Kẻ Phá Đám

Chương 8



John Paul đã quanh quẩn ở Utopia khá lâu ngoài

dự kiến của anh, nhưng sự chờ đợi đã xứng

công. Anh ngồi hay đúng hơn là nằm chườn

ườn, trong chiếc ghế bành khuất sau hai cây cọ

èo ọp trong quầy rượu ở tiền sảnh khách sạn

khi Avery Delaney bước vào. Chỉ nhìn thấy kỹ

thôi là anh đã hình dung ra được con người cô.

Cô là bạn gái tóc vàng điển hình ở California.

Không, có lẽ không phải điển hình. Cô ta độc

đáo, anh phải gọi cô như thế mới đúng. Nhưng

không độc đáo về thể xác mà thôi. Tại sao cô ta

muốn ở tại suối nước khoáng một tuần?

Cô Delaney mặc chiếc áo thun trắng ngắn ôm sít

bộ ngực đầy đặn, và chiếc quần dzin chật, rõ

ràng cô muốn để lộ cặp chân dài và cái mông

căng to. Mái tóc vàng dài, thẳng óng ánh dưới

ánh đèn. Tóc có vẻ tự nhiên, nhưng anh nghi

ngờ. Anh nghi có lẽ do thuốc tẩy. Cặp kính dâm

che khuất đôi mắt, nhưng anh nghĩ có lẽ cô ta

đeo loại kính biến màu. Chiếc áo thun của cô

che khuất lỗ rốn, nhưng anh không ngạc nhiên

khi thấy cô đã cho đục thủng nơi áo. Thời trang

bây giờ không phải thế hay sao?

Cô ta rất hấp dẫn. Thật vậy, Avery Delaney rất

đẹp. nhưng cô không phải là loại người của anh.

Cô ta quá đẹp rất hợp với sở thích của anh.

Nhưng tình dục thì tội lỗi quá. Khi anh nhìn cô

dừng lại nhìn quanh – giả vờ như không nhìn

thấy những người khách khác dừng lại để nhìn

cô – John Paul tự hỏi cô ta thật được bao nhiêu

và nhờ mỹ phẩm "tăng sắc đẹp" bao nhiêu. Bộ

ngực thì đương nhiên là thức rồi. Và thậm chí có

lẽ cặp mông cũng thật.

Cô không phải là loại đàn bà anh muốn có mối

liên hệ lâu dài, anh chẳng muốn liên hệ lâu với

người phụ nữ nào hết. Tuy nhiên một đêm với

cô ta nghe cũng được lắm. Có lẽ cô ta có chỉ số

thông minh của loại ruồi xệ xệ, nhưng trên

giường thì trí tuệ chẳng làm được quái gì. Cô

sáng trí này hình như không biết đăng ký phòng

ở chỗ nào. Phải chăng cô đợi người nào nắm tay

dẫn qua tiền sảnh? Cô nhìn lên quả cầu vàng

quay từ từ các vũ điệu xưa. Quả cầu đã làm cho

cô ta chú ý đến thế sao?

Avery biết cô đang say sưa nhìn như một du

khách. Cô không thể không nhìn được; Utopia

thật quá đẹp. Tiền sảnh khổng lồ, nền nhà lát

bằng đá cẩm thạch màu gỗ mun bóng láng. Phía

trên đầu cô, một quả cầu bóng lộn treo trên mái

vòm sơn son thếp vàng. Cô không rời mắt khỏi

mái vòm. Có phải vàng thật không? Cô nghĩ:

chắc các chủ nhân đã bỏ ra cả một đống gia tài

ở đây.

Cô quay qua phải và lại nhìn nữa. Cả một bức

vách là cái thác nước, và ngay giữa cái hồ dưới

thác là bức tượng của thần Atlas. Một quả cầu

nữa nhỏ hơn nằm trên vai ông ta. Cả tác phẩm

điêu khắc và thác nước chảy róc rách đều có

mục đích gây ấn tượng mạnh cho du khách trút

hầu bao để hưởng lạc thú ở một nơi nào như

thế này, mà theo ước đoán của Avery, chủ nhân

đã thu lại vốn từ lâu rồi.

Lắc đầu xua đuổi ý nghĩ về các chi phí tốn kém,

cô kéo quai xách lên vai, cái xách Gucci cũ thừa

ra của Carrie để cho cô, cô đi qua tiền sảnh đến

bàn tiếp khách. Một người đàn ông cỡ bằng tuổi

cô đeo cái thẻ có tên "Oliver" đứng phía sau

quầy bằng đá granit đợi để đón chào cô. Anh ta

cười lởi xởi hai hàm răng trắng hếu. Trắng một

cách khác thường. Anh ta hay nha sĩ của anh rõ

ràng đã dùng thuốc tẩy cho trắng, và bộ mặt

được làm cho rám nắng một cách nhân tạo làm

hai hàm răng trắng thêm. Khi cô đưa tên cho

anh ta, cô cố không nhìn vào mặt ảnh, và tựa

người trên quầy mát lạnh trong khi anh ta đánh

cho số phòng giữ trước hiện lên màn hình máy

tính đang mở sẵn.

Nụ cười của Oliver biến mất.

- Ôi, trời đất!

- Xin lỗi ông nói gì?

Anh ta không nhìn cô mà nhìn chăm chăm vào

màn hình và nói:

- Phòng cô đặt trước đã hủy rồi, cô Delaney à.

- Không, thế là ông lầm rồi. Tôi không hủy.

