Khách Điếm Đại Long Môn

Quyển 1 - Chương 44: Nói muội cần ta đi



Long Tiểu Hoa đã nhà đi đã một canh giờ ba khắc. Nàng không thể không thừa nhận rằng trên thế giới này, duy nhất chỉ có Long phủ là có thể gọi là nhà, người nhà duy nhất của nàng chính là Mẹ kế đã kéo nàng từ trên đài diễn xuống, thay nàng xử lý mọi chuyện và những người sống trong Long phủ. Rời xa nơi đó, nàng chẳng là gì cả, không phải tiểu thư, không phải cô gái đáng thương, chỉ là một kẻ mà đến cả cái tên Long Tiểu Hoa cũng chẳng ai muốn gọi.

Dường như số phận đã định nàng phải dựa vào người khác mới có thể sống được. Con đường đi làm cố định hằng ngày, chân nàng như con ngựa quen đường cũ hướng thẳng về nhà. Dường như ngoài con đường này, những con đường khác đều hoàn toàn xa lạ. Đúng là nàng chẳng có tài cán gì. Nàng ôm chiếc bàn tính đứng trước cổng Long phủ, quyết định sẽ đem tặng Long Hiểu Ất vào sáng ngày kia. Hiếm khi nàng mới có lòng như vậy. Hắn không nên lãng phí tình cảm của nàng.

Thế nên nàng bước qua cửa và nghe có một giọng nói lạ vang ra từ đại sảnh.

- Thánh chỉ đến. Quỳ xuống nghe thánh chỉ.

Thánh chỉ ư? Đó là thứ ở tít tắp xa xôi cơ mà. Sao nó lại chạy đến nhà nàng vậy?

Nàng hoài nghi nhíu mày, tay cầm bàn tính giấu phía sau, cẩm thận bước từng bước tới đại sảnh. Nàng chỉ thấy tất cả mọi người đều quỳ rạp dưới đất, chỉ có một người đàn ông thấp mặc áo xanh đang đứng. Trên đầu người đó đội mũ quan, tay cầm tờ thánh chỉ màu vàng, đang tuyên đọc. Hắn dừng lại nhìn về phía Long Hiểu Ất đang chần chừ, nói:

- Điện hạ, xin mời quỳ xuống nghe thánh chỉ. Thần phải tuyên đọc thánh chỉ rồi.

Một vị quan khác đang quỳ vội vàng đứng dậy nói mấy câu với người đọc thánh chỉ. Người đọc thánh chỉ lập tức hiểu ý, cười nói:

- Hoàng thượng có chỉ. Điện hạ có thể không cần quỳ nghe thánh chỉ cũng được.

Long Hiểu Ất liếc mắt nhìn vị quan đó không đáp lại, mặt không hề tỏ thái độ gì. Hắn vén áo dài ngồi lên ghế, với tay lên chén trà trên bàn nhưng không uống lấy một hớp.

Người tuyên đọc thánh chỉ không nói thêm câu nào mà mở thánh chỉ ra đọc lớn:

- Phụng thiên thừa vận. Hoàng đế chiếu viết. Thập cửu hoàng tử, mười năm trước, vì mắc tội làm thâm hụt quốc khố nên bị đuổi khỏi kinh thành. Trẫm rất buồn. Mười năm trừng phạt đã đủ. Nay cho phép Thập cửu hoàng tử hồi kinh về triều. Khâm thử. Tạ ân.

Thập cửu hoàng tử, mười năm trước, làm thâm hụt quốc khố, bị đuổi khỏi kinh thành, trừng phạt đã đủ, cho phép hồi kinh… Là chuyện linh tinh gì vậy? Thánh chỉ đó có thể báo nhầm. Hoàng đế già hồ đồ rồi sao? Nhà nàng tám đời bần nông, năm đời thương gia, thành phần thuần chất, làm gì có hoàng tử đến nhà chứ? Ông ta làm sao thế? Lại còn Thập cửu hoàng tử. Lão hoàng đế này sinh nhiều quá nên không nhớ rõ ai với ai nữa, nên mới cho rằng con trai mình đến nhà người khác…

Nàng nép vào một bên nhìn phản ứng của Long Hiểu Ất. Hắn vẫn chưa thay chiếc áo choàng đen đã ướt sũng. Bị cảm lạnh thì khổ. Tóc hắn không còn nhỏ nước nữa. Hắn vẫn ngồi trên chiếc ghế trong đại sảnh tiếp tục nhâm nhi trà, bất chấp các vị quan đang đứng phía sau bàn tán, mãi sai, mới lên tiếng hỏi:

- Người vẫn khỏe chứ?

