Kẻ Mạo Danh

Chương 42



"Thú vị làm sao. Thật thú vị làm sao,” ông Blundell thốt lên khi đặt kính lúp xuống bàn và mỉm cười với vị khách hàng tiềm tàng của mình.

“Nó có giá bao nhiêu?” Danny hỏi.

“Tôi không biết,” Blundell thừa nhận.

“Nhưng người ta nói với tôi ông là một trong những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực này.”

“Tôi rất muốn nghĩ như vậy về mình,” Blundell trả lời, “nhưng suốt ba mươi năm trong nghề tôi chưa bao giờ gặp thứ gì giống như vật này.” Ông lại cầm kính lúp lên, cúi người xuống nghiên cứu chiếc phong bì một lần nữa. “Bản thân con tem không phải quá quý hiếm, nhưng một con tem được đóng dấu bưu điện vào đúng ngày diễn ra lễ khai mạc của Olympic hiện đại đầu tiên thì hiếm hơn nhiều. Và phong bì lại được đề gửi cho Nam tước de Coubertin...”

“Người sáng lập ra các kỳ Olympic hiện đại,” Danny nói. “Chắc chắn còn hiếm hơn nhiều.”

“Độc nhất vô nhị,” Blundell nhận xét. Ông đưa kính lúp lướt qua phong bì một lần nữa. “Rất khó để đưa ra một giá cụ thể cho vật này.”

“Liệu ông có thể cho tôi một con số ước lượng không?” Danny hồi hộp hỏi.

“Nếu người mua chiếc phong bì này là một người buôn bán đồ cổ chuyên nghiệp, tôi đoán giá sẽ từ hai nghìn đến hai nghìn năm trăm; còn nếu là một nhà sưu tập say mê, có thể đến ba nghìn. Nhưng nếu có hai nhà sưu tập cùng khao khát có được nó như nhau, ai mà biết được? Cho phép tôi kể cho ông một ví dụ, Sir Nicholas. Năm ngoái, một bức tranh sơn dầu có tên Một giấc mơ của Fiammetta của Dante Gabriel Rossetti được Sotheby’s đưa ra đấu giá tại đây. Chúng tôi ước lượng giá của bức tranh vào khoảng hai triệu rưỡi tới ba triệu bảng, một mức giá rõ ràng thuộc hàng cao trên thị trường, và quả thực tất cả các tay buôn bán chuyên nghiệp có tiếng đều đã rơi đài trước khi giá được đưa lên giới hạn trên của mức ước lượng. Thế nhưng, vì cả Andrew Lloyd Webber và Elizabeth Rothschild đều muốn bổ sung bức tranh vào bộ sưu tập của họ, tiếng gõ búa phán quyết đã vang lên lần cuối cùng ở mức chín triệu bảng, gần như gấp đôi kỷ lục trước đó cho một bức tranh của Rossetti.”

“Ông muốn nói rằng chiếc phong bì của tôi có thể bán được hơn gấp đôi giá trị của nó?”

“Không, Sir Nicholas, tôi chỉ muốn nói tôi không rõ có thể bán được nó ở giá bao nhiêu.”

“Nhưng liệu ông có thể đảm bảo để Andrew Lloyd Webber và Elizabeth Rothschild tham gia đấu giá không?” Danny hỏi.

Blundell cúi đầu xuống, sợ rằng Sir Nicholas có thể nhận ra lời gợi ý vừa rồi khiến ông thấy buồn cười. “Không,” ông nói, “tôi không có lý do nào để tin rằng Lord Lloyd Webber hay Elizabeth Rothschild quan tâm đến những con tem. Song nếu ông quyết định đưa chiếc phong bì của mình vào phiên đấu giá tiếp theo của chúng tôi, nó sẽ được đưa lên catalô và gửi tới các nhà sưu tập hàng đầu trên toàn thế giới.”

“Phiên đấu giá tem tiếp theo của các ông diễn ra khi nào?” Danny hỏi.

