Kẻ Phóng Đãng Thần Thánh

Chương 20



Nhưng vẫn có những điều chân thực

Rọi vào miền ảo mọng của chúng ta

Sáng hơn cả vầng thái dương rực rỡ.

- Huân tước Byron, Cuộc hành hương của Childe Harold, Chương IV

Cô gái Evelyn mà Saint đưa về lâu đài Ruddick ríu rít hơn hẳn cô gái anh đưa đi lúc sáng. Trong chốc lát, anh cân nhắc có nên bảo cô rằng cô đã thề không nói chuyện với anh không, nhưng sự nhiệt tình của cô quá hăng say không có điểm dừng. Vả lại, nếu anh nhắc cô về lời thề giữ im lặng, cô cũng sẽ nhớ mình đã lao ra khỏi nhà vì anh trai bắt ép cô kết hôn với tên đần Clarence Alvington.

“Chúng ta có thể chia phòng khiêu vũ thành những phòng học nhỏ hơn, ngài thấy có được không?” Cô hỏi, nhún nhẩy trong ghế ngồi một cách đúng nghĩa.

Saint ngắm nhìn ngực cô một lúc. “Tôi chỉ lo tài chính,” anh uể oải nói. “Em là người quyết định. Cần sắp xếp những gì em cứ yêu cầu, tôi sẽ chi trả.”

“Ngài biết những việc này sẽ tốn kém bao nhiêu không?”

Anh tặng cô một nụ cười khẽ, thích thú trước cảm giác ấm áp đang lang khắp người. “Còn em?”

“Ồ, tôi biết sẽ nhiều việc bề bộn,” cô đáp, “nhưng nếu thuê được đúng người, tôi nghĩ có thể xoay xở được.”

Vậy là cô vẫn định giữ bí mật với gia đình. Saint vừa tập trung điều khiển xe vừa nhận định tình hình. Nàng Evelyn thiên thần và giàu có sẽ là một mối lợi đối với gia đình Alvington. Cung cách tinh khôi, đoan trang của cô là một khoảng lợi tức rõ ràng cho anh trai cô, khiến cô trở thành nhân tố chính trong vụ trao đổi. Dĩ nhiên trừ phi có kẻ phá vỡ quá trình. “Tôi dám chắt là em xoay xở được,” anh đồng ý, “nhưng đấy không phải ý tôi muốn nói.”

“Vậy ý ngài là sao?”

“Cái gì cũng có giá cả, Evelyn,” anh nói, liếc nhìn cô. “Bộ em nghĩ tôi bỏ không ra hai mươi ngàn bảng à?”

“Nhưng… ngài đã nói ngài làm vậy vì tôi mà,” cô ấp úng.

Sự tổn thương trong giọng cô bóp nghẹt hơi thở của anh. “Đúng vậy,” anh bắt mình thốt ra. “Nhưng không có gì là miễn phí.”

Cô hếch cằm. “Vậy mức giá của ngài là gì, Saint?”

“Nói hết với gia đình em.”

Máu như rút hết khỏi gương mặt cô, và trong một thoáng anh tưởng cô sẽ ngất xỉu. Anh gồng người, chuẩn bị túm lấy cô nếu như cô nhào khỏi xe ngựa. Có lẽ việc này không có lợi cho cô, Saint tự nhủ, nhưng nhất định là lợi cho anh. Nếu thanh danh cô bị ô uế, anh có thể có được cô.

“Gì cơ?”

“Em nghe thấy rồi đấy.” Anh liếc nhìn đứa hầu gái kiêm vệ sĩ ngồi phía sau.

“Nói cho gia đình biết em đang cống hiến thời gian và tiền bạc cho một trại trẻ mồ côi, rằng nhờ vào sự vất vả và tận tụy của em, lũ trẻ sắp chuyển đến một cơ ngơi tử tế nơi chúng sẽ được chăm sóc tốt hơn. Và bảo với họ là em sẽ tiếp tục dành thời gian cho dự án này.”

“Saint, tôi không thể,” cô thở dốc. “Ngài không hiểu đâu, Victor sẽ…”

“Em không cần đề cập đến tôi, nhưng hãy cho họ biết việc em đang làm.”

“Không được.”

“Vậy thì tôi rút lại đề nghị.”

“Ngài không thể làm thế.”

Môi anh nhếch lên trong nụ cười không hề vui vẻ. “Cưng ạ, tôi có thể làm bất cứ cái gì tôi thích. Đến giờ này em vẫn chưa nhận ra sao?”

“Ngài sẽ hủy hoại cuộc đời tôi,” cô run run đáp lại, hai tay nắm chặt. “Ngài không thấy thế sao? Hay chẳng qua ngài không thèm quan tâm?”

Saint lặng thinh một lúc. Evelyn nói đúng; anh biết anh trai cô khá rõ để phán đoán chính xác những gì cô sẽ gặp phải một khi thú nhận. Anh không nên quan tâm. Anh toàn làm những chuyện gây bất lợi cho những ai nợ anh để lấy thế làm vui thú. Lần này cũng không khác gì - trừ việc hình như nó hơi khác.

