Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 3: Lần đầu gặp Tiểu Bạch



- Mau xem, mau xem này. Long tiểu thư đến rồi. Ái chà! Vẫn còn chưa thay bộ y phục tiểu nhị ra! - Coi huynh nói kìa. Cô ta ngoài bộ y phục của tiểu nhị thì còn có gì để mặc đâu. Cô tiểu thư khuê các này cũng thật đáng thương. Mẹ vừa mới qua đời, sản nghiệp của gia đình liền rơi vào tay con sói gian ác, một tay che cả bầu trời, ức lớn nạt bé. Mẹ cô ta vốn tưởng tìm được cho con gái một nơi nương tựa, nào ngờ lại đẩy con gái mình vào biển lửa. Nghe nói, ngày đầu tiên thành thân, còn chưa kịp động phòng thì cô ta đã bị bỏ rồi.

- Tôi thấy mẹ cô ta thật không tự lượng sức mình. Muốn ông chủ Long tướng mạo phi phàm, nhìn xa trông rộng để ý đến khuê nữ nhà mình ư? Nếu trước đây bà ấy tự kiềm chế được mong muốn của bản thân, thì biết đâu ông chủ Long đã bớt coi thường con gái bà ấy rồi.

- Nói cũng đúng. Chẳng phải vì không muốn phải chạm mặt với người vợ trước là cô ta mà mấy năm nay ông chủ Long không về sao. Nghe nói chỉ năm mới Tết đến ông ta mới về kiểm tra khách điếm, ở dăm ba ngày rồi lại đi ngay.

- Xem ra cuộc đời Long tiểu thư bị hủy hoại thật rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Ông chủ Long cũng không tồi, bộ y phục tiểu nhị trên người cô ta chẳng phải chính là kiểu y phục sinh động trên người búp bê sao.

- Kẻ vô đạo đức, hắn chỉ biết thuê các cô nương chưa chồng làm nha đầu phục vụ ở khách điếm, lôi kéo khách quan. Thật chẳng ra sao! Kẻ buôn bán đúng là kẻ buôn bán, ngoài tiền ra, trong đầu trống rỗng.

Càng nghe đầu càng căng lên, bốc hỏa. Cái gọi là thêm thắt đặt điều, ba cô sáu bà, lời nói ngon ngọt, miệng lưỡi thiên hạ là vậy. Từ ngày phải thành thân, bị hưu giữa lúc bái đường, mấy năm đã trôi qua, tại sao không ai có thể ngừng soi mói, thóc mách chuyện về nàng vậy? Đúng là nhàn cư vi bất thiện, nhàn quá hóa lắm chuyện, ăn no không còn việc gì lại cứ lôi chuyện của nàng ra để nói. Nhưng bao năm nay nàng chưa hề có động tĩnh gì. Dường như từ sau khi bị người ta làm hại, nàng đã thay đổi, đã bị ép phải vứt bỏ cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.

Ngẩng mặt hứng chịu những lời đàm tiếu, nàng sải bước bước vào bậu cửa khách điếm Đại Long Môn, phủi bụi đất trên y phục, nàng sợ chưởng quỹ nhìn thấy người mình còn dính cỏ đất. Dường như thế giới của nàng và tay chưởng quỹ quèn này hoàn toàn khác nhau. Cho dù người chồng trước đây của nàng vẫn là vị đại đương gia có bộ ria con kiến và gương mặt khôi ngô.

- 1227, cô lại đến muộn. Theo quy định của bản tiệm, cô bị trừ nửa canh giờ tiền công.

Nghe thấy chưa… 1227, tất cả là do chủ ý biến thái của tên Long Hiểu Ất biến thái đó. Nói gì thì cũng là tiện cho hắn quản lý. Tất cả những người làm thuê đều có mã số riêng. 1227… Mẹ ơi! Đó giống cái tên để gọi sao? Nàng đường đường là đại tiểu thư nhà họ Long, thế mà đến đây lại biến thành 1227.

Tức giận cũng không dám thốt ra lời, nắm tay giơ lên của nàng lại hạ xuống. Nàng đổi bộ mặt thân thiện tiến lại quầy.

- Bá bá ơi, thúc thúc ơi, đại ca ơi! Người ta vừa mới gặp một đám thổ phỉ đáng sợ ngoài thành, suýt nữa thì bị bọn chúng làm hại. Người ta phải chạy thục mạng mới…

- Tôi là 420, không phải là bá bá, thúc thúc hay đại ca gì của cô. Trong giờ làm việc không gọi mã số, trừ nửa canh giờ tiền công.

- …

- Y phục không sạch sẽ, chỉnh tề, trừ nửa canh giờ tiền công.

- …

- Làm dáng vô cớ, trừ nửa canh giờ tiền công.

- Này! Ai quy định làm dáng cũng bị trừ tiền công thế?

- Đại đương gia mới quy định mấy ngày trước.

- … - Chắc chắn là hắn cố ý. Không phải cái quy định dở hơi này rõ ràng là nhằm vào nàng sao?

