Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 90



Sau cùng vẫn là Lê Cẩn lên tiếng trước, anh mỉm cười nói: “Một nhân tài như Đường tiểu thư quả nhiên rất được coi trọng, tôi hy vọng cuối cùng Đường tiểu thư có thể lựa chọn công ty chúng tôi.”

“Cám ơn Lê tổng, em sẽ suy nghĩ thật kỹ.” Mặt Đường Quả đỏ ửng lên. Quả nhiên Lê Cẩn tốt hơn nhiều so với trong các tin tức trên báo, tính tình thế này không phải là tốt lắm sao, mình còn tưởng anh ấy sẽ nóng giận chứ.

Tiêu Văn ngồi bên cạnh kinh sợ nói: “Quả Quả, có phải tớ nói sai rồi không, tớ xin lỗi, tớ không cố ý nhắc đến chuyện này, tớ ____”

“Không sao không sao, tớ biết cậu không cố ý.” Đường Quả vỗ nhẹ vào tay Tiêu Văn an ủi. “Là tớ không tốt, tớ nên sớm hỏi lại cô chủ nhiệm mới phải, bởi vì người ta lâu rồi không trả lời nên tớ đặt sang một bên, là tớ không tốt, khi về tớ sẽ giải thích rõ với cô, đúng lúc có thể mang chút đặc sản của Bali về tặng cô.”

“Quả Quả, vận khí của cậu tốt thật.” Tiêu Văn hâm mộ nói. “Lê tổng đích thân mời cậu đấy.” Cô nói chuyện không to, nhưng nhất định Lê Cẩn có thể nghe thấy.

Lê Cẩn rất coi trọng cách ăn nói của Đường Quả, vừa rồi chính anh cũng đã nói rõ như vậy, thế mà Tiêu Văn lại quy kết nguyên nhân thành vận khí tốt, Lê Cẩn cảm thấy hơi buồn cười, cô gái này thật sự không phải cố ý đấy chứ? Hai người trông có vẻ là bạn tốt, nhưng cô gái họ Đường có vẻ thiếu chút tâm nhãn, còn cô họ Tiêu thì rất có tâm kế, nhưng cả bạn trai và bạn tốt của cô ta hình như chưa hề nhận ra.

“Hì hì, vận khí của tớ chỉ tốt chút xíu thôi.” Đường Quả hơi ngại ngùng. “Văn Văn, cậu thì hoàn toàn chẳng cần dựa vào vận khí, thành tích của cậu tốt như thế, nhà trường còn giữ cậu ở lại trường mà.”

“Giữ lại trường thì có gì tốt, không gian phát triển hẹp, muốn thăng tiến một bậc phải mất rất nhiều năm.” Tiêu Văn vẫn giữ nguyên giọng điệu hâm mộ. “Vẫn là vận khí của cậu tốt hơn.”

Lúc này, đến cả Đường Quả không được nhạy bén lắm cũng đã nghe ra, Tiêu Văn cũng muốn đến Lê Thị thực tập, ở Lê Thị sẽ được phát triển rất nhanh, phạm vi thăng tiến rộng lớn, nếu để cô chọn giữa ở lại trường và đến Lê Thị, cô cũng sẽ chọn Lê Thị.

Đương nhiên Đường Quả hy vọng bạn tốt của mình có thể được như mong muốn, nhưng mình là ai chứ, làm sao có thể làm chủ thay Lê Cẩn được, cho nên đành phải cười ngu ngơ mấy tiếng để cho qua.

Tất nhiên Lê Cẩn cũng có nghe ra, thế nhưng anh vẫn tiếp tục đọc tạp chí, không hề phản ứng một chút nào, đâu phải anh muốn làm từ thiện, bất kỳ ai cũng có thể vào công ty chứ. Anh thật sự không quan tâm nhân viên của mình có phải có tâm kế hay không, có phải người tốt hay không, thế nhưng cô gái kia vừa trông đã biết không phóng khoáng, không giống người có thể làm được việc lớn, người như vậy Lê Thị chẳng cần.