“Vậy thì chào cho tôi một cái giá,” anh nói, tự rủa sự ngu ngốc của mình. “Em sẽ đưa tôi cái gì để thay thế cho sự thú nhận của em?”

Cô mở miệng, rồi lại ngậm vào. “Tôi không thể.”

“Nghe không hấp dẫn chút nào, tôi e vậy.”

“Ít ra hãy cho tôi suy nghĩ chứ?”

“Em có hai tư giờ, cưng ạ.” Anh quay nhìn đứa hầu lần nữa. “Và nếu ngươi bép xép cuộc nói chuyện này với ai, ta sẽ biết. Ngươi không muốn điều đó xảy ra, đúng không?”

Mắt cô gái mở lớn. “Không đâu, thưa ngài.”

“Ta cũng nghĩ là không.”

Evelyn trừng trừng nhìn anh, nhưng trong lòng nhẹ nhõm khôn tả. “Xin ngài đừng dọa dẫm hầu gái của tôi nữa, St. Aubyn.”

Họ rẽ lên lối xe chạy trước nhà. Lợi dụng thời cơ, anh ghé lại thì thầm vào tai cô. “Tôi sẽ chiếm đoạt em ngay bây giờ nếu em cho phép tôi, Evelyn. Cái giá của tôi là cơ thể em.”

“Tôi có hai tư giờ để cho ngài câu trả lời,” cô nói, sắc hồng dịu lại ửng trên đôi má.

“Em không thể đẩy tôi khỏi ý nghĩ, đúng không?” Anh tiếp tục bằng giọng hạ thấp khi cô hầu và người giữ ngựa xuống xe rồi hai gia nhân xuất hiện. “Em khao khát tôi.”

“Vâng,” cô thì thầm, rồi bước xuống xe với sự giúp đỡ của gia nhân. “Cảm ơn ngài vì khoảng thời gian tuyệt vời ở sở thú, Lord St. Aubyn,” cô nói bằng giọng lớn hơn. “Tôi sẽ chuyển lời hỏi thăm của ngài tới anh trai tôi.”

Trước khi anh kịp nhảy xuống và chặn cô lại thì cô đã đi khỏi, mất hút vào trong nhà. Có lẽ vậy lại tốt, bởi sau câu trả lời một âm tiết của cô, Saint không chắc mình có thể đứng lên với bộ dạng nghiêm chỉnh.

Khi anh vừa ra khỏi lối xe chạy hình bán nguyệt, một cỗ xe bốn bánh cao ngất ngưởng lập tức chiếm chỗ xe anh trước nhà. Clarence Alvington. Trời đánh thánh vật.

Hoàn toàn nhằm mục đích chính trị, Saint nghĩ, nhưng ý nghĩ ấy vẫn làm anh khó chịu. Thằng công tử bột ấy hình như được hưởng nhiều thời gian với Evelyn hơn anh, trong khi anh đã đưa Wellington đến bàn theo đúng nghĩa đen. Tất nhiên, dù với khiếu thời trang diêm dúa, Clarence vẫn đủ ngây độn để thanh danh gã được duy trig sạch sẽ, đặc biệt là nếu đem so với tiếng tăm của Saint.

Jansen đã mở cửa khi anh bước lên bậc tam cấp trên cùng. Vũ hội nhà Hillary và một loạt sự kiện khác sẽ cùng diễn ra trong tối đó, và nếu muốn sống sót qua chúng, anh cần phải chợp mắt độ một giờ. Đêm nay anh có thể ở nhà ngủ, và anh muốn thế chết đi được, nhưng nếu vậy anh sẽ bỏ lỡ cơ hội gặp Evelyn.

Anh nhún vai thoát khỏi chiếc áo choàng. “Ta sẽ ở trong…”

“Thưa ngài, ngài có khách,” ông quản gia cắt ngang, đánh mắt về phòng tiếp khách ban ngày rồi đưa về chỗ cũ.

Khỉ thật. “Ai?”

“Saint! Tạ ơn chúa!”

Fatima Hynes, Lady Gladstone, lao vào vòng tay anh, thân hình chỗ nào cũng mềm mại và ấm áp. Theo quán tính anh ôm lấy eo cô ta để không bị ngã ra sau. “Cô đang làm gì ở đây?”

“Em muốn nói chuyện với anh, anh yêu,” cô ta hổn hển, nắm lấy hai tay anh kéo anh về phòng tiếp khách ban ngày. “Em chẳng biết tìm anh ở đâu.”

Từ “anh yêu” khiến hàm răng Saint nghiến chặt, nhưng anh chẳng thể tìm hiểu ngọn ngành ý đồ của cô ta nếu cứ đứng giữa hành lang. Anh đành để cô ta dắt vào phòng tiếp khách rồi đóng cửa lại.

“Diễn giỏi lắm,” anh khen ngợi, rút tay về. “Cô muốn gì?”

“Anh đã ở đâu?” Cô ta hỏi.

