Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 26: Bí mật của Bạch thiếu chủ



Thật lòng mà nói, Bạch Phong Ninh đúng là bạch mã hoàng tử bước ra từ tiểu thuyết. Hắn dang tay một cái là Long Tiểu Hoa nàng đã nhào vào lòng. Hắn làm cho nàng no bụng khi nàng thèm chảy nước miếng. Hắn còn dụ dỗ nàng rất tài tình, kéo tay nàng lại không để nàng lạc đường. Khi nàng mệt mỏi, nàng có một lồng ngực để tựa. Hắn dùng tay áo lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên cánh mũi nàng. Một cô bé đi qua mỉm cười ngọt ngào mời hắn mua tặng nàng bông hoa.

Cự tuyệt với nam nhân có lời nói ngọt ngào, quan tâm chu đáo, khí độ ngời ngời, nhìn thẳng phía trước, thì quả là trái với đạo trời, không thể tha thứ được.

Nhưng sao một nam nhân tốt như vậy lại kỳ quái đến thế? Thích những cô nương đáng thương bị ngược đãi thì chẳng nói làm gì. Đến kén vợ cũng đòi hỏi phải biết làm sổ sách, dùng bàn tính. Đến tặng hoa cũng kiên trì muốn tặng nàng một cành hạnh đỏ. Dường như nam nhân ấy luôn có cách khiến nàng phải nửa mừng nửa lo, hàng trăm cảm xúc, tim đập loạn nhịp, dở khóc dở cười.

Có lẽ nhân vật nữ chính trong truyện đều có cảm giác lo lắng, rụt rè đó với nhân vật nam chính. Ôi! Quả đúng là tình tiết khó lường.

- Long Nhi, có thật ta đưa cô về đến đây là được rồi không? Cô không cần ta vào giải thích với Long Hiểu Ất chứ?

Bạch Phong Ninh quay đầu nhìn cô tiểu thư đáng thương đang đứng trước cổng Long phủ đã cùng hắn đi một đoạn đường. Tay phải nàng cầm cành hạnh đỏ, nghe hắn nói mà giật mình ngẩng đầu lên.

- Không không... không cần đâu. Tôi tự vào được mà. - Giải thích ư? Chuyện vượt tường có gì để giải thích chứ? Giải thích thế nào cũng chỉ có một từ “Chết” mà thôi.

- Ta sợ cô nhìn thấy Long Hiểu Ất sẽ quên mất ta, sẽ cảm thấy hối hận.

- Hả? Hối... Hối hận ư? Tôi...

- Lẽ nào không phải cô đang nghĩ cả đời sẽ lén lút sao? Vậy thì chuyện sổ sách bàn tính cứ giao cho người khác là được rồi.

- … - Ý nghĩ của nàng bị lộ ngay thế sao?

Một ngón tay thon dài chỉ vào mũi nàng.

- Long Nhi, cô nỡ dùng mưu mẹo với ta sao?

- … - Đừng lợi dụng sự đồng tình của nàng như thế: - Nhưng tôi đã quên mất những thứ mẹ dạy hồi nhỏ từ lâu rồi. Học lại từ đầu quả là rất khổ.

- Vậy thì tìm người dạy đi.

- Tìm người dạy ư?

- Chẳng phải bên cạnh cô có bậc thầy cực giỏi sao? Hãy học toàn bộ những kiến thức hắn có, được không?

- Huynh nói là... Long Hiểu Ất sao? - Mắt nàng mở to. Không phải chứ?

- Đó là lựa chọn hàng đầu. Chẳng phải thế sao?

- Không thể nào. Hắn không dạy tôi đâu. Từ nhỏ hắn đã coi thường tôi không có năng khiếu với những con số. Hắn còn nhíu mày nói với tôi. - Nàng vừa nói vừa dùng hai tay đặt lên lông mày, bắt chước thái độ khinh thường của ai đó, trầm giọng nói: - Chỉ cần cô biết thế nào là cầm kỳ thi họa, thế nào là chăm chồng dạy con, làm một nhi nữ dịu dàng, bớt chướng mắt ta là tốt rồi.

