Kẻ Lừa Đảo Lịch Thiệp (Gentle Rogue)

Chương 41



"Chúa tôi!" Anthony nói khi nhìn thấy James và Georgina bước vào phòng ăn vào sáng hôm sau. "Sao em không nhận ra là anh đã có được một món đồ tuyệt như thế này, James?"

"Bởi vì chú bận chọc ghẹo anh," James trả lời. "Và đừng cười nữa thằng nhóc. Phải vui mừng là anh chú tối qua đã có một đêm thoải mái, sau khi các người đi khỏi."

Georgina đỏ mặt, muốn đá cho anh một cái vì đã nói những lời như vậy. Anthony cũng được thoát nạn, vì nàng không biết là món đồ tuyện vời mà anh vừa nói đến chính là nàng. Và vì tối qua cũng là một đêm thoải mái với nàng, cho nên bây giờ, nàng nhìn rất tuyệt trong chiếc áo đầm nhung màu mận chín bó sát người. Nàng đang cảm thấy vui cho nên không chú ý đến lời nhận xét của anh.

Nhưng Anthony hình như không thể rời mắt khỏi nàng, và vợ của anh cuối cùng cũng đá mấy cái vào chân anh dưới gầm bàn. Anh nhăn mày nhưng ánh mắt vẫn không thay đổi, ngay cả James cũng bắt đầu cau mày với anh.

Cuối cùng anh nói. "Tôi đã nhìn thấy chị ở đâu vậy, George? Chị nhìn quen lắm, chết tiệt tôi đi, nếu tôi chưa từng gặp chị ."

"Tên tôi không phải là George," Nàng nói với anh và ngồi xuống ghế. " Là Georgina, hay Georgie đối với bạn bè và người nhà. Chỉ có James là không thể nhớ được điều này ."

"Có phải các người đang gợi ý là tôi đã già rồi phải không? " James hỏi, một bên chân mày nhướng lên.

Nàng chỉ mỉm cười âu yếm với anh. "Nếu như chiếc giày đó thích hợp với anh ."

"Nếu anh nhớ không lầm thì anh đã bắt em gặm chiếc giày đó vào cái lần sau cùng em cố mang nó vào chân anh thì phải ."

"Nếu em nhớ không lầm thì," Nàng đáp lại, "em tin là nó rất ngon."

Anthony nhìn hai người đối đáp với vẻ thích thú trong khi anh kiên nhẫn đợi để lập lại câu hỏi của mình. Nhưng câu hỏi bị quên lãng khi anh phát hiện cặp mắt của James đột nhiên sáng rực lên mà không phải là vì giận dữ. Sự khát vọng bùng cháy chỉ vì một chiếc giày à? Và cô ta thật đã gặm món đồ đó?

"Đây có phải là một chuyện đùa riêng tư không ?" Anh hỏi, "hay là chúng tôi sẽ được nghe hết?"

"Anh sẽ được nghe chuyện chúng ta đã gặp ở đâu, Ngài Anthony ."

"À, đúng rồi!" Anh nói với vẻ mừng rỡ. "Tôi biết ngay mà. Chị có biết là tôi rất giỏi về những chuyện này không ? Ở đâu thế nhỉ? Ở Vaxhall? hay ở đường Druly?"

"Thật ra thì ở trong một quán rượu mịt mùng khói thuốc."

Và mắt Anthony nhìn từ nàng rồi đến James, một bên chân mày nhướng lên, thói quen này chắc là di truyền trong cả nhà, Georgina nghĩ. "Em phải nên đoán ra chứ. Suy cho cùng, anh cũng rất thích cặp với mấy cô gái bán rượu."

Nhưng lúc này James không ở trong tâm trạng dễ bị kích thích nên ko dễ gì chọc cho anh giận. Nhe răng cười, anh nói, "Chú lại dùng mông của mình để suy nghĩ nữa rồi, chú em. Cô ấy không làm ở đó. Nhắc lại mới nhớ, anh còn chưa biết cô ấy đã làm gì ở đó."

"Giống như anh thôi, James," Georgina nói với anh, " là đi tìm người."

"Và anh muốn tìm ai ?" Anthony hỏi người anh trai của mình.

