Kẻ Mạo Danh

Chương 39



Chúc buổi sáng tốt lành, ông Munro,” Danny lên tiếng chào, đồng thời chìa tay ra. “Rất vui được gặp lại ông.”

“Rất vui gặp lại ông, Sir Nicholas,” Munro đáp. “Tôi chắc ông đã có một chuyến đi dễ chịu.”

Nick đã mô tả Fraser Munro chu đáo đến mức Danny gần như cảm thấy đã quen người đàn ông này từ trước. “Quả vậy, cảm ơn ông. Chuyến đi trên tàu đã cho phép tôi đọc lại toàn bộ thư tín chúng ta đã trao đổi một lần nữa, cũng như có thời gian cân nhắc các đề xuất của ông,” Danny nói trong khi Munro dẫn anh tới ngồi xuống một chiếc ghế êm ái kê cạnh bàn làm việc của ông.

“Tôi sợ rằng lá thư cuối cùng của tôi đã không đến tay ông kịp thời,” Munro nói. “Tôi vốn đã định gọi điện thoại, nhưng tất nhiên...”

“Không thể nào,” Danny lên tiếng, chỉ quan tâm xem lá thư cuối cùng này chứa đựng những gì.

“Tôi sợ rằng đây không phải là tin tốt,” Munro nói, ngón tay gõ nhẹ xuống mặt bàn - một thói quen Nick chưa từng nói đến. “Có một trát hầu tòa chống lại ông,” - Danny bấu chặt lấy tay vịn của chiếc ghế. Liệu có phải cảnh sát đang chờ sẵn anh bên ngoài? - “từ phía ông chú Hugo của ông.” Danny thở phào nhẹ nhõm. “Đáng ra tôi phải lường trước chuyện này,” Munro nói, “vì thế tôi đã tự trách mình rất nhiều.”

Bỏ qua đi, Danny muốn nói lên thành tiếng. Nick không nói gì.

“Trát này nói rằng bố ông đã để lại bất động sản ở Scotland cũng như ngôi nhà tại London cho chú ông, và như vậy ông không có bất cứ quyền nào với hai tài sản kể trên.”

“Nhưng điều đó thật vô lý,” Danny nói.

“Tôi hoàn toàn đồng ý với ông, và nếu ông cho phép tôi sẽ trả lời rằng chúng ta sẽ bảo vệ quyền lợi của mình đến cùng.” Danny chấp nhận quan điểm của Munro, mặc dù anh hiểu Nick có lẽ sẽ thận trọng hơn. “Tệ hại hơn nữa,” Munro nói tiếp, “các luật sư của chú ông đã đi đến cái mà họ mô tả như một thỏa hiệp.” Danny gật đầu, vẫn chưa sẵn sàng đưa ra một ý kiến. “Nếu ông chấp nhận đề nghị ban đầu của chú mình, cụ thể là ông ta sẽ giữ quyền sở hữu của cả hai bất động sản cộng với trách nhiệm trả tiền vay thế chấp, ông ta sẽ cho rút lại trát.”

“Ông chú tôi đang bày trò bịp bợm,” Danny nói. “Nếu tôi nhớ chính xác, ông Munro, lời khuyên ban đầu của ông là đưa chú tôi ra trước tòa và yêu cầu khoản tiền bố tôi đã vay thế chấp bằng hai ngôi nhà, một món tiền hai triệu một trăm nghìn bảng.”

“Quả thực tôi đã khuyên như vậy,” Munro nói tiếp. “Nhưng nếu tôi còn nhớ đúng câu trả lời của ông lúc đó, Sir Nicholas,” - ông lại đeo chiếc kính có mắt hình bán nguyệt lên, xệ xuống sát chóp mũi, và mở một cặp hồ sơ ra - “phải rồi, nó đây rồi. Những từ chính xác ông đã nói là, “Nếu đó là mong muốn của bố tôi, tôi sẽ không đi ngược lại chúng.”

“Đó là những gì tôi cảm thấy lúc đó, ông Munro,” Danny nói, “nhưng kể từ đó đến nay hoàn cảnh đã thay đổi. Tôi không thể tin bố tôi lại tán thành việc chú Hugo đâm đơn kiện cháu mình.”

