Kẻ Lừa Đảo Lịch Thiệp (Gentle Rogue)

Chương 12



“Cần đến?” Georgina rền rĩ khi ngồi bật dậy trên chiếc giường lớn. Sau đó đôi mắt nàng nheo lại nhìn thuyền trưởng với vẻ nghi ngờ. Malory đang ngồi lừ đừ, uể oải trên chiếc ghế nàng vừa bỏ trống, đối diện nàng và quan sát nàng. “Cần đến việc gì vào giữa đêm khuya, thưa ông?”

“Ta rất dễ thức giấc, cậu không biết à. Tiếng động của con tàu thưòng đánh thức ta.”

“Nhưng như vậy thì cần gì đến tôi chứ?”

“Chà, Georgie, cậu bé,” chàng nói với giọng điệu từ tốn như khi đang dạy dỗ một đứa trẻ. “Lỡ khi ta cần gì thì sao?” Và thêm vào, “Đó là nhiệm vụ của cậu mà.”

Vì người ta chưa bảo cho nàng biết hết những việc phải làm nên nàng không thể từ chối việc này được. Nhưng bị mất ngủ chỉ vì hắn ta không ngủ được à? Và nàng có thực sự muốn công việc này không? Giờ thì không rồi. Không, khi phải phục vụ một kẻ chuyên quyền như vậy. Nàng có thể tuân theo ý định của hắn, nhưng nàng muốn biết rõ hơn. “Tôi nghĩ nhiệm vụ của tôi là mang thức ăn từ bếp lên cho ngài, phải không ạ?”

“Đó, dĩ nhiên,” anh trả lời. “Nhưng nhiều lúc ta cũng cần một giọng nói êm tai để đưa ta trở lại giấc ngủ. Cậu biết đọc chứ?”

“Vâng, tất nhiên,” nàng phẫn nộ trả lời.

Muộn mất rồi, đáng lẽ nàng phải thú nhận rằng mình không biết đọc mới phải. Nàng tưởng tượng ra cái cảnh nàng phải ngồi đọc sách cho hắn ta vào giữa đêm khuya, hắn nằm dài trên giường, nàng thì ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, hay ngồi hẳn lên mé giường nếu hắn than phiền không nghe rõ. Chỉ có một ngọn đèn để giúp nàng khi đọc sách, và hắn thì đang khép hờ mắt, đầu tóc rối bời. Ánh sáng mờ ảo làm dịu nét mặt của hắn, hắn trở nên bớt đáng sợ hơn, trở nên . . . Quỷ tha ma bắt, nàng phải tìm ngay Mac, không được chậm trễ. Nàng nhấc chân, định xuống giường và lập tức nghe một giọng nói nghiêm nghị, “Nằm xuống, Georgie!”

Nàng liếc nhìn hắn và thấy hắn đang ngồi chồm tới và nhíu mày nhìn nàng, có vẻ nếu nàng cứ đứng dậy thì hắn sẽ chận nàng lại, trước khi nàng có thể với tới cánh cửa. Đồ trời đánh, nàng không đủ can đảm để thử đối đầu với hắn, nhất là khi trông hắn dữ tợn như vầy.

Ơn Chuá, thật sự lố bịch, nhưng nàng đành phải nằm xuống. Xoay người đối diện với hắn, nàng quắc mắt nhìn hắn. Nghiến răng vì giận, nàng khăng khăng, “Không cần thiết phải thế đâu, thuyền trưởng. Tôi cảm thấy khỏe hơn rồi.”

“Ta sẽ quyết định khi nào cậu khỏe, nhóc,” Hắn nói một cách độc đoán, rồi ngả người lên lưng ghế khi thấy nàng đã tuân lệnh. “Cậu xanh xao như chiếc mền cậu đang đắp vậy, vì thế cứ nằm đó cho tới khi ta bảo thôi.”

Cơn giận làm mặt nàng biến sắc nhưng nàng không biết điều đó. Nhìn hắn ta kià, ngồi đó như một tên lãnh chúa được bợ đỡ, và thật sự thì hắn cũng đang được bợ đỡ, và có thể cũng là một lãnh chúa nữa. Có vẻ như hắn chẳng cần nhấc đến một ngón tay để làm bất cứ việc gì trong suốt cả cuộc đời. Nếu nàng mắc kẹt với hắn trên con tàu này nhiều tuần nữa, hẳn nàng sẽ phải mệt đến rã rời để phục vụ loại người như hắn, và nàng căm ghét khi phải chịu đựng như vậy. Thật là không chịu nổi. Trừ một vài hành động bất tuân nào đó, mà nàng thì không là gì cả, chỉ là một đứa –bé- trai -mười- hai -tuổi, không có cách nào để thoát ra khỏi cabin lúc này.