- Cô có biết tại sao hắn lại khó chịu với đàn bà con gái như thế không?

- Ai mà biết được. Tâm lý quái gở mà. Thực ra tôi rất lo hắn sẽ cô độc đến già. Với tính khí cổ quái như vậy thì ai có thể chịu nổi hắn chứ? Đẹp phát sợ! Ngoài khuôn mặt ra thì thật sự rất khó tìm được ưu điểm thứ hai của hắn.

- Đẹp phát sợ ư? Cũng đúng. Nhưng cô có từng nghĩ đến thân thế của Long Hiểu Ất chưa? Cha mẹ hắn là nhân vật như thế nào?

- Hả? - Nàng thật sự chưa từng nghĩ đến điểm này. Nàng luôn cảm thấy việc mình đã nhặt Long Hiểu Ất về giống như con khỉ tự lấy đá đập vào đầu mình vậy. Nàng chưa nghe hắn nhắc đến cha mẹ: - Lẽ nào huynh đã từng gặp cha mẹ hắn sao?

- Chưa từng gặp. - Hắn lắc đẩu lại mỉm cười: - Nhưng qua dung mạo của Long Hiểu Ất, chắc chắn mẹ hắn phải là người đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

- Nghiêng nước nghiêng thành ư? - Mẹ Long Hiểu Ất sao? Một người phụ nữ có thể gây nên chấn động đến như vậy? Hẳn là có người mẹ như thế ắt có người con như thế. Mẹ hắn nghiêng nước nghiêng thành nên con trai bà mới một tay che cả bầu trời.

Bạch Phong Ninh chăm chú cúi đầu suy đoán xem Long Tiểu Hoa đang nghĩ gì. Bỗng hắn hơi nghiêng người, kín đáo quét mắt nhìn khi cảm thấy phía sau mình có một bóng đen. Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng đẩy vai Long Tiểu Hoa nói:

- Được rồi. Cô nên về đi. Hôm khác, chúng ta sẽ tính tiếp. Cô nhớ lời ta nhé, không được thất hứa với ta đâu đấy.

Nói đoạn, hắn khẽ lướt ngón tay mình qua môi nàng, không đợi nàng kịp phản ứng thì đã nhanh chóng ôm lấy nàng, nhún chân một cái, dùng khinh công bay qua tường cao rồi đặt nàng xuống mỉm cười:

- Cô nhớ chăm sóc cành hạnh đỏ ta tặng cô nhé. Cô có thể học sổ sách với Long Hiểu Ất, không được ở sau lưng ta chơi trò “hạnh đỏ trở về” đâu đấy.

Câu nói buông lại, hắn đã bay ra ngoài tường, bỏ lại Long Tiểu Hoa đứng đó tay cầm cành hạnh đỏ sững người. Không muốn nàng quay về? Vậy sao chàng còn đưa hổ về rừng chứ? Tiếp theo nàng phải làm thế nào để đối diện với cuộc đời bi thảm của mình đây? Cái giá của niềm đam mê thật là quá lớn, quá đau khổ!

Bạch Phong Ninh bay qua tường, nhẹ nhành phủi bụi trên chiếc áo trắng của mình. Cơn gió hất phần tóc mái để lộ đôi mắt sáng màu xám, dưới ánh trăng càng lộ rõ màu trắng xám đặc biệt. Hắn đứng thẳng người in bóng lên bức tường Long phủ, hơi nhếch miệng nói với người đứng trong bóng tối:

- Vô Ưu? Sao thế? Có chuyện gì à?

- Thiếu chủ, kinh thành báo về. Đương kim Thánh thượng đổ bệnh.

- Hử? Bệnh ư? Tin tốt đấy! Sung sướng bao nhiêu năm cũng đến lúc đổ bệnh rồi.

- Nghe nói Thánh thượng vẫn chưa lập thái tử. Mấy vị hoàng tử đều rất nôn nóng.