“Mười sáu tháng chín,” Blundell đáp, “chỉ hơn sáu tuần nữa.”

“Lâu vậy sao?” Danny nói, anh vốn cho rằng người ta có thể bán chiếc phong bì của anh chỉ trong vòng vài ngày.

“Chúng tôi vẫn đang chuẩn bị catalô, và catalô này sẽ được gửi tới cho tất cả khách hàng của chúng tôi ít nhất hai tuần trước phiên đấu giá.”

Danny chợt nhớ lại cuộc gặp gỡ với ông Prendergast tại Stanley Gibbons, người đã đề nghị trả 2200 bảng cho chiếc phong bì, và chắc sẽ chấp nhận trả đến 2500 bảng. Nếu lúc đó chấp nhận đề nghị của ông ta, anh sẽ không phải chờ thêm sáu tuần. Bản kê ngân hàng mới nhất của Nick cho thấy anh chỉ còn 1918 bảng, như vậy đến ngày 16 tháng 9 anh rất có thể đã phải rút quá số tiền có trong tài khoản mà vẫn chưa có thêm triển vọng gì về bất cứ nguồn thu nhập nào khác.

Blundell không hối thúc Sir Nicholas, người rõ ràng đang suy nghĩ rất nghiêm túc về vấn đề hai người đang bàn bạc, và nếu anh chàng này là cháu nội của... đây có lẽ sẽ là khởi đầu cho một quan hệ làm ăn lâu dài và béo bở.

Danny biết rõ Nick sẽ lựa chọn khả năng nào trong hai cơ hội. Anh ta hẳn sẽ chấp nhận lời đề nghị 2200 bảng ban đầu của ông Prendergast, sau đó lập tức quay lại Coutts chuyển tiền vào tài khoản. Suy nghĩ này giúp Danny đi đến quyết định. Anh cầm chiếc phong bì lên, đưa cho ông Blundell và nói, “tôi trông cậy vào ông để tìm ra hai người muốn mua chiếc phong bì của tôi.”

“Tôi sẽ làm hết khả năng,” Blundell nói. “Gần đến ngày đấu giá, Sir Nicholas, tôi sẽ cho gửi một cuốn catalô tới cho ông, cùng giấy mời tham dự. Và tôi xin mạn phép nói thêm tôi đã luôn cảm thấy rất vinh hạnh được giúp đỡ ông nội của ông xây dựng nên bộ sưu tập tuyệt vời của ngài.”

“Bộ sưu tập tuyệt vời của ông nội tôi?” Danny lặp lại.

“Nếu ông muốn bổ sung cho bổ sưu tập đó, hay bán đi một phần của nó, tôi sẽ rất hân hạnh được phục vụ.”

“Cảm ơn ông,” Danny nói, “Có thể tôi sẽ sớm liên hệ với ông.” Anh rời khỏi Sotheby’s mà không nói thêm lời nào - anh không thể mạo hiểm hỏi ông Blundell những câu hỏi mà đáng ra bản thân anh phải rõ hơn ai hết câu trả lời. Nhưng nếu không làm cách nào anh có thể tìm ra bộ sưu tập tuyệt vời của Sir Alexander?

Chỉ vừa đặt chân ra tới phố Bond, Danny đã ước gì trước đây chấp nhận lời đề nghị ban đầu của ông Prendergast, bởi vì dù chiếc phong bì rốt cuộc có bán được đến sáu nghìn đi nữa, chừng đó vẫn còn xa mới đủ chi phí cho trận chiến tư pháp lâu dài với Hugo Moncrieff, và nếu anh muốn giải quyết xong vụ khiếu tố trước khi chi phí vượt khỏi tầm kiểm soát, anh vẫn còn đủ tiền để cầm cự thêm vài tuần nữa trong lúc tìm việc làm. Nhưng thật không may, Sir Nicholas Moncrieff không được dạy dỗ để làm một thợ cơ khí tại một gara của khu East End; nói thực lòng, Danny bắt đầu tự hỏi không rõ thân thế mới của mình đã được dạy dỗ để làm công việc gì.

