Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 92



“Tiêu tiểu thư, cô làm sao vậy?” Tiêu Dĩ Thư hơi khó hiểu, họ và ba người Đường Quả tách nhau ra còn chưa được bao lâu, mới chỉ hơn ba tiếng đồng hồ, vừa rồi ở trên máy bay không phải vẫn còn rất tốt sao, sao tự nhiên lại chạy ra biển khóc vậy. “Khó chịu ở đâu à?”

Tiêu Văn quay sang nhìn Tiêu Dĩ Thư, trên mặt toàn là nước mắt, ở dưới ánh trăng trông thật là lê hoa đái vũ, vô cùng đáng thương. “Không… Không sao.” Cô trốn tránh nói.

Tiêu Dĩ Thư nhìn thấy cô như vậy là hiểu rồi, nhất định không phải là cơ thể khó chịu, mà là đang có tâm sự. Cậu vừa định hỏi xem có cần giúp gì không thì đã bị Lê Cẩn kéo lại. “Đừng làm phiền người ta, cô ta trốn ở đây khóc một mình nhất định là không muốn để người khác biết, chính cô ta cũng nói không sao, đó là vì không muốn em nhiều chuyện, mau đi thôi.”

Những lời vừa rồi của Lê Cẩn đương nhiên toàn là nói bừa, Tiêu Văn như thế kia vừa trông đã biết là muốn được người khác an ủi.

Nhưng anh vừa nhìn thấy dáng vẻ này của Tiêu Văn đã cảm thấy là lạ thế nào ấy, người kiểu này nên tránh xa một chút thì hơn, dính vào không biết chừng sẽ thành phiền toái lớn.

“Là thế à…” Tiêu Dĩ Thư cảm thấy Lê Cẩn nói rất có lý, nhưng rồi cứ thấy là lạ. Nhưng mà Lê Cẩn vừa nói như vậy ngay trước mặt Tiêu Văn cũng không hề dè chừng, lời lẽ như thế sẽ đắc tội người ta đấy, có muốn nói thì cũng nên nói thầm thôi chứ.

“Đi thôi, đừng làm phiền người ta nữa.” Lê Cẩn kéo Tiêu Dĩ Thư đi luôn.

“Cô đừng đến gần mặt biển quá, nguy hiểm lắm đấy.” Đến lúc đi Tiêu Dĩ Thư còn không quên nhắc nhở Tiêu Văn chú ý an toàn, làm cho Lê Cẩn phải cười khổ.

Trên đường về Tiêu Dĩ Thư nói: “Chắc cô ấy cãi nhau với bạn trai nhỉ?”

“Chắc vậy.” Lê Cẩn không để tâm chuyện này lắm.

“Nhưng một cô gái như cô ấy khóc lóc đáng thương như vậy, sao anh không có một chút thông cảm nào thế?” Lúc Lê Cẩn nói chuyện với mấy người Đường Quả thì Tiêu Dĩ Thư đang ngủ, cho nên cậu không nghe thấy những lời Tiêu Văn nói khi ấy, lúc trước thấy Lê Cẩn khen Đường Quả nên cũng cho rằng Tiêu Văn là người rất được.

“Cái này thì có gì phải thông cảm.” Lê Cẩn khó hiểu. “Nếu là người yêu cãi nhau, chúng ta can thiệp vào chuyện tình cảm của người ta là rất vô lý, vốn không có gì cũng có thể bị hiểu lầm. Nếu là bạn bè cãi nhau, anh đoán phần nhiều là do cô ta sai, Đường Quả không giống loại người không nói lý. Mà nếu cả hai cái đều không phải, vậy chắc chắn là cô ta giả vờ giả vịt, cho nên bất luận thế nào cũng là chúng ta nhiều chuyện.”

Tiêu Dĩ Thư bị nói đến nỗi không biết đáp lại thế nào, Lê Cẩn mà ngụy biện thì thật sự không ai sánh bằng. “Được rồi được rồi, anh nói rất có lý, được rồi chứ.”

