Kẻ Phóng Đãng Thần Thánh

Chương 13




Anh già nua trong bể khổ nhân gian

Cuộc đời oằn sâu đâu chỉ vì năm tháng

Không còn kỳ tích nào chờ anh, dù nhỏ

Liệu tình yêu, đau đớn, danh vọng, đấu tranh

Có lại cứa vào tim anh bằng con dao sắc lẹm

Của sự chịu đựng lặng im, hà khắc

Ước mong tìm được nơi nương náu bình yên

Với những mộng tưởng tươi vui chân thật

Vẫn vẹn nguyên trong góc khuất tâm hồn.

- Huân tước Byron, Cuộc hành hương của Childe Harold, chương III

Cho ta biết tên mấy đứa xem nào?”

Con bé đảo tròn mắt. “Rose. Kia là Peter, còn kia là Thomas. Và chúng cháu phải nói với ngài rằng chúng cháu không có chìa khóa đâu.”

Saint mím môi. Evelyn đã đưa mấy đứa bé này tới chỗ anh, hiển nhiên cho rằng chúng là những đứa anh ít có khả năng làm hại nhất. “Và mấy đứa cũng không mang ghế cho ta.”

“Cô Evie bảo ngài phải cho thấy vận số tốt trước đã.”

“Ý nhóc là thiện chí[1]” phải không?” Anh sửa lại.

[1] Faith: Rose đọc chệch thành Fate (vận số).

“Cháu không biết, vì cháu mới được bảy tuổi. Giờ ngài sẽ đọc cho chúng cháu chứ?”

Thằng bé lớn hơn trong hai thằng, Peter, thảy một quyển sách cho anh. Rõ ràng Evelyn đã dặn chúng đừng đến quá gần, vì cả ba đứa đều ngồi bệch xuống góc phòng cạnh cửa.

Anh cầm quyển sách lên mở ra. “Cô Evie có nói vì sao ta phải dạy mấy đứa không?”

“Để ngài có một cái ghế,” Thomas đáp.

“Để ngài sẽ thích chúng cháu,” Peter tiếp lời.

“Để ta sẽ thích mấy đứa?” Saint lặp lại. Có lý. Cô đang cố thuyết phục anh không phá bỏ trại trẻ bằng cách cho anh làm quen với lũ trẻ. Cô muốn làm mềm trái tim anh; mà tiếc thay, anh làm gì có tim. “Vậy thì ta bắt đầu thôi.”

Cảm giác mua vui cho bọn trẻ thật kỳ cục, anh buộc phải thừa nhận – khi đọc và chỉ các hình vẽ cho chúng – rằng nó tốt hơn ở một mình trong phòng giam nhiều. Đánh bạn với mấy đứa nhóc miệng còn hôi sữa còn tốt hơn chẳng có đứa nào.

“Có hay không?” Giọng Evelyn vang lên ngoài cửa. “Lord St. Aubyn là người kể chuyện giỏi chứ?”

Rose gật đầu. “Ngài ấy biến những thứ ít đáng sợ trở nên rất đáng sợ.”

“Cô không ngạc nhiên đâu.” Cô bước vào phòng. “Đến giờ các em lên nhà ăn trưa rồi. Nhớ đi cầu thang sau rồi vòng qua phòng tập thể nhé.”

“Chúng em nhớ rồi. Và chúng em sẽ không tiết lộ gì về ngài ấy hết.”

“Tốt lắm.”

Lũ trẻ ùa chạy ra ngoài. “Đáng yêu quá,” Saint nhận xét. “Dạy chúng làm tội phàm từ trong trứng nước. Phòng rắc rối sau này, tôi cho là thế.”

“Tôi chỉ bảo chúng giữ bí mật vì lợi ích của tất cả những đứa trẻ ở đây thôi.”

Saint gập sách lại và đặt sang một bên. “Cô chỉ đang trì hoãn một việc không tránh khỏi. Cô có khả năng giết tôi không, Evelyn Marie?”

Cô nuốt xuống. “Tôi không có ý định làm hại ngài. Dù với bất cứ lý do gì.”

Điều đó thực sự khiến anh bất ngờ. “Vậy thì trại trẻ này sẽ biến thành một trong những công viên của Hoàng thân nhiếp chính.”

“Nếu ngài thay đổi ý định thì không.”

“Tôi sẽ không đổi ý. Những học sinh tiếp theo của tôi là ai?”

“Chỉ một thôi. Là tôi.” Evie ngoái đầu ra sau. “Nhưng trước tiên tôi đã hứa mang ghế cho ngài.”

Cô đứng sang một bên khi Randall và Matthew hì hục kéo một cái ghế đệm nặng nề, rõ ràng là lấy từ phòng họp ban quản trị, vào buồng giam. Vừa cảnh giác nhìn St. Aubyn, chúng vừa kéo chiếc ghế tới sát tầm với của anh ta.

“Như thế được rồi, dịch lên chút nữa, và ngài ấy có thể kéo nó nốt quãng đường còn lại.

“Vâng, thưa chỉ huy,” Matthew nói, cười toe toét khi đạp chiếc ghế đổ ra sau.

Evelyn ước gì chúng đừng quá thích chí với chuyện này như thế, nhất là trước mặt St. Aubyn. Tuy nhiên hầu tước không hề đổi sắc mặt, và anh ta nhìn chằm chằm hai thằng bé cho đến khi chúng ra khỏi phòng, đóng cửa lại. “Một ông bạn trong ban quản trị đã cảnh báo tôi rằng tôi sẽ biến nơi này thành hang ổ của trộm cắp,” anh ta nói bằng giọng thấp và kéo dài. “Xem ra cô đã làm điều đó trước tôi.”

“Tôi không coi việc bỏ sức lao động vì cuộc mưu sinh là hành vi trộm cắp,” cô đáp trả. “Vả lại, chiếc ghế là tài sản của trại trẻ. Chúng tôi chỉ kê lại nó.”

Anh ta đứng lên, buông tiếng thở dài. “Lưng tôi mỏi nhừ vì tốn thời gian tranh luận ngữ nghĩa rồi.” Anh ta dựng cái ghế lên một cách nhẹ không và kéo nó vào cạnh tấm đệm.

