Kẻ Hùn Vốn

Chương 5



Từ đường lớn đi Lilac Canyon, có rất nhiều đường nhỏ dẫn đến những ngôi nhà nghỉ mát trên các ngọn đồi. Do đó, Mason lúng túng đôi chút khi tìm con đường tốt nhất. Song cuối cùng, ông đã tìm thấy đường Acorn Dreve, rẽ vào đó và theo lối đi ngoằn ngoèo, ông lên tới sườn núi, từ đấy nhìn xuống, ông thấy có những chấm sáng của vùng ngoại ô và những vệt sáng dài do các đường lớn tạo thành. Ông đi chậm lại để tìm số nhà, nhưng những ngôi nhà ở cách mặt đường khá xa và thường ẩn dưới những lùm cây. Bỗng ông chợt thấy đèn của một chiếc ô- tô đang đậu, rồi đèn của một chiếc khác đậu xa hơn một chút, rồi chiếc thứ ba nữa. Ở bên phải, trong một ngôi nhà nghỉ mát nhỏ, đèn sáng trưng. Ngoài hiên, các chấm đỏ lập lòe chứng tỏ có rất nhiều người đang hút thuốc. Qua khung cửa mở, ánh sáng hắt ra thành vệt dài và dễ thấy những người đàn ông đội mũ qua lại không ngớt. Sự náo nhiệt này khiến cho ta liên tưởng tới một cuộc vui chơi nào đó. Nhưng ở đây thiếu hẳn sự vui vẻ. Dưới ánh đèn pha ô- tô, Mason căng mắt đọc biển số của một trong những chiếc xe đó. Khi nhìn thấy một chữ "E" nằm trong hình thoi - dấu hiệu của cảnh sát, ông đột ngột nhấn ga, vượt qua các xe vừa nhìn thấy. Qua đó vài trăm mét, con đường kết thúc bằng một vòng tròn lát đá, vừa đủ để quay xe. Quay trở lại, ông đến sắp xe mình bên cạnh các xe khác. Tắt đèn, tắt máy rồi cứ hai bậc cầu thang một, ông lên đến tận hiên nhà. Một trong những người đang ngồi đấy nhận ra ông, liền tiến lại gần nắm tay kéo ông ra một chỗ riêng và hỏi:

- Này, ông Mason, thuật lại việc của ông như thế nào đây?

- Vụ việc gì?

- Vụ giết người chứ còn gì nữa, ông đã đóng vai trò gì? Ông có dấn thân vào không? Do ai?

- Tôi tin là ông còn biết nhiều hơn tôi.

- Ông không biết à?

- Không.

- Thế tạo sao ông lại đến đây?

- Tôi muốn gặp trung úy Tragg. Tôi định gặp ông ta ở văn phòng trung tâm, nhưng ở đó lại bảo tôi đến đây tìm. Có người bị giết à?

- Đúng thế, một viên đạn bắn vào lưng, cỡ ba hai.

- Người ta có biết ai bắn không?

- Không.

- Người bị bắn là ai?.

- Harvey J. Lynk.

- Lynk - Mason lặp lại - tôi chưa quan tâm tới người này. Ông ấy làm gì khi còn sống?

- Nhiều vụ kinh doanh lớn. Đấy là một trong những ông chủ của Golden Horn. Một quán rượu... có tầng trên.

- Một sòng bạc?

- Xúc xắc, pô khơ, bàn cò quay....

- Còn ở đây? Đây là cái gì vậy? Một tổ tình yêu à?

- Chẳng biết nữa.

- Ông vừa bảo đấy là một trong những người chủ hộp đêm... Vậy ai là người hùn vốn với anh ta?

- Clint Magard.

- Người ta đã báo cho ông ấy chưa?

Phóng viên cười:

- Tất nhiên là rồi, và tất cả các tờ báo hàng ngày của thành phố đều đã cử người tới để moi ở ông ta một lời khai...

- Về chuyện ấy à?

- Chuyện đó tôi nghĩ là dễ ợt. Một người đàn bà đã dính vào. Người ta tìm thấy một chiếc túi du lịch, bột phấn ở trong tủ com- mốt và những mẩu thuốc lá vẫn cháy trong gạt tàn... Tragg đang làm việc ở đấy. Tôi nghĩ rằng, chúng ta sắp kéo ra từ vụ này một chuyện gây tai tiếng hết sức béo bở. Để bảo vệ danh dự của mình, một cô gái ngây thơ, tuyệt vời đã buộc phải cầm lấy súng ngắn. Lynk toan tóm lấy cô và một cuộc ẩu đả đã xảy ra. Cô bé trong trắng không nhớ rằng mình đã bắn. Cô chỉ nghe một tiếng nổ và thấy Lynk ngã ngửa. Sửng sốt cô vứt súng và chạy trốn không dám kêu cứu. Ồ, chỉ cần thêm chút nữa là tôi đã cung cấp cho ông lời biện hộ làm sẵn. Vì chắc rằng ông sẽ làm thầy cãi cho cô ấy và sẽ nhận được mười ngàn đô- la về những điều mà tôi vừa cấp không cho ông...

Mason bật cười:

- Này, nếu Tragg bận như vậy, thì tôi không quấy rầy ông ta nữa. Tôi sẽ gặp vào dịp khác.

- Ông có muốn tôi nói với ông ấy rằng ông đã ở đây không?

- Không, đừng nói gì cả. Lúc này tôi đang vờn nhau với ông ta... Và tôi không muốn giơ tay ra... Tôi thích chơi tay trên, nên ông ta khcng biết tôi đến tìm thì càng hay.

- Ông muốn làm cho ông ấy ngạc nhiên sao?

- Có thể.

- Thế ông không thể nói gì với chúng tôi sao?

