Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 98



Thật ra trong suốt hai tuần đi hưởng tuần trăng mật hai người cũng không làm được bao nhiên lần, mỗi lần đều là hôm nay làm xong ngày mai Tiêu Dĩ Thư sẽ đánh cho Lê Cẩn một trận, nghỉ ngơi khoảng hai ba ngày rồi làm tiếp, sau đó lại đánh một trận nữa, hai người đều lặp đi lặp lại không biết mệt.

Sự biến hóa thì đương nhiên cũng có, Tiêu Dĩ Thư trở nên càng lúc càng mạnh bạo hơn, Lê Cẩn thì càng lúc càng “biến thái” hơn, quả thực đã đạt tới mức độ cả người và thần đều căm phẫn, những mánh khóe trên giường thật sự là kéo đến ùn ùn, mỗi lần làm xong đều khiến Tiêu Dĩ Thư muốn tự đập chết mình, sao lúc đó lại hồ đồ đồng ý chứ, lần nào cũng vậy, cứ nói là phải sửa, nhưng khi chuyện tới ngay trước mắt thì đều tái phạm, thật đúng là hết thuốc chữa rồi.

Những nơi nào có thể làm được hai người đều làm hết: bể bơi, phòng khách, sàn nhà, sô pha, phòng bếp, ban công, cầu thang, cửa phòng, v.v… Chỉ có không thể nghĩ ra, chứ không có chuyện không làm được. Tiêu Dĩ Thư cảm thấy chỉ trong vòng hai tuần ngắn ngủi mà bao nhiêu khí tiết của mình đều mất sạch, ngày nào cũng chơi những cosplay đáng xấu hổ, quả thực là không có khí tiết đến mức phát cuồng rồi!

Thế nhưng Lê Cẩn nói, hưởng tuần trăng mật chính là phải như vậy, nhất định phải ân ân ái ái triền triền miên miên, nhất định phải chơi những cosplay đáng xấu hổ đó. Tiêu Dĩ Thư nghĩ thầm, nếu cả ngày đều làm loại chuyện này, vậy cần gì phải ra nước ngoài, đúng là thừa thãi!

Tuần trăng mật không khí tiết cuối cùng cũng kết thúc, Tiêu Dĩ Thư cảm thấy hai tuần này trôi qua thật uổng phí, hình như cậu không chơi được gì, đảo Bali không lớn, mấy cảnh đẹp nổi tiếng cậu đã cưỡi ngựa xem hoa đi một lần, căn bản không có gì để chơi, đại đa phần thời gian đều cùng Lê Cẩn quấn quýt với nhau trong biệt thự, ngược lại mỹ thực thì được ăn không ít, thi thoảng cũng có đi câu cá, ăn cá do chính mình câu cũng rất thú vị.

Ngồi trên máy bay trở về, Lê Cẩn cầm tay Tiêu Dĩ Thư nói: “Nếu em chơi chưa đủ, một thời gian ngắn nữa chúng ta lại đi hưởng tuần trăng mật, đổi một nơi khác.”

Tiêu Dĩ Thư cho anh một ánh mắt xem thường, lần sau tuyệt đối sẽ không đi chơi riêng cùng Lê Cẩn nữa, còn nếu đi cùng nhất định phải dẫn theo cả đám người, không thi thực sự không thể tốt được, cả ngày đều dính chặt lấy nhau, còn có thể chơi đùa được gì?

Lê Cẩn không biết Tiêu Dĩ Thư ghét bỏ mình, điều anh cảm thấy tốt đẹp nhất chính là, Tiêu Dĩ Thư có thể vì anh mà làm được nhiều chuyện xấu hổ như thế, nhất định là phải yêu anh đến mức không thể kiềm chế nổi.

Cho nên mình phải không ngừng cố gắng, nghĩ ra thật nhiều kiểu cosplay tuyệt vời hơn, gia tăng tình thú giữa vợ chồng, để cho cuộc sống vợ chồng càng thêm hài hòa ~ Vì thế sau ba ngày về nước, Lê Cẩn nói với Tiêu Dĩ Thư về ý tưởng mới của mình.

____ Cosplay bác sĩ bệnh nhân.

Có thể xem như hai người chưa từng chơi loại cosplay như thế này, Tiêu Dĩ Thư đã từng mặc tạp dề của người giúp việc, nhưng cũng chỉ là trang phục thôi, cậu chưa từng nói những câu của người giúp việc, chỉ là nhin no mắt mà thôi.

