Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 41: “Cha” về ư? Thôi chết rồi!



Lồm cồm bò dậy, y phục xộc xệch, đầu tóc rối bời, muốn giấu càng lộ, chưa đánh đã khai, ở đây không dâm loạn.

Long Tiểu Hoa quấn chặt dây lưng, váy quết dưới đất, kéo đi một vòng, vì đi giày trái nên nàng đã ngã nhào xuống đất. Nàng đã từng nghĩ tới trăm ngàn cách đón Long Hiểu Ất trở về. Có cảnh tượng nàng sẽ mở to mắt nhìn hắn từ trước mặt mình lạnh lùng lướt qua. Cũng có cảnh nàng làm như không có chuyện gì, vỗ vai hắn nói: “Ái chà! Đã lâu không gặp. Lần này chuẩn bị phải đợi bao lâu nữa đây.” Thậm chí nàng có thể học cả tiếng hứ lạnh lùng của các mỹ nhân trong sách, lãnh đạm nói: “Hứ! Huynh ra ngoài còn biết đường về sao?”…

Nhưng không hề có những cảnh tượng như vậy. Y phục xộc xệch, đầu thì nặng trịch, nàng lồm cồm bò dậy, giống như mộ kẻ gian trước mặt hắn, hạnh đỏ vượt tường, kẻ mang tội danh thiên cổ, chỉ có thể ôm lấy chân hắn mà nói: “Đương gia vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Nhưng mà vẫn may, ít nhất lần này nàng không hề ngã dưới chân hắn, vậy cũng coi như tiến bộ lắm rồi.

- Ái chà! Sao Long tiểu thư lại hành đại lễ với ta như vậy? Thật là ta không dám nhận.

Hả? Giọng người đàn ông của nhà nàng từ khi nào lại biến thành không mê hoặc, không khiêu khích, không bỡn cợt như vậy? Lại còn lễ độ gọi nàng là Long tiểu thư nữa?

Nàng chớp mắt, ngẩng đầu nhìn người trước mặt mình.

- Lâm viên ngoại?

Sao lại có kẻ như thế chứ? Ông ta đã mượn danh Mẹ kế bắt nàng tại trận ư? Còn hại nàng bò lồm cồm quỳ gối trước mặt ông ta? Muốn bán con gái đi chứ gì? Thật phiền phức! Con gái ông ta không thể giống như nàng, gả cho ai đó rồi đợi bạch mã hoàng tử sao?

Nàng bò trên mặt đất nhìn Tiểu Đinh đứng bên, tỏ vẻ hồ nghi với hoàn cảnh trước mặt, cô lắc đầu chỉ Giả quản gia đứng ngoài cửa sổ đang nhìn như không liên quan gì đến mình. Có tiếng thì thầm bên tai nàng:

- Giả quản gia nói cô nam quả nữ như củi khô bốc cháy, tẩu thúc loạn luân vô đức, em dành thời gian cho cô mặc đồ đã là tốt với cô lắm rồi.

- Thế nên, vốn không phải là kẻ chết tiệt đó quay về mà là một kẻ qua đường ư?

- Giả quản gia nói, như vậy mới có thể thử lòng cô. Sao, xấu hổ rồi hả?

- … - Dùng ánh mắt giết chết ông ta.

- Nhưng em cảm thấy Giả quản gia sai rồi. Với dáng vẻ của cô… - Cực kỳ dâm đãng! - hoàn toàn không biết hai chữ “Xấu hổ” viết thế nào.

- Long tiểu thư, mời đứng lên. Dù sao tiểu thư cũng đang là người giúp đỡ ta, sao ta có thể để tiểu thư bò trên mặt đất như vậy được? - Lâm viên ngoại vội vàng giơ tay ra đỡ.

Long Tiểu Hoa bĩu môi, lập tức đứng lên. Nàng vốn chẳng làm gì có lỗi với Lâm viên ngoại, bò trên mặt đất với dáng vẻ đáng thương để mong sự cảm thông của ai chứ?

- Long Hiểu Ất không có nhà. Khế ước của các người cũng do hắn ký. Có chuyện gì đừng đến tìm tôi. - Nàng lập tức xua tay chứng minh mình chẳng liên quan gì đến khế ước cả.

- Lần này, ta không đến tìm ông chủ Long, mà là đến tìm cô.