- Điện hạ hỏi thăm Thánh thượng ư? Sức khỏe của Thánh thượng là phúc của muôn dân…

Nàng không nghe rõ những lời vị quan đó đáp, chỉ thấy thấy Long Hiểu Ất thừa nhận cái gì đó.

“Cô đã từng nghĩ đến thân thế của Long Hiểu Ất chưa? Cha mẹ hắn là nhân vật như thế nào?”, Bạch Phong Ninh đã từng hỏi nàng câu đó. Nàng lắc đầu không biết.

“Haizzz! 1227, thực ra cô có biết đương gia rất có uy thế không? Chẳng phải các vương tôn công tử ở kinh thành cũng đều có dáng vẻ như vậy sao?”, 813 không chỉ một lần nhắc nhở nàng về khí chất cao yuý của Long Hiểu Ất, chỉ cần tà ác thêm vài phần nữa thôi, vị trí nhân vật nam trong dâm thư chắc chắn sẽ thuộc về hắn.

Thế nhưng hiện tại, nàng hoàn toàn không muốn biết cha mẹ hắn là ai, cũng không cần quan tâm thân phận phi phàm của hắn có phù hợp với nhân vật nam trong tiểu thuyết không? Nàng chỉ cảm thấy khoảng trống trong lồng ngực mình ngày càng lớn. Hồi kinh về triều là ý gì? Nàng chưa từng nghĩ quá xa. Dưới sự chăm sóc của hắn, dường như nàng chỉ yên phận ở trong thành, có cơm ăn áo mặc, vui vẻ vô cùng. Kinh thành ở đâu? Cách đây bao xa? Sao hắn phải Fuay về nơi đó? Có phải từ nay về sau, hằng năm hắn sẽ không còn xuất hiện trước mặt nàng nữa không?

Nàng không hề biết rằng nói sai lại bị trừng phạt nhanh đến như vậy, báo ứng lại nghiêm trọng đến như vậy. Cho dù là phạt nàng nói sai, cũng không thể ứng nghiệm nhanh như thế chứ. Nàng hối hận rồi mà. Sao có thể trả thù nàng nhanh như vậy? Nàng không cố ý nói họ không có quan hệ gì, không thèm nghe lời hắn. Hắn đừng dùng ánh mắt chần chừ đó, ngồi đó mà không nói gì cả. Hắn lại đi nói chuyện với những người lạ. Họ nhận nhầm người rồi. Hắn không phải là Thập cửu hoàng tử nào cả. Hắn là Long Hiểu Ất, Long Hiểu Ất ghét bàn tính mà nàng đã nhặt được ở góc phố mười năm trước, là Long đại đương gia mà mẹ nàng nói có thể chăm sóc cho nàng, là “Mẹ kế” xấu xa đã bỏ nàng nhưng không cho nàng “hạnh đỏ vượt tường”.

Xem này, không phải là họ không có quan hệ gì. Họ có bao nhiêu thù hận cũ chưa giải quyết xong mà. Hắn không đi như vậy được. Sao có thể bỏ lại mình nàng chứ? Nàng thường nói vở kịch không có nhân vật nữ chính diễn thì không thể tiếp tục được nữa, nhưng nếu không có hắn thì nàng thật sự không có hào quang, không có ai cần, chẳng ai phát hiện ra nàng cả.

Không thể như vậy được. Hắn không thể đi cho dù là hoàng tử từ trên trời rơi xuống cũng không thể nói đi là đi. Đúng rồi. Hắn có khế ước bán thân. Khế ước bán thân của hắn ở đâu. Hắn đã ký vào khế ước bán thân. Giấy trắng mực đen, hắn không thể đi được. Cho dù là Hoàng đế thì cũng phải biết lý lẽ chứ. Con trai Hoàng đế đã bán thân cho nàng. Nàng không trả lại đấy, nói gì cũng không trả. Nàng không muốn một mình. Nàng muốn có người cùng nàng ăn cơm đón năm mới, có người kéo nàng đi khám đại phu khi nàng bị thương, có người uống rượu thay nàng trong các cuộc vui. Tại ban đầu Hoàng đế không cần hắn, đuổi hắn đi đấy chứ. Bây giờ nàng cần hắn, ông ta không thể hối hận mà đến cướp của nàng được.

Nàng nghĩ vậy liền quay về phòng mình. Cú vấp của nàng đã thu hút sự chú ý của mấy vị quan, tự nhiên cũng kéo theo sự chú ý của Long Hiểu Ất. Hắn không nói gì, chỉ là hiếm có lý do gì mà nàng sống chết bất chấp lịch sự, đẩy cửa chạy về phòng mình.