Nom anh ta mệt mỏi, lôi thôi, và rất cần được cạo râu. Bộ quần áo sang trọng lấm lem đất, và một vết bẩn sẫm màu vắt ngang qua má, trộn lẫn với máu anh ta. Kể cũng lạ. Cô luôn thấy anh ta hấp dẫn, nhưng bây giờ nôm anh ta còn lôi cuốn hơn. Vẻ lịch thiệp đã biến mất, nhưng người đàn ông bên dưới nó vẫn quyến rũ hơn bao giờ hết.

“Đang cố nghĩ trò tiếp theo để hành hạ tôi hả?” anh ta hỏi, buông mình xuống ghế trong tiếng thở dài khoan khoái đến mức không thể nào là giả tạo.

“Ngài cần cạo râu,” cô nói, cảm thấy má mình ấm lên.

“Chà, đồ nghề của tôi chỉ có cái đồng hồ bỏ túi, và nó không được sắc lắm.”

“Tôi sẽ xem xem có thể làm được gì.” Evie ngồi xuống chiếc ghế nhỏ. “Tôi nghĩ đã đến lúc tôi giải thích quan điểm của tôi với ngài.”

Anh ta ngả người ra ghế, nhắm mắt lại. “Tôi tưởng cô đã nói rồi? Tôi phải ở dưới đây vì tôi đã chắn giữa cô và cơ hội duy nhất để cô làm nên một thay đổi tầm cỡ.”

“Rose đã sống ở đây từ lúc mới lên hai, ngài biết không? Matthew cũng vậy, còn Molly từ lúc ba tuổi rưỡi. Đây là nhà của chúng.”

“Chúng có thể tìm nhà ở một trại mồ côi khác. Nơi không có tôi trong ban quản trị. Thậm chí cô có thể làm tình nguyện viên ở đấy, và cứu thế giới từ khu King’s Cross Road[2] hoặc nơi nào đó.”

[2] Khu vực phát triển ở trung tâm London.

“Vấn đề không nằm ở đấy. Chúng đã trở thành anh chị em một nhà, và ngài muốn chia cắt chúng vì nơi đây gây phiền phức cho ngài.”

Đôi mắt xanh mở ra, nhìn cô. “Dùng từ ‘phiền phức’ thì không hợp, Evelyn. Mẹ tôi và đám trẻ lang thang của bà ấy. Thật lố bịch. Bà ấy đinh ninh rằng chúng sẽ lây cho bà ấy vài căn bệnh truyền nhiễm khủng khiếp. Cách bà ấy thể hiện lòng dũng cảm và niềm tin chẳng qua là tập hợp chúng lại để kiểm tra mỗi tháng một lần.”

“Ngài từng nói điều đó với tôi rồi.”

Anh ta gật đầu. “Thế rồi, khi mẹ tôi nhiễm bệnh sởi, bà ấy liền đổ tại bọn nhãi. Tuy nhiên trong di chúc bà ấy vẫn để tôi trông nom bọn trẻ. Bà ấy không có thời gian để sửa đổi nó.” Saint bật ra một tiếng cười ngắn, không chút hài hước. “Rốt cuộc những cục cưng đó đã giết chết bà ấy, và giờ bà ấy khiến tôi mắc kẹt với chúng.”

Mối ác cảm của St. Aubyn đối với trại trẻ sâu xa hơn cô tưởng. Evelyn nhìn anh ta một hồi lâu. “Chúng không phải bọn nhãi, hay cục cưng, Saint. Chúng chỉ là những đứa trẻ, không còn được ai khác trong nom.”

Sợi xích phát ra tiếng lanh canh khi Saint bắt tréo hai chân, rồi nhắm nghiền mắt. “Chúng có cô đấy thôi, Evelyn, chỉ vì cô quá xấu hổ không dám nói với ai là cô ở đây, đúng không?”

“Tôi không xấu hổ. Chuyện này... không phù hợp với những quan điểm của anh tôi về những bổn phận của tôi, cho nên tôi phải giữ bí mật. Thế thôi.”

“Cô đã bao giờ tự hỏi dạy lũ trẻ học khiêu vũ hay đọc sách thì có lợi ích gì chưa, hả Evelyn?” anh ta tiếp tục. “Đến tuổi mười tám là chúng sẽ dứt áo ra đi, và ngoài việc làm gái nhảy trong những nhà thổ chờ khách quẳng cho vài đồng để tốc váy chúng lên, thì tôi không tìm được ý nghĩa thực tiễn nào trong sự dạy dỗ cô dành cho chúng.”

Evelyn siết chặt hai bàn tay vào nhau, nhất quyết không để anh ta thấy cô khổ tâm ra sao trước lời nói ấy. “Khiêu vũ và biết chữ là những kiến thức chúng nhất thiết phải có, thưa ngài,” cô nói cứng nhắc. “Tôi ở đây để cho chúng một chút sẻ chia, để chúng thấy thế giới này không chỉ toàn những người vô cảm, ích kỷ, ngạo mạn như ngài.”

“Trong tình cảnh tôi bị xích vào tường thì đấy đúng là những lời đanh thép, cưng ạ,” anh ta rì rầm, mắt lấp lánh qua hàng mi khép hờ. “Có lẽ cô hãy thể hiện một chút sẻ chia với tôi và mang bữa trưa cho tôi.”

Sáng nay Saint ăn khá ít nên chắc anh ta cũng đói rồi. “Lũ trẻ sẽ mang cho ngài thứ gì đó khi chúng quay lại để học bài nguyên âm buổi chiều.” Cô đứng lên, phủi bụi trên váy, rồi dừng lại. “Ngài thật không có trái tim sao?” cô hỏi.

“Nếu có, thì cô cũng khó có khả năng thuyết phục được cho tôi tin.” Anh ta ngồi thẳng lên. “Nếu tôi dạy chúng phụ âm, có thể tôi cần đến giấy bút đấy?”

“Vâng, tất nhiên rồi. Trước khi đi tôi sẽ đến gặp ngài.”

