Kẻ Lừa Đảo Lịch Thiệp (Gentle Rogue)

Chương 18



Georgina đã có một buổi tối trằn trọc khó ngủ, nhưng điều tiếp theo mà nàng biết được, đó là giọng của thuyền trưởng đang gọi nàng, “Cho xem chân nào, George,” một cách nói lâu đời của thủy thủ, nghĩa là nàng phải mau dậy và bắt đầu làm việc thôi. Nàng chớp mắt, và thấy ánh sáng ban ngày tràn khắp căn phòng, cho nàng biết rằng mình đã dậy muộn. Nàng bắt đầu nghĩ về lý do mình dậy muộn và thấy hắn đã thay quần áo, tạ ơn Chúa, ít ra là cũng mặc một phần rồi. Quần và tất cũng tốt hơn là không có thứ gì trên người. Trong khi nàng quan sát, hắn choàng vào một chiếc áo lục đen cùng kiểu với chiếc áo trắng hắn đã mặc hôm qua, dù chưa buộc dây trước ngực. Quần cũng có màu đen. Chỉ còn thiếu một đôi hoa tai nữa thôi là trông hắn chẳng khác gì một tên cướp biển bị nguyền rủa trong chiếc aó sơ mi dợn sóng và chiếc quần chật, nàng nhận xét khắt khe như thế, và bỗng hít mạnh một hơi khi nàng thấy hắn đang thực sự mang hoa tai. Chỉ là một chiếc nhỏ bằng vàng, khó thấy được khi lẫn với mái tóc bù xù vì mới ngủ dậy chưa được chải.

“Ngài mang hoa tai à!”

Câu nói làm đôi mắt xanh sáng hướng về phía nàng, và một hàng lông mày nhướng lên. “Thấy rồi, phải không? Và cậu nghĩ sao?”

Nàng chưa đủ tỉnh táo để nghĩ ngợi, vì vậy, thay vì phải tâng bốc thì nàng nói toẹt ra sự thật. Bạo dạn, nàng đáp, “Nó làm Ngài trông giống như một tên cướp biển.”

Hắn cười vẻ trêu chọc. “Cậu nghĩ vậy à? Ta thì nghĩ trông có vẻ phóng đãng.”

Nàng kềm lại một cơn ho. Nàng xoay sở để chỉ có vẻ tò mò, “Tại sao Ngài lại muốn mang hoa tai?”

“Tại sao không?”

Chà, hắn quả là có nhiều điều cần tìm hiểu sáng nay. Và nàng quan tâm làm gì nếu hắn muốn trông giống cướp biển, miễn là hắn không phải thế.

“Thôi nào, George,” giọng hắn giờ trở nên mạnh mẽ. “Đã quá nửa buổi sáng rồi.”

Nàng cắn răng khi ngồi dậy, lắc lư chiếc võng vài cái, rồi sau đó rơi xuống sàn. Hắn gọi nàng là George với vẻ đầy thích thú, có vẻ như vậy, như thể hắn biết là gọi như thế sẽ làm nàng phát cáu. Nghe có vẻ đàn ông hơn, tất nhiên. Nàng biết nhiều người tên George được gọi là Georgie, nhưng phụ nữ mà bị gọi là George thì chắc chỉ có nàng thôi.

“Không quen ngủ trên võng hả, nhóc?”

Nàng nhìn trừng vào hắn, cảm thấy hết chịu nổi những giả định thiếu chính xác của hắn. “Thật ra thì… ”

“Ta có thể thấy cậu trằn trọc suốt đêm. Và những tiếng cót két làm ta thức giấc những mấy lần. Ta không ngại bảo cho cậu biết thế. Ta tin việc này sẽ không chỉ xảy ra môt đêm mà thôi, George. Ta nghĩ rằng ta phải đề nghị chia sẻ giường của mình với cậu để ta không còn bị quấy rầy nữa.”

Nàng tái mặt, mặc dù hắn có vẻ như không thích lời đề nghị của mình lắm. Nàng không nghi ngờ rằng hắn sẽ nhất định thực hiện ý định đó, bất kể những chống đối của nàng. Bước qua xác nàng đã.