- Không.

- Còn chuyện ông muốn gặp Tragg?

- Không có gì bổ ích cho ông cả.

- Ông ấy có biết ông quan tâm đến vụ này không?

- Tôi cũng không biết là có vụ này. Trong đời mình tôi chưa bao giờ gặp Lynk và không ngờ ông ta đã bị giết. Chào ông!

Ông đi tới cầu thang. Một cái bóng hiện trên khung cửa và Mason nghe thấy giọng Tragg:

- Người chụp ảnh ở đâu nhỉ? Tôi muốn có một tấm ảnh của...

Nhận ra Mason ông ta liền dừng lại.

- Này ông - Ông ta kêu lên - Ông làm cái quái gì ở đâu thế?

- Ông ra chỗ xe tôi đậu đi. - Mason đề nghị...

- Không tôi bận quá. Ông nói ở đây thôi.

Mason giơ ngón tay cái về phía đám phóng viên được đánh dấu bằng những đốm thuốc cháy đỏ.

- Có lẽ ông có lý. - Tragg vừa nói vừa đi xuống.

Khi đến gần xe Mason, ông ta hỏi:

- Tại sao ông muốn gặp Lynk?

Mason nở một nụ cười hối tiếc.

- Tôi sẽ nói tất cả với ông. Tôi hy vọng đi trước ông, nhưng ông đã thắng...

- Đi trước tôi?

- Đúng. Tôi muốn biết nhiều hơn về Esther Dilmeyer và những quan hệ của cô ta: gia đình, thư từ v.v...

- Ông nghĩ rằng Lynk sẽ nói tất cả những điều đó cho ông sao?

- Tôi hy vọng như thế.

- Tại sao ông không hỏi Magard. Ông ta ở tại văn phòng của mình, đúng chỗ hơn Lynk...

- Tôi định gặp cả hai người.

Tragg nhìn ông, vẻ ngẫm nghĩ:

- Holcomb luôn luôn quả quyết rằng ông hay chơi xấu, Mason ạ. Tôi nghĩ rằng anh ta đã sai lầm. Anh ta ở một phía, ông ở phía khác và đấy là một cuộc chiến tranh ác liệt. Chỉ có điều là ông đi nhanh hơn anh ấy. Tay ông thường nhanh hơn mắt... con mắt của Holcomb, tất nhiên... Nhưng bây giờ tôi hiểu rất rõ tình cảm của Holcomb đối với ông. Ông không giúp cho công việc của chúng tôi được dễ dàng.

- Tất nhiên.

- Tại sao?

- Tôi cần bảo vệ khách hàng của mình...

- Chà... Hãy nói về những khách của chúng ta, về cô khách hàng của chúng ta... Cô ấy đã kể cho ông những gì khi đến?...

- Cô ta đến đâu?

- Văn phòng của ông. Không phải ông đã có cuộc hẹn gặp lúc một giờ sao?

- À, phải! - Mason nói, làm như ông vừa hiểu đúng rằng Tragg muốn ám chỉ việc gì - Đấy là một vụ không quan trọng. Tôi nghĩ rằng cô ấy thấy không có gì bất tiện nếu tôi thuật lại vụ ấy với ông, nhưng sự bí mật nghề nghiệp...

- Cuộc hẹn vào một giờ à?

- Đúng thế.

- Chúng ta hãy cho rằng, việc đó làm mất của ông từ hai mươi đến hai mươi iăm phút...

Ông ta nhìn đồng hồ...

- Ông đã làm nhanh quá mức để đến đây... Ông không mất lấy một phút... làm thế nào mà ông có địa chỉ? Làm thế nào mà ông biết Lynk đã bị giết?

- Một nhà báo đã nói với tôi. Còn ông, sao ông biết?

- Văn phòng trung tâm báo cho tôi.

- Nhưng ông có biết vụ giết người đã được phát hiện như thế nào không?

- Không, một người nào đó đã gọi cho văn phòng trung tâm.

- Đàn ông hay đàn bà?

- Đàn bà. Người này khẳng định mình đang gọi điện từ nhà nghỉ mát và có một kẻ lảng vảng bên ngoài.

- Tại sao lại "khẳng định"? - Mason hỏi - Chắc đấy là cô bạn cờ bạc của Lynk và có một người lảng vảng...

- Lynk đã chết từ lâu, trước cú điện thoại... - Tragg đáp lại cụt lủn.

- Ông biết gì về việc đó?

- Đấy không phải là tôi biết, mà là thầy thuốc. Máu đông tụ, xác chết cứng đờ và các việc khác tương tự. Bác sĩ xác định giờ chết vào nửa đêm và chắc không nhầm lẫn bao nhiêu. Khá may mắn là chúng tôi đã đến đúng lúc. Ngày mai mới có thể xác định được là đã chết vào khoảng nào giữa 22 giờ và 1 giờ sáng.

- Ông có tin gì mới về cô Dilmeyer không?

- Không. Tôi tin rằng cô ấy sẽ thoát nạn. Còn ông, thực sự ông không biết chút gì về tình trạng sức khỏe của Lynk sao?

- Nếu tôi biết, ông tin rằng tôi vẫn đến đây sao? Để khám phá một xác chết? Không, cám ơn, tôi đã có phần rồi...

Tragg quan sát luật sư, rồi gãi tóc về phía trên tai trái.

- Ông tiếp cô khách hàng rồi chạy ào đến đây... chắc người ta nghĩ rằng Lynk phải làm chứng như Esther Dilmeyer và đã có một cuộc săn đuổi tất cả những ai chứng kiến... Người ta nói rằng có kẻ nào đó muốn làm ông thua trong vụ kiện này...