Evie rời khỏi phòng, để lại anh ta ngồi đó. Thuyết phục Saint không phá bỏ trại trẻ đã là một nhiệm vụ gian nan; nhốt anh ta trong hầm lại càng khiến tình cảnh khó khăn hơn. Ít nhất cô còn có một đồng minh. Thời gian. Thời gian, và sự kiên nhẫn. Thêm một vận may lớn nữa, cô hy vọng vậy.

Khi cô trở lại buồng giam vào cuối ngày, sự hợp tác của anh ta cũng chẳng khá hơn lúc sáng. Evie không trách anh ta được; nếu cô bị nhốt trong một ngục thất tối đen suốt một đêm, cô ắt hẳn sẽ lên cơn cuồng loạn chứ không phải giận dữ. Vì lý do đó, cô mang cho anh ta một cây nến và viên đá lửa. Tuy nhiên, cô vẫn không đành lòng bỏ anh ta lại và đi về nhà. Anh ta tự làm tự chịu, cô không ngừng nhắc đi nhắc lại điều ấy khi về nhà và thay váy áo để ăn tối.

“Evie, những lời anh nói tối nay em chẳng để tai câu nào.” Victor dằn mạnh ly rượu Madeira xuống khiến chút rượu đỏ sánh ra ngoài. Một người hầu lập tức xuất hiện để thấm chỗ ướt và rót đầy lại ly.

“Em đã bảo anh là em hơi nhức đầu mà,” cô đáp, chớp chớp mắt. Cô gần như không đụng đến bữa tối, nhưng cô sẽ cần đến sức lực cho vòng đấu thương thuyết tiếp theo với St. Aubyn. Nhăn mặt, cô cúi xuống xử lý tiếp món gà lôi quay.

“Dẫu thế, anh vẫn lấy làm cảm kích nếu em cố gắng nhập tâm. Lord Gladstone đã mời em và anh đến ăn tối vào ngày mai. Anh đã thay mặt em nhận lời.”

Miếng thịt nghẹn trong miệng cô. “Anh...”

“Hình như Lady Gladstone đã kể với chồng về anh, và cô ấy nghĩ em đáng yêu. Làm ơn hãy chứng tỏ là cô ấy đúng. Plimpton đang săn đón họ ráo riết, nên đây sẽ là cơ hội cuối cùng của chúng ta.”

“Anh không muốn mẹ thế chỗ em sao? Mẹ giỏi xã giao hơn em nhiều. Và...”

“Không, anh muốn em đi với anh. Em là người Lady Gladstone quen biết.” Victor cắn một miếng. “Tạ ơn Chúa là anh đã cử em đi bắt quen với cô ấy. Rốt cuộc em đã gây được ấn tượng. Cảm ơn em.”

“Các con biết không,” mẹ họ lên tiếng từ đầu kia bàn ăn, “Lady Gladstone và con người kinh khủng St. Aubyn nghe đồn là tình nhân của nhau đấy.”

“Một vấn đề nữa,” anh trai cô tiếp túc. “Chớ có nhắn đến gã vô lại ấy ở nhà Gladstone. Rất có thể ông ta sẽ lên cơn đột quỵ và rồi chúng ta sẽ đi tong.”

“Nhưng anh không phiền lòng khi em thân thiện với Lady Gladstone sao?”

Victor cau mày với cô. “Cô ấy chính là lý do chúng ta được mời.”

“Cho dù cô ta bị đồn là dan díu với người tình sau lưng chồng? Em tưởng anh đang vận động cho nền tảng đạo đức?”

“Người ta vẫn thích tuyên bố mình ủng hộ đạo đức trong sạch. Anh sẽ không để cho em nói bất cứ điều gì khác đi đâu. St. Aubyn cũng tỏ ra thèm muốn em, theo như anh nhớ. Hay là em tỏ ra thích hắn, để chọc tức anh nhỉ?”

“Cả hai đều không phải,” Evelyn đáp dứt khoát.

“Mẹ tự hỏi có ai chịu đựng nổi hắn ta không,” bà Ruddick nhận xét, cắn một lát bánh mì.

“Có lẽ vì anh ta không giả bộ làm bất cứ ai khác ngoài chính mình,” Evie trả lời.

“Rồi chúng ta sẽ có được sự xa xỉ đó.” Anh trai cô thở dài. “Chỉ cần vài tuần nữa thôi, Evie. Mong em hãy đi cùng anh.”

Cô cúi thấp đầu. “Vâng, Victor.”

Evie xin phép cáo lui sớm, rồi giấu mình trong thư viện cho đến khi Victor biến mất vào văn phòng, đóng cửa lại sau lưng. Mấy phút sau, Hastings, gã hầu của anh cô, theo cầu thang của gia nhân đi xuống để thu áo sơ mi và cà vạt cho ngày mai.

“Bình tĩnh nào, Evie,” cô động viên mình, và chạy hết tốc lực dọc hành lang tới phòng ngủ của anh trai.

Cô tìm thấy dao cạo, keo cạo râu và chổi quét có sẵn trên bàn để Victor sử dụng vào buổi sáng. Cô lấy tất, kể cả chiếc cốc.

Gói chúng vào chiếc khăn tay mang theo sẵn, Evie lắng tai nghe động tĩnh ngoài cửa một lúc, rồi vội vã lẻn ra để về dãy buồng riêng của mình. Khi đã chắc chắn là ngoài mình ra không còn ai, cô liền đặt những vật dụng đó xuống giường để quan sát.

Tất nhiên cô không thể cho St. Aubyn động đến dao cạo, vì một khi anh ta có vũ khí, cô sẽ không bao giờ có cơ hội thả anh ta ra. Evie biết quy trình cạo râu của đàn ông, dù chưa thực hành nhưng cô đã chứng kiến và cha cô từng để cô bôi kem lên mặt ông. Nhưng cạo râu cho Saint không phải là vấn đề.

“Hmm,” cô đăm chiêu suy tính, đi đi lại lại trước lò sưởi. Buồng giam có trang bị còng tay, nhưng thuyết phục anh ta tra tay vào còng sẽ là bất khả nếu không có thêm yếu tố tác động.