“Việc cái võng kêu cót két đó sẽ không lặp lại, Thuyền trưởng.”

“Để xem sao đã. Giờ thì, ta hy vọng cậu có bàn tay vững vàng.”

“Để làm gì?”

“Cậu sẽ giúp ta cạo râu.”

Phải cạo râu ư? Không, làm sao được chứ? Nàng sẽ trở bệnh và sẽ ói lên người hắn mất thôi. Nàng muốn cho hắn biết rằng, mỗi khi nàng kề cận hắn, nàng lại cảm thấy buồn ói.

Nàng rên thầm. Làm sao nàng có thể nói với hắn như vậy được? Hắn sẽ cảm thấy bị xúc phạm.

“Tôi chưa từng cạo râu cho ai cả, Thuyền trưởng. Tôi sẽ làm nát mặt Ngài ra mất.”

“Ta thành thật mong là không, nhóc, vì đây là một trong những nhiệm vụ của cậu. Và là một kẻ giúp việc, cậu phải dần dần tiến bộ lên chứ. Ta đã phải tự mặc quần áo sáng nay rồi. “

Nàng muốn phát khóc. Nhưng đó không phải cách để nàng tránh được việc kề cận hắn. Và rồi hắn sẽ cho rằng nàng thực sự chống đối hắn. Làm sao mà hắn không kết luận như vậy chứ, khi mà nàng cứ phải chạy đến để ói vào cái bô nhiều lần trong ngày.

Nhưng có thể việc nàng cảm thấy muốn bệnh không phải là lỗi của hắn. Có thể nàng bị say sóng. Nhưng nàng đã từng đến bờ biển phía đông với các anh mà chưa từng bị say sóng mà? Cũng như khi đi tàu đến nước Anh, nàng cũng không hề thấy khó chịu chút nào. Đúng là do hắn. Nhưng liệu nàng có thể bảo với hắn là nàng đang say sóng được không?

Nàng đột nhiên cảm thấy khá hơn và thậm chí còn nở một nụ cười, “Tôi sẽ làm tốt hơn vào ngày mai, Thuyền trưởng.”

Nàng không thể hiểu tại sao hắn lại chăm chú nhìn nàng một lúc khá lâu rồi mới sẵng giọng, “Tốt lắm. Ta cần thảo luận với Connie, nên cậu có khoảng mười phút để lấy nước ấm và mài dao cạo cho ta. Đừng bắt ta đợi đấy, George.”

Ừ, hắn vừa nói là hắn phải tự thay quần áo phải không nhỉ? Nàng nghĩ khi hắn đóng sầm cửa lại sau lưng. Hắn thậm chí chẳng bao giờ thèm mang ủng. Nàng hi vọng hắn sẽ dẫm phải dầm trong ủng. Không, có khi hắn bắt nàng phải lấy chúng ra.

Nàng thở dài, sau đó nhận ra mình có vài phút riêng tư trong cabin. Không do dự, nàng đi thẳng đến chiếc tủ nhiều ngăn. Nàng chẳng có cơ hội nào khác vì cái thời gian biểu đáng nguyền rủa của Malory. Nàng giấu cái bô dưới gầm tủ. Nàng không thể nhịn đến lúc cạo râu cho hắn xong. Nàng cũng không thể làm được sau khi cạo râu cho hắn. Nhưng bây giờ thì nàng có nhiều thời giờ hơn

James đâm sầm vào phòng như cách mà chàng bước ra, ồn ào, lần này cánh cửa phòng bị hất tung vào tường. Chàng định làm cho Georgie hốt hoảng. Ừ, thì chàng đã làm nàng hoảng lên thật. Nếu màu sắc của má nàng là một minh chứng cho điều đó thì đồng thời trong nàng cũng bừng lên cảm giác xấu hổ. Nhưng chàng còn bị giật mình hơn. Mày quả là một tên đại ngốc, chàng tự nghĩ, thậm chí mày không cân nhắc xem một người phụ nữ giả dạng sẽ phải lo liệu việc tắm rửa hay giải quyết những nhu cầu tự nhiên, thậm chí là thay áo quần, trên một con tàu đầy đàn ông như thế nào. Khi chuyển nàng vào ở chung trong cabin, chàng đã cho nàng nhiều không gian riêng tư hơn, nhưng đó là vì quyền lợi của chàng, chứ không phải của nàng, và là một phần trong trò chơi của chàng. Không có ổ khóa ở cửa, không có nơi nào nàng có thể yên tâm cho sự riêng tư của mình.

