Khanh Vốn Giai Nhân

Chương 2



Dung Nham hơi cười cười, ngẩng đầu nhìn về hướng người đang phát lệnh kia, chỉ thấy trên mặt Kỷ Nam bụi đất sặc sỡ, riêng có đôi mắt là trong suốt, ánh mắt không giận mà uy, tỏa ra một luồng hạo nhiên chính khí mà chỉ có người làm tướng lĩnh quân đội mới có. Mặc dù còn trẻ tuổi và gầy yếu, salemsmalldđlqđ mặc dù nhìn vào trong mắt có vẻ chật vật, nhưng khí thế lại không bị giảm chút nào, một tiếng khẩu lệnh là có thể cưỡng chế đám người như mãnh hổ vừa bị chọc giận.

Quả đúng là con cháu Kỷ gia, có phong độ của một đại tướng. Như vậy, có lẽ chính là hắn đi.

--- -----

Giúp hắn?

Giúp con hổ đáng ghét kia?

Giúp con hổ đáng ghét mà hắn nhìn không vừa mắt kia?

Giúp con hổ đáng ghét hắn nhìn không vừa mắt, salemsmalldđlqđ hay khi dễ hắn, ngày hôm qua còn đẩy hắn xuống nước?

Giúp con hổ đáng ghét hắn nhìn không vừa mắt, hay khi dễ hắn, ngày hôm qua đẩy hắn xuống nước, còn hại hắn phải uống thuốc đắng?

Người nào đó nở nụ cười xinh đẹp mà ác liệt---- -----Nằm, mơ, đi!

Giữa trưa, người của Bạch Hổ môn phái đã ăn cơm xong, lúc này đang ở trên sân luyện võ tập luyện, khí thế ngất trời đến mức quỷ rống quỷ kêu. lqđ A Tùng che miệng khom lưng, mũi chân điểm nhẹ một cái, lặng yên không tiếng động từ trên tường viện bay qua.

Bay qua tường xong, hắn như một làn khói đi vào phòng bếp, Đông lật lật Tây sờ sờ, dưới bếp chỉ còn dư lại một mâm bánh bột mì nguội ngắt. salemsmalldđlqđ Hắn gặm một cái, hương vị không tệ----ưm, vậy cũng đừng hạ thuốc. Hắn ôm mấy cái còn dư vào trong ngực, vừa ăn vừa ra bên ngoài đi dạo.

Từ phòng bếp lần mò một mạch đến nội viện, cửa sổ giấy của mỗi gian phòng đều bị hắn chọc thủng một lỗ, lần lượt nhìn vào trong. Trong phòng, quân trang đều được gấp theo tiêu chuẩn, giống nhau như đúc, lqđ một chút đồ vật trang trí dư thừa cũng không có. Hắn lục soát từng gian một, rốt cuộc vẫn không thể tìm ra con hổ đáng ghét kia ngủ gian nào.

Y – nha – thật là tức chết người ta mà!

Thiếu niên nuốt vào một miếng bánh mì cuối cùng, từ trong hành lang nhảy lên, đi ra ngoài. Trên không trung dồn sức lộn nhào mấy cái, nhân lúc trong viện không có ai, động tác nhanh như chớp, chạy tới chạy lui không lúc nào dừng chân, chà đạp vườn hoa xinh đẹp thành một đống hỗn độn.

Nụ hoa đầu xuân kiều diễm bị giày xéo, nhổ tận gốc, gốc hoa dính bùn đất vô tội bị văng lên không trung, khi rơi xuống cả hoa lẫn bùn đất đều nát bươm, rơi vãi khắp nơi làm cho tiểu viện vốn đang sạch sẽ ngăn nắp trở nên rối tung rối mù. salemsmalldđlqđ Thiếu niên cảm thấy tình cảnh này có chút thú vị, dưới chân càng thêm cần mẫn, cố ý làm chuyện xấu với vườn hoa, chỉ chốc lát sau đã phá hủy hoàn toàn vườn hoa.