“Không phải việc của cô. Cô muốn gì, Fatima? Tôi sẽ không hỏi lại đâu?”

“Anh đã ở với cô ta đúng không? Evie Ruddick.”

Ý nghĩ đầu tiền của anh là phải bảo vệ Evelyn, và điều đó khiến anh ngạc nhiên. Anh vốn hay nghĩ cho bản thân trước nhất. “Đúng, tôi đã mải mê yêu đương nồng cháy với Evie Ruddick, vì trong tất cả phụ nữ ở London chỉ có duy nhất cô ấy thu hút được tôi.”

Fatima làm bộ đau đớn nhìn anh. “Saint.”

“Nếu cô đến đây chỉ để thẩm vấn tôi về việc tôi ở đâu và ăn điểm tâm món gì, thì cô đi được rồi.”

“Không cần phải lăng mạ em,” cô ta đáp, vuốt lại mắt trước chiếc váy hoa màu hoa hồng thẫm, “nhất là khi em đặt biệt đến đây để cho anh thêm một cơ hội.”

“Saint đưa tâm trí tập trung trở lại. “Một cơ hội. Ý cô là với cô hả?”

“Gladstone một mực cho rằng em và anh vẫn tằng tịu với nhau. Em không thấy có lý do gì để chúng ta phí phạm sự nghi ngờ ấy.”

“À. Vậy là Lord Brumley… không thỏa mãn được kỳ vọng của cô?”

Cô ta nhìn anh. “Anh biết hết, đúng không?”

“Thông tin chỉ là thứ giúp tôi dẫn đầu cuộc chơi,” anh lạnh nhạt nói, “và lường trước bất cứ viên đạn súng trường nào bay về phía mình.”

“Vậy anh thấy sao, Saint?” Cô ta thỏ thẻ, lần ngón tay theo quai hàm anh. “Chúng ta rất ăn ý với nhau mà.”

Ngạc nhiên thay, thậm chí anh chẳng bị lôi cuốn. “Ngày trước thôi. Lần này, e rằng tôi phải từ chối.”

Fatima thẳng người lên. “Vậy lần sau?”

“Tôi không nghĩ còn có lần sau, thưa phu nhân.” Saint mỉm cười. “Nhưng xin cảm ơn lời đề nghị của cô.”

Lông mày nữ bá tước nhướng lên kinh ngạc. “Than ôi. Anh đã ở đâu vậy - nhà thờ à?”

“Gần như thế.”

“Hm. Mọi chuyện đều có hồi kết thúc.”

“Chắc chắn rồi.”

Saint tiễn cô ta ra ngoài, rồi quay lên cầu thang. Mặc kệ anh có lừa được Fatima về quan hệ giữa anh và tiểu thư Ruddick hay không, anh cũng không thể phủ nhận rằng hai người họ đã có một sự kết nối. Có Chúa biết lý do vì sao Evelyn đã len vào tâm trí anh, và anh đuổi theo cô như một kẻ đói khát.

Chuyện này sẽ không kéo dài; không thể; một khi Ruddick ép buộc cô lấy Clarence Alvington. Và anh sẽ làm gì? Đứng trong bóng tối dưới cửa sổ phòng cô và khắc khoải muốn có cô? Làm cho thanh danh cô nhơ nhuốc trong mắt gia đình cảnh vẻ Alvington xem như là cơ hội tốt nhất để anh tiếp tục sở hữu cô,, nhưng như cô đã nói, thế nào gã anh cô cũng biến cuộc sống của cô thành địa ngục.

“Mẹ kiếp,” Saint lầm bầm, gieo mình xuống giường. Evelyn, Evelyn… Dù cho anh làm gì, thức hay ngủ, những ý nghĩ về cô mãi gặm nhấm anh. Cứ ở trước mặt cô là anh lại như biến thành một con người khác, thế nhưng anh cũng khó mà nhận ra người đàn ông vui tính, hài hước mà anh đã trở thành. Hẳn là anh điên rồi. Đầu óc sáng suốt thì anh ắt không đời nào ném hai mươi nghìn bảng vào một trại trẻ, và ép bản thân làm nhà tài trợ duy nhất của nó trong tương lai.

Nhưng trại trẻ hình như là sự bảo đảm duy nhất anh có để tiếp tục được gặp cô một cách hợp lý. Hoặc thế, hoặc là anh cưới cô.

Saint ngồi bật dậy.

Đó là ý nghĩ kỳ cục nhất anh từng có. Đương nhiên là anh bị ám ảnh bởi cô; nhưng kết hôn! Kể từ khi khám phá ra sự… thú vị của phụ nữ, anh đã định theo gương cha mình: ăn chơi trác táng cho đến khi quá già để tận hưởng, chọn một phụ nữ để kết hôn đặng sinh ra một người thừa kế hợp pháp, rồi lìa đời.

Anh không muốn Clarence Alvington có cô, nhưng đi đến nước lấy cô để ngăn chặn chuyện đó thì có vẻ quá cực đoan, đấy là nói nhẹ đi hết mức. Dù gì cô cũng chẳng đồng ý với một trò hề như vậy - không phải với anh. Số lần cô gọi anh là đồ vô lại có xòe hai bàn tay ra cũng không đếm hết.

