Kẻ Phóng Đãng Thần Thánh

Chương 8



Vậy thì hãy bày ra tiệc rượu

Làm đàn ông phải có tri âm

Tôi là thứ hời hợt vô nghĩa ấy

Cười với tất cả, khóc chẳng vì đâu.

- Huân tước Byron,

Cố gắng lần nữa, tôi sẽ tự do

Saint giật mình tỉnh giấc, với lấy thứ ở gần nhất – chiếc giày của anh – ném vào bóng đen đang lom khom dưới chân giường.

“Ôi! Là tôi, thưa ngài! Pemberly đây!”

“Ta biết.” Saint lại nằm phịch xuống, kéo chăn trùm kín đầu. “Biến đi.”

“Ngài đã dặn tôi đánh thức ngài lúc bảy rưỡi, thưa ngài. Bây giờ đã đúng...”

“Pemberly.” Saint làu bàu, sự tỉnh táo bắt đầu lên tới như cái búa nện thình thình trong đầu anh, “lấy cho ta cốc rượu. Nhanh.”

Miêng làu bàu bất mãn, tên hầu vội vàng ra khỏi phòng, trong gang tấc tránh được chiếc giày ống thứ hai nhắm vào lưng gã. Nghe tiếng cửa đóng sầm lại, Saint bật ra câu chửi thề và day day lên thái dương.

Thật kinh khủng. Nếu bảy rưỡi là thời gian những con người nghiêm chỉnh đứng đắn thức dậy, thì anh thà không ở trong hàng ngũ đó còn hơn, và thắp ngọn đèn Pemberly đã để lại trên chiếc bàn đầu giường.

Xét đến việc anh mới trở về nhà lúc ba giờ trước và ngủ một mình – ngày thứ mười ba liên tiếp – Saint quyết định thế là quá đủ để cảm thấy tồi tệ. Ở độ tuổi ngót nghét ba mươi ba, anh đã trở thành một mẫu người mà ai nấy đều cho là suy đồi xấu xa, tuy có lẽ họ cũng ngăm ngăm ganh tị. Cho đến giờ, anh gần như cảm thấy thích thú với hình mẫu ấy. Anh cau mặt, gác chân qua một bên và dịch ra mép giường. Bà phụ trách trại trẻ, mặc kệ tên bà ta là gì, đã trình lên anh bản kế hoạch trong tuần của Evelyn. Hôm nay được ấn định là “ngày sơn tường,” hoặc một từ ngớ ngẩn nào kiểu thế, nhưng nó sẽ bắt đầu vào chín giờ sáng.

Rõ ràng anh không cần ở đó để giám sát đám thợ sơn tường, nhưng Evelyn sẽ ở đó.

Cào tay qua mái tóc bù xù, anh ngáp dài và chậm chạp vươn vai. Trong một chuỗi dài dằng dặc các cô tình nhân và bạn gái từng lên giường hay vui vẻ trong một nhà kho để chổi với anh, anh không nhớ nổi có người nào khiến anh phải lao động vất vả thế này.

Tuy nghiên, từ bỏ lúc này là chuyện không tưởng. Nếu không sớm có cô trên giường, anh sẽ nổ tung mất. Hoặc ít nhất một phần trong anh sẽ nổ tung. Saint ngó xuống. “Cậu chàng tội nghiệp,” anh lẩm bẩm. “Hãy kiên nhẫn nhé.”

Anh đang mặc quần thì cửa mở và Pemberl ló đầu vào. “Thưa ngài? Tôi mang whiskey và cà phê đến rồi.”

“Đem vào đây. Và mang cho ta tờ Thời báo London hôm nay nữa. Ta muốn biết cái xã hội ngớ ngẩn này có diễn biến gì mới trong tuần.”

Hai tuần vừa qua anh đã tham dự các buổi giao tế nghiêm chỉnh nhiều hơn cả năm ngoái. Chịu đựng những kẻ hai mặt đạo đức giả sẽ là một món nữa mà anh bắt Evelyn phải trả giá.