Lần này Lê Cẩn muốn chơi thật một chút, anh làm bác sĩ, Tiêu Dĩ Thư làm bệnh nhân.

“Anh nghiêm túc hả?” Tiêu Dĩ Thư nhìn Lê Cẩn, sắc mặt không hề thay đổi, vừa mới ăn tối xong đã nghe thấy câu phát ngôn mang tính bùng nổ như thế, còn có thể tốt hơn được không? Lê Cẩn, anh có còn giới hạn nào không vậy, cái loại cosplay thái quá như thế mà anh cũng nghĩ ra được?

“Đương nhiên là nghiêm túc, em xem, anh chuẩn bị đạo cụ đầy đủ rồi.” Vẻ mặt Lê Cẩn sáng ngời, anh chỉ vào đống đạo cụ dành cho bác sĩ trên giường, từ áo blouse trắng cho đến ống nghe bệnh cùng những vật dụng khác.

Tiêu Dĩ Thư: “…” Đối tượng kết hôn của mình là một tên biến thái, bây giờ mình ly hôn còn kịp không?

Lê Cẩn thấy Tiêu Dĩ Thư không chịu cũng không nóng vội, anh cười tủm tỉm nói tiếp, chỉ cần làm lần này, sau một tháng anh sẽ không làm nữa.

“Thật ư?” Tiêu Dĩ Thư có phần không thể tin nổi. Lê Cẩn có thể chịu được một tháng, quả đúng là không ngờ được. Từ sau khi tổ chức hôn lễ, cậu có phản kháng thế nào cũng không có hiệu quả, tình huống để Lê Cẩn thu tay giống như trước hôn lễ không còn xảy ra nữa.

Vào lúc bi ai thế này mà nghe được tin tốt đó, Tiêu Dĩ Thư cảm thấy có một miếng bánh ngọt rơi từ trên trời xuống.

Không phải cậu ghét bỏ vì làm cùng Lê Cẩn không thoải mái, rất thoải mái là đằng khác, nhưng cứ làm nhiều như thế, ngày hôm sau đều không dậy được, sau này mà thường xuyên như vậy liệu còn đi làm được không?

“Anh không đổi ý?” Tiêu Dĩ Thư xác nhận lại.

Nếu chỉ một cosplay mà có thể được yên tĩnh một tháng, vậy là vẫn có lợi.

“Tất nhiên, nhưng em không thể làm qua loa, nếu không anh sẽ nuốt lời ngay lập tức ~” Lê Cẩn cười mỉm uy hiếp.

“OK! Một lời đã định! Quân tử nhất ngôn!”

“Tứ mã nan truy!”

Nói xong, chính hai người cũng tự thấy 囧,quân tử cái gì chứ, trịnh trọng thương lượng một chuyện không khí tiết như thế, chỉ có càng không biết xấu hổ hơn, quân tử ở chỗ nào!

Theo thường lệ, hai người đều đi tắm trước làm sau. Lê Cẩn tắm xong thì mặc quần áo bình thường, nhưng lần này thì khoác thêm áo blouse trắng bên ngoài, đeo ống nghe bệnh trên cổ, đeo cả găng tay y tế nữa, đương nhiên, đều là đạo cụ giả mua qua mạng.

Cũng phải nói, hóa trang xong xuôi thực sự cũng có chút mùi vị giống bác sĩ, vốn dĩ Lê Cẩn còn định đeo cả kính mắt nữa, nhưng anh không bị cận thị, đeo kính vào thậm chí còn thấy rất phiền, giữa hai mắt mình và làn da của Tiêu Dĩ Thư còn cách nhau một lớp kính, không tốt chút nào ~ Tiêu Dĩ Thư nhìn thấy dáng vẻ trông y như thật thế này của Lê Cẩn, bao nhiêu tức giận đều không biết trút vào đâu, hóa trang mà giống như thế, người không biết còn tưởng anh định đi cứu người nữa, kỳ thật chỉ là một tên lang băm thôi! Đang chuẩn bị làm chuyện cầm thú đây này!

Tiêu Dĩ Thư cũng chỉ mặc quần áo bình thường, bên trên mặc một chiếc áo sơmi mỏng bên trong và áo len bên ngoài, bên dưới mặt quần bình thường, đóng vai bệnh nhân không cần đạo cụ gì, lúc thường thế nào thì bây giờ vẫn thế ấy.