Ân ái với cô là một chuyện; nhưng để cô mê muội đến độ ghép tên cô với tên anh và cho thiên hạ biết rằng cô đã kết hôn với một kẻ tiếng tăm đen ngòm… có lẽ cô thà vào một tu viện còn hơn, và chuyện đó tệ hơn cả việc cô kết thúc với Alvington.

Mệt mỏi lẫn cáu giận, Saint rời giường băng qua tấm thảm Ba Tư đắt tiền trải giữa phòng ngủ. Anh đang làm cái chết tiệt gì vậy, nghĩ tới cả những chuyện như thế này? Dứt khoát là do cô gần như là người phụ nữ duy nhất anh tiếp xúc, nói chuyện hoặc sờ mó trong một thoáng qua. Chỉ là anh không quen với một mối quan hệ độc nhất, và tình trạng bất thường ấy đã làm xáo trộn tâm trí cùng cơ thể anh.

Rõ ràng anh không nên từ chối Fatima. Anh cần lập tức đến thăm một người đàn bà khác và làm mọi điều cần thiết để thanh lọc Evelyn Ruddick ra khỏi cơ thể. Nếu anh thực sự đang tính lấy cô, anh không thể liều lĩnh đến nỗi ám ảnh này được tự tung tự tác theo thời gian. Nếu anh không khôi phục lại con người cũ của mình ngay tức khắc, có thể sang ngày mai anh còn nghĩ đến chuyện có con với cô.

“Chúa lòng lành,” Saint lẩm bẩm, day day thái dương và ngồi phịch xuống chiếc ghế êm ái trước lò sưởi. Anh biết mình sẽ không đi đâu để tìm người khác, cho dù giải pháp ấy nghe chừng rất hoàn hảo. Thực tế là, anh muốn Evelyn Ruddick, và dồn năng lượng vào nơi khác sẽ chẳng thay đổi được gì. Không, anh sẽ ở nhà và đánh một giấc như một ông già mệt mỏi, rồi đến tối sẽ tràn đầy năng lượng để đến mọi dạ tiệc, với hy vọng cô sẽ ở đó.

* * *

Evelyn giữ lấy mặt trái tim bằng bạc có gắn kim cương khi Sally cài móc sợi dây chuyền thanh nhã sau gáy cô. Nó hơi quá trau chuốt so với một bữa tiệc nhỏ, nhưng tối nay cô cảm thấy khá độ lượng với Saint nên muốn đeo nó.

“Độ lượng” đúng ta không phải từ chính xác, nhưng cô không biết còn có từ nào diễn tả được cảm xúc của cô tối nay. Saint đã cứu lũ trẻ, đó là điều không thể chối cãi, nhưng nó còn mang một ý nghĩa lớn lao hơn; anh đã hành xử trái ngược với tính tư lợi của mình. Và hình như anh làm thế vì cô.

Mẹ cô gõ cửa, rồi đẩy ra và ngó vào phòng.

“Con sẽ mặc chiếc váy lụa xanh chứ? Ồ, đúng rồi, tốt lắm. Nó sẽ làm nổi bật đôi mắt con.”

“Sao chúng ta cần làm nổi bật mắt con tối nay ạ?” Evie hỏi, ra hiệu cho Sally ngừng ghim tóc cô lên. Trận chiến sáng nay về Clarence Alvington và bài thơ ngu ngốc của anh ta là quá đủ rồi, nhưng nếu họ muốn, cô sẵn sàng nghênh tiếp.

“Con nên giữ bộ dáng xinh đẹp nhất vào mọi thời điểm; đó là lý do. Thời gian thì trôi nhanh và con hãy nhớ mình đã hai mươi ba tuổi, hầu hết các quý cô ở tuổi con đều đã kết hôn và sinh con.”

Evelyn lặng thinh một lúc. Mẹ cô đã không đề cập đến Clarence, ơn trời là tối nay anh ta không tham dự, trừ phi anh ta ngu ngốc hơn cô tưởng. “Con sẽ không tìm được chồng ở buổi họp mặt của giới văn học tại nhà Lady Bethson đâu.” Cô lấy lại điềm tĩnh rồi đáp. “Nên con không nghĩ màu sắc con mặc có ảnh hưởng gì.”

Mẹ cô nhăn mũi. “Mẹ chẳng hiểu sao Victor vẫn cho phép con tham gia những buổi họp mặt của đám nữ sĩ kia. Nó quá cưng chiều con, bất chấp khuynh hướng chẳng biết lý lẽ phải trái của con. Chắc chắn không thể có kẻ nào tốt đẹp đến từ đám đàn bà ngớ ngần cùng những lão già vênh váo ngồi trích dẫn lời người chết.”