- Nếu ông tìm thấy mối liên hệ nào giữa cái chết của Lynk với vụ Dilmeyer thì cho biết ngay nhé, được không?

- Ông còn dám cả gan...

- Một phép thử không tốn kém thôi - Mason thong dong nói - Tạm biệt...

- Tất nhiên! - Tragg thổt lên giận dữ.

Mason buộc phải khởi động không vội vàng và chỉ tăng tốc khi đã cách nhà nghỉ mát đúng một ki lô mét. Trên đường lớn, ông dừng lại trước một hàng ăn mở cửa suõt đêm và vào đấy gọi bác sĩ Willmont ở bệnh viện Hastings Memorial.

- Mason đang cầm máy đây, bác sĩ, Esther Dilmeyer có gì mới không?

- Cô ấy đã qua khỏi.

- Có phải các thỏi sô- cô- la đã thực sự bị tẩm độc không?

- Đúng.

- Loại thuốc gì?

- Một thứ thuốc ngủ bacbituric, xét về triệu chứng và qua phân tích có lẽ là vêrônan. Vị của sô- cô- la đã át vị thuốc, hơi đắng. Đấy là một loại thuốc ngủ nhưng giữa liều lượng làm thuốc và liều lượng gây chết có một khoảng cách lớn. Liều lượng gây ngủ là năm đến mười grain 1. Đã có những người chết vì uống sáu mươi grain nhưng có một người đã hồi phục sau khi uống tới ba trăm grain... Chúng tôi chưa phân tích hết các thỏi sô- cô- la, nhưng hình như mỗi thỏi chứa từ năm đến bảy grain. Cô ấy đã ăn khá từ từ để tạo khoảng cách giữa mười grain đầu và số còn lại. Vì vậy cô ta đã thấy hiệu quả của thuốc trước khi ngốn hết một liều gây chết.

- Ông có chắc việc ấy đã xảy ra như thế không?

- Tôi tin là như vậy sau khi xem xét các thỏi sô- cô- la và tình trạng người bệnh. Cô ấy có bộ mặt sung huyết, thở chậm, không có một phản xạ nào, con ngươi dãn ra và bị sốt. Tôi thề rằng cô ấy đã uống vêrônan, theo liều lượng năm grain một thỏi tổng cộng lại là năm mươi grain. Cô ấy toàn gặp may mắn và sẽ bình phục.

- Được - Mason nói - Ông hãy quan tâm thường xuyên để chạy chữa cho cô ta tốt nhất. Cần trông coi đặc biệt cả ngày lẫn đêm và phải chú ý đến thức ăn của cô ấy. Tôi muốn được đảm bảo rằng người ta sẽ không tuồn thuốc độc cho cô ấy nữa...

- Đồng ý. - Bác sĩ Willmont trả lời cụt lủn.

- Bao giờ thì cô ấy tỉnh lại?

- Không trước một khoảng thời gian khá dài đâu, chúng tôi đã rửa dạ dày và chọc tủy sống, nhưng sẽ rất khinh suất nếu người ta xô đẩy cô ta...

- Hãy báo cho tôi biết khi nào cô ấy tỉnh và hãy phòng ngừa mọi chuyện để không xảy ra việc gì với cô ấy.

- Ông có nghĩ rằng cô ấy có thể bị một rủi ro đe dọa không?

- Tôi đang tự hỏi điều đó. Cô ấy phải đến chỗ tôi cung cấp tình hình. Tôi không biết điều mà cô ấy biểt và rõ ràng là một kẻ nào đó không thích tôi biết việc đó.

- Ông sẽ biết việc đó trong hai mươi bốn giờ nữa.

- Dù sao - Mason nói - có lẽ người ta không muốn giết mà chỉ ngăn cô ấy nói trong hai mươi bốn giờ. Nói cách khác, sau hai mươi bốn giờ, cô ấy sẽ chẳng có ích gì cho tôi nữa.

- Dù sao, cũng sẽ không xảy ra việc gì đối với cô ấy nữa đâu - Willmont hứa - sẽ không ai được vào thăm nếu không được phép của tôi, và có ba cô y tá trực ở đầu giường cô ta... cả ba đều tóc hung... Đó là điều tôi muốn nói với ông...

- Thế là đủ rồi, bác sĩ ạ! Tôi phó thác cho ông đấy.

Ông bỏ máy và phóng nhanh đến chỗ Mildreth ở Whiteley Pines Drive, ở đây cũng vậy, một ngọn đồi sừng sững nhìn xuống thành phố. Ngôi nhà nằm trên sườn dưới, một tầng nhìn ra đường cái và ba tầng phía sau. Mason kín đáo gõ cửa. Mildreth mở ngay và hỏi:

- Tình hình ra sao rồi?

- Cô ấy sẽ khỏi... Cô nói đi, cô nắm vững tình hình, từ đó...

- Vâng - Cô gái cười thoải mái - Tôi đã mua cái nhà này cách đây sáu tháng, khi Carla bị ốm. Tôi muốn ở gần chị ấy.

- Bà ấy ở đây sao?

- Đường Chervis, xa hơn đây một chút, sau bức tường chắn bởi ngọn đồi. Đi bộ mất độ năm phút... ông hãy nói cho tôi biết tại sao người ta đầu độc Esther Dilmeyer đi: có phải đây thực sự là một vụ đầu độc hay chỉ do uống thuốc ngủ quá liều?

- Không, đấy đúng là thuốc độc... Trong các thỏi sô- cô- la...

Họ ở trong phòng khách. Mildreth lại gần tấm lưới sắt của một cái lò sưởi lồng khít vào sàn nhà.

- Mời ông ngồi xuống... Tôi bị cóng...