Saint lim dim mắt, hồi tưởng lại mùi hương chanh trên tóc cô và cảm giác làn da cô mềm mại, mịn màng dưới những ngón tay mình. Anh đã có không biết bao nhiêu người tình thậm chí không nhớ nổi tên họ, nhưng hầu như lúc nào anh cũng cảm thấy tẻ nhạt. Còn với Evelyn Ruddick ham muốn của anh dữ dội tới mức gần như bật ra thành lời mỗi khi nhìn ngắm cô, và anh biết mình là thằng ngốc vì điều đó. Hiển nhiên cô không biết chơi trò này ra sao, và dạy dỗ cô sẽ cần nhiều thời gian. Tốc váy cô lên và ấn cô vào một bức tường nào đấy không còn đủ nữa, không, tiểu thư Ruddick cần một giáo án đặc biệt.

Ngồi trước gương cạo râu, anh nhận ra rằng nếu định dụ dỗ cô, đầu tiên anh cần có một giấc ngủ ngon đã. Quyến rũ con người ta, ai lại làm họ sợ chết khiếp với cặp mắt đỏ ngầu và tóc tai bù xù được. “Lạy Chúa,” anh làu bàu khi nhìn mình trong gương. Cái món whiskey và phê của Pemberly tốt nhất hãy là loại đồ uống mạnh nhất từng được pha chế.

Pemberly quay lại cùng với bào và thư từ ngày hôm qua. Saint đọc lướt qua, đặt mấy tấm thiệp mời sang một bên thay vì vứt vào thùng rác như mọi lần.

“Gì đây?” Bức thư được đóng dấu niêm phong của Hoàng tử xứ Wales làm anh ngạc nhiên. Thường thì Prinny phải mất vài tuần mới quyết định được bất cứ chuyện gì. Mới có ba ngày trôi qua – quả là kỳ lạ.

Anh mở thư, lướt qua những dòng chữ sin xít nhau. Prinny lại mời anh tới Brighton, xem ra là để chọc giận Hoàng hậu Charlotte. Không gì khiến bà nổi khùng hơn việc Hoàng tử George tụ tập những kẻ tiếng tăm bất hảo như Saint quanh mình.

Nhưng đoạn tiếp theo làm anh quắc mắt. “Mẹ kiếp.” Hoàng tử George đã hạ lệnh lập một ban nghiên cứu vấn đề mở rộng công viên. Một ban nghiên cứu được bổ nhiệm bởi Hoàng tử sẽ dẫn đến một cuộc tranh luận công khai trong Nghị viện. “Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt.”

Hoàng tử nhiếp chính hẳn đã được rỉ tai phải tranh thủ sự đồng tình của Nghị viện vì những rắc rối tài chính của ông ta, và cũng chính ông ta từng nhắc đến khả năng dân chúng sẽ phản đối việc san bằng trại trẻ. Rõ ràng Hoàng tử đã tận dụng lòng mến mộ ít ỏi của mình một cách triệt để, quỷ tha ma bắt.

Saint đứng dậy, đi vào văn phòng viết vội một lá thư phúc đáp. Không còn thời gian mà rào trước đón sau; anh cần dập tắt chuyện này trước khi nó được bàn cãi công khai – và tới tai những gã ủy viên ban quản trị của anh. Ý nghĩ Evelyn có thể phát hiện ra những mưu đồ của anh trước khi anh có được cô càng khiến tâm trạng anh u ám. Múa bút loang loáng, anh đề nghị bao trọn mọi phí tổn liên quan đến việc tìm kiếm và chuyển lũ trẻ đến một địa điểm khác, phá sập và san bằng tòa nhà cũ, mở rộng diện tích cho công viên.

“Jansen!” Anh gầm lên khi gấp lá thư và gắn dấu xi lên, đề địa chỉ bên ngoài.

Ông quản gia lật đật chạy vào cửa. “Vâng, thưa ngài!”

“Đưa cái này đến lâu đài Carlton ngay lập tức. Đám bảo là họ biết ta gửi.”

“Tôi sẽ làm ngay, thưa ngài.”

Saint ngồi phịch xuống lau mực khỏi đầu bút. Lại một rắc rối nữa. Kế hoạch xóa sổ trại trẻ mồi côi Trái tim hy vọng của anh cần tiến hành ngay lập tức, và anh có một cô tiểu thư thành thị thích lo chuyện bao đồng đang sơn các phòng học ở nơi chết dẫm này.