- Tìm tôi ư? Có phải trong khế ước nói hắn bán tôi, đợi hắn đi rồi thì đến nhận người phải không? Tôi không cần biết. Tôi không bán thân. Nhá!

- Vậy bán nghệ thì sao?

Lâm viên ngoại xua tay, đánh giá nàng, bộ dạng ám muội khiến nàng không thể không hiểu lầm. Nàng lập tức giơ hai tay che trước ngực, lùi lại. Lúc này, sao Bạch mã hoàng tử không xuất hiện để thể hiện màn anh hùng cứu mỹ nhân chứ? Đúng rồi… Đúng rồi. Hắn còn đang ngồi ở đầu giường của nàng giận dỗi. Thật đúng là không trông mong gì kẻ háo sắc.

- Ông muốn tôi đến quán trà của ông đọc dâm thư sao? - Nàng thật sự chỉ có cái này có thể coi là tài nghệ. Nếu ông ta không sợ quán trà của mình bị coi là nơi dâm loạn trước bàn dân thiên hạ, bị đóng cửa vì tội danh hủy hoại thuần phong mỹ tục, thì nàng hoàn toàn có thể vì bảo vệ bản thân mà hy sinh một chút hình tượng trong trắng của mình.

- Ta muốn mời Long tiểu thư đến quán trà diễn kịch.

-Diễn kịch ư? - Nàng cao giọng, tròn mắt nhìn Lâm viên ngoại: - Diễn vở kịch nào?

- Võ Tòng đánh hổ.

- Xì! - Vở kịch chỉ có hai người, nàng đương nhiên không cho rằng Lâm viên ngoại sẽ mời nàng diễn vai Võ Tòng trong vở đó.

- Ái chà! Cô không biết đấy thôi. Từ sau khi cô diễn vai đó, vở kịch được rất nhiều người yêu thích. Khách đến trà quán đều nói thiếu vai diễn của cô thì họ không đến nữa. Ta đã vất vả giải thích mấy hôm nay rồi, giờ chỉ có thể chạy đến đây cầu cứu cô thôi.

Hóa ra hổ cái cũng có thể được hoan nghênh như vậy. Nhưng hứng thú của đám khán quan đó sao có thể quan trọng hơn sở thích đọc dâm thư của nàng được chứ.

- Thật không ngờ cũng có người giống như ta, biết thưởng thức tài nghệ của đại tẩu. - Giọng nói phiêu diêu thoát tục, âm cuối lại đậm vẻ phong trần lướt theo Bạch Phong Ninh bước qua cửa tiền đình rồi truyền vào đại sảnh.

Long Tiểu Hoa quay đầu nhìn hắn đang rảo bước tới, y phục trên mình vẫn xộc xệch, mái tóc rối bời sau trận vận động trên giường vẫn buông xuống, ánh mắt như báo với thiên hạ rằng hắn vừa làm chuyện “vợ bạn không khách sáo, chăm sóc cả trên giường”. Tốt lắm! Xem ra hắn chẳng hề có ý định chùi mép sau khi ăn vụng.

- Bạch thiếu chủ, sao thiếu chủ lại… - Lại thế này? Lâm viên ngoại nuốt mấy chữ đó trong bụng. Rõ ràng ông ta biết “không nhìn những thứ vô lễ, không nghe những điều vô lễ”, chỉ là cũng may, ông ta còn chưa gả con gái mình cho kẻ bất lương này.

- Lâm viên ngoại, rất vui được gặp, rất vui được gặp. Bạch mỗ nhận sự ủy thác của Long huynh đến Long phủ thăm đại tẩu. Đang nói chuyện ở trong phòng thì nghe thông báo, chúng tôi cứ tưởng là Long huynh quay về, không ngờ lại là… - Bạch Phong Ninh liếc nhìn Giả quản gia đang cúi đầu: - Người của Long phủ thật thích diễn trò.

- Nói chuyện bình thường… - Vừa nói chyện vừa cởi đồ sao? Lại còn trùm chăn nói chuyện?

- Nghe nói Lâm viên ngoại muốn mời đại tẩu nhà tôi lên đài diễn ư? - Hắn cười ngờ vực.

Long Tiểu Hoa vừa đứng lên, đang chỉnh lại dây lưng. Không vội vã, hắn bước lại gần nàng hai bước rồi giữ khoảng cách phía sau nàng. Làm gì có chuyện đứng trước mặt khách chỉnh lại dây lưng chứ? Phóng khoáng cũng nên xem đối phương là ai.