Ông ngồi xuống ghế bành và nhìn cô đứng trước lưới sắt, hơi nóng làm váy cô khẽ lay động.

- Cô bị cảm lạnh hay sao?

- Chắc thế. Tôi mệt, nhưng không hề gì. Ông hãy kể cho tôi nghe đi, những tin tức đều xấu cả phải không?

- Ai nói với cô như vậy?

- Nếu tốt thì ông đã nói rồi. Ông có muốn uống chút gì không?

- Vâng, một ly nhỏ...

Cô mở tủ ly trong phòng khách, lấy ra một chai uytky Scotland, nước đá vụn và một cái xi phông.

- Này. Lynk đã nói gì? Ông ta chưa giao lại các cổ phần cho Peavis phải không?

- Tôi không biết.

- Ông ấy không muốn nói với ông việc đó hay sao?

- Ông ấy không thể... ông ấy không thể nói được...

- Ông ấy say rượu à?

Lúc rót uytky, cô run đến nỗi cổ chai va lách cách vào miệng cốc. Mason chờ cô rót xong vò cầm lấy xi phông, lúc đó ông mới nói thong thả từng tiếng một:

- Lynk đã bị giết chết vào nửa đêm.

Thoạt tiên, hình như những từ đó không có chút ý nghĩa nào đối với cô gái. Cô tiếp tục rót nước ga. Rồi, đột nhiên, cô giật này mình, ấn cần xi phông xuống làm rượu tràn khỏi cốc.

- Cái gì... Tôi nghe đúng đấy chứ? Chết à?

- Bị giết.

- Vào nửa đêm?

- Đúng.

- Ai... ai đã giết ông ấy.

- Người ta chưa biết. Một viên đạn vào lưng, cỡ ba mươi hai.

Cô đặt xi phông xuống và đưa cốc rượu cho ông.

- Dù sao đi nữa, tôi cũng có một cớ ngoại phạm. - Cô nói với một nụ cười bực dọc.

- Cớ ngoại phạm gì?

- Ông hỏi nghiêm túc đấy chứ?

- Không phải cô sao?

- Không.

- Vậy thì nghiêm túc mà nói, cô đã ở đâu lúc nửa đêm?

- Vâng, tôi.... chúng ta hãy thử xem, đấy là một điều ngu ngốc: Lynk đã chết trước lúc tôi thu hồi cổ phần của mình. Đó là điều xấu đối với tôi.

Cô dừng lại trước tủ ly và lấy ra một chai cô nhắc.

- Uytki Scotland rất tốt đối với một dạ hội thượng lưu... nhưng tôi rét và chuyện đó đã cho tôi một bài học khá đau, tôi uống cốc cô- nhắc vậy. Ông có thích dùng không?

- Không, và tôi không khuyên cô dùng rượu ấy...

Cô gái tự phục vụ... Cô xoay mình và nhìn chòng chọc vào ông:

- Ông không khuyên tôi dùng rượu này sao?

- Không.

- Tại sao?

- Vì nếu cô uống cô- nhắc và sau đó là uytki Scotland thì khoảng hai mươi phút nữa cô sẽ lơ mơ và nghĩ rằng có thể tự cho phép mình làm những việc...

- Ông muốn nói cái quái gì thế?

- Cái áo khoác lông thú mà cô mặc lúc đến văn phòng tôi ở đâu?

- Nhưng... Trong tủ hốc tường.

- Chỗ kia à? Ở lối vào?

- Vâng.

Mason đặt cốc xuống, đứng dậy và tiến lại phía lối ra vào. Ông mở tủ và lấy ra chiếc áo kháoc lông cáo xám mà cô gái đã mặc lúc tới gặp ông. Đột nhiên cô xông tới:

- Không được, không được! Để yên nó đấy! Ông không có quyền...

Mason thò tay vào túi phải áo khoác và lấy ra một khẩu súng ngắn cỡ ba mươi hai.

- Khi cô đến văn phòng, tôi thấy hình như cái túi này có một cái bướu khá buồn cười.

Mildreth sững sờ. Mason mở súng ra và thấy thiếu một viên đạn. Ông ngửi nòng súng, treo áo vào tủ, đóng cẩn thận cửa tủ lại rồi trở lại ghế bành và ngồi xuống. Sau khi đặt súng ngắn lên một chiếc ghế kê chân, ông cầm lại cốc rượu.

- Chúc sức khỏe cô. - Ông nói với Mildreth.

Mắt theo dõi ông không rời, cô đi lấy chai uytki Scotland rồi trở về trước lưới sắt lò sưởi.

- Tôi có thể uống thứ này không?

- Tất nhiên, rượu này có lợi cho cô. Nhưng chớ uống quá nhiều.

Cô uống một hơi nửa cốc, vẫn không ngừng nhìn ông bằng cặp mắt mở to sợ hãi.

- Thời tiết khá lạnh so với mùa - Mason nói - Trong những ngày nóng và khô, nói chung gió sa mạc sẽ làm mát ban đêm... Nhưng cái áo khoác của cô sẽ giữ cho cô ấm.

- Tôi rét lắm, lúc này tôi đang rét run lên đây.

- Uytki sẽ làm cô hồi sức. Cô có khẩu súng ngắn này từ bao giờ?

- Hai năm rồi.

- Cô có giấy phép không?

- Có.

- Cô đã mua súng ở đây, trong thành phố?

- Vâng.

- Cô có biết rằng những chuyên gia đường đạn có thể suy diễn những gì khi xem xét một vết đạn không? Mỗi viên đạn bắn đi từ một khẩu súng ngắn đều có dấu vết riêng, không lẫn vào đâu được và chỉ có khẩu súng ngắn đó mới có thể bắn nó đi.

- Ông nói điều đó với tư cách là luật sư của tôi à?