- Điện hạ, xin hỏi khi nào thì chúng ta có thể lên đường trở về kinh ạ? Thánh thượng đã khai ân, không trách tội người năm đó nữa.

- Tội ta năm đó ư? Là chuyện ta làm thâm hụt quốc shố ư? - Hắn ngẩng đầu nhìn vị quan không còn trẻ đó: - Hay là người còn dặn dò ông, đợi ta tạ ân?

- Thánh thượng… Thánh thượng có dặn, không nhắc đến chuyện cũ nữa, chỉ mong điện hạ sớm quay về kinh. Người rất nhớ điện hạ.

- Bây giờ người đã con cháu đề huề, đâu cần tới một đứa con trai bị đuổi khỏi hoàng thành như ta về tận hiếu. Ta cũng không biết dưới ta còn có bao nhiêu huynh đệ, nhưng nếu thiếu ta thì ít nhất trên ta vẫn còn có mười tám hoàng huynh. Lẽ nào Fuốc khố lại xảy ra chuyện gì nên mới vội vã triệu ta về gánh họa?

Vị quan đó bị những lời đại nghịch bất đạo của hắn làm cho sợ toát mồ hôi hột, rụt cổ lại. Một vị quan trẻ khác đứng ra nói:

- Điện hạ, tuy thần vào triều muộn nhưng cũng có nghe chuyện năm xưa. Nếu điện hạ còn để ý chuyện năm đó thánh thượng đã gả mẫu phi của người cho nước khác để đổi lấy lương thực thì thần cho rằng Thánh thượng là vì nghĩ cho lê dân, không nỡ thấy muôn dân đói khát. Cũng là vì mẫu phi của người xinh đẹp nổi tiếng khắp thiên hạ nên người của hoàng thất láng giềng mới để ý tới. Chúng nhân cơ hội này để ép Thánh thượng. Thánh thương cũng vô cùng đau lòng nhưng vì muôn dân nên đành phải kìm nén nỗi đau.

- Ngươi vào triều năm nào? - Long Hiểu Ất liếc nhìn hắn.

- Thưa điện hạ, thần vào triều năm thứ sáu ạ.

- Ngươi có biết mẫu phi của ta đổi được bao nhiêu thạch lương thực, bao nhiêu đấu vàng, bao nhiêu tơ lụa không?

- Đương nhiên là thần biết. Tổng cộng là mười vạn thạch lương thực…

- Ngươi có biết bà phải đổi tên thành gì để gả cho người ta không? - Hắn bỗng ngắt lời viên quan đó, nở nụ cười hàm ý không mang chút hơi ấm nào.

- Điều này…

- Bị bỏ trước, rồi lại gả đi. Ngươi cảm thấy nỗi đau đó thế nào?

- … Thánh thượng vì…

- Bảo vệ sự tôn nghiêm của hoàng đế. Ta hiểu. Ta chẳng lẽ không hiểu rõ lòng người hơn ngươi sao?

- Nếu không phải vì năm đó điện hạ còn trẻ chưa quản lý chặt được quốc khố thì cũng không đến mức đó.

Long Hiểu Ất không nói gì, chỉ nhìn vị quan này, rồi lại nhìn những người khác, không đáp lời vị quan đó. Bỗng hắn hỏi:

- Ngươi… tên là gì?

- Thần họ Dư, tên Trung Quân.

- Hử? Ngu Trung Quân[1] ư? Thảo nào ngươi lại trung quân ái quốc như vậy. – Hắn cười nhạo đứng lên, không nói gì với các vị quan, chỉ để họ chờ đợi, đợi câu trả lời của hắn.

[1] Chữ “Dư” và chữ “Ngu” có cùng âm đọc là “yú”. Long Hiểu Ất gọi Dư Trung Quân thành Ngu Trung Quân là có ý giễu cợt vị quan này trung thành với vua một cách mù quáng.

- Về hay không về?

Hắn biết không có chuyện hắn tự nhiên vô duyên vô cớ quay về bên người mà hắn từng gọi là phụ hoàng đó. Hắn sẽ không cam tâm tình nguyện quản lý quốc khố cho ông ta, sẽ không coi ông ta là phụ thân nữa. Nếu hắn về kinh thì nhất định chỉ có thể để đòi lại công bằng. Vì mẫu phi, vì chính mình mà đòi lại công bằng. Mười năm trước, khi hắn bị đuổi khỏi kinh thành, hắn đã nghĩ như thế. Không giờ nào khắc nào hắn không muốn quay về, không giờ nào khắc nào hắn không muốn báo thù. Hắn đến nơi này, chỉ vì ở gần biên giới, dễ dàng sang nước láng giềng nhưng dù hắn có đi thế nào cũng không thể gặp được mẫu phi đến một lần.