Anh chỉ có một hướng hành động duy nhất: khiến cô phải bỏ cuộc, thật nhanh chóng và cùng lúc ấy dụ dỗ cô luôn. Với một nụ cười nham hiểm, anh quay mình về phòng ngủ mặc nốt quần áo. Có lẽ anh có thể biến mình thành dự án tiếp theo của cô, và chữa khỏi căn bệnh khao khát kỳ cục của mình đối với cô trước khi cô nhận ra anh đang ấp ủ mưu đồ gì. Dạy dỗ Evelyn hẳn sẽ cực kỳ thú vị.

***

“Em không muốn đến trường!”

Ôi trời. “Đấy không phải là trường, Charles, mà chỉ là mấy phòng học thôi”, Evelyn giải thích, giữ nguyên nụ cười kiên định trên môi. Chuẩn bị phòng học, mua sách vở và thuê giáo viên đều tiến hành trôi chảy, nhưng nếu không có học sinh, thì sự án cầm chắc thất bại. Và cô cũng thế.

“Mấy phòng học để làm gì?” Một thằng bé lớn hơn hỏi.

“Trước hết là học đọc. Học viết. Và học làm tính.”

“Đấy là trường còn gì?”

“Nếu có người thuê em làm việc và trả em một mức lương nhất đinh, em có muốn biết liệu người ta có trả em đúng như đã hứa không? cô vặn lại. “Em có muốn mình biết đọc báo và tìm một công việc phù hợp với mình không? Em có muốn mình có thể đọc những câu chuyện về cướp biển, về người da đỏ và những chiến binh dũng cảm không?”

Sự đồng ý miễn cưỡng, phụng phịu của bọn trẻ tiếp thêm hy vọng cho Evie. Lời khuyên của nữ Công tước Wycliffe đã có tác dụng, nhưng Emma dạy ở một ngôi trường cho nữ sinh quý tộc, nơi học sinh muốn học tập và thành công trong xã hội. Những đứa trẻ này chỉ muốn được ăn no và quần áo đủ che thân, nên phải dùng đến những sách lược khác.

Điều Evelyn không thể nói với chúng – điều cô đã ngờ ngợ nhận ra gần như ngay từ lúc gặp chúng, là kiến thức chỉ chiếm một phần trong chương trình của cô. Ngoài những chữ cái và con số, lũ trẻ này muốn có ai đó quan tâm đến chúng. Đó là lý do cô dồn rất nhiều tâm sức tìm thuê giáo viên, bài trí phòng học sao cho sạch sẽ và vui tươi.

Cô đã cố gắng trình bày ý tưởng của mình với ban quản trị, nhưng xem ra họ cũng chỉ sẵn lòng chú ý đến cô như cách gia đình cô đã làm. À, cô đã đưa tiền ra, và điều đó đủ sức thuyết phục họ. Phần còn lại phụ thuộc vào cô. Dù sao nó cũng như cô mong muốn rồi.

Gáy cô chợt gai gai, và Evelyn ngẩng lên. Hầu tước St. Aubyn đứng tựa vào khung cửa, đang nhìn cô. Hơi nóng lan khắp sống lưng cô, làm cô rạo rực ở những nơi nhạy cảm mà chắc chắn cô không thể nói cho anh ta. Bị một kẻ vô lại thu hút là một chuyện, nhưng thừa nhận điều đó thì chẳng khác nào bảo anh ta rằng vâng, làm ơn, hãy lột trần tôi ra và lướt hai bàn tay khắp cơ thể tôi đi.

Như mọi khi, St. Aubyn vận đồi tối màu, như thể anh ta khinh thị ánh sáng ban ngày, mà ban đêm cũng có vẻ hợp với những hoạt động của anh ta hơn cả. Evie đứng dậy, run run. “Chào ngài,” cô lên tiếng, nhún gối chào. Bản thân anh ta đã đủ phiền phức rồi, không cần cô mường tượng ra những hình ảnh kỳ dị, thậm chí cô tưởng tượng ra những hình ảnh kỳ dị, thậm chí cám dỗ hơn.