Ai ngờ, phía dưới luống hoa cũng không hoàn toàn là bùn đất. Thiếu niên không đề phòng, dùng sức đạp xuống, bàn chân bị đau. Hắn nhe răng trợn mắt cúi đầu nhìn, phát hiện dưới một tầng bùn đất kia là một cái chậu hoa nhỏ, lqđ xem ra lúc đầu, hoa cỏ trong vườn đều mọc ra từ cái chậu hoa này, kéo chậu hoa ra, phía dưới là một phiến đá rất dày.

Thiếu niên co chân lên, dùng sức nhảy xuống vài lần, có tiếng khấu, khấu, khấu mơ hồ vang lên--------Thì ra bên dưới có khoảng rỗng!

Lúc này hắn đã nảy sinh lòng hiếu kỳ, hứng thù chơi đùa càng nhiều, lập tức đứng sang bên cạnh chậu hoa, xắn tay áo định xê dịch phiến đá. Nhưng hắn thử dùng mười phần công lực cùng không làm phiến đá kia di chuyển chút nào.

Hắn bĩu môi, lấy ra một cái búa nhỏ khảm đá quý màu đỏ vô cùng tinh xảo từ bên hông ra, vẽ một vòng tròn xung quanh phiến đá, salemsmalldđlqđ sau đó bổ một nhát, thế nhưng lại dễ dàng cắm được cái búa vào phiến đá kia! Tiếp theo hắn quát to một tiếng, trên tay dồn lực, lập tức mở được phiến đá vừa dày vừa nặng kia.

Phía dưới quả thật có một cái mật thất a! Con hổ đáng ghét kia đang đứng ở bên trong, ngẩng đầu sợ hãi nhìn hắn a!

Hắc, hắc, hắc!!!

“Không được xuống!” Kỷ Nam thất kinh hét lên, uốn mình một cái, toàn thân phi lên trên, cố gắng ngăn thiếu niên đang cười to nhảy xuống.

Nhưng đã muộn, lân thạch này quả thật giống như loại đã ghi trong sách, gặp ánh sáng là bốc lửa. Ngọn lửa màu lam lúc đầu chỉ là một đám lửa nho nhỏ, lqđ nhưng mà chỉ trong nháy mắt, đã bốc cháy cả một vùng. Vốn dĩ chỉ có một viên dạ minh châu chiếu sáng yếu ớt bên trong mật thất, bỗng nhiên lam quang đại phóng*, yêu dị mà kinh khủng.

(* - ánh sáng màu lam bị khuếch đại)

Kỷ Nam vốn đang mạnh mẽ cản lại thiếu niên, lại bị sức lực của hắn lúc lao xuống đánh thẳng vào thân mình nên bị ngã ra. Cũng may thiếu niên suy nghĩ nhanh nhẹn, lanh lợi hơn người, vào lúc này đã biết sự tình không ổn, salemsmalldđlqđ ngay lập tức trở tay ôm lấy Kỷ Nam, không cần nhiều lời, hai người bốn chân cùng lúc hung hăng đạp thạch bích một cái, cùng nhau chạy ra ngoài.

Bọn họ mời vừa từ bên trong động dưới phiến đá phi thân lên, dưới lòng đất lập tức truyền đến một tiếng nổ như bị bóp nghẹt, trong nháy mắt địa động thiên diêu *, lqđ sóng nhiệt từ bên trong cửa động cuốn theo mảnh vụn đất đá phun trào ra bên ngoài, phá hủy toàn bộ đình viện dễ như trở bàn tay.

(* rung chuyển đất trời.)

Kỷ Nam cùng thiếu niên ôm nhau rơi xuống đất, lăn vài vòng mới chật vật dừng lại.

Sống sót sau tai nạn!