Địa điểm cosplay tất nhiên là ở phòng ngủ của hai người, mấy cái ghế sô pha giữa trong coi như là nơi khám bệnh, cái giường chính là giường bệnh.

Tất cả đều đã được chuẩn bị xong, Tiêu Dĩ Thư bắt đầu bị làm khó, Lê Cẩn đóng vai bác sĩ thì cứ ngồi ở sô pha là được, nhưng cậu là người đi khám bệnh, dù sao cũng phải biết mình bị bệnh gì chứ.

“Em bị bệnh gì mới được đây?” Tiêu Dĩ Thư không nghĩ ra bị bệnh sẽ thích hợp hơn.

“Tự em nghĩ đi.” Lê Cẩn vẫn ung dung ngồi đó. “Em đã hứa với anh rồi đấy, không được đối phó qua loa, nếu không anh sẽ nuốt lời ngay lập tức ~”

“Biết rồi biết rồi.”

Mười phút sau, Tiêu Dĩ Thư đã nghĩ ra mình nên bị bệnh gì, dùng ánh mắt tỏ vẻ có thể bắt đầu rồi.

Quan hệ của hai người là như thế này: Lê Cẩn là bác sĩ riêng của Tiêu Dĩ Thư, Tiêu Dĩ Thư rất thích Lê Cẩn, nhưng hình như Lê Cẩn không có ý đó, cho nên Tiêu Dĩ Thư giả vờ bị bệnh để quyến rũ bác sĩ Lê.

Cuối cùng bác sĩ Lê không thể chịu nổi sức hấp dẫn đó bèn hóa thân thành con sói xám, ăn sạch bệnh nhân Tiêu không sót một chỗ.

Thật ra bác sĩ Lê vẫn luôn thèm nhỏ dãi bệnh nhân Tiêu, chỉ là ngoài mặt giả vờ rất giỏi, bây giờ người ta đến tận cửa, đương nhiên là phải phối hợp rồi!

Đây chính là kịch bản của cosplay ngày hôm nay, là do một mình Tiêu Dĩ Thư nghĩ ra đấy. Lê Cẩn nghe xong, nước miếng chảy nhỏ giọt, hay, hay, thật sự là quá hay! Đến anh cũng chưa nghĩ ra được ý tưởng hay như thế!

“Không được cười đâu, khó khăn lắm em mới nghĩ ra được đấy!” Tiêu Dĩ Thư cảnh cáo Lê Cẩn không được hủy bỏ tâm huyết của cậu.

“Yên tâm yên tâm, tuyệt đối sẽ không!” Làm sao Lê Cẩn cười được, hiện tại anh đã bắt đầu sục sôi mạch máu rồi.

“Vậy bắt đầu thôi.”

Lúc mở màn có vẻ khá bình thường, đó là Tiêu Dĩ Thư tìm đến Lê Cẩn muốn khám bệnh, nói là trong người khó chịu, mong Lê Cẩn kiểm tra xem sao.

“Khó chịu ở đâu?” Lê Cẩn bày ra dáng vẻ rất chuyên nghiệp, ngồi nghiêm chỉnh trên sô pha, tỏ vẻ cực kỳ đạo mạo.

“Ở đâu cũng khó chịu, ngực đau, bụng đau, bên dưới… cũng đau, không biết bị làm sao nữa.” Trông Tiêu Dĩ Thư có vẻ rất khó chịu.

“Có vẻ nghiêm trọng nhỉ.” Lê Cẩn thì rất nóng ruột. “Ngực đau? Đau thế nào, nhịp tim đập bình thường không?”

“Em cũng không biết, em không hiểu phương diện này lắm, bác sĩ Lê xem giúp em đi.” Tiêu Dĩ Thư nhập vai vào nhân vật thật sự rất nhanh.

Tất nhiên Lê Cẩn cầu còn không được, ống nghe nhanh chóng được sử dụng, anh nghe một lúc trên người Tiêu Dĩ Thư cách lớp áo. “Thế này không được, không nghe rõ lắm, em kéo áo ngoài lên.”

Tiêu Dĩ Thư ngoan ngoãn kéo áo len lên, lộ ra áo sơmi màu trắng, đương nhiên, làn da phần eo trắng nõn bên dưới cũng lộ ra một chút, hơi thở của Lê Cẩn nặng dần.

Ống nghe đặt lên ngực Tiêu Dĩ Thư cách lớp áo sơmi, trong phòng ngoại trừ tiếng hít thở của hai người ra, chính là tiếng tim đập thình thịch trong ống nghe.