Saint đáp lại bằng một động tác cúi chào tao nhã nhưng tùy tiện. Cô muốn có người làm gương cho mấy thằng bé noi theo, và cô ước gì đó không phải là hầu tước, nhưng dường như anh ta là người duy nhất hiện diện ở đây. Các thành viên khác trong ban quản trị cố tình né tránh tiếp xúc với bọn trẻ bất cứ lúc nào. Lũ con gái xung quanh cô bắt đầu thì thầm và cười rúc rích, và cô nén một cái cau mày. Chắc chắn cô thích ai đó khả kính hơn, vì lợi ích của tất cả mọi người. Tuy nhiên, ăn mày thì không thể đòi xôi gấc.

“Trong này nồng nặc mùi sơn,” anh ta nói, nhăn mặt. “Tất cả lên phòng khiêu vũ đi. Và mở mấy cái cửa sổ chết tiệt ra.”

Cả đám hân hoan om sòm kéo nhau đi, khua giày dép trên cầu thang như một đàn gia súc, trước khi Evelyn kịp mở miệng phản đối. “Chúng tôi đang nói chuyện mà,” cô muộn màng lên tiếng. “Giờ tôi sẽ phải mất mười lăm phút nữa để ổn đinh lại trật tự cho chúng.”

Saint nhướng một bên mày. “Hôm nay cô phải đi đến chỗ nào khác sao? Lại là một tiệc trà, hay một buổi diễn tấu?”

Quả thực, nếu cô không xuất hiện trong bữa tiệc trà nhà dì Houton chiều nay, gia đình cô sẽ biết chắc rằng cô đang làm chuyện gì khuất tất. “Đó không phải vấn đề. Tôi đang cố giành được lòng tin của chúng. Ngài không nên xông vào đây và phá hỏng tất cả.”

“Gây náo loạn là sở trường của tôi mà,” anh ta toét miệng cười.

Giây phút đó trái tim Evelyn ngừng đập. Đôi mắt xanh của anh ta ánh lên niềm vui thích thực sự, và sự biến đổi trên khuôn mặt xương xương ngạo nghễ thật... khác thường. “Tôi biết điều đó,” cô đáp liền, chẳng biết nói gì hơn.

Anh ta chợt rời khỏi cửa. “Sợi dây chuyền của cô đâu rồi?” anh ta hỏi, tiến về phía cô.

Evie đưa tay sờ lên cổ. “Tôi tin là ngài vẫn cầm nó,” cô đáp, ước gì anh ta cứ ở yên bên kia phòng. “Và tôi muốn trả lại sợi dây kia cho ngài. Tôi không thể nhận được.” Cô lấy sợi dây chuyền trong túi ra, đưa cho anh ta.

Hầu tước phớt lờ cử chỉ ấy khi dừng lại trước mặt cô. “Không thể, hay không muốn?”

Ánh mắt anh ta lướt dọc người cô rồi quay ngược lên, và cô chợt nhận ra chỉ còn có hai người họ. Bọn trẻ đã lên hết tầng trên, còn tốp thợ ở tầng dưới. “Cả hai, thưa ngài. Ngài...”

“Saint,” anh ta ngắt lời. “Cứ giữ lấy nó đi.”

“Không. Tôi...”

“Không thì cứ vứt đi, hoặc bán nó lấy tiền mua bánh mì cho đám thợ. Tôi không quan tâm.”

Cô hếch cằm. “Ngài có quan tâm.”

“Không,” anh ta đáp, cầm món nữ trang từ tay cô và thong thả nhét nó trở lại túi áo choàng của cô. “Tôi không quan tâm.”

Bàn tay anh ta nán lại ở đó, cọ vào đùi cô. “Thế thì... sao ngài lại đưa nó cho tôi?”

Anh ta đặt bàn tay phải vào túi áo bên kia của cô, lợi dụng lớp vải để kéo mạnh cô vào mình. Theo bản năng Evie chống hai tay vào ngực anh ta để tránh đâm sầm vào anh ta. “Vì tôi muốn thế. Hỏi câu khác đi.”

“Tôi...” Cô điên cuồng tìm một chủ đề nào đó bớt vô vị. “Hôm nay ngài không còn việc gì khác để làm sao? Dụ dỗ phụ nữ, đến câu lạc bộ nhậu nhẹt chẳng hạn?”

Anh ta lại nở nụ cười, kém tươi nhưng ấm áp hơn .”Cô nghĩ bây giờ tôi đang làm gì đây?” Anh ta khẽ hỏi, nhấc hai tay lên.