“Tôi đồng ý với ông,” Munro nói, không giấu được ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ của khách hàng. “Vậy, ông Munro, tôi có thể đề xuất chúng ta vạch trần trò bịp của ông ta chứ?”

“Chúng ta cần làm việc đó như thế nào?”

“Chúng ta có thể đâm đơn kháng cáo,” Munro trả lời, “yêu cầu tòa đưa ra phán quyết về việc liệu bố ông có quyền vay tiền bằng cách thế chấp hai bất động sản kia mà không tham khảo ý kiến ông trước hay không. Mặc dù về bản chất tôi là một người thận trọng, Sir Nicholas, tôi dám đi xa đến mức cho rằng pháp luật đứng về phía chúng ta. Tuy nhiên, tôi chắc ông đã từng đọc cuốn Ngôi nhà lạnh lẽo(1) khi còn trẻ.”

“Tôi mới đọc gần đây thôi,” Danny thừa nhận.

“Vậy thì ông đã biết rõ nguy cơ bị lôi vào một cuộc chiến lâu dài khi thực hiện hành động này.”

“Nhưng không giống như Jarndyce và Jarndyce(2),” Danny nói, “Tôi ngờ rằng chú Hugo sẽ đồng ý dàn xếp tại tòa.”

“Điều gì khiến ông nghĩ vậy?”

“Ông ta sẽ không muốn thấy khuôn mặt của mình trên trang nhất của tờ Scotsman hay tờ Edinburgh Evening News đâu, cả hai tờ báo này sẽ không thể hạnh phúc hơn khi có dịp nhắc lại cho độc giả nhớ cháu của ông ta đã cư ngụ ở đâu trong bốn năm vừa qua.”

“Một điểm tôi chưa nghĩ đến,” Munro nói. “Nhưng suy nghĩ lại, tôi buộc phải đồng ý với ông.” Ông ho khẽ. “Lần cuối khi chúng ta gặp nhau, dường như ông không hề nghĩ rằng...”

“Khi chúng ta gặp nhau lần cuối cùng, ông Munro, tôi đang bận tâm tới những việc khác, vì thế không thể hoàn toàn nắm bắt được sự nghiêm trọng của những gì ông nói với tôi lúc đó. Sau này tôi đã có thời gian ngẫm nghĩ về lời khuyên của ông, và...” Danny đã tập đi tập lại những câu này trong phòng giam, trong khi Al Mập đóng vai ông Munro.

“Có lẽ vậy,” Munro nói, tháo kính ra và quan sát vị khách hàng của mình một cách chăm chú hơn. “Vậy với sự cho phép của ông, tôi sẽ ra đòn phản công nhân danh ông. Tuy nhiên, tôi cần phải cảnh báo ông rằng việc này rất có thể sẽ không thể giải quyết chóng vánh được.”

“Sẽ mất bao lâu?” Danny hỏi.

“Có thể một năm, thậm chí lâu hơn một chút, trước khi vụ kiện được đưa ra tòa xử.”

“Đây có thể là một rắc rối,” Danny nói. “Tôi không chắc trong tài khoản của mình ở Countts còn đủ tiền để...”

“Tôi chắc ông sẽ có chỉ thị cho tôi sau khi đã liên hệ với chủ ngân hàng của mình.”

“Tất nhiên rồi,” Danny nói.

Munro lại bật ho. “Có một vài việc nữa tôi cảm thấy chúng ta cần bàn bạc, Sir Nicholas.” Danny chỉ gật đầu, trong khi Munro lại đeo chiếc kính mắt bán nguyệt lên và chăm chú tìm kiếm trong các giấy tờ trên bàn làm việc của mình. “Mới đây ông đã thực hiện một di chúc khi còn đang ở trong tù,” Munro vừa nói vừa rút một tài liệu từ dưới đáy một chồng hồ sơ ra.

“Hãy giúp tôi nhớ lại các chi tiết,” Danny nói, nhận ra nét chữ quen thuộc của Nick trên tờ giấy kẻ dòng của nhà tù.

“Ông đã để lại phần lớn bất động sản của mình cho một người có tên Daniel Cartwright.”