"Không phải anh mà là chú đấy. Đó là cái ngày mà chú kéo anh đi hết khắp Luân Đôn để tìm người anh họ của vợ chú đấy ."

Ngày mà Anthony không bao giờ quên, vì thế anh nhớ ra ngay, "Nhưng Margie của anh là một cô gái tóc vàng mà ."

"Còn George của anh chú thì tóc đỏ, trong bộ quần áo của đàn ông."

Và mắt Anthony quay trở lại với Georgina, anh nhớ rõ mọi chuyện. "Chúa lòng lành, là người láu cá đã để lại những vết bầm trên ống quyển của anh à! Em cứ nghĩ là anh đã không may mắn kiếm ra được cô ta chứ, James."

"Anh đã không tìm được. Là cô ấy tìm anh đấy chứ. Tự rơi vào tay của anh chú. Cô ấy đã ghi tên ..."

"James !" Georgina cắt ngang, sợ là anh sẽ kể lại chuyện đó nữa. "Không cần thiết phải kể rõ mọi chuyện đâu ."

"Đều là người nhà cả, em yêu," Anh nói với nàng với vẻ không quan tâm. "Đâu có gì đâu, cứ cho họ biết."

"Thật vậy à?" Nàng cứng cỏi hỏi, chân mày chau lại. "Và đó là thái độ anh khi anh kể với người nhà của em, phải không ?"

James nhíu mày, rõ ràng là không vui khi nàng nhắc lại chuyện mà anh không muốn bàn đến. Và anh không màng đáp lại. Anh đi về phía tủ để chén đĩa nơi thức ăn sáng được bày ra ở đó và xoay lưng lại bàn ăn.

Roslynn, nhận thức được là không khí đột nhiên thay đổi, cô nói một cách khách sáo. "Tôi có thể mang thức ăn gì cho chị không, Georgie ? Buổi sáng chúng tôi thường ăn tự túc."

"Cám ơn ..."

Nhưng James cắt ngang, hơi càu nhàu. "Anh có thể làm chuyện đó."

Môi Georgina cong lên vì bực bội. Nàng đúng là không nên nói đến đề tài làm cho tâm trạng của anh xấu đi, nhưng mẹ kiếp, nàng có nên để cho anh thấy xấu hổ với người nhà của anh không, và làm vậy cũng sẽ làm cho nàng bị xấu hổ không? Anh có lẽ là không màng đến chuyện đã kể với ai, hay là sẽ gây ra sóng gió gì, nhưng nàng thì có đấy .

Nhưng nàng không giữ cơn bực bội được lâu khi nàng nhận được đĩa đồ ăn mà chồng nàng đặt mạnh xuống bàn. Trên đĩa đầy trứng rán, cá ướp muối, thịt, và xúc xích, bánh qui hình tròn và mứt, thức ăn đủ cho bốn người ăn. Georgina trợn to mắt nhìn, xoay người nhìn thấy đĩa của James còn nhiều thức ăn hơn. Cả hai đĩa đầy thức ăn chắc là vì James đã không để tâm vào đó.

"Cám ơn anh nhé, James," Nàng nói, cố kềm nụ cười chực thoát ra khỏi vành môi. "Em thật sự thấy đói muốn chết đi được, mặc dù em không biết tại sao. Không phải là vì em rất...sung sức sáng nay đâu ."

Những lời cố tình này làm cho tâm trạng anh khá hơn, vì sáng nay, khi họ bước xuống giường, cả hai đều như mất hết sinh lực. Nhưng đúng ra, nàng nên biết rằng không nên chơi chữ với James Malory .

"Em luôn lười biếng đấy, George," Anh trả lời với một nụ cười ranh mãnh, và không có điều gì có thể ngăn hai má nàng đỏ bừng lên .

"Tôi không biết tại sao chị lại đỏ mặt ?" Anthony nói phá tan sự im lặng trong phòng. "Không phải là chúng tôi muốn hiểu rõ hai người đang nói gì. Không phải là chúng tôi không hiểu đâu nhé mà là không nên hiểu. Sáng nay chính tôi cũng bước xuống giường không nổi ..."

Khăn chùi miệng của Roslynn bay đúng vào miệng anh, chấm dứt màn chọc ghẹo này. "Đừng chọc chị ấy nữa, đồ xỏ lá. Đúng là chết tiệt, kết hôn với một gã Malory giống như là một ..."

