Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 27: Miệng thật lòng không thật ư? Ừm, hai người chơi mới vui!



Từ trước đến giờ, trong lòng Long Hiểu Ất luôn khắc sâu một điều khó hiểu. Hắn tự cảm thấy tận tình tận nghĩa, hết lòng tận tụy, những điều hắn dạy người khác tuyệt đối không thiếu, những điều hắn làm cho người khác tuyệt đối không ít. Tuy không phải vì tình cảm nhưng chắc chắn không thiếu được vì đạo lý. Nhưng tại sao người ta có thể dạy dỗ được những thiếu nữ dịu dàng, còn vào tay hắn lại trở thành một con khỉ thích nhảy nhót?

Bảo nàng vô học thì nàng lại đi học những thứ vớ vẩn.

Bảo nàng vô tài vô đức thì nàng gây nên những chuyện mà chẳng ai học được.

Bảo nàng nhát gan không hiểu biết thì nàng lại có thể vô sỉ tới mức không nhận lục thân.

Cầm kỳ thi họa thì không biết nhưng chuyện vụng trộm thì lại quá rành. Hắn thật không hiểP nổi. Lẽ nào học cầm kỳ thi họa lại khó hơn cả việc lén lút vụng trộm sao?

Lâm Nội Hàm nhẹ nhàng gật đầu, nhỏ nhẹ đáp:

- Từ nhỏ cha Nội Hàm đã mời thầy về dạy cầm kỳ thi họa. Nội Hàm phải học hành chăm chỉ từ sáng đến tối không nghỉ ngày nào.

Không nghỉ ngày nào ư? Vậy mà nàng học đàn một hôm, nghỉ đến ba hôm là thế nào chứ?

- Dù dây đàn có làm sưng đỏ ngón tay thì vẫn phải luyện cho đến khi mặt trời lặn.

Chiếc đàn hắn mua cho nàng được đặt trên bàn đá trong đình hóng mát. Thế mà nàng đánh loạn xạ, bắt Tiểu Đinh dẫn theo các nha đầu ra cổ vũ. Cuối cùng chiếc đàn rơi từ trên bàn xuống gẫy đôi, là thế nào chứ?

- Cờ tướng cách ngày phải học một buổi. Thầy dạy rất khắt khe, nếu đánh kém hơn hôm trước thì sẽ bị phạt quất vào lòng bàn tay.

Học đánh cờ ư? Hứ! Thực ra nàng đã lấy bìa da bọc cuốn sách dạy chơi cờ thay vào cuốn tiểu thuyết và cầm đọc trước mặt hắn. Hắn vốn không nên có bất kỳ hy vọng gì.

- Sách Nội Hàm đọc đều do cha và các sư phụ lựa chọn. Cha Nội Hàm dặn không được đọc những loại sách bán ngoài đường.

Những cuốn sách cha cô ta không cho xem lại là những cuốn sách yêu thích của ai đó. Nàng luôn có cách giấu những cuốn sách đó dưới gối, dưới tấm khăn trải giường. Lần cuối cùng hắn phát hiện ra nơi giấu những cuốn sách đó là ở đâu? Phải rồi. Đó là chiếc hòm nhỏ đựng yếm của nàng. Lật những chiếc yếm ra, phía dưới có một chỗ đủ để chứa mấy cuốn truyện gì đó: Nhi nữ tới chân trời, Cuộc sống của nhi nữ giang hồ...

Rõ ràng là nàng làm phản rồi.

Hắn đã dập tắt mọi hy vọng vào cuộc sống của nàng và nhìn nàng với ánh mắt coi thường.

- Cha của Lâm tiểP thư đã bỏ biết bao tâm huyết vì tiểu thư! - Hắn cũng bỏ ra không ít tâm huyết nhưng những gì thu được và bỏ ra không tương xứng. Chỉ có thể trách đối tượng được giáo dục không xứng mà thôi.

