Kẻ Phá Đám

Chương 10



Giọng chị đàn bà nghe như một kẻ điên loạn.

Khi cắt máy chị ta cười khanh khách. Avery cảm

thấy ớn lạnh, đưa ống nói cho Oliver, và khi vừa

đưa ống nói, cô vừa cúi người xuống trên quầy,

lồng tay vào ba lô, bấm số cấp cứu trên máy

điện thoại để gọi về phòng làm việc. Cô đợi một

giây sau, bấm vào nút ngôi sao để ra dấu báo

động. Cannon đi vội về phía cô, thả tờ giấy in

các thông tin mà cô yêu cầu xuống trên quầy.

- Ông nói đúng. -- Cô nói, cô giữ giọng nói rất tự

nhiên như thể cô vừa được tin vui. – Carrie vừa

nói qua điện thoại. Chỉ là chuyện lẫn lộn buồn

cười thôi. Bây giờ xin lỗi ông. John Paul và tôi đi

chơi một vòng.

Cô cố không để cho họ thấy cô đang bấn loạn

trong lòng. Cô lấy giấy tờ Cannon vừa để trên

quầy tộng vào xách trước khi ông ta lấy lại, lấy

máy di động và bản đồ, rồi bước nhanh ra tiền

sảnh.

Khi đi ra, cô nhìn vào mọi người, nhưng người

đông đúc ngoài hành lang rộng, nên cô không

nhìn kỹ hết các phụ nữ được. Buồng điện thoại

ở đâu nhỉ? Khắp nơi đều có nhiều cây cọ và cây

sung khổng lồ. Người gọi điện thoại có thể núp

sau gốc cây để nhìn Avery.

- Ta đi thôi. -- Cô nói lớn với John Paul trước khi

cô nhận ra anh đi ngay sau lưng cô.

- Chuyện như thế nào?

Cô không trả lời, đi nhanh đến hồ nước, thả

máy điện thoại di động xuống hồ, rồi chạy ra

cửa trước và tông phải người lao công.

- Cô Delaney, nếu cô cho tôi biết số phòng, tôi

sẽ mang hành lý của cô lên.

Không để ý đến anh ta, cô chạy xuống tầng cấp,

đứng giữa đường xe chạy có hình vòng tròn để

tìm xem xe thuê của cô để ở đâu. Nó đâu rồi

nhỉ?

John Paul lấy cái xách đen có dây buộc rút lại ở

một đầu trên giá hành lý xuống và hỏi người lao

công:

- Hành lý của cô ấy phải không?

- Phải, thưa ngài. Có tên của cô ấy đây nè. Cô

chưa đăng lý nhận phòng à?

Ngay lúc ấy cô hét lớn:

- Anh làm gì với xe tôi rồi?

Cô chạy về phía phòng của nhân công thì bỗng

John Paul chắn cô lại. Cô sẽ không được đi đâu

hết nếu anh không để cô đi, và anh sẽ không để

cô đi nếu cô không nói cho anh biết câu chuyện

vừa rồi xảy ra như thế nào. Cô run lẩy bẩy cả

người.

- Hãy thở mạnh vào cho bình tĩnh. Cô không xỉu

chứ? -- Anh hỏi.

- Không.

- Được rồi, nói cho tôi nghe chuyện gì vừa xảy

ra. Mẹ kiếp, nói đi. Ai nói trên điện thoại?

- Một phụ nữ. Tôi không nhận ra giọng chị ta.

Chị ta nói chúng đã bắt dì tôi.

- Chúng à? – Anh hỏi. – Cô nhớ chị ta nói chúng

à?

- Phải. -- Cô đáp. – Mỗi giây phút trôi qua, cô

trở nên hoảng hốt hơn. – Carrie đang lâm nguy,

tôi phải đến chỗ dì ấy ngay kẻo quá trễ.

- Chị đàn bà biểu cô vứt máy di động à?

Vừa cố vùng ra khỏi anh, cô vừa nói nho nhỏ:

- Phải. Chuyện này không phải trò đùa tinh

nghịch đâu. Tôi tin thế. Chị ta nói nếu chúng ta

không đến đấy, chúng sẽ giết Carrie và hai

người đàn bà đi cùng với dì ấy luôn. Xin anh vui

lòng. -- Cô cầu xin tha thiết. – Anh phải đi với

tôi. Chị ta nói bây giờ anh đã vào cuộc rồi.

