Khách Quan, Không Thể Được

Chương 6




Hồ Nhất Hạ tỏ vẻ như ăn phải con ruồi, trừng mắt, miệng mở rộng, thân thể theo bản năng ngửa ra sau, vì để cách anh mấy cm, eo cơ hồ sắp gãy.

Trước tình cảnh này, Chiêm Diệc Dương chỉ hơi nhíu mi tâm.

Anh không vui thì biểu hiện ra rất rõ, Hồ Nhất Hạ cũng chưa hiểu atại sao mình lại đột nhiên cảm thấy đuối lý, tay chân đã đi trước một bước, xử lý tóc, giật nhẹ cổ áo, thuận thuận mép váy, một cái chớp ắt, đã sửa sang lại vẻ mặt, khôi phục đoan chánh.

Mình vội vàng đến mức sắp đứt hơi, ngẩng đầu nhìn anh, lại vẫn là biểu tình không mặn không lạt. Hồ Nhất Hạ lại lặng yên ca thán khí thế của người khác quá mạnh, lại cúi đầu xuôi tay, tiếp tục giữ vững vẻ cung kính.

Lại liếc trộm một cái, rõ ràng là tên biến thái, lại bày ra bộ dáng hoàn toàn không quen biết với cô. Tình huống thế nào?

Hồ Nhất Hạ lờ mờ phát giác ra, sau một tiếng "Ôi mẹ nó", cũng không dám ra tiếng.

Anh ngược lại vẫn tự nhiên như thường, nói: "Hồ tiểu thư, mời ngồi."

Tất cả diễn biến thế nào mà dẫn tới tình trạng bây giờ? Cô chưa kịp phản ứng, đã hồ đồ lờ mờ vào ngồi. Vấn đề thông lệ của phó tổng hết ức công thức hóa, đối với Hồ Nhất Hạ mà nói, trình độ hành hạ có thể so với khốc hình.

Phía bên kia, anh thật chuẩn bị tiến hành phỏng vấn đến cùng: "Hồ iểu thư có hoạch định cụ thể gì đối với kiếp sống nghề nghiệp tương ai của mình?"

Cô xoay chuyển con ngươi, không trả lời được.

"Có thể nói về kinh nghiệm cô đạt được khi ở bộ tiêu thụ 9 trước bkia không."

Cô nhìn loạn chung quanh, không trả lời được.

"Vậy có thể giới thiệu sơ lược công iệc của cô trước khi vào Ngải hế Thụy?"

Cô trực tiếp tầm mắt.

Hồ Nhất Hạ có thể mạnh mẽ xuyên qua mấy vòng phỏng vấn trước, hoàn toàn nghỉ cơm.

Nghe Phó tổng thở dài, Hồ Nhất Hạ buồn bực vùi đầu, tự hiên bỏ lỡ nụ cười bí ẩn ở khóe miệng anh.

Theo một phần chợp đồng được đẩy đến trước mặt Hồ Nhất Hạ, thanh âm sóng nước chẳng xao kia vang lên lần nữa: "Hồ tiểu thưnên biết, quần thể khách hàng cao cấp của Ngải Thế Thụy chủ yếu tập trung ở Đức Nhật Mỹ, phiên dịch phần hợp đồng này thành ba loại ngôn ngữ đó."

Hồ Nhất Hạ bvốn không ngờ, nếu như bộ tiêu thụ ở lầu âm là địa ngục, như vậy, xin đá cô về địa ngục đi, đang tự oán tự trách, trướcmắt đột nhiên thoáng một cái, anh vốn đang ngồi ở đối diện, chẳng biết lúc nào đã đi tới bên cạnh cô.

Không chỉ có như thế, anh lại trực tiếp ngồi lên mặt bàn, dáng người tùy ý, cách cô không tới nửa thước.

Anh cúi người về phía cô.

Hồ Nhất Hạ vội vàng lại cúi đầu.

Chiêm Diệc Dương cứ khoanh tay trước ngực, tiến tới bên tai cô: "Điếc?"

Giọng nói trầm nhẹ của anh giống như sấm sét, lỗ tai Hồ Nhất Hạ bị nổ cơ hồ muốn điếc. Hồ Nhất Hạ nuốt nước miếng một cái, vội vàng cầm hợp đồng lên đứng ở một bên, bô bô phiên dịch một hồi.

