Khải Hoàn Ca

Quyển 2 - Chương 22



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bạch ưng lượn một vòng trên bầu trời quân doanh, sau đó bay vút về phía sân huấn luyện, hót một tiếng báo hiệu rồi nhẹ nhàng xà xuống đậu lên cánh tay Mặc Kì Túc. Hắn theo thói quen bắt lấy ống kim loại buộc một bên chân chim ưng, nhưng chưa kịp mở thư ra, bỗng chốc ngẩn người, nắm chặt ống đồng, giao việc lại cho thủ hạ đi bên cạnh, lên ngựa lao về phía lều chủ soái, đặt lệnh giới nghiêm.

Một người một chim bên trong lều lớn, có tiếng Mặc Kì Túc thì thào lẩm bẩm, lại có tiếng ưng gáy gri gri gấp gáp hỗn loạn, toàn bộ thân binh bao vây xung quanh lều, nghiêm túc thủ vệ không để ai lại gần. Không ai hay biết trong lều trại diễn ra điều gì, chỉ biết ngay sau đó, chim ưng lại lần nữa bay vút ra ngoài, lao nhanh về hướng kinh thành.

Nguyên châu vẫn bình yên như ngày nào, chỉ là gần đây, có vài tu hội của thanh thiếu niên có chút danh tiếng của Nguyên Châu, nhỏ như tụ hội tại trấn Quảng Đức, lớn như tụ hội tại Châu thành Nguyên Châu, mĩ danh giao lưu học hỏi, đều do Minh thiếu nổi danh Nguyên Châu tổ chức, người này là chủ nhân Đạm Hương lâu rất được đám văn nhân nhã sĩ yêu thích, nghe nói là đệ tử yêu của Hạo Nhiên cư sĩ, được danh sĩ Nguyên châu xưng là Mục Triết công tử.

Lúc này, vị Mục Triết công tử trong lời đồn đang cung kính ngâm trà cho hai vị lão giả ngồi đánh cờ với nhau, khí tức hai này đều nhàn nhã thanh thản, vừa bàn luận một ít chuyện thú vị trong cuộc sống, vừa chậm rãi đặt quân cờ bằng ngọc thượng phẩm xuống bàn cờ. Vị lão giả trông có dáng vẻ văn nhân nhấp một ngụm trà vừa được đưa tới, vẻ mặt hài lòng gật đầu với thiếu niên ngồi bên cạnh.

“Không tồi, kỹ thuật của con càng ngày càng tốt, có điều...”.

Nói tới đây, đầu mày ông khẽ nhăn, hình thành một chữ ‘xuyên’ mờ nhạt.

“Tâm cảnh con gần đây có vẻ bị dao động, là có chuyện buồn phiền không giải quyết được?”.

Vị công tử ngồi đó tú khí xinh đẹp, ánh mắt anh khí sáng ngời càng tôn lên đường nét tinh xảo trên khuôn mặt, không những không mâu thuẫn lẫn nhau mà còn hài hào một cách kì lạ. Hắn không nói gì, ánh mắt do dự, hơi rũ mi mắt xuống.

Lão giả còn lại khí chất hòa ái, đôi mắt thương sinh nhìn người trẻ tuổi một cách trìu mến, giọng nói trầm trầm ấm áp vang lên.

“Có chuyện gì không thể nói với các gia gia? Hành động thời gian gần đây của con khiến chúng ta hơi lo lắng, con muốn làm chuyện gì, gia gia cũng có thể giúp con?”.

“Con...”. Hắn hơi ngẩng đầu, hết nhìn người nọ, lại nhìn người kia, ngập ngừng không nói.

“Là có liên quan đến kinh thành? Sau khi con trở về từ đó ta đã thấy kì lạ, con trước kia không phải nha đầu an tĩnh như vậy?”.

Người này không ai khác chính là Hà Khải Ca, nàng bị câu hỏi của gia gia chọc cho bật cười. Nàng thực sự thay đổi sao, nàng không hề chú ý tới điều này.

“Vậy con cần như trước đây suốt ngày mang theo Tiểu Ngao ra đường chạy khắp nơi mới tính là bình thường hay sao?”.

Câu này của nàng chọc hai gia gia đều phì cười. Triệu gia gia vẫn cố chấp với vấn đề của mình, kiên quyết không để cho nàng đánh trống lảng.