Lớp vải áo choàng của cô và chiếc váy bên trong cũng trượt lên theo. Anh ta miết những ngón tay xòe rộng dọc theo hai đùi cô lên tới eo, xốc vạt váy của cô lên quá đầu gối. Cùng lúc đó anh ta cúi xuống hôn cô, trêu chọc miệng cô bằng môi và lưỡi mình.

Hai đầu gối bủn rủn, Evelyn thở hổn hển và vùng mạnh ra. “Dừng lại!” Cô vội kéo váy trở lại chỗ cũ.

Mắt Saint thoáng long lên tức giận, như thể anh ta quên là mình đang đùa cợt. Nếu đúng là anh ta đang đùa cợt. “Sẽ sớm có ngày, Evelyn Marie,” anh ta nói bằng giọng lè nhè hạ thấp, “cô sẽ nài xin tôi tiếp tục.”

“Tôi nghi ngờ điều đó.” Cô trừng mắt, việc ấy không khó khăn lắm bởi cô đang bị giằng xé giữa việc bỏ chạy và mong muốn biết anh ta sẽ làm gì tiếp theo.

“Hừm.” Anh ta nhìn cô thêm một lúc, rồi quay người đi ra cửa. “Vậy thì cứ ở đây nếu cô muốn. Tôi lên phòng khiêu vũ đây.”

St. Aubyn mấy hút vào hành lang. Buông tiếng thở dài bực bội, Evie nhìn quanh không gian vắng tanh và mảnh giấy nhỏ có những ghi chú mà lẽ ra cô đã có thể thực hiện. Cô chỉ cần bơ anh ta đi, hoặc tốt hơn, nói thẳng rằng anh ta đang lãng phí thời gian và những trò ve vãn đó không bao giờ có tác dụng với cô.

Nhưng chúng có tác dụng với cô thật. Cô xoa xoa hai cánh tay, cố xua đi cảm giác nổi gai ốc do sự đụng chạm của anh ta. Cô biết tên ít nhất nửa tá người tình của anh ta theo lời đồn đại, thế mà anh ta vừa đưa mắt nhìn là cô chẳng còn nhớ gì ngoài cảm giác say mê và giày vò khi anh ta hôn cô nữa.

Evie chậm chạp gom giấy tờ sách vở thành một xấp trên tay. Cô đã nghe nói về cuộc chạm trán giữa anh ta và Victor tối qua. Cô cũng biết anh ta đã bị kịch liệt cấm cửa ở Almack và thậm chí cả một số gia đình khắt khe ở Mayfair. Dù anh ta đáng bị chế nhạo bao nhiêu, và dù anh ta tỏ ra bất cần bao nhiêu, chuyện đó hẳn cũng làm anh ta phiền lòng. Dù thích sống bên lề xã hội, nhưng anh ta hẳn cũng không khỏi tổn thương khi biết mình không thể bước vào xã hội ấy nếu muốn. Không ai thích làm một kẻ bị ruồng bỏ cả.

Lạy trời cho anh ta tìm thấy một phụ nữ anh ta thực lòng quan tâm và muốn cưới làm vợ. Với tai tiếng của anh ta, không một phụ nữ gia thế nào lại chịu để cho anh ta tán tỉnh - chỉ riêng sở thích của anh ta cũng đủ hủy hoại cô gái ấy. Cô biết chắc rằng thói bỡn cợt và châm chọc không chừa ai ra của anh ta là vô cùng nguy hiểm.

Evelyn rời khỏi phòng tập thể nam đi ra cầu thang. Saint đợi cô ở đó, nom hoàn toàn điềm tĩnh, như thể anh ta chưa hề kéo váy cô lên và rà lưỡi xuống cổ cô vậy. Những chuyện đó có lẽ là chuyện thường tình ở nơi anh ta hay lui tới. Có lẽ anh ta thực sự cần đến những bài học và sự đúng mực của cô không khác gì bọn trẻ. Đúng vậy, chọn anh ta làm học viên là một ý kiến hay, bất kể Lucinda và Georgiana nghĩ cơ hội thành công của cô là bao nhiêu. Và nó không liên quan gì đến việc những lần đụng chạm và nụ hôn của anh ta làm cô run rẩy.

“Mời cô đi trước, Evelyn can đảm của tôi,” anh ta nói, ra hiệu cho cô lên cầu thang trước.