Chúng ta phải đi gấp. Chị ta cho chúng ta hai

giờ đển đến một nơi chị ta có làm dấu trên ban

đồ và tôi không biết chúng ta có kịp thời gian

không. Trông rất xa.

- Cô có nghĩ đây là cái bẫy không? Cô phải biết…

- Phải. -- Cô hét to, không cần để ý đến người

khác nghe nữa. – Khi trên đường đi tôi sẽ nghĩ

ra cách để tự vệ và giúp Carrie. Anh hãy nghe

đây. Tôi không còn lựa chọn nào khác. Nếu đây

là chuyện của mẹ anh hay con gái anh, anh có

đứng đây để phân tích tình hình không? Tôi biết

anh sẽ không làm như thế. Anh sẽ làm giống

như tôi sắp làm thôi. Cứ vào cuộc và nắm lấy cơ

may hiện đến. Bây giờ ta đi thôi, Renard. Hết thì

giờ rồi.

- Ta đi thôi. -- Anh đáp. – Chúng ta đi xe tôi.

Quá mừng vì anh không tranh cãi nữa, cô bèn

nói thật khẽ:

- Cảm ơn anh.

Anh nắm tay cô lôi chạy đến chỗ đậu xe, cô hụt

hơi chạy theo. Chiếc SUV đậu không đúng chỗ

trước lối đi. Người bảo vệ đứng bên nắp xe,

nhìn anh lắc đầu.

- Có phải ông là chủ chiếc xe… -- Anh ta bỏ lửng

câu nói khi thấy nét mặt John Paul. Rồi anh ta

vội bước lui, dẫm lên luống hoa păng-xê.

John Paul không để ý đến anh ta. Anh mở cửa,

ném cái xách của Avery ra ghế sau với áo quần

của anh trong khi cô chạy vòng qua bên kia, mở

cửa ở chỗ ngồi phía trước bên phải.

Khi anh ngồi vào tay lái, cô mở bản đồ, chỉ vào

chỗ có chữ X.

- Chúng taphải đi hai giờ. Không, bây giờ chỉ còn

một giờ năm mươi bảy phút thôi, để đến chỗ

này. Ta đi thôi.

John Paul nghiên cứu bản đồ chừng mười giây.

Khi nổ máy, anh nói:

- Cũng gần thôi.

- Nhưng chúng ta có đi kịp không?

- Có lẽ kịp. -- Anh đáp, thầm nghĩ chắc dư sức

kịp. – Chúng ta sẽ chạy nhanh đấy. Buộc dây

thắt lưng lại đi.

- Anh không thể chạy nhanh cho đến khi ra khỏi

bãi đậu xe, nhưng phải đợi cho đến khi đã chạy

hết con đường dài ngoằn ngoèo, ra khỏi cổng,

anh mới tăng tốc độ lên 50 dặm được.

Avery chồm người tới trước, lắc lư, như thể

động tác di động ấy sẽ giúp họ mau đến địa

điểm hơn. Cô nhận ra điều phải làm, nên cô

ngồi dựa người, tập trung vào việc hướng dẫn

anh lái xe.

Anh cho xe chạy nhanh trên xa lộ. Khi thấy tấm

biển chỉ đường, cô hét lớn:

- Đấy. Rẽ sang đường cắt ngang phía trước. Còn

quãng một dặm nữa. Anh sẽ đi theo con đường

có hai làn ít ra hai mươi dặm, có thể ba mươi

dặm. – Hai bàn tay cô vặn vào nhau, cô nhìn

con đường cho đến khi thấy con đường cắt

ngang hiện ra. – Chậm lại. Đường cắt ngang sắp

đến rồi. Anh sơ ý là không thấy đấy.

- Tôi thấy rồi. – Anh bình tĩnh đáp.

Anh rẽ sang con đường cắt ngang trên hai bánh

xe. Avery chống tay vào bản đồng hồ xe. Lái thế

này mà xe không lật nhỉ? Họ phải đi như thế

này thôi, miễn John Paul đừng để lật xe là được.

Carrie sẽ chết mất.