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn của người trong Bạch Hổ môn phái, nhưng trong tai hai người cứ vang lên tiếng “Ông ông” không ngừng, salemsmalldđlqđ trong lúc nhất thời chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển của đối phương ở bên tai…

Sau một lúc lâu, A Tùng mới run run rẩy rẩy quay đầu lại nhìn, chỉ thấy ở vị trí mà hắn vừa mở phiến đá kia, bây giờ bị nổ thành một cái động thật to, tối om, còn bốc lên làn khói màu trắng, lqđ quả thật giống như một con yêu quái miệng rộng đáng sợ đang muốn cắn người…

“Ách…” Hắn buông ra hai tay mới vừa rồi còn ôm chặt Kỷ Nam, người luôn luôn không sợ trời không sợ đất như hắn, hiếm khi sợ hãi mà ngập ngừng nói – “Cái…Cái động này thật là to a…ngươi mau nhìn a…Ha hả ha hả…”

Hắn một bên vừa nói vừa cười khan, một bên lại từ từ đi thụt lùi về phía sau.

Kỷ Nam bình thường mặt không chút thay đổi, lúc này nhìn cái động kia xong, híp mắt một cái, quả quyết nhào tới hắn… salemsmalldđlqđ Chỉ thấy Kỷ Nam tức giận ngay cả chiêu số võ công cũng không cần, hai tay hung hăng bóp cổ hài tử kia, mãnh liệt lay động một hồi.

***

Lúc Dung Nham chạy tới, chỉ thấy một đám hán tử Bạch Hổ môn phái ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, vây thành vòng tròn, đều là dáng vẻ tay chân luống cuống.

Ở trung tâm, tiểu thư đồng xinh đẹp giống như nữ tử nhà hắn đang bị Bạch Hổ môn chủ quần áo rách tả tơi cưỡi trên người. lqđ Một người vẻ mặt đưa đám đang ra sức gào lên, một người khác tức giận đến mức mặt mũi vặn vẹo vung nắm đấm. Trên đầu trên mặt cả hai người đều dính đầy đất, chật vật không chịu nổi.

Lý Hà Việt đứng trước mọi người.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Kỷ Nam mất khống chế như vậy.

Cả Dạ quốc đều biết hai vợ chồng Trấn Nam Vương cùng Vương phi kiêm điệp tình thâm*. Kỷ Nam là nhi tử con vợ cả duy nhất do Vương phi sinh, ngày hôm đó sau khi sinh, Trấn Nam Vương liền tuyên bố hắn chính là người nối nghiệp tiếp theo của Kỷ gia cùng Kỷ phủ. salemsmalldđlqđ Kỷ Nam mang theo ánh hào quang và áp lực cứ như vậy mà lớn lên. Trước tám tuổi, hắn được đệ nhất thần tướng Trấn Nam Vương Dạ quốc mang theo bên mình, đích thân dạy dỗ. Từ lúc vừa mới hiểu chuyện, hắn luôn trầm tĩnh chững chạc, như ông cụ non. Lý Hà Việt lớn lên cùng hắn, vẫn chưa bao giờ trông thấy hắn càn rỡ cười to một lần nào.

(* - có thể hiểu nôm na là tình cảm sâu đậm.)

Dùng quyền cước không có chương pháp gì để hả giận như vậy lại càng…không thể tin nổi.

Hắn đang do dự có nên tiến lên giải cứu thiếu niên xinh đẹp đáng thương kia hay không, khóe mắt hơi dừng lại, một bạch y bóng dáng* tách mọi người ra, lqđ từ từ đi vào, còn chưa kịp nhìn hắn làm thế nào, đã thấy hắn ôm Kỷ Nam đang tức giận đến mức muốn hủy thiên hủy địa, nhẹ nhàng đặt sang một bên.

(* - bóng người mặc quần áo màu trắng.)