Một lát sau, Lê Cẩn không thay đổi sắc mặt nói: “Vẫn không nghe rõ, anh thấy vẫn giống bình thường không có gì khác biệt, chắc là không sao đâu.”

“Sao lại thế được, bác sĩ Lê, em thật sự khó chịu lắm, ngực rất đau.” Nói xong, Tiêu Dĩ Thư còn ôm chặt ngực kêu đau. “Bây giờ lại đau rồi, anh mau xem cho em đi, rốt cuộc em bị làm sao vậy?”

Cậu diễn rõ ràng không bằng Lê Cẩn, rất là vụng về, nhưng cũng rất mê người, Lê Cẩn thầm nuốt nước miếng.

“Nhưng anh thật sự không thấy có chỗ nào bất ổn mà.” Lê Cẩn cố ý nói.

“Vậy anh cho hẳn ống nghe lên ngực em đi, cái áo này dày như thế, đương nhiên anh không nghe rõ rồi.” Tiêu Dĩ Thư táo bạo đề nghị.

“Vậy cũng được, em vén áo lên cao đi.” Lê Cẩn trưng ra dáng vẻ rất chi là miễn cưỡng. “Anh thử lần nữa xem sao.”

Áo sơmi không giống áo len, tính co dãn không tốt, để tiện vén áo lên cao, Tiêu Dĩ Thư cởi mấy cái nút áo từ dưới lên trên, đến khi cởi một nửa số nút áo rồi mới vén áo.

Phần lớn da thịt trắng trẻo đều hiện ra trước mắt Lê Cẩn, lỗ rốn nho nhỏ, phần eo mềm mại, còn cả đầu vú đỏ thẫm nữa, đầu vú bên trái lộ ra, còn bên phải vẫn bị che, như ẩn như hiện, trái lại càng hấp dẫn hơn, miệng lưỡi Lê Cẩn khô khốc.

“Mau tới nghe đi, bác sĩ Lê.” Tiêu Dĩ Thư ngồi trên ghế tự vén áo mình lên nên mặt mũi đỏ bừng, có vẻ rất ngại ngùng, hai mắt không dám nhìn thẳng vào Lê Cẩn, mà là quay đầu sang một bên, trông như cực kỳ xấu hổ.

“Được.” Lê Cẩn cong khóe miệng lên. Anh đến ngồi bên cạnh Tiêu Dĩ Thư cầm ống nghe đặt lên ngực Tiêu Dĩ Thư một lần nữa, lần này là đặt ở chính giữa ngực, ở giữa hai đầu vú.

Lúc ống nghe đặt lên ngực, đầu ngón tay Lê Cẩn chạm vào làn da Tiêu Dĩ Thư, cả hai đều giật mình, cơn run rẩy truyền đi khắp toàn thân.

Phân thân Lê Cẩn bắt đầu sưng lên, nhưng lúc này mới chỉ bắt đầu thôi mà, cứ từ từ. “Hmm… Vẫn không nghe rõ, em đau bên trái hay bên phải?” Lê Cẩn tiếp tục giả bộ.

“Bên… Bên trái.” Tiêu Dĩ Thư cảm thấy cực kỳ cực kỳ xấu hổ, bởi vì hình như đầu vú của cậu cứng lại rồi.

“À ~ bên trái hả, vậy anh chuyển sang bên trái xem sao.” Lê Cẩn từ từ chuyển ống nghe sang bên trái, vừa chuyển vừa hỏi. “Là ở đây à?”

“Không phải, trái một chút nữa.”

“Vậy là ở đây?”

“Cũng không phải, trái thêm chút nữa.”

Sau đó ống nghe được đặt ngay bên dưới đầu vú, Tiêu Dĩ Thư đỏ mặt nói: “Lên trên một chút.”

Vì thế, lúc này vào chính giữa điểm đỏ luôn, ống nghe áp vào đầu vú đỏ thẫm bên trái của Tiêu Dĩ Thư. “Ưm…” Tiêu Dĩ Thư phát ra tiếng rên khó kìm nén.

“Sao thế, ở đây đau à?” Lê Cẩn ra vẻ nôn nóng hỏi.

“Ừ, đúng là ở đó.” Tiêu Dĩ Thư yếu ớt nói. “Nhưng anh vừa chạm vào là em thấy đỡ hơn, em cũng tự thử rồi, không có hiệu quả. Bác sĩ Lê đúng là bác sĩ Lê, khám bệnh giỏi quá.” Tiêu Dĩ Thư nói dối không chớp mắt.