Đầu óc chàng chỉ tập trung vào mỗi một chuyện là kéo quần nàng xuống, chàng thực sự phải cân nhắc chuyện này. Nàng hẳn đã phải do dự trước khi quyết định giả trai. Và chàng dám cá rằng, nàng không nghĩ rằng phòng của chàng là nơi ít mạo hiểm nhất. Ít nhiều chàng đã ép nàng chọn thời điểm này để giải tỏa nhu cầu, vì chàng đã đánh thức nàng và bắt nàng làm việc ngay. Đó là lỗi của chàng và giờ đây, nàng đang giấu mặt mình sau đôi đầu gối xinh xắn. Chàng chẳng thể làm gì để giảm bớt sự bẽ bàng này. Nếu nàng thật sự là một George, chàng sẽ không cần bước ra khỏi phòng và xin lỗi, phải không? Chàng sẽ giải quyết vấn đề này như là một điều bình thường, vì nàng đang là George.

Nhưng nàng không phải là một đứa con trai, vì Chúa, vì thế, không có chút gì bình thường ở tình huống này hết. Cô gái yêu quí của chàng đã kéo quần xuống, và giác quan của anh đánh hơi được điều này ngay khi anh ập vào phòng.

James đảo mắt lên trần và nhảy đến gần giường tìm đôi ủng. Thế này thì thật hết nói. Chàng nghĩ. Nàng cười với chàng và chàng bị kích thích. Nàng ngồi trên bô và chàng càng bị kích thích.

“Đừng có để ý đến ta, George,” chàng cáu gắt hơn dự định. “Ta để quên đôi ủng.”

“Làm ơn, thưa Thuyền trưởng!”

“Giờ thì đừng có màu mè nữa. Cậu nghĩ cả bọn chúng tôi đều không làm những chuyện như vậy sao?”

Tiếng rên của nàng đủ cho biết rằng chàng chẳng giúp ích gì được cả, vì vậy chàng vội bước ra ngoài, đóng sầm cửa một lần nữa, mang theo đôi ủng. Chàng lo rằng việc này có thể là một bước lùi của chàng. Phụ nữ có những phản ứng rất khác biệt khi gặp những điều như vậy, họ không muốn nhìn mặt người đàn ông đã chứng kiến hoặc đã gây ra giây phút bối rối ấy. Và đàn ông thì không bao giờ tìm ra được người xá tội cho họ nếu nhỡ làm cả hai việc đó.

Địa ngục đáng nguyền rủa. Chàng chưa biết phản ứng của cô gái này sẽ ra sao. Nàng sẽ cười trừ, e thẹn trong vài ngày, hay vùi mặt vào chiếc giường gần nhất và từ chối bước ra. Chàng hy vọng nàng sẽ cứng rắn hơn. Nhưng chàng vẫn chưa biết. Nếu đây là một bước lùi, chàng hẳn sẽ nổi khùng lên mất, đặc biệt sau những bước tiến đã làm được tối qua.

Georgian không nghĩ đến việc vùi mặt vào giường. Lựa chọn của nàng khá rõ ràng. Nàng có thể nhảy tàu, hay ngủ chung với lũ chuột trong suốt phần còn lại của cuộc hành trình hay hạ sát James Malory. Lựa chọn sau cùng nghe có vẻ hấp dẫn nhất. Nhưng khi nàng trở lên boong và nghe tiếng thuyền trưởng quát tháo khắp nơi, chẳng vì lý do nào cả, hay, như một thủy thủ mách lại, như thể hắn bị châm lửa. Và đó là, theo định nghĩa đơn giản, hắn đã không hài lòng về điều gì đó và sẽ quát mắng bất cứ ai hắn gặp trên đường.