A Tùng bỗng cảm thấy trên người nhẹ đi, mắt liếc thấy có cứu tinh đến, nhất thời mím môi “Oa” một tiếng, thiếu chút nữa khóc to.

Dung Nham đỡ hắn dậy, chỉ thấy cả người hắn toàn là bùn đất, trên mặt trên tay cũng bị đá vụn cắt vào. salemsmalldđlqđ Máu cùng bụi đất sau khi nổ tung trộn lẫn lộn vào nhau, vẽ nguệch ngoạc như gà bới lên gương mặt nhỏ bé vốn có thể coi là tuyệt sắc.

Dung Nham cầm chặt cổ tay hắn, bất đắc dĩ thở dài, “Có bị thương ở chỗ nào không? Có cảm thấy chỗ nào rất đau không?”

“Chỗ nào cũng đau!” Đáy mắt thiếu niên đong đầy nước mắt. Từ nhỏ lúc nào hắn cũng nghịch ngợm gây sự, nhưng bên cạnh lúc nào cũng có người che chở, lqđ đã bao giờ gặp phải tình cảnh tìm được đường sống từ chỗ chết như hôm nay đâu?

Lúc này gặp được người thân, vừa sợ hãi vừa ủy khuất, thiếu chút nữa bật khóc.

Nhưng hắn hít mũi một cái, nhịn xuống, rồi lập tức xoay mặt lại nhìn Kỷ Nam mặt mũi cũng đầy bụi bẩn như thế, rụt rè hỏi, “Ngươi….không bị sao chứ?”

Kỷ Nam chỉ vào gương mặt đầy bụi đất của hắn, nghiêm mặt nhìn về phía Dung Nham, hai mắt như muốn phun lửa, “Dung công tử! salemsmalldđlqđ Ngày hôm qua ta vừa mới dặn dò ngươi trông chừng hạ nhân nhà ngươi cho tốt. Vì sao hôm nay hắn lại chạy tới chỗ chúng ta?”

Dung Nham lấy chân khí thăm dò vào cơ thể thiếu niên, di chuyển một vòng, thấy thật sự không lo ngại mới yên lòng. lqđ Nghe Kỷ Nam tức giận chất vấn như vậy, mắt hắn cũng không ngước lên, điềm nhiên như không cười nhạt, “Đúng vậy a, thật sự xin lỗi.”

Người này!

Kỷ Nam choáng váng một hồi.

Những thứ lân thạch kia là tâm huyết cả một năm của hắn, lqđ cũng là hi vọng xuất cốc của hắn trong năm nay. Bây giờ tất cả bị phá hủy như vậy, một câu “Xin lỗi” có thể đền bù được không? Lại còn đúng lý hợp tình như vậy!

Mọi người trong môn phái không rõ ngọn nguồn, nhưng có thể thấy được môn chủ bị chủ tớ hai người kia chọc tức đến nỗi sắc mặt trắng bệch, salemsmalldđlqđ nói không nên lời, nhất thời bất chấp tất cả múa khởi binh khí vây đánh hai người, nếu không cho lời giải thích thì sẽ không được rời đi.

Dung Nham không đợi bọn họ đến gần đã động thủ trước, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng vung tay áo xuống, vân đạm phong khinh quăng một tráng hán đang nắm hai lưỡi búa ra thật ra.

Mọi người đều sững sờ, sau giây phút yên lặng như tờ, quần chúng xúc động phẫn nộ, lần này không chần chờ gì nữa, xông lên tới tấp.

“Bình tĩnh!” Chỉ một tiếng, tất cả mọi người dừng lại tại chỗ.

Dung Nham hơi cười cười, ngẩng đầu nhìn về hướng người đang phát lệnh kia, chỉ thấy trên mặt Kỷ Nam bụi đất sặc sỡ, riêng có đôi mắt là trong suốt, ánh mắt không giận mà uy, tỏa ra một luồng hạo nhiên chính khí mà chỉ có người làm tướng lĩnh quân đội mới có. Mặc dù còn trẻ tuổi và gầy yếu, lqđ mặc dù nhìn vào trong mắt có vẻ chật vật, nhưng khí thế lại không bị giảm chút nào, một tiếng khẩu lệnh là có thể cưỡng chế đám người như mãnh hổ vừa bị chọc giận.

