Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 2: Ân oán giang hồ



- Vù! Một cơn gió lạnh tạt vào sống mũi nàng. Ngẩng mặt đón cơn gió thổi qua, dường như có thứ gì đó lóe lên trước mặt, nàng khịt khịt mũi định xoay người tiếp tục giấc ngủ trưa với cơn ác mộng của mình. Thảo nguyên ngoại thành không chỉ ấm áp dễ chịu với con người mà còn ấm áp dễ chịu với cả côn trùng. Hình như có con côn trùng nào đó đang nhảy trên chóp mũi nàng. Chao ôi! Lát nữa lại phải đến khách điếm làm việc mưu sinh… thôi… thôi… để nàng ngủ thêm một…

- Cô nương muốn ngủ mơ giữa ban ngày thì xin mời đi chỗ khác. Ở đây không được.

Giọng đàn ông hơi trầm và tuyệt đối không ấm áp, dịu dàng xộc vào tai nàng. Nàng cố hé đôi mắt lim dim, mí mắt mở ra một khe nhỏ. Tên khốn nào dám nói Long đại tiểu thư nàng ngủ mơ giữa ban ngày vậy? Ước nguyện của nàng sẽ có ngày trở thành hiện thực đấy.

Vừa hé mắt ra, nàng đột nhiên co rúm người sợ hãi, mồ hôi lạnh cứ thế toát ra trên mặt.

Chỉ thấy trước mắt là một thanh bảo kiếm ánh bạc lạnh lùng, lưỡi kếm cách chóp mũi nàng vài tấc, cắm ngập một phần ba dưới đất. Kiếm khí vẫn còn gây chấn động, khiến những hạt cát nhỏ tạt vào má nàng.

Vừa bừng tỉnh, thính giác của nàng cũng trở lại. Nàng bỗng phát hiện nơi ngủ trưa yêu quý bao nhiêu năm nay đã bị mấy người mặc áo đen chẳng lấy gì làm tử tế đứng vây tròn xung quanh. Mà tâm của vòng tròn ấy lại chính là nàng và thanh bảo kiếm, tua kiếm sắc trắng dưới tác động của kiếm khí vẫn đang không ngừng đung đưa.

- Vù!

Một bóng người vụt qua nàng, nhanh chóng rút thanh kiếm cắm sâu một phần ba xuống đất đó lên. Thanh kiếm bạc được người đó thu về không chút do dự khiến nàng há hốc miệng. Có lẽ nội lực của tay kiếm này quá mạnh nên nàng mới cảm giác như có mấy tiếng xoẹt qua tai. Nàng ôm mặt chỉ muốn bỏ chạy giữ lấy mạng, lảo đảo đứng lên. Nàng chưa từng hoảng sợ như vậy. Nàng sợ từng cử động của người đó.

- Cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân, sao cô lại ôm lấy tại hạ như vậy? - Kẻ có giọng trầm trầm đó nhìn xuống “vật dư thừa” đang ôm lấy thắt lưng mình.

Nàng ngẩng mặt lên nhìn "vật thể" mình đang ôm, toàn thân một màu đen, tay cầm thanh kiếm bạc, hàng mi rủ xuống như buông rèm nhìn nàng. Cũng không biết người trước mặt dùng ánh mắt kiếm sắc, phong thái phiêu du đó trong lúc này liệu có hợp không, nàng chỉ biết cổ họng mình nhanh chóng tiết ra vô vàn nước miếng, đủ để khiến nàng chết sặc mà không kịp thở. Thực ra con người chàng trai đó thế nào, đối với nàng cũng không quan trọng nhưng phong cách đại hiệp, phong độ này, võ công này đủ để khiến nàng chảy nước miếng.

- Đại, đại, đại, đại hiệp có thể cho biết quý danh, tuổi tác không ạ? Cha mẹ đại hiệp vẫn còn chứ ạ? Đại hiệp đã có thê thiếp gì chưa? Tôi, tôi, tôi, không không, tiện thiếp, không không, dân nữ, à, không, nô gia, à à...

- … Cô nương có điều gì chỉ giáo thì có thể đợi tại hạ giải quyết xong chuyện giang hồ trước không?

- Hả? Ồ ồ ồ, được được được. Không có gì. Vậy tôi, không, tiện thiếp, không, dân nữ, không, nô gia sẽ đứng qua một bên đợi đại hiệp xử lý xong chuyện giang hồ. Hì hì!

Nàng nhã nhặn buông tay, ngoan ngoãn đứng qua một bên nghe đám người mặc áo đen gào thét.

- Đại ca, nha đầu ngốc nghếch ngái ngủ đó đã ôm lấy hắn ta. Không biết có phải cùng phe với hắn không? Hay là chúng ta chém cả cô ta nhé.