"Hạnh phúc ?" Anthony gợi ý .

"Ai nói vậy ?" Cô khịt mũi.

"Em đấy, em yêu, nói rất thường."

"Chắc là trong lúc không suy nghĩ." Cô thở ra, làm cho chồng cô thích thú tặc lưỡi .

Lúc này thì hai má của Georgina không còn đỏ nữa, nhưng nàng cũng rất muốn cám ơn Roslynn, người đã kéo đề tài riêng tư này sang một hướng khác, làm nàng không còn cảm thấy xấu hổ. Nàng biết là người thợ may chiều nay sẽ đến để may cho nàng một tủ áo mới, vì có rất nhiều đám tiệc trong suốt mùa đông mà nàng sẽ phải tham dự ... cả hai người đàn ông Malory đều đã than thở vì việc này ... để nàng được chính thức giới thiệu và ra mắt. Tất cả mọi việc đều ám chỉ là nàng sẽ ở lại đây lâu, tuy nàng thấy không hợp lý lắm. Nàng nhìn James để hỏi rằng những điều này có cần thiết không và được đáp lại bằng cái nhìn đầy bí hiểm.

Georgina cũng biết được là tối nay sẽ có một buổi họp mặt gia đình, chuyện mà Anthony thú thật là "À này, tối qua em đã không có cơ hội đi thăm viếng các anh. Em đã bị giam giữ." Rồi anh nhướng mày và gởi một nụ hôn gió cho cô vợ, trong khi cô đang tìm một chiếc khăn giấy khác để liệng anh. Chắc lưỡi, anh nói thêm với James, "Bên cạnh đó, ông anh già ạ, em nghĩ là họ sẽ không tin chuyện này, trừ khi họ nghe được từ miệng anh, và anh có cách rất đặc biệt để kể nó mà không cần phải nói rõ ra, chính vì thế nên em không muốn tước đoạt cơ hội để anh lỡ miệng nói ra lần nữa ."

Đáp lại những lời này James nói, " Nếu hôm nay chú đi hội quán Knighton thì anh sẽ rất vui cùng tham dự với chú đấy ."

"Được thôi, dù sao thì em cũng sẽ bị đánh tơi tả, vậy sao em không hỏi cho rõ nhỉ," Anthony nói và hỏi liền. "Anh đã kể cho gia đình chị ấy chuyện gì mà anh không thể kể cho người nhà của mình vậy?"

" Hỏi George kià." James làu bàu. "Cô ấy là người không muốn nhắc lại ."

Nhưng rồi khi cặp mắt màu xanh thẫm chiếu sang nàng, môi Georgina ngậm chặt lại, làm Anthony nói với nụ cười ranh mãnh, "Nói đi nào, chị nên tự thú đi thôi. Không thì tôi sẽ nhắc lại chuyện này mỗi khi có cơ hội đấy, cho dù là có mặt của ai cũng vậy, cho đến khi chị nói ra mới thôi ."

"Anh dám à !"

"Chú ấy mà không dám thì ai dám," James chua cay trả lời .

Như một con cáo, Georgina nói với chồng mình ,"Anh không thể làm gì được về chuyện này à ?"

"Ồ, đó là chuyện anh định làm," James nói với vẻ đe dọa. "Em hãy đợi mà xem. Nhưng nó cũng sẽ không ngăn được chú ấy đâu ."

"Dĩ nhiên là không thể rồi." Anthony cười. "Anh không thể đâu, ông anh già ."

Georgina ngồi ngả người ra ghế thở phì và nói, "Em bắt đầu có cùng một cảm nghĩ với người nhà của anh giống như anh đã có cảm nghĩ với người nhà của em rồi đấy, James Malory ."

"Anh sẽ ngạc nhiên nếu em còn chưa đấy, George ."

Vì không có ai giúp mình, nàng trợn mắt nhìn Anthory rồi hét lên, "Tôi đã từng là một cậu bé giúp việc cho anh ấy. Đó là những gì anh ấy đã kể với các anh của tôi; và chuyện tôi ở chung một phòng với anh ấy. Bây giờ anh vui rồi chứ, đồ xấu xa."

