Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 20: Một cơn ác mộng đau khổ triền miên



Long Tiểu Hoa biết mình đang nằm mơ. Nếu không thì nàng đã không bỗng nhiên biến thành đứa trẻ bảy, tám tuổi, còn chưa dậy thì. Nàng cảm thấy trực giác mách bảo nàng đây chắc chắn là ác mộng. Tay nàng cầm một xiên kẹo hồ lô vừa đi vừa mút, mu bàn tay có mấy vết đỏ mà mẹ nàng đã đánh dấu khi bắt nàng phải học làm sổ sách và sử dụng bàn tính. Thật ra mà nói, đến Long Tiểu Hoa cũng không thể không thừa nhận rằng hồi nhỏ mình là một cô bé rất đáng yêu với chiếc quần đỏ hoa trắng và đôi giày thêu màu đỏ. Một cô bé ngây thơ sẽ trở thành một cô nương xinh đẹp nhưng tại sao lại biến thành một người khiến người ta thấy là ghét, một cô gái chỉ thích đọc “sách người lớn”, bị Mẹ kế Long Hiểu Ất giày vò. Có điều nàng cũng không coi là hoàn toàn quái dị, nàng chỉ giữ lại một chút tính cách tuổi thơ: không muốn học, tham ăn và lười biếng.

Hài lòng ngắm nhìn hình ảnh bản thân mình khi còn là cô bé bảy tuổi trong sáng không tà niệm, nhìn bím tóc nhỏ trên đầu cô bé, trong lòng nàng bùng lên những xúc cảm khó diễn tả. Chỉ là cảnh tượng khá quen mắt lúc này khiến nàng cảm thấy sợ hãi. Sau cơn mưa, nhà nhà đều thắp đèn buổi tối, nàng một mình ăn kẹo hồ lô, không ở nhà mà còn chạy ra ngoài làm gì?

- Tôi phải bỏ nhà đi. Tôi không muốn xem sổ sách, không muốn học cùng bàn tính. Hu hu! Mẹ lấy roi mây đánh tôi, tôi trèo qua cửa sổ chạy trốn. Tôi muốn tìm A Tam ca mua kẹo hồ lô. Tôi lấy huynh ấy để được ngày ngày ăn kẹo hồ lô.

Tiếng nói của cô bé bảy tuổi đã giải thích những nghi hoặc của nàng. Ồ… Đúng rồi. Khi nàng bảy tuổi, người trong lòng của nàng chính là A Tam ca bán kẹo hồ lô góc phố. Lúc đó, nàng nghĩ rằng mình lấy huynh ấy thì có thể cả đời ăn kẹo hồ lô, không cần phải học làm sổ sách, không cần phải học sử dụng bàn tính, không bị mẹ đánh nữa. Thế nên nàng thường mỉm cười để lộ cả hàm răng ra với A Tam ca. Hai chiếc răng thỏ cứ thế chìa ra. Nhưng chiêu này sau khi gặp Long Hiểu Ất thì dần dần mất tác dụng. A Tam ca nói nhà nàng có thêm Long Hiểu Ất thì nụ cười của nàng bắt đầu xấu xí, hàm chứa nỗi ấm ức. Híc…

Nếu như không gặp tên Long Hiểu Ất bệnh hoạn đó, nếu như hồi trước nàng không đưa hắn về nhà, nếu như… vân vân. Cuối cùng nàng đã biết tại sao cảnh tượng này lại quen thuộc như vậy. Đây chính là cái ngày số phận nàng thay đổi. Long Tiểu Hoa, đừng chạy khắp phố, đừng nhìn vào góc phố, đừng ngây người ra trước cái đẹp, đừng…

Ôi!... Đẹp quá! Mình chưa từng thấy thứ gì đẹp như vậy. Đôi môi mọng đỏ thật là ngon, thật muốn chạm vào, chạm vào một chút thôi. Ồ! Hình như không hiệu quả lắm! Hay là ôm một cái nhỉ? Ừm ừm, không được. Mình phải hôn một cái mới được…

- Bỏ cái miệng của ngươi ra! - Một bàn tay trực tiếp đẩy nàng.

- Hu hu hu! - Bị một bàn tay đẩy ra xa ba tấc, suýt nữa thì xiên kẹo hồ lô trong tay nàng cũng rơi xuống đất. Nhìn bộ dạng đáng thương của hắn dựa vào góc tường kìa, chẳng đáng một xu. Dầm mưa dãi nắng mà lại mang vẻ đẹp của cành tường vi đáng thương chứ. Xem chừng khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng bàn tay to của hắn đã đẩy nàng ra. Nàng biết lúc đó hắn chỉ làm bộ từ chối, cự tuyệt để hấp dẫn nàng. Bây giờ nàng đã hiểu rõ lòng lang dạ sói của hắn. Nhưng khi ấy nàng mới chỉ có bảy tuổi, hoàn toàn là một nha đầu ngốc, thèm chảy nước miếng, quên hẳn lời thề sẽ lấy A Tam ca. Hắn giống như con sâu gặm nhấm nàng vậy.

