Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 80



Trên đường cũng coi như thông thuận. Lê Cẩn tới nhà hàng trước, anh đặt cả một phòng, nhưng không gọi đồ ăn, chỉ thanh toán tiền phòng.

Năm phút sau, mấy người Tiêu gia đến, có thể nhìn ra được, mỗi người đều rất dụng tâm trang điểm ăn diện. Trong mắt bọn họ, sau này Lê Cẩn sẽ thành người một nhà, Tiêu Hải còn coi Lê Cẩn như con rể mình vậy, đương nhiên, nhất định là đang đứng trên lập trường của Tiêu Mật Kỳ.

Bốn người vừa mới bước vào nhà hàng đã được nhân viên mời vào phòng, Tiêu Hải thấy trong phòng không có đồ ăn còn tưởng là Lê Cẩn tôn trọng bọn họ, chờ bọn họ đến mới để bọn họ tự gọi đồ chứ.

Não bổ là một bệnh, và hiển nhiên đám người nhà này rất khó để chữa khỏi, lại còn thời thời khắc khắc đều phát bệnh.

Lê Cẩn không nói gì, người đàn ông ngồi bên cạnh Lê Cẩn nói với bốn người với vẻ mặt không chút biểu cảm: “Mời ngồi.”

“Vị này là?” Lê Cẩn còn dẫn cả người nhà đến, xem ra rất coi trọng chuyện này, trong lòng Tiêu Hải càng vui sướng hơn.

“Tôi là luật sư của Lê tổng, tôi họ Cố.” Luật sư Cố vẫn mang sắc mặt lãnh đạm. “Mời ngồi, chúng ta ngồi nói chuyện.”

Luật sư? Bốn người Tiêu gia cảm thấy khó hiểu, sao bàn chuyện hôn sự còn phải mời luật sư đến? Chẳng lẽ còn muốn thỏa thuận gì đó? Có thể lắm.

Thế nhưng người nhà của Lê Cẩn trông kinh khủng quá, người ngồi bên trái có vẻ rất hung dữ.

“Mấy người không cần để ý đến anh ta, anh ta là bảo tiêu của Lê tổng.” Luật sư Cố nói tiếp.

Bốn người nghe xong như bừng tỉnh ra, quả thật, người có tiền như vậy quả thật nên có bảo tiêu, nếu không ra ngoài sẽ không an toàn chút nào. Đổi lại là bọn họ, nếu có nhiều tiến như thế, khẳng định cũng không dám chạy lung tung ra ngoài một mình.

Sau đó bọn họ tiếp tục phát huy đặc tính não bổ, sau cái hôn lễ não bổ kia, có khi bọn họ cũng được sống một cuộc sống có bảo tiêu đi theo cũng nên, thật sự là chỉ nghĩ thôi cũng thấy sướng rồi.

Sau khi bốn người ngồi xuống, mọi người bắt đầu vào vấn đề chính. Đây là lần đầu tiên người Tiêu gia được tiếp xúc với Lê Cẩn gần thế này, trước đây chỉ được nhìn thấy trên TV, trên mạng hoặc trên báo, ai cũng nghĩ thầm, quả nhiên người thật còn tuyệt vời hơn trên màn hình, đẹp trai còn hơn cả minh tinh nữa!

Trái tim Tiêu Mật Kỳ lại đập thình thịch, nếu thật sự có thể được gả cho người đàn ông này, vậy thì cả cuộc đời mình không còn mong ước gì hơn nữa!

“Chúng ta nói thẳng luôn đi.” Luật sư Cố lên tiếng. “Mục đích Lê tổng hẹn gặp mấy người hôm nay chắc mấy người biết rõ rồi chứ?”

Bốn người đều gật đầu, biết rõ, biết rõ, đương nhiên là biết rõ rồi, chủ ý này là do bọn họ đề xuất, làm sao có thể không biết rõ được.

Lê Cẩn nhìn vẻ mặt của mấy người này, không biết phải nói sao nữa, trông dáng vẻ bọn họ như đang rất vui sướng, hiển nhiên là đang não bổ cái gì đó, nội dung não bổ thì không cần nói cũng biết.

Chẳng lẽ các người không có một chút gì đó gọi là từ mình biết mình sao?

Luật sư Cố cũng thấy hơi buồn cười, ông không quanh co lòng vòng làm mất thời gian của Lê Cẩn, dứt khoát nói luôn: “Hôm nay Lê tổng gọi mấy người đến chỉ có một việc, đó là hy vọng sau này mấy người không được làm phiền Tiêu Dĩ Thư tiên sinh nữa, tốt nhất là đừng có liên lạc gì hết.”

Sấm sét giữa trời quang chính là tâm tình hiện tại của bốn người Tiêu gia, cái ông họ Cố này đang nói gì vậy?

Bốn người nhìn Lê Cẩn với vẻ không dám tin, lúc này Lê Cẩn mới lên tiếng, nói: “Đúng như luật sư Cố nói, tôi hy vọng sau này các người tránh xa Tiểu Thư ra một chút, hôn lễ cũng không mời các người tham dự nữa, tấm thiếp mời lúc trước coi như vứt đi, tôi không muốn để cậu ấy nhìn thấy các người thêm một lần nào hết.”