Chấp nhận sự thật đó, Georgina quay lại vấn đề cũ. “Theo tôi được biết, thưa Thuyền trưởng, rằng mọi cabin đều đã có người ở..”

“Đúng thế. Ý cậu muốn nói gì, nhóc?”

“Tôi không biết nên máng võng ở đâu, để có thể nghe thấy ngài gọi khi cần lúc đêm khuya.”

Và nàng nghe thấy một tràng cười. “Thế cậu nghĩ ở đâu đây?”

Vẻ thích thú của hắn khiến nàng muốn điên lên. “Ở ngoài hành lang,” Nàng đáp trả. “Nơi mà tôi phải nói với ngài là không thích hợp với tôi, một… ”

“Thôi đi, nhóc, trước khi làm ta rơi nước mắt. Thật vô lý quá. Cậu sẽ ngủ ngay tại đây, dĩ nhiên là vậy rồi, giống như cậu bé hầu phòng trước đây của ta, và những đứa trước đó nữa.”

Nàng đã lo lắng về những chuyện mà hắn ta chưa đề cập đến. May là tình huống này, nàng cũng đã từng biết trước đây, nên đã tránh được biểu hiện của nữ tính khi bị bị xúc phạm, một biểu hiện hoàn toàn không thích hợp vào lúc này. Nàng biết có vài thuyền trưởng muốn giữ những người hầu cận trẻ trong cabin của mình, chỉ cốt để bảo vệ họ. Anh trai nàng, Clinton, là một trong số đó, đã cho đứa trẻ hầu phòng ở lại trong cabin mình, sau khi nó bị ba thủy thủ khác làm cho trọng thương. Nàng không biết chính xác điều gì đã xảy ra, chỉ biết là Cliton giận dữ đến nỗi đã trừng trị nghiêm khắc ba thủ phạm bằng roi da.

Nhưng gã thuyền trưởng này đã biết nàng có anh trai cùng ở trên tàu để bảo vệ nàng, bởi vậy, việc hắn khăng khăng muốn nàng ở lại trong phòng là nhằm đích phục vụ cho lợi ích của hắn thôi, chứ thực sự hắn chẳng quan tâm đến việc bảo vệ nàng. Nhưng nàng không định tranh cãi về điều đó – không phải vì hắn ta đã cảnh báo nàng không được trái ý hắn. Thật là ngu ngốc nếu chống đối với nguyên tắc đã được xác lập sẵn của hắn, và hiển nhiên những cậu bé hầu phòng khác cũng đã ở đây, chung phòng với hắn. Vậy nên nàng chỉ có một câu muốn hỏi.

“Ngay tại đây, nhưng ở chỗ nào?”

Hắn nghiêng đầu chỉ một góc trống trong phòng, bên phải cánh cửa. “Ta chắc, chỗ đó là đủ. Còn rất nhiều chỗ cho cậu để rương và bất cứ cái gì cậu mang theo bên mình. Đã có chỗ để máng võng sẵn trên tường rồi đâý.”

Nàng nhìn thấy có những cái móc, cách nhau đủ rộng để máng một chiếc võng. Lạ nhỉ, nàng không nhớ là đã thấy chúng hôm qua khi nàng ở trong cabin này. Góc này cách chiếc giường khá xa, nhưng đó là nơi tốt nhất cho nàng, bởi khoảng giữa giường cuả thuyền trưởng và võng cuả nàng không có một đồ đạc nào khác đủ cao, giúp nàng có một không gian riêng tư.

Thứ duy nhất nằm ở phía đó là một chiếc bồn tắm có bình phong che trong góc đối diện, gần cửa sổ, một chiếc tủ nhiều ngăn thấp, ngăn góc phòng với cánh cửa. Bàn ăn nằm chính giữa, tất cả những thứ còn lại đặt về phía bên trái phòng. Chiếc giường nằm phía sau bàn ăn, thêm một chiếc tủ thấp và một chiếc tủ cao dựng ở phía tường bên trái, kệ sách cũng đặt ngay đó, gần cửa sổ. Trong góc, chiếc bàn làm việc được đặt ngay trước cửa sổ để có đủ ánh sáng.