Và yếu tố tác động được đến Saint chỉ có thân thể cô, hoặc là khẩu súng lục. Một cơn rùng mình lan khắp người Evie trước ý nghĩ anh ta có thể yêu cầu điều gì ở cô để trao đổi. Cùng lúc ấy anh ta sẽ nghĩ đến thủ đoạn trước kia của cô, và chắc anh ta sẽ không mắc bẫy lần thứ hai. St. Aubyn có thể dâm đãng và suy đồi, nhưng tuyệt nhiên không phải kẻ ngốc.

Vậy là khẩu súng lục. Nhưng hẳn anh ta biết cô sẽ không bao giờ bắn anh ta. Chọn một trong những thằng bé sẽ tốt hơn. Dù vậy, ý nghĩ Randall hay Matthew lăm lăm súng trên tay khiến cô lạnh toát người.

Cô từ từ nằm ngửa ra giường, cọ cọ cây chổi quét qua cằm. Dĩ nhiên, nếu Saint nghĩ cô đã vũ trang cho mấy thằng bé, có lẽ cô không nhất thiết phải cấp đạn cho chúng.

Evie mỉm cười. Chỉ cần cô kiếm được một khẩu súng của Victor, Saint sẽ phải ngoan ngoãn tự cạo râu vào buổi sáng. Có khi cô nên xin một ít thịt gà lôi chỗ bà Thatcher, đầu bếp của gia đình, cho anh ta ăn điểm tâm ngày mai.

***

Saint ném một vên sỏi nữa vào xô. Anh đã vẽ được mấy bức phác họa Evelyn, anh, thần chết, và những học trò của mình trên nửa tá tờ giấy ít ỏi cô cấp cho anh. Và quyển sách Evelyn để lại đã được anh đọc nát đến độ thuộc làu làu, mặc kệ đó là quyển sách dạy phép xã giao của các quý cô với tên gọi Những phong cách mẫu mực, chấp bút bởi “Một quý cô rất xuất chúng”. Anh đồ rằng Evelyn và các bạn cô đã thất bại, nhưng ít nhiều quyển sách cũng cho anh một hai nụ cười sảng khoái.

Anh ghét cảm giác buồn chán. Thực ra, phần lớn sinh lực của cuộc đời anh dùng để tránh xa nó.

Như Evelyn đã chỉ ra, hiện tại anh không còn gì ngoài thời gian. Vấn đề ở chỗ, nó bị tiêu phí vào những việc vô bổ - như là nghĩ ngợi lẩn thẩn.

Anh ném một viên sỏi nữa vào xô. Dù đã có một cây nến mỡ để dùng riêng, sự im lặng và quạnh vắng của màn đêm như kéo dài vô tận. Tập trung vào những khó chịu về vật chất còn dễ hơn quanh quẩn hoài ý nghĩ liệu bọn gia nhân nhà anh có làm được gì ngoài việc nhận thấy anh vắng nhà hai đêm liền không, hay liệu có người nào đó ở London thoáng nhớ đến sự hiện diện của anh không.

Quả vậy, những khó chịu của việc phải ngồi yên một chỗ ngày càng tăng lên; quần áo anh, da dẻ anh cáu bẩn. Mắt cá chân trái thì hết nhức nhối đến tê cóng, và mặt anh ngứa ngáy. Nhưng tệ hơn cả, là một cảm giác chưa bao giờ xuất hiện – cảm giác cô đơn. Anh, Hầu tước St. Aubyn, cảm thấy cô đơn.

Lơ đãng gãi gãi cằm, Saint với nhặt một viên sỏi khác, rồi cừng đờ người khi cánh cửa trên cầu thang cọt kẹt mở. Anh địch mặc chiếc áo vest vứt trên sàn vào, rồi quyết định đấy là một hành động vô ích. Ở tình cảnh này, chẳng có gì khiến cho anh trong thân thiện hay sạch sẽ hơn.

Anh kiểm tra lại sợ xích để đảm bảo nó vẫn được giấu kín dưới đệm. Hy vọng rằng, ai đó – Evelyn – sẽ không nhớ phạm vi di chuyển của anh đến đâu, và anh sẽ lấy được chìa khóa cùm.

Saint ngửi thấy mùi hương chanh khi cửa mở, và trước khi cô hiện ra trong tầm mắt, anh đã biết Evelyn lại đến thăm mình. Dù kế hoạch của cô điên rồ ra sao, chí ít cô cũng thật tâm lo giữ gìn sức khỏe cho anh. Đó là điều anh không thể gán cho hầu hết những người anh quen biết.

“Xin chào,” cô nói, nhìn anh đề phòng. Anh không trách cô; hôm qua thái độ của anh chẳng dễ chịu gì, nhưng cô đáng bị thế.

“Xin chào. Hy vọng là cô mang khẩu phần bánh mì và nước lọc cho tôi?”

“Thực ra, tôi đã chuẩn bị một phần sandwich thịt quay và trà nóng.”

Miệng anh bắt đầu tứa nước miếng. “Thật sao? Tôi phải đồng ý cái gì để được nhận đãi ngộ này?”

“Không gì cả.”

Matthew hoặc đứa-nào-đấy bưng một chiếc khay vào buồng giam và dùng cán chổi đẩy nó về phía anh. Cố không hành xử như một kẻ đói khát, Saint đứng dậy, đón lấy bữa sáng của mình và ngồi xuống chiếc ghế thoải mái mềm mại, bắt đầu ăn. Hai đứa trẻ khác tha những cây nến trên tường bằng nến mới, Saint bèn chụm ngón cái và ngón trỏ ngắt ngọn nến dùng đọc sách của mình. Không nên lãng phí ánh sáng.

Evelyn đằng hắng, và anh nhận ra mình đang ngấu nghiến miếng sandwich một cách khá mọi rợ. “Tôi có lời khen ngợi đầu bếp,” anh lẩm bẩm, chiêu một ngụm trà. Anh thích nhiều đường hơn, nhưng không định phàn nàn. Ít ra củ khoai tây bọn trẻ ném cho anh tối qua dã được luộc.