- Ta có dự định như vậy. Chỉ sợ lần này ông chủ Long không có hứng cho Long tiểu thư xuất đầu lộ diện thì sao lại để đại tẩu đến làm ở khách điếm chứ? - Đó là sự thực. Nàng muốn đi đâu, làm gì, cũng chẳng liên quan gì đến ai đó. Cùng lắm thì hắn cũng chỉ là quản gia làm công của nàng mà thôi.

Nói xong, hắn quay đầu nhìn nàng nhưng thấy nàng không nhúc nhích gì. Bộ mặt đáng ghét rõ ràng là đang rất để ý nhưng lại làm như không có chuyện gì.

Tự nhiên hắn lại muốn ức hiếp nàng. Rõ ràng vẻ mặt nàng đã rất khó xử khi bị hắn ép lên giường, rõ ràng vừa nghe thấy nha đầu chạy đến báo ai đó quay về thì nàng liền lao ngay ra đón, còn lớn tiếng nói hắn là kẻ háo sắc nữa chứ.

- Đúng đúng. Bạch thiếu chủ đã nói như vậy, còn ý của Long tiểu thư thế nào?

- Tôi…

Nàng đang định lên tiếng trả lời. Nàng làm việc ở khách điếm có ăn có uống cũng tốt rồi. Việc gì phải vất vả chạy ra ngoài đóng vai hổ cho người ta đánh nữa. Nàng không cần.

- Long nhi muốn giày vò mình đến Hồng Kiều hội tiếp sao? - Bạch Phong Ninh hơi cúi xuống, thì thầm bên tai nàng: - Phàm là những chuyện để Long huynh thay mặt làm chủ, chẳng có chuyện gì tốt cả.

Ngụ ý của câu nói là: Dù muốn để người khác lo thay chuyện của mình thì cũng nên chừng mực thôi.

- … - Nàng ngẩng lên nhìn Bạch Phong Ninh và cảm thấy hơi sợ hắn giẫm phải trái tim nhỏ bé của mình. Trong đầu hiện lên cảnh tượng ai đó đứng trước mặt nàng nói: “Muội có thể hiểu chuyện hơn chút được không? Đừng có chuyện gì cũng ỷ lại vào người khác”. Nói thật là nàng vẫn chưa hết oán hận. Nàng vẫn giữ hình tượng ham ăn, cố chấp. Cuối cùng, nàng vẫn phải dựa vào người khác, chẳng hề động tay, nhưng không có nghĩa là người khác có thể làm gì với nàng cũng được.

Vì nàng không có tài cán gì nên hắn mới coi thường nàng, nên mới bắt nàng đi làm tiểu nhị cho mắt mặt. Vì ghét nàng ỷ lại nên hắn mới đưa nàng đến Hồng Kiều hội cho người ta chọn. Vì nàng ham ăn nên hắn mới dùng cách này để nàng hiểu được rằng một cô nương như vậy sẽ không ai cần.

Nàng hiểu rồi.

Chẳng phải là đừng ỷ lại vào người khác, phải độc lập sao? Kiếm được tiền cũng không khó như vậy. Chẳng qua vì nàng không chăm chỉ làm thôi. Chỉ cần nàng muốn thì sẽ làm được. Nhân vật nữ trong tiểu thuyết đều làm gì được mọi người yêu thích đấy thôi. Tự lập, điều này không phải chuyện gì quá khó. Nàng cũng có thể không cần dựa vào hắn để sống.

Phải thay đổi ngay từ hôm nay!

- Tôi sẽ đóng.

Đây là lần đầu tiên động cơ và ý chí của nàng mang tính chính nghĩa.

Nàng muốn chứng minh, nàng không phải là kẻ ỷ lại. Nàng có thể không cần hắn.

Bạch Phong Ninh không nói gì, chỉ nhìn nàng siết chặt nắm tay, mặt đầy quyết tâm. Nước cờ này không ở trong tính toán của hắn nhưng “vô tình cắm liễu”[1] lại khiến hắn đạt được chiến thắng.

[1] Trong câu “Cố tình trồng hoa, hoa không mọc. Vô tình cắm liễu, liễu xanh um”, để chỉ những sự việc ngẫu nhiên, những thành quả may - rủi không ngờ tới.

