Kẻ Phá Đám

Chương 41



Người thám tử dẫn Avery và John Paul đi theo cái hành lang dài đến một chỗ ông ta gọi là phòng "nghe nhìn". Trước khi mở cửa ông ta nói:

- Quí vị có thể nhìn thấy chị ta qua lớp kính, nhưng chị ta sẽ không nhìn thấy quí vị. - Nói xong, ông ta mở cửa và bước lui.

Avery không nhúc nhích. Người thám tử nói:

- Hiện chị ta ở trong phòng thẩm vấn với hai thám tử.

Cô vẫn không nhúc nhích.

Người thám tử nhìn John Paul.

- Tôi để cho ông có thì giờ. - Ông ta nói rồi bỏ đi.

- Em khỏi cần phải làm việc này. - John Paul nói.

- Làm chứ, em phải làm.

Cô đứng trên ngưỡng cửa thêm một hồi lâu nữa, rồi vươn vai, đi vào. Căn phòng nhỏ bé tí. Cô đến chỗ cửa sổ có lắp kính, hai tay bặm lại để hai bên hông, nhìn người đàn bà đã hạ sinh ra cô rồi lại muốn hủy diệt đời cô.

John Paul nắm tay cô và hỏi:

- Em có nhớ bà ta không?

- Không. Khi bà ta đến nhà thì em mới 5 tuổi. - Cô thì thào đáp. - Khi ấy đến nay lâu quá rồi.

Jilly ngồi ở bên chiếc bàn sắt vuông vắn, đối diện với hai thám tử. Lưng chị thẳng băng, chân tráo lên nhau, hai tay chắp lại để trên bàn. Ba hạt nút ở trên chiếc áo vải tổ ong trạc ra, mỗi khi chị ta nhúc nhích nhẹ, cũng đủ làm cho cổ áo hở rộng ra thêm một chút. Bỗng chị quay mặt nhìn thẳng vào tấm gương. Avery hít mạnh bước lui, vì cô cảm thấy đắng cả họng.

- Nhìn kìa. - Avery thì thào nói.

- Anh thấy bà ta rồi. - John Paul đáp.

Avery lắc đầu.

- Không phải nhìn bà ta. Mà hãy nhìn các thám tử. Nhìn phản ứng của họ đối với bà ta thì biết.

Cả hai thám tử đều cúi người tới trước, như thể tình cờ họ đã nhích lại gần chị ta hơn. Một người nói cái gì đấy và người kia đưa tay chạm vào tay chị.

- Bà ta đang mê hoặc họ. - Avery nói.

Một người cảnh sát mở cửa vào phòng thẩm vấn, Jilly nhìn anh ta, rồi, như con mèo Ba Tư nhác nhớm, chị ta duỗi tấm thân mềm mại và đứng dậy.

Khi chị đi theo anh ta ra ngoài cửa, chị dừng lại, ngoái đầu nhìn lui, cười với hai người thám tử kia. Cả hai đều hăng hái cười đáp lại. Họ nhìn chị ta say sưa cho đến khi cửa đóng lại.

Avery nhìn vào mắt John Paul.

- Bây giờ em đã sẵn sàng ra đi.

Cô đi trước, ra khỏi đồn cảnh sát. Cô không nhìn lui.

Phần Cuối

Hoàng hôn là lúc Avery thích nhất trong ngày. Cô ra ngoài nhà, đến ngồi vào cái đu ở mái hiên mà John Paul đã xây thêm cho cô. Ngồi đây cô có thể nghe tiếng nước chảy vỗ vào bờ đá ở phía sau nhà, có thể ngửi được hương thơm của hoa tử đinh hương của John Paul trồng.

Cánh cửa lưới mở ra rồi đóng lại, chồng cô đến ngồi bên cô. Anh quàng tay ôm cô, dựa lưng ra sau cái đu, đẩy nhẹ cho đu đung đưa.

- Em chuẩn bị ngày mai đến trường rồi chứ, cưng?

- Rồi.

- Em đang nghĩ gì thế? - Anh hỏi. - Có phải em đang đi đến nơi hạnh phúc không?

Cô tựa đầu lên vai anh, cười và đáp:

- Em đã đến rồi đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.