- Tôi không phải là luật sư của cô.

- Nhưng tôi tin...

Ông lắc đầu:

- Không phải về vụ này.

- Tại sao?

- Tôi không biết nhiều về vụ đó. Bộ óc của tôi không phải để bán như một chiếc ô- tô. Cô có thể mua một chiếc xe bọc thép và dùng nó để cướp nhà băng nhưng cô không thể mua kiến thức luật pháp của tôi để dùng nó trong việc phạm tội giết người...

- Ông nói nghiêm túc đấy chứ? Ông nghĩ rằng tôi giết ông ta à?

- Tôi không biết gì về vụ đó cả. Nếu như chính cô làm việc đó thì có lẽ là trong tình trạng tự vệ chính đáng. Điều muốn nói là tôi sẽ không đại diện cho cô nếu không biết tất cả mọi việc.

- Ông muốn nói rằng...

Mason nhìn đồng hồ và nói với vẻ sốt ruột.

- Tôi muốn nói rằng, cảnh sát sẽ đến đây ngay bây giờ và nếu phải làm cố vấn cho cô thì tôi cần phải biết tất cả trước. Tôi cũng muốn nói thêm rằng những điểm yếu trong câu chuyện của cô, nếu có, nhắc lại cho tôi biết sẽ không có hại gì. Bây giờ cô nói đi...

- Tôi không muốn ông đại diện cho tôi...

- Không à?

- Tôi muốn ông đại diện cho Carlotta - Chị tôi.

- Bà ấy có quan hệ gì trong vụ này?

- Thưa ông - Mildreth nói sau một lúc im lặng - nếu ông là luật sư của Carlotta và tôi kể cho ông tất cả, thì người ta không thể buộc ông nói ra, phải không ạ?

- Điều cô nói với tôi sẽ không đi xa hơn.

- Nhưng có hợp pháp không?

- Bỏ tính hợp pháp đi! Để có thể hành động, tôi cần phải biết đấy là vấn đề gì?

- Vâng, rất đơn giản thôi... Tối hôm đó, tôi đến thăm Bob, tôi đã kể cho anh ta nghe chuyện viếng thăm của Peavis và nói rằng tôi cần các cổ phần trong buổi sáng. Bob đã không đưa cho tôi các cổ phần với những lý do dở đến nỗi khiến tôi phải nghi ngờ. Có lẽ Carlotta đã nghe chúng tôi nói từ phía trên cầu thang...

- Cô tiếp tục đi và nhanh lên...

- Vâng. Bob phải để cổ phần ở nơi bảo đảm. Anh ta phải lấy chúng về để có thể ít nhất là giơ cho tôi xem. Nói tóm lại, tôi nghĩ rằng anh ta đã đến chỗ Lynk...

- Cô nghĩ gì thì không quan trọng. Cô đã làm gì?

- Tôi trở về gặp Bob.

- Ông ấy đã nói gì với cô?

- Không có gì cả. Anh ấy không ở đấy.

- Còn chị cô?

- Cũng không.

- Có lẽ họ cùng ra ngoài chăng?

- Không, ô- tô của Carlotta không có ở đấy và chị ấy đã tự lái xe chứ chẳng ai khác.

- Cứ cho rằng Bob ở nhà Lynk đi, cô nghĩ rằng chị cô đi đâu?

- Tôi cho rằng chị ấy đã đi theo chồng.

- Bob đã giết Lynk phải không?

- Tôi tin rằng Carla... Tôi không biết...

- Còn khẩu súng ngắn? Cô lấy nó ở đâu?

- Ở nhà họ, khi tôi đến đấy lần thứ hai. Tôi đã nhìn thấy nó ở trên bàn trang điểm của Carla.

- Tôi cho rằng đấy là súng ngắn của cô.

- Đúng, nhưng tôi đã cho Carla mượn cách đay hai tháng. Chị tôi thường ở nhà một mình và tôi muốn chị ấy có một thứ vũ khí.

- Bob có hay ra ngoài không?

- Không thể đòi hỏi anh ta từ bỏ tất cả, vì lý do vợ ốm. Không ai chờ đợi điều đó cả... nhưng tôi tin rằng...

- Khi cô đến lần đầu, khẩu súng ngắn có để trên bàn trang điểm không?

- Không... và ở lần thứ hai, tôi nhận thấy một số đồ riêng của Carla đã biến mất... Một vài bộ quần áo và thuốc men...

- Theo cô, việc gì đã xảy ra?

- Tôi nghĩ rằng chị ấy đã theo Bob đến nhà Lynk. Bob đã mang súng ngắn của tôi đi và anh ta đã giết Lynk, Carla biết việc đó. Trời ơi! Tôi ao ước được biết chị tôi đang ở đâu trong lúc này! Tôi điên lên vì lo lắng! Đứng dậy và lái xe đã là điều rất không hay với chị ấy rồi... Nhưng ông hãy tưởng tượng cơn choáng mà chị tôi phải chịu đựng khi phát hiện sự thật về Bob và vụ giết người... Thật khủng khiếp!

- Cô có nghĩ rằng chị cô đã trở về nhà không?

- Có.

- Khoảng khi nào?

- Tôi không biết. Tôi ở đó lúc một giờ kém hai mươi. Mất năm phút để tìm, nên tôi lái xe đi vào lúc một giờ kém mười lăm và vì vậy, đã tới văn phòng ông chậm. Ông đã nói với tôi rằng Esther Dilmeyer bị uống thuốc ngủ... Ông đã đi gặp Lynk... cho nên tôi tin chắc rằng mọi việc sẽ được thu xếp ổn thỏa...

- Nhưng trước khi tôi đến nhà nghỉ mát, cô đã nghĩ rằng Lynk chết rồi hay sao?

