ra xem, bên trong còn có ảnh cưới của Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư, tấm ảnh cũng đẹp khỏi chê, là chụp từ góc độ bên cạnh, trán của hai người nhẹ nhàng dựa vào nhau, vô cùng ấm áp.

Tiêu Hải muốn xem người đầu tiên. Ông ta vừa mở thiếp mời ra đã choáng váng, hai tay run rẩy đưa thiếp mời cho Quý Cần, hỏi: “Xem hộ tôi xem, đây là hai thằng đàn ông đúng không?”

“Cái gì?” Tiêu Hải vừa nói xong, ba người khác cũng sững ra, đàn ông?

Tiêu Dĩ Thư kết hôn cùng một người đàn ông? Làm sao có thể? Trung Quốc không có bất cứ một điều luật nào cho phép đàn ông và đàn ông có thể kết hôn!

Quý Cần nhìn thấy xong cũng sợ hãi, đàn ông? Trời!

Tiêu Trí Huy và Tiêu Mật Kỳ nhìn thấy xong thì không chỉ sợ hãi đơn giản như vậy, ánh mắt hai người như sắp rơi xuống đất đấy biết không!

Người kết hôn với Tiêu Dĩ Thư chính là Lê Cẩn! Tổng tài của tập đoàn Lê Thị, Lê Cẩn!

Oh my god!

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.