Hãy bình tĩnh, cô tự nhủ. Chúng ta sẽ thành

công. Chúng ta phải thành công.

Cô nhìn xuống, thấy cái đồng hồ Swatch nằm

che hết một nửa mặt chiếc đồng hồ Timex nhỏ

của cô, cô vội tháo ra. Sau khi đã nhìn trước

nhìn sau, cô để nó trong chỗ đựng ly giữa hai

người.

Con đường thẳng tắp trước mắt, anh nhìn mặt

đường và nói:

- Bây giờ cô nói đi. Nói cho tôi biết chị ta nói cái

gì.

Cô kể cho anh nghe những điều cô còn nhớ, rồi

nói:

- Chị ta ở đấy nhìn chúng ta. Khi đi ra tôi đã tìm

chị ta, nhưng có nhiều người quá, không nhận

ra.

- Có thể chị ta không ở đây, trong khách sạn có

nhiều máy camêra giám sát à?

Cô lắc đầu.

- Không.

- Chị ta chỉ có việc câu máy vào hệ thống

camêra của khách sạn mà thôi. Chị ta không cần

ở khách sạn mà vẫn thấy cô nơi quầy. Giọng nói

của chị ta có gì đặc biệt không?

- Không, không có gì. Chỉ có điều giọng chị ta

nghe…

- Như thế nào?

- Rùng rợn. Chị ta bảo tôi đừng làm kẻ phá

đám. Chị ta gọi những điều chị đang làm trò

chơi. Chị ta không muốn tôi phá hỏng cuộc chơi

của chị.

Avery nhớ số giấy tờ cô đã nhét vào ba lô hồi

nãy, cô bèn lấy ra xem.

- Cái gì thế?

- Tôi yêu cầu Cannon cung cấp cho tôi thông tin

về hai người phụ nữ đã hủy chỗ giữ trước vào

phút chót. Bây giờ chị ta nói có hai người phụ

nữ cùng với Carrie. Đúng là hai người ấy. Người

đầu tiên là Anne Trapp. Bà ta sống ở Cleveland,

chủ nhân công ty tàu biển Trapp. Bà thứ hai là

thẩm phán Sara Collins ở Miami. Hình như cả ba

chỗ giữ trước đều được trả tiền bằng thẻ tín

dụng. Mỗi thẻ đều có tên khác. -- Cô đọc các tên

cho anh nghe.

- Những cái tên có ý nghĩa gì với cô không?

- Không. -- Cô đáp. – Chưa bao giờ Carrie nói

với tôi về các tên này, và tôi không biết bà ấy

quen biết những người này như thế nào. Carrie

và dượng tôi sống ở Bel Air.

- Tôi đoán chắc cô cũng ở đấy.

- Chỉ ở đấy một thời gian thôi. Hiện giờ tôi sống

ở Virginia. – Cô lấy đồng hồ lên, xem lại giờ. –

Chúng ta không đi nhanh hơn được nữa à?

- Hiện tôi đang cho xe chạy gần 80 dặm/giờ. Tốc

độ tối đa cho phép là 55 dặm. Tôi mong sao

cảnh sát tuần tra xa lộ không có ở đây.

Ôi, lạy Chúa, cô không nghĩ đến chuyện ấy. Nếu

bị cảnh sát chặn lại, thế nào họ cũng trễ giờ.

- Vậy chạy chậm lại.

- Quyết định đi cưng. Chạy nhanh hay chậm?

Tùy ở cô đấy.

- Ở đoạn đường gần đến, chúng ta sẽ chạy

nhanh. Bây giờ chạy bớt lại.

Anh làm theo lời cô.

- Cô có chắc người đàn bà nói trên điện thoại đã

nói "chúng tao bắt nó rồi” không? – Anh hỏi,

nhấn mạnh từ số nhiều chúng tao.

- Anh đã hỏi tôi câu ấy rồi, đúng chị ta đã nói

thế, tôi tin chắc chị ta đã nói. Chúng tao bắt bà

ấy rồi. Tại sao từ này quan trọng đến thế?

Anh không thể nào kiềm chế được sự kích thích.