- Theo máy tính của tôi, thì cô đã hủy. Có ghi

chú rõ ràng đây. – anh ta nói, tay chỉ vào màn

hình, nhưng cô chẳng thấy gì hết, trừ khi cô phải

chồm người qua khỏi mặt quày để nhìn.

- Máy sai rồi.

- Máy tính không bao giờ sai. Cô gọi tới Utopia

lúc… -- Anh ta đánh cho giờ chính xác cô gọi

hiện lên.

- Oliver. -- Cô nói. Giọng của cô đã tỏ ra vẻ hết

kiên nhẫn. – Tôi không hủy. Thật ra tôi có gọi

đến báo tôi trễ một hôm.

- Đúng, cô có gọi đến. -- Anh ta đồng ý, lại chỉ

tay lên màn hình. – Nhưng rồi cô lại gọi để hủy.

- Không, tôi không gọi để hủy. -- Cô nhất quyết

nói.

- Nhưng máy tính của tôi…

Cô cắt ngang lời anh ta trước khi anh khoe máy

tính của anh không thể nào sai được.

- Tại sao anh không đăng ký cho tôi phòng khác.

Việc này dễ làm thôi.

Cô tháo cái xách xuống để trên quầy. Cô lục

xách để tìm chiếc ví đựng thẻ tín dụng để đưa

cho Oliver. Cô bất đắc dĩ để cho Carrie trả tiền

phòng trong một tuần, nhưng Avery muốn

chuyển tiền chi phí sang thẻ của cô.

Cô thấy Oliver ngừng đánh. Cô hỏi:

- Có gì không ổn à?

Anh ho nho nhỏ rồi nhìn cô.

- Tôi không thể đăng ký cho cô phòng khác

được, còn phòng cô hủy thì rủi thay là đã có

khách nào đăng ký rồi. Số phòng của chúng tôi

đã được đăng ký trăm phần trăm rồi. Tôi sung

sướng được ghi tên cô vào danh sách chờ,

nhưng tôi xin báo cho cô hay cơ may có thể rất

ít. Khách của chúng tôi đã đăng ký trước hàng

thàng.

- Tôi tin chắc dì tôi có thể dành phòng ở đây cho

tôi. -- Cô cãi lại. – Nếu có chuyện gì khó khăn,

tôi nghĩ thế nào bà ấy cũng báo cho tôi hay.

Anh ta lại đánh trên bàn phím như điên. Rồi

anh ta dừng lại và gật đầu.

- Vâng chúng tôi có thể cung cấp phòng cho cô vì

có người khác nữa hủy phòng giữ trước. Chuyện

này kỳ quặc. -- Anh ta nói thêm. – khách của

chúng tôi hiếm khi hủy chỗ giữ trước vào giây

phút cuối cùng.

Anh ta cau mày khi nói đến từ cuối cùng, như

thể vì chuyện hủy bỏ mà anh ta cho rằng cô

phạm lỗi về qui ước xã giao rất trầm trọng.

- Nhưng tôi không hủy. -- Cô nói. Lạy Chúa,

chuyện này thật đáng giận. – Tôi đến đây để

nghỉ với dì tôi. -- Cô giải thích. – Dì ấy đăng ký

nhận phòng vào chiều hôm qua hay gần tối.

Ông có thể cho tôi biết số phòng của bà ấy được

không? Dì tôi tên là Carolyn Sallvetti.

- Tôi xin lỗi, chúng tôi không được phép cho ai

biết số phòng của khách.

Dĩ nhiên anh ta không thể cho biết. Cô biết như

thế.

- Xin vui lòng gọi phòng bà ấy. Tôi tin bà ấy sẽ

làm sáng tỏ sự hiểu lầm này. Có lẽ bà ấy sẽ

quyết định tôi phải ở lại với bà.

Oliver có vẻ vui mừng vì vấn đề rắc rối sẽ được

giải quyết và anh ta khỏi bị cô quấy rấy. May

thay là không có khách nào đứng nối đuôi để

đăng ký nhận phòng. Anh ta lại nhoẻn miệng

cười thật tươi với cô và nói:

- Tôi tin chuyện này phải xảy ra như thế thôi.

Khách không hủy chỗ giữ trước vào giờ phút

chót như cô đâu.

Bỗng cô muốn thộp vai anh ta, lay thật mạnh

cho đến khi ảnh xác nhận văn phòng suối nước

khoáng đã bê bối. Nghiến răng khỏi thốt ra lời

không hay, cô nói tên Salvetti và đợi.

Tôi biết tên này. -- Anh ta nói.

- Thật ư?

Anh ta gật đầu. – Hôm qua có một ông đến đây

để hỏi dì cô. Ông ấy rất thất vọng khi không gặp

bà ấy ở đây. – Anh ta đánh máy lại, nhưng chỉ

vài giây sau anh ta lại cau mày.

- Có chuyện gì rắc rối à? -- Cô hỏi, nghĩ rằng

anh ta đang gặp chuyện khó khăn.

- Không có chuyện gì rắc rối ở Utopia. -- Anh ta

nói, câu trả lời như máy của anh ta khiến cô

nghĩ anh ta đã thuộc nằm lòng câu nói ấy. –

Thỉnh thoảng chúng tôi có những trục trặc nhỏ.

- Được rồi. Cho tôi biết cái trục trặc nhỏ ấy đi.

- Bà Salvetti hủy chỗ giữ trước.