Quả đúng là con cháu Kỷ gia, có phong độ của một đại tướng.

Như vậy, có lẽ chính là hắn đi.

“Thỉnh công tử lập tức mang hạ nhân của mình về, quản giáo cho cẩn thận. Nếu còn có lần sau---- ---- Bạch Hổ môn phái không muốn đối địch với Thanh Long môn phái, nên sẽ đành phải nhờ Cốc chủ phân xử.” salemsmalldđlqđ Kỷ Nam đã hoàn toàn khôi phục tỉnh táo, lạnh lùng mà khách khí nói.

Thiên chức của quân nhân là thủ hộ, chuyện ngày hôm nay nhiều lắm chỉ được xem là thù riêng. Hiện tại hắn thống lĩnh người trong môn phái tập võ luyện trận, tương lai còn phải dẫn thiên quân vạn mã ra chiến trường thủ hộ Dạ quốc. Nếu như ngày hôm nay vì tư nộ* của bản thân mà làm rối loạn lòng quân, lqđ như vậy sau này sao hắn có thể nói quân quy** được nữa?

(* - tức giận cá nhân.)

(** - luật lệ, quy định trong quân đội.)

Trong mắt Dung Nham lúc này lại tăng thêm một chút tán thưởng, salemsmalldđlqđ không cố ý khiêu khích nữa, hắn khẽ gật đầu với Kỷ Nam đang chắp hai tay ngưng thần tĩnh khí, rồi đỡ tiểu thư đồng xinh đẹp hai mắt đẫm lệ rời đi.

***
Trong viện, đám người trong môn phái đang dọn dẹp.

Nháo ra động tĩnh lớn như vậy, nhưng cốc chủ cũng không phái người tới hỏi han. Ngược lại, một nhóm lớn người của Bạch Trạch môn phái cách đó không xa đã giúp đỡ quét dọn và hồi phục viện,salemsmalldđlqđ dĩ nhiên cũng đã hỏi thăm được toàn bộ thông tin từ một đám hán tử nhanh mồm nhanh miệng của Bạch Hổ môn phái.

Lối đi vào mật thất ở dưới lòng đất đã bị nổ sụp, có lẽ trong thời gian ngắn sẽ không thể sử dụng được.lqđ Kỷ Nam dứt khoát nhảy từ trên mặt đất xuống dưới hố kiểm tra xem xét. Không ngoài dự đoán, những thứ lân thạch mà hắn vất vả mới lừa được mọi người để lấy được đã bị tiêu hủy hoàn toàn.

Lỳ Hà Việt chờ hắn đi lên, vội vàng kéo hắn lại hỏi, “Tiểu Tứ, ngươi có bị thương không?”

Kỷ Nam lắc đầu, dùng sức mím mím môi, thấp giọng nói,salemsmalldđlqđ “Thật ra ta đã sơ suất, không ngờ mật đạo quanh co khúc khuỷu dài như vậy mới đi tới mật thất, lại còn ở dưới viện.”

Lý Hà Việt nhíu chặt lông mày, oán hận mắng thiếu niên phá phách kia một trận, Kỷ Nam nghe xong càng thêm phiền lòng, xoay người đi ra cửa.

***

Ban đêm, ánh trăng sáng vô cùng, phong cảnh Ám Dạ cốc đúng là không thua kém cái danh hào vang vọng của nó.lqđ Viễn sơn cận thủy* trong cốc cũng cô đọng lại vô cùng yên tĩnh dưới ánh trăng, quả thật là như thi như họa.

(* - non xa nước gần.)