- Vì có thể Monk đang đợi cô ở cái chỗ làm dấu

trong bản đồ, và đây là cơ hội độc nhất vô nhị

để tôi giết thằng con hoang này. Nếu tôi nghĩ ra

được cách để đến trước hắn…

Anh không nói tiếp, nhưng cô lại thấy anh tăng

tốc độ. Cô nói:

- Tôi nghĩ đã đến lúc anh trả lời tôi vài câu hỏi.

- Câu hỏi như thế nào?

- Tại sao anh tìm Carrie? Làm sao anh biết bà

ấy?

Anh phải thú thật:

- Tôi không biết bà ấy.

- Nhưng anh đã nói…

- Tôi nói láo. – Anh đáp cộc lốc. – tôi biết tên

đàn ông đã…

- Đã sao?

Anh định nói tên đàn ông đã giết bà vì, nếu

Monk tiếp tục cái mô hình của hắn, thì chắc ba

người đàn bà ấy đã bị hắn giết vứt xác rồi.

Nhưng John Paul đã thay đổi lời nói, vì rõ ràng

bây giờ anh đang hành động như người hợp tác.

Anh bèn trả lời:

- … đã theo đuổi ba người đàn bà. Thằng ấy tên

Monk. Tôi không tin đấy là tên khai sinh của

hắn.

- Anh cho tôi biết về hắn đi. Hắn là ai thế?

- Là tên giết người chuyên nghiệp.

- Tên gì? – Cô gay gắt hỏi.

Anh lặp lại rồi nhìn vào mặt cô để xem cô như

thế nào khi nghe anh nói. Anh thấy không hay.

Không hay chút nào. Mặt cô tái mét rất nhanh.

- Cô sắp bệnh phải không? – Anh hỏi, giọng

không xúc động.

- Không.

Anh không tin.

- Hạ cửa kính xuống và cúi đầu ra ngoài nếu cô

cảm thấy khó chịu.

- Tôi khỏe mà. -- Cô đáp, mặc dù cô ấn nút tự

động để hạ cửa xuống. Cô hít vào hai hơi thật

sâu. Không khí nặng mùi đất ẩm mốc, khiến cô

muốn ngộp thở. Không, không khí trong lành

chẳng giúp gì.

Tên giết người chuyên nghiệp. Lạy Chúa tôi, cô

nghĩ.

Cô thở ra, cố không nghĩ gì hết. Cô tự nhủ, chỉ

nghĩ đến điều mình biết có thật mà thôi. Hãy

suy nghĩ đến điều đó thôi.

Anne Trapp, Sara Collins. Hai người đàn bà này

đã làm cho cô thêm rối trí. Mẫu số chung của

bài toán này là gì nhỉ?

- Chắc có sự liên hệ gì ở đây. -- Cô nói, và khi

lời nói vừa tuôn ra khỏi miệng, cô liền lắc đầu. –

Không, tôi không hiểu nổi chuyện này.

Anh tập trung chú ý vào con đường. Anh lại tăng

tốc độ lần nữa vì trên đường không có chiếc xe

nào, anh nghĩ chắc cảnh sát tuần tra xa lộ đang

bận giám sát các khu vực nhiều xe hơn. Khi

thấy kim chỉ tốc độ lên đến 70 dặm, anh giữ

chân ga tại mức ấy.

- Chừng năm dặm nữa hết đường.

Cô lấy bản đồ.

- Tại sao anh biết?

- Tôi vừa đọc trên tấm biển chỉ đường.

- Chúng ta phải đi theo một con đường nhỏ để

vào đấy.

- Tôi đang nhìn đây. -- Anh đáp.

Cô nhìn đồng hồ xem giờ cũng đã đến lần thứ

100, cô thấy đã hai mươi phút trôi qua ở đây.

Rồi cô tính trong óc khoảng cách đến dấu X đỏ.

Anh nhìn thoáng sang cô.

- Không có đường tốt, thế là sắp đến gần địa

điểm rồi. Chắc chúng ta không đến đấy được

đâu, Avery.

- Chúng ta sẽ đến được. -- Cô nhất quyết nói. –

Chúng ta phải đến cho được.

- A, chúng ta đến đây rồi. -- Anh nói rồi rẽ xa

vào con đường nhỏ chạy đến địa điểm. Đá sỏi

văng tứ tung dưới các bánh xe, và khi anh lái xe

leo lên dốc ngoằn ngoèo, đá sỏi văng cả vào kính

chắn gió. Đường hẹp vừa đủ cho một chiếc xe

chạy qua, cây cối hai bên đường quét vào sườn

xe.

