Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 78



Lúc Lê Cẩn đến Nhã Trúc Hiên, Tiêu Dĩ Thư đã uống rượu đến mức say mèm, nhưng thật ra lúc này cậu không còn uống rượu nữa, chỉ là cứ nằm nhoài trên bàn không chịu dậy. Mấy nhân viên bên cạnh rất sốt ruột, giám đốc thì nôn nóng đứng ngoài cửa chờ Lê Cẩn. Ông ta cũng không biết Tiêu Dĩ Thư là thần thánh phương nào, chỉ biết là một vị khách cực kỳ cực kỳ quan trọng, Lê tổng còn đích thân dặn dò ông ta cơ mà, bọn họ tuyệt đối không thể để người ta gặp chuyện không may được.

“Tiểu Thư.” Lê Cẩn nhìn thấy Tiêu Dĩ Thư nằm gục trên bàn, mặt mũi đỏ ửng mà đau lòng không thôi, rốt cuộc là chuyện gì đây, sao lại một mình uống say đến mức này! Anh sờ mặt Tiêu Dĩ Thư, vừa nóng vừa đỏ. “Mau đứng dậy đi, anh đưa em về nhà.”

Tiêu Dĩ Thư đang nhắm mắt, nghe thấy giọng nói và hơi thở quen thuộc thì hơi mở mắt ra, vừa nhìn thấy Lê Cẩn, toàn thân đều có cảm giác an toàn. Cậu giãy dụa ngồi dậy vùi đầu vào hõm vai Lê Cẩn: “Lê Cẩn…” Trong giọng nói còn có chút nghẹn ngào.

“Sao thế, rốt cuộc là làm sao?” Lê Cẩn nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng. “Không sao đâu, có anh ở đây.”

Những nhân viên bên cạnh đều vội vàng quay đầu đi, ai cũng cảm thấy ngại ngùng, rốt cuộc Lê tổng có quan hệ thế nào với vị Tiêu tiên sinh này vậy, hai người đàn ông mà cứ ôm ấp nhau như thế, thật là kỳ quái, hơn nữa không phải Lê tổng sắp kết hôn rồi sao?

“Em buồn lắm…” Tiêu Dĩ Thư cũng không biết mình nên nói gì mới được, trong lòng vừa đau đớn vừa căm ghét, chỉ muốn phát tiết hết ra. Nhưng đó đều là người thân của cậu, cậu không biết phải làm sao nữa, nếu là người ngoài, cậu hoàn toàn có thể không quan tâm ngó ngàng đến, thế nhưng đó lại là người thân của cậu…

“Không sao đâu, không sao đâu. Ngoan, về nhà cùng anh, chúng ta về nhà rồi nói.” Lê Cẩn vỗ nhẹ vào lưng Tiêu Dĩ Thư dỗ dành. “Đừng buồn, có anh ở đây rồi, uống nhiều rượu thế này rất hại thân, chúng ta về nhà được không?”

“Vâng…” Hiện tại Tiêu Dĩ Thư chẳng muốn nghe ai nói hết, chỉ Lê Cẩn nói mới có tác dụng với cậu.

Dỗ cho Tiêu Dĩ Thư lên xe, nhìn người nhăn mặt nhíu mày tựa vào vai mình, tâm tình Lê Cẩn cực kỳ bất ổn. Cũng không biết là xảy ra chuyện gì nữa, người mà anh luôn nâng niu trong lòng bàn tay, một câu nặng lời cũng chưa từng nói, một ngón tay cũng không nỡ làm đau, lại bị kẻ khác chà đạp như vậy!

Lê Cẩn cảm thấy tay mình rất ngứa ngáy, anh nể mặt Tiêu Dĩ Thư nên vẫn không hề làm gì đám người kia, nhưng bọn chúng vẫn không biết thu liễm!

Về đến nhà, Lê Cẩn đút cho Tiêu Dĩ Thư uống chút canh giải rượu, sau đó định đưa cậu lên giường ngủ.

“Tắm… Em muốn tắm.” Tuy rằng Tiêu Dĩ Thư đã uống say đến mức đầu óc mơ hồ, nhưng bây giờ thời tiết nóng nực, cậu còn uống rất nhiều rượu, cảm giác cực kỳ khó chịu, phải tắm trước mới có thể lên giường được.

“Được được, đi tắm.” Lê Cẩn bế Tiêu Dĩ Thư đang mơ mơ màng màng vào phòng tắm, tắm rửa cho cậu, dùng khăn tắm quấn lại mới bế về giường, cả quá trình khá là giày vò.

Có điều Tiểu Thư như thế này thật là nhu thuận, đã lâu rồi không cho mình động chạm, hiếm lắm mới có ngày hôm nay yếu đuối như vậy, quả nhiên cảm giác được ỷ lại dựa dẫm thật là tuyệt!

Đắp chăn cho Tiêu Dĩ Thư xong, Lê Cẩn cũng đi tắm. Anh thấy dáng vẻ Tiêu Dĩ Thư thế này không giống như buồn ngủ, đợi lát nữa sẽ nằm nói chuyện cùng cậu vậy, nghe một chút về tâm sự của cậu.

Chờ đến khi Lê Cẩn tắm xong lên giường, thấy Tiêu Dĩ Thư cứ mở to mắt nhìn trần nhà, cả người cứ ngây ngây ngốc ngốc.

Lê Cẩn lại bắt đầu đau lòng.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.