Lân thạch chỉ có thể đào được ở dưới mặt đất mấy trượng, ở nơi núi sâu có bóng cây che mát, chỉ cần tiếp xúc với ánh sáng hơi mạnh một chút cũng khiến nó bốc cháy rồi phát nổ, sức mạnh vô cùng lớn.lqđ Sau khi Kỷ Nam đọc được từ một cuốn sách cổ rách nát ở trong cốc, đã tìm kiếm thật lâu mới tích được một chút như vậy, hắn dự định dùng số đó trong trận pháp vừa mới sáng tạo ra, trong trận chiến “Phá Dạ” năm nay ít nhất có thể nắm chắc ba phần.

Giờ thì mất rồi!

Trong lòng Kỷ Nam bực mình không nói nên lời, hắn sử dụng chút khinh công, di chuyển mấy cái trên vách đá, leo lên đỉnh núi Dạ Lan.salemsmalldđlqđ Dõi mắt nhìn về nơi xa nhất, vẫn chỉ thấy hình ảnh hư vô của Thượng Kinh xa xôi của Dạ quốc.

Năm năm a, đã năm năm rồi hắn chưa về nhà!

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân cố ý đạp gãy cành cây khô, Kỷ Nam thu lại tâm tình nơi đáy mắt, nghiêng mặt lạnh lùng nói, “Dung công tử thật đúng là không chỗ nào không thấy mặt!”

Dung Nham chậm rãi đi ra từ sau gốc cây,lqđ vẫn là áo bào màu xanh nhạt như cũ, nơi ống tay áo dùng kim tuyến thêu một con bàn long* bốn móng vừa tinh xảo vừa xa hoa. Vạt áo y phục đắt tiền như vậy chậm rãi lướt qua cành lá dây leo thấm sương đêm, trong đêm mùa xuân này, không hiểu sao lại có cảm giác xa hoa lãng phí ấm áp mà chỉ ở Thượng Kinh mới có.

(* - rồng cuộn mình.)

Sự ấm áp này càng khiến cho người ta thêm tư niệm Thượng Kinh.

***

Kỷ Nam xoay mặt đi.

Dung Nham dừng lại, đứng cách hắn không tới một trượng,salemsmalldđlqđ chậm rãi mở miệng, “Trước khi ta tới Ám Dạ cốc, đã từng được gặp Kỷ đại tướng quân một lần.”

Nghe vậy, Kỷ Nam xoay mặt lại nhanh như chớp, bất giác trợn to hai mắt nhìn hắn, chờ hắn nói tiếp.

Nhưng hắn cũng không nói gì nữa, chỉ cười tủm tỉm nhìn Kỷ Nam.

Kỷ Nam nhìn thấy một chút trêu tức trong mắt hắn, nhăn mày, sắc mặt lạnh lẽo xoay người muốn đi,lqđ Dung Nham nhanh nhẹn di chuyển hai bước chân đã chặn được đường đi của hắn, lúc này hắn cũng không thừa nước đục thả câu nữa, “Kỷ đại tướng quân rất khỏe, uy vũ hơn cả ngày trước. Ta tán gẫu với ông đôi câu, mọi chuyện trong phủ cũng đều ổn.”

Kỷ Nam thản nhiên “Ừ” một tiếng, “Đa tạ Dung công tử đã mang đến tin tức, vậy ngài cứ từ từ thưởng thức ánh trăng này đi! Tại hại đi trước một bước!”

“Kỷ Nam, ta có thể giúp ngươi.” Dung Nham nghiêng người cho hắn đi qua, nhưng cũng đồng thời ung dung mà lạnh nhạt ném ra một câu.

Kỷ Nam cũng không dừng bước.

“Chuyện ngày hôm nay cũng đã bị lộ ra rồi,salemsmalldđlqđ ngươi vẫn vọng tưởng có thể sử dụng áp trận lân thạch để thắng vì đánh bất ngờ hay sao?” Sau lưng hắn, Dung Nham chậm rãi nói.