“Ồ? Vậy anh thử lại một lần.” Nói xong Lê Cẩn cầm ống nghe ấn lên đầu vú Tiêu Dĩ Thư, còn xoa nhẹ. “Cảm thấy sao?” Chính anh thì thấy không tốt một chút nào, hạ thân trướng đau quá, mặc quần thật là khó chịu.

“Tốt… Tốt hơn nhiều.” Tiêu Dĩ Thư thở hổn hển, kỹ xảo của Lê Cẩn lợi hại quá, biết đùa giỡn đầu vú của cậu thế nào là hữu dụng nhất, khiến cho cậu rên rỉ không ngừng, hai chân cứ cọ sát vào nhau, phân thân trướng lên rồi.

Có điều ống nghe cũng chỉ là ống nghe, vĩnh viễn không lợi hại bằng ngón tay. Tiêu Dĩ Thư không muốn ống nghe nữa, cậu quay sang nhìn Lê Cẩn bằng ánh mắt mê ly: “Bác sĩ Lê, anh dùng tay xoa giúp em được không, nhất định tay anh hữu dụng hơn ống nghe nhiều.”

“Ừ… Em nói có lý, thế mà anh không nghĩ ra.” Lê Cẩn làm bộ bừng tỉnh tháo ống nghe ra, đến ngồi gần Tiêu Dĩ Thư hơn, trực tiếp chạm tay vào đầu vú dựng đứng.

Ngón tay luôn gảy ra gảy lại, khiến Tiêu Dĩ Thư thở gấp gáp hơn, cậu cố ưỡn ngực về phía Lê Cẩn, hiển nhiên còn muốn nhiều hơn nữa.

“Cảm thấy thế nào?” Hầu kết của Lê Cẩn di động lên xuống, hai mắt không hề chớp cứ nhìn chăm chú vào đầu vú khiến mình thèm nhỏ dãi kia.

“… Tốt hơn… lúc nãy nhiều…” Tiêu Dĩ Thư nói chuyện đứt quãng, cậu nhắm mắt hưởng thụ sự mơn trớn của Lê Cẩn.

Đột nhiên Lê Cẩn nghĩ ra một ý tưởng rất hay, anh nói: “Là thế này, gần đây anh đang nghiên cứu về nước bọt của con người, nếu anh liếm ngực của em, có lẽ em sẽ thấy dễ chịu hơn đấy.”

“Vậy bác sĩ Lê mau liếm đi.” Tiêu Dĩ Thư đang cầu mà không được đây, bây giờ cậu chỉ muốn Lê Cẩn động chạm sờ soạng cậu thôi.

“Mặc áo len chắc không tiện, cởi ra được không, anh thấy em vén áo mỏi tay lắm rồi.” Lê Cẩn giả vờ tốt bụng nói.

“Đúng đúng, đúng là mỏi tay rồi.” Tiêu Dĩ Thư rất phối hợp, áo len đã bị vén lên trên ngực, nên giờ cởi ra rất dễ dàng, bởi vậy hiện giờ trên người Tiêu Dĩ Thư chỉ mặc một chiếc áo sơmi mỏng manh, hơn nữa giờ cũng chỉ còn cài hai nút áo, da dẻ ở eo và bụng như ẩn như hiện, cả người đều dần biến thành màu hồng.

“Cởi mấy cái nút còn lại ra đi.” Hai mắt Lê Cẩn tối lại.

“Được…” Tiêu Dĩ Thư đỏ mặt cởi hết nút ra, sau đó nhẹ nhàng kéo áo sơmi xuống một chút, không cởi hoàn toàn, chỉ là vắt vẻo trên vai, khiến miệng lưỡi Lê Cẩn càng khô hơn.

“Anh liếm đi.” Tiêu Dĩ Thư hơi híp mắt lại nhìn Lê Cẩn.

Lê Cẩn cũng híp mắt, sau đó do dự nói: “Nhưng cái ghế này thấp quá, anh thì cao, không tiện để liếm.”

“Vậy… Vậy…” Tiêu Dĩ Thư hơi nóng vội. “Vậy phải làm sao đây?”

“Thế này đi, em ngồi lên đùi anh được không?” Lê Cẩn kéo vạt áo blouse ra sau rồi cười mỉm vỗ lên đùi mình. “Ngồi nghiêng trên đùi anh là được rồi.”

