Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 18: Thực ra nàng không hiểu lòng ta (thượng)



Trên thế giới có một loại hoạt động dành riêng cho hai người vô cùng có sức mê hoặc. Bình thường khi thực hiện hoạt động này, một người chủ yếu vận động, một người thoải mái nằm đó hưởng thụ. Người vận động thì sao? Huy động sức lực, thở hổn hển, mồ hôi vã ra như mưa. Nếu như kẻ hưởng thụ không quan tâm, không ngừng thúc giục, còn bắt mạnh hơn, mạnh hơn, mạnh hơn nữa thì cuối cùng sẽ khiến người kia cạn kiệt sức lực. Hoạt động đầy khoái cảm mà người ta mê đắm đó chính là… - Vớ vẩn! Đương nhiên là quạt cho hắn rồi! - Long Tiểu Hoa ngoác miệng tiết lộ câu trả lời, vừa thuần khiết lại vừa bí ẩn, vỗ vỗ vào cái đầu đen tối của 813.

- Hả? Quạt ư? - 813 há hốc miệng, nhìn đương gia đang tựa vào ghế mềm ở trong phòng, vắt chân chữ ngũ, an nhàn thảnh thơi. Nhìn bộ dạng của đương gia kìa. Sao có thể trách cô không nghĩ linh tinh được chứ? - … Ờ… 1227… tôi nói với cô một chuyện. Cô đánh tôi cũng được nhưng đừng không cho tôi mượn sách nhé.

- Hả? Cô đã làm chuyện gì có lỗi với tôi sao? Tôi biết mà. Có phải cô đã báo với Mẹ kế về ám hiệu của tôi không? - Nàng nghĩ ngay tới ám hiệu. Sao có thể bị Long Hiểu Ất phát hiện ra chứ? “Xuân sắc khắp vườn khôn cách giữ. Một cành hạnh đỏ vượt mé rào.” Nàng không muốn bị phạt đứng bên tường nữa đâu.

- Tôi tôi tôi không có, không có, không có… nhưng… chuyện này còn phiền phức hơn. - 813 khóc dở mếu dở nhìn Long Tiểu Hoa.

- Haizz! Chỉ cần cô không bán đứng tôi, trái tim cô ở đâu, tôi cũng không để ý mà. - Nàng là một cô nương có tinh thần dân chủ. Giống như nàng đây, thân ở quạt cho Mẹ kế nhưng lòng lại bay đến bờ sông lén lút tư tình với Bạch mã hoàng tử. Lén lút tư tình ư? Từ này khó nghe chết đi được!

- Vậy ư? Phù! Vậy thì tốt rồi. - 813 thở phào: - Nhưng thực ra tôi cũng có thể coi là nói đúng sự thật mà thôi. Vốn dĩ cô nương cũng đã bị đương gia ép ra giường, mất sức, thở hổn hển rồi… Nhưng Bạch công tử nghe xong thì thái độ…

- … Cô nói gì?

- Tôi nói thái độ của Bạch công tử… Ái! Sao cô lại gõ đầu tôi?

- Cô kể những thứ linh tinh mà cô tưởng tượng ra cho chàng sao?

- Thì cũng không thể trách tôi được. Ai bảo thường ngày 1227 cô như thế thì cũng khó trách tôi nghĩ linh tinh mà.

- Híc! Sao tôi lại ngốc nghếch cho cô đọc mấy thứ sách đó cơ chứ? Hạnh phúc của tôi, hạnh phúc của tôi! Hu hu! - Long Tiểu Hoa còn chưa kịp rơi nước mắt thì đã vội sải bước về phía cửa lớn: - Không được. Tôi phải đi giải thích cho Bạch mã hoàng tử, lấy lại sự trong sạch của mình. Tôi chưa hề làm chuyện gì có lỗi với chàng.