- Huynh à, huynh bán thân chôn cha ư?

- … Tránh ra. - Hắn chẳng thèm liếc nàng, đẩy nàng ra xa.

- Huynh à, huynh đói rồi phải không? Tôi cho huynh ăn kẹo hồ lô của tôi nhé. - Nàng không bận tâm mà đưa cho hắn xiên kẹo hồ lô đã dính nước miếng của mình.

- Ngươi đi đi. - Hắn hằm hằm nhìn xiên kẹo hồ lô đó, không biết có phải là ghét nước miếng của nàng không nhưng rõ ràng bộ dạng của hắn như sắp chết đói đến nơi rồi.

- Đừng bảo người ta đi. Người ta rất thích huynh mà. - Mặt tròn nói.

- … Thích ư? Vậy ta đáng giá bao nhiêu? - Hắn buông một câu, thế nhưng sau này, cuối cùng hắn cũng hiểu, những thứ Long Tiểu Hoa thích đều không đáng tiền. Nàng có thể vì đồ ăn mà sẵn sàng thích cả A Miêu, A Cẩu, có thể vì muốn mua được “dâm thư” mà sẵn sàng ôm cả ông chủ tiệm sách, và vì muốn tránh việc phải sử dụng bàn tính nên mới cố tình mua hắn về.

- Huynh à, huynh biết làm sổ sách sao? - Mắt nàng sáng lên, dường như vẻ đẹp bên ngoài của hắn lại càng tăng thêm một bậc.

- …

- Huynh biết sử dụng bàn tính đúng không? - Nàng liếc nhìn chiếc bàn tính có những hạt ngọc xanh ở dây lưng mình.

- …

- Tốt quá rồi. Tôi có thể nộp bài tập ngày mai rồi. Mẹ tôi nói, nếu tôi không tính toán xong cuốn sổ này thì ngày mai sẽ nhốt tôi vào chuồng lợn và bỏ đói tôi đấy. Hu oa oa oa oa!

Hắn bàng hoàng, lần đầu tiên hắn chính thức nhìn nàng, nhếch mép nói:

- Ngươi cũng bị ép học tính toán sao?

- Có phải là thê thảm lắm không? Bà ấy quả thực giống như mẹ kế vậy. Tôi vốn định đi tìm phu quân bán kẹo hồ lô nhờ giúp…

- Ta đói. - Hắn bỗng ngắt lời nàng. Hắn đã thừa nhận hắn thực sự cần đồ ăn, cũng coi như là chấp nhận giúp nàng làm bài tập: - Nhưng ta không muốn ăn kẹo hồ lô của ngươi.

- Nhưng kẹo hồ lô… - Rất ngon mà.

- Ta ghét những thứ tròn tròn, đặc biệt là chúng còn xiên lại với nhau. - Hắn nhấn mạnh hình thức của món đồ ăn này và nguyên nhân cự tuyệt: - Vì nó giống như cái bàn tính.

- Hả?

- Không phải ngươi muốn ta giúp ngươi tính toán sao? Còn không đi à? - Hắn chống tay xuống đất, đứng dậy. Lúc này nàng mới phát hiện ra mình chỉ đứng tới thắt lưng hắn, cứ như một người lùn. Hắn bỗng trở nên cao lớn. Trong bóng tối, nàng không thể nhìn rõ vẻ đẹp “nghiêng nước nghiêng thành” của hắn nhưng nàng nghe thấy tiếng hắn cười: - Có điều tiền công làm sổ sách không rẻ đâu.

Nhiều hơn không rẻ thì là đắt rồi. Nàng chưa bao giờ ngờ rằng, mình lại dẫn dắt một kẻ bị đói ngoài phố sắp chết đến nơi, vượt tường, trèo qua cửa sổ về phòng mình, sau đó đưa bài tập mẹ giao ra trước mặt hắn. Hắn không hề nhíu mày, mở sổ ra và liếc nhìn một lượt. Hắn nhìn nàng như thể những thứ này quá đơn giản. Nàng nhìn hắn gẩy bàn tính ngưỡng mộ nhưng hắn lại đá nàng ra khỏi cửa, bảo nàng đi tìm đồ ăn.

Dù sao Long Tiểu Hoa cũng là thiên kim tiểu thư sáu, bảy năm nay, “kinh nghiệm” nhiều năm đã tạo cho nàng thói quen “cái gì cũng không biết”. Vào nhà bếp, nàng giống như một cô ngốc làm náo loạn cả lên. Cuối cùng nàng bê ra một bát mỳ trắng nấu với nước trắng, phía trên có rắc vài cọng rau xanh, mang đến trước mặt người đẹp của mình. Mỳ trắng thì ngon gì, bổ béo gì chứ? Nàng vốn tưởng hắn sẽ bắt mình đi làm lại một bát khác, bởi vì nàng phát hiện, “mỹ nhân” mà mình đưa về hoàn toàn không tốt đẹp như vẻ bề ngoài của hắn.

