Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 96



“Có điều tuy cô ta thích làm kẻ thứ ba nói dối luôn miệng, tiếc rằng chỉ số thông minh không cao, thủ đoạn cũng không ổn, rất ngu xuẩn!” Lê Cẩn lắc đầu. “Chỉ trong một thời gian ngắn đã bị tôi vạch trần, dù là trên phim cũng chưa từng thấy bao giờ, rốt cuộc là cô ngu xuẩn đến mức độ nào vậy?”

Mặt mũi Tiêu Văn trắng bệch.

Tiêu Dĩ Thư nghe thấy Lê Cẩn nói vậy, cơn tức biến mất ngay, còn có chút tự trách, bản thân mình cũng rất ngu mà, lại còn dẫn sói về nhà, may mà đầu óc cô ta không tốt, nếu gặp phải một người vừa thông minh vừa thủ đoạn, chẳng phải là chính mình bị hại rồi sao?

“Không phải tôi đả kích cô đâu, thực sự là tôi đang cầu thị.” Lê Cẩn nói năng không hề lưu tình. “Cô thật sự là một kẻ ngu xuẩn hiếm có mà tôi từng gặp.”

Lê Cẩn đã bày ra dáng vẻ này rồi, Tiêu Dĩ Thư cảm thấy mình cũng phải nói chút gì đó, vì thế chỉ tay về phía cầu thang: “Nhà chúng tôi không chào đón cô, cô đi đi!”

“Không phải đâu! Lê tiên sinh, anh nghe em giải thích!” Tiêu Văn vội vàng nói với Lê Cẩn, bộ dạng cực kỳ đáng thương. “Đây chỉ là hiểu lầm thôi!”

Lê Cẩn tùy tiện dựa người vào bức tường bên cạnh Tiêu Dĩ Thư, buồn cười nói: “Được đấy, cô giải thích đi, ngược lại tôi muốn nghe xem cô có thể giải thích thế nào.”

Tiêu Văn: “…” Tôi nói giải thích mà anh thật sự bảo tôi giải thích hả?

Cho cô cơ hội cô lại không lên tiếng, Lê Cẩn nói với Tiêu Dĩ Thư: “Em thấy chưa, rất nhiều người mắc sai lầm đều nói hãy nghe tôi giải thích đây chỉ là hiểu lầm, thế nhưng khi thực sự cho bọn họ thời gian giải thích, bọn họ lại không nói được gì.”

“Em chính là tốt bụng quá mức.” Lê Cẩn lắc đầu với Tiêu Dĩ Thư, sau đó nhìn Tiêu Văn lạnh lùng nói. “Cô ta coi hai chúng ta là cái gì, nói đến là đến nói đi là đi, lúc trước ôm tâm tư xấu xa đến đây, em thả cô ta đi như vậy chẳng phải hai chúng ta chịu thiệt sao? Còn cô ta, khi về lại bịa ra một lời nói dối khác với bạn mình, không hề tổn thất gì hết.”

“Trên đời này làm gì có chuyện tiện lợi như thế.” Lê Cẩn dặn một người hầu trông chừng Tiêu Văn cẩn thận, sau đó bảo người khác tìm Đường Quả và Cố Hải đến đây, để bọn họ được hiểu rõ hơn về người bạn tốt này của họ.

Tiêu Dĩ Thư nhìn mặt mũi Tiêu Văn trắng bệch, vốn định hỏi gì nữa, nhưng cuối cùng không nói gì hết.

“Cô ta vừa nói bị Đường tiểu thư ức hiếp, chắc chắn cũng là lừa gạt nhỉ?” Tiêu Dĩ Thư nằm trên giường trong phòng ngủ nhìn trần nhà, Lê Cẩn thì đang ngồi trên ghế salon bên cạnh lên mạng.

“Không phải là quá rõ ràng rồi sao.” Lê Cẩn bỏ máy tính ra, nằm nghiêng bên cạnh Tiêu Dĩ Thư. “Em đó, sau này phải cẩn thận hơn, đừng có gặp ai cũng giúp đỡ, em không nghe người ta nói sao, trên đời này, không có vợ chồng tự đổ vỡ, chỉ có kẻ thứ ba không cố gắng.”

Tiêu Dĩ Thư nghe xong, trừng mắt với Lê Cẩn, câu này là có ý gì vậy? Chẳng lẽ anh còn muốn xuất tường?