“Ôi Chúa ơi,” Danny nói.

“Với phản ứng vừa rồi, tôi có thể đoán ông muốn xem xét lại nguyện vọng của mình, Sir Nicholas?”

“Không,” Danny nói, lập tức trấn tĩnh lại. “Chỉ là Danny Cartwright vừa mới qua đời.”

“Vậy ông sẽ cần phải thảo một di chúc mới vào một thời điểm nào đó trong tương lai. Nhưng nói thật lòng, lúc này còn nhiều việc khẩn cấp hơn chúng ta cần để tâm đến.”

“Chẳng hạn?” Danny hỏi.

“Có một chiếc chìa khóa mà chú ông có vẻ rất nóng lòng muốn có được.”

“Một chiếc chìa khóa?”

“Phải,” Munro đáp. “Dường như chú ông sẵn sàng trả cho ông một nghìn bảng đổi lấy một sợi dây chuyền bạc và chiếc chìa khóa mà ông ta tin ông đang giữ. Ông ta biết bản thân chúng không có nhiều giá trị, song ông ta muốn giữ chúng lại trong gia đình.”

“Và chúng sẽ ở lại,” Danny trả lời. “Tôi không biết có thể hỏi riêng ông, thưa ông Munro, liệu ông có biết chiếc chìa khóa đó dùng để mở thứ gì không?”

“Không, tôi không biết,” Munro thừa nhận. “Riêng về chuyện này ông nội ông không tiết lộ với tôi. Mặc dù tôi dám đánh liều đề xuất rằng vì chú ông khao khát muốn chạm tay vào nó đến thế, chúng ta có thể đoán những gì đựng trong thứ chiếc chìa khóa đó mở ra giá trị hơn một nghìn bảng rất nhiều.”

“Có lẽ vậy,” Danny nói, bắt chước Munro.

“Vậy tôi phải trả lời đề nghị này ra sao?” Munro hỏi.

“Hãy nói với chú tôi ông không biết gì về sự tồn tại của một chiếc chìa khóa như vậy.”

“Sẽ như ý ông, Sir Nicholas. Nhưng tôi không nghĩ rằng ông ta dễ bị làm ngã lòng như vậy, và chắc chắn chú ông sẽ quay lại với một cái giá cao hơn.”

“Câu trả lời của tôi sẽ vẫn như cũ, cho dù ông ta có trả bao nhiêu.”

“Được rồi,” Munro nói. “Tôi xin mạo muội hỏi không biết ông có định lưu lại Scotland không?”

“Không, ông Munro. Tôi sẽ trở về London ngay để thu xếp các vấn đề tài chính của mình, nhưng đừng lo, tôi sẽ luôn giữ liên lạc.”

“Nếu vậy ông sẽ cần bộ chìa khóa căn nhà của ông tại London,” Munro nói, “chúng vẫn nằm trong két an toàn của tôi kể từ khi bố ông qua đời.” Ông đứng dậy, đi tới chiếc két lớn đặt ở góc phòng. Ông nhập mã và kéo cánh cửa nặng nề ra, để hé lộ vài chiếc giá để đầy tài liệu. Ông lấy ra hai chiếc phong bì từ giá trên cùng. “Tôi có ở đây cả bộ chìa khóa căn nhà ở The Boltons cũng như của bất động sản của ông ở Scotland, Sir Nicholas. Ông có muốn lấy lại chúng không?”

“Không, cảm ơn ông,” Danny trả lời. “Hiện tại tôi chỉ cần bộ chìa khóa căn nhà tại London. Tôi sẽ rất biết ơn nếu ông giữ giúp bộ chìa khóa bất động sản tại đây. Dù sao đi nữa, tôi không thể có mặt ở cả hai nơi một lúc.”

“Có lẽ vậy,” Munro vừa nói vừa đưa tới một trong hai chiếc phong bì dày nặng.

“Cảm ơn,” Danny nói. “Ông đã phục vụ gia đình tôi một cách trung thành trong bao năm qua.” Munro mỉm cười. “Ông tôi...”