Vừa ra khỏi cửa thì nàng đã thấy ba con chó lớn ngồi bên cạnh Long Tiểu Bính thè cái lưỡi dài ra nhìn mình:

- Gì… gì thế này?

Long Tiểu Bính không nói gì, chỉ giữ chặt ba con chó hung hãn có thể xé nàng ra thành từng mảnh trong nháy mắt. Ngay sau đó vang lên giọng nói của Long đại đương gia.

- Không phải cô đã quên tối qua cô hứa gì với ta rồi chứ? Hả?

- Tôi đã nói gì? - Nàng chớp mắt, hoàn toàn mơ màng nhìn vào trong nhưng lại nghe thấy tiếng Long Tiểu Bính ngoài cửa.

- Đương gia, rùa và cóc nhái đều để trong bếp. Có cần lấy ra không ạ?

- Cứ để đó đã. Nếu cô ta có động tĩnh gì thì tối nay sẽ nấu canh tẩm bổ cho cô ta. - Long Hiểu Ất thản nhiên nói, rõ ràng hắn vẫn chưa từ bỏ kế hoạch “yêu thương” đến chảy máu cam.

- … - Có cần phải gợi lại nỗi đau của nàng như thế không? Được, được rồi… Nàng… nàng nhớ ra rồi… Nàng đã hoàn toàn nhớ ra những câu nói vô trách nhiệm gì gì đó của mình: “Tôi không muốn đi, không muốn, không muốn, không muốn đi. Ai đi người đó là con rùa, là cóc nhái. Ai đi người đó sẽ bị chó đuổi cắn. Ai đi người đó sẽ rơi xuống sông, bị hà bá ăn thịt.”

Híc… Nàng… Nàng chỉ là buột miệng nói ra thôi mà. Chắc chắn mọi người trong thành đều biết Long Tiểu Hoa nàng không nói thật mà. Việc gì phải nghiêm trọng như vậy? Mẹ ơi, ông trời không có mắt rồi.

Oành!

Một tiếng sấm màu hạ dường như nghe thấu lời nàng. Nàng giật mình sợ hãi ngã lăn ra đất. Hu hu! Nàng chỉ buột miệng nói ra thôi mà. Ông trời ơi, có cần phải nổi sấm nhanh như thế không? Thế giới này có còn lẽ trời không vậy? Đến cả ông trời cũng đứng về phía bà mẹ kế độc ác ức hiếp nha đầu đáng thương như nàng, muốn đổ mưa vào lúc này sao?

Rào rào!!!

Dường như câu nói của nàng đã được ứng nghiệm nhanh chóng. Trời bắt đầu mưa như trút nước. Nàng muốn khóc mà không ra nước mắt nhìn lần đầu tiên ông trời thực hiện lời nguyện của nàng nhanh như thế.

- Mưa rồi ư?

Không biết Long Hiểu Ất đã đứng ngay sau lưng nàng từ lúc nào. Họa phúc khó lường. Hắn nhìn trời mưa sầm sập, người đi đường chạy nháo nhác, gà chó đều tìm chỗ trú. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời u ám, hắn nhếch mép cười. Lẽ nào đây là cách ông trời tỏ ra hài lòng? Cũng đến lúc dạy cho kẻ trước mặt hắn một bài học rồi. Phải biết cúi đầu, dù là hạnh đỏ cũng phải cúi đầu trước hắn.

- Tiểu Bính, đến nhà kho lấy hai chiếc áo tơi ra đây. Về phủ. - Hắn chỉnh lại chiếc áo của mình, thấp giọng ngăn ba con chó gầm gừ với Long Tiểu Hoa và ra lệnh cho Long Tiểu Bính.

- Bây giờ ư? - Long Tiểu Bính liếc nhìn bên ngoài trời mưa như trút nước: - Nhưng bên ngoài còn đang mưa ạ.

Long Hiểu Ất chẳng hề để ý. Hắn nhìn trời mưa nói với Long Tiểu Hoa:

- Thời tiết thật đẹp! Cô không ngại đi bộ về nhà cùng ta chứ? Hả?