“Cảm ơn ngài,” cô nói, mỉm cười.

Saint dán mắt vào đôi môi cong lên mềm mại của cô cho đến khi nét vui vẻ của chúng nhạt đi. Anh nhướng một bên mày để che giấu sự lúng túng của mình. Rõ ràng sự cô quạnh đang khiến anh loạn trí. “Cô đã làm bữa sáng cho tôi?”

“Thực ra đó là bữa trưa của tôi, nhưng tôi nghĩ ngài sẽ đánh giá cao nó hơn tôi. Và đúng vậy, tôi đã làm nó.”

“Vậy thì cảm ơn cô,” anh nói, đánh liều nở một nụ cười. Chắc chắn nom anh như một kẻ đói lả vừa trốn khỏi nhà thương điên, nhưng cô không vùng chạy và la hét trong khiếp đảm. Evelyn, anh bắt đầu nhận ra, là một người dũng cảm hơn nhiều so với định kiến anh gán cho cô.

“Có gì đâu.” Cô xoay người, bước về phía cửa, và anh loạng choạng chồm dậy đột ngột đến độ suýt đánh rơi chiếc khay.

“Cô định đi sao?” anh buột miệng, chụp lấy phần bánh sandwich còn lại trước khi nó tiếp đất.

Evelyn dừng bước, ngoái nhìn anh. “Không. Tôi còn mang cho ngài một món quà nữa. Thực ra là hai.”

“Một trong số đó không phải là chiếc chìa khóa chứ?” anh đoán. “Hay chúng liên quan đến việc cô trút bỏ xiêm y?”

Cô đỏ mặt thật dễ thương. “Ngài không còn ở địa vị được nói những lời như thế nữa.”

“Tôi bị cùm; không phải bị thiến. Trừ phi điều đó làm cô ngạc nhiên.”

Miệng Evelyn run run, nhưng cô chỉ biến mất sau cửa một lúc, rồi trở lại với một chiếc bàn nhỏ nặng trĩu cùng với Randall. Saint quan sát thằng bé; tuy không có bằng chứng, nhưng anh khá chắc chắn Randall chính là kẻ đã phang gậy vào đầu anh.

“Trước tiên,” Evelyn nói, đặt chiếc bàn xuống. “Tôi phải yêu cầu sự hợp tác của ngài.”

Nghe không hứa hẹn cho lắm. Saint nuốt ực miếng sandwich cuối cùng trong miệng. “Sự hợp tác của tôi trong chuyện gì?” anh từ từ hỏi lại. Cái khay khó mà làm được vũ khí, nhưng ít nhất nó cũng tạo được náo loạn nếu cần. Anh nắm chặt cái gờ mỏng manh của nó.

Evie lộ vẻ lo lắng. “Tôi cần ngài... đứng lên và tra tay phải vào chiếc còng đằng kia.”

Saint chỉ chằm chằm nhìn cô.

“Ngay bây giờ, xin ngài.”

Hàng loạt câu đáp trả lướt qua tâm trí, nhưng Saint loại hết vì chùng hời hợt và không thỏa đáng. “Có thể nom tôi hơi nhem nhuốc,” cuối cùng anh bật ra, “nhưng xin cam đoan với cô, Evelyn, là tôi thà gặm ngón chân mình còn hơn để cho cô xích vào bức tường kia.”

Mặt cô tái đi. “Ngài hiểu lầm rồi. Chỉ mất mấy phút thôi, để... để tôi có thể cạo râu cho ngài.”

Chà. Thật bất ngờ. Sự tức giận bắt đầu chuyển sang một điều gì đó ấm áp và mơ hồ hơn, nhưng anh đủ kiêu hãnh để thấy tình huống này vẫn làm anh bực bội. “Để tôi tự làm lấy.”

“Tôi sẽ không đưa dao cạo cho ngài đâu, Saint.”

“Cô nhóc thông minh. Tuy nhiên tôi cảm thấy hành động này không lịch sự cho lắm, thêm nữa tôi không hiểu cô có ý gì khi tự biến mình thành đứa ngốc và cho rằng cạo mấy sợi râu chết tiệt của tôi thì sẽ làm tôi thoải mái hơn.”

“Không có mục đích nào cả,” cô quả quyết. “Tôi đang cố gắng đem lại cho ngài những tiện nghi tốt hơn. Tôi nghĩ ngài sẽ dễ dàng hành xử giống một quý ông hơn khi ngài trông như một quý ông.”

Anh khoanh tay lại. “Nhưng tôi đâu phải quý ông.”

“Dù vậy,” cô đáp, “mong ngài hãy hợp tác.”

“Này,” Randall e hèm, rút từ sau lưng ra một khẩu súng lục, “làm như cô Evie bảo đi, đức ngài.”

“Hmm,” Saint trầm ngâm, mọi giác quan căng lên cảnh giác khi anh từ từ đặt cái khay sang bên và đứng dậy, “tôi nghĩ ngay cả quỷ sức cũng có thể vờ làm một quý ông nếu có kẻ chĩa súng vào hắn ta.”

Evelyn không tỏ ra ngạc nhiên trước sự xuất hiện của món vũ khí; có lẽ chính cô đã cấp nó cho thằng bé. Saint tự hỏi liệu cô có biết mình đang phạm bao nhiêu điều luật trong quá trình làm cuộc cách mạng nhỏ này không.

“Chỉ là sụ phòng xa thôi, Saint,” cô nói bằng giọng xoa dịu. “Ngài làm ơn nghe lời tôi đi.”

Evelyn không dám thở cho đến khi anh ta chậm chạp lê chân về phía tường. Cô biết anh ta sẽ nổi loạn nếu bị dồn ép thêm, nhưng Randall đã không cho anh ta nhiều thời gian để cân nhắc các lựa chọn.

Quai hàm siết chặt, đôi mắt rắn đanh và lạnh lùng, Saint nhấc cái còng tay phải từ chỗ treo trên tường xuống. Ánh mắt anh ta ném cho cô ám chỉ cô sẽ phải trả giá cho chuyện này, nhưng cô đã lún quá sâu vào rắc rối đến mức có thêm một vụ nữa cũng chẳng sao. Hít sâu một hơi, anh ta đặt cổ tay phải vào còng và dùng tay trái sập nó lại.