- Không, dì tôi không hủy.

Hai vai Oliver chùng xuống. Cô biết anh ta nghĩ

gì. Lại cãi nữa rồi đây.

-Tôi nghĩ bà Salvetti đã hủy. Kỳ lạ thật, tôi đồng

ý thế. Rất hiếm khi có hai lần hủy chỗ giữ trước

vào phút cuối như thế này. Dĩ nhiên cả hai

người là cùng trong gia đình, cho nên tôi có thể

nói chỉ có một trường hợp hủy chỗ giữ trước hai

phòng vào phút chót.

- Anh nghe đây. Dì tôi không hủy. Hôm qua bà

ấy gọi cho tôi tại phi trường Aspen.

- Có lẽ bà ấy có việc gì khẩn cấp vào giờ phút

chót nên bả phải quay về. -- Anh ta nói.

- Có cái gì sai lầm rồi.

- Rất đúng trên máy tính của tôi cô Delaney. Dì

cô đã gọi vào chiều hôm qua.

Chuyện gì đã xảy ra ư? Dù Avery có muốn tiếp

tục tranh cãi với Oliver, thì chắc cô cũng không

giải quyết được chuyện gì. Cô không biết làm

sao bây giờ. Nếu có chuyện khẩn cấp xảy ra và

Carrie phải trở về Los Angeles thì thế nào dì cô

cũng gọi cho cô. Ôi lạy Chúa, nếu có chuyện gì

xảy ra cho dì cô hay cho dượng Tony thì sao?

Nếu có tai nạn xảy ra thì sao?

Hãy bình tĩnh, cô tự nhủ. Nếu có gì không tốt

xảy ra cho Carrie hay Tony, thì thế nào cũng có

người gọi cho cô chứ.

Avery lục ba lô lấy máy điện thoại di động. Cô

phải gọi thẳng đến máy di động của Carrie để

hỏi xem có chuyện gì đã xảy ra. Cô phải thọc

tay xuống tận đáy xách mới tìm được máy điện

thoại. Vừa tìm cô vừa nói:

- Dì tôi không hủy chỗ đâu. – Rồi cô nói tiếp,

như nói với chính mình chứ không phải nói với

Oliver. – Chắc công việc của dì có gì trở ngại

đấy. Chỉ có thế dì mới thay đổi và quay về nhà.

- Ồ, bạn cô quay lại đấy kìa. – Oliver nói, giọng

không mấy vui.

- Xin lỗi anh nói gì?

- Bạn cô… ông ta đang đến đấy. Có thể ông ta

làm sáng tỏ được việc hiểu lầm này.

Cô không biết anh ta nói cái gì. Cô không có bạn

bè nào đến gặp cô ở đây hết. Cô phải nhìn

người mà Oliver đang nhìn, nhưng đấy chỉ là

người đàn ông đang sải chân bước về phía

quầy, một người đàn ông khổng lồ, cô chỉnh lại.

Kỳ cục thật, hình như anh đang nhìn cô. Và anh

ta có vẻ cau có.

- Có phải anh muốn nói cái ông đang đi đến đấy

phải không?

- Phải. -- Anh ta đáp. -- Chính ông ấy đấy. Hôm

qua ông ta đã đến đây, tìm dì cô. – Rồi hạ thấp

giọng anh ta nói thêm. -- Nếu có ai cần chữa trị

bệnh căng thẳng thần kinh bằng liệu pháp của

khách sạn chúng tôi, thì người đó phải là bạn

của cô. Tôi đã đề nghị chữa trị cho ông ta,

nhưng ông ta thẳng thừng…

- Thẳng thừng cái gì?

- Thẳng thừng bác bỏ ý kiến ấy. Thật vậy, ông ta

khó khăn đủ thứ. Tôi biết tôi không nên nói xấu

về khách hàng đến đây, nhưng ông bạn của cô

quá gay go nóng nảy. Ông nên tập Yoga hằng

ngày mới được. Nghĩa là ổng càu nhàu gắt gỏng

với tôi. Tôi đã nói cho ông biết cô có kế hoạch

đến đăng ký vào ở khách sạn. Kế hoạch đã được

ghi chú trên máy tính theo chỗ giữ trước của bà

Salvetti, chính bà ấy là người ông ấy hỏi khi ổng

đến quầy. Dì cô đã gọi đến hủy chỗ. Tôi có bổn

phận không may là báo cho ổng biết. Cô biết

không, nghe thế ông ta nổi cáu. Ổng nói hôm

nay ổng sẽ quay lại để gặp cô, và ổng đã đến

đây từ sáng sớm. Khi tôi đến thay ca, tôi đã

thấy ổng rồi. Tôi hy vọng hôm nay ông ta tốt

hơn.

Cô không lưu tâm đến chuyện Oliver nói, mà

chăm chú nhìn người đàn ông đang đi đến phía

cô. Anh ta rất đáng chú ý. Chưa bao giờ cô thấy

ai như anh ta, ngoài các nhân vật trên xi nê.

Càng đến gần trông anh ta càng to lớn. Cao và

bắp thịt rắn rỏi, tóc đen, vẻ mặt phong sương.

Cô nghĩ anh ta là người thường hoạt động ngoài

trời hay tập luyện thường xuyên trong phòng

thể dục. Anh ta rất vạm vỡ, đẹp trai, nhưng thể

xác quá đẹp cũng khiến cô ngại. Cô thích sức

mạnh của trí óc hơn bắp thịt.