Sao nàng không ngại chứ? Đương nhiên là ngại rồi. Cùng người chồng trước đi bộ trong mưa cho bà con khắp thành xem. Sự trong sạch của nàng đã bị 813 hủy hoại rồi. Cứ tiếp tục thì chẳng phải có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được sao?

- Không được giả vờ khóc. Ta sẽ không ăn thịt cô đâu. - Hắn hơi cau mày bắt nàng thu lại thái độ của mình, mắt lim dim, môi nhếch lên mỉm cười. Hắn dùng tay áo lau nước mưa trên mặt cho nàng khiến nàng thở cũng không dám thở: - Nhìn kìa, từ trưa đến giờ cô đứng ngồi không yên. Cô thật sự muốn đi thế sao?

- … - Đừng hòng dùng tình cảm miễn cưỡng đó để ép nàng nói ra nhé.

- Nếu đã như vậy thì ta cùng cô đánh cược nhé.

- Hả? Đánh cược ư? - Nàng chỉ vào mũi mình. Tại sao nàng lại ngửi thấy mùi gian tà thế nhỉ?

- Đánh cược. - Hắn vân vê tay áo mình. - Ta cược là hắn không còn ở bờ sông nữa. Cô dám cược không?

Dựa vào tính cách của Bạch Phong Ninh, với chuyện này, chắc chắn là hắn đã đi rồi. Không có chuyện ở lại đó đâu. Hứ!

- Thua thì làm sao?

- Hừ! Còn chưa đánh cược mà đã nhận thua sao?

- Tôi chỉ muốn biết trước con đường tiếp theo thôi.

- Nếu cô thắng thì ta sẽ để cô đi. - Hắn mỉm cười tự tin. - Nhưng nếu cô thua.

Ực! - Nàng nuốt nước bọt đợi lời phán quyết cuối cùng:

- Thua… thì làm sao?

- Thì phải để ta thấy.

- Thấy gì cơ? - Trên người nàng có thứ gì thần bí mà hắn muốn khám phá sao?

- Vẻ nữ tính của cô.

- Hả? - Nàng không hề biết là vẻ nữ tính của nàng lại đáng giá như vậy. Hắn muốn lấy nó ra để đánh cược với nàng sao?

- Cô phải luôn luôn cư xử đúng với một thục nữ trước mặt ta. - Hắn hứ lạnh lùng, không quên mối hận cũ: - Còn nữa, từ nay về sau, cô phải nói vĩnh biệt với bạch mã hoàng tử của mình.

- … - Điều… điều kiện này quá hà khắc.

- Không được nói rằng sẽ gặp hắn. Không được nhắc đến hắn trước mặt ta, cũng không được để ta nghe thấy cô nhắc đến hắn với người khác. Cả đời này, cô đừng nghĩ chuyện đến với ai. Cô thấy thế nào?

- …

- Không dám đánh cược hả? Vậy thì thôi. - Hắn thật sự hài lòng với sự uy hiếp của mình. Cuối cùng, hắn không còn hi vọng nào với phong thái nữ nhi của nàng, giơ tay ra nhận chiếc áo tơi Tiểu Bính đưa cho. - Về nhà cùng ta thôi.

- Tôi đánh cược!

Dường như đã phải dùng toàn bộ sức lực, hai từ “đánh cược” thốt ra từ miệng Long Tiểu Hoa lập tức ngăn được bước chân hắn. Hắn hơi sững người, mắt lim dim, nghiêng đầu nhìn kẻ đã dũng cảm vì bạch mã hoàng tử của mình mà một lần nữa đấu chọi với hắn.

- Cô nói gì? - Dường như hắn không ngờ rằng nàng sẽ có quyết định như vậy, lại chấp nhận thương lượng với những điều kiện mà hắn đưa ra chủ yếu để châm chọc nàng, giọng hắn như bị nén xuống cực điểm.

