Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 79



Lê Cẩn lên giường nằm nghiêng bên cạnh Tiêu Dĩ Thư, tay phải vuốt ve mái tóc Tiêu Dĩ Thư: “Còn khó chịu nữa không, có muốn nôn không?”

Tiêu Dĩ Thư lắc đầu, cậu tắm xong đã tỉnh táo hơn nhiều.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói cho anh nghe đi, đừng giấu trong lòng.” Lê Cẩn nhẹ nhàng dỗ dành. “Sắp tổ chức hôn lễ rồi, có chuyện gì chúng ta phải giải quyết hết thì hôn lễ mới thật sự vui vẻ được.”

Tiêu Dĩ Thư quay người nằm nghiêng đối mặt với Lê Cẩn. Thực sự chuyện này rất khó nói ra miệng, người nhà của cậu không chỉ không tôn trọng cậu, còn không tôn trọng Lê Cẩn, bọn họ coi Lê Cẩn là cái gì chứ, bất cứ ai cũng có thể điều khiển anh sao! Tùy tiện lôi một người không biết đến làm cô dâu, chỉ có những kẻ bị bệnh tâm thần mới làm ra được chuyện này!

Cậu không hiểu rốt cuộc đầu óc của mấy người nhà cậu nghĩ thế nào nữa, tại sao lại có thể có ý nghĩ kỳ lạ đến mức độ đó, chỉ cần người ta hơi có đầu óc một chút thôi sẽ không bao giờ có cái suy nghĩ này.

Cuối cùng, Tiêu Dĩ Thư vẫn kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Lê Cẩn nghe. Khi cậu nói đến ý định cho người khác đến làm cô dâu thay, Lê Cẩn đã đờ người ra một lúc lâu, mãi mà không hồi thần lại được.

“… Anh nói gì đi chứ.” Tiêu Dĩ Thư biết chuyện này quả thực rất khó để nói thành lời, nói ra sẽ chỉ thấy mất mặt, cậu đã chuẩn bị tốt nếu Lê Cẩn nổi giận rồi, thế nhưng sao Lê Cẩn không nói lấy một câu chứ, điều này càng khiến cậu bất an hơn.

Lê Cẩn dùng vẻ mặt quái dị nhìn Tiêu Dĩ Thư một lúc lâu mới lên tiếng: “Anh cực kỳ khó hiểu, em thật sự là con ruột của Tiêu Hải hả?” Ba người khác thì thôi cũng đành, vốn dĩ quan hệ với mẹ kế và các anh chị em cùng cha khác mẹ đã rất khó có thể hòa thuận rồi, nhưng Tiêu Hải là cha ruột mà, thứ cho kiến thức của anh nông cạn, thật sự trong số tất cả những người anh đã gặp trong cuộc đời, anh chưa từng thấy người cha nào như vậy, đúng là được mở rộng tầm mắt mà!

“Á…” Tiêu Dĩ Thư sửng sốt. “Đúng thế, nhất định là con ruột rồi.” Theo như tính cách của Tiêu Hải, nếu cậu không phải con ruột của ông ta, làm gì có chuyện ông ta cho cậu học cấp ba, một khi giáo dục phổ cập kết thúc khẳng định sẽ chẳng thèm ngó ngàng đến cậu nữa.

Kỳ thật đó cũng là điều Tiêu Dĩ Thư thấy may mắn, may là khi đó thành tích của cậu rất tốt, Tiêu Hải cũng chưa vô liêm sỉ như bây giờ, vì thể diện nên không đuổi cậu đi, nếu không thì thực sự không biết hiện tại cậu thành bộ dạng gì nữa.

Thế giới quan của Lê Cẩn đã thay đổi hết lần này đến lần khác bởi những điều lạ lùng đó, bất luận thế nào anh cũng không thể hiểu nổi tại sao một người cha lại có thể đối xử với con ruột của mình như vậy, nếu đứa trẻ đó không biết nghe lời, luôn gây tai họa thì cũng thôi, nhưng rõ ràng Tiểu Thư nhà anh rất ngoan ngoãn mà, thành tích học tập còn tốt như thế, công việc hiện tại cũng không chê vào đâu được, dáng vẻ cũng ưa nhìn, hầu như luôn hữu cầu tất ứng với người nhà.