Xương cốt anh ta rất khổng lồ. Cô nghĩ hết

chuyện này đến chuyện khác, rồi bỗng cô nghĩ

cô biết anh ta là ai và ảnh muốn gì.

- Có phải cô biết anh ta không?

- Biết. Ông ta là bạn của dì tôi.

Có lẽ Carrie đã dùng anh ta trong việc quảng

cáo trên truyền hình, và có thể vì anh ta ở trong

vùng này, biết dì cô đến nghỉ ở suối nước

khoáng, nên ghé đến hỏi thăm. Hay có thể anh

ta đang thất nghiệp, tìm đến gặp dì cô để xin

việc.

Avery rất có cảm tình với các nam diễn viên vì

họ đã cạnh tranh rất quyết liệt trên lĩnh vực

nghệ thuật, và số phận của họ rất bấp bênh. Tỷ

lệ thua cuộc trên đấu trường ở Hollywood rất

lớn. Cô quyết định sẽ cố gắng hết sức để giúp

đỡ anh ta. Cô đợi anh đến rất gần mới đưa tay

ra bắt và giới thiệu:

- Tôi tên là Avery Delaney. - Ồ phải, quả anh ta

là diễn viên. Vẻ mặt anh ta ưu tư lạnh lùng.

Anh bắt tay cô.

- Tôi tên là John Paul Renard. – Anh có giọng

miền Nam trầm, tuyệt diệu.

Cặp mắt anh thật lớn. Màu xám nhạt. Cô không

thế tưởng tượng anh nắm cuộn khăn giấy trong

chương trình quảng cáo trên tivi. Nắm chất nổ

thì có thể, nắm khăn giấy thì không.

Ngôn ngữ của cơ thể anh làm cho cô thích thú.

Anh quay người để đưa lưng vào quầy rồi đưa

mắt nhìn quanh tiền sảnh. Cô có cảm giác kỳ lạ

là anh đang nhớ từng khuôn mặt.

- Anh là bạn với dì Carrie của tôi phải không?

- Phải.

Không giải thích thêm, không rào đón gì hết.

- Anh là diễn viên phải không?

Câu hỏi làm cho anh ta ngạc nhiên, anh cười

đáp:

- Không.

- Ồ… tôi nghĩ… thế anh làm nghề gì? – Lạy

Chúa, khi ai hỏi cô như thế cô rất ghét, thế

nhưng anh chàng khổng lồ này, không những

không thèm quan tâm quay mặt nhìn cô mà lại

còn trả lời một cách rất bình tĩnh.

- Tôi làm thợ mộc.

Khó tin quá.

- Thợ mộc à?

- Ờ ờ. – Anh trả lời, giọng rề rề, rồi nhìn vào

mắt cô. Cô cảm thất mặt nóng bừng, thầm hy

vọng mình không đỏ mặt. Anh ta có thái độ rất

kỳ lạ.

Carrie đã hành động đúng. Bà ta cần hẹn lần

khác đến. Giờ hẹn thật lâu để xem anh chàng to

lớn như thế này có tác động gì đến bà không.

- Thợ mộc. -- Cô lặp lại. Rồi cô hỏi tiếp. – Thế

anh có làm việc này cho dì tôi à?

- Không. – Anh ta đáp, mắt lại nhìn người đi

qua đi lại trong tiền sảnh. – Tôi cần nói chuyện

với bà ấy. -- Anh ta nói, vẻ mặt kiên nhẫn. – Có

việc rất quan trọng. Bà ta ở đâu rồi?

- Tôi không biết. -- Cô đáp. – Nhưng tôi sẽ tìm

ra. – Cô quay tìm đồ trong ba lô lại thì cô bỗng

nảy ra ý nghĩ mới. Cô càu nhàu thật lớn.

-- Có phải dì tôi muốn anh đến gặp tôi ở đây

không?

Avery nghĩ chắc Carrie lại chơi trò ma giáo cũ rồi

đây, trò làm mai làm mối. Cô ngạc nhiên khi

thấy dì cô lo lắng vấn đề này. Cô nhớ lần cuối

cùng Carrie nói về chuyện mai mối với cô. Dì cô

hứa – đúng ra là thế - không bao giờ nói chuyện

này nữa.

Khi Avery nói, giọng cô cộc lốc:

- Hôm nay Carrie không có ở đây. Nếu anh ở

trong khu vực này, ngày mai anh có thể trở lại.

Anh ta không lưu tâm đến câu nói của cô, cứ

đứng yên. Tảng lờ không để ý đến anh ta -

không để ý đến thân hình hộ pháp của anh. –

Cô tiếp tục tìm máy điện thoại. Cô tìm tận đáy

ba lô mới có. Oliver lắc đầu. Cô hỏi:

- Có chuyện gì rắc rối à?

- Không có chuyện gì rắc rối ở Utopia hết, nhưng

việc dùng điện thoại di động trong khu vực

khách sạn là không được tán thành. – Nói xong,

anh ta chỉ tay về phía tấm biển đen viết chữ

vàng dựng trên quầy ở góc phòng.

Cô mở máy điện thoại, bấm số máy của Carrie,

vừa bấm vừa nói:

- Vậy tôi nghĩ anh cứ mặc sức mà không tán

thành.

John Paul thích câu đáp trả của cô. Can đảm

đấy, anh nghĩ. Ngạc nhiên quá. Cô gái thẩm mỹ

ở California với cặp mắt xanh-ngắt-một-màu

thật cứng cựa.