Danny đi bộ dọc phố Bond vào Piccadilly. Anh suy nghĩ về ý nghĩa những lời Blundell đã nói, nếu thực sự chúng có ý nghĩa, về “bộ sưu tập tuyệt vời của ông nội ông”. Anh không hề phát hiện ra có một người lạ mặt đang đi theo mình. Nhưng cũng dễ hiểu, bởi gã này là một kẻ chuyên nghiệp.

***

Hugo nhấc điện thoại.

“Hắn mới ra khỏi Sotheby’s và đang đứng tại một bến xe bus ở Piccadilly.”

“Hẳn là nó sắp cháy túi rồi,” Hugo nói. “Nó đến Sotheby’s làm gì vậy?”

“Hắn để lại một chiếc phong bì ở chỗ ông Blundell, người phụ trách bộ phận sưu tập tem. Chiếc phong bì đó sẽ được đưa ra đấu giá trong sáu tuần nữa.”

“Có gì trên chiếc phong bì?” Hugo hỏi.

“Một con tem được phát hành nhân dịp kỳ Olympic hiện đại đầu tiên, được Blundell ước lượng giá trị vào khoảng từ hai nghìn đến hai nghìn năm trăm.”

“Khi nào phiên đấu giá diễn ra?”

“Mười sáu tháng chín.”

“Tôi sẽ có mặt ở đó,” Hugo nói, sau đó dập máy.

“Thật không giống ông bố anh chút nào khi mang một trong những con tem của ông đi bán. Trừ khi...” Margaret vừa gấp khăn ăn lại vừa nói.

“Anh không hiểu ý em, cô gái già. Trừ khi cái gì?” Hugo nói.

“Bố anh dành cả đời để gom góp lại một trong những bộ sưu tập tem quý giá nhất thế giới, mà bộ sưu tập đó không những đã biến mất đúng ngày ông chết, mà còn không hề được nói đến trong di chúc của ông. Nhưng trong đó lại nói đến một chiếc chìa khóa và một cái phong bì, hai thứ ông bố anh để lại cho Nick.”

“Anh vẫn chưa hiểu em muốn nói về cái gì, cô gái già?”

“Chiếc chìa khóa và cái phong bì chắc chắn có liên hệ nào đó với nhau,” Margaret nói.

“Điều gì khiến em nghĩ vậy?”

“Bởi vì em không tin con tem đó có gì quan trọng.”

“Nhưng hai nghìn bảng hẳn là một món không tồi với Nick vào thời điểm hiện tại.”

“Với bố anh thì không. Em ngờ rằng tên và địa chỉ trên phong bì quan trọng hơn nhiều, vì chúng sẽ dẫn chúng ta tới bộ sưu tập.”

“Nhưng chúng ta vẫn sẽ chưa có chiếc chìa khóa,” Hugo nói.

“Chiếc chìa khóa sẽ không còn quan trọng nữa nếu anh có thể chứng minh mình là người thừa kế hợp pháp gia tài của dòng họ Moncrieff.”

***

Danny bắt một chiếc bus tới Notting Hill Gate, hy vọng anh sẽ tới kịp giờ cuộc gặp hàng tháng với người giám hộ. Chờ thêm mười phút nữa thôi là anh buộc phải vẫy taxi. Bà Bennett đã viết thư cho anh nói rằng có điều gì đó quan trọng vừa xuất hiện. Những từ này đã khiến anh cảm thấy bất an, dù Danny biết nếu họ phát hiện ra thân thế thật của mình, sẽ không có chuyện anh được thông tin qua một lá thư từ người giám hộ, mà thay vào đó có lẽ anh hẳn đã phải bừng tỉnh giữa đêm khuya trong một ngôi nhà bị cảnh sát vây kín bốn bề.