“Anh vốn đã rất có lý mà.” Lê Cẩn nắm tay Tiêu Dĩ Thư nói. “Là em quá nhẹ dạ, cũng đâu phải cô ta muốn nhảy xuống biển, em lo lắng gì chứ.”

“Vậy nếu thật sự cô ấy nhảy xuống biển thì sao? Con người lúc đau lòng buồn phiền mà xúc động một cái, có lẽ sẽ thật sự làm vậy đấy.” Lê Cẩn không nói thì thôi, vừa nói thế xong Tiêu Dĩ Thư lại lo lắng.

“Phụt, sẽ không đâu.” Lê Cẩn phì cười. “Anh thấy cô ta không phải là người có thể nhảy xuống biển.”

“Đúng rồi, lúc trên máy bay Đường tiểu thư có nói em và Tiêu tiểu thư hơi giống nhau, nhưng anh bảo không giống, rốt cuộc là có giống không? Em tự xem chẳng thấy có cảm giác gì cả.” Tiêu Dĩ Thư rất tò mò vấn đề này, cậu cảm thấy có người trông giống mình thật là thần kỳ. “Hơn nữa còn cùng họ nữa, trùng hợp thật đấy.”

“Ừm… Nếu nói có giống hay không, quả thực cũng có một chút.” Lê Cẩn ngẫm nghĩ rồi nói. “Nhưng chỉ là bề ngoài thôi, còn khí chất và ngôn hành cử chỉ thì khác hoàn toàn.”

“Vậy mà lúc đó anh còn nói không giống.”

“Nhưng trong mắt anh, em hoàn toàn khác cô ta.” Lê Cẩn đến gần nói vào tai Tiêu Dĩ Thư. “Trong lòng anh, em là độc nhất vô nhị.”

Tiêu Dĩ Thư cười ra tiếng, cậu thích những lời đường mật của Lê Cẩn.

Vốn dĩ Lê Cẩn định tối nay sẽ thân mật cùng Tiêu Dĩ Thư, thế nhưng bồn tắm mát xa trong phòng tắm của biệt thự này thật sự không thể xem thường, Tiêu Dĩ Thư mới vào chưa được hai mươi phút đã ngủ luôn.

Vì thế tối nay Lê Cẩn chẳng thể làm gì hết, bí bách suốt nửa đêm, vốn định cosplay bể bơi, thật là đáng tiếc quá, đành phải đợi đến lần sau thôi.



Sáng hôm sau.

Tiêu Dĩ Thư ngủ dậy thì thấy Lê Cẩn đang ngồi bên cạnh chơi máy tính: “Đang làm gì thế?”

“Đọc tin tức.” Lê Cẩn xoa tóc Tiêu Dĩ Thư. “Tối qua ngủ thế nào?”

“Ngủ ngon lắm, giường rất thoải mái, không hề lạ giường.” Tiêu Dĩ Thư híp mắt duỗi lưng. “Em nhớ tối qua em đang tắm, sau đó không biết gì hết, anh bế em ra ngoài à?”

Lê Cẩn buồn cười nói: “Ngoài anh ra còn có thể là ai? Em còn muốn để ai bế em?”

“Hứ, anh gọi em dậy để em tự đi cũng được mà!” Tiêu Dĩ Thư xuống giường đi đánh răng rửa mặt. “Hôm nay thời tiết rất đẹp, là một ngày tốt để đi bơi!” Biển rộng biển rộng, thật là tuyệt vời ~

Lê Cẩn nhìn dáng vẻ sinh động này của Tiêu Dĩ Thư cũng thấy tâm tình tốt hẳn lên, sau khi ra nước ngoài Tiểu Thư của anh trông như trẻ con vậy, có lẽ là do hôn lễ đã thay đổi cậu, quả nhiên nên tổ chức hôn lễ từ sớm mà ~

Ăn sáng xong hai người đi ra bãi biển, chính là bãi biển Kuta hôm qua đó. Lúc hai người ra đến nơi đã là hơn mười giờ sáng, rất đông người, trên bãi cát cũng đã có rất nhiều ô che nắng được dựng lên.

Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư cũng có ô che nắng và ghế nằm riêng, Lê Cẩn đã cho người chuẩn bị tốt mọi thứ từ một ngày trước, đồ ăn đồ uống cũng vậy, đầy đủ mọi thứ, còn chuẩn bị luôn cả một chiếc phao bơi cá heo đáng yêu cho Tiêu Dĩ Thư vì cậu không biết bơi.

Vốn định chuẩn bị phao cấp cứu, nhưng Tiêu Dĩ Thư cảm thấy dùng cái đó sẽ bị mất mặt, cho nên đổi thành phao bơi cá heo.

Lê Cẩn thì cảm thấy dùng cái nào cũng mất mặt, phao bơi cá heo không phải càng ngây thơ hơn sao?

“Anh không hiểu!” Tiêu Dĩ Thư cảm thấy phẩm vị của Lê Cẩn có chút vấn đề.

“OK, OK, anh không hiểu.” Lê Cẩn không muốn cãi lại Tiêu Dĩ Thư, anh phải nhịn cười cực kỳ vất vả, dạo này Tiểu Thư của anh càng lúc càng đáng yêu.

Ngay vào lúc hai người cởi quần áo dưới ô che nắng chuẩn bị xuống biển, lại gặp mấy người Đường Quả.

“Hi, Lê tiên sinh, Tiêu tiên sinh, trùng hợp quá.” Đường Quả cười nhẹ chào hỏi Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư, bên cạnh cô là Cố Hải và Tiêu Văn cũng chào hỏi.

Hôm nay Đường Quả ăn mặc rất nóng bỏng, khuôn mặt cô kiều mị, dáng người cũng rất tuyệt, bộ đồ tắm tam giác màu đen làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô, cực kỳ hấp dẫn.

Đồ tắm của Tiêu Văn mà so sánh với bề ngoài của cô thì cũng khá mạnh bạo, là bộ đồ màu đỏ kiểu thắt dây, ở cổ và lưng đều có sợi dây nhỏ buộc lại, từ bộ quần áo hôm qua thì không nhìn ra, hôm nay nhìn lại, bộ ngực cũng rất đầy đặn, nhưng eo được quấn khăn voan mỏng màu trắng nên phần đùi hầu như bị che hết, trông như ẩn như hiện thế này lại càng hấp dẫn người khác hơn.

Tối hôm qua cô còn ngồi khóc lóc bên bờ biển, hôm nay lại trông có vẻ không có gì khác thường, vẫn là dáng vẻ dịu dàng vô hại.

“Đúng vậy, trùng hợp thật.” Lê Cẩn chào hỏi ba người xong thì đưa Tiêu Dĩ Thư xuống biển. Tiêu Dĩ Thư đã nói với anh là muốn học bơi, vốn định học ở ngay bể bơi, nhưng đã đến tận đây rồi, bể bơi không thú vị bằng.

“Em thấy Tiêu tiểu thư có vẻ không còn gì vướng mắc nữa, thật tốt quá.” Tiêu Dĩ Thư yên tâm nói. “Hôm qua em còn sợ cô ấy nghĩ quẩn cơ.”

“Chuyện của người khác em lo lắng cái gì chứ, em cứ nghĩ đến một người phụ nữ xa lạ là thế nào hả?” Lê Cẩn giả vờ tức giận. “Em nên nghĩ đến anh thời thời khắc khắc!”

“Phụt!” Tiêu Dĩ Thư bật cười. “Chẳng lẽ anh còn ghen à?”

“Không được sao?”

“Được được được! Hiếm khi nhìn thấy anh ghen, làm em vui vẻ thử xem ~”

“…”

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.