Sau hồi chuông đầu tiên vang lên, máy nhận tin

của Carrie trả lời, như thế tức là máy điện thoại

đang được nạp điện lại, hay là máy ở ngoài tầm

bắt được sóng. Tiếp theo cô gọi cho dượng Tony.

Ông ta trả lời, ngay khi nghe giọng cô, ông ta

liền trách cô sao không gọi cho dì cô trước khi

bà đi suối nước khoáng.

- Cháu có biết dì cháu rất lo khi không thấy cháu

gọi điện về không?

- Cháu xin lỗi. -- Cô đáp. – Dượng có nhận được

tin dì cháu từ khi dì đi khỏi L.A. không? Dì cháu

có gọi cho dượng không?

- Không, nhưng dượng không mong gì nhận

được điện thoại của dì cháu. Dì cháu và dượng

chia tay ở L.A. Dì cháu không muốn dượng tiễn

ra tận phi trường. -- Ông ta nói. – Và dượng đã

hứa sẽ không quấy rầy dì cháu ở suối nước

khoáng. Dì cháu đến đấy để thư giãn và để nghĩ

đến… việc hưởng thụ thôi. Nhưng dượng tin

chắc dì cháu muốn nói chuyện với cháu. Cháu

hãy gọi cho dì đi và nhờ cháu nói dượng gởi lời

hỏi thăm.

Dượng cô không biết cô ở tại Utopia. Avery định

báo cho ông ta biết, vào giờ phút chót cô mới

định đến với dì cô, nhưng rồi cô đổi ý. Cô không

muốn để cho Tony lo sợ về những chuyện bê

bối ở đây.

- Nếu dì cháu không trả lời được điện thoại,

dượng đừng lo có lẽ dì ấy đang bận matxa hay

làm gì đấy thôi.

Tiền sảnh trở nên đông đúc. Một đám đông

chừng 12 người ồn ào đi vào khách sạn. Avery

phải đưa tay che bớt một bên tai để hỏi:

- Tony, công việc có gặp gì trở ngại không? Văn

phòng gọi dượng phải không?

- Không, ông ta đáp. – Cháu sợ văn phòng gặp

gì khó khăn à? Sáng nay dượng mới gọi đến cho

Jeannie. Tất cả đều ổn hết. Công ty Star Catcher

không suy sụp trong hai tuần được. Khi nào

cháu nói chuyện với Carrie, cháu nói dì đừng lo.

- Vâng, cháu sẽ nói. -- Cô đáp. -- Cháu sẽ gọi lại

cho dượng. Chào dượng.

Cô chấm dứt cuộc gọi và nhìn Oliver:

- Tôi muốn nói chuyện với ông quản lý của anh.

Oliver có vẻ bị xúc phạm khi nghe cô yêu cầu.

Anh ta sững người, cất giọng gay gắt trả lời:

- Tôi báo cho cô biết ông Cannon cũng sẽ nói với

cô như tôi nói thôi. Chúng tôi có phòng cho

khách đăng ký cho khách có hạn. Nói rằng chúng

tôi lấy phòng lui là nghĩ lầm. Chúng tôi rất sung

sướng được giúp cô tìm phòng khác thích hợp

tại Aspen. Dĩ nhiên không ở đâu so sánh được

với Utopia, nhưng cô có thể hưởng được các việc

trị liệu ở suối nước khoáng hàng ngày của chúng

tôi. Tôi tin chắc cô sẽ được vui thích với phương

pháp matxa chống căng thẳng thần kinh của

chúng tôi. Đây là phương cách tăng cường sinh

lực.

Giọng anh ta có vẻ rất chiếu cố. Cô đâu cần cái

trò mát-xa mắc dịch của hắn. Cô chỉ muốn tìm

dì cô thôi. Giữ cho cơn giận khỏi bùng ra thật là

khó, nhưng cô cố gắng kềm chế cơn giận. Trước

đây chưa bao giờ cô dùng nghề của mình để giải

quyết những trở ngại trước mắt, nhưng hoàn

cảnh hiện tại khiến cô gần như không chịu đựng

nổi. Ôi, cô thích lấy tờ giấy chứng minh ra ném

vào trước mặt Oliver biết bao. Chắc khi ấy anh

ta hết gay gắt với cô. Thế nhưng cô không muốn

làm thế, làm thế là thiếu thành thật, vì thật ra

cô chỉ đánh máy thông tin suốt ngày dưới tầng

hầm mà lại hành xử như người mật vụ già kinh

nghiệm. Ngoài ra, cái thẻ chứng minh của cô

không phải huy hiệu FBI thật sự, và bất kỳ ai

chịu để ý một chút chắc sẽ nhận ra.

Bỗng cô nhận ra cô đã để lộ ra ngoài sự tức giận

của mình đối với người nhân viên vô tội. Oliver

chỉ làm nhiệm vụ của mình. Có lẽ Carrie đã

quên thời gian. Có thể bà đã gặp một tài tử

màn bạc danh tiếng ở tại ngôi nhà riêng trong

núi và không muốn rời khỏi ngôi nhà.

Chắc là như thế rồi. Dì cô đang bận công việc

nên quên gọi điện thoại cho cô. Thế nhưng, nỗi

lo lắng không hết. Tại sao Carrie hủy chỗ giữ

trước tại suối nước khoáng?

- Tôi rất cần nói chuyện với ông quản lý của

anh.