“Mẹ không biết sao?” Evelyn phản bác. Phải ra vẻ mình là một thiên thần quyến rũ nhưng ngây ngốc làm cô hết sức khó chịu, nhất là khi nó chỉ nhằm lấy lòng đồng minh gần đây nhất của Victor. Có vẻ anh cô nghĩ cô đúng là loại yếu nhược đó - cả mẹ cô cũng vậy. Cô đang dần dần nhận ra mình có nhiều sức mạnh ý chí và quyết tâm hơn mình tưởng tượng. “Anh họ của Lady Bethson là Bộ trưởng Tài chính trong chính phủ của Hoàng tử George,” cô nói tiếp. “Con đang bồi đắp tình thân hữu với bà ấy vì lý do đó, để giúp anh Victor. Và con thấy vui khi làm thế, bởi xem chừng bà ấy cũng là một người thú vị.”

“Ha. Chưa bao giờ con có thói ngoan cố như thế, Evie.”

“Con chưa bao giờ phải làm thế.”

Genevieve nhìn cô chằm chằm. “Và bây gờ con cũng không nên làm thế. Con thừa biết sẽ không lợi ích gì. Và đừng quên con và mẹ sẽ cùng ăn điểm tâm sớm với Victor vào chín giờ sáng mai.”

Không hay tí nào. Lệnh trình diện ở bữa điểm tâm rất có thể là Victor định ra thêm một tối hậu thư nữa. Cô sẽ không chịu đựng thêm đâu. Evie bắt đầu nhận ra một khi cô tận dụng cơ hội để bày tỏ các chính kiến của mình và hành động theo chúng, thì tâm trạng cô tốt hơn bao giờ hết. Trên thực tế, cô tự hỏi gia đình mình sẽ nói gì nếu cô bảo họ rằng cô thích kết giao với Lord St. Aubyn hơn, và dù có lúc bực mình với anh, cô vẫn thích Saint hơn hẳn những mối quan hệ mang nặng động cơ chính trị mà anh trai luôn cố gán ghép cho cô. Có thể Victor chỉ có ý tốt, nhưng anh cô gần như chẳng hay biết tí gì về con người thật của cô.

Nghĩ tới Saint là tim Evie bắt đầu đập mạnh. Cô còn chưa đầy mười tám giờ để nghĩ ra cách báo đáp công lao của anh - anh đã khơi dậy trong cô những cảm xúc trái đạo đức đến nỗi cô gần như không tin nổi ở mình.

Tuy nhiên, cách giải quyết ấy quá dễ dãi, cho dù nó hết sức hấp dẫn. Dù cô quyết định như thế nào cũng phải tốt cho anh, phải tiếp tục những bài học trở thành người tử tế mà cô đang gắng sức để anh tiếp thu.

Lúc Lucinda tới, Evie vẫn không biết phải quyết định ra sao. Nếu không sớm nảy ra ý tưởng nào, cô sẽ lại kết thúc với việc ngã vào trong vòng tay anh, bởi cô tuyệt đối không thể nói cho Victor hay mẹ biết cô đã lén nhận nuôi một nhà toàn trẻ mồ côi sau lưng họ.

“Đừng mặt ủ mày chau thế.” Lucinda nói, mỉm cười động viên. “Chúng ta sẽ không để lũ trẻ phải vào một trong những nơi khủng khiếp đó đâu.”

Evelyn chớp mắt. Hôm nay mọi chuyện đã xảy ra quá nhanh nên cô quên khuấy là Luce vẫn chưa biết. “Thực ra,” cô nói, “mình có tin tốt. St. Aubyn đã mua một ngôi nhà khác cho chúng.”

“S…St.Aubyn?” Lucinda lập lại, thể hiện ra mặt ý nghĩ rằng có ai đó đã hóa điên.

“Đúng. Điều đó thật tuyệt vời. Tất cả bọn chúng sẽ được ở cùng nhau, và mình có thể bố trí các lớp học và bày biện đồ đạc thế nào tùy thích. Nó sẽ là một nơi đầy hứa hẹn và vui vẻ.”

“Đợi một chút, Evie.” Quắt mắt, Lucinda chồm người tới trước trên băng ghế xe ngựa. “Hầu tước St. Aubyn đã cho đi một trại trẻ rồi lại tậu một cái khác?”

“Ờ, đúng. Anh ấy nói đã cố thuyết phục Prinny đổi ý về Trại trẻ Trái tim hy vọng, nhưng sự việc đã được đăng báo rồi, nên anh ấy đành chịu. Anh ấy tìm được nơi này, và đã đưa mình đi xem, rồi đưa ra cho Sir Peter Ludlow một mức giá khá hấp dẫn đến nỗi nam tước chỉ biết bắt tay và trao chìa khóa cho anh ấy. Sau đó, anh ấy đưa lại nó cho mình.”

Lucinda nhìn cô một hồi. “Evie,” cuối cùng cô cất tiếng,” nếu có ai nghe được rằng St. Aubyn đã mua một ngôi nhà cho cậu, thì thanh danh cậu sẽ bị hủy hoại không thể cứu vãn nổi đâu.”