“Vậy con có thể nói chứ, gần đây tâm trạng con rất bất ổn, hành vi cử chỉ rất không bình thường, lại còn rầm rộ tổ chức tụ hội gì đó, điều này khiến ta lo lắng”.

Qua bao nhiêu năm mới có được tôn nữ hợp ý lại có tính tình giống thê tử, ông giành rất nhiều tình thương cho con bé, mong nó cả đời vô lo vô nghĩ, luôn làm điều mình thích, đừng bao giờ đi lên vết xe đổ của thê tử.

Da mặt nàng không đủ dày để cung khai việc mình đang cố trốn tránh Mặc Kì Túc, chỉ nói bóng nói gió, lấy một việc che dấu một việc, thẳng thắn khai báo đang tuyển chọn hôn phu tương lai.

“Nha đầu, rất khá, không hổ là tôn nữ quý báu của hai lão già chúng ta, đằng nào cũng phải gả đi, tất nhiên phải gả cho người tốt nhất, nhắm sẵn vài người từ bây giờ, kiểm tra đào tạo ba bốn năm, ưng ý là có thể gả cho được rồi. Rất có phong phạm của ta năm đó”.

Ông vẫn luôn lo lắng hôn sự tương lai của tôn nữ, nay thấy nàng độc lập lại có tính toán như vậy, tán thưởng không thôi. Hai vị lão gia đều yêu thương cháu gái vô cùng, nuông chiều nàng vô pháp vô thiên, thâm tâm luôn muốn nàng gả cho người tốt nhất.

“Xem ra chúng ta không phải lo lắng nữa, mắt nhìn người của nha đầu cũng không nói chơi, con cũng không thể uổng danh xưng Mục Triết công tử của mình đâu đấy, chọn được người thì báo cho hai lão già chúng ta một tiếng, ta muốn sai người điều tra gốc gác, tính tình, tài năng, nhân phẩm của bọn hắn...Nào, chúng ta tiếp tục hạ cờ”.

Lôi kéo vị đối diện tiếp tục ván cờ dang dở. Khải Ca ngồi bên khẽ cười, lòng cuộn trào ấm áp, hai gia gia luôn tin tưởng nàng, duy trì nàng hết mức, đây là thân nhân của nàng.

Người thì cũng có chọn được vài người, tướng mạo nhân phẩm gia cảnh đều tốt, thậm chí trong đó có hai công tử của thư hương thế gia, gia quy nghiêm cẩn, không cho nạp thiếp, trừ khi thê tử qua cửa 10 năm mà không con. Nàng cũng tương đối ưng ý. Nhưng nếu quyết định được người, liền lập tức đính hôn, cũng không thể chờ ba bốn năm, nếu không sẽ không kịp. Đến lúc đó nàng nhờ Triệu gia gia ra mặt đề cập hôn sự, Mặc Kì Túc sau này biết được cũng sẽ phải nể mặt mũi gia gia mà không làm ầm ĩ.

Mọi việc đều được tiến hành trong bí mật, người nàng cũng đã chọn được, là một trong hai vị công tử thư hương thế gia kia, người thật nàng cũng lấy thân phận Mục Triết công tử gặp mặt giao lưu, dựa trên tiêu chuẩn nàng đã đề ra, cũng tính là hài lòng. Nàng gặp mặt Triệu gia gia, nhờ gia gia ra mặt, lúc đầu người không đồng ý, nói nàng còn nhỏ, không gấp, có thể tương lai sẽ có người tốt hơn.

Nhưng sao nàng có thể không gấp được, cố chấp muốn người giúp đỡ, nàng không thể nói rõ lí do, nhưng mong người tin tưởng nàng. Bị quấn lấy làm phiền liên tục 3 ngày, Triệu Trị đại nhân giơ cờ trắng đầu hàng, chấp nhận thỉnh cầu của nàng. Nhưng người yêu cầu nàng phải cho ông thời gian chuẩn bị mọi chuyện, hứa trong một tháng sẽ mang hôn sự định xuống, ông đã không ra tay thì thôi, ra tay thì phải nắm chắc hoàn thành tốt đẹp.

Khải Ca không thể làm gì khác, ưng thuận. Triệu gia gia tuy đáp ứng, nhưng lại thầm nghiến răng nghiến lợi trong lòng, hừ, tiểu tử họ Tô, tiện nghi cho ngươi. Triệu Trị đại nhân ở bốn phía xung quanh moi móc sự tích tổ tông 18 đời Tô gia Nguyên Châu, sau khi xem xét kĩ càng thì cũng tương đối hài lòng với vị tôn nữ tế tương lai này, quyết định chọn một ngày đẹp, gửi bái thiếp tới nhà.

