Kẻ Lừa Đảo Lịch Thiệp (Gentle Rogue)

Chương 43



Mặc dù đây chỉ là buổi họp mặt gia đình bình thường, Georgina đã nhận ra sự kiện này rất là long trọng khi Regina đưa cho nàng một chiếc áo dạ hội lấp lánh kim tuyến để mặc. Nền vải màu vàng sậm lấp lánh như đồng, và phần áo trước ngực được viền bằng vải voan mỏng đính xêquin giúp Georgina đẹp rực rỡ. Cứ theo đà này thì nàng thấy rất vui, vì nàng đã phải mặc những bộ đồ nhạt màu trong khoảng thời gian dài ở trên tàu, bây giờ nàng muốn được mặc những màu sậm hơn và rất thích chiếc áo này. Thật ra, nàng cũng đã chọn những màu sậm và sặc sỡ cho tủ áo của nàng lúc nãy.

Lát sau họ xuống lầu và gặp những người đàn ông trong gia đình ở phòng khách, và thấy họ cũng ăn mặc rất sang trọng. Anthony thì mặc toàn đen trừ chiếc cà vạt màu trắng. James mặc một chiếc áo khoác bằng vải satanh màu ngọc lục rất sậm trông rất đúng mốt. Và màu sắc này rất thích hợp với màu mắt của anh. Chúng như hai viên ngọc chiếu sáng lấp lánh ở ngay trung tâm, làm cho mắt anh trở nên linh động và sáng rực. Và Jeremy, sang trọng trong chiếc áo khoác màu đỏ thắm và quần màu lục nhạt, Regina nói thầm vào tai Georgina, cậu ta ăn mặc như vậy là để chọc tức cha mình.

Conrad Sharpe cũng có mặt, nhưng không có gì là lạ khi mà James và Jeremy đều xem anh như người nhà. Nhưng trước kia Georgina chưa từng nhìn thấy anh ăn mặc trang trọng, hàm râu của anh cũng đã được cạo sạch. Giống như nàng, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy nàng không ở trong bộ quần áo của một cậu bé giúp việc,.

"Ôi, Chúa lòng lành, George, cô đã đánh mất quần của mình rồi à ?"

"Tức cười," Nàng làu bàu .

Trong khi Connie và Anthony chắc lưỡi, James nhìn thân hình nàng được ôm gọn trong chiếc áo được may rất khéo, Regina phê bình, "Thật xấu hổ đấy, Connie. Đấy không phải là cách khen một người phụ nữ đâu ."

"Vậy là cháu đã bị cô ấy thu phục rồi à, oắt con?" Anh nói, ôm chầm lấy cô. "Này hãy thu móng vuốt lại đi. George đâu cần được khen giống như cháu hay là cần được che chở đâu. Hơn nữa, không được an toàn nếu khen cô ấy khi có mặt chồng cô ấy ở quanh đây."

James lờ đi lời chọc ghẹo đó và nói với cô cháu gái, "Cậu biết đó là một trong những chiếc áo của cháu, cháu cưng, nhưng cậu phải nói là dạo này cổ áo cháu cắt hơi sâu đấy."

"Nicholas đâu có phàn nàn gì đâu nào." Cô cười .

"Thằng lưu manh đó thì không rồi."

"Ồ, thật tuyệt. Anh ấy còn chưa đến đây mà cậu đã bắt đầu tấn công anh ấy rồi," Và cô vội bỏ đi để chào hỏi Jeremy .

Khi ánh mắt của James chiếu trở lại ngực của Georgina, nàng nhớ lại một cảnh tượng tương tự nên vội nói, "Nếu như các anh của em có mặt ở đây thì bọn họ sẽ có những lời nhận xét rất kỳ cục, như là em phải nên thay một chiếc áo khác ít hở hang hơn. Không phải là anh cũng đang nghĩ như vậy chứ?"

"Anh mà đồng tình với bọn họ à? Chúa tôi !"

Connie mỉm cười chế giễu, nói với Anthony. "Cậu có cảm thấy anh ta không thích những người anh vợ không?"