“Ừm…” Tiêu Dĩ Thư nhìn về phía đùi Lê Cẩn, cũng thấy được dục vọng phồng lên của Lê Cẩn, trái tim đập thình thịch, phản ứng bên dưới cũng kịch liệt hơn.

Chân Tiêu Dĩ Thư hơi run lên, nhưng cuối cùng vẫn tự ngồi lên đùi Lê Cẩn, là ngồi nghiêng, phần mông bên trái vừa vặn đặt lên dục vọng của Lê Cẩn, trong khoảnh khắc ngồi xuống hai người đều phát ra tiếng rên cố nén.

Lê Cẩn vươn tay phải ôm Tiêu Dĩ Thư, tay trái nhẹ nhàng nắn đầu vú bên trái của Tiêu Dĩ Thư: “Chuẩn bị sẵn sàng chưa, anh bắt đầu đây.”

“Anh mau bắt đầu đi, em không sao đâu.” Tiêu Dĩ Thư chỉ hận Lê Cẩn không thể bổ nhào lên cắn mình mấy cái.

Lê Cẩn cúi đầu xuống, đôi môi nong nóng và cái lưỡi ẩm ướt đến gần, đầu vú được liếm láp yêu thương, Tiêu Dĩ Thư kêu khẽ lên, cậu thấy vừa thoải mái lại vừa tra tấn.

Đầu lưỡi trơn trơn ẩm ướt đảo quanh đầu vú, vừa ướt vừa tê, mang theo tiếng nước rất nhỏ, kích thích thính giác của hai người.

Liếm một lúc lâu, đầu vú bên trái đỏ thẫm sáng bóng, Lê Cẩn ghé vào nói bên tai Tiêu Dĩ Thư: “Có thấy tốt hơn không? Nước bọt có tác dụng với em không?”

“Có, rất hữu hiệu.” Tiêu Dĩ Thư động đậy cọ lên dục vọng của Lê Cẩn. “Trên người em còn có rất nhiều chỗ khó chịu, anh chữa cho em được không?”

“Đương nhiên là được.” Lê Cẩn cười nhẹ. “Không thì thế này, chúng ta lên giường bệnh đi, em nằm thoải mái, anh xem bệnh cũng thoải mái.”

“Ừm.” Tiêu Dĩ Thư cau mày nói. “Nhưng em khó chịu đến mức không đi nổi.”

Cậu không nói bừa đâu, thật sự hai chân cứ mềm nhũn, cả người cũng mềm nhũn luôn.

Cuối cùng tất nhiên là Lê Cẩn bế Tiêu Dĩ Thư lên giường. Anh đặt Tiêu Dĩ Thư nằm lên giường, anh thì ngồi ở mép giường “khám bệnh”.

“Còn chỗ nào khó chịu nữa?” Ánh mắt Lê Cẩn đắm đuối lướt qua khắp người Tiêu Dĩ Thư.

“Chỗ này.” Tiêu Dĩ Thư chỉ vào eo mình.

Vì thế, liếm hôn một lúc.

“Còn chỗ này nữa.” Tiêu Dĩ Thư chỉ vào phần bụng dưới gần bộ vị của mình.

Vì thế lại liếm hôn một lúc nữa.

Lúc này phân thân hai người đều đã sưng lớn, cảm thấy đau đớn.

“Còn cả đây.” Tiêu Dĩ Thư chỉ vào đùi.

Đang mặc quần nên tất nhiên không thể liếm được, do đó quần bị cởi ra, hạ thân chỉ còn lại một cái quần lót, hai chiếc chân trắng nõn xuất hiện trước mặt sói xám Lê.

“Vừa rồi anh không thấy rõ, là ở đâu vậy?” Ánh mắt Lê Cẩn khát khao, nói.

Tiêu Dĩ Thư duỗi tay chỉ vào làn da trên đùi gần bộ vị quan trọng. “Chỗ này, chỗ này cũng đau.”

Vì thế, nụ hôn nóng ấm lại được hạ xuống, tóc Lê Cẩn thường thường lướt qua quần lót của Tiêu Dĩ Thư, chạm vào phân thân mẫn cảm của cậu, khiến cậu run rẩy không thôi, trên quần lót đã có một chỗ ươn ướt, lỗ nhỏ trên đỉnh bắt đầu chảy ra chất dịch ngọt ngào.