- Tôi không biết việc đó... Tôi chỉ biết rằng người ta đã dùng súng ngắn.

- Vì sao?

- Tôi đã xem xét khẩu súng và thấy thiếu một viên đạn.

- Nếu thế chắc cô đã để lại dấu vết trên súng?

- Chắc chắn là có.

- Và cô đã nhét khẩu súng vào túi áo khoác phải không?

- Vâng.

- Được... Nói tóm lại, cô cho rằng Bob đã giết Lynk và Carlotta biết việc đó nên bà ấy đã trở về nhà lấy quần áo, thuốc men và ra đi...

- Đúng.

- Theo cô, Bob có trở về cùng với bà ấy không?

- Không - Anh ta chắc phải chuồn ngay. Bob không đủ can đảm để đứng trước một tình huống như vậy. Anh ta phải bắn và chạy trốn.

- Như vậy, nếu theo lập luận của cô đến cùng, thì sau khi Bob giết Lynk, chị cô đã lấy vũ khí gây tội ác...

Mildreth cắn môi và ngoảnh đi để tránh ánh mắt của Mason.

Ông nhấn mạnh một cách cụt ngủn:

- Đúng thế, có phải không?

- Tôi... tôi cho là...

- Như vậy không lôgíc, cô biết điều đó...

- Thế nào thì lôgíc?

- Tôi không biết, nhưng tôi muốn biết tôi đang ở vị trí nào, cô muốn tôi đại diện cho chị cô phải không?

- Đúng thế!

- Không phải cho cô?

- Tôi có thể tự lo cho mình.

- Cô đừng chắc chắn đến như thế... Vũ khí giết người là của cô và nó đầy dấu vết của cô.

- Nhưng tôi rất khỏe. Họ có thể tra hỏi tôi nhưng điều đó không hại tới tôi. Vả chăng họ sẽ không chứng minh được gì cả.

- Cô ở đâu vào lúc nửa đêm?

- Ở cửa hàng, trong văn phòng của tôi. Tôi đang thử tính xem có thể thu gom được bao nhiêu tiền nếu buộc phải mua lại các cổ phần.

- Cô muốn tôi đại diện cho chị cô?

- Tôi mời ông!

- Không ai quan tâm tới việc bà ấy đã ra đi. Nếu chồng bà ấy giết Lynk thì bà ấy cũng không có lợi gì trong việc đó cả.

- Ông không hiểu... Ông không biết chị tôi đang ở trong tình trạng nào. Nếu cảnh sát và các nhà báo bắt đầu quấy rầy chị ấy thì điều đó sẽ hủy hoại tất cả hiệu quả của việc chữa bệnh. Chị tôi sẽ chết hoặc trở nên ốm yếu, đến nỗi không còn hy vọng bình phục được.

- Ai sẽ trả tiền để tôi đại diện cho bà ấy?

- Tôi.

- Nếu nhận, tôi chỉ đại diện cho một mình bà ấy thôi.

- Tất nhiên.

- Quyền lợi của bà ấy sẽ là trên hết...

- Đấy là điều tôi muốn.

- Nếu quyền lợi của cô cản trở, tôi sẽ xem cô như một đối thủ...

- Tôi đã tính đến điều đó.

Mason suy nghĩ rồi hỏi đột ngột:

- Cô đã bao giờ nghe nói đến việc thử nghiệm bằng paraphin chưa?

- Chưa. Đấy là cái gì?

- Một biện pháp tìm xem ai vừa sử dụng súng...

- Paraphin đóng vai trò gì trong đó?

- Khi người ta dùng một vũ khí, những mảng thuốc súng sẽ ăn sâu vào da bàn tay. Không thể trông thấy chúng được nhưng phòng Khoa học Điều tra hình sự đã áp dụng một kỹ thuật để làm chúng xuất hiện... Người ta đở vào bàn tay người bị tình nghi paraphin nấu chảy và tăng cường thêm cho nó một lớp bông mỏng rồi phủ sáp lên. Người ta sẽ lấy ra khi nó cứng lại. Thuốc súng đã ăn sâu vào bàn tay sẽ dính vào paraphin. Người ta đổ lên trên đó một hóa chất. Hóa chất này sẽ phản ứng với các nitrát của thuốc súng và làm cho các hạt thuốc có thể thấy được bằng mắt trần.

- Tôi hiểu. - Mildreth nói với một giọng yếu hơn.

- Nếu Carlotta không dùng súng ngắn, tốt nhất là bà ấy nên đến tìm cảnh sát ngay bây giờ. Họ có thể làm một thử nghiệm trước khi nó trở nên quá muộn, và điều đó sẽ chứng minh bà ấy vô tội.

- Nhưng... nếu chị ấy đã dùng súng?

- Lúc đó sau cuộc thí nghiệm bằng paraphin và trước khi có bản báo cáo của chuyên gia đường đạn bà ta sẽ lên đường vào nhà tù ở Saint- Quentin, và việc Lynk nhận một viên đạn ở lưng sẽ không cho phép tôi biện hộ là việc tự vệ chính đáng...

Mildreth đi từ từ qua gian phòng, đến chiếc ghế kê chân mà Mason để khẩu súng ngắn trên đó...

- Tôi sẽ không để lại dấu vết ở đây. - Cô nói.

- Đúng thế!

- Chúng ta có thể chùi đi không?

- Tôi không thể...

Cô lấy khẩu súng, rút khăn mùi xoa từ túi ra và xát mạnh vào vũ khí. Rất bình tĩnh, Mason vừa nhìn cô làm vừa nhấp nháp uytki Scotland.

- Coi chừng - Đột nhiên ông nói - Cô đừng để ngón tay trên cò súng.