“Ưm…” Đúng lúc đó, Tiêu Dĩ Thư từ từ tỉnh lại, ghế dựa tất nhiên là kém hơn giường, cậu ngủ không được thoải mái lắm, tỉnh lại xong cả người cứng còng.

“Sao thế, khó chịu à?” Lê Cẩn xoa bóp cánh tay và vai cho Tiêu Dĩ Thư. “Sắp đến trưa rồi, có đói không, ăn chút gì nhé?”

“Ừm.” Tiêu Dĩ Thư duỗi người xong thì bắt đầu chép miệng, tay trái còn sờ soạng tay Lê Cẩn.

Từ sau hôn lễ, Tiêu Dĩ Thư trở nên càng ỷ lại vào Lê Cẩn hơn, cực kỳ dính người, trong mắt Lê Cẩn, quả thực đáng yêu cực kỳ.

Lê Cẩn gọi tiếp viên hàng không mang hai phần cơm trên máy bay đến, bày bát đũa đưa khăn tay, toàn bộ quá trình đều phục vụ tận tình, những người khác nhìn thấy mà mù cả mắt luôn.

“Quả nhiên các anh rất ân ái.” Hai mắt Đường Quả sáng ngời. “Tuyệt quá!”

“Cám ơn.” Lê Cẩn thích nghe những lời này nhất.

Tiêu Dĩ Thư khó hiểu hỏi: “Hai người quen nhau?”

“Vừa mới làm quen, cô ấy tên là Đường Quả.” Lê Cẩn giới thiệu. “Đường tiểu thư nói chuyện rất hay, anh vừa mời cô ấy đến công ty chúng ta làm việc.”

“Chào cô.” Tiêu Dĩ Thư cười chào hỏi.

“Chào anh.” Lúc này Đường Quả phát hiện ra, Tiêu Dĩ Thư có phần hơi giống Tiêu Văn, trước đây mới chỉ xem trên báo, căn bản không chú ý, nhìn thấy người thật mới nhận ra.

“Sao thế?” Thấy Đường Quả cứ nhìn mình chằm chằm, Tiêu Dĩ Thư hơi lấy làm lạ. Cậu bất giác sờ mặt mình hỏi Lê Cẩn: “Có phải em bị dính cơm lên mặt không?”

“Phụt, không có.” Lê Cẩn bật cười thành tiếng, Tiểu Thư nhà anh sao mà đáng yêu quá vậy.

Nếu không bị dính cơm lên mặt, vậy cô gái kia cứ nhìn mình làm gì? “Trông tôi kỳ quái lắm à?”

“Không có không có.” Đường Quả vội vàng xua tay, sau đó chỉ vào Tiêu Văn ngồi cạnh mình, nói. “Chỉ là tôi cảm thấy bạn của tôi trông hơi giống Tiêu tiên sinh, hai người còn cùng họ nữa, đúng là trùng hợp.”

Cô vừa nói xong, cả Tiêu Dĩ Thư và Tiêu Văn đều hơi ngạc nhiên, hai người quay sang nhìn đối phương.

Tiêu Dĩ Thư nhìn Tiêu Văn, chính cậu không cảm giác được gì, vì thế tò mò hỏi Lê Cẩn: “Thật sự giống lắm à?” Trông cô gái kia rất đẹp, sao mình có thể giống cô ta chứ.

“Không giống.” Lê Cẩn lắc đầu cười.

Mặt mũi đúng là hơi giống, nhưng những đặc điểm khác thì kém xa, hơn nữa Lê Cẩn luôn cảm thấy cái gì của nhà mình cũng là tốt nhất, của nhà người khác căn bản không đáng để so sánh.

Lê Cẩn đã nói không giống rồi, những người khác cũng không tiện nói thêm gì nữa, cũng đâu thể nói ngay trước mặt anh rằng ánh mắt anh không tốt chứ, có điều Tiêu Văn lại ghi nhớ lời Đường Quả vừa nói trong lòng.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.