“Tuy rằng anh có thể chắc chắn trăm phần trăm rằng anh sẽ không có tâm tư lệch lạc nào, nhưng có đôi khi vấn đề xuất hiện giữa vợ chồng không nhất định là do không yêu đối phương, mà là có hiểu lầm và ngăn cách. Cứ nói ngay như chuyện hôm nay đi, đương nhiên anh rất ngứa mắt với Tiêu Văn, anh và em vẫn có thể là vợ chồng như thường, nhưng nếu không nói rõ ràng với nhau không biết chừng trong lòng em sẽ có hiểu lầm về anh, nếu cứ để sự nghi ngờ và hiểu lầm đó tồn tại, thời gian càng trôi đi nó lại càng bị phóng đại, có lẽ anh làm bất cứ chuyện gì em cũng nghi ngờ thậm chí là cảm thấy không muốn nhìn anh, chắc mấy năm sau tình cảm em dành cho anh sẽ bị hao mòn hết mất.” Lê Cẩn vuốt ve mặt Tiêu Dĩ Thư, nói rất nghiêm túc. “Cho nên dù kẻ thứ ba không thành công, cũng rất có thể khiến cho tình cảm vợ chồng đổ vỡ.”

“Sẽ không đâu! Em sẽ không như vậy!” Tiêu Dĩ Thư vội vàng nói. “Em sẽ không như vậy với anh đâu!”

“Vậy vừa rồi khi em nhìn thấy anh và Tiêu Văn tiếp xúc thân mật có giận anh không? Có cảm thấy, dù chỉ là trong nháy mắt thôi, rằng muốn đánh anh hoặc là anh không tốt không?”

Tiêu Dĩ Thư: “Em…” Nói thật, đúng là có một chút như vậy đấy.

“Giờ em đã hiểu chưa? Sau này đừng sơ ý như thế, nói chuyện với nhau mấy câu thì được, nhưng không thể tùy tiện tin tưởng người lạ.” Lê Cẩn nói xong, hôn một cái lên trán Tiêu Dĩ Thư. “Trên đời này không phải tất cả các cặp vợ chồng đều thẳng thắn với nhau như chúng ta đâu, rất nhiều cặp chính là trong sự hiểu lầm như vừa rồi mới đổ vỡ tình cảm, lần sau phải trông chừng anh thật kỹ đấy!”

“Đương nhiên, anh cũng sẽ trông chừng em thật chặt!” Lê Cẩn cười nhẹ. “Tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai nhân cơ hội đâu!”

“Em xin lỗi.” Tiêu Dĩ Thư quay sang ôm Lê Cẩn, cậu cảm thấy mình thật vô dụng, sau này nhất định phải cẩn thận hơn mới được.

Lê Cẩn hỏi: “Thật sự cảm thấy có lỗi lắm hả?”

“Vâng, chuyện hôm nay là tại em không tốt, em không cẩn thận, lúc ở bãi biển anh đã nói không muốn đưa cô ta về, nhưng em…” Tiêu Dĩ Thư càng nói càng xấu hổ, mình đúng là có mắt như mù mà.

“Vậy em nói xem phải bồi thường anh thế nào?” Giọng điệu của Lê Cẩn có vẻ rất vui.

“Hả?” Tiêu Dĩ Thư ngây ngốc ngẩng đầu.

“Em đã nói như vậy, đêm nay em phải nghe lời anh đấy, nếu không tâm hồn bé nhỏ bị tổn thương của anh sẽ không thể tốt lên được.” Lê Cẩn sung sướng nói. “Cứ quyết định thế đi!”

“… Hả?” Cả người Tiêu Dĩ Thư đều mơ màng.

Tại sao cuối cùng sự tình lại biến thành thế này? Tại sao với bất cứ chuyện gì Lê Cẩn đều có thể kéo đến phương diện đó?

Còn có thể tốt hơn được không?

“Dậy đi, anh đoán phải một lúc nữa hai người kia mới tới, bữa trưa đã được chuẩn bị xong, chúng ta đi ăn trước.” Lê Cẩn biết Tiêu Dĩ Thư đang đói lắm rồi, lúc nãy khi tắm đã kêu đói rồi mà.