Oliver không nhúc nhích.

John Paul lặng lẽ nói:

- Hãy làm theo lời yêu cầu của cô ấy.

- Ông Cannon đã xuống phòng thư tín để xem

thùng hàng vừa nhận.

- Anh đi tìm ông ấy, nói rằng John Paul Renard

đã quay lại, muốn nói chuyện với ông ta. Chúng

tôi ngồi đợi trong phòng làm việc của ông ấy.

Không phải nội dung John Paul nói mà chính

thái độ anh ta nói đã khiến cho Oliver dời bước.

Anh ta rời khỏi chiếc máy vi tính, ra khỏi quầy,

đi dọc theo hành lang.

John Paul không để Avery có thì giờ để hỏi han

tranh cãi. Anh ta tộng đồ đạc của cô vào lại ba

lô rồi nắm tay cô kéo đi.

- Ta đi. Tôi biết đường.

- Tôi có thể giải quyết được việc này, ông

Renard, ông khỏi cần…

- Gọi tôi là John Paul. – Anh dẫn cô đi khỏi quầy,

theo một hành lang dài trải thảm đỏ.

Cô vùng ra khỏi anh ta, theo anh đến cửa phòng

ông quản lý rồi bướng bỉnh hỏi anh:

- Tôi muốn hỏi anh câu này. Tại sao anh biết dì

tôi?

Anh hỏi lại cô:

- Tại sao cô không nói cho dượng cô biết dì cô

đã mất tích?

- Tôi không muốn ông ta lo lắng. Tôi không biết

chắc dì tôi có mất tích hay không?

- Vậy thì bà ấy ở đâu?

Câu hỏi hay. Có lẽ Carrie đang say sưa hưởng

hoa trinh nữ trên đỉnh núi. Quên chuyện Avery

lo cuống lên vì bà. Không, Carrie không vô tâm

như thế đâu. Chắc có chuyện gì không ổn rồi.

- Tôi không biết dì ấy ở đâu, nhưng tôi sẽ gọi và

tìm ra.

- Tại sao bà ấy hủy chỗ giữ trước? Người thư ký

nói có một phụ nữ gọi…

- Chắc khách sạn làm ăn tắc trách về các chỗ

giữ trước của chúng tôi. Ông khỏi cần ở đây làm

gì. Nếu ông muốn để số điện thoại của ông ở lại

đây, tôi tin chắc Carrie sẽ gọi cho ông. Chỉ lát

nữa thôi có lẽ dì ấy đi vào tiền sảnh với cớ viện

ra rất quái đản.

Cô không tin một chút gì về chuyện cô vừa nói,

nhưng cô hy vọng anh ta nghe theo và bỏ đi.

- Vậy tôi sẽ đợi với cô cho đến khi bà ấy đến

đây.

Cô chịu thua. Anh ta kiên trì hơn cô nữa. Cô

muốn biết sau khi đã biết dì cô ở đâu, chương

trình của anh ta sẽ như thế nào.

Mười phút sau, cô ngồi sau chiếc ghế bàn trang

hoàng mỹ thuật của ông Cannon trong văn

phòng thoáng đãng nhìn ra hồ nước mát mẻ.

Chiếc quạt trần chạy chầm chậm, phát ra tiếng

cách cách mỗi khi quay đổi hướng. Tiếng kêu

làm cô nhớ đến bà Spiegel. Bà già dịu dàng ấy

cũng phát ra tiếng kêu như thế mỗi khi bà nói vì

hàm răng giả không khít.

Cannon còn thêm chiếc quạt khác nữa để trên

nóc tủ hồ sơ sơn mài, nhưng chiếc quạt chạy

nhanh. Giấy tờ trên bàn đều có những quả cầu

màu vàng đè lên trên cho khỏi bay.

- Cannon làm gì lâu quá. -- John Paul nói. –

Trong khi cô gọi điện thoại, tôi sẽ đi tìm ông ta.

Cô cứ ngồi ở đây.

Avery đợi cho ông ta đi ra, đóng cửa lại mới

bấm số gọi về máy nhắn tin ở nhà. Cô hy vọng

Carrie nhắn về báo cho cô biết việc bà ấy vắng

bóng ở đây, nhưng máy không nhận tin nhắn

nào hết. Rồi Avery gọi về máy nhắn tin ở văn

phòng làm việc của cô, ở đấy cũng không có tin

nào của dì cô.

Bây giờ làm sao nhỉ. Cô đánh liều gọi về cơ

quan. Có thế, có thế thôi. Carrie gọi đến nói

chuyện với Margo hay Lou hay Mel.

Margo trả lời trên đường dây.

- Avery, mình rất mừng cậu gọi về.Có chuyện

này chắc cậu không tin. Mình đã gọi cho bà

quản gia của bà hàng xóm của cậu như mình đã

nói với cậu mình sẽ…

- Margo. -- Avery cắt ngang – Chuyện ấy sẽ nói

sau. Hiện mình đang gặp chuyện rắc rối ở đây,

mình muốn cậu giúp.

- Cậu cần phải nghe chuyện mình phát hiện cái

đã. -- Cô bạn cô nằng nặc yêu cầu cô nghe cho

được. – Bà Speigel bị bể xương hông.

Avery căng thẳng thần kinh tột đô, nhưng cô

nghĩ phải đợi cho Margo nói xong cô mới lên

tiếng được.

- Mình rất buồn khi nghe tin này.