- Thực ra Nội Hàm luôn cảm thấy Tiểu Hoa nên cố gắng học tập hơn một chút. Nếu không thì làm sao xứng đáng với sự chăm sóc những năm qua của ông chủ Long chứ? - Lâm Nội Hàm ngẩng đầu nhìn Long Hiểu Ất đang nghĩ đến hồi ức không vui gì đó.

- … - Tuy câu nói này có phần chế giễu hắn đã dày công dạy dỗ bao nhiêu năm mà lại chỉ ra một kẻ “thứ phẩm”, nhưng hắn hoàn toàn không thể phản bác: - Đúng là thê tử của ta chẳng ra thể thống gì.

- Điều này cũng không trách ông chủ Long được. Tiểu nữ nghe nói hồi nhỏ Tiểu Hoa cũng đã từng học cầm kỳ thi họa. Có trách chỉ trách Long phu nhân quá cưng chiều cô ấy, không nỡ trừng phạt cô ấy, điều gì cũng thuận theo cô ấy thôi.

- … Lâm tiểu thư cảm thấy thê tử của ta hồi nhỏ được cưng chiều quá ư? - Long Hiểu Ất hơi giật mình, nhếch mép.

- Tiểu nữ cùng tuổi với Tiểu Hoa. Khi cô ấy bắt đầu học cầm kỳ thi họa, chắc ông chủ Long cũng đã đến Long phủ rồi. Lẽ nào ông chủ Long không cảm thấy Long phu nhân đối xử với Tiểu Hoa...

- Cô ấy chưa từng được cưng chiều. - Hằng ngày đều bị ép học làm sổ sách, dùng bàn tính nhưng đối với nghệ thuật cầm kỳ thi họa mà các cô nương nên học thì bà chưa từng có ý định dạy con gái mình. Người ép Long Tiểu Hoa học cầm kỳ thi họa, bồi dưỡng tố chất nữ nhi, chính là hắn...

- Long phu nhân không cưng chiều Tiểu Hoa ư? Vậy ai đã cưng chiều Tiểu Hoa đến mức không coi trời đất ra gì vậy?

- … - Là hắn.

Hắn dạy cũng dạy, trừng phạt cũng trừng phạt, đánh cũng đánh, nhưng suy nghĩ của nàng luôn thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn. Mấy lần nàng gây chuyện bị hắn lôi về định phạt cho một trận, nhưng chính vì khi đó hắn yếu lòng trước điệu bộ giả khóc của nàng, cũng vì khi đó hắn bị mê hoặc bởi nụ cười vô tư trên môi nàng, nên cuối cùng đành mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nếu như đây chính là sự “cưng chiều” trong truyền thuyết, vậy thì người cưng chiều vô duyên vô cớ đó chính là hắn.

- Tiểu Bính! - Hắn nhíu mày, nắm chặt tay đứng bên bàn trà, hướng ra ngoài gọi. Chỉ thấy Long Tiểu Bính lập tức xuất hiện. Hắn không đợi Tiểu Bính lên tiếng đã nói với Lâm Nội Hàm.

- Chuyện lỡ hẹn hôm nay, hôm khác Long mỗ sẽ đích thân đến nói chuyện với Lâm viên ngoại. - Quay đi, hắn nhìn Long Tiểu Bính dặn dò: - Tiểu Bính, sai người đưa Lâm tiểu thư về phủ. Bảo Đinh nha đầu đi xem xem nha đầu thối đó đã quay về phủ chưa? Nếu về rồi thì dẫn đến đây cho ta. Nếu vẫn chưa quay về thì sai người đắt chó ra ngoài lôi cô ta về. Dù thế nào cũng phải lôi cô ta về đây cho ta. - Cô ta đúng là được “thương yêu” quá rồi. Ngày càng vô độ, không biết hàm ơn, không biết giữ mình, không nên nhân từ với cô ta nữa. Chỉ cần cho cô ta một cơ hội sống sót thì cô ta sẽ lại tiếp tục lấn lướt.