Đối với một người con như vậy, cho dù không thích đi chăng nữa, cũng không cần thiết phải đến mức coi như kẻ thù thế chứ, đang nghĩ cái gì vậy? Đầu óc bị ngấm nước à?

Càng ngấm nước hơn chính là, bọn họ còn có ý nghĩ muốn thay đổi nhân vật chính trong hôn lễ, bọn họ tưởng bọn họ là ai, Lê Cẩn anh là con mèo con chó nào đó ngoài đường, bất cứ một kẻ vớ vẩn nào cũng có thể đến gần sao?

Thật sự là phải tức quá mà cười lại.

“Đừng buồn nữa, người nhà như vậy không đáng để em đau lòng vì bọn họ.” Lê Cẩn ôm Tiêu Dĩ Thư vào lòng. “Trong cái nhà đó chỉ có mình em là tốt, cách nghĩ của bọn họ khác thường đến mức anh không dám tin vào tai mình. Không sao đâu, anh sẽ xử lý tốt, em cứ yên tâm chuẩn bị hôn lễ là được rồi.”

“Nhưng mà…”

“Đừng nhưng mà, cứ giao cho anh, em đổi số di động đi, cái số hiện nay đừng dùng nữa, cũng đừng liên lạc với người nhà, chính em cũng biết, mỗi lần bọn họ liên lạc với em đều không có chuyện tốt gì, ngay cả kết hôn cũng muốn tính kế với em, em không đổi số sẽ không được yên đâu.” Lê Cẩn cảm thấy Tiêu Dĩ Thư quá là đáng thương, lớn lên trong cái gia đình như thế mà tâm tính không bị lệch lạc, thật sự là quá khó khăn. “Còn trong nhà và công ty, ở đâu cũng có bảo vệ bảo tiêu, không phải lo gì hết, bên phía bọn họ để anh xử lý, sau này nhất định bọn họ sẽ không làm phiền em.”

Tiêu Dĩ Thư còn định nói gì nữa, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra lời, cậu luôn nhẫn nhịn không hạ quyết tâm đoạn tuyệt với người nhà mình, nhưng chuyện này đã chạm vào giới hạn của cậu, cuộc hôn nhân của cậu và Lê Cẩn là nghiêm túc hẳn hoi, không phải trò đùa, không thể bị đùa giỡn như vậy, rõ ràng hai người có thể quang minh chính đại, tại sao phải lén lút vụng trộm chứ!

Vì Tiêu Dĩ Thư quá thất vọng về Tiêu Hải nên đã không suy nghĩ kỹ càng, nhưng Lê Cẩn thì hiểu rõ, thật ra đám người Tiêu gia đang mưu đồ tới vị trí tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị, cái con bé Tiêu Mật Kỳ kia chắc chắn đang muốn nhân cơ hội để kết hôn thay Tiêu Dĩ Thư. Một khi cô ta thật sự trở thành cô dâu trong hôn lễ, vậy thì danh phận bên ngoài đã được quyết định. Đã tổ chức một hôn lễ lớn như thế, vậy thì sau này chính anh cũng không dễ dàng làm gì, thật sự đăng ký kết hôn với cô ta là điều không thể rồi, thế nhưng mà khó chịu lắm. Cô ta đã có danh phận rồi, sau này có khi sẽ lại có nhiều ý định ghê tởm hơn, nếu thế chắc chắn về sau cả nhà mình chẳng thể yên ổn được một ngày.

Tục ngữ nói rất hay, mời thần thì dễ tiễn thần mới khó.

Nếu làm vậy, chính anh và Tiêu Dĩ Thư vẫn phải lén lút vụng trộm một cách hèn hạ, tại sao Tiểu Thư của anh phải chịu nỗi sỉ nhục đó chứ, một khi bị phát hiện còn không biết bị nói thành thế nào nữa, kẻ thứ ba là nam giới? Cướp chồng của em gái?

Ha ha, nếu là nhà khác thì có thể không sao, nhưng với đặc tính của đám người Tiêu gia, bọn chúng thực sự có thể bịa đặt ra loại chuyện đó!

Huống chi mục đích khiến anh tổ chức hôn lễ chính là muốn nói với tất cả mọi người, anh và Tiêu Dĩ Thư là một đôi, sao có thể để kẻ khác phá hỏng được!