Có điều đường dây tin tức của Triệu đại nhân có vẻ không được bảo mật cho lắm, ngay khi bái thiếp của hắn gửi cho Tô gia, tin tức này đã vào tai một vị tôn thần đang cấp tốc di chuyển về Nguyên Châu, khi hắn vừa vào tới biên giới Nguyên châu, đã hay tin có một người nào đó, muốn chạy trốn khỏi hắn, đang khẩn cấp muốn lấy chồng nơi quê nhà rồi.

Việc này nàng cũng nhờ gia gia báo cáo cho cha nương, cha và nương có vẻ rất buồn, hôn sự của nữ nhi mà đến giờ phút quyết định mình mới được hay biết, sao có thể vui vẻ cho được. Nhưng nàng phải bảo mật, nếu không sẽ đều thành công dã tràng hết, chỉ có thể xin lỗi cha mẹ, cũng may đại ca giúp đỡ nàng an ủi họ, đại ca cùng Tô Trăn cũng có quen biết, hiểu được trong Nguyên châu này hắn có thể tính là nữ tế hàng đầu rồi. Cũng có gia gia ra mặt, thay nàng nhận hết tất cả, nói người là do ông và Triệu Trị nhìn trúng, sẽ không ủy khuất tôn nữ, lúc này cha nương mới xuôi lòng.



Được thanks

Xem thông tin cá nhânGởi tin nhắn

4 thành viên đã gởi lời cảm ơnMộng Điệp Kývề bài viết trên:Hàn Thiên Thanh,Lilia,Thuỷ Nguyệt Lam,nhuphan10991



Gởi bàiHôm qua, 21:38

Hình đại diện của thành viên

Mộng Điệp Ký

Lớp phó văn thể mỹ

Lớp phó văn thể mỹ

Ngày tham gia:25.11.2015, 00:10
Bài viết:121
Được thanks:592 lần
Điểm:6.56

Trả lời với trích dẫn

Gởi bàiRe: [Xuyên không - Hệ thống] Khải Hoàn Ca - Mộng Điệp Ký - Điểm:11

Post luôn hai chương nhà mình đọc cho liền mạch cảm xúc nhé ^^~

Chương 23

Ngày nắng ráo đẹp trời, giờ hoàng đạo thích hợp xuất hành, Triệu Trị đại nhân y phục trang trọng quý phái, hướng tiểu tôn nữ cho một ánh mắt yên tâm rồi bước ra cửa. Lên xe ngựa, xuất phát đi huyện thành, Tô gia tọa hạ trong một đại trang viên ngoại ô thành Duệ văn. Trạch viện chỉ còn lại mình nàng là chủ tử, để cho hạ nhân đi làm việc của mình, nàngmang theo 4 người Noãn Nhi đi xem xét sản nghiệp. Gần đây thực sự bận rộn chuyện kia, nàng cũng không có thời gian kiểm tra các cửa hàng của mình, dù có thủ hạ lo hết nhưng nàng cũng cần quan tâm một chút, không thể bỏ bê không hỏi tới được.

Ngồi trong phòng riêng tại Đạm Hương Lâu xem sổ sách, bỗng nhiên cửa chính bị đạp mở một cách thô bạo, là tên không có mắt nào tới phá quán của nàng hay sao? Nhăn mi ngẩng đầu lên từ quyển sổ đang xem dở, trái tim nàng giật thót một cái. Hắn....hắn...hắn như thế nào lại ở đây. Trước mắt nàng là thất điện hạ vốn luôn suất khí lạnh lùng, chỉ lộ ra chút dịu dàng khi đối diện với nàng, nhưng giờ đây khuôn mặt lộ rõ nét giận dữ ẩn nhẫn, y phục nhăn nhúm , phong trần mệt mỏi đứng trước cửa nhìn nàng chằm chằm.