Màu sắc thẹn thùng trên má nàng nhạt dần. Lúc trở về cabin với nước ấm để cạo râu cho thuyền trưởng, nàng thấy ra rằng có khi hắn còn xấu hổ hơn cả nàng...ồ, không nhiều hơn đâu. Không ai trên thế giới này lại có thể bối rối hơn nàng. Nhưng nếu hắn có cũng chút ít cảm giác đó, nàng có thể đương đầu với nó, nàng nghĩ thế, đặc biệt là nó đã làm hắn phiền đến mức gây cho hắn một tâm trạng xấu.

Dĩ nhiên, phản ứng của hắn trực tiếp liên quan đến nàng. Nếu nàng không xử sự như một đứa ngốc, màu mè như cách mà hắn gọi nàng, thì hắn đã chẳng màng đến nó. Nhưng hắn đã làm nàng bối rối hơn tất cả những lời chế giễu của hắn, và hắn thấy xấu hổ vì đã làm thế.

Cánh cửa mở ra khá do dự vài phút sau, và Georgina gần phì cười khi thuyền trưởng tàu Maiden Anne thật sự thò đầu vào và nhìn quanh xem lần này đã an toàn để bước vào chưa. “Vậy, cậu sẵn sàng khứa cổ ta với lưỡi dao của chính ta chưa, cậu trai?”

“Tôi hy vọng mình không vụng về đến thế.”

“Ta chân thành chia sẻ hy vọng đó với câu.”

Hắn có vẻ do dự, và điều đó thật khôi hài, vì không hợp với người đàn ông này chút nào, bước chầm chậm đến chiếc bàn, nơi nàng đã đặt chậu nước. Những lưỡi dao cạo đã được sắp sẵn trên khăn, kế bên là một chồng khăn lông khác. Và nàng đã đánh ly xà phòng nổi bọt vì nàng dự định sẽ dùng đến. Hắn ở ngoài lâu hơn mười phút, vì thế nàng đã dọn lại phòng, làm giường cho hắn, chỉnh đốn lại nơi ngủ của nàng, thu gom quần áo để lát nữa giặt. Việc duy nhất nàng chưa thực hiện là dọn bữa sáng cho hắn, nhưng Shawn O'Shawn vẫn chưa nấu xong.

Nhìn cách sắp xếp, hắn nhận xét, “Cậu đã làm việc này trước đây?”

“Không, tôi nhìn các anh tôi làm.”

“Tốt hơn so với không biết gì hết, ta nghĩ vậy. Nào, bắt tay vào việc đi.”

Hắn cởi áo sơ mi ra và vắt nó ra sau ghế, sau đó quay ghế lại, rồi ngồi xuống đối diện với nàng. Georgina nhìn chằm chằm. Nàng không mong sẽ làm việc với hắn khi mà hắn đang cởi trần như vậy. Không cần thiết phải cởi áo mà. Nàng có khăn dư, loại khăn to, để quấn quanh vai che cho áo của hắn mà. Qủy tha ma bắt, dù gì thì nàng cũng phải dùng đến chúng thôi.

Nhưng khi nàng thử choàng khăn lên người hắn thì hắn kéo ra. “Nếu ta muốn cậu làm ta chết ngộp, George, thì khi đó ta sẽ bảo cho cậu biết.”

Ý tưởng cắt cổ hắn lôi cuốn nàng nhiều và nhiều hơn. Nếu việc đó không quá dơ dáy, và nếu nàng không phải lau chùi cho sạch máu, thì nàng sẽ chiều theo thôi thúc của bản thân. Với làn da trần khiến nàng xao xuyến, sớm muộn gì hắn cũng bị chảy máu thôi – tất nhiên là vì nàng vô ý.

Nàng có thể cạo râu cho hắn. Nàng phải làm. Và tốt nhất là làm thật nhanh, trước khi cơn nôn nao thảm hại lại xuất hiện và làm cho công việc trở nên khó khăn hơn. Chỉ đừng nhìn xuống, Georgie, cũng đừng nhìn lên, hay đừng nhìn nơi nào hết, ngoại trừ hàm râu của hắn. Râu thì có gì phiền nhiễu đâu nhỉ?