Đó là điểm làm mọi chuyện trở nên thú vị, nhưng tất nhiên cô không thể nói cho Lucinda biết. Không ai khác có thể biết những gì cô và Saint đã làm. Cô lắc đầu. “Ngài ấy không làm chuyện đó vì mình; mà vì lũ trẻ.”

“Nghe không lọt tai tí nào,” bạn cô khăng khăng. “Mình cũng không nghĩ có ai buồn tin vào cách giải thích đó. Cậu nghe Lord Dare nói rồi đấy - Saint không làm chuyện gì miễn phí cả. Và xét đến việc anh ta mua một ngôi nhà với sự có mặt của cậu, ai ai cũng sẽ cho rằng cậu đã trở thành… tình nhân của anh ta.”

Cô đã trở thành tình nhân của anh rồi, Evelyn nhận ra. Trái tim cô chợt lạnh toát. Khi Lucinda nói ra bằng giọng điệu đó, tất cả dường như thật nhơ nhớp. Nếu Saint đã rắp tâm hủy hoại cô ngay từ đầu thì sao? Khi cô nhốt anh trong buồng giam, anh đã tuyên bố cô sẽ là người đầu tiên anh săn đuổi. Anh có thể rất quỷ quyệt, chính cô đã trực tiếp nếm mùi. Nhưng thế này thì hơn cả quỷ quyệt, nó… hèn hạ.

“Mình không ngây thơ đến thế thế,” cô gắng gượng nói, nặn ra một nụ cười vô tư. “Xét cho cùng mình đã cố thực hiện nhiệm vụ này, nếu tìm được một ngôi nhà mới cho bọn trẻ mà phải mạo hiểm thanh danh, mình cũng chấp nhận.”

Hẳn phải như thế. Dĩ nhiên cô thấy giao dịch với Saint là một sự mạo hiểm lớn. Anh đã đưa ra cách thức trả nợ phụ thuộc vào cô, và kể cả điều anh đề xuất, là cô thú nhận sự dính líu của mình đến trại trẻ, cũng sẽ chỉ khiến cô mất mặt với gia đình. Phần còn lại của xã hội thượng lưu sẽ chẳng bao giờ hay biết - càng không biết việc anh mua một ngôi nhà cho cô.

“Mình thật không hiểu nổi cậu nữa,” Lucinda nói.

“Có lẽ là do bây giờ mình không còn quá sợ mắc phải sai lầm. Chí ít mình cũng đang cố gắng làm một điều gì đó, thay vì chỉ biết than vãn rằng không ai nghĩ mình làm được việc gì hữu dụng.”

Lucinda có vẻ rất muốn tiếp tục cuộc tranh luận, nhưng may thay cỗ xe đã dừng bánh và một gia nhân đã mở cửa xe trước khi bạn cô kịp nói thêm câu nào.

Evie vội vã xuống xe, chưa biết phải trả lời sau với các câu hỏi tiếp theo của bạn mình. Rất có thể Luce muốn biết cái gì đã gây nên sự thay đổi ở cô, và cô chỉ có một đáp án: Saint.

Dù cô từng có bao giấc mơ viễn vông về cải tiến xã hội hoặc góp phần lập nên kỳ tích khó quên và đáng giá, nhưng phải nhờ Saint cô mới có thể bắt tay vào thực hiện chứ không phỉa chỉ là tưởng tượng. Cô đã làm được một việc đáng tự hào, và giờ đây, một lần nữa nhờ có Saint, mọi cố gắng của cô sẽ đem lại nhiều kết quả đáng kể hơn.

Evie chỉ mong sớm gặp lại anh để bàn bạc bước tiếp theo. Một làn nơi nóng từ từ lan trên má cô. Cô chỉ mong đến lúc gặp lại anh. Michael Edward Alboro, hiện thân thú vị và bất ngờ nhất của một vị thánh mà cô có thể hình dung.

“Xin chào, tiểu thư Barret, tiểu thư Ruddick,” Lady Bethson chào mừng hai người khi họ bước vào phòng khách.

“Lady Bethson,” Evie nói, kịp thời đưa tâm trí về thực tại để nở nụ cười và đặt một nụ hôn thân ái lên má bà chủ nhà.

Không như các tiệc trà chính trị của dì Houton, những buổi tối dành cho văn học được tổ chức mỗi tháng hai lần khiến cô có cái để mà trông đợi. Mấy bà bạn khinh khỉnh của dì cô không có mặt ở đây, vì những buổi tối như thế này chỉ dành để thảo luận và đối thoại về văn học, nơi người ta thực sự muốn dùng đến trí óc mình.

“Tôi nghĩ tất cả mọi người đã đến đông đủ, thưa các quý bà… và quý ông,” Lady Bethson cất tiếng, gật đầu về phía Tử tước Quenton, một thành viên nam thường trực trong hội của họ, “nên ta hãy bắt đầu đọc và bình vở Giấc mộng đêm hè của William Shakespeare thôi.”