Hắn là kẻ ngốc! Đối phó với người như vậy phải dùng trái tim mới cầm chắc phần thắng. Cục diện lúc này, hắn buộc phải đi một bước tính một bước, chỉ hy vọng kẻ này có thể tự lập trước khi Long Hiểu Ất trở về cho Bạch Phong Ninh hắn thấy.

Long Hiểu Ất chống tay bên giá sách, nhíu mày, nhếch môi.

Hắn đang đấu tranh. Hắn nhìn vào tên cuốn sách với nội dung tuyệt đối mất trí đó mà đấu tranh.

Chỉ đến khi tiếng Tiểu Bính từ xa đến gần thì hắn mới xoay người trầm tĩnh hỏi:

- Tất cả đã xử lý xong chưa?

- Rồi ạ. Theo ý của đương gia đều bàn giao với các cửa tiệm rồi ạ. Đương gia thật sự không định ở lại thêm mấy ngày nữa chứ? Trước đây, chúng ta thường đi đến Tết mới về cơ mà.

- Ở phủ ta còn chuyện chưa làm xong, phải quay về thôi. - Hắn không nói nhiều, xoay người chuẩn bị đi. Đi được hai bước thì dừng lại, hắn quay đầu nhìn lên giá sách, thở dài, phẩy tay bảo Tiểu Bính: - Ngươi ra ngoài đợi trước đi.

- Hả? Vâng… - Tiểu Bính nghi ngờ nhìn vẻ khác lạ của đương gia nhưng ý của đương gia như vậy thì chỉ có thể làm mà không được hỏi gì, tuân theo ý của đương gia thôi. Hắn đành đi ra đợi ở bên ngoài.

Long Hiểu Ất xoay người, nhìn lên giá sách, ngón tay lướt qua mỗi cuốn sách, cuối cùng dừng lại ở cuốn sách mà hắn đã nhìn suốt mấy phút. Hắn rút cuốn đó ra, bước đến quầy, che tên sách lại nói với chủ tiệm:

- Phiền ông tính tiền.

- Có ngay.

Chủ tiệm khách sáo cầm cuốn sách lên tìm giá bán. Hắn đứng trước quầy chỉnh lại tay áo, nhìn mấy cô nương vừa bước vào tiệm sách, đi thẳng đến giá xếp dâm thư, cầm cuốn sách rồi liếc mắt nhìn hắn, hắn chau mày.

- Khách… khách quan! - Rõ ràng là ông chủ tiệm cũng bị hắn làm cho khiếp sợ.

- Tổng cộng là con số này. - Để giữ khoảng cách, chủ tiệm chỉ vào con số trên bàn tính nhưng những hạt trên bàn tính lại càng làm hắn thấy ghét hơn.

Hắn giơ tay đập lên bàn tính. Hắn vốn không muốn thấy những hạt tròn tròn trên đó. Hắn bỏ lại hai đĩnh bạc:

- Gói cuốn sách lại cho ta, gói kỹ vào, gói thật nhiều lớp ấy.

- Hả?

- Ta bảo ông gói thì cứ gói đi. Đừng nói nhiều.

- Vâng vâng vâng, khách quan. Số ngân lượng này đủ để mua cuốn có bút tích tác gia đấy. Loại sách này ở tiệm chúng tôi bán chạy lắm. Để tôi vào kho đổi cho khách quan cuốn khác. - Chủ tiệm tốt bụng giới thiệu, không đợi hắn ngăn lại đã xoay người đi vào kho lớn tiếng: - Con trai, lấy giúp cha cuốn Cha, người ta muốn của Tiểu Như Ý đã đề tên ấy.

- Xì!

Mấy tiếng xì xầm vang lên. Long Hiểu Ất cảm thấy hơi đau đầu. Bỗng nhiên có thêm mấy tiếng xì xầm khiến hắn bực tức nắm chặt tay.

- Hóa ra nam nhân đẹp như vậy cũng thích đọc loại sách này.

- Ra nói chuyện với người đó đi. Người đó cũng thích Tiểu Như Ý đấy.

- Lại còn thích tiếng gọi cha nữa chứ. Thế mà chúng ta không biết.

- Nếu có người cha đẹp như vậy thì tốt quá…

- Đúng đúng đúng!!!