Thật sự là não tàn đến mức không biết phải nói gì mới được, lúc bọn họ có ý tưởng này chẳng lẽ không nghĩ đến chuyện anh sẽ không đồng ý sao?

Nếu phải lén lút vụng trộm với Tiểu Thư, vậy thì ngay từ đầu đã không tổ chức hôn lễ, tôi đã phải giấu diếm lâu như vậy rồi, nếu muốn an toàn thì cứ tiếp tục giấu diếm là được, cần gì phải vẽ vời thêm chuyện đi mời khách khứa khắp nơi, không phải bị bệnh à!

Vả lại, Lê Cẩn tôi, đường đường là tổng tài của tập đoàn Lê Thị, nếu thật sự muốn tìm phụ nữ để kết hôn giả, tôi cũng có cả đống người để lựa chọn, sao phải tìm đến Tiêu Mật Kỳ, một đứa ranh con chả giúp được gì, cũng không tự soi gương nhìn lại mình đi.

Lê Cẩn lại khuyên giải một lúc, cuối cùng Tiêu Dĩ Thư cũng gật đầu đồng ý, ngày mai cậu sẽ đổi số di động, sau này không liên lạc với người nhà nữa.

“’Đói không?” Lê Cẩn đoán có lẽ lúc ở nhà hàng Tiêu Dĩ Thư chẳng ăn được thứ gì, chắc chỉ toàn uống rượu, bây giờ cơ thể thoải mái nhẹ nhàng chắc sẽ đói bụng.

“Ừm, có một chút.”

“Cũng sắp đến giờ ăn tối, anh cũng đói rồi.” Lê Cẩn gọi người mang bữa tối lên, hai người ngồi ăn trên giường.

Hôm nay Tiêu Dĩ Thư đã phải mệt mỏi cả thể xác và tinh thần, cho nên mới chỉ ăn tối xong đã mơ màng buồn ngủ. Lê Cẩn thấy cậu ngủ say rồi mới đứng dậy mặc quần áo, hiện tại anh đang có thời gian rảnh, phải đi gặp mấy người kia thôi, không cảnh cáo một chút là không được, cứ để thế này còn không biết sẽ thành tình trạng nào nữa.

Giống như con cóc vậy, không cắn chết người được, nhưng mà rất khó chịu!

Một lát sau, Lê Cẩn cầm điện thoại di động của Tiêu Dĩ Thư lên xe ra ngoài, đi đến phương hướng của Tiêu gia. Ở trên xe, ngoại trừ anh, tài xế và bảo tiêu, còn có một luật sư.



Lại nói đến mấy người Tiêu gia, buổi trưa sau khi bị đuổi đi đã lượn lờ bên ngoài nhà hàng rất lâu, chờ Tiêu Dĩ Thư ra sẽ nói lại một lần, nhưng bọn họ vừa mới gọi điện cho Tiêu Dĩ Thư đã bị ngắt ở ngay hồi chuông đầu tiên, sau đó thì điện thoại luôn tắt máy.

Bọn họ đợi ở bên ngoài một tiếng đồng hồ cũng không thấy Tiêu Dĩ Thư đi ra, đành phải tạm thời về nhà bàn bạc đối sách khác.

Tiêu Hải không hiểu, cách làm này không phải rất hay sao, tất cả đều vui mừng, ai cũng giữ được thể diện, tại sao Tiêu Dĩ Thư không đồng ý?

Sắc mặt Quý Cần và Tiêu Trí Huy khó coi thế nào thì khỏi cần nói, còn Tiêu Mật Kỳ thì cắn môi đến mức rách da, không ngờ lại bị cự tuyệt như thế! Lại còn cự tuyệt một cách quá đáng đến vậy, dám gọi bảo vệ đến đuổi bọn họ ra ngoài!

Không nói chuyện được với Tiêu Dĩ Thư, bốn người về nhà bàn nhau xem phải làm gì bây giờ. Ba người khác thì còn tạm, chỉ riêng Tiêu Mật Kỳ thì luôn một mực khẳng định Lê Cẩn sẽ đồng ý với chủ ý này, làm vậy đều tốt cho tất cả mọi người, Tiêu Dĩ Thư chỉ là đơn phương cự tuyệt, bọn họ phải nói chuyện với Lê Cẩn mới được, dù sao Lê Cẩn mới là bên chủ đạo, lời Tiêu Dĩ Thư nói không cần quan tâm, cái hôn lễ to đùng đó cũng đâu phải do Tiêu Dĩ Thư bỏ tiền ra tổ chức.