“Được rồi chứ?”

Cứ làm như nếu nàng nói không thì hắn sẽ sắp xếp cho nàng một chỗ khác vậy! “Tôi nghĩ thế, nhưng sẽ ổn hơn nếu tôi có thêm được một tấm bình phong nhỉ?“

“Để làm gì?”

Để có chút riêng tư chứ còn để làm gì, đồ đần ! Nhưng hắn có vẻ quá thích thú với câu hỏi của nàng, nên nàng đáp, “Chỉ là một ý nghĩ thôi ạ”

“Vậy đừng có nghĩ nữa, cậu nhóc yêu quí. Thay vì vậy hãy dùng đến sự hiểu biết thông thường. Tấm bình phong kia được gắn chết lên sàn. Mọi thứ đều bị gắn như vậy, trừ mấy chiếc ghế, và nhiệm vụ của cậu là buộc chúng an toàn lại với nhau khi thời tiết bắt đầu trở xấu.”

Lần này, Georgina dễ dàng biết nàng đang đỏ mặt. Những điều ông ta vừa giải thích, nàng đã biết gần cả đời. Trên tàu, mọi thứ đều được đóng chết xuống sàn hay phải buộc vào nhau, nếu không, chúng sẽ di chuyển về mọi phía, và thường sẽ gây thiệt hại nặng trong khi va chạm.

Đầu óc nàng để ở đâu mà quên mất hiểu biết thông thường đó nhỉ?

“Tôi không nói là tôi đã từng đi tàu trước đây,” nàng đáp, chỉ để chống chế cho sự ngu ngốc của mình.

“Cậu đến từ Anh phải không?”

“Không!” nàng nói, quá nhanh và quá dứt khoát. “Ý tôi là, tôi đã đi tàu để đến đây, vâng, nhưng với tư cách là một hành khách.” Và rồi, vì nàng chỉ khiến mình thêm ngu ngốc, nàng nói một cách cáu kỉnh, “Tôi chưa bao giờ để ý đến những chuyện đó.”

“Chẳng sao. Rồi cậu sẽ có dịp học hỏi tất cả những gì cậu cần biết, giờ cậu đã là một thành viên cuả thủy thủ đoàn rồi. Đừng ngại hỏi, cậu nhóc.”

“Vậy khi ngài rảnh, Thuyền trưởng, ông sẽ rất tử tế nếu cho tôi rõ những công việc khác của tôi, trừ những việc mà ông đã đề - ”

Nàng ngưng lại khi một bên lông mày màu vàng của hắn nhướng lên với vẻ thích thú. Nàng đã nói điều chết tiệt nào khiến hắn có dịp cười nhăn nhở như vậy?

Hắn không để nàng chờ đợi lâu. “Rất tử tế ư?” Giờ thì hắn cười thực sự. “Chúa ơi, ta hy vọng không phải như thế. Ta đã không còn tử tế từ khi ta bằng tuổi cậu, ngáo ạ, nhưng rất tử tế thì chưa bao giờ.”

“Chỉ là một cách nói thôi mà,” nàng bực bội trả lời.

“Điều đó cho thấy cậu đã được giáo dục ra sao. Một thái độ cư xử quá lịch thiệp đối với một cậu bé hầu phòng.”

“Bất lịch sự là điều kiện tiên quyết cho công việc này ư? Lẽ ra một người nào đó đã phải cho tôi biết chuyện này.”

“Đừng có mồm mép với ta, đồ ngỗ ngược, nếu không ta sẽ vặn ngược lỗ tai cậu ra, nếu nó thật sự có ở trong cái nón chết tiệt kia.”

“Ồ, nó ở đó chứ, Thuyền trưởng, chỉ là nó nhọn và to gấp đôi so với bình thường thôi. Đó là lý do mà tôi giấu nó.”

“Cậu làm ta thất vọng, nhóc. Ta chắc đó là bẩm sinh. Cậu chỉ dấu đôi tai to nhọn thôi ư ?”

Nàng cười ngoài ý muốn. Sự dí dỏm của ông ta thật có duyên. Và ai có thể nghĩ rằng ông ta có óc khôi hài chứ, cái bức tường độc đoán đó? Thật ngạc nhiên khi chính nàng cũng trêu chọc ông ta. Hơn nữa, nàng không làm ông ta bực mình, khi ông ta gọi nàng là đồ ngỗ ngược và dọa sẽ vặn ngược lỗ tai nàng với một vẻ nghiêm nghị.