Lúc này anh mới fhơi hài lòng, lại vẫn không tha cô, tầm mắt thủy chung dính vào trên mặt Hồ Nhất Hạ, mắt cũng không nháy: "Tiếng Đức và tiếng Anh miễn cưỡng vượt qua kiểm tra. Tiếng Nhật thì sao?"

"Tiếng Nhật?" giọng nói của Hồ Nhất Hạ không chịu khống chế, nói xong lắp ba lắp bắp, "Có thể ứng phó giao tế hằng ngày, từ ngữchuyên nghiệp. . Vẫn còn đang học tập."

"Vậy thì nói vài lời hằng ngày dùng."

Đối mặt người đàn ông này, Hồ Nhất Hạ không bị gió thổi cũng xốc xếch, nếu không sao lại cảm thấy trong giọng nói bình tĩnh của anh rõ ràng mang theo dụ dỗ? Cô quyết định bất cứ giá nào, dựa vào bản năng, bật thốt lên: "Nhã, nhã, nhã diệt điệp." (Nhã diệt điệp tiếng Nhật làYAMATEH, có nghĩa "không muốn đâu")

****

Một thù trả một thù, hôm nay đến phiên Chiêm Diệc Dương có biểu tình ăn phải con ruồi.

Một màn đặc sắc như thế, Hồ Nhất Hạ lại đành bỏ qua, chỉ đổ thừa giờ phút này đầu óc của cô chỉ có một bộ phận ở lại hiện trường, một phần khác thủy chung bị một công thức chiếm đầy: Nam BT (biến thái) = Phó tổng? Tên trộm quần áo = Phó tổng?

Một phần cuối cùng, đang thành kính cầu nguyện: Thượng Đế, cứu con!

Thấy người phụ nữ này vẫn còn như đi vào cõi thần tiên, Chiêm Diệc Dương gõ gõ tay lên mặt bàn, ý bảo cô hồi hồn.

Lúc này Hồ Nhất Hạ mới cảnh tỉnh, vừa nhấc mắt, liền fnhìn thấy anh mím chặt môi mỏng, khiến người không đoán ra anh đang nín giận, hay nín cười.

Nhưng Hồ Nhất Hạ đâu còn dư dung lượng não để tìm hiểu tâm tình phức tạp đước bề ngoài lạnh nhạt của anh?

"Hồ tiểu thư, chờ phòng nhân sự thông báo." Thanh âm của banh, không có sóng lan, không phập phồng, bình tĩnh đến làm người ta giận sôi.

Hồ Nhất Hạ không muốn dừng lại nhiều nửa giây, nghe vậy lập tức xoay người, chịu đựng dục vọng chạy như bay ra, đè nén bước chân rời đi.

Phút chốc vươn tay tới tay nắm cửa, trong lòng Hồ Nhất Hạ mới có chút cảm giác an toàn, không ngờ đang lúc dấy thì, giọng nam sau lưng giương lên: "Đợi chút."

Hồ Nhất Hạ nhất thời khóc không ra nước mắt, trong lòng củng cố hồi lâu, mới treo lên khuôn mặt tươi cười cứng ngắc, vô cùng không tình nguyện quay đầu lại. Anh vẫn là tư thái thích ý vô cùng, cơ hồ có chút lười biếng, nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô.

"Một vấn đề cuối cùng ——"

Hồ Nhất Hạ bình sinh ghét nhất là kiểu nói nửa câu, muốn nói lại thôi, lần này anh đã đủ khiến cho cô sống không bằng chết, không ngờ anh dừng một chút, tiếp tục nói: "Chuẩn bị lúc nào lấy lại đồ lót của em?"

****

! ! !

Hồ Nhất Hạ hoàn toàn khiếp sợ, lại hoàn toàn buồn bực.

Thật đoán không ra ý định của anh, sao không tiếp tục giả vờ như không biết cô?

Ngắn ngủn mấy giây, trong lòng Hồ Nhất Hạ đã suy nghĩ vô số chuyện có thể xảy ra kế tiếp, nện bước kiêu ngạo đi ngược lại, phóng khoáng cho anh một cái tát? Hoặc là, trực tiếp quay đầu lại ném một ánh mắt quyến rũ nói cho anh biết: a yêu thì ra Phó tổng ngài có sở thích khác thường? Những y phục kia ngài giữ lại tự mặc đi, tôi sẽ giữ bí mật cho ngài!