- Tôi nói muốn đánh cược. - Để có thể có ngày mai tươi sáng, Bạch mã hoàng tử không thể bị gió mây cuốn trôi đi được. Tuy võ công của chàng hơi kém một chút nhưng sau khi ăn quỵt, bỏ chạy, vẫn biết quay về thanh toán. Vì chàng mà nàng đánh cược cả tương lai tươi đẹp của mình. Nếu như thua thì nàng sẽ phải ở bên Mẹ kế và phải chịu ngược đãi cả đời, đến cả nghĩ cách thoát khỏi cũng không thể.

- … - Hắn ngừng lại một lát, rồi bỗng nhiên nhếch mép cười lạnh lùng, khẽ gật đầu: - Được… Coi như cô giỏi. Tiểu Bính, dắt ngựa cho Long đại tiểu thư. - Quả là to gan! Cô dám cá cược với ta. Ta đành phải cho cô được như ý thôi.

- Tôi cần ngựa để làm gì? - Nàng nhìn khuôn mặt hắn đột nhiên trầm mặc. Tiếng sấm bỗng nổi lên trên bầu trời. Ông trời ơi, chơi nhạc phụ họa cho khí thế của hắn sao. Khí thế của hắn đã khủng khiếp lắm rồi, sắp khiến nàng ngạt thở rồi. Bây giờ nàng đang dùng chút dũng khí cuối cùng của mình để thở, vì hạnh phúc mà phải liều mạng đấy.

- Chính là ta đang “thương yêu” cô đấy. - Mặt hắn tối sầm, nụ cười nham hiểm, thấy Tiểu Bính dắt ngựa từ chuồng ngựa của khách điếm đi ra: - Trời mưa to thế này, chạy bộ thì khổ quá, chi bằng là cưỡi ngựa.

- Cưỡi ngựa… - Nàng nhìn theo ánh mắt hắn ra ngoài, chỉ thấy Long Tiểu Bính dắt con ngựa trắng như tuyết quen thuộc không chịu ra ngoài trời mưa đi về phía nàng. Đó… đó đó đó… chẳng phải là con ngựa ngốc nghếch của Bạch mã hoàng tử sao? Hắn hắn hắn hắn có ý gì vậy? Hắn không thấy mắt con ngựa này ngây ra vì sợ hãi sao? Ngoài cỏ khô ra, nó có biết gì khác đâu.

- Đi đi. - Hắn giơ tay một cách phong độ, ra hiệu cho nàng không cần phải để ý đến cảm nhận của con ngựa, cứ cưỡi ngựa mà đi.

- Tôi có thể dùng nó để đi…

- Ta muốn cô cưỡi nó.

- … - Nàng biết hắn không tốt bụng như thế mà. Sao tên gian thương này có thể đánh cược một cách công bằng với nàng được chứ? Sao hắn có thể đánh cược mà không nắm chắc cơ hội thắng? Hắn sớm đã có mưu tính, chuẩn bị con ngựa ngốc nghếch đó, con ngựa không chịu đi, để làm mất thời gian của nàng. Bây giờ đã qua hơn một canh giờ. Đợi nàng đến bên bờ sông thì chẳng thấy ai nữa rồi. Huống hồ, Bạch mã hoàng tử nghe câu nói chết tiệt của 813 chưa biết chừng lại cho rằng nàng thay lòng đổi dạ nên chạy về nhà mà khóc rồi cũng nên.

- Cô còn ngây người ra đó làm gì? Đi đi. - Hắn rộng lượng thúc giục Long Tiểu Hoa.

Bà mẹ kế khốn kiếp! Hôm nay, nàng sẽ đấu với hắn!

Bạch mã hoàng tử, để sau này chúng ta có thể quang minh chính đại, xin hãy đứng bên bờ sông đợi thiếp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.