"Tôi hiểu được là tại sao," Anthony trả lời. "Sau những gì ảnh đã kể với tôi về bọn họ, nghe ra giống như là những kẻ dám làm."

"Tony ..." James cảnh cáo, nhưng Anthony tiếp tục cười thêm một chập .

"Bị nhốt ở hầm rượu à!" Anh huýt sáo chế giễu . "Lạy Chúa, tôi ước gì mình có thể tận mắt chứng kiến cảnh đó."

Có thể là James nghe chưa đủ, nhưng Georgina chịu hết nổi, "Anh của tôi, và rất nhiều người anh đấy, cũng to con và có thể là còn to con hơn cả anh đấy, Ngài Anthony. Anh không thể nào đọ sức nổi với bọn họ đâu, tôi dám cá như vậy." Nàng nói và hầm hầm rời khỏi nơi đó để nhập bọn với Regina ở phía bên kia phòng.

Anthony ngạc nhiên ."Chết tiệt em đi, em nghĩ là cô ta vừa bênh anh đấy, James ."

James chỉ mỉm cười, nhưng Roslynn nãy giờ vẫn lắng nghe, đã nói, "Nếu như anh không ngừng chuyện chọc ghẹo anh ấy thì cô ấy sẽ còn làm hơn thế nữa cho coi. Còn nếu cô ấy không làm thì em sẽ làm đấy." Và người phụ nữ cuối cùng cũng rời khỏi phòng.

Connie tặc lưỡi khi nhìn thấy vẻ mặt của Anthony thay đổi, bây giờ trông rất bực bội. Anh ra dấu cho James cùng nhìn. "Nếu hắn không cẩn thận, có lẽ hắn sẽ lại phải ngủ ở chuồng chó nữa."

"Có lẽ anh nói đúng, bạn già," James trả lời. "Vì thế hãy khuyến khích nó thêm."

Connie nhún vai. "Anh còn chịu đựng nổi, chứ tôi sợ lưng không còn một miếng da nào quá ."

"Tôi có thể chịu đựng bất cứ chuyện gì, miễn là kết quả được như ý muốn."

"Tôi cũng đoán vậy, ngay cả chuyện bị nhốt trong hầm rượu còn được nữa mà."

"Em cũng đã nghe được chuyện đấy!" Anthony xen vào. "Chuyện anh đã nổi điên lên như thế là vì ..."

"Câm mồm đi, Tony."

Một lát sau, những người già đến, đó là cách mà James và Anthony gọi hai người anh lớn. Vị hầu tước đời thứ ba của Haverston và là người lãnh đạo của gia đình này, Jason Malory, khiến Georgina rất ngạc nhiên. Nàng nghe nói anh đã bốn mươi sáu tuổi nhưng thật ra anh chỉ hơi già hơn James một chút. Tuy vậy, họ chỉ giống nhau bề ngoài. James rất có sức quyến rũ và khôi hài, có một nụ cười mê hoặc người khác, thì Jason có vẻ nghiêm nghị. Nàng vẫn nghĩ anh Clinton của nàng quá nghiêm nghị, nhưng Jason còn hơn hẳn và đỡ tệ hơn khi nàng đã được cho biết, sự điềm tĩnh đó đi chung với một tánh tình nóng như lửa, thường được áp dụng trên mình những người khác, chứ không phải trên mình những người em. Dĩ nhiên là nàng cũng biết là James và Anthony vui vẻ nhất mỗi khi bọn họ khích bác và trêu chọc lẫn nhau .

Edward Malory thì không giống bất cứ người nào trong ba người kia. Anh nhỏ hơn Jason một tuổi, to con hơn cả Jason và James. Anh cũng có màu tóc vàng và cặp mắt màu xanh lá cây. Không có gì có thể làm mất đi thái độ vui vẻ hòa đồng của anh. Anh có thể đùa giỡn với bọn họ. Thật ra, anh rất giống anh Thomas của nàng, người dường như không biết nóng giận là gì .

Và khi James báo cái tin sốt dẻo ấy cho bọn họ thì ít ra, sự ngờ vực của bọn họ không lâu như Anthony đã thể hiện.