- Vẫn luyến tiếc ngôi báu, sao ông ta có thể dễ dàng lập thái tử được chứ? Điều ta muốn chính là lòng tham của ông ta. Tốt nhất là đến khi ông ta về trời, ngôi vị thái tử vẫn bỏ trốn. Như vậy càng tiện cho ta phò trợ chủ mới lên ngôi. Động gươm động đao để cướp ngôi phiền phức lắm! Trò đánh đấm thật sự không hợp với ta. Chơi trò mờ ám hợp với ta hơn.

- Thiếu chủ không kế thừa gia nghiệp võ lâm minh chủ mà lại muốn dấn thân vào quan trường nhơ bẩn sao?

- Võ lâm minh chủ ư? Ngươi thấy có vị minh chủ nào võ công dở như ta không? Không phải ta đã nói vị trí đó để lại cho ngươi rồi sao? Thanh kiếm nhà họ Bạch này cũng là của ngươi. Ta không có hứng với chuyện giang hồ và muốn dấn thân vào quan trường cơ.

Nhưng thiếu chủ đã thi từ hương thí đến điện thí, mười bốn tuổi đã trúng cử nhân. Tại sao đến khi thi tiến sĩ lại cố ý để trượt ạ? - Thiếu chủ thi lần nào cũng đứng đầu bảng nhưng đến cửa cuối cùng đến kinh thành thi, mọi người ôm sách miệt mài học còn thiếu chủ thì lại phiêu du nơi kỹ viện. Khi mọi người viết bài thi thì thiếu chủ uống rượu, chơi đàn, cố ý để trượt. Đến quan chủ khảo nhìn thấy cũng lắc đầu thở dài. Suýt nữa ông đã tâu lên Đương kim Thánh thượng rằng thiếu chủ có tố chất làm quan.

- Vô Ưu, ngươi thấy Đương kim Hoàng thượng già này có được lòng người không?

- …

- Ta không phóng đại nhưng ta chẳng có hứng thú với kẻ chỉ biết hưởng thụ thái bình, quốc khố trống rỗng. Muốn tìm được chủ nhân tốt thì phải tự mình lựa chọn ta mới yên tâm.

- …

- Haizzz. Ta không nói sau này sẽ làm một tên tham quan cho hắn. Sao ngươi nhìn ta như vậy chứ?

- … - Sao tự nhiên cách suy nghĩ của thiếu chủ lại kỳ quái như vậy?

- Bàn cờ đã bày ra. Bước tiếp theo đi thế nào còn phải xem không biết cành hạnh đỏ có nghe lời ta không?

- Thiếu chủ, trước khi ra ngoài, phu nhân có dặn thuộc hạ chuyển lời với thiếu chủ.

- Hả? Mẹ ta có lời muốn nói với ta ư? Sao ngươi không nói sớm chứ?

- Phu nhân nói, phải đợi thiếu chủ muốn bắt nạt cô nương nào đó mới được nói.

- Bắt nạt ư? Ngươi cảm thấy ta đang bắt nạt ai đó sao?

- … - Dù sao cũng chẳng muốn đối xử tốt với người ta.

- Mẹ ta nói gì?

- Nếu thiếu chủ không muốn tương lai nhà họ Bạch bị tuyệt hậu thì hãy tránh xa những đóa hoa đã có chủ ra. - Hắn chỉ nhắc lại nguyên si lời của phu nhân mà thôi.

- … Ái chà! Có vẻ như mẹ ta đã đánh giá quá cao khả năng kiềm chế của ta rồi. Lẽ nào ta lại thực sự thất bại trước cành hạnh đỏ, rồi từ đó về sau giữ thân như ngọc, trong sạch cả đời?

- … Lời phu nhân nói thường rất đúng.

- Giữ mình thì không khó nhưng giữ cả đời thì ta không dám chắc. Ngươi yên tâm. Chưa biết chừng lại có ngày người ta ôm trẻ con chạy đến cổng nhà họ Bạch nhận tổ tông ấy chứ. - Người đẹp như ngọc khiến người ngây ngất, đây là điều hắn đã hiểu từ khi lên mười ba tuổi. Tuổi mười hai ngây thơ đã trôi qua, chắc chắn mẹ hắn đã quá lo lắng rồi.

- … Thiếu chủ có biết người ta nói gì sau lưng thiếu chủ không?