Evie liếc sang Randall, nhận thấy thằng bé cầm khẩu súng mới thành thục và vững chắc làm sao. Ơn Chúa là nó không nạp đạn. Cô thở mạnh một cách bất an, bước vào lãnh thổ của Saint trong buồng giam.

Cổ tay phải của anh ta bị treo lơ lửng ngang vai. Nhưng tay trái thì vẫn tự do, và trông anh ta đủ tức giận để cô không thể hoàn toàn yên tâm rằng mối đe dọa từ khẩu súng sẽ ngăn anh ta không túm lấy cô. Chỉ cần cô có thể quên đi tất cả chuyện này, cứ để râu anh ta mọc dài tới đầu gối, nhưng ý định của cô là nghiêm túc. Cô muốn anh ta là một quý ông, và vì thế anh ta nhất định phải có vẻ ngoài của một quý ông. Hơn nữa, dù lúc này cô có đổi ý, thì cô vẫn phải đến gần để tháo còng cho anh ta.

“Sợ tôi sao, Evelyn?” anh ta thì thầm, như đọc được ý nghĩa của cô.

“Chỉ thận trọng thôi,” cô đáp, rút ngắn khoảng cách giữa họ.

Với áo vest đã cởi bỏ, tay áo sơ mi xắn lên và cà vạt lấm bẩn rũ xuống, không hiểu sao trông anh ta còn cường tráng và nam tính hơn trước. Evelyn chợt nhớ ra họ đã không hề chạm vào nhau trong ba ngày qua. Và lần cuối cùng họ chạm vào nhau, anh ta đã cởi áo váy của cô rồi đưa lưỡi vào miệng cô.

“Mấy ngón tay cô đang run kìa,” anh ta nhận xét, hạ tay trái xuống.

“Cẩn thận đấy, Hầu tước,” Randall cảnh cáo.

“Ngài không cần phải gây thêm khó khăn cho chuyện này,” cô nói, dừng lại trước mặt anh ta. Rồi nín thở, cô đưa tay nắm lấy cổ tay trái anh ta.

“Có chứ.” Saint hạ giọng xuống chỉ hơn một tiếng thì thầm. “Tôi biết cô muốn gì.”

Anh ta không chống đối khi cô nâng cánh tay anh ta lên và tra cổ tay trái vào chiếc còng. “Thế tôi muốn gì vậy?” cô hỏi, cảm thấy vững dạ hơn khi anh ta bị khống chế.

Saint nhếch mép cười bí hiểm qua bộ râu ba ngày chưa cạo. “Muốn tôi làm một quý ông không phải vì cô nghĩ cho tôi, Evelyn Marie.” Anh ta lướt mắt qua cô tới Randall. “Bảo nó đi đi. Lúc này cô không cần nó nữa.”

Nếu khôn ngoan, Evelyn sẽ không làm vậy. Nhưng với Randall ở đó, St. Aubyn sẽ không bao giờ nói với cô chuyện gì nghiêm túc và quan trọng. Bên cạnh đó, một phần sâu xa và u tối trong cô thì thào rằng đây chính là một cái cớ để chạm vào Saint lần nữa – cô biết mình cũng không muốn Randall ở đây.

Cô quay nghiêng người. “Randall, hãy giấu khẩu súng vào nơi nào trong hầm để không bạn nào phát hiện ra. Lúc này em đang có giờ tập đọc với cô Aubry đúng không?”

Thằng bé gật mái đầu vàng hoe dài thượt. “Vâng. Nhưng lúc em vắng mặt thì cô đừng thả ông ta ra đấy.”

“Đương nhiên là không rồi. Ba mươi phút nữa em trở lại nhé?”

“Cô có chắc chắn muốn làm chuyện này không?”

“Có. Điều đó là cần thiết.”

“Cô nói sao cũng được, thưa chỉ huy. Nhưng tốt hơn, là ông ta nê bắt đầu nghe lời đi.”

“Ngài ấy sẽ như thế.”

Thằng bé ra khỏi phòng, đóng cửa lại sau lưng.

“Hãy cẩn thận với nó,” Saint thấp giọng nói, mặt hướng ra cửa như đang nghe ngóng.

“Randall ư?”

Anh ta hướng sự chú ý trở lại cô. “Nếu cô không giúp cho mục đích của nó như nó muốn, thì có khi nó nhốt luôn cô trong đây cùng tôi không biết chừng.”

Cô ngẩng nhìn anh, một luồng rùng mình khe khẽ và phấp phỏng lướt qua người. “Ngài lo cho tôi ư?”

“Tôi nghĩ cô đang gặp rắc rối nhiều hơn cô tưởng, và có lẽ bất cứ sai lầm nào về phía cô cũng có thể khiến tôi tiêu đời.”

Vậy là anh ta vẫn chỉ nghĩ cho bản thân mình. “Ngài đe dọa cướp đi mái nhà của thằng bé. Nó phải phản ứng lại thế nào? Tất cả lũ trẻ phải phản ứng thế nào đây?”

Saint quắc mắt. “Tôi vẫn không mềm lòng đâu. Và vào lúc này, Evelyn, cô rất quý báu đối với tôi.” Anh ta lúc lắc xiềng xích ở hai cổ tay. “Vậy nên cô hãy cẩn thận. Tôi không muốn chết rục xương trong hầm ngục của một trại trẻ mồ côi đâu.”

“Sẽ không có chuyện đó.” Thật lố bịch. Mạch cô đập cuồng điên cuồng khi ngay cả trong một lời khuyên đầy vụ lợi, anh ta vẫn nói là cô quý giá đối với anh ta. Dù anh ta nhỏ ra chút xíu lo lắng thoáng qua, nó cũng choáng ngợp như một tia chớp lóe.

“Evelyn?”