“À,” Munro thở dài. Danny tự hỏi liệu có phải anh đã đi quá xa không. “Tôi xin lỗi đã ngắt lời ông, nhưng nhắc tới ông nội của ông làm tôi nhớ ra còn một việc nữa tôi cần ông lưu ý.” Ông quay lại chỗ chiếc két, và sau một hồi tìm kiếm lấy ra một phong bì nhỏ. “À, đây rồi,” ông kêu lên, trên khuôn mặt đầy vẻ đắc thắng. “Ông nội của ông đã yêu cầu tôi đích thân đưa thứ này cho ông, nhưng chỉ sau khi bố ông đã qua đời. Tôi đáng ra phải thực hiện yêu cầu đó khi chúng ta gặp nhau lần trước, nhưng với tất cả những, e hèm, chèn ép mà ông phải chịu đựng lúc đó, tôi thừa nhận đã quên khuấy mất chuyện này.” Ông đưa chiếc phong bì cho Danny, anh nhìn vào trong nhưng không tìm thấy gì.

“Toàn bộ chuyện này có ý nghĩa gì với ông không?” Danny hỏi.

“Không hề,” Munro thú nhận. “Nhưng nhớ lại thú vui suốt cuộc đời của ông nội anh, có lẽ con tem không chừng rất có giá trị.”

Danny cất chiếc phong bì vào túi áo trong mà không bình phẩm gì thêm.

Munro đứng dậy. “Tôi hy vọng, Sir Nicholas, chúng tôi sẽ sớm được gặp lại ông ở Scotland. Từ giờ đến lúc đó, nếu cần sự giúp đỡ của tôi, đừng ngần ngại gọi điện.”

“Tôi không biết làm cách nào báo đáp lòng tốt của ông,” Danny nói.

“Tôi tin chắc sau khi chúng ta đã giải quyết xong rắc rối với chú Hugo của ông, tôi đã được đền bù còn hơn xứng đáng.” Ông mỉm cười khô khan, sau đó đưa Sir Nicholas ra cửa, bắt tay anh rất nhiệt tình và chào tạm biệt.

Khi Munro nhìn theo người khách hàng đang rảo bước quay về khách sạn, ông không khỏi nghĩ thực ra Sir Nicholas thích ông nội mình đến mức nào, mặc dù ông tự hỏi liệu với vị khách hàng của mình có khôn ngoan hay không khi đeo cả chiếc cà vạt của trung đoàn - nếu nghĩ tới hoàn cảnh.

***

“Nó đã làm gì?” Hugo lớn tiếng gầm lên trong điện thoại.

“Anh ta đưa đơn kháng nghị chống lại ông, đòi lại hai triệu một trăm nghìn bảng ông đã cho vay dựa trên hai bất động sản.”

“Chắc chắn Fraser Munro đứng đằng sau nó,” Hugo nói. “Nick không dám chống lại ước nguyện của bố nó đâu. Giờ chúng ta phải làm gì?”

“Chấp nhận kháng nghị và nói với họ chúng ta sẽ gặp họ trước tòa.”

“Nhưng chúng ta không thể làm thế,” Hugo nói. “Anh chẳng luôn nói rằng nếu cuối cùng chuyện này bị lôi ra trước tòa, chúng ta sẽ mất hết - và báo chí sẽ có một ngày lễ hội.”

“Tất nhiên, nhưng nó sẽ không bao giờ ra trước tòa.”

“Làm sao anh có thể chắc chắn vậy?”

“Vì tôi sẽ tìm cách đảm bảo để vụ kiện kéo dài ít nhất vài năm, và cháu ông sẽ cạn hết tiền từ rất lâu trước đó. Đừng quên, chúng ta biết trong tài khoản của anh ta còn bao nhiêu. Ông chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi trong khi tôi rút cạn máu anh ta.”

“Thế còn chiếc chìa khóa thì sao?”

“Munro tuyên bố ông ta không biết gì về chiếc chìa khóa nào hết.”

“Hãy gạ cho hắn nhiều tiền hơn nữa,” Hugo nói. “Nếu một lúc nào đó Nick phát hiện ra thứ chiếc chìa khóa đó mở được, nó sẽ có thể ngồi nhìn tôi phá sản.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.