Khách Đến Từ Nơi Nào

Chương 2



Lạc Hiểu nghe thấy tiếng rao, cô đẩy cửa sổ ra, nhìn thấy trong con hẻm ở cổng sau khách sạn, có một người phụ nữ trung niên gánh hàng rong, đang ì ạch đi ngang qua.

Trên quang gánh, dưa xanh mướt, cải vàng, trái cây chín đỏ, dường như vẫn còn đọng vài giọt nước, rất tươi.

Ngay lập tức Lạc Hiểu thèm ăn, cầm tiền chạy bay xuống lầu. Cổng sau khách sạn chỉ cài then gỗ, Lạc Hiểu dễ dàng mở ra, vừa đúng lúc quang gánh của người phụ nữ kia dừng ngoài cửa.

Người phụ nữ khoảng chừng ba bảy, ba tám tuổi, dáng vẻ xinh đẹp, quần áo đơn giản mộc mạc, da dẻ không trơn mịn, vẻ mặt mệt mỏi, do vậy thoạt nhìn người ta không hề thấy cô ta xinh xắn cho lắm.

Người phụ nữ trông thấy Lạc Hiểu, cũng ngẩn cả người.

Lạc Hiểu cười cười: “Những thứ này… có bán không?”

Cô ta vội vàng đáp lại: “Bán, bán chứ.”

Lạc Hiểu liền tựa vào cổng, lựa đồ ăn. Rau cô không cần, đào cô cũng không thích ăn, cuối cùng chọn ra được vài quả dưa chuột vừa non lại vừa giòn, để sang một bên.

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân nhàn nhã lại không mất đi sự trầm ổn, một giọng nói trầm thấp vang lên: “Chị Triệu đến rồi à?”

Hơi thở ấm áp của người đàn ông, phảng phất lướt qua lưng Lạc Hiểu.

Lạc Hiểu hơi gượng gạo.

Hàn Thác tựa người bên kia cánh cổng, khoanh tay, liếc cô một cái: “Cô mua đồ?”

Lạc Hiểu: “Ờ!”

Anh thản nhiên lên tiếng: “Chọn đi, tính cả cho tôi.”

Lạc Hiểu vội đáp lại: “Không, không cần đâu.” Cô móc tiền từ trong túi ra, Hàn Thác đã khom lưng xuống, lấy vài thứ trong gánh hàng. Chị Triệu dường như rất thân thuộc với anh, khuôn mặt vui tươi: “Không cần chọn, đồ ăn được đưa đến khách sạn của mọi người, đều là thứ tốt nhất nhà tôi.”

Hàn Thác cũng thoáng nở nụ cười, hỏi lại: “Hết bao nhiêu tiền?”

Bây giờ Lạc Hiểu mới biết thì ra chị Triệu là người mang thức ăn đến cho khách sạn.

“Năm mươi lăm đồng!” Chị Triệu đáp.

Hàn Thác liếc Lạc Hiểu, rồi cầm một quả dưa leo lớn nhất, tươi mơn mởn, cắn răng rắc, mở miệng hỏi: “Cô chọn được gì chưa?”

Lạc hiểu nhìn quả dưa chuột trong tay anh: “… Bị anh ăn mất rồi!”

Hàn Thác ngẩn ra, đảo mắt nhìn quả dưa trong tay, rồi nhoẻn miệng cười.

Từ sáng đến giờ anh đều mang theo bộ mặt thờ ơ lạnh nhạt, nụ cười này, hàng mi đen nhánh cong cong, bên dưới sống mũi cao thẳng tắp, cặp mắt như biết nói, sáng trong, tim Lạc Hiểu đập nhanh một nhịp.

Cô quay mặt đi, tránh né ánh mắt của anh.

Hàn Thác nhận lấy mấy túi lớn từ trong tay chị Triệu, sau đó vỗ nhẹ lên lưng Lạc Hiểu: “Vào thôi!”

Mấy quả dưa leo còn sót lại chị Triệu cũng cho vào trong túi, Hàn Thác bỏ vào trong lòng Lạc Hiểu.

“Cảm … Cảm ơn!” Lạc Hiểu vội vàng lên tiếng.

“Không cần khách sáo!” Hàn Thác đi thẳng về hướng nhà bếp, không thèm quay đầu lại: “Cho dù cô tiền cô trả không phải là giá phòng hướng biển thì tôi vẫn có lời. Lông dê mọc trên mình dê mà.”