Cả bốn người đều choáng váng, không đúng mà, rõ ràng không phải như vậy mới đúng chứ, tại sao chuyện mà Lê Cẩn nói hoàn toàn không giống với những gì bọn họ đang nghĩ?

Những người khác còn chưa hồi phục thần trí lại, Tiêu Mật Kỳ đã đỏ ửng mặt vội vàng nói: “Anh Lê, không phải hôm nay chúng ta nói về hôn sự sao, cả nhà em muốn giúp anh mà!”

“Hôn sự? Chuyện này có liên quan gì đến các người? Tôi đâu có cái gì cần các người giúp?” Lê Cẩn cảm thấy buồn cười không thôi. “Còn nữa, mong đừng gọi tôi bằng cách xưng hô đó, cô không phải em gái tôi.”

“Nhưng… Nhưng các anh đều là đàn ông thì kết hôn thế nào, sẽ bị mọi người chê cười đấy, không phải em muốn thay thế anh của em, em chỉ muốn giúp các anh, giả làm cô dâu thôi.” Tiêu Mật Kỳ vội vàng giải thích, cô suy đoán trong lòng, nhất định là Tiêu Dĩ Thư trở về đã khua môi múa mép gì đó với Lê Cẩn, cho nên Lê Cẩn mới nói vậy, chỉ cần mình giải thích rõ ràng là được. “Anh không cần lo lắng, cả nhà em biết hôn lễ này là do anh của em ép buộc anh, cả nhà em sẽ khuyên bảo anh ta.”

“…” Lê Cẩn thực sự phải há hốc mồm luôn. “Rốt cuộc các người đã não bổ đến mức độ nào vậy? Sống cùng Tiểu Thư hơn hai mươi năm, đến cả tính cách cậu ấy như thế nào cũng không biết sao, cậu ấy là loại người biết ép buộc người khác à? Rốt cuộc các người có phải là người nhà của cậu ấy không?”

“Nhưng… Nhưng hai anh là đàn ông mà, nếu trong hôn lễ có phụ nữ làm tấm bia chắn, nhất định sẽ không có ai nói xấu đâu.” Tiêu Mật Kỳ vẫn không buông tha, đây là cơ hội duy nhất của cô, nhất định cô phải nghĩ ra đủ mọi cách để thuyết phục Lê Cẩn đồng ý.

“Là chính tôi muốn được sống cùng Tiểu Thư một cách quang minh chính đại nên mới quyết định tổ chức hôn lễ, nếu muốn lén lút vụng trộm, vậy thì ngay từ đầu đã không có hôn lễ, không phải tôi đang vẽ vời thêm chuyện sao? Tôi tổ chức hôn lễ chính là muốn nói cho cả thế giới biết, người bạn đời của Lê Cẩn tôi tên là Tiêu Dĩ Thư, không phải là một con chó con mèo tùy tiện nào khác!”

Quả nhiên, những lời này vừa được nói ra xong, sắc mặt Tiêu Mật Kỳ ngay lập tức xám xịt đi nhiều.

Lê Cẩn giễu cợt nói tiếp: “Huống hồ, dù tôi thật sự muốn tìm một người phụ nữ làm tấm bia chắn, sao tôi phải tìm đến Tiêu tiểu thư cô? Cô một không gia thế, hai không diện mạo, ba không bằng cấp, bốn không đầu óc, năm cũng là quan trọng nhất, lòng dạ cô độc ác! Lê Cẩn tôi có loại phụ nữ nào mà không cưới được, sao phải tự hạ thấp mình để chấp nhận hạng người cái gì cũng tồi tệ như cô, đầu óc tôi bị ngấm nước à?”

Anh nói một tràng xong, sắc mặt Tiêu Mật Kỳ trắng bệch không chút huyết sắc, những người khác của Tiêu gia cũng là tâm tình rối loạn cùng cực, lúc bọn họ tới thì đang mơ giấc mơ đẹp, không thể ngờ được sự thật lại là thế này.

Không chỉ không đạt được mục đích, còn bị sỉ nhục cực kỳ tàn nhẫn.

Tiêu Trí Huy là người lấy lại lý trí đầu tiên, nếu em gái không có hy vọng, vậy thì nói đến chuyện khác có lợi cho nhà mình đi. “Vậy ý của Lê tổng là, anh muốn chúng tôi đoạn tuyệt quan hệ với anh tôi?”

“Đúng vậy, đó chính là ý tôi.” Đối mặt với loại người nhỏ nhặt không có gì đáng kể này, Lê Cẩn không biết mình phải giữ thể diện cho người ta thế nào nữa. “Nói thẳng ra, tôi cực kỳ ghét các người, cho nên hy vọng sau này các người đừng có bất kỳ quan hệ gì với Tiểu Thư nữa.”

“Thế nhưng Lê tổng, ba tôi và anh tôi là cha con ruột. Trung Quốc không có một quy định nào cho phép đoạn tuyệt quan hệ cha con, anh nói vậy vốn dĩ không hề thực tế, dù có mang luật sư đến đây cũng vô dụng.” Tiêu Trí Huy có vẻ hiểu biết rất rõ về chuyện này.