Cô nhớ tới lời cảnh báo của Dare về chuyện đừng có quay lưng với anh ta, nhưng nhìn thẳng mặt thì cũng nguy hiểm chẳng kém gì. Và nếu anh ta có định học cách cư xử sao cho đúng mực thì phải có ai đó làm gương chứ.

Với mỗi bước đi, đôi giày và mắt cá chân cô lại thoáng hiện ra dưới gấu váy. Saint lùi lại một chút, mê mẩn trước hình ảnh đôi chân thấp thoáng ấy.

Anh bị điên thật rồi. Đó là cách lý giải duy nhất. Lạy Chúa, đời anh đã nhìn thấy những đôi chân trần của phụ nữ nhiều lần không đếm xuể. Những mắt cá chân xinh xắn trinh nguyên, nhưng nó đi liền với những bộ phận mà anh ta đã quá rõ cách hoạt động của chúng.

Gần như tuyệt vọng, anh đưa mắt lên, nhưng hình ảnh phần hông và cặp mông đung đưa của cô không làm quần anh nới lỏng hơn chút nào. Thật là vô lý. Ngay cả những người tình biết chính xác cách làm đàn ông sung sướng cũng không cho anh cảm giác này. Chưa từng ai khiến anh khuấy động lâu như vậy.

“Bọn em đã mở cửa sổ!” Một thằng bé hét trên đầu cầu thang. “Họ ở đây không phải vì bọn em đấy chứ?”

Evelyn ngoái lại nhìn Saint, một nếp nhăn hằn trên trán cô. “Ai ở đây, và vì ai?”

“Rồi cô sẽ thấy.”

“Tôi không chắc là mình muốn thấy,” cô lẩm bẩm, và anh cười. Bất cứ điều gì khiến cô nghĩ đến anh và làm cô sao lãng chuyện dạy dỗ chỉ càng giúp ích cho động cơ của anh.

Họ lên tới đầu cầu thang, và anh đi song song với cô khi cô bước tới cánh cửa đôi lớn của phòng khiêu vũ, sơn và giấy dán tường bong tróc từng mảng, hai ô cửa sổ đang mở đã rạn nứt, song sàn gỗ cứng vẫn giữ nguyên hình dạng. Nhưng Evelyn không để mắt đến những thứ ấy. Sự chú ý của cô dồn vào những người ngồi ở cuối phòng, bọn trẻ nhặng xị đang xúm quanh họ.

Cô quay sang nhìn anh. “Một ban nhạc?”

“Tôi nghĩ nó có thể là một niềm vui bất ngờ,” anh nói bằng giọng ngây thơ nhất. Chí ít anh hy vọng nó nghe có vẻ ngây thơ, lâu rồi anh không cố gắng làm bộ dạng ấy.

“Ồ, quả là một sự ngạc nhiên,” cô thừa nhận. “Nhưng làm sao tôi nói chuyện được với lũ trẻ khi dàn nhạc đang chơi? Ngài không nên...”

“Bảo họ chơi đi, ngài St. Aubyn!”

Saint lại cười, Evelyn càng nản lòng bao nhiêu, càng tốt cho anh bấy nhiêu. “Cô nghe thằng bé nói rồi đấy,” anh nói, lên giọng để át tiếng ầm ĩ của bọn trẻ. “Chơi cho chúng tôi một điệu van nào.”

“Một điệu van? Ngài không thể...”

Điệu nhạc mở đầu bằng một đoạn nhạc dạo thánh thót. Lũ trẻ ré lên rồi bắt đầu vừa nhảy nhót vừa xoay tròn quanh phòng. Nom như một cảnh trong chốn rửa tội. Tuyệt.

“Âm nhạc xoa dịu những bản tính hoang dã, đúng không?” anh hỏi, nhìn vẻ chán nản và thất vọng thoáng qua trên gương mặt biểu cảm của Evelyn.

“Chúng không phải là những kẻ hoang dã,” cô vội ngắt lời. “Mà là những đứa trẻ.”

“Thực ra tôi đang nói về tôi.” Saint đưa mắt về phía những ‘con quay’ đang xoay tít khắp căn phòng. “Nhưng cô chắc chắn về điều đó chứ?”