"Anh cứ nghĩ Tony sẽ là người dừng chân thôi chứ, nhưng James à? Chúa lòng lành, chuyện thật khó tin,” Jason nhận xét .

"Anh thật ngạc nhiên đấy, James," Edward nói, "nhưng dĩ nhiên là rất vui mừng rồi."

Georgina nghĩ là mình được gia đình này hoan nghênh nhiệt liệt. Cả hai người anh lớn nhìn nàng giống như là nàng có phép thuật vậy. Dĩ nhiên họ còn chưa được nghe toàn bộ câu chuyện về hôn lễ của nàng, và Anthony, lần đầu tiên ngậm chặt miệng. Nhưng nàng không thể không nghĩ là tại sao James lại cứ muốn cho họ tưởng là mọi chuyện xảy ra rất tốt đẹp chứ?

Nó sẽ làm cho anh khó giải thích với bọn họ sau này, khi nàng quay về nhà mình, nhưng nàng biết chuyện đó sẽ không ngăn được anh khi anh đã có ý gởi trả nàng về. Vậy anh có gởi trả nàng về không? Nếu câu hỏi này quá quan trọng như vậy, tại sao nàng không hỏi thẳng anh chứ, và cầu mong lần này được anh trả lời rõ ràng. Nhưng nếu anh không có ý sống trọn đời với nàng, thì bây giờ nàng không muốn biết, khi mà nàng đã bắt đầu có hy vọng lại .

Edward đến cùng vợ anh, Charlotte, và Amy, cô con gái nhỏ nhất trong năm người con của anh. Những người khác đã có kế hoạch làm những chuyện khác, nhưng đều hứa sẽ đến thăm nàng trong tuần này. Derek, người con trai duy nhất của Jason đã rời khỏi thành phố, chắc là theo đuổi một cuộc chơi nào đó - nghe nói cậu ta đi theo con đường của hai người chú trong nhà , vì không một ai có thể tìm được cậu ta cả. Còn vợ của Jason, Frances, không bao giờ đến Luân Đôn cả, vì thế sự vắng mặt của bà ta không có gì là lạ. Thật ra, Regina đã tiết lộ, Frances đã chịu đựng cuộc hôn nhân này là vì muốn cho Derek và Regina có một người mẹ, và bây giờ khi cả hai đều lớn khôn rồi, bà muốn sống một mình, không muốn sống chung với người chồng quá khắt khe của mình .

"Đừng lo lắng quá, chị sẽ phân biệt được ai là ai sớm thôi," Roslynn trấn an nàng. "Đó là khi Charlotte cho chị thưởng thức những chuyện xẩy ra gần đây, nhiều đến nỗi sẽ làm cho chị rối cả lên. Nhưng chị sẽ gặp mặt những người trong cuộc một ngày gần đây ."

Gặp những kẻ trưởng giả người Anh à? Nàng thà là không gặp. Và nàng đã gần như mắc nghẹn khi nhận ra là trừ Connie và Jeremy ra, mỗi một người trong căn phòng này đều có tước hiệu cả, gồm luôn cả nàng. Và thật lạ là nàng không thấy họ có một chút gì là ti tiện, hách dịch hay khó chơi cả ... trừ người em chồng của nàng. Anthony, với tánh tình thích chọc ghẹo và moi móc khiến nàng ác cảm.

Tuy nhiên, chỉ một lát sau, Georgina đã có cơ hội nhìn thấy người nhà Malory đoàn kết. Khi Nicholas Eden, tử tước của Montieth, vừa bước vào phòng, Anthony và James lập tức ngừng khích bác lẫn nhau mà cùng nhắm vào anh ta .

"Cậu đến trễ rồi đấy, Eden,” Anthony chào đón với vẻ lạnh lùng. "Và tôi cứ nghĩ là cậu đã quên đường đến nhà tôi rồi chứ ."

"Cháu cũng đã cố quên, nhưng vợ cháu cứ nhắc mãi," Nicholas trả lời, nụ cười ra vẻ đắc chí. "Cậu không nghĩ là cháu thích đến đây chứ?"