Mặc dù càng ngày anh càng tự tin hơn với danh tính mới của mình, mỗi ngày trôi qua anh đều tự nhắc nhở bản thân mình là một tên tù vượt ngục. Bất cứ điều gì cũng có thể khiến anh bại lộ: một cái nhìn bất chợt, một nhận xét bị hiểu nhầm, một câu hỏi bâng quơ anh không biết câu trả lời. Ai là người chủ nhà của anh ở Loretto? Anh đã theo học trường nào ở Sandhurst? Anh cổ vũ cho đội rugby nào?

Hai người đàn ông cùng xuống bến khi chiếc xe bus dừng lại ở Notting Hill Gate. Một người rảo bước về phía văn phòng giám hộ địa phương; người kia theo sát đằng sau, nhưng không bước vào tòa nhà. Dù Danny đã trình diện ở bàn tiếp đón sớm mấy phút, anh vẫn phải đợi thêm hai mươi phút nữa trước khi bà Bennett có thể gặp anh.

Danny bước vài một văn phòng nhỏ, trống trải chỉ kê một chiếc bàn và hai chiếc ghế, không hề có rèm cửa, ngoài ra chỉ còn một tấm thảm mòn trơ chỉ thậm chí có mang ra chợ trời bán rẻ như cho không cũng chẳng ai buồn rước. Chẳng khá hơn mấy so với phòng giam của anh ở Belmarsh.

“Anh ổn chứ, Moncrieff?” bà Bennett hỏi khi anh ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện với bà. Không “Sir Nicholas”, không “ngài”, chỉ đơn giản là “Moncrieff”.

Cư xử như Nick, suy nghĩ như Danny. “Tôi vẫn bình thường, cảm ơn bà, thưa bà Bennett. Còn bà?”

Người giám hộ không trả lời mà chỉ mở cặp tài liệu trước mặt mình ra, để lộ một danh sách các câu hỏi mà mỗi cựu tù đều phải trả lời mỗi tháng một lần trong thời gian chịu quản lý giám hộ. “Tôi chỉ muốn cập nhật tình hình,” bà nói. “Anh đã tìm được công việc dạy học nào chưa?”

Danny hoàn toàn quên khuấy Nick từng dự định quay về Scotland dạy học sau khi được ra tù.

“Chưa,” Danny trả lời. “Giải quyết chuyện gia đình đã mất nhiều thời gian hơn so với dự kiến ban đầu của tôi.”

“Chuyện gia đình?” bà Bennett hỏi lại. Đây không phải là câu trả lời bà chờ đợi. Chuyện gia đình có nghĩa là rắc rối. “Anh có muốn chúng ta bàn về vấn đề đó không?”

“Không, cảm ơn bà, thưa bà Bennett,” Danny nói. “Tôi chỉ muốn hoàn thành di chúc của ông nội tôi. Không có gì để bà phải bận tâm cả.”

“Tôi sẽ tự đánh giá về điều đó,” bà Bennett nghiêm khắc trả lời. “Điều này có nghĩa anh đang gặp khó khăn về tài chính?”

“Không, thưa bà Bennett.”

“Anh đã tìm được việc làm nào đó cho mình chưa?” người giám hộ hỏi, quay trở lại với danh sách câu hỏi của bà.

“Chưa, nhưng tôi dự định sẽ tìm một công việc trong tương lai gần.”

“Có lẽ là dạy học chăng?”

“Hy vọng là vậy,” Danny nói.

“Được rồi, nếu khả năng đó tỏ ra quá khó khăn, có lẽ anh nên cân nhắc tới các công việc khác.”

“Chẳng hạn?”

“À, tôi thấy anh từng làm thủ thư khi còn trong tù.”

“Chắc chắn tôi sẽ sẵn sàng xem xét tới khả năng đó,” Danny nói, tự tin rằng câu trả lời sẽ đem đến một dấu đánh giá tích cực vào một ô trả lời nữa.

“Hiện tại anh đã có nơi ở, hay vẫn ở lại nhà tạm trú do nhà tù bố trí?”

“Tôi đã có nơi ở.”