Kỷ Nam quay đầu lại, trợn mắt hung ác nhìn hắn một cái, “Vậy phải trách người nào?!”

“A…Thật ra thì, chưa nói đến việc ngươi đang ở trong Ám Dạ cốc, khắp thiên hạ này, chuyện có thể giấu giếm được tai mắt của Bạch Trạch môn phái không nhiều lắm. Ta nghĩ chín phần là cốc chủ đã sớm biết được chiêu trò của ngươi.lqđ Hôm nay, trước khi tỷ thí bị A Tùng vô ý phá hỏng, thật ra thì cũng không phải là chuyện xấu với ngươi." Thấy Kỷ Nam nghe vậy quả nhiên dừng lại, ý cười bên khóe môi Dung Nham lại càng sâu hơn, "Kỷ Nam, ta cũng không có địch ý."

"Chủ tớ các ngươi hết lần này đến lần khác gây sự với ta, không lẽ lại có hảo ý sao?" Kỷ Nam cười lạnh.

"À." Dung Nham cười một tiếng, "Ta cảm thấy đây có lẽ là duyên phận đi?"

Gương mặt lúc nào cũng nghiêm túc của Kỷ nam giờ đây khẽ biến, khóe miệng hơi giật giật một cái.

"Bạch Hổ là thượng cổ thần thú thủ hộ, trong môn phái am hiểu nhất là phòng thủ, điều khiển và suy diễn trận pháp, salemsmalldđlqđ nhưng chỉ vì lệnh bài Bạch Hổ môn phái được nhiều thế hệ người Kỷ gia nhất mạch truyền thừa, cho nên binh pháp chiến thuật đã dần dần được tích hợp trong đó." Dung Nham chậm rãi nói, "Kỷ Nam, ngươi cũng đã vào cốc năm năm rồi nhỉ? Ta tin tưởng dựa vào tư chất thông minh của ngươi, mọi kỹ năng kết trận binh pháp trong cốc này, ngươi cũng đã thông thạo đến tám chín phần. Ta tin rằng ngươi sẽ hiểu rõ hơn bất cứ ai rằng, cho dù ngươi có phát huy "Thủ" đạt đến trình độ siêu phàm như thế nào đi nữa,lqđ nhưng nếu như không có "Công", thì ngươi sẽ không thể thắng được cốc chủ."

Những điều này trong lòng Kỷ Nam đã biết từ lâu, nhưng chưa từng thảo luận với người cùng địa vị, tự mình hắn đã suy nghĩ rất rõ ràng chuyện này. Hôm nay bị Dung Nham nói ra, nội tâm hắn không khỏi bị chấn động mạnh.

"Kỷ Nam, nhiệm vụ của người Bạch Hổ môn phái là "Thủ hộ", mà lý do ban đầu Ám Dạ cốc tồn tại cũng chính là vì hai chữ "Thủ hộ" này, ngươi định dùng duy nhất một phương pháp "Thủ hộ" trong bốn mươi chín phương pháp để thắng cốc chủ, salemsmalldđlqđ thì chắc chắn không thể nào thực hiện được. Trong nhiều thế hệ môn chủ Bạch Hổ cũng chưa từng có người nào dùng sở trường của bản môn phái để giành được lệnh bài Bạch Hổ." Dung Nham không nhanh không chậm nói, "Phụ thân của ngươi Kỷ đại tướng quân cũng vậy, lúc ông thắng được cốc chủ tiền nhiệm đã dùng võ nghệ gia truyền của Kỷ gia các người,lqđ chính là Phương Thiên kích* mà hiện nay đã truyền cho ngươi."

(* kích: một loại vũ khí cổ.)

Ánh mắt Kỷ Nam khẽ động, nhếch môi, nhìn Dung Nham, trầm giọng hỏi: "Ngươi là người Dạ quốc à? Theo ta được biết, trong số các đại thần vương hầu Dạ quốc không có ai họ Dung."