- Bà ấy bể xương hông cách đây hai tuần rồi, rồi

bà ta bị xưng phổi. Gần chết.-- Cô ta nói thêm.

– Nhưng Marilyn, người chăm sóc bà ấy, cho

biết thuốc kháng sinh đã có hiệu nghiệm, nên có

lẽ bà ta sắp bình phục. Chuyện này thật đáng

ngạc nhiên vì bà Speigel đã 90 tuổi rồi.

- Tại sao cậu nói chuyện với mình? – Cô hỏi vừa

đưa ngón tay chà xát lên lông mày.

- Thế cậu không hiểu à? Bà Speigel không thể lái

xe được. Bà đang nằm bệnh viện. Có kẻ đã ăn

cắp xe bà, và kẻ ăn cắp đã quá vội vã chạy ra

khỏi nhà xe đến nỗi suýt tông cậu chết. -- Không

để cho Avery nói lời nào, Margo nói tiếp. – Chiếc

xe bỏ lại trên phố M. Đấy là chỗ không được

đậu xe, nên họ lôi đi. Marilyn nói rằng nếu gia

đình bán chiếc xe, bà ta rất đau lòng. Mặc dù

bà không lái xe, nhưng bà cảm thấy sung sướng

khi biết có xe trong gara. Marilyn lái chiếc xe

đưa bà đi mua sắm lặt vặt. Cậu không sung

sướng khi biết bà Speigel không cố giết cậu sao?

– Cô ta nói thêm rồi cười ha hả.

- Margo, mình cần giúp đỡ. Dừng nói một phút

mà nghe. Dì mình mất tích.

Cô kể cho bạn nghe tình hình hiện tại rồi nói:

- Có một người đàn ông đang đợi gặp Carrie –

Anh ta không nói cho mình biết tại sao ảnh biết

dì mình và ảnh muốn gì. Anh ta là loại khỏe

mạnh, trầm tĩnh. Cậu tìm tên anh ta trên máy

tính được không? Có chuyện gì đấy nơi anh ta.

Tên ảnh là John Paul Renard.

- Cậu nói sao "có chuyện gì đấy nơi anh ta"

nghĩa là sao?

- Ảnh nói ảnh làm thợ mộc, nhưng trông không

có vẻ gì là thợ mộc hết.

- Thợ mộc thì trông có vẻ như thế nào?

- Thôi, Margo. Cậu xem thử trên máy vi tính có

gì không?

- Mình sẽ đánh tên ấy ngay bây giờ đây. Có phải

cậu muốn tìm anh ta có bị phạt về tội đậu xe

không đúng chỗ hay chuyện gì phải không?

- Mình không biết mình đang tìm gì. -- Cô đáp.

-- Ảnh có vẻ khác thường. Khi mới nhìn ảnh đi

qua tiền sảnh, mình nghĩ chắc ảnh là diễn viên,

nhưng sau đó, mình thấy ảnh chú ý nhìn người

qua lại. Có thể ảnh là kẻ… nguy hiểm. mình

nghĩ anh ta có thể như thế lắm chứ.- Cô thở dài

với vẻ bán tín bán nghi. – Có lẽ mình quá hoài

nghi vì mình lo cho Carrie. Dì ấy mất tích như

thế này thì quả thật vô lý. Bây giờ nhin tên trên

máy xem sao, có chưa?

- Trời, Avery, cậu nghĩ anh ta là tội phạm à?

- Mình không biết.

- Chà.

- Sao? Cô tìm được gì chưa?

- Ôi trời đât. John Paul của cậu không phải là

phạm nhân.

- Ảnh không phải là John Paul của mình.

- Ảnh đã từng làm việc cho nhà nước. Khoan đã,

mình đang tìm hồ sơ. Chà. Có rồi. Hồ sơ của

ảnh được xếp loại tối mật.

- Được xếp loại à? – Cô không ngờ nghe được tin

này.

- Mình đang tìm thông tin… a, đây rồi. Mình có

thể mất việc vì việc này và cậu cũng thế.

- Mình biết. Cho mình biết cậu thấy gì, được

không?

- Renard từng phục vụ trong thủy quân lục

chiến. Được xuất ngũ với chiến công. -- Cô nói

thêm. -- Theo hồ sơ thì trong khi còn phục vụ

trong thủy quân lục chiến, ảnh đã được tuyển

chọn.

- Tuyển chọn để làm gì?

- Mình không biết. Hồ sơ chỉ nói "ngành lực

lượng đặc biệt". Có rất nhiều con số và chữ đầu

viết tắt, nhưng mình không hiểu những chữ đầu

ấy ứng với những chữ gì. – Cô ta vừa đọc cho

Avery nghe thông tin vừa cho máy tính cuộn văn

bản xuống. Bỗng cô dừng lại rồi nói. -- Anh ta

có giấy phép vắng mặt – Rồi mấy giây sau, cô ta

thở dài thật lớn trong điện thoại. Chắc máy

không cho thêm thông tin gì nữa rồi. Mình chỉ

biết có những chữ ấy vì mình không có phép để

biết thông tin bí mật. Đợi chút nhé. Để mình cho

hiện ra màn hình tờ chứng minh cũ có ảnh. A,

đây rồi. -- Cô ta huýt sáo.

- Sao?

- Mình nghĩ mình đang yêu.

- Nghiêm túc đi cậu. -- Avery nói. Cô miêu tả

John Paul để cho bạn kiểm chứng.

