Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 23: Nhà ta có con gái đợi người đến hỏi (hạ)



“Mảnh trăng cong cong treo giữa trời,

Hạnh đỏ bên song không người thấy.

Nửa đêm nếu muốn vượt ra ngoài,

Hãy nhắn tình lang đứng đợi sẵn.”

- Haizzz!

Một tiếng thở dài buồn bã phát ra, cặp môi của Long Tiểu Hoa đã bị tô thành đôi môi căng mọng với màu gỗ đàn hương đỏ nhạt. Thực ra môi nàng hoàn toàn chẳng có liên quan gì tới màu gỗ đàn hương, trên mỏng, dưới dày, nhìn qua là biết hồi nhỏ nàng đã thực hiện động tác bặm môi quá nhiều do oán hận sâu sắc mà để lại “di chứng”. Nhưng Đinh nha đầu nhận mệnh lệnh trực tiếp của đương gia đã quyết định sửa lại nét môi bẩm sinh của nàng để đưa đến chỗ đương gia một giai nhân tuyệt sắc. Cô đã vận dụng tất cả những gì mình học được để thể hiện trên khuôn mặt của Long Tiểu Hoa.

Đôi môi chưa đủ yêu kiều, quá nhợt nhạt, thiếu sắc đỏ, phải tô đậm hơn.

Đôi mắt chưa đủ quyến rũ, đường lông mày quá thô, lớn như mắt hổ, phải chỉnh lại.

Tóc tơ chưa đủ dài, nhiều quá, cắt đi.

Trang phục chưa đủ khí chất, màu sắc quá sặc sỡ, chưa đủ phiêu du phóng khoáng, thay ra.

Tất cả đã xong, chỉ còn đợi đương gia đến “nghiệm thu”. Nhưng tiểu thư lại ngồi ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết có sợi dây thần kinh nào của tiểu thư đột nhiên nảy ra ý thơ không? Lại còn ngâm vài câu thơ về hạnh đỏ nữa chứ. Thật uổng phí công sức trang điểm của Tiểu Đinh cô. Cô đã hoàn toàn chịu thua, không cải tạo nổi bản chất thiếu ngây thơ của hạnh đỏ.

- Tiểu thư muốn ra ngoài thì cũng phải đợi lúc đương gia không có nhà đã. Đương gia mà nghe thấy tiểu thư đọc mấy câu thơ đó thì cô bị phạt đấy.

- Ồ! Em nói có lý. Hai câu cuối nên sửa lại.

- Sửa lại ư?

- Nửa đêm nếu muốn ra ngoài, phải đợi Mẹ kế vắng nhà đã. - Hừ! Hắn đã giúp “Không Nội Hàm” cướp người đàn ông của nàng, lại còn nói theo kiểu mỹ miều là “nối tơ hồng” nữa chứ. Phi! Nối tơ hồng mà không dựa vào bản thân, đi cửa sau thì có gì giỏi giang chứ?

- …

Không thể không nói rằng, tuy thơ của tiểu thư không có mỹ cảm nhưng lại vô cùng “độc”. Lúc này còn không quên chửi đương gia nhưng đương gia mà ra lệnh một tiếng thì người nhà họ Long ai không tuân theo chứ? Tiểu thư đáng thương, bản thân không thoát ra được, đương gia lại còn muốn cô ấy làm mối cho tình địch của mình nữa. Haizzz! Thủ đoạn của đương gia cũng độc như thơ của tiểu thư vậy.

Bỗng gió đêm thổi vào, cánh cửa sổ đưa qua đưa lại phát ra những tiếng cót két khiến Tiểu Đinh phải vội vàng ra ngoài xem.

- Ai ở ngoài đấy thế?

Trời tối, ai đến cũng không đến khuê phòng của tiểu thư chứ.

Sự cảnh giác của Tiểu Đinh đã khiến cho Long Tiểu Hoa ngồi trên giường oán thán:

- Làm gì có ai chứ. Nếu bây giờ có ai có thể vào phòng ta, đưa ta rời khỏi nơi quỷ quái này thì dù là một con chim ngốc nghếch, ta cũng cam lòng lấy thân báo đáp. - Lòng tin của nàng vào người đó chỉ có tăng chứ không có giảm, mặc dù ngựa mất tích, người bặt âm.

- Tiểu… tiểu… tiểu thư, con chim này rất lớn đấy ạ. Toàn thân đen tuyền, đôi mắt nhìn em thật đáng sợ, trên tay còn có vũ khí nữa ạ. Híc… Tiểu Đinh không muốn gọi người đó là cô gia đâu.