Cô giật mình, ánh mắt vụt trở lại với đôi mắt xanh bí hiểm của anh ta. Nếu Saint biết điều cô đang nghĩ, thì anh ta cũng chẳng nói ra. Nhưng Evie vẫn đỏ mặt. Chưa ai từng khiến cho cô đỏ mặt giống như anh ta; có lẽ vì chưa ai từng nói những điều khiến cô mất tự nhiên, khiến cô có những suy nghĩ chệch khỏi cuộc sống đứng đắn, đoan trang giống như anh ta đã làm. “Xin lỗi. Tôi đang cân nhắc lời cảnh báo của ngài. Tôi sẽ ghi nhớ nó.”

“Tốt.”

“Và giờ tôi tin là ngài cần cạo râu.”

“Thành thực mà nói,” anh ta đáp, vẻ mặt hơi dịu lại, “mặt tôi ngứa muốn phát điên rồi.”

Evie ước gì anh ta cứ giữ nguyên cơn giận. Khi giễu cợt và quyến rũ, Hầu tước St. Aubyn mang lại quá nhiều cảm giác lạ lẫm.

Hít sâu lần nữa, cô quay lại chỗ chiếc bàn nhỏ. Thật may là cô đã lẻn ra khỏi nhà trước khi Victor thức giấc và phát hiện mình bị mất đồ. Chắc chắn cô sẽ được nghe kể về vụ trộm lúc quay về nhà, và trong cả buổi tối với vợ chồng Lord Gladstone.

“Phiền thật,” cô lẩm bẩm, hòa xà phòng với nước.

“Tôi đã bảo để tôi tự làm mà.”

Cô nhăn nhó, nhúng chổi vào nước xà phòng. “Không phải ngài phiền phức đâu. Là cuộc hẹn ăn tối của tôi kia.”

“Cho tôi biết lý do.”

Cô dừng lại, cây chổi mới đi được nửa đường tới cằm anh ta. “Sao ngài lại muốn biết?”

“Tại sao không? Chẳng phải tôi không còn việc gì làm ngoài nghe những câu chuyện sâu sắc của cô sao?”

“Không có gì đâu. Anh tôi và tôi được mời đến ăn tối với vợ chồng Lord Gladstone.”

Vẻ mặt Saint không đổi sắc, cho dù ai nấy đều biết anh ta và vợ ngài bá tước là người tình của nhau. “Chắc cô không chuyển lời thăm hỏi của tôi tới Fatima đâu nhỉ?”

“Không, không đời nào tôi làm thế.” Evie đập cây chổi vào cằm Saint, khiến xà phòng bắn tung tóe khắp mặt, cổ, và chiếc cà vạt xộc xệch của anh ta, vượt ngoài dự kiến của cô. “Xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi; nói tôi hay tại sao cô không thích Fatima?”

“Hmm. Nói tôi vì sao ngài thích bà ta?”

“Bộ ngực mềm mại đáng yêu, đôi chân dài thon thả, và sự sốt sắng với...”

“Dừng lại!” cô yêu cầu. “Bà ấy là vợ người khác.”

Anh ta nhún vai, hai chiếc còng va lanh canh và bức tường đá sần sùi. “Tôi coi trọng những lời thề hôn nhân của cô ta chẳng kém gì cô ta coi trọng nó. Mọi người đều thế cả. Cô không thể ngây thơ tới mức ấy.”

“Tôi không xem quan điểm của mình là ngây thơ. Tôi nghĩ nó là sự trọng danh dự.”

Saint bật ra một tiếng cười ngắn, không mang chút đùa cợt. “Cô đúng là khác người, Evelyn. Tôi xin công nhận điều đó. Giờ cô sẽ cạo râu cho tôi, hay chỉ hắt xà phòng vào tôi thôi?”

“Ngài thật kinh khủng.” Evie hạ tay xuống, nhìn anh ta chằm chằm. Sao cô có thể cảm thấy... bị thu hút trước con người này nhỉ?

“Tôi chưa bao giờ nói mình không kinh khủng cả. Không phải lỗi của tôi nếu cô nhìn tôi qua lăng kính những ưu điểm sáng giá hơn con người thật của tôi, cưng ạ.”

Trong một lúc lâu Evie lặng im suy nghĩ. “Tôi thích nghĩ rằng tôi nhìn ngài như những gì ngài có thể trở thành, ẩn dưới tính cay nghiệt và bộ râu này.” Cô lại thong thả đưa cây chổi lên, quét dọc theo má anh ta. “Và tôi có ý định giúp con người đó bộc lộ ra.”

“Tôi e rằng hắn chết từ lâu rồi. Và chẳng một ai, kể cả tôi, thương tiếc cho sự ra đí của hắn.”

“Ngài đừng nói nữa. Tôi đang cố làm việc này cho chính xác.” Cô nhúng chổi vào cốc xà phòng, rồi xoa lên má bên kia của Saint. Cô thích chạm vào anh ta trong khi anh ta bất lực không thể làm được gì, khi quyền chủ động hoàn toàn thuộc về cô.

“Cô đã quyết định kéo dài bản án của tôi đến khi nào chưa?” anh ta hỏi khi cô đặt cốc xuống và cầm lấy dao cạo.

“Tôi muốn nghĩ về nó như một sự giáo dục bắt buộc dành cho ngài hơn.”

“Nếu vị trí của chúng ta được đảo ngược, tôi có thể nghĩ ra hàng loạt cách giáo dục cô,” anh ta nói với nụ cười hoáng hiện. “Tôi thuộc quyền sinh sát của cô, Evelyn. Phải chăng cạo râu cho tôi là ý tưởng ngông cuồng nhất, độc ác nhất cô nghĩ ra?”

Chất giọng kéo dài, trầm và khêu gợi của anh ta khiến Evie rùng mình. Những ngón tay run lên, cô lùi lại một lúc để lấy lại tự chủ. “Ngài hãy cư xử cho đúng đắn,” cô yêu cầu.

Saint đưa mắt từ gương mặt cô tới lưỡi dao cạo. “Ít nhất hãy để cho tôi một nụ hôn tạm biệt trước khi cô cắt cổ tôi với thứ đó.”