Nàng đang âm thầm hỏi thăm tổ tông mười tám đời của hắn thì nghe thấy tiếng “rầm rầm” ở cầu thang gỗ. Chỉ thấy một nha đầu chạc tuổi mình đang thở dốc từ trên lầu chạy xuống. Mắt nha đầu đó sáng lên như trông thấy Quan Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, vội vàng nắm lấy tay nàng.

- 1227, cô đến rồi. Chưởng quỹ 420, chúng ta được cứu rồi.

- Sao thế? Tiểu… - Nàng vô cùng ngạc nhiên, thảng thốt định gọi tên nha đầu, nhưng cũng kịp bịt miệng mình lại. Trước mắt nàng như có muôn vàn ngôi sao bay vòng vòng. Nàng đứng trước nha đầu đó hỏi: - Cô… số mấy nhỉ? Tôi lại quên mất rồi.

- Tôi là 813!

- Ồ… 8… 8… 813… - Hu hu! Sao nàng lại lúng túng thế chứ? Tự nhiên lại tập báo mã số trước mắt mọi người. - Cô tìm tôi làm gì?

- Vị công tử trên lầu gọi một bàn đồ ăn, sơn hào hải vị, bào ngư tổ yến, vi cá tay gấu.

- Công tử đó để thừa và chúng ta có thể lấy ăn ư? - Mắt nàng sáng lên khi nghĩ đến đồ ăn thì bị chưởng quỹ giơ tay cốc cho một cái.

- Ăn cái đầu cô ấy. Chúng tôi đang lo công tử đó không có tiền, là kẻ ăn quỵt.

- Haizzz! Tại sao? Người ta gọi một bàn thức ăn thì chắc chắn là người giàu có, túi tiền rủng rỉnh rồi. Sao có thể là kẻ ăn quỵt được chứ?

- Tôi thấy cô vẫn chưa học thuộc những lời dạy của đại đương gia. Đại đương gia đã sớm nhắc nhở, những kẻ ăn quỵt luôn ăn mặc đàng hoàng, gọi một đống đồ ăn không bình thường, cơ hội hiếm có chắc chắn phải kêu các món ăn đắt tiền, mới lạ gì đó và kỵ nhất là mấy món ai cũng ăn được. Loại người ăn xong không chịu trả tiền, nhiều nhất thì chỉ bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Tên này gọi đồ ăn mà lại không ăn, muốn xưng bá xưng vương sao?

- … Có thể hắn tìm hiểu và cũng từng làm kẻ ăn quỵt nên rất sành sỏi chăng? - Nàng lườm chưởng quỹ, khịt mũi vẻ khinh bỉ, dõng dạc tuôn ra một tràng lý thuyết từ những kinh nghiệm thực tiễn: - Ông thuộc lời dạy của đại đương gia như vậy, sao còn cho kẻ trên lầu kia cơ hội?

- Bởi vì… vị khách đó đã ngồi ở đây từ sáng sớm, cứ nửa canh giờ lại gọi đồ ăn một lần, hơn nữa lại càng lúc càng gọi đồ đắt tiền nên chúng tôi mới biết. - Chưởng quỹ thở dài, định viết báo cáo cho đại đương gia. Bây giờ loại khách ăn quỵt này ngày càng nhiều, cần phải có kế sách mới ứng phó được.

- Thật đúng là kỳ phùng địch thủ. Vậy bây giờ phải làm thế nào? Muốn biết người đó có tiền hay không thì hai người lên hỏi xem. - Nàng đẩy tiểu nha đầu đứng bên cạnh đi.

- Người… người ta không tiện hỏi mà.

- Ngại ư? Điều này có gì phải ngại chứ?

- Cô đi thì khắc biết.

Tiểu nha đầu đỏ mặt, không nói gì nhiều mà đẩy nàng lên lầu. Nàng ngẩng đầu lên nhìn vị công tử mặc áo trắng dựa vào chiếc ghế tựa ở gian phòng giáp ban công, chân gác lên, một tay cầm chén rượu, một tay co nắm đấm, đầu hướng về phía cửa sổ nhìn cảnh đường phố. Mấy dải lụa đen buộc tóc bị gió thổi bay phất phơ trước mặt. Nghe có tiếng động ở cầu thang, người đó lạnh lùng quay lại.

Rầm!

- 1227, 813, sao hai cô lại chạy xuống đây? - Chưởng quỹ nhìn hai nha đầu ngã chổng tám vó lên trời.

- Tôi đẩy 1227 lên. Cô ấy lại đè tôi xuống. Híc! Đau… đau chết đi được! - Tiểu nha đầu vừa khóc vừa vội vàng đứng dậy nhìn nàng vẫn còn nằm xoài trên đất. - Bây giờ thì cô biết tại sao tôi ngại rồi chứ?

- … Rõ ràng là nàng chưa hết sốc khi nhìn thấy khuôn mặt đó, nằm trên đất nói: - Cô cũng thật nhẫn tâm. Cô biết ngại,chẳng lẽ tôi không biết? Cô bảo tôi đi xin người đó… bạc ư? Tôi không muốn. Tại sao lại là tôi chứ?