Cách xa một tầm tay, nàng bôi xà phòng lên má hắn, nhưng nàng cần tiến sát hơn mới cạo được. Nàng nhìn vào má hắn, tập trung vào công việc, hay cố làm như thế. Hắn đang nhìn chăm chú vào mắt nàng. Khi cái nhìn của nàng đột nhiên hoà lẫn vào cái nhìn của hắn, mạch nàng đập nhanh hơn bình thường. Và hắn vẫn không nhìn đi nơi khác. Nàng ngoảnh đi, nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hắn trên mặt nàng, và cả sức nóng đột ngột mà chúng gây nên.

“Đừng đỏ mặt nữa” hắn khiển trách. “Giữa hai người đàn ông thì có gì mà ngại?”

Nàng thậm chí chưa nghĩ tới điều đó, tên vớ vẩn đáng nguyền rủa. Nhưng giờ mặt nàng còn nóng gấp đôi, và ngày càng nóng hơn, vì hắn không định bỏ qua chuyện này.

“Không hiểu tại sao ta làm thế, vì đây là phòng của ta mà,” Hắn gắt gỏng, “nhưng ta sắp xin lỗi đây, vì những gì vừa xảy ra trước đó. Cậu nghĩ là ta bước vào như một đứa con gái chết tiệt, theo cái cách mà cậu cư xử sau đó.”

“Tôi xin lỗi, thưa Ngài.”

“Đừng bận tâm. Lần sau, chỉ cần treo một dấu hiệu chết dẫm lên cửa, khi cậu cần sự riêng tư quá mức như vậy. Ta và không một ai khác sẽ bước vào phòng khi không được phép.”

Một cái khóa cửa sẽ tốt hơn, nhưng nàng không nói ra. Nàng không đoán được điều này, và ngạc nhiên, không hiểu sao một người đàn ông lại có thể chu đáo và rộng lượng như thế, ngay cả khi hắn ta không cần phải như vậy.

Giờ thì nàng có thể thật sự tắm được rồi.

“Kìa George, ta khá là yêu thích khuôn mặt này. Chừa lại một chút da trên đó, được không vậy?”

Hắn làm nàng giật cả mình, nàng đáp không kịp suy nghĩ, “Vậy thì ngài tự mình làm lấy vậy!” và vứt lưỡi dao xuống bàn.

Nàng hiên ngang bỏ đi. Nhưng tiếng nói khô khốc vang lên sau lưng nàng. “Ôi dào. Thằng oắt cũng có lúc cáu kỉnh à?”

Nàng dừng lại, mắt mở to khi nhận ra mình đã làm gì. Tiếng rên của nàng khá to, và khi quay lại, nàng trông có vẻ e sợ đúng như cảm giác hiện tại của nàng.

”Tôi xin lỗi, Thuyền trưởng. Tôi không biết cái gì đã xảy đến với mình. Có thể mỗi thứ một ít, nhưng thật sự, tôi không hay nổi cáu. Ngài có thể hỏi Mac.”

“Nhưng ta lại thích hỏi cậu. Giờ thì cậu không ngại thành thật với ta chứ, George?”

Nàng cố kềm lại một tiếng rên nữa. “Hoàn toàn không. Tôi có nên sợ không?”

“Ta không thấy có lý do. Thể trạng của cậu là một lợi thế. Cậu quá nhỏ để bị đánh đập, ta sẽ cảm thấy phiền phức nếu phải phạt cậu, phải không nào? Vậy cậu có thể nói chuyện tự nhiên với ta, George. Suy cho cùng, mối quan hệ giữa chúng ta là phải thân thiết.”

“Và nếu tôi đi quá giơi hạn và trở nên khinh suất thì sao?” nàng không thể không hỏi.

“Tại sao, thì ta sẽ đét vào mông cậu chứ còn gì nữa. Ở tuổi của cậu thì ta cũng chỉ có thể làm đến thế. Nhưng cũng sẽ không cần thiết đâu, phải vậy không?”

“Không, nó hoàn toàn không cần thiết.” Nàng nghiến răng, vừa kinh hãi, vừa nổi khùng.

“Vậy thì tiến đến đây và cạo cho xong đi. Và hãy cố cẩn thận lần này nhé.”