“Cùng với gia đình?”

“Không, tôi không có gia đình.”

Thêm một dấu đánh giá tích cực, một dấu gạch chéo và một dấu hỏi. Người giám hộ tiếp tục. “Anh đã thuê chỗ ở, hay sống chung cùng một người bạn?”

“Tôi sống trong nhà của mình.”

Bà Bennett có vẻ ngạc nhiên. Trước đây chưa có ai trả lời như vậy. Bà quyết định đánh một dấu tích cực. “Tôi chỉ còn một câu hỏi nữa cho anh. Trong tháng vừa qua, liệu anh đã từng có ý định tái phạm hành vi đã khiến anh bị phạt tù hay không?”

Có đây, tôi đã định giết Lawrence Davenport, Danny muốn nói với người giám hộ như vậy, nhưng Nick đã trả lời, “Không, thưa bà Bennett, không hề.”

“Lúc này vậy là xong, Moncrieff. Tôi sẽ gặp lại anh sau một tháng nữa. Từ giờ đến lúc đó, đừng ngần ngại liên lạc nếu anh cảm thấy tôi có thể giúp được gì.”

“Cảm ơn bà,” Danny nói, “nhưng trong lá thư bà đã nói có một điều quan trọng...”

“Tôi đã nói vậy thật sao?” bà Bennett hỏi trong khi đóng cặp hồ sơ trên bàn lại, để lộ ra một chiếc phong bì. “À phải rồi, anh nói đúng đấy.” Bà đưa cho anh một bức thư gửi cho N.A.Moncrieff, Phòng Giáo dục, Nhà tù Hoàng gia Belmarsh. Danny bắt đầu đọc một bức thư của Hội đồng Khảo thí Liên hiệp Vương quốc gửi cho Nick để xem điều bà Bennett coi là quan trọng là gì.

Kết quả kỳ thi A-level của ông được gửi kèm dưới đây:

Nghiên cứu Kinh doanh: A*

Toán: A

Danny đứng bật dậy, giơ thẳng nắm tay lên trời như thể anh đang có mặt tại Upton Park và West Ham vừa ghi bàn thắng quyết định vào lưới Arsenal. Bà Bennett không biết nên chúc mừng Moncrieff hay bấm chiếc nút dưới bàn làm việc để gọi an ninh. Khi hai chân anh đã chạm đất trở lại, bà nói, “Nếu anh vẫn còn ý định lấy một tấm bằng, Moncrieff, tôi sẽ rất vui được giúp anh xin trợ cấp.”

***

Hugo Moncrieff xem xét kỹ lưỡng cuốn catalô của Sotheby’s một hồi lâu. Ông ta buộc phải đồng ý với Margaret, chiếc phong bì đó chắc chắn chỉ có thể là lô 37: Một phong bì hiếm có dán một con tem thuộc đợt phát hành đầu tiên chào mừng sự khai sinh ra phong trào Olympic hiện đại, được gửi tới nhà sáng lập ra phong trào, Nam tước Pierre de Coubertin, giá trị ước tính 2200 - 2500 bảng.

“Có lẽ anh nên tham dự một trong những buổi trưng bày và xem xét nó kỹ lưỡng hơn chăng?” ông đề xuất.

“Anh sẽ không làm điều gì đại loại như vậy,” Margaret cương quyết phản đối. “Như thế chỉ đánh động Nick, và thậm chí nó có thể đoán ra thứ làm chúng ta quan tâm không phải là con tem.”

“Nhưng nếu anh xuống London hôm trước ngày diễn ra phiên đấu giá và tìm ra địa chỉ trên chiếc phong bì, chúng ta sẽ biết bộ sưu tập nằm ở đâu mà không cần tốn tiền mua lại chiếc phong bì đó.”

“Nhưng khi đó chúng ta sẽ không nắm được trong tay quân bài tẩy.”

“Anh không hiểu ý em lắm, cô gái già.”

