Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 95



Trong lòng Tiêu Dĩ Thư hơi khó chịu nhưng cũng không nói gì, cậu cũng đâu thể xông đến tách hai người ra, Tiêu Văn còn đang để trần nửa người trên mà.

Đáng giận nhất chính là nửa người trên của Lê Cẩn cũng trần trụi, vừa đi tắm biển nên cơ thể rất dính, ai cũng không muốn mặc áo, cứ tắm trước rồi nói.

Giờ thì hay rồi, cả hai người đều để trần phía trên, cứ ôm như vậy, quả thực không thể tốt được!

Nếu Lê Cẩn biết Tiêu Dĩ Thư đang nghĩ gì thể nào cũng kêu oan uổng, tay anh không hề chạm vào Tiêu Văn, hoàn toàn là đối phương chủ động đấy chứ.

Thôi bỏ đi, tạm thời cứ nhịn một chút. Có điều Tiêu Dĩ Thư đang giận dỗi nên anh không nhặt khăn tắm, mà là ra hiệu cho người hầu bên cạnh. Người hầu kia nhặt khăn tắm lên khoác vào cho Tiêu Văn, Tiêu Văn thì mặt mũi đỏ bừng rời khỏi người Lê Cẩn, sau đó nhẹ nhàng lấy tay giữ khăn tắm.

Cô đang cúi đầu, nên không nhìn thấy mặt Lê Cẩn, cô nhất định phải tách khỏi người Lê Cẩn thì mới quấn khăn tắm che trước ngực được, tốc độ mà chậm, khẳng định sẽ lại trần trụi, nếu Lê Cẩn cúi đầu xuống, chắc chắn sẽ nhìn thấy cảnh tượng trước ngực cô.

Cô đã nghĩ rất tuyệt đấy chứ, thế nhưng Lê Cẩn không có hứng với cô, còn chả thèm liếc nhìn cô một cái, tất cả đều chỉ uổng công.

Tiêu Dĩ Thư chứng kiến mọi chuyện, trong lòng rất khó chịu, nhưng chính mình đã muốn giúp đỡ nên mới đưa người ta về đây, ban đầu Lê Cẩn còn ghét bỏ phiền phức khuyên mình nữa kìa.

Có chút uất nghẹn.

Người hầu dẫn Tiêu Văn đến phòng dành cho khách để tắm rửa, Tiêu Dĩ Thư và Lê Cẩn thì về phòng mình tắm.

“Sao thế?” Lê Cẩn thấy sắc mặt Tiêu Dĩ Thư không tốt đẹp gì. “Không phải là thấy mỹ nữ nhảy vào người anh nên ghen chứ?”

“Ai bảo thế!” Tiêu Dĩ Thư cảm thấy giọng điệu của Lê Cẩn cực kỳ đáng ghét, cậu đánh một cái vào người Lê Cẩn, sau đó thở phì phò chạy vào phòng tắm.

Lê Cẩn cười nhẹ, thế này không phải là ghen sao, quả nhiên Tiểu Thư rất yêu mình mà ~

Chờ khi hai người tắm rửa xong, sấy khô tóc rồi ra ngoài, Tiêu Văn cũng đã tắm xong, mặc quần áo mới ngồi trong phòng khách.

Trong phòng cô không có máy sấy, cho nên tóc vẫn ướt, xõa xuống trước ngực và sau lưng, trông có vẻ quyến rũ hơn bình thường. Mặc dù bộ quần áo đang mặc chỉ tùy tiện mua ở ngoài, thế nhưng cô mặc vào lại rất đẹp, quả nhiên chỉ cần mặt xinh đẹp dáng người tốt thì mặc cái gì cũng giống hàng hiệu.

Cũng không thể cứ để cô ở đây mãi được, hai bên chỉ là bèo nước gặp nhau, không thể chăm sóc cô mãi, dù sao bây giờ đã có quần áo mới, đi đâu cũng không có vấn đề.