- Giống như cậu miêu tả ở Louisana. Gia đình

anh ta ở đấy. Người em rể làm luật sư ở Bộ Tư

Pháp. – Cô đọc thêm vài thông tin về cá nhân

nữa rồi nói. -- Khi anh ta còn ở trong Thủy Quân

Lục Chiến, hình như ảnh đã thực hiện một vài

sứ mệnh quan trọng. Đợi một chút, có tin này

hấp dẫn. Tin cho biết một trong những sứ mệnh

quan trọng này là tham gia giải cứu con tin ở

Trung Đông, nhưng nhớ cái này nè, Renard thực

hiện nhiệm vụ hoàn tất mặc dù đã bị gãy cánh

tay trái. – Margo im lặng cuộn hết phần hồ sơ

còn lại rồi cô ta nói. -- Ngoài nhiệm vụ của một

thủy quân lục chiến, hồ sơ không nói gì thêm

nữa. Cậu có muốn mình đến gặp Carter không?

Ông ta sẽ hăm he mình đấy, nhưng nếu cậu

muốn mình sẽ đến. Mình tin ông ta có thể tìm

ra hồ sơ mật của Renard.

- Không, đừng yêu cầu ông ta. Ít ra cũng đừng

cho đến khi mình nghĩ đến chuyện ấy.

- Chuyện xảy ra như thế nào? – Margo hỏi. –

Anh chàng Renard muốn gì nơi bà dì của cậu?

- Mình không biết, Margo này, khi Carrie gọi

mình ở phi trường Aspen, bà có nói người tài xế

của suối nước khoáng đến chở bà với hai người

đàn bà nữa đến ngôi nhà riêng trong núi để ngủ

đêm. Carrie nói khách của suối nước khoáng có

trở ngại về nước vì ống dẫn nước bị vỡ hay sao

ấy. Tên của người tài xế là Monk Edwards… hay

Edwards Monk. Mình không nhớ chắc tên nào.

Mình nghĩ tên không nhiều, nhưng mình nhớ

như thế đấy. Mình nhớ Carrie có nói người tài

xế có giọng Anh. Tìm trên máy tính tên này xem

sao, và nếu cậu tìm ra đươc cái gì, gọi vào điện

thoại di động của mình báo cho mình biết.

- Cậu có biết có bao nhiêu họ Edwards ở Hoa Kỳ

không?

- Monk không phải tên thông thường, nhưng…

trừ phi đây là bí danh.

- Được rồi. -- Margo nói. – Cho mình số điện

thoại ở phòng cậu ở để phòng trường hợp mình

không gọi đến máy di động của cậu được.

- Mình không ở tại Utopia vì chỗ giữ trước của

mình đã bị hủy. Nhưng dù sao mình cũng đi

khỏi đây. Carrie nói bà ở trong một ngôi nhà

thuộc quyền sở hữu của suối nước khoáng.

Mình hy vọng bà còn ở đấy. Nếu bả không…

- Đừng lo sợ gì hết. Dì cậu có lẽ đã may mắn

đến nơi còn mát mẻ hơn suối nước khoáng. Bà

ấy sẽ liên lạc được với cậu. Rồi cậu sẽ thấy.

Mình sẽ tìm ngay anh chàng Edwards Monk hay

Monk Edwards cho cậu.

Margo vừa điện thọai xong, chuông lại reo lên.

Điện thoại gọi từ trưởng phòng nhắc cô nhớ

rằng cô vẫn chưa nộp đơn xin nghỉ hè của mình.

Cô mất mười phút mới tìm ra các tờ đơn và điền

vào đơn giữa những cuốc gọi liền phòng nói

chuyện về công việc, rồi cô phải đích thân đem

đơn đến nộp cho phòng nhân viên. Mãi cho đến

giữa chiều cô mới có cơ hội mở máy tìm thông

tin cho Avery.

Sau khi đánh cái tên đầu mà Avery đã đưa cho

cô và gõ vào khóa tìm, cô gọi Lou và Mel khi hai

người đi ăn trưa, nói cho họ biết về chuyện của

Carrie. Người nào cũng có giả thuyết về chuyện

của Carrie. Lou nghĩ rằng bà ta là người tham

công tiếc việc và bị ám ảnh nữa – nhưng Mel

cho rằng bà ta bận ký hợp đồng ở Colorado, nên

đã gọi khách sạn để báo cho họ biết và gởi tin

nhắn cho Avery hay, nhưng suối nước khoáng

đã cho tin vào máy sai hay đã xóa cuốc điện

thoại ấy rồi.

- Khi tôi ở tại các khách sạn lớn, không bao giờ

tôi nhận được tin nhắn. -- Anh ta nói.

- Cõ lẽ bà ta tìm thấy cái gì đó hay ho để làm

hơn là ngồi trong bể tắm nước bùn cả ngày và

quên phứt Avery. – Lou góp ý.

- Carrie không vô tâm như thế đâu. -- Margo cãi

lại. -- Bà ta và Avery rất thân nhau. – Cô quay

lui nhìn vào màn hình máy tính, và nhận thấy

dấu hiệu báo hiệu lóe sáng. -- Cái quái gì… -- Cô

cuộn xuống, thấy mã ưu tiên hiện ra bằng chữ

lớn, đậm nét. Cô hét lớn cho Mel và Lou nghe

thông tin hiện ra trên máy.

- Ôi, lạy Chúa.

Margo vùng đứng lên, đâm đầu chạy đến văn

phòng Carter.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.