- … Thưa đương gia, tiểu thư đã ra ngoài về rồi. Cô ấy đang ở bên cửa sổ lén nhìn đương gia và Lâm tiểu thư nói chuyện ạ.

Choang!

Tiếng chậu hoa vỡ ở phía cửa sổ Long Tiểu Hoa đứng vang lại.

- Hừ! Xem ra vẫn còn biết nhà mình ở đâu, chưa đến nỗi ham vui bên ngoài mà quên cả trời đất - Giọng Long Hiểu Ất phát ra từ cổ họng với vẻ lạnh lùng: - Tiểu Bính, ngươi tiễn Lâm tiểu thư về nhà trước đi. Còn người ở bên ngoài kia, sau khi vượt tường ra ngoài trở về, chắc cũng chưa mệt lắm, cô vào đây được không?

Xem ra tối nay, hắn nên tỉa bớt cành hạnh này rồi.

Long Tiểu Hoa cực kỳ căm ghét những kẻ mách lẻo, chọc gậy bánh xe. Dù cho là Tiểu Bính làm lộ tung tích của nàng, hay do Lâm Nội Hàm cố ý nhiều chuyện, thì rõ ràng, tiếp theo đây nàng cũng sẽ cực kỳ bi thảm. Lâm Nội Hàm đang làm gì vậy chứ? Còn dùng ánh mắt như thể mình bị thiệt thòi để nhìn nàng sao?

Liếc nhìn Lâm Nội Hàm đi theo Long Tiểu Bính về phía cổng lớn của Long phủ, nàng bỗng cảm thấy có một ánh nhìn vô cùng lạnh lẽo đang kích thẳng vào gáy mình. Quay lại nhìn, đó chẳng phải là ánh mắt ác độc của bà mẹ kế nhà nàng sao?

Nàng loạng choạng vội vàng bước vào phòng khách, phủi bụi trên người mình, giữ nụ cười vô tội và thân thiện với Long HiểP Ất.

- Có vui không? - Hắn hỏi rất thản nhiên, thản nhiên đến mức lần này nàng hoàn toàn không biết là hắn vui hay giận, càng không biết nên gật đầu nói “Đi chơi với Bạch mã hoàng tử rất vui”, hay là lắc đầu phủ nhận: “Làm gì có chuyện đó. Thực ra tôi bị bắt cóc ra ngoài. Huynh nhất định phải tin vào sự trong sạch của tôi”... Ồ! Tại sao lần này nàng lại không thể đưa ra câu trả lời vậy? Thường ngày, dù thế nào thì hắn vẫn cho nàng con đường sống cơ mà.

Hết rồi. Dường như nàng đã làm hắn nổi giận thật rồi. Lại còn bị “Không Nội Hàm” đổ thêm dầu vào lửa nữa chứ? Củi khô cháy đùng đùng. Cách duy nhất bây giờ chỉ có...

- Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi. Bây giờ tôi sẽ ra ngoài chịu phạt. Huynh không cần phải nhọc lòng. - Nàng giơ cao cành hạnh đỏ mà Bạch mã hoàng tử đã nhét vào tay mình, tự động đến bên tường đứng. Bạch mã hoàng tử quả nhiên đã nhìn trước được mọi việc, còn chuẩn bị cả dụng cụ xử phạt cho hắn.

Nàng đang định xoay người đi ra chỗ bức tường thì nghe giọng hắn từ phía sau vọng lại.

- Cô đến thời kỳ phát tình[1] rồi sao?

[1] Phát tình: Hiện tượng xảy ra ở động vật cái trong thời kỳ động sinh dục (do rụng trứng)

- Tôi gì cơ? - Nàng quay người lại, chỉ vào mình. Hắn nói nàng gì cơ? Thời kỳ phát tình ư? Ý hắn là nàng cũng giống như con ngựa Chạy suốt đêm của hắn sao?