Tiêu Dĩ Thư và Lê Cẩn ngồi trên ghế salon đối diện với cô cùng nói chuyện, hy vọng có thể mau chóng giải quyết vấn đề của cô.

“Tiêu tiểu thư, rốt cuộc cô có chuyện gì?” Lê Cẩn dứt khoát hỏi luôn. “Nói thẳng ra, năng lực của chúng tôi có hạn, việc giúp được cho cô chỉ có thể là mua quần áo, còn những mối quan hệ với người khác như cô và bạn bè cãi nhau, chúng tôi không quản nổi, đừng nói là chúng tôi không quản nổi, đến cả cảnh sát cũng không quản được đâu.”

Tiêu Dĩ Thư cảm thấy Lê Cẩn nói vậy có phần nặng lời, thế nhưng nhớ lại chuyện ở cửa nên cậu vẫn im lặng, tuy rằng Lê Cẩn hơi nặng lời chút, nhưng hiện tại rất hợp khẩu vị của cậu.

“Em…” Tiêu Văn lắc đầu giải thích. “Không sợ các anh chê cười, tình cảnh vừa rồi của em các anh cũng thấy rồi đấy, đúng là rất mất mặt. Nhưng không phải do em không cẩn thận, mà là Quả Quả… Thôi bỏ đi, nói cho cùng vẫn là em không tốt, là em tự làm tự chịu.”

Lê Cẩn đã đoán được khoảng tám phần. Trước đây Tiêu Dĩ Thư không nói chuyện nhiều lắm với Đường Quả và Tiêu Văn nên không hiểu họ, nhưng anh thì biết mà, nghe từ ý của Tiêu Văn, cô ta thảm hại như vậy là vì Đường Quả?

“… Là Đường tiểu thư?” Tiêu Dĩ Thư nhíu mày. Từ Lê Cẩn nên cậu được biết, Đường Quả là một người rất được, cậu cũng cảm thấy Đường Quả rất sống động cởi mở, sao có thể làm ra loại chuyện đó? “Có phải có hiểu lầm gì không? Vừa rồi ở ngoài bãi biển tôi nghe thấy cô nói tranh đoạt Cố Hải gì đó…”

“Không phải… Không phải hiểu lầm.” Tiêu Văn lại bắt đầu chảy nước mắt.

Lê Cẩn cũng thấy hơi bội phục cô, nước mắt của cô gái này nói chảy là chảy, sao không đi làm diễn viên đi, một hạt giống tốt thế này chắc chắn sẽ rất có hy vọng tỏa sáng.

Đối phương đã khóc rồi, Tiêu Dĩ Thư cũng không còn cách nào, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi. Cậu không hứng thú lắm với mấy chuyện kiểu này, quan trọng nhất là biết rồi thì có thể làm gì được, chuyện tình cảm thì cậu và Lê Cẩn không giúp được gì đâu.

“Tôi và Quả Quả là bạn học cùng lớp, Cố Hải và Quả Quả là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, anh ấy là bạn trai đầu tiên của tôi, là anh ấy theo đuổi tôi, trước giờ tôi chưa từng yêu đương, tuy rằng không thích anh ấy, nhưng anh ấy là bạn của Quả Quả, tôi nghĩ chắc con người anh ấy cũng rất tốt, nên đã đồng ý thử xem.” Tiêu Văn vừa khóc vừa nói, cũng khó cho cô khi mà đang khóc vẫn có thể nói chuyện rõ ràng được. “Nhưng không ngờ Quả Quả cũng thích anh ấy, hôm nay tôi cũng mới biết, vừa rồi Quả Quả còn…”

Nói xong cô càng khóc to hơn, khóc suốt một hồi mới dừng lại. Tiêu Dĩ Thư và Lê Cẩn đều không nói gì, tuy không biết có đúng là vậy thật không, nhưng nội dung này thật sự là cẩu huyết quá.