“À.” Tiêu Dĩ Thư có vẻ buồn bực đứng dậy, cậu vẫn đang nghĩ đến chuyện buổi tối mà Lê Cẩn nói.

Nửa tiếng sau Đường Quả và Cố Hải được đưa đến, lúc này Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư cũng đã ăn trưa gần xong.

Đương nhiên, nhất định bữa trưa không có phần của Tiêu Văn rồi, Lê Cẩn nể tình cô ta là con gái nên mới không cho người tát mấy cái, nếu là đàn ông thì đã bị đánh từ lâu rồi.

Lại còn cho ăn cơm? Đừng hòng!

Lúc này, Tiêu Văn vừa lo vừa sợ, cứ ngồi trong phòng khách không biết phải làm gì mới được, cô muốn bỏ trốn cũng không trốn nổi, ở đây đang có người trông chừng cô mà.

Khi thấy Đường Quả và Cố Hải xuất hiện, trái tim Tiêu Văn như bị treo tít trên cao, mình sẽ bị vạch trần ngay lập tức sao?

Lúc Đường Quả và Cố Hải nhìn thấy Tiêu Văn đều thở phào một hơi, vừa rồi hai người đi tìm mà sốt ruột muốn chết, sau đó có người đến tìm họ nói là Tiêu Văn đang ở chỗ Lê Cẩn. Hai người đều khó hiểu, sao tự nhiên Tiêu Văn lại đến biệt thự của Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư?

Trên đường đi họ có hỏi nguyên nhân, thế nhưng người kia không nói gì hết, họ càng lo lắng hơn, lo lắng Tiêu Văn gặp chuyện gì bất trắc, không phải là bị thương chứ? Hai người còn chuẩn bị tâm lý thật tốt suốt dọc đường rồi.

Bây giờ thấy Tiêu Văn vẫn khỏe mạnh, cả hai đều yên tâm.

“Văn Văn, sao cậu lại tới đây?” Đường Quả thấy trên người Tiêu Văn hình như không bị làm sao, thế nhưng sắc mặt rất kém, trong lòng lo lắng vô cùng, cô nhẹ nhàng đỡ lấy vai Tiêu Văn hỏi. “Có phải đã gặp chuyện gì không? Hay là thân thể khó chịu ở đâu?”

Trong lòng Tiêu Văn không yên, có cần nhân lúc Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư còn chưa xuất hiện để tiên hạ thủ vi cường không? Tìm một cái cớ để lừa gạt trước, dù sao Đường Quả và Cố Hải cũng thân thiết với mình, chắc là sẽ tin lời mình thôi.

Nhưng vừa định mở miệng, Lê Cẩn ăn trưa xong đã đến phòng khách.

“Đường tiểu thư, Cố tiên sinh, chào hai người.” Lê Cẩn vươn tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống, bản thân cũng ngồi xuống ghế. “Cứ ngồi đi, tôi có chuyện muốn nói với hai người.”

Đường Quả và Cố Hải quay sang nhìn nhau, rốt cuộc là chuyện gì đây?

Lúc này Tiêu Dĩ Thư cũng đi tới, đương nhiên là cậu ngồi xuống cạnh Lê Cẩn.

Lê Cẩn kể lại đầu đuôi mọi chuyện của ngày hôm nay, sau đó kết luận trong sự kinh ngạc của Đường Quả và Cố Hải: “Vị Tiêu tiểu thư này nói cô ta bị Đường tiểu thư ức hiếp và xé áo tắm, sau đó tìm đến chúng tôi xin giúp đỡ rồi trở về cùng chúng tôi, nói với hai vợ chồng chúng tôi không ít điều thất lễ về Đường tiểu thư, cuối cùng còn cố ý phá hoại tình cảm của hai vợ chồng chúng tôi.”

“Tình huống cơ bản là vậy. Tôi biết chuyện này nghe có vẻ khó tin, nhưng thực sự đã xảy ra chuyện như vậy, tôi tuyệt đối không hề thêm mắm dặm muối.” Lê Cẩn lạnh lùng liếc nhìn Tiêu Văn một cái. “Thời gian của tôi rất đáng quý, tuyệt đối sẽ không lãng phí thời gian cho một người râu ria, hơn nữa trước đây tôi và Tiêu tiểu thư không thù không oán, chỉ là bèo nước gặp nhau, tôi sẽ không nhàm chán đến mức đi nói xấu một kẻ chẳng có chút giá trị nào với mình.”