Hắn đã mất rất nhiều thời gian để Fuen rằng mình không còn là hoàng tử hô phong hoán vũ, mỗi bước đi hắn đều phải dựa vào sự cố gắng của chính mình. Mười sáu năm trong cung chỉ khiến hắn hiểu ra rằng hắn chẳng có gì ngoài niềm kiêu hãnh và khả năng sử dụng bàn tính. Thế nên hắn đã ký khế ước bán thân và gánh lấy một gánh nặng. Hắn đã từng nhìn gánh nặng này thở dài, chỉ hy vọng nàng nhanh chóng trưởng thành, lập gia thất. Thoát khỏi nàng, hắn có thể đi làm chuyện lớn của mình.

Nào ngờ người này hoàn toàn không hiểu nỗi khổ của hắn, còn làm ngược với ý hắn, gây thêm rắc rối cho hắn, giơ chân không cho hắn tiến lên phía trước nhưng lại khiến hắn không nỡ bỏ lại nàng. Hắn sợ khi hắn không có ở đây, không còn ai đón năm mới cùng nàng, không còn ai ăn món mỳ mà nàng nấu, sợ khi hắn không có ở đây thì nàng sẽ đắm chìm trong đống tiểu thuyết vớ vẩn, không tìm được phu quân tốt, không ai cần đến, phần đời còn lại là một kẻ cô độc đáng thương. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mười năm đã trôi qua, hắn cam tâm tình nguyện để nàng dựa dẫm vào mình, cho dù bản thân hắn không là gì cả.

Hắn hết lần này đến lần khác thuyết phục mình rằng, chỉ vì bản khế ước bán thân đó, chưa hết giao ước nên hắn không thể đi, hắn đành phải ở bên nàng. Để nàng dựa dẫm cũng tốt, để nàng làm nũng cũng tốt, cùng hắn làm việc cũng tốt, chỉ là hắn dần dần kéo dài thời gian mỗi lần xa nàng hơn, để sau này hắn ra đi nàng sẽ không cảm thấy có quá nhiều thay đổi. Tốt nhất là coi như chưa từng có hắn, tiếp tục sống những ngày tháng vô tư lự của nàng.

Nhưng nghĩ đến việc nếu không có hắn, bản thân nàng vẫn có thể sống vui vẻ, thoải mái, tự do thì hắn lại thấy không cam lòng. Thời gian mười năm hắn dành cho nàng, sao nàng có thể thật sự coi như không có hắn chứ? Hắn ghét việc nàng không cần đến hắn, không nhớ đến hắn, coi thường hắn. Thế nên dù bận, hắn cũng phải vội vã về nhà đón năm mới, cho dù nàng không hề mong hắn quay về. Hắn cũng kiên trì dùng quy định kỳ lạ để nói với nàng rằng hắn không đi cách nàng quá xa. Nàng muốn làm loạn thì cũng phải xem sắc mặt của hắn. Nàng càng bị coi thường thì hắn càng phải mang về cho nàng thứ gì đó. Dù bị nàng cố ý vứt đi cũng tốt, dù nàng chẳng buồn nhìn đến nó cũng tốt, dù cuốn tiểu thuyết có bị nàng giẫm lên đá ra ngoài mưa cũng tốt.

Hồi triều hay không?

Hắn không thể đưa ra đáp án cho câu hỏi này. Hắn chỉ có thể để người khác thay hắn trả lời.

Nếu nàng giữ hắn lại thì hắn sẽ đi chậm lại, hắn không có lòng dạ nào, chỉ muốn ở lại bên nàng. Hắn không có lòng dạ nàng, tất cả chỉ mong nàng giữ hắn lại. Hắn không có lòng dạ nàng, chỉ mong đoạn đường cuối cùng được ở bên nàng, chuẩn bị mọi thứ trước khi hắn ra đi. Hắn sợ hắn phải đi. Bước chân hắn chậm lại, hắn không cam lòng có phải vì biết sẽ có một ngày bị nàng giày vò đến chết không?

Hắn đứng trước cửa phòng nàng, không nói gì, nhếch môi, mãi sau mới lên tiến:

- Đồ ngốc, ta cho muội một cơ hội nữa. Nếu muội nói không cần ta thì ta sẽ thật sự nổi giận cho muội xem. Biết không hả?

Nhưng tiếng mưa quá to, át đi tiếng nói nhỏ nhẹ của hắn, khiến giọng hắn lạc vào hư không, không thể vượt qua cánh cửa vào trong phòng được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.