"Cậu nên giả vờ thích đi, nhóc con. Vợ cậu biết là cậu đã đến và cậu hiểu là nó sẽ rất bực bội khi nhìn thấy cậu khiêu khích những người cậu yêu quí của nó đấy."

"Cháu mà khiêu khích à?" Tội nghiệp, anh ta gần như nghẹn họng.

Nhưng khi anh nhìn qua và thấy Regina vẫn chú tâm nói chuyện với Amy và Charlotte, thái độ của anh liền thay đổi. Cô ra dấu cho anh biết là cô sẽ nói chuyện với anh sau. Anh nheo mắt và cười với cô một cách âu yếm đến khó tin. Georgina cố đứng ở phe trung lập, dù nàng đã nghe những câu chuyện giải thích được lý do ba người đàn ông này luôn chống báng nhau và nàng thấy kỳ cục vì nó đã kéo dài hơn một năm nay. Nhưng sau khi nhìn thấy sự âu yếm của Nicholas dành cho Regina, nàng đứng về phía anh ngay .. cho đến khi anh xoay người lại và chiếu thẳng ánh mắt vào James .

"Sao cậu về sớm thế? Cháu cứ hy vọng là cậu bị đắm tàu ở biển."

James chặc lưỡi. "Xin lỗi đã làm cho cậu thất vọng nhé, cậu nhóc, nhưng tôi có một món đồ vô giá trong cuộc hành trình này, vì thế cho nên đã rất cẩn thận. Dạo này cậu ra sao? Có còn ngủ trên ghế sô pha không?"

Nicholas gầm gừ. "Kể từ khi cậu ra khơi thì không còn nữa, đồ chết tiệt, nhưng cháu nghĩ là mọi chuyện bắt đầu thay đổi trở lại." Anh lẩm bẩm.

"Còn tùy đấy, cậu nhóc." James cười một cách tinh quái. "Suy cho cùng, chúng tôi luôn giúp đỡ cậu."

"Cậu thật tốt bụng đấy, Malory." Và đôi mắt màu hổ phách chiếu vào Georgina, nàng đứng giữa hai anh em nhà Malory và tay James đang choàng qua vai nàng. "Còn đây là ai, cháu có cần phải hỏi không?"

Lời lẽ dè bỉu một cách rõ rệt, và Georgina bực bội khi bị đánh giá như một cô nhân tình. Nhưng trước khi nàng có thể nghĩ ra được một câu để trả đũa và trước khi James có thể trả đòn, Anthony lên tiếng bênh nàng ngay, chuyện này không những làm cho nàng ngạc nhiên mà cả Nicolas cũng vậy .

"Hãy bỏ cái giọng điệu xỏ xiên đó ngay, Eden," Anh nói, để lộ sự tức giận. "Người mà cậu đang nói đến chính là chị dâu của tôi đấy, vì thế, hãy bỏ ngay những ý nghĩ đen tối trong đầu đi."

"Xin lỗi cô," Nicholas hổ thẹn nói với Georgina vì đã hiểu lầm nàng. Và sự bối rối hiện rõ. Anh nói với Anthony một cách ngờ vực, mà có thể anh sẽ bị đấm vào mặt vì câu nói này ,"Cháu tưởng vợ cậu là con một chứ ."

"Đúng là vậy ."

"Vậy thì làm thế nào ... ?" Cặp mắt màu hổ phách tuyệt đẹp đó chiếu thẳng vào James, chúng mở to một cách ngạc nhiên. "Ôi, Chúa lòng lành, cậu đã có vợ rồi à! Chắc cậu đã đến bên kia trái đất mới có thể tìm được một người đàn bà không sợ hãi với quá khứ tiếng tăm của cậu." Anh nhìn Georgina một lần nữa rồi nói thêm, "Mợ có biết là mợ đã kết hôn với một tên cướp biển không?"

"Tôi biết chuyện đó trước khi làm hôn lễ," Nàng trả lời một cách khô khan.

"Và mợ có biết là cậu ấy luôn chống đối với cháu không ?"

"Bây giờ, tôi đã bắt đầu hiểu ra là tại sao rồi," Nàng trả đũa, làm Anthony và James cùng bật cười giòn giã .