- Chúng ta đã đi đúng hướng, thế là được rồi. --

Anh nói.

- Nếu may ra, có thể đến một đoạn đường nữa

chúng ta sẽ gặp đường tốt hơn.

- Hay là không có đường.

- Làm sao anh biết Monk?

- Thực ra tôi chưa hề gặp hắn. Hắn là người tôi

đang săn lùng, vì hắn đã bám theo người thân

của tôi.

- Có người thuê hắn giết bạn của anh à?

- Không. -- Anh đáp. – Người hắn muốn giết là

em gái tôi. Có kẻ thuê hắn lấy một vài thông tin

mà em gái tôi đang cất giữ, hắn muốn giết để

lấy thông tin ấy. May thay kế hoạch của hắn bị

hỏng, nên hắn bị lộ.

- Vì thế mà anh lùng theo tung tích của hắn.

- Phải. -- Anh đáp. – Người đàn ông mà tôi gọi ở

văn phòng Cannon hồi nãy cũng mong được lợi

về vụ thằng Monk này.

- Anh ta là ai vậy?

- Clayborne. -- Anh đáp. – Noah Clayborne. Anh

ta là nhân viên FBI. -- Anh nói thêm với giọng

khinh bỉ.

- Nhưng anh ta là bạn của anh phải không?

Cô nghiêng đầu nhìn anh ta. Anh ta gặp chuyện

rắc rối gì nhỉ?

- Như tôi đã nói, Monk mất tích một năm trời

không thấy tăm hơi của hắn đâu hết… cho đến

bây giờ.

- Làm sao anh biết hắn ở tại Colorado?

- Hắn dùng thẻ tín dụng giả mà hắn đã từng

dùng trước đây ở Bowen, Lousiana.

- Thế là cơ quan FBI cũng biết hắn ở Colorado?

- Không, họ không biết. -- Anh đáp.

- Nhưng anh theo dấu hắn bằng giấy biên nhận

của thẻ tín dụng, thì đương nhiên cơ quan FBI…

- Họ không biết gì về giấy biên nhận thẻ tín

dụng.

- Anh không thông báo cho họ biết à?

- Không, thông báo để làm cái quái gì!

Rồi, lại với vẻ căm thù. Cô hỏi:

- Tại sao không?

- Vì tôi không muốn họ làm ồn chuyện này lên.

- Cơ quan FBI không làm ồn việc điều tra. Họ

đều là chuyên viên và rất có tài trong việc…

Anh cắt ngang lời cô.

– Đừng nói với tôi những lời tầm phào như thế.

Tôi nghe có nhiều lời tuyên truyền như thế này

rồi. Tôi không tin chút nào hết, và bây giờ tôi

cũng không tin. Cục điều tra chỉ toàn là những

kẻ lợi dụng sức lao động của các nhân viên mật

vụ dưới quyền để hưởng lợi, để thăng quan tiến

chức. Bây giờ không còn sự trung thành nữa. Mà

chỉ còn cảnh cá lớn nuốt cá bé. Họ đều là…

quan liêu hết. -- Anh nói thêm vừa nhún vai

thật mạnh.

- Anh quá hoài nghi.

- Quả đúng.

Cô nhìn ra ngoài cửa.

- Nhưng dù sao cũng cám ơn anh.

- Cô cám ơn tôi về việc gì?

- Vì anh đã đi với tôi. Anh có thể không đi.

- Cô nghĩ thế là sai rồi. Tôi làm việc này không

phải cho cô hay cho dì cô. Tôi muốn tóm cổ

thằng Monk để hắn khỏi sát hại người khác nữa.

- Nói tóm lại, anh đã có chương trình hành

động, anh không làm ơn gì cho tôi hết. Tôi hiểu

rồi.

Nhưng cô không hiểu đâu. Làm sao có người lại

quá cứng rắn như thế này? Cô tự hỏi phải chăng

anh chịu bỏ công xông pha vào nguy hiểm để

cứu giúp người khác đang lâm nguy. Có lẽ

không đâu. Anh ta là loại người làm ngơ trước

tai nạn xảy ra và thờ ơ trước các nạn nhân đau

tim.