“Phải. Giờ thì bảo họ ngừng đi, hoặc là tôi sẽ làm.”

Anh nhún vai. “Xin theo ý cô. Tuy nhiên chắc tôi nên cảnh báo cô rằng có thể cô sẽ thấy mình không được yêu quý lắm đâu.”

Trước sự ngạc nhiên của anh, đôi mắt xám trong trẻo chợt rơm rớm nước. “Được rồi,” cô nói bằng giọng sụt sịt dễ thương. “Ngài nói đúng; bọn trẻ xứng đáng được vui vẻ. Chúa biết là dậm chân tới lui thì thú vị hơn môn số học.”

Khỉ thật. Phụ nữ chuyên đời dùng nước mắt với anh, và anh thấy nó vừa ích kỷ vừa hấp dẫn. Nhưng Evelyn đang cố kìm những giọt nước mắt của mình, và cô quay đi để anh - và bọn trẻ - không trông thấy.

“Co lẽ ta có thể dạy chúng đếm từ một đến ba,” anh gợi ý, nắm lấy vai cô rồi xoay người cô về phía mình. “Khiêu vũ với tôi nhé.”

“Gì cơ? Không! Ngài...”

“Nào, Evelyn Marie. Hãy cho chúng thấy số học cũng thú vị thế nào.”

Cô chưa kịp lên tiếng phản đối lần nữa, anh đã luồn tay qua vòng eo mảnh dẻ của cô, nắm lấy tay cô, và đưa cô vào điệu van. Cô ắt sẽ vùng ra, thế nên anh bắt đầu lên giọng đếm nhịp, và dẫn họ lướt vào giữa đám trẻ.

Evelyn khiêu vũ rất khá, và khi không còn lo lắng về khả năng một vụ ì xèo khi bị bắt gặp ở bên anh, thì cô thoải mái đắm mình vào điệu van với niềm say mê đầy hứng khởi khiến anh không thể không tán thưởng.

“Một, hai, ba,” cô đếm cùng anh. “Một, hai, ba. Nào, tất cả các em, hãy ra đây!” Evelyn ngẩng lên mỉm cười với anh, khiến anh choáng váng một cách kỳ lạ. “Hãy nhảy với một cô bé,” cô nói, xoay mình ra khỏi vòng tay anh. “Chúng ta sẽ dạy tất cả bọn trẻ.”

Trước khi anh có thể phản đối rằng anh chỉ muốn nhảy với mình cô thôi, thì cô đã cặp với một trong những thằng bé nhỏ tuổi nhất. Saint thấy cu cậu kiễng hẳn chân lên. Còn Evelyn thì cười khanh khách.

Thế này không ổn. Ban nhạc ở đó là để phá vỡ mọi kế hoạch cô định thực hiện hôm nay, và cho anh một cơ hội khác để có cô trong vòng tay mình. Vậy mà bây giờ, nước mắt của cô đã làm anh áy náy, có vẻ anh đã khuyến khích cô dạy điệu van cho năm chục đứa trẻ mồ côi chưa từng trông thấy một bản nhạc, nói gì nhảy đúng giai điệu.

Cô lại xoay vòng đến gần anh, giờ thì mỗi bên tay có một cậu bé. “Thôi nào, thưa ngài, đừng có xấu hổ,” cô cười trêu chọc. “Hãy chọn một bạn nhảy đi.”

“Rồi đây,” anh làu bàu. Bị lừa bởi một thiếu nữ đoan trang, thật mất mặt. Anh thở dài đánh thượt, chọn bừa một con bé trong đám trẻ và bắt đầu hướng dẫn nó nhảy.

***

“Không, Donal, vấn đề là ở chỗ đề xuất bất cứ đạo luật nào cũng đều vô ích nếu chúng ta không đủ số phiếu để thực hiện nó.”

Victor Ruddick ngồi thụt vào ghế trong chiếc xe ngựa chật ních, giữ nguyên vẻ mặt bình thản vô tư đã miệt mài thực hành trong mấy tuần qua. Anh đã muốn được yến kiến Hoàng tử George từ lúc ở Ấn Độ về, nhưng tháp tùng ngài cũng với năm đại biểu đầy triển vọng khác của Hạ viện trong lúc Hoàng tử đến một cuộc gặp gỡ ở Hoby không phải điều anh đã hình dung. Ít ra thì hôm nay có vẻ không ai định ném rau thối vào xe.