Đường Quả đã kinh hãi đến mức không nói thành lời, cô hoàn toàn không biết phải đối mặt với chuyện này như thế nào, tất nhiên cô biết Lê Cẩn không nói dối, bọn họ chẳng đáng để Lê Cẩn lừa gạt.

Nhưng tại sao? Mình và Tiêu Văn không phải là bạn tốt sao? Tại sao cô ta lại nói như vậy về mình?

Rõ ràng tôi không hề thích Cố Hải, tôi và cậu ấy lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chuyện của hai người còn là do tôi tác hợp, tại sao đến giờ lại bị bóp méo hoàn toàn như thế?

Cố Hải cũng choáng váng, mặc dù cậu ta luôn cảm thấy bạn gái mình có chút ít khuyết điểm, nhưng nói chung cũng là một người tốt, ít ra thì cũng biết giữ mình trong sạch, mỹ nữ mà, có thể làm được như vậy cũng không dễ dàng gì, dù sao xã hội hiện tại cũng có rất nhiều cám dỗ.

Nhưng không ngờ… Lúc trước mời Tiêu Văn đi chơi, đừng nói là tiền vé máy bay, tất cả những chi tiêu của cô ở đảo Bali đều là do mình trả.

Có lẽ trong mắt cô ta điều đó đáng bị cười nhạo lắm nhỉ, mình đúng là một thằng ngốc!

Lúc trước Lê Cẩn chưa nói, Tiêu Văn còn thấp tha thấp thỏm, bây giờ nói ra rồi, trái lại cô thấy dễ chịu hơn nhiều, bị vạch trần cũng không sao cả, chỉ cần về sau mình thành khẩn nhận lỗi cầu xin tha thứ, cho dù Cố Hải không tha thứ cho cô, nhưng Đường Quả thì chưa chắc, Đường Quả rất mềm lòng, cũng rất dễ lừa.

“Tôi cho hai người biết chuyện này không phải là tôi tốt bụng nhắc nhở hai người kết bạn cẩn thận, chỉ là muốn cho cô ta biết, kết cục của việc đắc tội tôi.” Lê Cẩn quay sang cười nói với Tiêu Văn. “Không phải cô nghĩ chuyện này chỉ là một trò đùa chứ? Tôi còn phải hưởng tuần trăng mật trong hai tuần, cho nên không rảnh làm gì cô, nhưng tôi sẽ cho cấp dưới làm, sau khi về nước tin chắc cô sẽ nhận được rất nhiều món quà lớn.”

Lúc này thật sự sắc mặt Tiêu Văn không còn chút huyết sắc nào…

Mọi chuyện sau đó Lê Cẩn không có hứng thú, anh đã nói những gì nên nói rồi, hai người kia có não tàn mà đi tha thứ cho Tiêu Văn hay không, anh không quan tâm nữa.

Sau khi Đường Quả tỉnh táo lại thì cáo từ, cô rất muốn nói chuyện rõ ràng với Tiêu Văn, nhưng không phải ở chỗ này, có mất mặt cũng không thể mất mặt ở đây thêm nữa, chuyện này suy cho cùng cũng là do cô nhìn người không rõ, bây giờ còn làm phiền nhiều người như vậy, may mà không xảy ra chuyện gì lớn, nếu thật sự tình cảm của Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư xảy ra vấn đề, cô không còn mặt mũi nào gặp ai hết.

Ba người rời đi, trong đó có hai người thì tâm tình u ám, một người thì thất hồn lạc phách, tóm lại là không ai được tốt đẹp.

Tiêu Dĩ Thư hơi lo lắng nói: “Nhất định mấy người Đường tiểu thư sẽ khó chịu lắm, dù sao cũng từng là bạn tốt mà.”

“Em quan tâm chuyện đó làm gì, với bọn họ đây là chuyện tốt, loại chuyện này nên phát hiện càng sớm càng tốt, nếu không sau này còn phải chịu thiệt nhiều nữa.” Lê Cẩn ôm Tiêu Dĩ Thư háo.sắc.nói: “Hiện tại em không nên nghĩ đến chuyện này, em nên nghĩ đến chuyện buổi tối mới đúng, nghĩ xem tối nay sẽ bồi thường anh thế nào.”

Tiêu Dĩ Thư: “…”

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.