- Hả? - Nàng hoài nghi bò dậy và chỉ thấy bóng đại hiệp áo đen quen thuộc tay xách kiếm bạc đang nhìn mình. Đây chẳng phải là đại hiệp áo đen bị truy sát bên bờ sông hôm đó sao? Dòng sông ấy quả là nơi tuyệt vời đối với nàng.

- Ôi! Nam… nam nhân.

- Tiểu thư, bây giờ không phải là lúc vui mừng đâu ạ. Tiểu thư muốn làm gì vậy? - Híc! Tiểu thư đã bổ nhào xuống đất. Đúng là vì nóng lòng muốn thoát thân mà “đói lòng sung chát cũng ăn” mất rồi. Nam tử hán đêm hôm chạy vào phòng con gái nhà người ta, liệu có thể là người tốt được không?

- Đại nhân, không phải, công tử, à không, ân công, à không, con chim ngốc, à không…

- Tại hạ to gan xông vào phòng của tiểu thư, xin hỏi vị nào là Long Tiểu Hoa, Long tiểu thư? - Đại hiệp áo đen lướt qua ai đó đang run rẩy, đặt ngang thanh kiếm bạc dài mảnh trước mặt.

- Tiểu thư, người đó đến tìm tiểu thư.

- … Em thật chẳng có chút nghĩa khí gì cả. Nhìn người ta rút kiếm như vậy mà còn đẩy ta ra. Tiểu Đinh, ta đã nhìn nhầm em rồi. Á! Á! Á!

- Nhưng tiểu thư gọi người ta là con chim ngốc. Người ta đến tìm tiểu thư đấy.

- Gọi cái đầu em ấy. Mẹ ơi, tại sao kết thúc tiểu thuyết đều là hoàng tử cầm hoa đến đoàn viên. Ta đợi mãi lại chỉ thấy sát thủ áo đen vác kiếm đến tìm mình. Híc! Mau chạy đi!

- Tiểu thư, trước khi chạy tiểu thư còn nói nhiều lời thế làm gì? Khi tiểu thư nói xong câu đó thì người ta đã chặn ở cửa rồi.

- Cửa sổ, cửa sổ, trèo cửa sổ, nhanh lên, nhanh lên.

- Hai vị không cần phải hoảng sợ. Tại hạ không đến để giết người…

- Nếu ngươi đến “hái hoa” thì chúng ta cũng không chào đón. - Tiểu Đinh nghe câu nói của ai đó, vội vàng trèo lên cửa sổ.

- Haizz! Khoan đã. Nếu là đến “hái hoa” thì… - Có thể suy nghĩ thêm. Rốt cuộc chuyện này cũng không tồi tệ bằng việc cùng Mẹ kế giúp tình địch xe duyên.

- Tiểu thư! Lúc này tiểu thư còn đứng đó làm gì? Mau chạy đi.

- Ờ ờ ờ! Em đừng đẩy ta. Tất cả là tại em bắt ta mặc bộ váy rắc rối này đấy. Nóng chết đi được. Dài chết đi được. Lằng nhằng chết đi được. Ta bị mắc rồi. Em đừng giẫm vào váy của ta.

- Híc! Sớm biết thế này em đã chạy trước rồi.

- … Tại hạ là Bạch Vô Ưu, người của Bạch Phong Ninh thiếu chủ. Hôm nay tại hạ thay mặt thiếu chủ đến đưa đồ cho Long tiểu thư. - Nhìn hai cô nương bị mắc ở cửa sổ, người đó đành phải xưng danh tính. Nhưng hai người bị mắc ở cửa sổ lại phản ứng kịch liệt và không hề tin lời của hắn.

- Ngươi họ Bạch sao lại mặc đồ đen làm gì? - Hơn nữa, ngươi muốn giết ta thì phải nghe cho kỹ, đừng tưởng ngươi nói ngươi là người của nhà họ Bạch ta sẽ tin ngươi. Tiểu Đinh, em cố gắng lên. Ta còn bị mặc kẹt này. Cái cửa sổ chết tiệt làm mắc váy ta rồi.

- Tiểu thư kéo mạnh một chút, kéo mạnh vào.

- Ta đã cố gắng lắm rồi.

- … Vì sợ Long tiểu thư không tin nên tại hạ mới đem thanh kiếm gia truyền của nhà họ Bạch đến cho tiểu thư xem. - Nào ngờ cô nương chưa hiểu thế sự này vừa nhìn thấy thanh kiếm đã sợ quá ướt cả quần.

- Hả? Đó là… thanh kiếm nhà họ Bạch sao? - Lần trước ăn cơm cùng Bạch thiếu chủ, đúng là nàng cũng có thấy nhưng thanh kiếm đó bị đặt qua một bên chứ không được nâng niu giống như ở trên tay tên Bạch Vô Ưu này. Nàng còn nghĩ là mình nhầm. Không ngờ đó lại là cùng một thanh kiếm.