Bàn bạc xong xuôi, ba người khác cũng chỉ còn biết đồng ý với ý định của Tiêu Mật Kỳ, bây giờ bọn họ không thể liên lạc với Tiêu Dĩ Thư được, hơn nữa Tiêu Dĩ Thư cũng đã nói không muốn bọn họ đến tham dự hôn lễ, hiển nhiên không thể nói chuyện lần nữa được.

Cho nên, kết luận cuối cùng của bốn người là, bọn họ sẽ đến Lê gia tìm Lê Cẩn hoặc là cha của Lê Cẩn để nói chuyện, nói rằng bọn họ sẵn sàng ra mặt để giữ thể diện cho cả hai bên.

Thế nhưng đến lúc bọn họ bàn bạc xong đã là buổi tối, thời gian đã muộn, nên bọn họ quyết định ngày mai sẽ đến Lê gia tìm người, hôm nay cứ nghỉ ngơi lấy sức chuẩn bị câu từ cho thật hoàn mỹ, đảm bảo ngày mai chỉ cần nói một lần là thuyết phục được ngay, nếu không, đợi thiếp mời được phát đi rồi sẽ chậm mất.

Nhưng đúng lúc này, Tiêu Hải nhận được điện thoại của Tiêu Dĩ Thư.

Nhìn cái tên hiện trên màn hình điện thoại, Tiêu Hải còn tưởng là đứa con này đã nghĩ thông suốt rồi, muốn phối hợp với cả nhà, cho nên vừa mở miệng đã lớn giọng liến thoắng: “Mày nghĩ thông suốt là tốt rồi. Không phải tao nói mày, nhưng cái tính xấu của mày phải sửa đi, trưa nay còn dám gọi bảo vệ đuổi tao ra ngoài, mày có biết tao là ba mày không? Mày ____”

“Tiêu Hải Tiêu tiên sinh phải không?” Tiêu Hải mới nói được một nửa đã bị Lê Cẩn cắt ngang. Lê Cẩn cầm di động, trong nhất thời cũng không biết phải nói gì, anh thật sự có thể lĩnh hội được nỗi bất lực của Tiêu Dĩ Thư rồi, người ở đầu điện thoại bên kia đúng là kỳ lạ mà.

“Cậu là ai?” Tiêu Hải nghe thấy không phải là giọng của con mình, bỗng giật mình.

“Tôi là Lê Cẩn.” Lê Cẩn nhìn về phía mặt trời đã sắp khuất bóng ngoài cửa xe, nói. “Tôi đang trên đường tới chỗ nhà ông, tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng gần đó. Tôi muốn nói chuyện với ông và người nhà của ông, là về sự việc hôm nay các người nói với Tiểu Thư.” Sau đó anh nói tên nhà hàng rồi cúp máy luôn.

Lê Cẩn nhìn cái tên trên điện thoại di động, nếu có thể, anh thực sự không muốn nói chuyện cùng loại người này, thật đúng là lãng phí thời gian và sức lực của anh.

Tiêu Hải nói lại lời của Lê Cẩn với người nhà, tất cả đều hơi mơ màng.

Một lát sau, Tiêu Mật Kỳ sung sướng nói: “Lê Cẩn có thể đích thân đến nói chuyện này với chúng ta, nhất định là cũng cảm thấy chủ ý này rất tuyệt, nên tới để bàn bạc đối sách đấy. Nếu không đồng ý, anh ấy chỉ cần coi như gió thoảng bên tai là được, không cần thiết phải tự mình đến một chuyến.”

Mọi người Tiêu gia đều cảm thấy rất có lý, cả nhà đều vui vẻ lên. Bọn họ nhân lúc còn thừa thời gian, vội vàng tắm rửa thay quần áo mới, tất cả chỉ mất có nửa tiếng, ai ai cũng khẩn trương.

Đặc biệt là Tiêu Mật Kỳ, cô vội vàng trang điểm lại cho thật xinh đẹp, lần đầu tiên gặp mặt, cô phải để lại cho Lê Cẩn một ấn tượng thật tốt mới được.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.