Lạc Hiểu nhìn theo bóng lưng của anh, một lát sau, nở nụ cười.



Lạc Hiểu không dùng điểm tâm trong khách sạn, cô ăn mấy quả dưa thấy no, không muốn ăn thêm gì nữa! Lúc ra khỏi cửa cô đi ngang qua quầy tiếp tân, nói với Tiểu Mai mình không ăn sáng, nét mặt Tiểu Mai thoáng chút kỳ lạ.

Diện tích Cổ Thành này thật ra rất nhỏ, cả thành cũng chỉ có vài con phố. Nghe nói là nơi bắt nguồn của con đường Trà – Mã cổ (1). Chỉ là dạo gần đây ngành du lịch không mấy khởi sắc, Lạc Hiểu đi loanh quanh trên đường một lúc, có một nửa số cửa hiệu đều đã đóng cửa.

(1): Con đường vận chuyển trà bằng ngựa liên thông giữa Trung Quốc và Tây Tạng

Có điều Cổ Thành vẫn chỉ là Cổ Thành. Trải qua hơn trăm năm, mang vẻ tang thương lại vắng lặng.

Lạc Hiểu một mình leo lên cổng thành, phóng tầm mắt quan sát toàn bộ khu thành cổ, dãy núi và sông Hoàng Hà uốn lượn xa xa, chắc chắn khi mới hình thành, nơi đây vô cùng náo nhiệt.

Đột nhiên trong đầu cô lại nhớ đến bóng dáng của Hàn Thác. Khuôn mặt điển trai kiêu ngạo, nghiêm nghị lạnh lùng, cơ thể cường tráng khỏe mạnh.

Lạc Hiểu lắc đầu một cái, xua đi những hình ảnh này.

Xuống dưới cổng lầu, đi được một đoạn, đến một cái cổng thành khác, đó chính là đường quay trở lại khách sạn. Ngước nhìn những tầng mây dày đặc chất chồng trên không trung, dường như trời lại sắp mưa.

Cô rảo bước, bỗng nhiên trông thấy một người đàn ông mặc áo ba lỗ trắng và quần caro và một vị cao tuổi đang đánh cờ nơi cổng thành. Không phải là Hàn Thác sao?

Lạc Hiểu lặng lẽ đi đến bên cạnh anh.

“Sao đi đến đâu cũng đều có mặt cô vậy?” Hàn Thác không ngẩng đầu lên, ngữ khí thản nhiên. Anh nói giọng Bắc Kinh chính cống, nhưng hơi nhẹ một chút. Từ điểm này Lạc Hiểu có thể đoán được anh từ đâu đến.

Nhưng mà … Lạc Hiểu thầm nghĩ …Câu này không phải là do cô nói à? Thế quái nào mà đi đâu cũng gặp được người đàn ông này?

Hàn Thác đặt quân cờ trong tay xuống, ngước đầu lên nhìn cô. Lạc Hiểu để ý, ngón tay của anh rất dài và thon, khớp xương hơi thô.

“Cổ Thành ‘lớn’ thế này, anh thủ ở cổng thành, ai tránh được pháp nhãn của anh cơ chứ.” Lạc Hiểu đáp.

Hàn Thác không ngờ rằng cô chẳng mềm dịu đáp trả anh một câu như vậy, anh không những không tức giận, trái lại còn nở nụ cười: “À!”

Lạc Hiểu cũng không nghĩ đến anh chỉ ‘à’ một tiếng rồi thôi. Không hiểu sao, cô đứng còn anh ngồi trên chiếu, cứ đối diện với nhau như vậy, cô lại cảm thấy mất tự nhiên. Vì vậy liền luồn người đi qua.

Chưa được mấy bước, nghe được giọng của anh vang lên ở đằng sau: “Không được, sắp mưa rồi đấy.”

Sau đó là âm thanh đứng dậy.

Đường trong thành rất hẹp, phía trước có người đang dắt ngựa, cũng có khách du lịch đang nghỉ chân. Lạc Hiểu lẳng lặng đi đến, nghe thấy tiếng bước chân khoan thai phía sau.

Cứ cách nhau dăm ba thước như vậy, một người trước một người sau, cùng đi về một hướng.

Bất thình lình, bước chân của Lạc Hiểu khựng lại.