Nàng...có thể chạy trốn không? Tia lửa dữ dội trong mắt hắn khiến nàng nổi da gà, hắn vẫn đứng nơi đó, nhìn nàng không chớp mắt, không lên tiếng, cũng không thay đổi động tác. Nàng thở ra một hơi, ngày này dù gì cũng phải đến, chỉ là, nàng không ngờ, sự việc còn chưa thành, hắn đã xuất hiện ở đây. Hắn đã tìm được nàng, tất nhiên cũng không thể nào thả cho Triệu gia gia thành công tới được Tô gia, nàng mặc niệm trong lòng, thầm xin lỗi gia gia, mong người không gặp phải kinh hách quá độ, không bị người này chặn lại như thổ phỉ chuẩn bị cướp bóc đã là vạn hạnh.

“Các ngươi, đều ra ngoài đi”.

Bốn nha hoàn hơi lo lắng, nhưng khi thấy ánh mắt hung thần ác sát của thất điện hạ lia tới, không dám hé răng lui ra ngoài cửa, canh phòng cẩn thận không cho ai tới gần. Nàng hơi do dự, nhưng vẫn đứng dậy, nhẹ nhàng mời Mặc Kì Túc ngồi xuống, có gì thì từ từ nói.

“Huynh...huynh ngồi xuống đã được không”.

Nàng đứng cách hắn khoảng cách 3 thước mà nàng tạm cho là có vẻ an toàn, nếu hắn có xông tới cũng dễ bề chạy trốn. Nhưng hắn không nói gì, chậm rãi bước tới gần nàng, nàng sợ hãi, lùi dần về phía sau, không biết khi nào thì lưng nàng đã dán sát tường. Nàng đưa mắt nhìn 4 phía, trong lòng càng run rẩy, thầm cầu nguyện có ai tới cứu nàng đi, tới đánh ngất Mặc Kì Túc đi đã cũng được. Ánh mắt hắn lúc này thực sự là quá đáng sợ, khuôn mặt lạnh lùng băng sương, tròng mắt đầy tơ máu, tóc mai hỗn loạn, càng ngày càng áp sát nàng.

“Huynh...”.
Không để cho nàng nói thêm điều gì, hắn bước tới, dùng cả thân thể ép nàng dán sát vào tường, tay phải ôm lấy gáy nàng, bờ môi đầy đặn chạm tới môi nàng, hung hăng hôn lấy như đang trừng phạt. Môi hắn cọ sát môi nàng, liếm mút, không thương tiếc cắn mạnh vào môi dưới, khiến nàng vì đau mà hé mở.

Lưỡi hắn chớp thời cơ trườn vào khoang miệng nàng, quấy đảo, quấn chặt lấy lưỡi nhỏ mềm mại của nàng, truy đuổi, thật lâu thật lâu. Không thể khép miệng khiếp nước bọt của nàng tràn đầy, bị hắn hấp duyện, mút lấy, không để giữa hai người xuất hiện một chút khoảng cách.

Đầu óc nàng choáng váng, không khí ít ỏi ngày càng cạn kiệt, thân thể nàng mềm nhũn đi tựa hẳn vào lòng hắn. Nàng không có sức lực đẩy hắn ra, cũng không dám đẩy hắn ra. Khi hắn xuất hiện trước mắt nàng, nàng mới nhận ra, mình đã tổn thương hắn tới mức nào, ánh mắt hắn lẫn lộn vừa giận dữ vừa đau xót, liền khiến nàng muốn òa khóc.

Nước mắt như trân châu rơi nhanh, nàng cứ nghĩ, hắn sẽ chịu được, hắn là Mặc Kì Túc, là người kiên cường nhất, lạnh lùng nhất, uy nghiêm nhất, nhưng cũng là dịu dàng nhất đối với nàng. Nàng đã nghĩ, hắn có thể quên nàng, điều hắn cần là một lí do để quên nàng đi, nàng cho hắn lí do, cũng là cho mình một xiềng xích.

Nước mắt của nàng rơi trong im lặng, nhưng hắn vẫn nhạy cảm phát hiện ra được, hơi dừng lại, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, chăm chú nhìn xem nàng, giữa hai khóe miệng khéo ra một sợi tơ bạc mỏng manh, dính dấp dây dưa.

Hắn quan sát thật cẩn thận, thấy rõ khuôn mặt nàng không hề hiện lên sự chán ghét, chỉ có khuôn mặt ửng hồng hàm xuân, mắt hạnh mơ màng ngậm lệ, bờ môi sưng đỏ trơn bóng như một quả anh đào mọng nước khiến toàn thân hắn căng thẳng, chỉ muốn ôm nàng vùi chặt vào lòng hắn, khiến thân thể hai người hòa vào làm một, biến nàng thành của hắn, chỉ của mình hắn.