- Chỉ cần có thể đoạt được thanh kiếm gia truyền của nhà họ Bạch thì bất kể người cầm kiếm là ai, cứ việc chém không tha.

- Nhưng chúa thượng của chúng ta chẳng phải đã nói âm thầm điều tra, không để lộ tin tức, không đánh rắn động cỏ sao?

- Ngươi đúng là tên ngốc! Chém cả con nha đầu thối đó mới không để lộ tin tức.

- Nói cũng đúng. Nhưng tên này võ công cao cường, liệu có phải là tên thiếu chủ không biết trước không biết sau của nhà họ Bạch đó không? Đại ca nói xem, nếu đúng là thiếu chủ nhà họ Bạch thì không thể làm hắn bị thương được đâu.

- Hừ! Nói ngươi là tên ngốc mà ngươi còn không nhận. Ngươi đã thấy người nhà họ Bạch mặc đồ đen bao giờ chưa? Hơn nữa, không phải thiếu chủ họ Bạch đó luôn tao nhã lịch sự, khuôn mặt dễ mến sao? Ngươi thấy tên này có được như thế không?

- Đúng rồi. Vừa mới gặp, bộ mặt hắn đã lạnh tanh rồi. Oa, đại ca, hắn xông tới rồi.

- Mẹ kiếp! Tất cả là tại ngươi lải nhải lắm lời như thế đấy. Các huynh đệ, xông lên.

Tà không thắng chính, đây là quy luật bất biến từ xa xưa, nhưng từ trước tới nay, chưa một ai nói cho ta biết, rốt cuộc chính là thế nào? Có lẽ cái gọi là chính nghĩa ấy chỉ dành cho những kẻ thân đơn bóng chiếc, cô đơn một mình. Chưa từng nghe nói mấy người bao vây đánh một là có thể thắng được. Nếu không thì vị anh hùng khí khái này từ đâu đến? Ít nhất quan niệm của Long đại tiểu thư cũng là như vậy.

Thế nên, mấy người kia ngoài dáng vẻ lưu manh bang phái ra, thì cái gì cũng không bằng người mặc đồ đen. Đại hiệp đẹp trai đã đánh cho chúng ôm đầu mà chạy, khóc lóc thảm thiết, kêu trời kêu đất. Trước khi chạy, chúng còn như tất cả các bang phái khác ném lại một câu truyền thống theo kiểu “đánh không thắng thì buông lời hậm hực”:

- Dù tên tiểu tử thối tha nhà ngươi lấy được thanh kiếm đó ở đâu thì ngươi cũng nên nhớ, sớm muộn gì chúng ta cũng giành lại để dâng lên cho chúa thượng của chúng ta. Đến lúc đó, ta sẽ chém người thành mười tám khúc, quăng cho lũ chó ăn!

- … Đã nhường rồi. - Đại hiệp và bọn du đãng quả nhiên không có tiếng nói chung.

- Phì!

- Oa! Đại ca tức hộc máu ra kìa. Hắn vốn không thèm để ý đến lời của đại ca. Làm gì có kẻ nào bị mắng là chém cho chó ăn mà còn bảo "Đã nhường rồi" chứ. Đại... đại ca vẫn ổn chứ ạ?

- Đi đi đi! Chúng ta đi!

Xử lý xong chuyện giang hồ, thanh kiếm bạc được tra vào vỏ. Kiếm khách liền bỏ đi.

- Ân công! Hắc công tử! Xin dừng bước!

Giọng nói từ phía sau đã giữ bước chân hắn. Hắn ngoái đầu liếc nhìn cô nương vừa “thụ thụ bất thân” với mình, không dám chắc có phải nàng gọi mình không.

- Cô nương gọi tại hạ ư?

- Đúng vậy. Ân công, Hắc công tử!

- … Tại hạ không phải họ Hắc.

- Ồ! Nhưng… - Mặc toàn đồ đen, không mang họ Hắc, chẳng phải rất uổng sao?

- Tại hạ cũng không phải là ân công của cô nương.

- Ồ! Nhưng mà… - Đám người đó vừa muốn chém nàng. Tuy chủ yếu là vì xử lý chàng nhưng may mà có chàng “tiện thể” cứu nàng.

- Cô nương họ Long ư?