Nào ngờ hắn vừa nhìn thấy mỳ trắng thì thái độ thay đổi hẳn, cứ như nàng đã mang đến một thứ khiến hắn cảm động vậy. Hắn mỉm cười, lắc lắc đầu, vừa như bất đắc dĩ lại vừa như cảm thấy rất vui. Hắn cầm đũa lên ăn mà không một lời oán thán. Chắc là hắn thích món ăn này. Nàng vui mừng khôn xiết vì mình sắp qua được cửa ải nhưng cửa ải của mẹ nàng không dễ vượt qua như thế đâu.

Ngày hôm sau, lật qua cuốn sổ mà hắn đã làm, mẹ nàng vô cùng ngạc nhiên, bà biết chắc chắn có người đã giúp nàng. Và thế là, nàng vẫn bị nhốt vào chuồng lợi bỏ đói. Khi bò ra khỏi chuồng lợn thì nàng mới phát hiện ra khách điếm Đại Long Môn vừa tiếp nhận khế ước bán thân của tân chưởng quỹ - Long Hiểu Ất. Người đẹp của nàng chỉ sau một đêm đã biến thành chưởng quỹ của khách điếm nhà nàng, lại còn được mẹ nàng tin tưởng nữa chứ. Người biết tính toán sổ sách có sức hấp dẫn đến thế sao? Có sức hấp dẫn hơn cả con gái ruột của mình sao? Híc…

Bi thảm chưa kết thúc thì ác mộng lại tiếp tục…

- Long Tiểu Hoa, cô không cần phải học làm sổ sách và sử dụng bàn tính nữa. - Vị tân chưởng quỹ của gia đình này đối với nàng mà nói, tuy rằng thái độ của hắn chẳng có chút gì gọi là “thương hương tiếc ngọc” nhưng cũng đáng để nàng phải reo lên vì nhờ hắn mà nàng được giải thoát khỏi địa ngục sổ sách.

Thế nhưng ngay sau đó, hắn đã giơ ngón tay thon dài ra trước mặt nàng khua nhẹ, nói với nàng rằng, ác mộng giờ mới thực sự bắt đầu: - Bắt đầu từ hôm nay, cô chỉ cần học cầm kỳ thi họa, biết thế nào là tiểu thư đài các, thế nào là lễ nghĩa, thế nào là chăm chồng dạy con.

- Hả? Đó là những thứ gì? Sao nghe nó còn khủng khiếp hơn cả sổ sách và bàn tính thế?

- Ta đã sớm nói với cô rồi mà. Tiền công làm sổ sách của ta không rẻ đâu. - Hắn cười nhắc lại lời tối qua và còn thêm mấy câu nữa: - Tốt nhất là chuyện tùy tiện nói chuyện với đàn ông ở ngoài đường, đưa người ta về nhà, cô chỉ nên làm một lần này thôi. Từ nay về sau, ta muốn cô là một nhi nữ dịu dàng từ trong ra ngoài. Cô nghe rõ chưa?

- Xì! - Long Tiểu Hoa bảy tuổi chưa kịp trở thành một cô nương dịu dàng thì số phận nàng đã thay đổi. Bây giờ câu trả lời của Long Tiểu Hoa chính là…

Hãy cút đi với cô nương dịu dàng từ trong ra ngoài của ngươi! Hãy cút đi!

Tuổi trẻ ngang bướng, nhiệt huyết cuồn cuộn, Long Tiểu Hoa chống đối. Lúc này mọi người biết tại sao Long Tiểu Hoa từ một cô bé ngây thơ đáng yêu đã biến thành người như bây giờ rồi chứ? Nàng vốn cũng có tiền đồ xán lạn, tương lai rực rỡ, nhưng khi một kẻ cầm roi quất sau lưng vừa đánh, vừa thúc, tinh thần học tập của nàng tụt dốc, nàng đã ném mấy thứ cầm kỳ thi họa đó vào sọt rác và không thể trở thành cô gái dịu dàng từ trong ra ngoài. Nàng trở nên oán hận, kèm theo là nụ cười kỳ quái, hành động ngang ngược, lời lẽ thô thiển và không hề có vẻ thân thiện, hòa nhã. Vẻ ngây thơ của nàng vĩnh viễn ra đi. Nàng thích thu mình đọc sách dâm ô và làm một người con gái đáng thương mong có bạch mã hoàng tử đến giải cứu.