Nếu như cô thật có thể mở mày mở mặt như vậy. Hồ Nhất Hạ đang tự đắc chí vì lấn hiếp người, nhưng suy đi nghĩ lại về đối thủ hôm nay cô đối mặt, lập tức toàn bộ khí thế tiêu tán.

Đối mặt cường quyền, có thể nào không cúi đầu?

Hồ Nhất Hạ chỉ tự trách chỉ số không có tiền đồ của mình luôn luôn cao hơn, lúc này, thật buồn bực, làm bộ như không nghe thấy, vội vàng mở cửa, chạy trốn ra.

Chạy quá nhanh, lại bỏ qua nụ cười ý vị sâu xa của người khác lần nữa.

****

Hồ Nhất Hạ trở lại bộ 9, đồng nghiệp đều lên trận, so với nghênh đón anh hùng khải hoàn chỉ có hơn chứ không kém, ngay cả đám phụ nữ hướng về phía hoa hoa công tử, và những tiểu tử không có pháp nhãn cũng tới tham gia náo nhiệt: "Một người đắc đạo, đến clúc đó chớ quên chúng ta."

Hồ Nhất Hạ vẻ ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, nhìn nhìn các vị đang ngồi: "Em đột nhiên phát hiện bộ 9 quá ấm áp quá có nhân tình.

Trái lo phải nghĩ, vẫn nghĩ không ra lời tán dương nào, vì vậy Hồ Nhất Hạ dừng lại, tiến vào chánh đề: "Em đột nhiên không muốn rời các vị. Tôi quyết định, dùng tấm lòng hết sức chân thành, trọng chỉnh bộ 9 của chúng ta."

Lời này vừa nói ra, trong chớp mắt, toàn bộ các đồng nghiệp tán loạn như chim như thú, quanh mình Hồ Nhất Hạ lập tức trống không.

Hồ Nhất Hạ không cam lòng, vẻ mặt lấy lòng chuyển sang bên kia:"Mắt kiếng gia, ngài là thủ lĩnh của chúng ta, Ngài nói đúng không?"

Mắt kiếng gia đỡ đỡ mắt kiếng, "Tiểu Hồ Ly, đừng cất nhắc tôi như vậy, tôi chỉ là nhân viên trung tầng. Chuyện nhỏ không cần tôi trông nom, chuyện lớn không tới lượt tôi trông nom, chuyện thường tôi càng không thể nào trông nom, chuyện khẩn cấp để lại cho chuyên gia đi trông nom."

"Như vậy đi làm còn có ý nghĩa gì?" sự không cam lòng của Hồ Nhất Hạ hiện đầy khóe mắt.

"Ý nghĩa? Chờ phát tiền lương có tính ý nghĩa hay không?" Mắt kiếng gia dứt lời, đắm chìm vào trong tờ báo lần nữa, khôi phục bộ dáng người lạ chớ tới gần.

Nữ QQ cũng khuyên cô: "Tiểu Hồ Ly em an phận đi, nếu như em thật có thể làm lên trợ lý, ngàn vạn đừng kích động vậy, để sống trong công ty cũng cần triết lý, có chuyện mau tránh, không chuyện ngồi yên, vô kinh vô hiểm, lại đến năm giờ. Chị là người từng trải, những thứ này đều là kinh nghiệm sống sờ sờ máu dầm dề."

Cô làm sao không muốn vô kinh vô hiểm, lại đến năm giờ? Mấu chố là có người nói rõ muốn hành hạ cô, sao lại không có ai hiểu được? Hiểu được điều này, cả người Hồ Nhất Hạ nhất thời mất sức.

Thật may là cô còn có lực lượng dự bị —— Lãnh Tĩnh đồng chí.

Lúc này vừa đến năm giờ, Hồ Nhất Hạ lần đầu tiên là người thứ nhất lao ra phòng làm việc .

Hồ Nhất Hạ nhớ Lãnh Tĩnh sốt ruột, trong đầu muốn trực tiếp lái xe đến công ty cô tìm kiếm trợ giúp. Trong lúc chạy trốn bất kể hình tượng bất kể khí chất, Hồ Nhất Hạ cũng rốt cuộc tìm được đầu sỏ gây nên vận xui của mình trong thời gian này.