- Ơ! Công tử quen tôi sao? Thật đúng là duyên định ba…

- Không. Những người phục vụ ở các tiểu điếm của Đại Long Môn đều mặc giống cô nên rất dễ nhận ra. - Hắn liếc nhìn tấm thẻ bài trên ngực áo nàng - số 1227, cũng có nghĩa là người thứ một nghìn một trăm hai mươi bảy của nhà họ Long. Xem ra, cô ấy mới vào làm ở khách điếm không lâu. Số thứ tự trên thẻ bài của cô ấy cũng căn cứ vào việc mới phân đến. Những người đến trước, càng lâu năm kinh nghiệm thì số thẻ sẽ càng nhỏ. Số 1227 thực sự không thể tính là có vai vế gì cả.

- … - Thế mới nói, nàng cực kỳ coi thường bộ y phục này. Mặc y phục kiểu đồng loạt như vậy khiến nàng chẳng còn chút đặc điểm riêng nào. Thế này thì làm sao có thể gây ấn tượng sâu sắc với hoàng tử trước mặt chứ? Chủ ý quái gở của tên khốn Long Hiểu Ất! Ai quy định phải mặc y phục giống nhau cơ chứ?

- Nếu Long cô nương đã là người của khách điếm Đại Long Môn thì có thể cho tại hạ được thỉnh giáo, khi nào đại chưởng quỹ của cô, Long Hiểu Ất, Long đại chưởng quỹ trở về?

- Haizzz! Công tử, công tử tìm hắn làm gì? - Nghe nhắc đến Long Hiểu Ất, nàng lập tức cảnh giác hơn. Từ ngày bái đường, sau khi chiếm đoạt quyền hành trong nhà họ Long rồi đá nàng xuống làm tiểu nhị không lâu, hắn đã đi ngao du buôn bán khắp nơi, mở một loạt các khách điếm nhỏ. Thấm thoắt cũng đã vài năm rồi. Ngoài chuyện xuất hiện vào lúc năm mới để ra oai với nàng, cho nàng biết người chủ nhà họ Long vẫn còn sống, để hy vọng giành lại quyền làm chủ khách điếm của nàng phai nhạt đi một chút, để nàng không gây rối với hắn thì nếu không có chuyện gì, tuyệt đối hắn sẽ không trở về nhà họ Long.

- Chẳng giấu gì cô nương, không phải tại hạ tìm Long đại đương gia, mà người tìm ngài ấy là thiếu chủ nhà tại hạ. Thiếu chủ và đương gia nhà các cô có quan hệ bí mật. Lần này tại hạ hộ tống thiếu chủ đặc biệt đến thăm Long đại đương gia nhưng lại gặp đám người thèm muốn thanh kiếm của thiếu chủ nên tại hạ mới phải dẫn dụ chúng ra ngoài thành…

- Thiếu chủ ư? - Là nam hay nữ vậy?

- Quan hệ bí mật sao? - Bí mật thế nào? Bí ẩn đến mức độ nào? Có thể bí ẩn hơn chuyện nàng là vợ trước của hắn không? Sao bỗng nhiên xung quanh lại bốc mùi gian tình thế này?

- Hắc huynh, non xanh không đổi, nước biếc chảy mãi. Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, nay được gặp mặt, quả là thỏa lòng mong ước. Thật đúng là gặp mặt không bằng nghe danh, gặp lại chẳng bằng nhớ nhung, tốt nhất là đừng gặp thêm lần nào nữa. - Nàng chắp tay chào rồi quay người bỏ đi.

- Cô nương phải đi ư?

- Vâng. - Không đi sao? Đợi thiếu chủ gì đó của các ngươi và hắn gặp nhau để họ lại tiếp tục ức hiếp người vợ bị bỏ rơi đáng thương như nàng sao?

- Nhưng cô nương có biết Long đại đương gia…

- Tôi không biết hắn. Tôi không quen cái tên cầm thú, con kiến họ Long đó, kẻ mặt người dạ thú, tướng mạo tử tế mà tâm địa bỉ ổi vô sỉ, lấy chuyện ức hiếp thiếu nữ yếu đuối ra làm trò đùa, cướp sản nghiệp của người ta, hủy hoại sự trong trắng của người ta, vứt bỏ người vợ kết tóc xe tơ. - Nàng lại một lần nữa phủi tay áo chuẩn bị bỏ đi.

- … Vậy à? - Nhưng tại sao cô nương này còn hiểu rõ tính cách của “con kiến họ Long” đó hơn cả người ta vậy?

- Khốn thật, công tử không thấy phiền sao? Lão nương đây đã nói là không quen hắn. Làm ơn tránh xa lão nương ra một chút. Lão nương ghét nhất là loại đàn ông cứ bám dai như đỉa ấy. Hứ!

- …

Rõ ràng nàng quên mất ai đã tự xưng “tiện thiếp”, “nô gia”, lại còn gọi người ta là “ân công”, “Hắc công tử” rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.