“Có thể chúng ta không có trong tay chiếc chìa khóa, nhưng nếu người con trai duy nhất còn sống của bố anh xuất hiện với chiếc phong bì cũng như bản di chúc mới, chúng ta chắc chắn có cơ hội thuyết phục bất cứ ai đang trông coi bộ sưu tập nhân danh ông già rằng anh chính là người thừa kế hợp pháp.”

“Nhưng Nick có thể có mặt ở phiên đấu giá.”

“Nếu đến lúc đó nó chưa hiểu ra điều quan trọng nằm ở địa chỉ chứ không phải con tem, sẽ là quá muộn cho cậu cháu anh để làm bất cứ điều gì khác. Hãy biết ơn cậu ta vì một điều, Hugo.”

“Và đó là điều gì vậy, cô gái già?”

“Nick không suy nghĩ giống ông nội nó.”

***

Danny lại mở cuốn catalô ra. Anh giở đến lô 37 và đọc lời giới thiệu thật kỹ lưỡng thêm một lần nữa. Anh rất hài lòng khi tìm thấy một mô tả chi tiết đến vậy về chiếc phong bì của mình, mặc dù có hơi thất vọng khi, không như một số hiện vật khác, không hề có bức ảnh nào đi kèm lời mô tả.

Anh bắt đầu chuyển sang đọc các điều kiện bán và kinh hoàng nhận ra Sotheby’s lấy lại 10 phần trăm giá bán từ phía người bán, cũng như lấy một khoản hoa hồng 20 phần trăm từ phía người mua. Nếu rốt cuộc anh chỉ kiếm được 1800 bảng, chẳng thà bán luôn chiếc phong bì cho Stanley Gibbons - chính xác điều mà Nick hẳn đã làm.

Danny đóng cuốn catalô lại, chuyển sự chú ý sang bưu phẩm duy nhất còn lại anh nhận được sáng hôm đó: một cuốn sách nhỏ và một bản đăng ký của Đại học London để đăng ký theo học một trong các cua đào tạo có cấp chứng chỉ của trường. Anh để một khoảng thời gian cân nhắc giữa các lựa chon. Cuối cùng anh tìm đến phần có ghi chú các trường hợp đăng ký có trợ cấp, hoàn toàn ý thức được nếu anh tuân thủ lời hứa với Nick và Beth, điều đó sẽ có nghĩa là một thay đổi đáng kể về lối sống.

Hiện tại tài khoản của Nick đã tụt xuống chỉ còn 716 bảng, không hề có thêm một khoản bổ sung nào kể từ khi anh được ra tù. Anh sợ rằng điều đầu tiên cần hy sinh sẽ là Molly, nếu thế ngôi nhà sẽ nhanh chóng quay trở lại tình trạng anh đã tìm thấy nó khi lần đầu tiên mở cửa bước vào.

Danny cũng tránh không gọi điện cho ông Munro yêu cầu báo cáo về tiến triển của trận chiến pháp lý của anh với ông chú Hugo, sợ rằng điều đó chỉ mang đến thêm một hóa đơn nữa. Anh ngồi xuống, suy nghĩ về lý do đã khiến anh tình nguyện thế chỗ của Nick. Al Mập đã thuyết phục anh rằng nếu anh có thể thoát khỏi nhà tù, bất cứ điều gì khác cũng sẽ trở nên có thể. Trên thực tế, anh đã nhanh chóng hiểu ra một người đàn ông cô độc không xu dính túi sẽ không thể nào đối đầu được với ba kẻ thành đạt, cho dù bọn họ nghĩ anh đã chết và đã quên khuấy anh từ lâu. Anh nghĩ tới những kế hoạch đã bắt đầu triển khai, bắt đầu bằng việc đến dự buổi công diễn cuối cùng của vở Tầm quan trọng của sự chân thật vào tối nay. Mục đích thực sự nằm sau khi buổi diễn kết thúc, khi anh tham dự bữa tiệc chào mừng đêm hạ màn và lần đầu tiên mặt đối mặt với Lawrence Davenport.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.