Giữa con đường phía trước, một con chó đen lớn chắn ngang. Cao gần quá nửa người, lè lưỡi, thở hổn hển, nhìn cô.

Người trong thành nuôi rất nhiều chó, con này cũng không biết là chó của nhà ai không chịu xích lại, chạy ra giữa đường.

Có vài du khách chọn đi đường vòng, cũng có người địa phương không hề sợ, đi vòng qua người con chó. Hai tay Lạc Hiểu siết chặt, ngây ngốc đứng tại chỗ, cảm giác hai chân gần như nhũn ra, nửa bước cũng chẳng thể nhấc nổi chân.

“Sợ chó à?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

Lạc Hiểu: “Chút xíu.”

Anh cười một cái, quét mắt qua cô một lượt, vẻ mặt lười biếng đưa mắt nhìn con chó kia, rồi nói: “Đi thôi!”

Trước đây khi gặp chó dữ trên đường, cô đều phải rúc người vào bạn học bên cạnh, Lạc Hiểu gần như phản xạ có điều kiện, cô nép sát người vào anh, cơ hồ vẫn duy trì bước chân nhịp nhàng, cùng anh đi về phía trước.

Hàn Thác nhận ra được sự căng thẳng của cô, bước chậm lại, để cô có thể theo kịp. Có vài hạt mưa rơi xuống, va vào cánh tay của hai người. Hàn Thác cảm nhận được sự tiếp xúc giữa hai người, anh phát hiện da cô rất mát, cánh tay lại rất mềm; hòa cùng với làn da thô ráp mà ấm áp của anh, tạo ra một sự đối lập rõ rệt.

Hàn Thác ngước mặt, nhìn về phía trước.

Cuối cùng cũng ‘vượt’ qua được con chó kia, Lạc Hiểu ngay lập tức bật ra khỏi người anh, kéo dài khoảng cách.

“Cảm ơn!” Mặt cô ửng hồng.

Hàn Thác vừa cười, vừa nói: “Có cái gì phải cảm ơn? Dẫu sao cô cũng chỉ sợ con chó ‘chút xíu’ mà thôi.”

Lạc Hiểu: “…”

Chớp mắt đã đến khách sạn, hai người vào cửa, một người lên lầu, một người đến trước bàn tiếp tân. Lại lần nữa đôi người đôi ngả.



Đồng hồ dần dần chỉ đến mười hai giờ.

Lạc Hiểu ngồi trong phòng, ngây ngẩn rất lâu, nhìn đống hành lý vẫn để nguyên đó cả đêm qua không mở. Cô đứng lên, đến trước cửa sổ, khẽ đẩy ra một khe hở.

Trong sân rất yên tĩnh, đã có thêm hai khách vào thuê phòng. Nhưng bây giờ không thấy có ai, chỉ thấp thoáng bóng dáng Tiểu Mai sau quầy, còn Hàn Thác ngồi dưới hành lang cửa đối diện, hai mắt nhắm nghiền, hình như đang nghỉ trưa.

Mưa vẫn lộp độp không ngừng rơi xuống, tuy rằng không lớn; nhưng ở phía xa xa những tầng mây vẫn còn dày đặc, có lẽ sẽ mưa lớn nhanh thôi.

Trong đời người, có một số nguy hiểm không cách nào biết trước.

Có một số nguy hiểm khi mới phát sinh đã ngay lập tức ‘đánh hơi’ thấy. Sự xuất hiện của anh, bất kỳ cô gái nào cũng có thể ‘bắt mùi’ được .

Mưa lớn dần.

Lạc Hiểu đưa mắt nhìn xuống sân lần nữa, cô quyết định rời đi.

Bước chân rất khẽ xuống lầu, cô vác balo trên vai, đi đến trước quầy tiếp tân. Tiểu Mai nghe cô nói muốn trả phòng, hơi chần chừ, thậm chí còn lén nhìn một cái phía sau cô, cách đó không xa chính là ông chủ.

Hàn Thác vẫn một mực yên tĩnh, dường như ngủ rất say.

“Không được đâu?” Tiểu Mai lên tiếng: “Cô xem trời sắp mưa to! Nếu không cô thì thế này đi, hành lý cứ để lại quầy tiếp tân, không sao hết!”

Lạc Hiểu mỉm cười: “Cảm ơn, không cần đâu.”

“Vâng!”