“Vừa rồi lúc Cố Hải không có ở đấy, Quả Quả đã mắng tôi cướp mất người cô ấy thích, tình cảm thanh mai trúc mã của cô ấy và Cố Hải bị tôi phá hỏng, tôi đã giải thích mà cô ấy không nghe, ban đầu thì nói tôi không có tiền còn muốn đi chơi, dùng tiền của Cố Hải mà không biết xấu hổ, sau đó trong lúc tức giận còn kéo dây… Chuyện sau đó các anh cũng biết rồi.”

“Đúng là tôi không có tiền, nhưng lần này không phải là tôi đòi đi chơi, là Cố Hải cứ một mực muốn tôi đi, tôi vốn dĩ không muốn dùng tiền của anh ấy! Sau khi trở về nhất định tôi sẽ nghĩ cách trả tiền cho anh ấy, xem ra chỉ có thể chia tay thôi…” Tiêu Văn gắng sức giải thích, cô không muốn Lê Cẩn nghĩ mình là người ham tiền. “Chỉ mong Quả Quả đừng giận tôi nữa, tôi vốn không hề biết cô ấy thích Cố Hải, nếu tôi biết, nhất định tôi sẽ không nhận lời Cố Hải đâu, sao tôi có thể cướp bạn trai của bạn tốt được.”

Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư quay sang nhìn nhau, quả nhiên rất cẩu huyết…

Lê Cẩn không lên tiếng, anh muốn xem Tiêu Dĩ Thư định xử lý chuyện này thế nào.

“Tôi thấy Đường tiểu thư không phải người không nói lý, có lẽ giữa các cô thật sự có chút hiểu lầm nào đó cũng nên, cứ giải thích rõ ràng với nhau là tốt nhất.” Tiêu Dĩ Thư không tiếp xúc nhiều với hai người, nhưng cậu luôn nghe theo Lê Cẩn, Lê Cẩn đã nói Đường Quả rất được thì chắc chắn không sai, sẽ không đến mức cởi dây áo tắm của người ta đâu. “Chúng tôi thật sự bất lực đối với chuyện này.”

“Bây giờ em rất sợ nhìn thấy hai người họ, các anh giúp em được không?” Vừa rồi người nói là Tiêu Dĩ Thư, nhưng lúc này Tiêu Văn lại nói chuyện với Lê Cẩn. “Em sẽ không gây thêm phiền phức cho các anh đâu, chỉ cần có thể thu lưu em một thời gian ngắn, bây giờ em không có đủ tiền trong người, không thể mua vé máy bay về được… Thu lưu em một thời gian ngắn, bảo em làm gì cũng được, em sẽ tìm việc làm thêm để kiếm tiền.”

Lê Cẩn thật sự bị cô ta dọa sợ luôn rồi, cái lý do não tàn đó mà cũng nghĩ ra được, chỉ số thông minh thật sự không có vấn đề gì đấy chứ?

Tiêu Dĩ Thư cũng không muốn, họ căn bản đâu có thân quen với cô, giấu diếm bạn học đi cùng cô để thu lưu cô là chuyện gì chứ?

“Nhưng không nói cho mấy người Đường tiểu thư biết, nhất định họ sẽ rất sốt ruột, cô như thế này có thể xem như là vô duyên vô cớ biến mất đấy.” Tiêu Dĩ Thư nhìn Lê Cẩn. “Anh nói xem phải làm sao đây?”

“Em cứ xem rồi xử lý, anh nghe theo em hết.” Lê Cẩn hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến.

“Cầu xin anh đó Lê tiên sinh, cầu xin anh!” Tiêu Văn bày ra dáng vẻ cực kỳ đáng thương cầu xin Lê Cẩn.