Sợ bản thân không thể kiềm chế xúc động mà xé rách y phục của nàng, hắn đành cố gắng chuyển chú ý sang nơi khác, dùng đầu lưỡi liếm đi những giọt châu vương trên mi mắt nàng, hàng lệ hoen dài trên má nàng. Hắm cảm giác thân thể nàng thả lỏng bên dưới thân hắn, y phục cọ sát, bờ ngực mềm mại tròn trịa dán sát vào hắn, khiến hắn không thể khống chế vật dưới thân nhiệt độ tăng cao.

Hắn buông tha khiến nàng có cơ hội thở dốc, hít một hơi tràn ngập không khí vào buồng phổi, nhẹ nhàng thở ra. Nàng lúc này không suy nghĩ nổi việc gì, không nghĩ tới thất điện hạ đang trắng trợn ăn no nê đậu hũ của nàng, chỉ biết mình không bị thất điện hạ trong cơn tức giận bóp chết là tốt lắm rồi. Hắn, chưa bao giờ nhìn nàng với ánh mắt lạnh lùng như thế, giận dữ như thế, đau thương như thế. Trong trí nhớ của nàng, hắn hẳn phải luôn cho nàng một ánh mắt ôn nhu dịu dàng, triền miên thương tiếc, trong đôi mắt sáng rực như ánh sao trên bầu trời đêm đó không có gì cả, chỉ phản chiếu một mình hình bóng nàng, chỉ một mình nàng.

Nước mắt vốn bị hắn liếm đi lại khẽ tràn ra. Xin lỗi, xin lỗi, Túc, muội chưa bao giờ nghĩ tới cảm nhận của huynh, muội chỉ biết lo lắng cho chính bản thân mình, không tin vào tình yêu của huynh đối với muội, chưa bao giờ nghĩ huynh phải trả giá những gì, bỏ qua những gì, đánh mất những gì...

Nàng vòng tay ôm chặt thắt lưng Mặc Kì Túc, vùi vào lòng hắn khóc nức nở, bờ vai mảnh mai khẽ run rẩy. Thân thể Mặc Kì Túc run lên, thân nhiệt càng tăng cao, hắn vòng tay ôm nàng, mũi ngửi được hương thơm thản nhiên nơi hõm cổ nàng, cánh tay siết chặt, mong muốn bình ổn khát vọng đang bùng cháy mãnh liệt.

Thế nhưng người hắn yêu nhất trên cõi đời này đang trong vòng tay hắn, bảo hắn làm sao chịu đựng nổi loại tra tấn này? Bản năng ghì chặt nàng, hương thơm trên người nàng vấn vít quanh chóp mũi, bờ môi di nhẹ trên da cổ mịn màng trắng nõn của nàng, đầu lưỡi khẽ vươn ra, liếm mút, nhẹ nhàng, triền miên.

Nàng thật sự không phải thiếu nữ mười mấy tuổi không hiểu chuyện đâu có được không? Nghẹn ngào tắt ngóm khi cảm nhận được đầu lưỡi ấm nóng mềm mại của hắn miên man trên da thịt nàng, trêu ghẹo, ve vãn. Hơi thở ấm nóng phả tới, khiến nàng nổi da gà, đáy lòng tràn ra một luồng nước ấm nhộn nhạo, rồi nóng rực lên lan tràn khắp toàn thân.

Tiếng nức nở rên nhẹ của nàng quấn quýt bên tai hắn, như cổ vũ, như mời gọi, khiến mắt có chút không khống chế được dục vọng, tay phải trườn đến nơi tròn trịa mềm mại, nhẹ nhàng xoa nắn. Tay trái vuốt ve bờ mông căng tròn khẽ vểnh lên. Hạ thân hắn áp chặt bụng dưới của nàng, vật cứng rắn nóng rực chạm tới khiến nàng ngẩn ngơ, nháy mắt gương mặt lập tức hồng thấu, trái tim bang bang đập rộn ràng, hơi cựa quậy, càng khiến vật nóng rực kia thêm cứng rắn, kiên định va chạm nàng. Hắn khẽ rên lên, có chút chật vật, càng ôm chặt nàng, không muốn nàng lại nhúc nhích, thách thức định lực của hắn thêm nữa.