Họ yên lặng trong nhiều phút, rồi Avery nói:

- Anh cho tôi biết anh đã biết gì về Monk. Chắc

hắn có một mô hình hành động. Tất cả chúng

đều có.

Anh nghĩ cô biết về chuyện này kể cũng kỳ lạ.

- Đúng là hắn có mô hình, nhưng thường thay

đổi.

- Thay đổi như thế nào?

- Monk luôn luôn hành động rất kín đáo. Xuất

hiện rồi biến mất rất nhanh, xuất quỉ nhập

thần.

- Anh nói có vẻ như khâm phục hắn.

- Không, tôi không khâm phục hắn. Tôi chỉ nói

trước đây mô hình của hắn không thay đổi

nhiều. Lúc đầu những vụ giết người hắn nhúng

tay vào đều xảy ra trong khoảng thời gian hai

tuần mỗi năm. Mô hình này của hắn không thay

đổi suốt 7 năm. Tôi tin điều tôi nghĩ là đúng.

- Anh tin là hắn duy trì một công việc thường

xuyên ở đâu đó à? Anh tin hắn có hai cuộc sống

riêng biệt à?

Tôi tin hắn thường sống như thế. -- Anh chỉnh

lại. – Giết người, rõ ràng người ta phải trả cho

hắn rất nhiều tiền, cho nên tôi đoán có lẽ hắn

rời bỏ công việc kia. Cô không thể nghĩ đến việc

hắn làm việc cần mẫn ở bàn giấy. Chắc hắn là

một thằng dễ thương. Là thằng thảo ra kế

hoạch cá cược bóng đá và vì hắn được nhiều

người ưa thích, nên chắc thế nào cũng có nhiều

người nói cho hắn biết những sự khó khăn của

họ. Tôi cam đoan với cô như thế đấy, Avery à.

Khi hắn bị bắt, chắc thế nào những người mà

hắn đã cùng làm việc sẽ rất sửng sốt. Tất cả sẽ

cùng nói một luận điệu. Bob cũng là một thằng

duyên dáng, dễ thương như thế.

- Ted Bundy cũng thế.

- Rất giống ý của tôi.

- Tại sao anh biết những vụ giết người đầu tiên

là do hắn thực hiện? Hắn có để lại danh thiếp

hay cái gì đó chứng tỏ thủ phạm là hắn à?

- Đại loại như thế. -- Anh đáp. -- Hắn thích hoa

hồng. Hắn để lại hoa hồng đỏ có cọng dài.

- Chuyện kỳ lạ đấy. Vậy hắn là người thường

làm việc theo giờ hành chánh, còn chuyện giết

người là công việc nghỉ hè giải trí, nhưng bây giờ

hắn trở thành kẻ giết người chuyên nghiệp…

làm việc bất cứ giờ nào trong năm. Bây giờ đời

hắn có chuyện gì khác rồi hay sao? Hình như

anh nghiên cứu về hành động của hắn rất kỹ.

Anh gật đầu.

- Hắn chưa bao giờ làm một công việc như thế

này… bắt ba nạn nhân. Hắn không phải là ông

bầu. Và trước đây hắn chỉ hành động một mình.

Bây giờ hình như hắn cấu kết với một phụ nữ.

Có thể hắn trình diễn để gây ấn tượng với chị

ta.

Xe vấp phải chỗ gồ ghề trên đường. Avery vịn

bảng đồng hồ lại còn đầu va vào xe.

- Chúng ta vẫn còn chạy theo hướng Bắc à? --

Không thể nào nói được. Cây cối cao che khuất

bầu trời, đường băng qua rừng rậm tối u.

- Hướng Tây Bắc. -- Anh đáp.

Cô nghe có tiếng hét từ xa. Không, tiếng kêu

giống như tiếng rú của con thú. Âm thanh làm

cô lạnh người.

- Anh có biết cách hắn làm hợp đồng không?

- Không, nhưng tôi đoán hắn làm hợp đồng qua

mạng Internet. -- Anh đáp. – Làm thế này dễ

dàng không ai hay biết, và mãi cho đến bây giờ,

hắn rất thận trọng trong việc lựa chọn mục tiêu.