Ngay lúc đó, một tiếng còi rú lên, rồi rên rỉ ở rất gần và một chiếc ô- tô dừng lại trước cửa.

- Tôi không tin rằng mình đã đi được nhiều. - Mason nói và khẳng định rằng trung úy Arthur Tragg của Đội hình sự vừa đến... - Thấy khẩu súng sạch tất cả mọi dấu vết, chắc ông ta sẽ...

- Coi chừng! - Mildreth thét lên.

Mason đứng bật khỏi ghế bành lao vào nắm lấy cổ tay cô gái... nhưng đã muộn. Một phát súng nổ, viên đạn xuyên qua cửa sổ và mảnh kính vụn văng ra rào rào trên nền xi- măng trước cổng. Sự im lặng tiếp đó bị xé tan bởi một hồi chuông như ra lệnh, kèm theo những cú đấm mạnh vào cánh cửa. Rồi nghe thấy giọng Tragg:

- Cảnh sát đây! Mở ra, nếu không tôi sẽ phá cửa!

- Bây giờ, xin để cô đóng kịch. - Mason bình tĩnh nói với Mildreth và trở về ghế bành, ông cầm lại cốc rượu và châm một điếu thuốc mới. Mildreth đứng yên, đôi mắt chăm chú nhìn khẩu súng.

- Trời ơi! Tôi không nghĩ rằng nó cướp cò... Cái khăn mùi xoa kẹt vào búa kim hỏa và đã đẩy nó ra. Tôi đặt ngón tay vào cò và...

Cô gái cúi xuống giấu khẩu súng dưới tràng kỷ đặt ở góc phòng.

- Tốt hơn là cô hãy mở cửa cho trung úy Tragg - Mason nói - Ông ấy đang sẵn sàng đập vỡ cửa kính đấy.

- Tss... Tss... Mason gầm lên. - Trung úy Tragg sẽ không thích điều đó...

Cô gái chạy đến lối vào, mở cửa và hỏi:

- Cái gì vậy?

- Ai đã bắn? - Tragg vừa hỏi vừa đi vào - Có phải ô- tô của Mason ngoài kia không? Ông ta có ở đây không?

- Vâng, ông ta có ở đây...

- Ai đã bắn...?

- Người ta đã bắn à?

- Cô không nghe thấy tiếng nổ sao?

- Tôi nghe thấy một cái gì như là tiếng máy nổ...

Tragg tỏ vẻ chán ngán và đi vào phòng khách.

- Chào ông Mason. Thời gian này ông đi lại nhiều quá...

- Những cuộc đi xa tạo ra sự trẻ trung, trung úy ạ... vì ông nghi ngờ, tôi xin giới thiệu đây là cô Faulkner, ông sẽ biết ngay rằng cô ấy có một sở thích hoàn hảo về uytki Scotland. Và tôi thông báo với ông rằng tôi không phải là luật sư của cô ấy...

Tragg đứng nhìn chòng chọc vào mặt ông:

- Ông không phải là luật sư của cô ấy sao?

- Không.

- Vậy thì ông làm gì ở đây?

- Tôi đến thăm và nếm, uytki ngon...

- Cô đã bắn phải không?

- Không.

Rất nhanh, Tragg đảo mắt khấp phòng và khi nhìn thấy một cái lỗ trên cửa kính, liền tiến lại gần để xem xét.

- Lạy Chúa - Mildreth thốt lên - có một lỗ đạn trên cửa kính. Nghĩa là người ta đã bắn à? Có kẻ muốn giết tôi, ông Mason.

- Xuyên qua cửa sổ ư? - Tragg hỏi.

- Vâng.

- Cô không nghe thấy gì hả?

- Tôi nghe thấy tiếng xe của ông - ít ra, đấy cũng là xe của ông. Và tôi nghe thấy một tràng tiếng nổ. Tôi không tưởng tượng được rằng đấy là một phát súng...

- Tôi hiểu - Tragg bình tĩnh nói - Ai đó đã bắn cô từ ở phía ngoài.

- Chắc chắn như vậy.

- Chúng ta hãy xem xem... Có một lỗ thủng trên rèm và một lỗ khác ở cửa kính. Điều đó cho chúng ta thấy đường đi của viên đạn - Hãy theo đường bắn này. Đẩy rèm ra cô có thể thấy xe tôi ở sát vỉa hè. Đường bắn đi qua đúng phía trước...

- Đúng thế.

- Nếu vậy, người bắn phải đứng ngay trước mũi xe tôi, trên những cái cà kheo cao có lẽ tới mười lăm piê 2.

- Không phải ông bắn à? - Mildreth hỏi.

Tragg phớt lờ câu hỏi.

- Nếu có kinh nghiệm về đường đạn như tôi, cô có thể xác định được hướng đạn đi qua cửa kính. Hơn nữa tôi ngửi thấy mùi thuốc súng ở đây... Tôi sự sẽ phải lục soát căn phòng này cô Faulkner ạ.

- Tôi cấm ông làm việc đó.

- Tôi vẫn cứ làm.

- Ông ấy không được phép nếu chưa có lệnh, phải không ông Mason?

- Mason không phải là luật sư của cô. - Tragg nói.

- Ông ấy vẫn có thể nói với tôi điều đó.

Mason uống một hớp uytki, bình thản rít thuốc lá, ngồi lặng thinh.

- Nghe đây cô Faulkner - Tragg nói - chúng ta hãy thôi các trò dùng mưu nọ chước kia để lừa gạt đi và hãy bắt tay vào việc. Nếu cô nói với tôi là ai đã bắn và khẩu súng hiện ở đâu thì tôi sẽ không dẫn cô về văn phòng trung tâm và sẽ không cho lục soát cô cũng như nhà cô. Nào... cô phải ở chỗ này khi nghe thấy tiếng xe của tôi... Cô đã bắn lúc tôi dừng xe. Và khi tôi gõ cửa, phản ứng tự nhiên của cô là giấu khẩu súng ngắn xuống dưới đệm tràng kỷ.