Tất cả cùng lấy sách của mình ra hoặc nhích qua để cho những ai không có sách đọc cùng. Bất chấp sự góp mặt hiếm hoi của cánh nam giới, Evelyn có cảm giác Saint sẽ thích một buổi tối như thế này. Không ai tỏ thái độ khoe khoang về bất cứ chuyện gì, mười hai vị khách hết thảy đều thông minh, hiểu rộng và ứng đối nhanh.

Khi mọi người đang cười ồ trước vai diễn chàng thợ dệt Bottom do Lord Quenton thể hiện, quản gia của Lady Bethson bước vào và thì thầm điều gì đó với nữ bá tước.

“Hay quá,” người đàn bà phốt pháp thốt lên, gật đầu với ông quản gia. “Cho anh ta vào.” Khi các vị khách nhìn theo bóng ông quản gia đi ra cửa, Lady Bethson nhấp một ngụm rượu vang Madeira. “Có vẻ chúng ta có thêm một người tham gia buổi thảo luận tối nay.”

Khi bà đang nói, Hầu tước St. Aubyn đi vào phòng theo sau ông quản gia. “Xin chào, Lady Bethson,” anh nói bằng giọng kéo dài, cúi xuống hôn tay nữ bá tước.

“Lord St. Aubyn. Thật là bất ngờ.”

“Tôi nghe nói những buổi bình thơ của bà rất thú vị,” anh đáp, gửi cho Evie một ánh mắt khiến hai tay cô nổi da gà, “nên tôi nghĩ mình nên tham gia cùng mọi người.”

“Càng đông càng vui,” Lady Bethson nói với nụ cười tủm tỉm. “Và ngài cũng mang theo chút tiếng tăm thú vị đến đây.”

Anh gật đầu. “Tôi xin cố đáp ứng.”

Evie đưa mặt khỏi anh. Song vô ích, bởi Luce đang nhìn cô chằm chằm, một bên mày nhướng lên. “Chuyện gì thế?” cô thì thầm.

“Mình có nói gì đâu,” bạn cô đáp bằng giọng thì thào tương tự.

“Tại sao…”

“Cô Ruddick, tôi xem chung sách với cô được không?” Saint đã đứng trước mặt cô, nụ cười thấp thoáng làm đôi mát anh sáng long lanh. “Có vẻ tôi đến đây tay không rồi.”

Dẫu có mưu đồ gì, anh cũng đang cư xử hết sức đúng mực. Dường như đã lâu lắm rồi cô mới trông thấy anh chứ không phải chỉ một buổi chiều, và khi ánh mắt anh hạ xuống miệng cô, Evie phần nào hy vọng anh sẽ hôn cô. Cô muốn vòng hai tay qua người anh và cảm nhận tim anh đập cạnh tim mình.

“Tất nhiên là được, thưa ngài,” cô nói, sực tỉnh lại. Lạy Chúa lòng lành, một trong hai người họ phải tỏ ra kiềm chế, và rõ ràng cô không thể trông mong điều đó ở anh. “Chúng tôi đang bình vở Giấc mộng đêm hè.”

“À.” Anh ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh cô, cùng lúc đó cố tình cọ ngón tay vào mu bàn tay cô. “Anh chàng dẫn chuyện như một chú ngựa hoang/ Không biết làm sao dừng lại/ Thưa ngài, tinh thần của câu chuyện này không phải là nói suông, mà còn phải nói đúng ngữ pháp(20).”

(20) Đoạn thoại của nhân vật Lysander trong vở kịch.

Lady Bethson lại cười. “Một kẻ xấu xa yêu văn học. Ngài đúng là đầy những điều ngạc nhiên, Lord St. Aubyn.”

Và nữ bá tước cũng vậy. Evelyn vẫn hằng ngưỡng mộ tính tình thẳng thắn và sự tự tin của bà, vì không nhiều người - đàn ông cũng như phụ nữ - dám nói thẳng trước mặt Saint về tiếng xấu của anh ta.

“Tôi cho đấy chỉ là vì tôi nhận được quá ít sự kỳ vọng, thật quá đỗi ngỡ ngàng,” anh đáp. Dường như anh cũng khâm phục sự thẳng thắn của bà, dù Evelyn vỗn đã ngờ ngợ điều đó.

Lord Quenton đằng hắng. “Kể cả có người đàn ông trẻ hơn xuất hiện, tôi vẫn từ chối nhường lại vai Bottom.”

Saint nhướng một bên mày. “Đằng nào tôi cũng thích nhân vật Puck(21) hơn.”

(21) Puck: nhân vật tiểu yêu trong vở kịch.

Lần này Lady Bethson cười thành tiếng. “Ối trời. Vậy vai Puck giao cho Lord St. Aubyn. Chúng ta tiếp tục chứ?”

Mặc dù đây là vở kịch cô yêu thích, Evie vẫn thấy khó tập trung nổi. Saint ngồi sát đến nỗi chân họ chạm vào nhau, anh lôi quyển sách để nó nằm một nửa trên đùi cô, một nửa trên đùi anh. Khi anh cúi đầu, đọc lời thoại của Puck bằng một giọng trầm khoan thai, cô phải nén chặt thôi thúc muốn hôn vào tai anh.