“Shh.” Ép những ngón tay còn tự do vào cằm anh ta để bắt anh ta ở yên, cô thận trọng đưa lưỡi dao sắc lẹm dọc xuống một bên má anh ta. “Việc này sẽ dễ dàng hơn nếu ngài không quá cao,” cô than phiền, thở hắt ra.

“Dùng cái ghế để chân ấy,” Saint khuyên, những chiếc còng lại lanh canh khi anh ta chỉ chiếc ghế của cô bên kia phòng.

Khi mang ghế lại và trèo lên, Evie mới hiểu tại sao anh ta đột nhiên tỏ ra sốt sắng giúp đỡ đến thế. Cô thấy mắt mình ngang tầm với mắt St. Aubyn, mặt cô chỉ cách mặt anh ta chừng chục phân.

Bất chấp xiềng xích, Saint loạng choạng bước lên, khóa lấy miệng cô trong một nụ hôn mãnh liệt, đượm mùi xà phòng.

Nó tác động lên từng tế bào trong người Evie. Cô chỉ việc lùi lại vài phân, là anh sẽ không thể chạm tới cô nữa. Nhận thức này cho cô một cảm giác... quyền lực, cùng lúc cái miệng thô bạo đầy đòi hỏi của anh khiến cô ngạt thở và khao khát những điều cô không dám diễn đạt thành lời.

Evie hôn lại anh, lùa bàn tay còn tự do vào mái tóc đen rối bù và liều lĩnh rà lưỡi lên hàm răng anh. Saint rên lên, khiến một cảm giác nóng bỏng, nhức nhối chạy dọc sống lưng cô và giữa hai đùi cô bắt đầu ấm dần lên.

Ôi, anh nói đúng. Có quá nhiều điều cô muốn làm với anh ngoài chuyện cạo râu. Cô lại hôn anh, cháy bỏng và không e dè. Hai chiếc còng ở cổ tay anh kêu lanh canh khi anh giằng tay ra, cố ôm lấy cô. Anh là của cô, và cô có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với anh. Bất cứ điều gì.

“Dừng lại,” cô gắt lên, với bản thân hơn là với anh.

“Tại sao, Evelyn?” anh thì thầm, cám dỗ đến khủng khiếp. “Chạm vào tôi đi. Đặt tay lên người tôi đi.”

Cô rất muốn, đến mức nhói đau khi bước khỏi chiếc ghế xuống sàn. “Không.”

Mặt anh cau lại, bọt xà phòng phủ ngang gương mặt và một bên má. “Cô muốn tôi cũng nhiều như tôi muốn cô, lại đây.”

Evelyn lắc đầu, cố xua tan màn sương mù say đắm và ấm áp mà sự hiện diện của anh khơi dậy. “Đây không phải chuyện ngài hay tôi muốn; mà là về những gì tốt nhất cho bọn trẻ.”

“Đừng tự huyễn hoặc bản thân nữa,” anh bẻ lại, nhào về phía cô một lần cuối bất chấp xiềng xích rồi bị đập trở lại tường. “Có thực cô cho rằng cạo râu cho tôi là sẽ biến tôi thành người hùng trong mộng của cô? Cô muốn chạm vào tôi. Hiện giờ vẫn thế, cô đang run lên vì ham muốn kìa.”

“Tôi không có.” Cô giấu hai tay ra sau lưng.

“Hãy thả tôi ra , Evelyn. Quên chuyện vớ vẩn này đi, và tôi sẽ đưa cô đến một nơi có những chăn đệm sa tanh rắc cánh hoa hồng.” Anh ta hạ giọng còn thấp hơn nữa, thành âm thanh êm ái và gợi dục khiến tim cô đập thình thịch. “Tôi muốn ở trong cô, và đó là nơi cô muốn tôi.”

“Ngài đang ảo tưởng về bản thân đấy,” cô trả miếng, sải bước ra cửa rồi lại quay lại. “Phải, ngài đẹp trai, và tôi chắc rằng ngài rất... tài giỏi trong những trò cám dỗ.” Ôi, anh làm cô tức điên, và càng điên người hơn nữa vì lời anh nói đã vẽ ra trong đầu cô những hình ảnh mê ly làm cô khuấy động. “Nhưng tốt nhất ngài nên nhớ, ngài bị xích vào tường vì những phẩm chất giỏi giang ấy không thể che giấu đi con người nhỏ mọn của ngài.”

Anh nhướng một bên mày. “Và?”

“Và tốt nhất ngài nên ngừng ra sức quyến rũ tôi, thay vào đó hãy lắng nghe những gì tôi nói.” Cô kéo chiếc ghế lui lại tầm nửa bước chân, rồi một lần nữa trèo lên đứng. “Giờ ngài hãy ở yên tại chỗ.”

“Chừng nào cô còn kề lưỡi dao vào cổ tôi, tôi sẽ làm như cô bảo. Nhưng tôi không ở đây vì muốn được thuyết phục một vấn đề gì đó. Tôi ở đây vì cô đã nói dối tôi và giam tôi lại. Cô là người mang nhiệm vụ lớn lao, nhưng tôi không định ở lại đây lâu, nên tốt nhất cô hãy tiếp tục nhiệm vụ của mình đi.”

Ít ra anh đã làm cô tức giận đủ để không nghĩ đến chuyện hôn anh nữa. Saint không phải người nhát gan, anh chả ngại trêu ngươi cô khi trong tay cô có con dao cạo. Tuy nhiên, nếu cô trông chờ anh trở nên lịch sự, cô sẽ phải làm gương.

Evie hít sâu. “Tôi chắc chắn rằng, bằng vào... bản năng sinh tồn nhạy bén của ngài, ngài sẽ tìm mọi cách trốn thoát.” Cô lướt con dao dọc theo má bên kia của anh, cố gắng làm ngơ đôi mắt xanh biếc sắc sảo đang dõi theo từng cử động của mình. “Cũng với lý do ấy tôi tin ngài sẽ lắng nghe vấn đề tôi trình bày với ngài.”

Một nụ cười ranh mãnh từ từ làm cong khóe miệng anh. “Trước khi cô trình bày vấn đề của mình, cô nên lau bọt xà phòng khỏi cằm đi, Evelyn Marie.”