- … Tránh xa ta ra một chút. - Đó là câu nói duy nhất hắn có thể phát ra.

Mấy phút sau, Long Tiểu Bính thấy mặt chủ nhân của mình hơi đỏ, chau mày, nhếch môi từ trong tiệm sách bước ra, tay cầm cuốn sách đã được gói nhiều lớp.

- Đương… đương gia… cuốn sách này không phải là… - Đương gia có hơi thái quá rồi không? Đương gia không thể đến mức mua loại sách đồi bại này cho tiểu thư được. Nghe chủ tiệm sách đọc tên cuốn sách đó, rõ ràng là làm mất thể diện của đương gia mình rồi mà. Không không không, đương gia tuyệt đối không thể vì tiểu thư mà như vậy được. Hắn cũng hiểu biết lắm chứ. Đương gia càng không thể mong tiểu thư thật sự học cách đối xử thế này thế kia với đương gia trong cuốn sách này được. Đương gia cũng không thể mua cho mình để theo nó mà làm này làm nọ với cô ấy. Đương gia chỉ tiện đường đi qua, tiện thể nhìn thấy cuốn sách nay, tiện thể mua về mà thôi. Vừa hay không mang gì về cho tiểu thư, vừa hay có cuốn sách này, vừa hay tiểu thư lại rất thích, thế là đương gia mang nó về, tiện thể làm quà, tiện thể ném cho cô ấy thôi.

- Mai chúng ta về phủ. - Long Hiểu Ất vẫn nhất quyết theo ý cũ.

- Vâng. Nhưng cuốn sách đó…

- Hôm nay hãy cho Bôn Tiêu ăn thật no. - Hắn sải bước hoàn toàn không để ý xem người phía sau có theo kịp hay không. Hắn chỉ muốn làm tan đi bực tức trong mình.

- Vâng ạ. Nhưng cuốn sách đó…

- Tăng lương năm lượng. - Hắn không quay đầu lại, chỉ giơ năm ngón tay, nói với Tiểu Bính ở phía sau.

- Dạ?

- Mua sự im lặng của ngươi.

- … - Vâng… thưa đương gia. Tiểu Bính hắn tuyệt đối sẽ không nói cho bất cứ người nào biết đương gia ra ngoài mua cho tiểu thư cuốn Cha, người ta muốn của Tiểu Như Ý… Đây chỉ là quà sinh nhật thôi sao? Không đúng. Mấy ngày nữa chẳng phải là đến sinh nhật đương gia à? Làm gì có người nào sinh nhật lại đi mua đồ tặng người khác chứ? Hắn rất muốn hỏi nhưng lại không muốn bớt đi lạng bạc nào. Muốn hỏi lại không muốn bớt tiền, muốn hỏi…

- Ở phủ có tin gì không? Khi ta không có nhà, hắn có đến làm loạn không? - Long Hiểu Ất bước chậm lại, quay đầu hỏi Tiểu Bính.

Tiểu Bính chỉ vào miệng mình. Bây giờ hắn đã bị bạc nhét đầy miệng, không tiện nói nữa.

- Bây giờ ngươi có thể mở miệng rồi. - Hắn lườm Tiểu Bính thở dài.

- Về nhà thôi. Mấy ngày trước tiểu thư đã ngoan ngoãn đến Hồng Kiều hội xem mặt. Sau đó đúng như đương gia dự đoán, không ai hỏi cả và bị đuổi về nhà.

- Sau đó thì sao? - Hắn hỏi tiếp.

- Thực ra thì cũng có người đồn rằng Bạch công tử đã đưa tiểu thư về.

- … Sau đó. - Hắn hừ lạnh một tiếng, không vui.

- Sau đó Lâm viên ngoại đến phủ hỏi thăm.

- Ông ta đến làm gì? - Hắn dừng bước.

- Nghe nói là mời tiểu thư đến biểu diễn ạ. Đương gia, cuối cùng tiểu thư cũng có tài nghệ khiến người khác khen ngợi. Đương gia…

- Về phủ. Tối nay lên đường.

- Hả?

Đương gia làm sao vậy? Điều này khiến người ta thật sự hài lòng. Cuối cùng, tiểu thư cũng có tài nghệ, có người yêu thích. Sao đương gia phải sự như thể bị người ta cướp mất tài sản quý báu vậy chứ? Lại còn vội vàng về nhà trước dự định nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.