Ông ta lặng lẽ đi tới chiếc tràng kỷ và bắt đầu nhấc đệm lên.

- Ông không có quyền. - Mildreth vừa kêu lên vừa nắm lấy cánh tay ông ta.

Tragg gỡ ra và đằy cô gái lùi lại.

- Nếu cô còn tiếp tục thì sau hai mươi phút nữa, cảnh sát sẽ đến đây chật ních.

- Nhưng ông không thể! Ông... Ô...

Tragg quỳ xuống, cúi thấp đầu tận sàn nhà, nhìn dưới tràng kỷ và thốt lên một tiếng reo mừng thỏa mãn. Cùng lúc đó, Mason nghe tiếng rồ của một chiếc xe đang leo dốc con đường tắt. Ông cẩn thận tắt điếu thuốc, vươn vai ngáp dài và nói:

- Ồ, nếu trung úy tha lỗi cho tôi...

- Trung úy không tha lỗi cho ông. - Tragg đáp lại và đưa tay trái xuống dưới tràng kỷ.

- Điều đó có nghĩa là ông sẽ giữ tôi lại phải không?

- Điều đó có nghĩa là tôi sẽ nghe lời khai của ông về tất cả việc này trước khi ông đi bất kỳ đâu.

Chiếc xe đang lại gần. Mason nhận xét:

- Trung sĩ Holcomb không thích tôi có mặt khi ông ấy muốn bắt một người bị nghi khai ra. Ông ấy thấy tôi luôn có một uy thế gây rối. Nói thực ra tôi có một thói buồn cười, tôi không thể không chỉ dẫn cho những người khác về quyền của họ và làm cho họ phải cảnh giác chống lại những cái bẫy mà cảnh sát giăng ra.

- Được - Tragg càu nhàu - Ông đã thắng. Hãy cút đi.

Mason hướng nụ cười về phía Mildreth để làm vững lòng cô.

- Tạm biệt... Không dám làm phiền ông, tôi biết đường...

Khi ông đi từ phòng khách ra phòng ngoài, Tragg nói với Mildreth:

- Chúng ta hãy nói một chút về khẩu súng ngắn này, cô Faulkner... Tại sao cô đã bắn?

- Đấy là một rủi ro.

Mason mở cửa ra vào.

- Cô đã tình cờ gặp Mason và ông ấy định lấy khẩu súng của cô có phải không?

Mason nhẹ nhàng khép cửa lại và bước tới thềm. Sau xe của Tragg đã có một xe khác. Một người đàn bà từ xe bước xuống. Mason ra hiệu cho bà ta dừng lại và đi nhanh tới.

- Có việc gì thế? - Bà ta hỏi giọng kém vang.

- Bà có phải là bà Lawley không? - Mason thì thầm.

- Vâng - Tôi là chị của Mildreth Faulkner. Tôi có việc...

- Mời bà lên xe và quay trở lại theo đường cũ cho tới khi tôi đuổi kịp bà. Nhanh lên... và không ồn ào. Cảnh sát đang ở đây.

Bà ta giật nẩy mình.

- Ông là Perry Mason - luật sư?

- Vâng. Em bà muốn tôi đại diện cho bà.

- Tôi? Tại sao? Trời ơi!

- Tôi không biết. Nhưng nếu bà không muốn chết dí ở văn phòng trung tâm trong khi họ tìm nguyên nhân, thì tốt nhất là bà hãy nổ máy...

Ông lên xe của mình, nổ máy và tăng ga tạo tiếng ồn lớn nhất để át tiếng ồn khởi động của Carlotta. Khi bà ta đã đi được một đoạn đường xa, ông liền đi theo gắng đuổi kịp bà ta và ra hiệu dừng lại.

- Bà sắp về nhà sao?

- Nhưng... Tôi... ông xem...

- Đừng làm gì cả. Bà hãy đến khách sạn Clearmount và đăng ký vào sổ với tên bà Charles X. Dunkurk San Diego. Dunkurk D- U- N- K- U- R- K... Hãy lên ngay phòng của bà, nằm lên giường và ở đấy. Không ra ngoài với bất kỳ cớ gì, không đọc báo, không nghe radio. Đừng nhúc nhích trước khi tôi đến. Và tôi sẽ không đến trước ngày mai hoặc đúng hơn là tối nay, muộn...

- Tôi cần phải đợi ở đó?...

- Vâng. Tôi không muốn thu hút sự chú ý bằng việc đến vào lúc ba hoặc bốn giờ sáng.

- Ông không muốn giải thích cho tôi bây giờ?...

- Không. Tôi có những việc quan trọng hơn phải làm và tôi nhấn mạnh là bà phải được yên ổn.

- Nhưng... chồng tôi...

- Bà hãy quên ông ấy đi và đi nhanh tới Clearmount. Bà biết khách sạn ở đâu không?

- Có.

- Vậy thì đi đi. Trung úy Tragg không phải là một thằng ngốc. Lúc này, ông ấy được cổ vũ bằng việc tìm thấy em bà có một khẩu súng ngắn nhưng chỉ năm phút nữa, ông ấy sẽ biết rằng tôi đã gây nhiều tiếng ồn hơn cần có để lùi và quay một chiếc xe...

Không nói một lời Carlotta Lawley nổ máy lao về phía trước.

Chú thích

(1)1 grain = 0,0648 gam.

(2)1 piê khoảng hơn 30 cm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.