Thanh toán xong, Lạc Hiểu xoay người rời khỏi. Cô bật cái ô đen duy nhất mình đem theo, mưa tí tách rơi xuống, rơi trên ô, hắt vào bên chân. Chớp mắt đã ra khỏi cổng chính của khách sạn, cô quay đầu lại.

Dưới hiên nhà, Hàn Thác gác tay sau ót, lẳng lặng nhìn cô.

Ánh mắt trong veo như nước.

Lạc Hiểu khẽ cười với anh một cái, xoay người bước đi.



Chuyện đời luôn nằm ngoài dự liệu của con người.

Có lẽ, đây thật sự là cái người ta gọi là “duyên phận” quấy nhiễu.

Lạc Hiểu không nghĩ đến, cơn mưa đó lại lớn như vậy.

Khắp bầu trời mây đen vần vũ, mưa to đến mức không nhìn thấy rõ đường đi, trên đường chỉ có một mình cô. Trời đất tối đen, ban ngày mà ngỡ như đêm khuya.

Cô che ô, nhưng vô dụng. Ba lô đều bị xối ướt quá nửa. Cô gạt nước trên mặt, tiếp tục đi về phía trước, hy vọng sau đó có thể tìm được khách sạn cho cô ở tạm.

Nhưng lúc này cô mới phát hiện, hóa ra không có nhiều khách sạn bình dân trong khu thành nhỏ này. Hầu hết đều đóng cửa, còn một số khác thì đang sửa chữa. Gõ cửa một lúc lâu, cũng không ai để ý đến, có lẽ do tiếng mưa quá lớn.

Cô tìm được một nhà trọ Two Inn, đừng nói đến phòng hạng sang, ngay cả phòng thường đã hai trăm đồng. Cô hoài nghi có phải bọn họ thừa nước đục thả câu. Cũng có loại rẻ hơn, một trăm hai mươi đồng một phòng, nhưng điều kiện vệ sinh thật sự rất tệ. Từ nhỏ Lạc Hiểu đã là một người sạch sẽ, cho dù bây giờ ở bên ngoài phiêu bạt, nhìn giường chiếu trong căn phòng phủ đầy bụi, cô thật sự không chịu nổi. Cộng thêm nụ cười đặc biệt ‘ân cần’ của ông chủ, khiến cô phải chùn bước.

Cũng không biết trôi dạt bên ngoài bao nhiêu lâu, bất giác, lại quay về khách sạn ‘Tiệm Vong’.

Mưa lớn, ngay cả cổng của Tiệm Vong cũng đóng chặt. Trời đất mờ mịt không rõ, mưa thấm ướt cả người Lạc Hiểu. Cô che ô, đứng ngoài cổng Tiệm Vong, bỗng nhiên cảm thấy cô độc, bỗng nhiên cảm thấy chật vật.

Hóa ra từ đầu đến cuối cô chỉ có một mình, không có một nơi trú chân.

Nước mưa mang theo sự lạnh lẽo, bao vây xâm nhập cơ thể cô. Cô che ô đứng đó, trong mưa, nhưng lại giống như đang đứng nơi thâm sơn cùng cốc.

‘Kẽo kẹt’ một tiếng, có người mở cửa.

Lạc Hiểu ngước đầu lên, trước mắt mưa bụi mờ mịt.

Vẫn là bộ dạng kia của Hàn Thác, tựa vào khung cửa, khoanh tay lẳng lặng nhìn cô.

Lạc Hiểu nhìn anh, cũng không lên tiếng.

Bỗng nhiên anh nở nụ cười vô cùng dịu dàng, mở miệng: “Khách hàng cũ của bổn tiệm, trời mưa có ưu đãi. Với giá đó còn có thể ở phòng deluxe … Dù sao trời mưa lớn thế này, phòng để trống cũng vô ích.”

Lạc Hiểu đứng tại chỗ cách một màn mưa nhìn anh, không nhúc nhích.

“Anh luôn chứa chấp những người vô gia cư như vậy sao?” Cô khẽ nói.

Anh khựng lại mất mấy giây, thản nhiên đáp: “Không, đây là lần đầu tiên.”

Nước mưa, ồn ã, lao xao rơi cạnh hai người.

Lạc Hiểu cúi đầu, lại lau khô nước trên mặt. Anh cũng xoay người, đi vào trong sân, cánh cửa sau lưng anh vẫn mở.

“Tối nay tôi làm cho em một bàn đầy món ngon, xua đi cái lạnh. Vào đi … Lạc Hiểu.”