“A,” hắn nói, nhìn nàng cười và cũng cười lại với nàng. “Các cậu đã mọc đủ răng. Ta thật hâm mộ. Và chúng cũng trắng như ngọc nữa. Tất nhiên, các cậu còn trẻ mà. Rồi chúng cũng sẽ sớm rụng dần thôi.”

“Răng của Ngài đâu có rụng.”

“Ý cậu là tôi quá già đến nỗi lẽ ra răng của tôi đã phải rụng sạch phải không?”

“Không phải – ” Nàng ngừng lại, bối rối. “Về nhiệm vụ của tôi, Thuyền trưởng?”

“Không phải Connie đã căn dặn cậu trước rồi sao?”

“Ông ấy nói tôi chỉ phải phục vụ mình ông thôi, các người khác thì khỏi. Nhưng ông ấy không nói rõ chi tiết, nên tôi chỉ biết là sẽ làm những công việc mà ngài yêu cầu tôi thôi.”

“Nhưng tất cả chỉ có thế.”

Nàng nghiến răng cho cơn bực tức qua đi, “Thuyền trưởng Malory, tôi có nghe nói về những cậu bé hầu phòng phải vắt sữa bò –”

“Chúa lòng lành, ta hoàn toàn thông cảm cho chúng!” Hắn nói với điệu bộ kinh hãi, nhưng chỉ một lúc rồi hắn lại nhoẻn miệng cười. “Ta không thích sữa, nhóc, vậy cứ thoải mái. Cậu sẽ không phải làm công việc đó.”

“Vậy công việc của tôi là gì chứ?”

“Đủ thứ việc cậu có thể kể đến. Cậu sẽ làm công việc của một người bồi bàn, người trông coi cabin này, người hầu nói chung, và vì ta đã để người đầy tớ để sai vặt lại, cậu cũng sẽ làm công việc của hắn. Không có gì quá căng thẳng đâu, rồi cậu sẽ thấy.”

Không khó, chỉ cần chuẩn bị tất cả chân tay chờ hắn gọi thôi, đúng như những gì nàng đã đoán trước. Nàng chực hỏi xem mình có phải chà lưng và lau mình cho hắn không, nhưng nàng không định gợi cho hắn những ý tưởng mới. Thật tức cười. Vì Chúa, cậu bé hầu phòng của Drew cũng đã phải làm nhiều việc hơn là chỉ phải mang bữa ăn đến cho anh. Nhưng trong tất cả các thuyền trưởng ở Luân Đôn, thuyền trưởng của nàng quả thực là một tên người Anh đáng nguyền rủa, và không chỉ là người Anh, lại còn là một tên qúy tộc vô dụng. Nếu hắn ta phải động móng tay vào bất kì việc gì trong suốt cuộc đời, nàng sẽ ngốn cả chiếc nón đang đội.

Nàng không buồn nói thêm với gã đàn ông ngạo mạn. Nàng chỉ thấy bực mình chứ không phải giận điên. James cố nén cười. Cô gái tỏ ra rất can đảm, không than phiền gì về những gánh nặng mà chàng đã đặt lên nàng. Chàng đã phải bịa thêm một nửa trong số những chuyện đó, nhất là tên đầy tớ, vì chàng đã không cần đến đầy tớ trong hơn mười năm nay. Nhưng cần nhiều việc để giữ nàng luôn bận rộn trong phòng chàng, có như thế, nàng mới càng ít có cơ hội gặp thủy thủ đoàn; hay chính xác hơn là họ không có dịp gặp nàng. Chàng không muốn ai khám phá ra bí mật của nàng, cho đến khi chàng sẵn sàng lật tẩy nàng. Thêm nữa, nàng ở trong cabin càng lâu, chàng càng có nàng riêng cho mình nhiều hơn.

Nhưng bây giờ, chàng cần tránh xa nàng ra một chút. Cảnh nàng cuộn mình trên giường gợi cho chàng những ý tưởng không nên có trong vài đêm tới.

Phải tự chủ, bạn già, chàng cảnh cáo mình. Nếu anh bạn không có nàng, thì ai sẽ có chứ?