“Nếu Ngài có thể... ngừng nói, tôi có thể tập trung tốt hơn đấy.” Nàng đề nghị. Giọng điệu của nàng cực kì tôn trọng. Nhưng một hàng lông mày đầy vẻ khinh thường của hắn vẫn nhướng lên. “À, Ngài bảo tôi nên nói ra những gì mình nghĩ.” Nàng lẩm bẩm khi cầm lưỡi dao lên. “Và lúc tôi nói ra những gì tôi nghĩ, thì tôi ghét khi ngài làm vậy lắm.”

Hàng lông mày còn lại nhướng lên nốt, nhưng có vẻ ngạc nhiên. “Ta làm gì?”

Nàng vung vẩy bàn tay đang nắm lưỡi dao về phía hắn. “Thì nhướng nhướng đôi lông mày đầy vẻ kiêu kỳ đấy.”

“Chúa lòng lành, oắt, cậu làm ta sửng sốt về cách dùng từ đấy. Quả là như vậy.”

“Vậy chúng buồn cười lắm à?”

“Ta nghĩ là, cậu bé, cậu đã hiểu theo nghĩa đen quá mức rồi, Khi ta bảo cậu có thể nói lên suy nghĩ của mình, thì không có nghĩa là cậu ngốc đến mức chỉ trích thuyền trưởng của cậu. Cậu đã vượt giới hạn đấy, và ta tin cậu cũng biết điều đó.”

Nàng biết. “Tôi xin lỗi, thuyền trưởng.”

“Ta nghĩ ngày hôm qua chúng ta đã thỏa thuận rằng, ta và cậu sẽ nhìn vào mắt nhau mỗi khi xin lỗi phải không? Ừ, tốt hơn đấy. Vậy cậu ghét nó à?”

Qủy tha ma bắt, giờ thì hắn lại có vẻ thích thú. Và nàng còn ghét kiểu này của hắn hơn là khi hắn nhướng lông mày nữa, đặc biệt là khi hắn chưa bao giờ chia sẻ trò đùa với nàng.

“Tôi cảm thấy không nói ra là tốt nhất, Thuyền trưởng.”

Hắn bật ra một tràng cười ngay sau đó. “Nói hay lắm, George! Cậu học tốt đấy, thật đấy.”

Sự hài lòng đó kèm theo một cái vỗ mạnh vào lưng nàng. Rủi thay, cái vỗ lại làm nàng chúi nhũi vào lòng hắn, làm hắn phải chồm xuống giữ nàng lại. Nàng cũng đưa tay ra túm lấy hắn, giữ không cho mình ngã xuống. Khi cả hai nhận thấy họ đang ôm chặt nhau, lúc đó chiếc tàu có chìm họ cũng không thèm lưu tâm đến. Nhưng khoảnh khắc ma lực ấy đến rồi đi trong chớp mắt, vì hắn đã thả nàng ra, nhanh như nàng đã buông hắn vậy.

Như thể ngọn lửa giữa họ chưa thể dập tắt trong môt khoảng thời gian ngắn, thuyền trưởng mở lời, mặc dù hơi ngập ngừng. “Có vẻ như những sợi râu của ta đã dài ra cả inch từ khi cậu bắt đầu, George. Ta hy vọng cậu có thể làm xong trước khi chúng ta đến Jamaica.”

Georgina quá bối rối để trả lời được, nàng chỉ có thể đưa lưỡi dao cạo đến sát mặt hắn và tiếp tục cạo râu cho hắn. Con tim nàng đập điên cuồng, nhưng tại sao lại phải điên đảo thế chứ? Nàng nghĩ, nàng đã ngã chúi đầu vào lòng hắn thôi. Chạm vào hắn thì có ý nghĩa gì chứ.

Nhưng khi nàng xoay khuôn mặt hắn để tiếp tục cạo cho xong, nàng nhìn thấy những chấm máu mà nàng đã gây ra trên da hắn. Không nghĩ ngợi, ngón tay nàng nhẹ nhàng chùi sạch những chỗ đó.

“Tôi không định làm Ngài đau đâu.”

Nếu giọng nàng nhẹ nhàng thì câu trả lời của hắn còn nhẹ, nhẹ hơn rất nhiều. “Ta biết.”

Ồ, Chúa, lại buồn ói nữa rồi, nàng nghĩ thầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.