Lạc Hiểu như bị ma xui quỷ khiến, biết rõ không nên, nhưng vẫn tiến về phía cánh cổng ‘Tiệm Vong’ trước mặt, cụp ô, bước vào trong, lẽo đẽo theo sau anh.



Vẫn căn phòng đó, vẫn mức giá đó, cô đã trả một lần thuê mười ngày, Tiểu Mai đã trả lại cô chín ngày. Bây giờ thấy cô quay trở về, Tiểu Mai không chút ngạc nhiên, cũng chẳng nói thêm lời. Lạc Hiểu nghĩ Hàn Thác nhất định đã dặn dò cô ta, tránh cho cô cảm giác lúng túng.

Không hiểu sao, Lạc Hiểu lại nghĩ như vậy.

Anh chính là một người như thế, nội tâm ôn nhu hiền lành.

Rốt cuộc, đến khi chạng vạng tối, thì mưa cũng ngừng rơi. Trời dường như sáng hơn một chút so với khi nãy nhưng dĩ nhiên không còn trông thấy ánh mặt trời và mặt trăng. Đèn trong sân bật sáng, lá cây mang theo sự tươi mới sau cơn mưa, ngước mắt nhìn một lượt cảm thấy ấm áp và thanh tĩnh.

Lạc Hiểu ngồi trong phòng đọc sách trên lầu hai, nhưng vẫn ngửi được mùi hăng hắc từ nhà bếp hắt ra. Còn có tiếng oán thán, kêu là ỏm tỏi của Tiểu Mai: “Ông trời của tôi ơi, ông chủ! Hôm nay anh xào cái gì vậy! Hăng thế này!”

Đến khi trời tối, cô nghe được âm thanh của Hàn Thác vọt qua cửa sổ: “Tiểu Mai, gọi cô ấy xuống ăn cơm.”

Lạc Hiểu không đợi người khác gọi, tự mình đi xuống. Trong sân bày biện một bàn thức ăn, Lạc Hiểu nhìn thấy mấy món ăn đó thì ngẩn người: Thịt hầm sa tế, lẩu cay, thịt xào ớt hiểm … một mảng đỏ thẫm, chỉ có một đĩa cải thìa và một đĩa trứng gà là không có ớt.

Thảo nào vừa nãy lại mùi lại nồng như vậy.

Hàn Thác bưng thêm ba chén cơm đi ra, theo phía sau là Tiểu Mai đang ầm ĩ.

“Em chịu rồi! Ông chủ, hôm nay ông muốn đại khai sát giới hay sao? Cay vậy?” Tiểu Mai le lưỡi một cái.

Đêm xuống, trời mát, Hàn Thác khoác thêm một chiếc áo mỏng, khóa kéo lên, cả người tăng thêm vài phần lạnh lẽo, kiên cường. Anh lườm Tiểu Mai một cái: “Nói nhảm cái gì đấy? Có muốn ăn hay không.”

Tiểu Mai nức nở một tiếng, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Anh lại nhìn về phía Lạc Hiểu: “Em cũng xuống ăn cơm à? Mười đồng một món.”

Lạc Hiểu mỉm cười đáp: “Ừm, được!”

Tiểu Mai liếc mắt.

Ba người ngồi vào chỗ của mình.

Bầu không khí náo nhiệt và vui vẻ hơn so với tưởng tượng của Lạc Hiểu. Tiểu Mai lấy từ trong tủ lạnh ra hai bình sữa chua, đặc sản của vùng này, đưa cho Lạc Hiểu vừa uống vừa ăn. Cô ta còn kể những chuyện lý thú của Cổ Thành, liên tiếp những chuyện vi diệu, Lạc Hiểu phá lên cười ngặt nghẽo. Còn Hàn Thác thì kéo nửa két bia, ngồi bên cạnh từ từ nhấm nháp một mình. Nói đến đoạn vui, anh giễu Tiểu Mai hai câu, ngay cả Lạc Hiểu cũng bị châm chọc vài câu, trong đó loáng thoáng mang theo một chút xa cách, dáng dấp lại mang thêm vài phần ngang ngạnh, đúng là cảnh tượng đẹp nhất trong đêm đen.

Lạc Hiểu cũng không có dũng khí quan sát anh nhiều hơn.

Cô cầm đũa lên, lại gắp một đũa trứng gà và cải thìa.