Nicholas cười gượng. "Vậy thì tốt, nhưng mợ có biết cậu là một tên cua gái có hạng không?"

James cắt ngang bằng giọng điệu hăm dọa ,"Cứ đà này là cậu ép tôi ..."

"Ép cậu chuyện gì?" Regina đến cạnh người chồng, luồn tay vào cánh tay anh, hỏi. "Cậu đã nói với anh ấy rồi hả, cậu James ? Thật tuyệt ! Cháu nói thật là cháu hơi không vui, vì cậu là người không ưa Nicholas nhất nhà. Suy cho cùng, cậu không thích giống anh ấy trong rất nhiều chuyện, và chuyện cả hai người cùng bị ép hôn cũng rất giống nhau, phải không nào ?"

Nicholas không nói gì, anh chỉ nhìn vợ, có lẽ để xem cô có nói thật hay không. Anh muốn cười, Georgina có thể nhìn thấy trong ánh mắt anh, nhưng lại không dám, vì James đang trợn mắt nhìn anh.

Thật ngạc nhiên Anthony đã không cùng cười với Nicholas. Có lẽ anh cười đã đủ vào tối qua hay có lẽ anh không muốn đồng tình với vị tử tước trẻ tuổi này, cho dù là cả hai cùng cảm thấy chuyện này rất đáng cười .

"Reggie, cháu yêu," Anh nói với vẻ không vui. "Cậu không biết có nên bóp cổ cháu hay nên bắt cháu về phòng đây."

"Ở đây đâu còn phòng dành riêng cho cháu nữa đâu, cậu Tony ."

"Vậy thì bóp cổ nó đi," James nói, giống như là anh định làm thật, cho đến khi ánh mắt anh nhìn đứa cháu gái với vẻ âu yếm. "Cháu cố tình nói vậy phải không, nhóc ?"

Cô không chối. "Tại hai cậu luôn chống đối với anh ấy, vậy là không công bằng, vì hai chọi một, phải không? Nhưng đừng giận cháu đấy nhé. Cháu vừa nhận ra, cháu phải đứng về phía anh ấy thường xuyên hơn với cậu, vì suy cho cùng, cháu phải sống chung với anh ấy."

Câu nói đó không làm cho mọi chuyện khá hơn, nhất là Nicholas Eden cứ đứng đó cười toe toét.

"Có lẽ cậu nên đến nhà cháu ở một thời gian đấy, Regan," James nói. "Ít nhất là cho đến khi Eddie trang hoàng xong căn nhà của cậu."

Câu nói đó khiến Nicholas nhảy dựng lên. "Trên xác của cháu đấy ."

"Chuyện này dễ làm thôi, cậu nhóc ."

Đến đây, Edward gia nhập bọn họ. "Này James, nghe được tin tức nóng bỏng của em mà anh quên kể là có một gã đến nhà anh tìm em đấy. Anh định nói cho hắn biết là em ở đâu, nhưng thấy vẻ gây sự của hắn nên thôi, vì anh nghĩ nếu hắn là bạn bè của em thì không có thái độ như vậy."

"Hắn có để tên lại không?"

"Không. Hắn là một gã to con, rất cao, và theo giọng nói anh đoán là người Mỹ đấy ."

James xoay qua nhìn Georgina, đôi mày nhíu lại, ánh mắt bắt đầu nổi lửa. "Những gã man rợ có họ hàng với em không đi theo chúng ta đến đây chứ, em yêu?"

Cằm nàng hất lên vì thái độ của anh nhưng mắt nàng ánh lên vẻ vui mừng. "Anh của em rất quan tâm đến em đấy, James, nếu anh nhớ lại cảnh tượng sau cùng mà Drew và Boyd đã nhìn thấy em ở trên tàu, thì anh sẽ có câu trả lời cho mình thôi."

Anh nhớ lại cái đêm đó, nhớ rõ là anh vác nàng lên tàu, trong khi miệng nàng bị bịt kín và anh đã kẹp nàng dưới nách. Anh lảm nhảm, "Mẹ kiếp."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.