Đó quả là một trò đùa chết tiệt vào lúc này. Đã quá lâu rồi chàng mới lại đối mặt với một cám dỗ thực sự. Tự kiềm chế là điều dễ thực hiện khi cảm xúc đã bị chết từ lâu bởi sự buồn chán, nhưng một điều gì đó cho chàng biết, những cảm xúc này đã quay lại

Georgina nhận thấy rằng trò chuyện với Thuyền trưởng Malory không cần phải nghiêm trọng như thế này. Hơn nữa, sự im lặng có thể sẽ khiến ông ta tìm những việc khác để giải khuây, như chỉ huy con tàu chẳng hạn. Chuyện này làm ông ta phải rời cabin, và như vậy thì nàng cũng có thể ra khỏi chốn này. Nàng không nghĩ rằng sự im lặng lại đưa ông ta đến kiểm tra nàng, nhưng than ôi, hôm nay không phải là ngày may mắn cho những kế hoạch bất chợt của nàng.

Nàng mở mắt ra và thấy bóng ông ta lù lù trước mặt. “Vẫn còn nhợt nhạt,” ông ta nói. “Và ta thấy rằng mình đã làm một việc đáng khen khi bắt cậu nằm đây cho dạ dày cậu êm lại.”

“Vâng, ông đã làm thế, Thuyền trưởng,” Nàng cam đoan.

“Không còn lo lắng nữa ư?”

“Không một chút nào hết.”

“Tuyệt. Vậy cậu không nên nằm đó nữa. Nhưng cũng không có gì phải vội, phải không? Nghĩ lại thì không có việc gì để cậu làm cho đến bữa ăn tiếp theo. Cậu có thể đánh một giấc chẳng hạn, để sắc mặt bớt nhợt nhạt.”

“Nhưng tôi không còn cảm thấy một chút –”

“Cậu không định tranh cãi với bất kì việc gì ta đề nghị đấy chứ, Georgie?”

Nàng như bị đánh bại. Hắn đã ru ngủ nàng với giọng điệu nhã nhặn, khiến nàng quên đi hắn là một người đàn ông nguy hiểm.

“Giờ đây, khi ngài đề cập đến, thì ra tối qua tôi đã thiếu ngủ.”

Hiển nhiên đó là một câu trả lời đúng, nên nét mặt ông ta dịu xuống. Ông ta không có vẻ thân thiện nhiều – à, ông ta chưa bao giờ thực sự thân thiện – nhưng hiển nhiên không còn khắc nghiệt nữa, và một lần nữa, nét mặt ấy thoáng có chút đùa cợt. “Cậu còn quá nhỏ để làm những trò mà những thủy thủ hay làm, vậy cái gì đã làm cậu mất ngủ?”

“Thủy thủ đoàn của ngài,” Nàng đáp, “trở về sau những cuộc vui.”

Hắn cười, “Thêm vài năm nữa, cậu bé yêu qúy, lúc đó cậu sẽ thông cảm nhiều hơn.”

“Tôi không ngốc, Thuyền trưởng. Tôi biết họ đã làm gì ở cảng tối hôm qua.”

“Ồ, cậu biết về mặt đó cuả đời sống sao?”

Hãy nhớ mày là một thằng con trai, là một thằng con trai, và vì Chúa, đừng có đỏ mặt lên nữa!

“Dĩ nhiên.”

Nàng lại thấy hàng lông mày qủy quyệt đó nhướng lên, một nét cười trong đôi mắt rất xanh cuả ông ta. Đang đối mặt với cái nhìn ấy thì một câu hỏi khác lại đến với nàng.

“Việc đó là cậu nghe nói lại... hay nhờ vào kinh nghiệm bản thân?”

Georgina tức tối thở hổn hển, và phát ho cả mười giây, khiến vị thuyền trưởng tốt bụng phải lại vỗ lưng cho nàng. Đến khi nàng lại có thể hít thở lại, dường như vài đốt sống của nàng gần vỡ vụn, phải cám ơn những cú vỗ mạnh mẽ của hắn.

“Tôi không tin, thưa Thuyền trưởng, việc có hay thiếu kinh nghiệm của tôi lại liên quan gì đến công việc này.”

Nàng còn nhiều thứ để nói về cách hỏi han không đứng đắn của hắn, nhưng câu trả lời “Đúng thế” của hắn đã làm nàng chùng lại. Thật may mắn, vì nàng không thể suy nghĩ như mình đã hai-mươi-mốt tuổi. Và hắn còn nói tiếp.