Dung Nham gật đầu, vẫn cười tủm tỉm như cũ, "Ta thật sự là người Dạ quốc."

Kỷ Nam thấy hắn né tránh vấn đề thứ hai, cũng không tiện truy hỏi nữa, trầm ngâm trong chốc lát, hắn dùng sức mím môi một cái,salemsmalldđlqđ thản nhiên mở miệng, nói: "Ta biết...Chỉ dùng kỹ năng của Bạch Hổ môn phái thì đúng là không thể thắng được cốc chủ. Nhưng từ nhỏ ta đã được học những thứ này, so với những cái khác, thì chuyện liên quan đến bày binh bố trận, ta có thể nắm chắc hơn một chút."

Lời nói này rất hay, rất uyển chuyển.

Nhưng nói cho cùng vẫn còn tính khí của thiếu niên,lqđ nên căn bản muốn hắn mở miệng cúi đầu nhờ người khác giúp đỡ là không có khả năng.

Dung Nham khẽ gật đầu, có thể khiến thiếu niên thiên tài kiêu ngạo này hơi khuất phục là chuyện không dễ dàng, như thế này cũng đã tốt lắm rồi.

Sau khi Kỷ Nam nói ra lời có ý nhượng bộ này,salemsmalldđlqđ vẫn không dám ngẩng đầu lên, thật lâu sau hắn nhìn về phía xa, bất chợt mở miệng hỏi: "Vì cái gì mà ngươi phải giúp ta?"

Nhìn qua thì Dung Nham cũng không phải kẻ thích xen vào việc của người khác.

Nghe hắn hỏi, Dung Nham cười rộ lên, cũng không trả lời mà hỏi ngược lại: "khinh công của ngươi rất tốt, rõ ràng hôm nay ngươi có thể rút lui khỏi địa đạo trước, nhưng tại sao lại mạo hiểm ở lại cứu A Tùng?"

"Tổ huấn của Kỷ gia: Cả đời giết chết tất cả những kẻ đáng chết." Kỷ Nam trả lời đơn giản.

Kỷ gia tồn tại vì mục đích thủ hộ con dân khắp thiên hạ, cho dù hôm nay hắn có ghét thiếu niên kia đi nữa, cũng tuyệt đối không thể nhìn hắn vô tội chết oan.

"Tốt lắm." Ánh trăng như nước, con ngươi như mực. Dung Nham nhìn ánh trăng chiếu sáng cả cốc, mỉm cười chậm rãi gật đầu,salemsmalldđlqđ "Ta chính là muốn những kẻ đáng chết kia có thể sớm có ngày thấy được phong thái của Kỷ tiểu tướng quân."

Tác giả có lời muốn nói:

Dung Nham không phải là Dung Nham, A Tùng cũng không phải là A Tùng~

Những đồng học vỗ về khen ta "Năng văn năng võ", lqđ các ngươi là người tốt!

Bóp tất cả những ai phản bác,lqđ chửi bới ta là đứa trẻ hư "Ham ăn ham ngủ" thành từng giọt nhỏ.

PS: Đây là khởi đầu của ngôn tình a, làm sao có thể viết BL...Muốn viết BL cũng sẽ để Duệ Duệ và tiểu Thạch đầu xung phong a! Thiên tài mặt than Thụ vs. ngây thơ không được tự nhiên công~ che mặt.... Ta bắt đầu lăn lộn đầy đất...

***

Hôm nay cập nhật sớm một chút, có thấy vui mừng hay không? salemsmalldđlqđ Có muốn khen ta xung động hay không?

Tao bao lang bảo muốn 360 không có góc chết...Các ngươi hiểu mà.

Editor cũng có lời muốn nói: Lại một lần nữa khuyên các bạn đừng để ý đến mấy lời kia của chị tác giả TT.TT


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.