Nàng thực sự là độc dược dành riêng cho hắn mà. Trước khi chút lý trí duy nhất còn xót lại cũng bay biến nốt, hắn khẽ đẩy nàng ra, nhìn đôi mắt nàng vẫn mờ mịt ngập nước, trong lòng thoáng qua một nét đắc ý không rõ ràng, nàng cũng mê mẩn hắn.

Định lực của hắn vô cùng tốt, nhưng điều đó không áp dụng với nàng, hắn sợ nếu còn tiếp tục, thực sự hắn sẽ không kìm lòng được mà muốn nàng ngay lúc này. Nhưng hắn không muốn, hắn không muốn qua loa với nàng như vậy, sau khi suy đoán ra bí mật lớn kia của nàng, hắn có chút hiểu được vì sao nàng lại bài xích việc ở chung với hắn như thế, nhưng cũng chính điều đó khiến hắn càng quyết tâm phải lấy được nàng, đời này ngoại trừ hắn, ai cũng đừng mong có được nàng.

Ngay khi trong lòng Mặc Kì Túc hạ quyết định trọng đại, cả đời này quấn quýt lấy nàng, dùng mọi thủ đoạn để chiếm được cả trái tim lẫn thân thể của nàng, khiến nàng trở thành người duy nhất bên cạnh hắn, thì, âm thanh hệ thống đã lâu lắm không xuất hiện vang lên trong ý thức của Khải Ca.

“Do chấp niệm của Mặc Kì Túc đối với người chơi quá lớn, kích phát tuyến nhiệm vụ phụ, ‘trở thành hoàng hậu của Đại Chiêu quốc’, xin hỏi người chơi có tiếp nhận hay không?”.

Nàng trầm mặc, hệ thống đây là ép nàng trở thành thê tử của người này hay sao? Mặc Kì Túc là con riêng của hệ thống hả?

“Xin hỏi người chơi có tiếp nhận hay không?”.

Nàng có đủ khả năng làm điều đó không, trợ giúp hắn đi lên ngôi vị đế vương, ở bên hắn, trở thành nữ nhân tôn quý nhất quốc gia này, cùng hắn đi hết cuộc đời này, dù vui vẻ hạnh phúc, hay ốm đau hoạn nạn, mãi mãi không rời không bỏ?

“Xin hỏi người chơi có tiếp nhận hay không?”.

Nàng ngẩng đầu chăm chú nhìn người nam tử đang ôm chặt lấy mình, gò má ửng hồng bất thưởng, toàn thân chật vật không chịu nổi, hắn vì tới đây tìm nàng, đã phải trải qua những gì rồi, âm thanh của hệ thống vang lên bên tai, nàng mơ màng nghĩ, dù không có nhiệm vụ này của hệ thống, nàng cũng đã định đời này chỉ có hắn, nàng, tiếp nhận tình yêu của hắn, cũng trao cho hắn toàn bộ trái tim của nàng.Đang định lên tiếng tiếp nhận nhiệm vụ, âm thanh hệ thống lại vang lên.

“Thông báo đã phát ba lần, người chơi không từ chối, hệ thống tự động tiếp nhận nhiệm vụ, người chơi đã nhận nhiệm vụ ‘ trở thành hoàng hậu của Đại Chiêu quốc’, hoàn thành nhiệm vụ nhận phần thưởng đại lễ bao ‘Tiên lữ tình duyên’”.

“Người chơi kích phát nhiệm vụ ‘trở thànhhoàng hậu Đại chiêu quốc, mở ra tuyến nhiệm vụ chính’Tiên lữ tình duyên’, thưởng cho một đôi Tinh lam giới chỉ, trạm khắc truyền tống trận định hướng,sử dụng có thể truyền tống đến bên cạnh đối phương ngay lập tức, thời gian đóng băng, 10 ngày”.

“Tinh tinh! Hệ thống thông báo: Tuyến nhiệm vụ chính ‘Tiên lữ tình duyên’ đã được mở ra, người chơi tìm kiếm được tình yêu của mình, hai người tự nguyện yêu đương, tự nguyện ước hẹn, tự nguyện kết hôn, có thể nhận được phần thưởng của hệ thống, đối phương có thể cùng là người chơi, có thể là nhân vật trong hoàn cảnh thế giới, lưu ý: nếu trong tương lai cùng đối phương chia ly, hệ thống thu lại phần thưởng nhiệm vụ và có trừng phạt nhất định”.

Nàng choáng váng, hệ thống quân, không phải là còn định chuyển chức nghiệp làm nguyệt lão đó chứ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.