- Nếu đã đến thời kỳ đó cũng tốt. Cô muốn thì ta sẽ thuận theo cô.

-Huynh muốn làm gì? - Nàng ôm hai tay trước ngực. Những lời kích động như vậy lại phát ra từ miệng bà mẹ kế của nàng ư? Thật không phải là nỗi kinh hoàng bình thường!

- Cô muốn vượt tường, quang minh chính đại, vâng lệnh cha mẹ, mai mối cưới gả đàng hoàng? Được thôi, ta sẽ chọn giúp cô.

- Xì! - Tại sao việc vượt tường lén lút hẹn hò không chỉ đòi hỏi trình độ cao mà còn phải quang minh chính đại thế? Chuyện mai mối thì nàng có thể hiểu được nhưng vâng mệnh cha mẹ là thế nào? Cha mẹ nàng đã mất từ lâu rồi mà. Trên đời này có ai coi chồng trước là cha mẹ đâu?

- Huynh huynh, chẳng phải huynh nói sẽ không cản tôi ra ngoài sao? Lần đánh cược đó, tôi đã thắng. Sao huynh có thể nói mà không giữ lời như vậy?

- Ta có cản trở gì cô đâu. Không phải ta đang định giúp cô sao? - Ánh mắt hắn có vẻ giễu cợt, hắn nhíu mày.

- Thế này mà gọi là giúp tôi à? Nếu huynh muốn giúp thì... - Hãy dạy nàng làm sổ sách và dùng bàn tính đi. Như vậy nàng có thể vui vẻ vượt tường ra ngoài rồi. Cuối cùng, nàng còn có thể cầm cành hạnh đỏ chuyển đến nhà họ Bạch. Mẹ kế giúp đứa con gái chồng tìm thấy hạnh phúc. Sao trông bức tranh đó đáng sợ quá vậy. Nàng không tin hắn lại có lòng tốt như vậy đâu.

- Cô tránh xa họ Bạch ra một chút cho ta.

- Tại sao? - Quả nhiên hắn muốn chia rẽ nàng và Bạch mã hoàng tử thân yêu mà.

- Vì ta muốn đánh bại hắn.

- ... - Đây là lý do dở hơi gì vậy? - Tại sao với huynh ấy lại không thể? Nếu tôi chỉ muốn huynh ấy thì sao?

- ... Chỉ muốn hắn ư? - Ánh mắt lạnh lùng quét qua, hắn hứ một tiếng, cô thật dám làm càn.

- Đúng vậy. Tôi chỉ muốn... - Tôi khó khăn lắm mới dám nói thẳng với huynh một lần, huynh hãy cho tôi toại nguyện đi.

- Ta không đồng ý. Ai cũng được. Chỉ có Bạch Phong Ninh thì ta không đồng ý. - Để cô toại nguyện ư? Đừng có mơ!

- ... - Cái gì là ai cũng được? Tôi đâu thể ai cũng lấy làm chồng chứ? - Lẽ nào tôi không có quyền lựa chọn? - Hiếm khi có cơ hội, tôi không muốn bỏ phí nó đâu.

- Ta sẽ chọn cho cô. Cô có gì không yên tâm chứ? - Muốn lựa chọn? Dựa vào khả năng của cô sao? Trước mặt ta mà cô còn dám nói thế? Mau vứt cành hạnh đỏ đó đi cho ta.

- ... Vì là huynh chọn nên tôi mới không yên tâm. - Híc! Huynh ép tôi như vậy, tôi sẽ suy sụp cho huynh xem.

- Người cô nhắc đến không được. Cô hãy suy nghĩ cho kỹ đi. - Suy sụp cho ta xem ư? Ta thích thấy cô suy sụp lắm.

- Biến thái... - Huynh đúng là đồ biến thái mà! Oa oa oa!

Lần này thì nàng nghĩ sao đã nói vậy.

- Hứ! - Hứ một tiếng.

Lần này, hắn cũng không “miệng thật lòng không thật” nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.