“Nhưng nếu chúng ta đề xuất đạo luật, Victor” Donal Tremaine phản bác, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán hói, “thì chí ít chúng ta sẽ đưa ra một thông điệp thể hiện quyết tâm thực hiện nó thành công.”

Victor cố kìm không lau trán; ngày hôm nay vốn đã nóng nực, đã thế còn bị nhồi nhét trong một cỗ xe kín mít với một vị hoàng tử quá khổ cùng đoàn tùy tùng hùng hậu của ngài. “Và sự rụt rè của chúng ta sẽ làm nó thât bại.”

“Rất có chí khí,” Hoàng tử tán thành. “Giá mà lão Pitt13 chết tiệt thua cuộc, chúng ta sẽ trở thành trung tâm chú ý.”

13William Pitt là thủ tướng Anh thời bấy giờ.

Giá mà sự ủng hộ của Hoàng tử George cầm chắc một lá phiếu, chúng ta sẽ có thể thành công, Victor thầm sửa lại. Có khả năng sự nghiệp của anh sẽ bị ngã ra cho cái đàm già cả ngu ngốc này xem xét, nhưng nếu triển vọng ấy không thu hút được Hoàng tử, anh có rất ít cơ hội được một ghế trong Nghị viện.

Những tiếng la hét và tiếng nhạc từ đâu tràn vào trong xe qua ô cửa sổ nhỏ xíu. “Xà ích, dừng lại!” Prinny ra lệnh, cầm cây ba toong thúc lên trần xe. “Tiếng gì om sòm thế?”

“Thần không biết, thưa Điện hạ,” tiếng trả lời nghèn nghẹt vẳng đến.

Trước mệnh lệnh của Hoàng tử, Tremaine mỏ cửa, vươn người ra để xác định nguồn gốc tiếng ồn. “Các khanh có nghĩ là một cuộc bạo loạn không?” Hoàng tử George hỏi, gương mặt béo tròn hiện vẻ lo lắng.

“Thần nghi ngờ điều đó, thưa Điện hạ,” Victor trấn an. “Theo thần biết thì mùa vũ hội này chưa có bất cứ vụ náo động nào.” Dù sao thì cũng không có ở London, nhưng anh cố kìm không bổ sung điều đó. Khiến Hoàng tử lên cơn cao huyết áp cũng ngang với tự sát chính trị.

“Nó đến từ đằng kia,” Tremaine chỉ. “Là... trại mồ côi Trái tim hy vọng. Tất cả cửa sổ trên lầu đều mở, và nom như họ đang tổ chức dạ tiệc trong đó. Thần thấy lũ trẻ đang nhảy nhót quanh phòng.”

Hoàng tử nhẹ người đi thấy rõ. “À, thế thì khỏi lo. Đấy là St. Aubyn, chắc là đang bán đấu giá đồ đạc trước khi anh ta kéo sập nơi này.”

Victor cau mặt. Lại là tên hầu tước chết tiệt. “Cho phép thần hỏi, thưa Điện hạ, vì sao St. Aubyn định phá bỏ một trại trẻ?”

“Anh ta là chủ tịch ban quản trị ở đó. Nếu ta đồng ý cho anh ta phá sập nó thì anh ta sẽ biếu không ta khu đất. Chẳng biết anh ta được lợi gì, nhưng ta sẽ tìm hiểu cho ra. Không qua mặt được ta đâu, St. Aubyn.” Hoàng tử lại cười tủm tỉm. “Đi tiếp thôi nhỉ?”

Victor ngồi trở lại ghế khi cỗ xe lắc lư tiếp tục lăn bánh. Thông tin này hoàn toàn không có gì bất ngờ, nhưng anh vẫn hài lòng khi có nó. Bất kể Evie nghĩ con bé đang chơi trò gì, cố gắng trả đũa anh bằng cách khuyến khích sự hiện diện của St. Aubyn, một khi con bé đa cảm ấy phát hiện ra tên hầu tước sắp ném lũ trẻ ra khỏi nhà, thì nó chẳng còn lý do gì dây dưa với hắn nữa. Với anh thế là ổn. Còn hơn cả ổn. Nó hết sức hoàn hảo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.