“Đúng thế đúng thế!” Tiêu Hải cũng đã lấy lại tinh thần. “Tôi và Dĩ Thư là cha con ruột, dù thế nào cũng không đoạn tuyệt quan hệ được, nó đừng hòng muốn quẳng tôi đi để hưởng phúc một mình, nó phải nuôi tôi!”

“Ba tôi nói rất đúng.” Tiêu Trí Huy cười nói. “Thế nhưng nếu Lê tổng bằng lòng, chúng ta có thể thỏa thuận, chỉ cần anh đưa ra một cái giá thích hợp, chúng tôi cam đoan, sẽ không bao giờ làm phiền anh tôi nữa.”

Ngoại trừ một mình Tiêu Mật Kỳ là nhất quyết muốn được gả vào nhà giàu ra, ba người còn lại của Tiêu gia đều cảm thấy đây là một ý kiến hay, nếu đã không thể có quan hệ gì với Lê Cẩn, vậy không bằng đòi luôn một số tiền.

Lê Cẩn biết người nhà của Tiêu Dĩ Thư rất ghê tởm, nhưng không ngờ lại ghê tởm đến mức này, thế giới quan lại thay đổi thêm một lần.

“Cậu cũng hiểu pháp luật thật đấy.” Lê Cẩn cười lạnh với Tiêu Trí Huy, sau đó quay về phía luật sư Cố. “Ông nói với bọn họ đi!”

“Đúng vậy, quả thật Trung Quốc không có một quy định nào cho phép đoạn tuyệt quan hệ cha con, thế nhưng!” Luật sư Cố nhấn mạnh vế sau. “Tiêu Dĩ Thư tiên sinh đã là người trưởng thành, bất luận cậu ấy kết hôn hay làm việc, mấy người đều không thể can thiệp, đó là tự do của cậu ấy, mấy người không có quyền yêu cầu cậu ấy làm bất cứ điều gì!”

Nói xong, luật sư Cố nhìn sang Tiêu Hải: “Ông có tiến hành việc nuôi dưỡng Tiêu Dĩ Thư tiên sinh khi cậu ấy còn trong độ tuổi vị thành niên, cho nên quả thật cậu ấy phải phụng dưỡng ông. Song dựa theo mức lương hàng tháng chưa đến 8000 của cậu ấy, phí phụng dưỡng hàng tháng mà ông nhận được sẽ không nhiều lắm, về điều này mấy người có thể cố vấn từ luật sư khác.”

“Nhưng bất luận Tiêu tiên sinh có cho ông phí phụng dưỡng là bao nhiêu, đều không liên quan đến Lê tổng. Anh ấy không có nghĩa vụ phải phụng dưỡng ông, cho nên cái giá mà mấy người vừa nói căn bản không có căn cứ pháp luật!”

“Nhưng anh tôi kết hôn với Lê tổng!” Tiêu Trí Huy nóng nảy. “Nuôi ba tôi không phải là điều nên làm sao?”

Luật sư Cố thong thả nói: “Nhưng ở Trung Quốc, không có một quy định pháp luật nào cho phép đàn ông có thể kết hôn với đàn ông, tài sản của hai người trong bất cứ thời điểm nào đều là độc lập riêng biệt!”

Nói tới đây, người của Tiêu gia đã hoàn toàn hiểu được ý Lê Cẩn, Lê Cẩn vừa muốn bọn họ đoạn tuyệt quan hệ với Tiêu Dĩ Thư, lại vừa không muốn mất tiền, không, không phải là hoàn toàn không có, mà là cực kỳ ít ỏi, ít đến mức đáng thương, rõ ràng có một tòa núi vàng đồ sộ ở ngay trước mắt như vậy, vậy mà không thể chạm vào dù chỉ là một thỏi vàng, bảo sao người ta không khó chịu cho được?

Vì thế Tiêu Hải bắt đầu sinh sự, ý ông ta là, không trả tiền thì đừng hòng muốn phủi sạch quan hệ, dù ông ta có chết cũng là cha của Tiêu Dĩ Thư, không cho tiền ông ta sẽ gây sự!

“Các người xác định muốn gây sự với tôi?” Lê Cẩn bật cười thành tiếng. “Rốt cuộc các người có hiểu rõ tình huống không, tôi là ai? Người dám gây sự với tôi có lẽ có, nhưng tuyệt đối không phải là các người!”

Nói xong, Lê Cẩn nói với hai người bên cạnh: “Hai người ra ngoài trước đi, chờ ngoài cửa, tôi có chuyện muốn nói riêng với bọn họ.”

Luật sư Cố và bảo tiêu đều ra ngoài. Bốn người Tiêu gia lấy làm lạ, muốn nói gì mà phải bí mật như vậy.

“Được rồi, giờ chỉ còn chúng ta thôi.” Sau khi cửa phòng được đóng lại, Lê Cẩn cười nói. “Không biết các người có biết thiên kim Hạ Yên của tổng tài trước đây của Nhuận Hoa không?”

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.