Không đến một lát phần đùi trong của Tiêu Dĩ Thư đã thấm ướt một mảng. “Còn chỗ này nữa, còn chỗ này nữa!” Tiêu Dĩ Thư đã hoàn toàn không nhịn được, cậu không chịu nổi khi Lê Cẩn cứ liếm đùi cậu mà không chịu sờ phân thân của cậu, vì thế cậu xoa nắn nó bên ngoài quần lót để nó nổi lên, muốn Lê Cẩn mau chóng chú ý đến nó.

“Ồ, hóa ra chỗ này của em cũng đau?” Giọng nói của Lê Cẩn đầy áp lực, hơi thở gấp gáp phả lên hạ thân của Tiêu Dĩ Thư, làm cậu run rẩy mạnh hơn. “Vậy em cởi quần lót ra, sau đó chỉ cho anh xem, rốt cuộc là đau ở đâu, mặc quần lót anh không nhìn rõ.”

Tiêu Dĩ Thư đang muốn vô cùng, vội vàng cởi quần lót vứt sang một bên, sau đó tự ma sát phân thân của mình cầu xin Lê Cẩn: “Là chỗ này, chỗ này đau quá, bác sĩ Lê mau cứu em với, em đau chết mất!” Vẻ mặt dâm đãng đến độ làm người ta phát điên!

“Đừng nóng vội, đừng nóng vội, anh đến ngay.” Lê Cẩn nuốt nước miếng, sau đó lại cúi người xuống, lần này không chỉ là liếm hôn, anh còn ngậm phần đỉnh không ngừng rơi lệ của Tiêu Dĩ Thư, dùng lưỡi liên tục lướt qua lỗ nhỏ dâm đãng trên đỉnh.

“Á ____” Tiêu Dĩ Thư căn bản không thể chịu nổi kích thích đó, lập tức bắn ra trong miệng Lê Cẩn.

“Ngọt thật.” Lê Cẩn nuốt tinh dịch của Tiêu Dĩ Thư, cũng dùng tay lau chút dịch dính cho vào miệng Tiêu Dĩ Thư. “Muốn nếm thử mùi vị của mình không?”

Như bị mê hoặc, Tiêu Dĩ Thư mơ màng há miệng vươn lưỡi liếm ngón tay Lê Cẩn, hành động dâm loạn đó thực sự khiến Lê Cẩn không chịu nổi. Anh kéo khóa quần của mình xuống, quần lót màu đen bị phân thân sưng to đỉnh lên, độ lớn của nó lọt vào tầm mắt Tiêu Dĩ Thư.

“Em… Em còn một chỗ rất đau.” Tiêu Dĩ Thư nhìn chằm chằm vào hạ thân Lê Cẩn, liếm môi.

“Ở đâu?” Lê Cẩn cố ý dùng tay vuốt ve hạ thân của mình, tăng thêm kích thích thị giác cho Tiêu Dĩ Thư.

“Phía… Phía sau.” Tiêu Dĩ Thư trở mình, tạo thành tư thế nằm sấp. “Phía sau đau quá, bác sĩ Lê, anh nhất định phải chữa cho em đấy, em đau muốn chết.” Nói xong, hai tay cậu tự mở hai bên mông ra, để lộ mật huyệt màu hồng xinh đẹp.

“Chỗ này sao?” Lê Cẩn sờ vào tiểu huyệt mà mình khao khát không thôi. “Đau lắm à?”

“Ừm, đau cực kỳ.” Tiêu Dĩ Thư vội gật đầu.

“Vậy thì phiền lắm, chỗ này không thể chỉ dùng nước bọt là giải quyết được.” Lê Cẩn làm ra vẻ rất khó xử, sau đó thì nhanh trí nói. “Đúng rồi, để anh tiêm thử cho em xem sao?”

“Được.” Tiêu Dĩ Thư nhìn về phía hạ thân Lê Cẩn, cậu hiểu tiêm là thế nào. Hậu huyệt của cậu cứ co rút không ngừng, rất mong mỏi cái kim tiêm to lớn kia có thể mau chóng đâm sâu vào thân thể mình.

“Anh bôi chút cồn khử trùng cho em trước.” Lê Cẩn lấy dầu bôi trơn đổ ra tay mình, sau đó bắt đầu thăm dò vào hậu huyệt của Tiêu Dĩ Thư.