Đến giờ thì dù Tiêu Dĩ Thư có chậm chạp đến mấy cũng phải phát hiện ra điều bất thường, cái cô Tiêu tiểu thư này từ đầu đến cuối đều không để ý đến cậu, chỉ để ý đến Lê Cẩn!

Không phải là mình rước phiền toái về nhà rồi chứ?

“Em mặc kệ đấy, chuyện này em không quản được, em về phòng trước!” Đột nhiên Tiêu Dĩ Thư nổi giận, mình đúng là bị mù mà, sao lại không nhìn ra từ sớm chứ!

Tiêu Dĩ Thư vừa mới rời đi, Lê Cẩn cũng đứng dậy muốn đi luôn, anh đang định cho người hầu đưa Tiêu Văn đi khỏi đây, cái câu chuyện cẩu huyết này anh thật sự không có hứng thú để tìm hiểu và tham dự đâu.

“Lê tiên sinh, cầu xin anh!” Tiêu Văn thấy Lê Cẩn muốn đi bèn vội vàng túm góc áo Lê Cẩn. “Giúp em được không?” Cô mở đôi mắt rưng rưng ngẩng đầu nhìn Lê Cẩn.

Lê Cẩn cực kỳ mất kiên nhẫn với cô, muốn hất tay cô ra khỏi người mình, nhưng vừa mới giơ tay thì Tiêu Dĩ Thư đột ngột quay lại.

Tiêu Dĩ Thư vừa rời đi xong thì tự nhiên nghĩ lại, dựa theo lập trường của mình, tại sao phải bỏ đi chứ, người nên đi là đối phương mới phải! Thế nên cậu lại quay lại.

Sau đó thì cậu thấy cảnh tượng Lê Cẩn và Tiêu Văn dây dưa với nhau.

Cả người cậu đều sững ra luôn.

Trong vô thức, cậu chạy như bay về phòng, cũng không biết tại sao nữa, chỉ là cậu cảm thấy không muốn nhìn thấy gì nữa.

Lê Cẩn hất mạnh tay Tiêu Văn: “Bỏ tay ra!”

“Em… Em đi giải thích với Tiêu tiên sinh, nhất định là anh ta hiểu lầm em.” Tiêu Văn lắp bắp giải thích.

Lê Cẩn vốn định không để tâm, nhưng nghĩ một chút rồi vẫn đồng ý, anh ngồi xuống lạnh lùng nói: “Hy vọng cô có thể giải thích rõ ràng với cậu ấy!”

“Nhất định rồi, Lê tiên sinh, anh cứ yên tâm!” Nói xong cô vội vàng chạy theo.

“Tiêu tiên sinh!” Tiêu Văn chạy còn nhanh hơn thỏ, đến bên cạnh Tiêu Dĩ Thư, đứng trước cửa phòng ngủ giải thích. “Anh hiểu lầm rồi, tôi và Lê tiên sinh không có gì đâu, anh ấy chỉ là… chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?” Tiêu Dĩ Thư lạnh mặt nói.

“Có lẽ anh ấy nhìn thấy mặt tôi…” Tiêu Văn ấp úng. “Nên coi tôi trở thành anh…”

Tiêu Dĩ Thư: “…”

Cậu vừa định phát hỏa thì nhìn thấy Lê Cẩn khoanh tay trước ngực đứng tựa vào cầu thang.

Lê Cẩn nở một nụ cười tươi rồi chậm rãi đi tới, nói: “Tiểu Thư, bây giờ em đã nhớ kỹ chưa, trên đời này có rất nhiều kẻ thứ ba luôn cố gắng không ngừng, nếu hôm nay anh thực sự bị cô ta cướp mất, em nói xem có phải em sẽ hối hận cả đời vì đã dẫn sói về nhà không?”

Vẻ mặt Tiêu Văn đầy khiếp sợ nhìn ra đằng sau, không phải Lê Cẩn đang chờ mình ở phòng khách sao, sao đột nhiên đã tới đây rồi?

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.