"Tôi không nghĩ anh ấy biết họ là anh của chị, phải không?" Anthony hỏi thêm .

"Anh ấy biết rất rõ," Nàng gắt lên.

"Có lẽ anh ấy không biết chị có rất nhiều người anh."

"Chuyện này anh ấy cũng biết luôn."

Anthony xoay người và nhìn James với vẻ bực bội. "Giống như tự chĩa súng vào mình mà bóp cò, phải không nào, ông anh già ?"

"Im đi, đồ khốn," James gầm gừ .

Làm cho Anthony ngửa cổ ra cười lớn. Khi anh dứt tràng cười, anh nói, "Em không nghĩ anh đi quá xa như vậy để thỏa mãn hy vọng của em đấy, ông anh già ."

"Hy vọng gì ?"

"Anh không nhớ lời nhận xét của em là khi mà anh có một người đàn bà cho riêng anh, cô ta sẽ tinh ranh như một con rắn và sẽ đá vào mông anh thay vì sẽ cám ơn anh đã giúp đỡ đấy à? Em không nghĩ là anh cũng sẽ bị vậy."

James nhớ lại lời nhận xét hồi đó khi Anthony bực bội vì không thể kéo cô vợ lên giường vào tối trước. "Bây giờ, em nhắc lại, anh nhớ là em đã nói như vậy ... và tại sao em đã nói vậy, và vì sao em dìm mình trong men rượu vào hôm đó . Vô phương vào lúc năm giờ sáng nhưng vợ chú vẫn không giúp chú lên giường, phải không ?"

"Mẹ kiếp." Tâm trạng của Anthony bây giờ xấu hẳn đi trong lúc James cười cợt. "Anh cũng đã ngắc ngư vào hôm đó, sao anh lại nhớ rõ vậy ?"

"Chú còn phải hỏi à, khi mà chú đã làm cho anh rất thích chí. Anh sẽ không bao giờ quên đâu, nhóc con ."

"Em nghĩ là họ sẽ còn tiếp tục," Roslynn nói với Georgina. "Sao chúng ta không để mặc họ cấu xé nhau đi. Họ có thể chém giết nhau khi chúng ta không có mặt ở đây," Và chiếu ánh mắt về phía chồng, cô nói thêm ," việc đó sẽ giúp đỡ nhiều cho chúng ta đấy."

"Nếu hai người đi khỏi đây, anh ấy sẽ không còn bực bội vì những lời moi móc của tôi," Anthony phản đối khi hai người phụ nữ đứng lên rời khỏi bàn.

"Ý em là vậy đấy, anh yêu." Roslynn cười với anh rồi nói với người anh chồng, "À này, James, em đã nhắn cho Silverley biết sự trở về của anh vào đêm hôm qua. Vì thế anh nên chuẩn vị sẵn sàng đi, vì Reggie sẽ không đợi đến tối mới đến đây đâu. Và anh biết là cô ấy nhớ anh đến mức nào mà."

Georgina thắc mắc, "Ai là Reggie vậy ?"

"Regan," James nói với nàng, nhe răng cười nhớ lại sự ghen tuông của nàng, và bây giờ nhìn giống như nàng sẽ lại tiếp tục.

Nhưng Anthony nói thêm, rồi nhìn James, "Chúng tôi luôn bất đồng ý kiến về cách gọi nó, nhưng nó là đứa cháu thương yêu nhất của chúng tôi. Chị có biết là bốn người chúng tôi nuôi nó đến khi trưởng thành, sau khi chị chúng tôi qua đời ."

Georgina không thể tưởng tượng được chuyện này. Nhưng khi mà Regan hay Reggie có liên hệ huyết thống với James thì nàng không quan tâm đến nữa. Cho đến khi nàng hiểu rõ cái gia đình này, nàng sẽ phải lo lắng mỗi khi tên một người phụ nữ nào được bọn họ nhắc đến. Đúng ra là anh phải kể rõ với nàng những chuyện này, trước khi họ đến đây, nhưng anh đã không tiết lộ bất cứ chuyện gì về gia đình mình ... có lẽ là để cho nàng không kể chuyện nhà của nàng với anh. Suy cho cùng, cũng rất công bằng .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.