Một ngón tay, hai ngón tay, ba ngón tay… Sau khi khuếch trương và bôi trơn đầy đủ, Lê Cẩn giải thoát cho phân thân sưng lớn của mình ra khỏi quần lót. Anh không hề cởi quần, từ trên xuống dưới vẫn là dáng vẻ đạo mạo nghiêm trang, thế nhưng cái phân thân tím đỏ vĩ đại phủ đầy gân xanh lại chĩa thẳng vào mông Tiêu Dĩ Thư.

Lê Cẩn để Tiêu Dĩ Thư đứng xuống giường, chống hai tay xuống đệm, anh thì quần áo chỉnh tề đứng sau Tiêu Dĩ Thư.

“Chuẩn bị xong chưa, anh tiêm đây, không được sợ đau đâu.” Lê Cẩn dùng phân thân chen vào giữa mông Tiêu Dĩ Thư, phân thân tím đỏ nhanh chóng dính đầy dầu bôi trơn, sáng bóng lên.

“Em không sợ, đau mấy cũng không sợ, bác sĩ Lê anh mau tiêm đi.” Tiêu Dĩ Thư mở rộng đôi mông, gọi mời Lê Cẩn đi vào.

‘Phập!’ Toàn bộ phân thân đều nhập động.

Phân thân của Lê Cẩn vừa mới vào đã xông tới tận đáy, hai người đều kên lên những tiếng thỏa mãn.

Lê Cẩn chờ một lát, phát hiện Tiêu Dĩ Thư đã hoàn toàn thích ứng rồi, bắt đầu lay động phần hông rút ra cắm vào, vừa làm vừa hỏi: “Còn đau không, muốn tiêm nhiều hơn không?”

“Muốn lắm, bác sĩ Lê mau mạnh lên, anh tiêm giỏi quá, em không đau chút nào, thật thoải mái, mạnh nữa đi.” Những tiếng dâm thanh lãng ngữ của Tiêu Dĩ Thư vang lên không ngừng, cậu đã hoàn toàn đắm chìm trong trò chơi cosplay này.

Tốc độ cắm rút của Lê Cẩn càng nhanh hơn, va chạm kịch liệt khiến Tiêu Dĩ Thư vừa thoải mái lại vừa khổ sở, quá mức kích thích, dường như cả cơ thể không còn là của cậu nữa.

“Thích quá, thích quá… Em không được… A ____” Tiêu Dĩ Thư run rẩy bắn tinh.

Lúc này Lê Cẩn đâu có thỏa mãn nhanh như thế, vẫn tiến lên không ngừng nghỉ, làm Tiêu Dĩ Thư duc tiên dục tử, phân thân vừa mới phát tiết xong lại ngẩng đầu lần nữa.

Trò chơi bác sĩ bệnh nhân của hai người vẫn kéo dài đến tận đêm khuya, cuối cùng Tiêu Dĩ Thư lại bị làm đến mức ngất xỉu.

Thỉnh thoảng chơi một lần như vậy, cũng phải nói, thật sự rất thú vị, Lê Cẩn thì khỏi cần nói. Còn Tiêu Dĩ Thư, tuy rằng thấy rất mệt, nhưng cũng vô cùng tận hứng, cậu bắt đầu mong chờ những lần cosplay tiếp theo.

Chỉ là có một điều không được tốt lắm, tiếp đó Lê Cẩn lại bắt đầu làm càn, như thể không làm người ta ngất xỉu sẽ không bỏ qua vậy, đã làm thường xuyên như thế rồi, sao anh vẫn đói khát quá vậy?

Cũng may một tháng tới không cần làm, Tiêu Dĩ Thư hơi thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng rất nhanh thôi cậu đã phát hiện ra mình bị lừa. Cũng không phải là do Lê Cẩn nuốt lời, mà là Lê Cẩn vốn định ngày kia sẽ đi Pháp công tác một tháng, cực kỳ bận rộn, hành trình bị sắp xếp kín mít, sẽ không đưa Tiêu Dĩ Thư đi cùng, bởi vì sợ không có thời gian chơi với cậu.

Cho nên bất kể lúc trước Tiêu Dĩ Thư có đồng ý chơi cosplay hay không, một tháng tới đây Lê Cẩn đều không làm.

Khi biết được chân tướng, Tiêu Dĩ Thư thật sự rơi cả nước mắt, mình đúng là bị ăn sạch sẽ rồi, hoàn toàn không vượt qua Lê Cẩn được.

Ôi cái cuộc đời bi thảm này…

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.