Vừa bỏ vào trong chén, đột nhiên cảm giác được có đôi mắt đang nhìn mình.

Cô ngẩng mặt lên, chạm phải ánh mắt của Hàn Thác, trong mắt anh lộ ra vẻ nghiền ngẫm, tìm tòi.

Trong phút chốc, Lạc Hiểu chẳng hiểu thế nào, giống như bị một hồ nước dội lên đầu đột nhiên bừng tỉnh.

Tối nay tôi làm cho em một bàn đầy thức ăn, xua đi cái lạnh.

Thịt hầm sa tế, thịt xào ớt hiểm, lẩu cay …

Ông chủ, hôm nay sao lại cay như vậy?



Trên thẻ căn cước của cô, quê quán là ở Hồ Nam, Tương Tây.

Nghe nói người người đều thích cay, một nơi không cay là không vui.



Lạc Hiểu siết chặt đôi đũa, trong lòng bỗng thấy phiền muộn.

Ánh mắt hai người vẫn chạm nhau, nụ cười trên khóe môi cô vẫn không thay đổi.

Chỉ là, anh không biết.

Lạc Hiểu thoáng chốc im lặng, mỉm cười với anh một cái, sau đó, gắp một miếng thịt hầm sa tế, thịt xào ớt hiểm…

Anh uống bia, như có như không nhìn cô.

Lạc Hiểu cảm thấy cay sắp ứa nước mắt, khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng, cô rút một tờ giấy, lại nâng ly sữa chua, một hơi cạn sạch. Ngẩng đầu lên, trông thấy Hàn Thác và Hiểu Mai đều đang chăm chú nhìn mình.

Cô miễn cưỡng cười một cái: “Ăn ngon lắm. Chỉ là tôi xa quê quá lâu, ăn cay có chút không quen. Nhưng tôi rất thích ăn.”

Cô lại định gắp thêm một đũa ớt, Hàn Thác thấp giọng mở miệng: “Tiểu Mai, đổi cho cô ấy một chén cơm khác.”

Lạc Hiểu ngẩn ra. Tiểu Mai nhanh nhẩu bưng ra một chén cơm trắng, đổi lấy chén cơm đã bị ớt nhuộm đỏ của cô, mở miệng khuyên: “Cô không ăn cay được sao không nói sớm? Sợ ông chủ tôi mất mặt hả? Không sao đâu, anh ấy không cần mặt mũi…”

“Em nói nhiều nhỉ!” Hàn Thác liếc nhìn cô gái nhỏ một cái: “Đi, lấy thêm một bình sữa chua.”

Tiểu Mai rời đi, trên sân chỉ còn lại hai người bọn họ. Hàn Thác bất chợt nhẹ giọng: “Thái độ kiên cường của em đâu mất rồi?”

Rõ rành rành chỉ mới biết nhau hai ngày, nhưng lại giống như thấu hiểu hết những suy nghĩ trong lòng cô.

Lạc Hiểu nén nước mắt, ngẩng đầu nhìn anh, cười cười: “Không có đâu, tôi thật sự, thật sự rất thích ăn.”

Hàn Thác không nói nữa. Một lát sau, anh uống một hơi hết sạch ly bia, nhìn ngắm mây bay, nhoẻn miệng cười.

Đêm khuya thanh vắng, Lạc Hiểu và Tiểu Mai đều trở về phòng ngủ của mình. Hàn Thác vẫn còn ở trong sân, từ từ uống bia. Ngước đầu lên, anh ó thể nhìn thấy cửa sổ trước phòng Lạc Hiểu, thắp lên một ngọn đèn ấm áp.

Thật ra từ đêm qua anh đã phát hiện. Đèn trong phòng cô, cả đêm không tắt.

Sợ tối ư?

Còn sợ chó.

Sợ cay.

Sợ cùng với đàn ông như anh bèo nước gặp nhau sẽ phát sinh bất cứ gút mắt nào.

Rồi lại trở về.

Một thân một mình, che giấu cố hương, càng giấu càng lộ.

Hóa ra, anh đang chứa chấp một cô nàng không có nhà để về.

Khách đến từ nơi nào.

Rồi lại muốn đi đâu?

(1): Xem thêm thông tin về con đường Trà Mã Cổ: http://kenh14.vn/kham-pha/chu-du-tay-tang-tren-con-duong-tra-ma-co-20120719085642254.chn


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.