Có lẽ hắn có đủ công việc để làm trong 50 năm

tiếp theo. Chắc cô muốn biết có bao nhiêu ông

chồng muốn giết vợ và bao nhiêu bà vợ muốn

trả tiền thật nhiều để loại chồng đi.

- Dượng Tony của tôi không dính dáng gì đến

chuyện này.

- Cô tin chắc thế à?

- Tôi tin chắc. -- Cô đáp một cách khẳng khái.

Anh ta im lặng một lát mới nói:

- Cô đã nói chắc có mối liên quan gì giữa ba

người phụ nữ…

- Tôi phân tích tình hình như chúng ta đã biết,

cố kết hợp chúng lại với nhau. Tôi cho rằng có

tên đàn ông hay mụ đàn bà nào đó đã thuê

Monk để giết ba người đàn bà, vì thế mà tôi

nghĩ rằng chắc họ có một điểm chung gì đấy.

Nhưng có thể tiền đề của tôi không đúng.

- Theo cô thì tình hình như thế nào?

- Chúng ta phải đưa ra giả thuyết rằng có ba

người khác nhau thuê Monk cho nên, dù với lý

do gì đi nữa, thì hắn cũng đã quyết định giết các

nạn nhân cùng một lúc.

Anh phải xác nhận cô nói đúng.

- Tình hình chắc là như thế. Monk được trả rất

nhiều tiền để giết ba người đàn bà này. Hắn

không nhận rõ đâu. Nếu hắn gộp họ lại như

thế, thì vấn đề cần đặt ra là ai muốn giết dì cô?

Anh nghĩ cô sẽ nói ngay với anh rằng dì cô là

người rất dễ thương, dịu hiền, không có kẻ thù

trên đời này. Nhưng cô đã nói những điều

không đúng như ý nghĩ của anh:

- Rất nhiều người không ưa dì tôi. Thậm chí có

người còn ghét bà ấy nữa.

Anh cười, hỏi cô:

- Thật thế à?

- Đôi lúc… Carrie còn rất khắc nghiệt nữa.

- Thật thế sao?

Avery gật đầu.

- Bả làm công việc cạnh tranh tàn khốc.

- Ồ thế à? Công việc gì thế?

- Quảng cáo.

- Xin lỗi cô nói gì?

- Bả làm công việc quảng cáo.

Anh cười, giọng cười gay gắt trong chiếc xe bịt

bùng.

- Tuy nhiên. -- Cô nói tiếp, tảng lờ không để ý

đến phản ứng của anh. – Không có ai trong giới

quảng cáo nghĩ đến chuyện phải loại bà ấy đi.

- Tại sao cô quả quyết như thế?

- Tôi quả quyết thế.

- Thôi được rồi, vì thế mà chúng ta phải trở lại

với ông dượng Tony của cô. Cuộc hôn nhân của

họ có thuận buồm xuôi gió không? Cô có thấy

họ gặp vài khó khăn gì không?

Bỗng cô cảm thấy đau quặn ruột.

- Carrie tin là Tony đã lừa gạt bà.

- À.

- Hai người đến gặp người cố vấn về hôn nhân.

- Thật thế à?

- Tony yêu Carrie. -- Cô nói.

- Làm sao cô hiểu rõ dượng cô như thế?

- Đáng ra tôi không nên quả quyết như thế. --

Cô xác nhận. – Tôi đi học nội trú xa, chỉ nghỉ hè

mới về nhà, và tôi làm việc trong văn phòng của

dì tôi. Thế nhưng, tôi tin tôi có tài xét đoán

nhân cách con người. Tony chắc không bao giờ

phản bội đâu.

- Các bà vợ thường biết rõ chồng hơn.

- Carrie không phải loại người vợ điển hình của

anh đâu. Bà ấy có tính rất đa nghi. Tôi nghĩ là

tự thâm tâm, bả không tin người đàn ông nào

yêu bả hết. Bả không muốn bất kỳ người nào

cũng xem bả là loại đàn bà chân yếu tay mềm.

- Vậy thì chuyện này đưa chúng ta trở lại với…

- Nếu họ có những hợp đồng riêng biệt, và nếu

có người thuê Monk để giết Carrie và tôi, thì…

- Thì sao?

- Tôi biết hắn là ai rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.