Sáng nay cô vì chức trợ lý phó tổng kích động lòng người này, còn len lén lái chiếc xe sản xuất có giới hạn của Lãnh Tĩnh đến công ty, nhưng cai ngờ cô nghĩ được mở đầu, lại không ngờ được kết cục, còn bi tình hơn so với Tử Hà tiên tử[1] thê thảm tới chết.

Thang máy từ lầu âm đi thông đến bãi đỗ xe hư nửa năm không người nào sửa, cầu thang thì bị mấy bà dọn vệ sinh ở bên cạnh chiếm làm kho hàng tạm thời, không cách nào đi qua, Hồ Nhất Hạ chỉ cảm thấy chỉ số bi tình của mình càng lúc càng cao.

Một đường cắn răng chạy như bay lên lầu một đi thang máy, lúc này rốt cuộc không có xui xẻo, thang máy rất nhanh đã đến.

"Đinh" một tiếng, cửa mở ra, ánh mắt quét vào thang máy, bên trong không có mấy người, cũng không có người muốn ra khỏi thang máy, Hồ Nhất Hạ bớt đi thời gian chờ đợi, bcảm thấy hơi vui mừng, côm túi của mình, trực tiếp vọt vào bên trong.

Một khắc cửa thang máy khép lại, Hồ Nhất Hạ rốt cuộc có thể thở phào một cái.

Nhưng vẫn chưa thở ra, Hồ Nhất Hạ liền cảm thấy không thích hợp. Trong thang máy, quá yên tĩnh; mà cô ở trong sự an tĩnh này, giác quan thần kinh cực kỳ nhạy cảm, nhất là thần kinh ở phần lưng.

Thật giống như bị sinh vật nguy hiểm nào đó để mắt tới, lưng Hồ Nhất Hạ dâng lên trận trận lạnh lẽo.

Ôm lòng cảnh giác nào đó không biết tên, cô chậm rãi quay đầu lại.

Sau lưng có hai người. Người bên trái. . . . Không biết, bên phải. Lúc này Hồ Nhất Hạ mới ý thức được, thang máy an tĩnh cũng không phải là chuyện may mắn gì.

Thời gian cao điểm lúc tan ca, thang máy này lại không có chật ních người? Càng rộng rãi như thế? Chỉ vì, đây là thang máy cao cấp.

Mà hiện nay, vị bên tay phải Hồ Nhất Hạ, không phải Chiêm Diệc Dương thì là ai?

****

Có người thứ ba ở đây, nam BT khôi phục giọng điệu trong trẻo lạnh lùng lúc mới vừa phỏng vấn sáng nay, nhưng Hồ Nhất Hạ vẫn cảm thấy cả người đều đang đổ mồ hôi, trong khoảng thời gian ngắn, giống như đi một vòng trong địa ngục.

Cho đến nhìn thấy Lãnh Tĩnh, sức lực của Hồ Nhất Hạ vẫn chưa trở lại bình thường. Lần đầu Lãnh Tĩnh thấy cô như vậy, ngoài kinh ngạc còn ngoan ngoãn nghe cô kể chuyện xưa.

Nguyên nhân hậu quả, chi tiết tỉ mỉ, trình bày một lượt, Hồ Nhất Hạ nói xong, trì hoãn mới hỏi: "Cậu, giúp mình phân tích, đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì."

Lãnh Tĩnh trịnh trọng vỗ vỗ vai Hồ Nhất Hạ, vô cùng đồng tình: "Rất rõ ràng ——"

Thói quen nói nửa câu giữ nửa câu của cô quả thật giống một người đàn ông nào đó như đúc, Hồ Nhất Hạ chịu đựng không xù lông, nghe Lãnh Tĩnh bổ sung:

“Anh ta muốn cua cậu."

! ! !

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Tử Hà tiên tử: là 1 nhân vật trong bộ phim Đại Thoại Tây Du được sản xuất cuối thế kỷ 20. Tử Hà tiên tử nguyên là bấc đèn của Như Lai phật tổ, bởi vì nàng chỉ muốn làm uyên ương không làm tiên, nên lén lút xuống phàm trần bất chấp tất cả tìm kiếm tình yêu, tự nói ai có thể rút ra bảo kiếm trong tay nàng thì chính là lang quân như ý của nàng. Sau đó, tuy tìm được lang quân nhưng đường tình trắc trở, cuối cùng bị Ngưu Ma Vương giết trong hỗn chiến