“Cậu phảỉ thứ lỗi cho ta, Georgie. Ta quen xúc phạm người khác rồi, chắc cậu không biết, và sự căm phẫn chỉ khiến ta đối xử tồi tệ hơn mà thôi. Vì vậy đừng có cố chống đối ta, và nói thật với cậu, trông cậu buồn bực thế kia, ta lại càng thích thú đấy.”

Nàng chưa từng nghe bất kì cái gì . . . quá phi lý như vậy, và hắn nói mà không một chút ăn năn. Chủ tâm gây sự. Chủ tâm trêu ghẹo. Chủ tâm xúc phạm. Qủy tha ma bắt hắn đi, hắn còn tệ hơn những nhận xét lúc đầu của nàng.

“Ông không thể ngưng khiêu khích ư...thưa Ngài?” Nàng nghiến răng.

Hắn cười lớn, “ Và bỏ lỡ những khôn ngoan đáng giá và ít ỏi đó ư? Không, cậu bé, ta sẽ không kiềm lại những trò tiêu khiển của bản thân, không vì một người đàn ông, đàn bà hay cậu bé nào cả. Ta có rất ít những thứ đó.”

“Lòng nhân từ không dành cho ai hết, phải thế không? Ngay cả một đứa trẻ đang bệnh cũng không là ngoại lệ ư? Hay là do ngài tưởng rằng tôi đã đủ khỏe đề ngồi dậy?”

“Trừ khi . . .cậu đang khóc vì đau khổ. Ta có thể suy nghĩ lại. Phải thế không?

“Tôi thế nào cơ?”

“Khóc vì đau khổ?”

Cái tên phiền toái này, hắn đem lòng tự trọng vào đây để thách thức nàng mà. Và những cậu trai mười hai tuổi bồng bột thì luôn tự trọng quá đáng, hiển nhiên là hắn đang trông chờ điều đó. Và con gái mười hai tuổi thì sẽ không chỉ khóc một cách đau khổ, mà còn đổ nước mắt dàn dụa nữa. Nhưng đứa con trai thà chết còn hơn phải nhận một sự bỡn cợt quá đáng. Quỷ tha ma bắt, nó làm cho nàng muốn trở lại thành một người đàn bà, người mà chẳng muốn gì khác hơn là giáng một cái tát tay vào bản mặt ngạo mạn ấy, nhưng chẳng phải là Georgie đang cải trang thì không thể làm vậy được sao?

Và nhìn ông ta, với vẻ mặt khó hiểu và sự căng thẳng trên đôi vai và bộ ngực rộng ấy, như thể là câu trả lời của nàng đối với ông ta có một chút quan trọng nào đó. Có vẻ như ông ta đã chuẩn bị sẵn những câu mỉa mai để khi nàng trả lời vâng, thì sẽ tuôn chúng ra.

“Tôi có nhiều anh trai, Thuyền trưởng, lớn tuổi hơn tôi,” nàng đáp với giọng lạnh lùng và cứng cỏi. “Vì thế nên bị trêu chọc, quấy rầy và làm phiền đã trở nên bình thường đối với tôi. Các anh trai tôi vui sướng khi làm vậy ... mặc dù chắc chắn là không vui sướng bằng ngài đâu.”

“Khá lắm, nhóc!”

Nàng thất vọng khi hắn có vẻ hài lòng như giọng điệu của hắn. Ô, phải chi nàng có thể tát hắn một cái trước khi rời khỏi tàu Maiden Anne nhỉ.

Nhưng sau đó, một loạt cảm xúc ập lấy nàng khi người đàn ông cúi xuống nâng cằm nàng lên, giống như ông Sharpe đã làm, để kiểm tra kĩ càng gương mặt nàng. Chỉ khác với ông Sharpe, sự đụng chạm của thuyền trưởng rất nhẹ nhàng, với hai ngón tay lướt khắp má trái nàng.

“Với tất cả sự gan dạ đó, và như Connie đã nói, không có một sợi râu nào.” Những ngón tay lướt trên đôi má mượt mà của nàng, xuống hàm nàng, rất, rất từ tốn, hay có vẻ như đó là do những cảm giác hỗn loạn trong nàng. “Được đấy, cái đồ ngỗ ngược.”

Georgina muốn bệnh lại, nếu sự nôn nao đang chuyển động ở bụng dưới nàng được coi là triệu chứng. Nhưng dạ dày của nàng bình thường trở lại khi thuyền trưởng rụt tay lại. Và tất cả những gì nàng có thể làm là nhìn trân trối vào lưng ông ta khi ông ta bước ra khỏi phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.