- Tất nhiên là cô rồi. Cô quên rồi sao? Trong khách điếm này ai là người duy nhất không bị quay cuồng trước vẻ đẹp của Long đại đương gia? Ai không bận tâm đến vẻ đẹp của Long đại đương gia? Chính xác là ai đã dạy chúng tôi nhìn đàn ông tuyệt đối không được xem tướng mạo bên ngoài? Giống như đương gia nhà chúng ta lòng dạ rắn độc, tính khí quái đản thì dù có đẹp trai hơn nữa cũng chỉ là bông hoa độc, đẹp nhưng không thể hái, hái thì sẽ chết cả nhà. Đó là câu của ai?

- … - Dường như những câu cảnh báo tâm huyết, đầy máu và nước mắt này chỉ có nàng mới có thể nói ra được. Đúng vậy. Tướng mạo của đàn ông là thứ không đáng tin. Ngay bản thân nàng đây cũng vì một lần lỡ chân mà phải oán hận cả đời. Nàng giống như bông tường vi đang ở trên tường lại phải chịu cảnh như kẻ hầu người hạ khi dẫn sói về nhà. Nếu hôm nay trên lầu lại xảy ra tai họa, hừ, tai họa này không do nàng đối phó thì ai sẽ đến giải quyết đây?

- Cô đã nghĩ thông suốt chưa? - Tiểu nha đầu nhìn nàng đứng dậy, thẳng người bước lên lầu. Nàng ngoái đầu lại nghiêm túc nhìn nha đầu, bĩu môi kiêu ngạo nói: - Tôi không xuống địa ngục thì ai xuống chứ?

- Cố lên! Tôi và chưởng quỹ 420 sẽ ở đây cổ vũ cho cô.

- … Đòi được tiền về, cô được tăng nửa canh giờ tiền công.

- Một canh giờ. - Nàng bỗng dừng bước, quay đầu lại nhấn giọng.

- Mặc cả, trừ nửa canh giờ tiền công.

- …

Thắt chặt dây lưng, đứng trên chiếu nghỉ tầng hai, nàng hít một hơi thật sâu. Đang định sải bước đến trước mặt người đó thì hắn chợt quay đầu lại, một tay chống vào cái cằm tuyệt đẹp nhìn nàng cười, mắt hơi nheo lại, không rõ hắn đang nhìn vào bộ phận nào trên người nàng. Hắn cười như hoa nở, nụ cười rạng rỡ.

Bước chân nàng bỗng thu ngắn lại thành bẽn lẽn. Nàng thẹn thùng đứng trước mặt hắn, nói:

- Tôi… Bạch công tử…

- Sao cô biết ta họ Bạch? - Giọng nói không hề lộ vẻ kinh ngạc, dịu dàng thốt ra từ đôi môi mỏng, bay đến bên tai nàng.

- Toàn thân mặc đồ màu trắng, không phải họ Bạch thì họ gì? Hi hi!

Hắn cúi đầu nhìn bộ y phục trắng như tuyết của mình mỉm cười:

- Cô nương rất tinh tường. Xem ra ta muốn giấu tên tuổi cũng thật là khó. Đây đúng là một trở ngại lớn. - Nói đoạn, hắn kéo lại cổ áo để lộ cái cổ tuyệt mỹ sau lượt cổ áo trắng muốt với tiếng thở nhẹ.

- Bạch công tử, cuối con phố này có một thợ may rất giỏi, tiền công cũng không nhiều. Công tử “trả xong tiền” rồi đến đó là có thể giấu kín tên tuổi. - Nàng nhấn mạnh mấy chữ quan trọng “trả xong tiền”, nở nụ cười người phục vụ tận tâm, nhưng ánh mắt lại mang vẻ lưu luyến với người có cái cổ trắng nõn đó.

Hắn nâng chén rượu lên, mắt như mang ý cười. Ánh mắt vô tình lộ rõ sắc xuân, nhếch mép nói: - Này, cô đã thành thân chưa?

- Sao vậy? Khách quan muốn làm mối cho tôi sao?

- Cô có đồng ý không?

- … - Nàng nheo mắt đánh giá nam nhân mỹ lệ trước mặt, môi hơi cong lên: - Nói thật đi, công tử không có tiền đúng không?

- Thiếu chủ nhà họ Bạch, hai mươi lăm tuổi, chưa có thê thiếp, tướng mạo đàng hoàng, tính tình ôn hòa, gia thế hiển hách, gia tài vô kể, ruộng vườn vạn mẫu, cô có hứng thú không? - Không hề trả lời mà lại đặt ra câu hỏi.

Đúng là những lời của chuyên gia mai mối, hắn dường như đã quá thuần thục với công việc này. Hắn chắp tay, chốt câu cuối cùng cực kỳ quan trọng. Những điều kiện mà hắn kể ra khiến nàng động lòng. Sao… sao hắn biết được nhược điểm của nàng chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.