Dường như Long Hiểu Ất cũng đã hiểu ra rằng, hắn đã đưa ra quyết định đầu tư không có tiền đồ, không có tương lai. Do vậy hắn dừng lại phương thức giáo dục quái gở ban đầu và đành mặc kệ. Dù sao ngay cả hắn cũng không ôm hy vọng đào tạo nên được một thiếu nữ hoàn hảo, thì nàng còn phải căng thẳng gì chứ?

Ồ! Giấc mơ khủng khiếp này cứ kéo dãi mãi thật là đau khổ. Nó chứa đựng toàn bộ những bi thảm mà nàng từng trải qua. Nàng muốn tỉnh lại, tỉnh lại, trở mình rồi ngủ tiếp…

Thịch thịch thịch! - Tiếng nhịp tim đập đều đều bên tai nàng.

Nàng nghi ngờ trở mình, cảm giác nhưng đang nằm nhoài trên một thứ gì đó cứng hơn giường, mềm hơn sàn nhà, lại còn động đậy và phát ra tiếng động rõ hơn, nhanh hơn.

Thịch thịch thịch thịch thịch!

- Tiểu Đinh, ầm ĩ quá! - Ý nghĩ đầu tiên của nàng là Tiểu Đinh lại ôm gối trèo nên giường nàng, nhưng thường thì mỗi khi đương gia vĩ đại về phủ, Tiểu Đinh sẽ không dám ngủ ở giường của nàng. Vì Giả quản gia nói rằng, không chừng ngày nào đó đương gia sẽ hồi tâm, đem đến hạnh phúc cho tiểu thư, nên ông đã đuổi Tiểu Đinh về phòng mình.

Cái giường này quá ầm ĩ, lại không êm. Nàng đang định trở mình để tư thế nằm được thoải mái hơn thì nghe tiếng Mẹ kế bên tai:

- Đừng làm ồn. Ngủ đi nào. - Nàng cảm thấy eo mình bó chặt, lại bị giữ chặt một bên.

- Nửa đêm không ngủ còn định làm gì? - Chủ nhân của cái giường lên tiếng. Long Hiểu Ất không thoải mái, cúi nhìn thứ đang cựa quậy trong lòng mình. Vừa mới ướt nhẹp vì ngã xuống sông, uống một bụng nước, sốt suốt cả đêm mà vẫn còn tinh thần như vậy sao? Loại thuốc này thực sự có tác dụng nhanh như vậy? Hắn giơ tay kéo lại chăn cho nàng, nhíu mày hỏi: - Muốn đi vệ sinh à?

- Tôi không muốn đi vệ sinh. Tôi muốn đi uống nước. - Nàng khát khô cả miệng, cố gắng trả lời.

- Hắn vén chăn ra, bước xuống đất, đến bên bàn trà rót một chén nước rồi quay lại giường. Hắn dìu kẻ đang ôm gối vừa rời khỏi lòng hắn dậy, kề chén nước bên miệng nàng. Môi nàng chạm phải chén sứ lạnh thì liền vô thức uống một ngụm nước lớn. Sau khi uống xong, đã đỡ khát, nàng nấc một cái, rồi lại thiếp đi. Hắn nhìn chén nước còn thừa thì ngẩng đầu lên uống hết rồi lại đặt chén lên bàn trà, ngồi lại bên mép giường.

Hắn vừa ngồi xuống thì phát hiện kẻ không khách sáo này đã giống như một con bạch tuộc ôm lấy cái giường, ngủ xấu chết đi được, hoàn toàn không chừa chỗ cho hắn. Cô nương dịu dàng thế này sao? Hừ! Hắn không nên có bất kỳ hy vọng gì.

Nghĩ đến đó, hắn giơ tay nâng cổ nàng lên, chỉnh lại tư thế ngủ cho nàng, thử độ nóng trên trán nàng, để nàng quay lại tư thế ngủ trong lòng mình. Nàng mơ hồ cự tuyệt lồng ngực ầm ĩ và không mềm mại của hắn, nhưng hắn thì thầm dọa nạt:

- Còn cựa quậy nữa là ta đuổi ra ngoài đấy.

- Hu hu… Bạch mã hoàng tử cứu với. Mẹ kế lại ức hiếp người ta. Hãy dùng song kiếm hợp bích đánh bại hắn đi.

- …

- Tôi không muốn học cầm kỳ thi họa. Trả sách lại cho tôi. Tôi không muốn Mẹ kế. Hu hu!

- …

- Tôi không muốn “bị yêu thương”. Tôi muốn tự do. Chiếc giường này vừa ẫm ĩ vừa cứng. Nó cứ kêu thịch thịch ấy. Hu hu!

- Cô không thể ngủ yên một chút được sao? Đừng nói linh tinh nữa. Ta ném cô ra khỏi cái giường kêu thịch thịch này bây giờ.

- …

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.