- Đúng vậy. Tại hạ còn có tấm thiệp của thiếu chủ gửi cho Long tiểu thư. - Nói xong, Bạch Vô Ưu rút tấm thiệp từ trong ngực áo ra.

Long tiểu thư nhìn hắn vẫy tay. Hắn bàng hoàng không hiểu chuyện gì. Long Tiểu Hoa thở dài nói:

- Chẳng phải ngươi mang tấm thiệp đó đến cho ta sao? Sao ta đến lấy được? Ngươi không nhìn thấy ta đang mắc kẹt à?

- …

Bạch Vô Ưu bước lên phía trước hai bước, đưa tấm thiệp đó cho Long Tiểu Hoa. Nhìn chính diện, phải nói rằng “tấm thiệp” này còn không bằng cả một tờ giấy, vậy mà Bạch mã hoàng tử còn sai người mang đến trao tận tay nàng. Bạch mã hoàng tử đang gửi thư cho nàng sao?

Ôi! Thật là lãng mạn!

Mở “tấm thiệp” ra, trên đó là một dòng chữ lớn, lớn như thể sợ nàng không hiểu nổi những nét chữ rồng bay phượng múa đó vậy.

Im lặng.

Tĩnh lặng.

Im lìm.

Bỗng nhiên…

- Tiểu thư, sao tiểu thư nhảy lên được thế? Tiểu thư không bị kẹt nữa ạ?

- Có người đợi thì sẽ có động lực. Ta đi đây. Tiểu Đinh, đến lúc thể hiện tình tỷ muội của chúng ta rồi… Em giúp ta ngăn bà mẹ kế đó lại nhé.

- Gì cơ? Tiểu thư muốn đi đâu ạ? Tiểu thư, tiểu thư!

- Bạch đại hiệp mặc đồ đen, bức tường nhà tôi đối với đại hiệp không vấn đề gì đúng không?

- … Tuy là như vậy…

- Đại hiệp đúng là con chim lớn đến cứu tôi rồi. Chúng ta mau bay ra khỏi tường thôi.

- …

- Tiểu thư, sao tiểu thư có thể bỏ em lại như vậy? Đương gia và “Không Nội Hàm” thì sao?

- Bạch mã hoàng tử đang đợi ta ở bên ngoài. Mấy người hợp lại cũng không bằng bạch mã hoàng tử của ta. Ai thèm để ý đến mấy kẻ đó chứ? Ha ha ha ha!

Mãi sau, Tiểu Đinh cúi đầu đứng trong phòng Long Tiểu Hoa nhìn Long đại đương gia:

- Sau đó, tiểu thư cười ha ha ha ha xong thì đi theo đại hiệp họ Bạch mặc đồ đen đó nhảy qua cửa sổ biến mất. Đương gia, Tiểu Đinh không hề bớt chữ nào. Tất cả đã báo cáo với đương gia rồi ạ.

- Hừ! Cười thật ngạo mạn!

- Vâng. Tiểu thư đều cười ngạo mạn như thế ạ. - Đương gia và mọi người hợp lại cũng không bằng câu nói lôi kéo của Bạch thiếu chủ. Khi cô báo cáo xong còn nghĩ rằng mình sẽ bị đương gia quăng qua cửa sổ.

- Đây là thứ gì?

- Dạ. Đó… đó là… tờ giấy Bạch thiếu chủ sai người mang đến ạ. - Tiểu thư đúng là đồ ngốc. Đã trèo tường rồi mà còn vứt đồ linh tinh. Lần này thì toi thật rồi.

- … - Nhặt lên, mở ra.

- Tiểu thư xem xong thì bỗng nhiên xé váy chạy đi ạ.

- Một vầng trăng sáng ngoài cửa sổ, hạnh đỏ bên tường đợi người hái, nửa đêm nếu muốn vượt ra ngoài, Tiểu Bạch đã đợi sẵn ngoài tường. - Tiếng đọc tắt ngấm, tờ giấy đó bị vo viên lại.

- … - Sao Bạch thiếu chủ này lại giống tiểu thư vậy? Toàn thích những lời thơ thô tục. Tuy dùng từ phong nhã hơn tiểu thư nhưng không thể không nói rằng… cả hai người thật sự đều hạ lưu. Thật hợp nhau! Ơ nhưng hình như mặt đương gia chẳng có chút tán đồng gì cả.

- … Hừ! Đúng là phải đánh bại hắn.

- Hả? - Đương gia muốn đánh bại ai? Tiểu thư ư? Ồ! Tiểu thư đúng là đáng bị như vậy. Cô hoàn toàn đồng ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.