- Nói gì?

- Bên ngoài là vàng ngọc, bên trong là tội lỗi. - Nhìn thì tưởng trong sáng nhưng trong bụng lại toàn ý đồ xấu xa.

- Hả? Họ khen ta thế sao? Ha ha!

- … - Thiếu chủ thật là biết nhặt nhạnh những gì mình muốn nghe!

Tay cầm cành hạnh đỏ, đôi chân nhún nhảy, Long Tiểu Hoa đi về phía phòng của mình nhưng để đến đó phải đi qua căn phòng còn sáng đèn đó. Bốn bề yên tĩnh, gió lạnh thổi vào cổ nàng, khiến chiếc váy rách của nàng tung bay. Thực ra nàng đã lấy lòng tiểu nhân để đo lòng quân tử, hoài nghi mọi thứ xung quanh đều có vấn đề.

Với cá tính của bà mẹ kế biến thái của nàng, nàng cho rằng hắn sẽ ra lệnh cho người bắt nàng về, phạt bỏ đói mấy bữa, hoặc là sai gia đinh đứng bên tường đợi nàng tự chui đầu vào lưới. Sau đó, họ sẽ giải nàng về đại sảnh cho hắn tùy hứng hành hạ.

Dù thế nào nàng cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nhưng sao trước mắt nàng lại có vẻ bình an vô sự như thế? Nàng đi từ chỗ bờ tường đến cửa nhà lớn mà không hề có một bóng người, còn chưa bị rơi vào cạm bẫy nào cả. Lẽ nào Mẹ kế nhà nàng thay đổi tính tình rồi ư?

Nàng đang hoài nghi thì nghe có giọng nói từ trong sảnh vang ra.

- Hôm nay, Nội Hàm theo lệnh cha đến thăm Long phủ. Nội Hàm cứ nghĩ Tiểu Hoa và ông chủ Long sẽ cùng ra đón nhưng không ngờ cô ấy lại không muốn gặp tiểu nữ.

Là tiếng của Nội Hàm. Sao cô ta vẫn còn ở Long phủ chứ? Bạch mã hoàng tử đã thuộc về nàng. Trừ khi nàng đã nhầm mục tiêu của Nội Hàm. Biết đâu mục tiêu của cô ta lại là… Mẹ kế thì sao?

Nàng lập tức ép sát người vào cửa sổ. Tuy cửa lớn hé mở nhưng nàng nên chọn vị trí an toàn hơn.

Nàng thấy Mẹ kế không nói gì, chỉ nhìn ánh mắt oán thán của “Không Nội Hàm”, quan sát cô ta từ đầu đến chân khiến cô ta ngại ngần không dám ngẩng mặt lên, đôi môi đỏ hơi run run:

- Sao ông chủ Long lại nhìn Nội Hàm như vậy?

Long Hiểu Ất vẫn im lặng, im lặng đến mức khiến Long Tiểu Hoa đứng ngoài cửa sổ phải chau mày. Hứ! Thảo nào hắn không sai người giăng cạm bẫy để dạy dỗ nàng theo cách biến thái của mình. Hóa ra… lần trước họ đã thông đồng với nhau lôi nàng ra làm bia bắn tên để cha con cô ta hãm hại. Bây giờ nhìn người ta đến ngẩn cả ra kìa. Hắn đã là kẻ chẳng ra gì mà còn đem tiêu chuẩn cầm kỳ thi họa để đánh giá các cô gái. Vậy nàng việc gì phải cảm thấy xấu hổ về việc vượt tường àm trốn ở đây chứ? Họ đều là những kẻ cầm thú mà thôi.

Im lặng một lúc, Long Hiểu Ất bỗng lên tiếng. Hắn hỏi Lâm Nội Hàm đang ngồi trên ghế khiến Long Tiểu Hoa đứng ngoài cửa sổ hết sức kinh ngạc:

- Lâm tiểu thư, hồi nhỏ lệnh tôn đã dạy tiểu thư như thế nào?

Hả? Hắn nhìn người ta một lúc là để suy nghĩ xem người ta được nuôi dạy thế nào sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.