Cô đọc đoạn đối đáp giữa Lynsander và Titania, ơn trời là hai nhân vật ấy không phải nói câu nào với Puck. Nói năng bằng giọng bình thường mà không phải nhìn Saint đã khó. Trong hoàn cảnh này nó còn gian nan hơn.

“Em định trả nợ tôi thế nào?” Anh hỏi, trong lúc những vị khách khác diễn phân đoạn đôi tình nhân Lyssander và Hermia đấu khẩu với Helena.

“Vẫn chưa qua hai tư tiếng cơ mà. Suỵt.”

“Cho tôi biết luôn đi, bằng không tôi sẽ nghĩ rằng em định trả tôi bằng bộ ngực mềm mại của em và…”

“Thôi được. Thôi được. Tôi sẽ…” Cô ngừng lời, ráng sức nghĩ ra điều gì đó khi mà đã nghiêng sang khuynh hướng đáp ứng anh. “Tôi sẽ kiếm cho ngài một thiếp mời tới chuyến dã ngoại thường niên của Tướng Barret.”

“Cái gì?”

Đúng rồi. Chỉ có những nhân vật thú vị nhất mới được mời, và những đoạn đối đáp sẽ vô cùng hấp dẫn đối với người miệng lưỡi sắc bén như Saint. Thật là tiện cả đôi đường; tốt cho anh và những bài học cô vẫn tự nhủ sẽ cố dạy anh. “Sự kiện ấy khá nổi tiếng, và rất kén chọn đối tượng tham gia.”

“Tôi biết. Nhưng tôi có lợi lộc gì, khi được mời tới dự một buổi họp mặt mà tôi có thể bị xì xào bàn tán và bị người ta làm ngơ?”

“Ngài sẽ không bị làm ng…”

“Em sẽ ở bên tôi cả ngày hôm ấy.”

Evie mở miệng định từ chối, nhưng Victor sẽ không bao giờ góp mặt ở một sự kiện có quá nhiều thành viên Đảng Dân chủ như vậy.

Những màn đáp thoại lại bắt đầu, với cảnh Bottom và nhóm bạn của bác ta luyện tập cho vở diễn họ định thể hiện trong đám cưới hoàng gia. Bên dưới quyển sách bàn tay Saint bỗng động đậy. Đang hết sức nhạy cảm với nhất cử nhất động của anh, nên khi những ngón tay anh lách vào dưới đùi cô, nhẹ nhàng mơn trớn, Evie suýt nữa nhảy khỏi chỗ ngồi.

“Dừng lại,” cô rít khẽ, cuối đầu xuống và cố nhích ra, nhưng anh đã túm chặt váy cô, không cho cô nhúc nhích.

“Liếm môi đi,” anh nói.

“Không.”

Những ngón tay anh lần lên mé trong đùi cô, khiến cô phải khép chặt hai đùi ngăn chúng lại. “Em đã ướt cho tôi chưa?”

Cô chạm đầu lưỡi giữa hai viền môi thật chớp nhoáng. “Giờ ngài đã hài lòng chưa? Dừng lại ngay. Lucinda thấy bây giờ.”

Những ngón tay anh để im, nhưng Saint không bỏ tay ra. “Cô ta sẽ nói ra à?”

“Không,” Evie thì thầm, đánh liều liếc nhìn anh. “Nhưng cô ấy sẽ hỏi tôi. Sau đấy tôi phải giải thích về ngài, mà tôi không làm được.”

Mọi người bật cười trước điều gì đó, và cô cười theo một cách muộn màng. Bên cạnh cô Saint không động đậy, nhưng cô gần như thấy được sự chú tâm đột nhiên tăng vọt của anh. Hơi thở cô tắc lại.

“Em phải giải thích điều gì về tôi?” Anh thì thào, môi anh gần như quệt vào tai cô.

Chúa ơi, cô muốn chạm vào anh. “Về nguyên nhân tại sao tôi thích ngài,” cô đáp bằng giọng hụt hơi. “Đừng làm cho tôi thấy hối tiếc về chuyện đó, Michael. Xin ngài bỏ tay ra.”

Bàn tay anh rút về dưới quyển sách, chỗ của nó, và lập tức cô thở được trở lại. Nó không ngăn được khao khát muốn choàng hai tay qua vai anh và phủ lên đôi môi tinh quái của anh những nụ hôn, nhưng ít ra cô cũng có thể khắc chế bản thân trong tối nay.

“Em thích tôi,” Saint lập lại. “Hay thật.” Rồi anh ngẩng đầu, đọc to lời kịch của Puck như thể vẫn bám theo vở kịch từ đầu đến giờ. “Mấy tên nông dân này thật ồn ào, liệu có kinh động đến giấc ngủ của nữ hoàng xinh đẹp?”

Evelyn không hiểu sao anh theo dõi được mạch truyện; cô gần như không nhớ trong phòng có những người khác. Và chắc chắn đó không phải là điềm lành cho thanh danh vốn đang tốt đẹp của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.