Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

Chương 168: Nếu mọi người đều là tiên hữu



“Thắt lưng của ta khi nào sẽ khỏi?” Thời điểm nghỉ ngơi, Thẩm Thiên Phong hỏi Diệp Cẩn.

“Nhìn tình huống, đại khái ba bốn ngày.” Diệp Cẩn nói.

“Lâu như vậy?” Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười.

“Đã ngắn rồi, nếu không có ta, hơn mười ngày cũng có khả năng.” Diệp Cẩn cầm thuốc mỡ trèo lên giường, tiếp tục giúp hắn mát xa thắt lưng, “Dù sao cũng không có chuyện gì, coi như hảo hảo nghỉ ngơi hai ngày.”

“Gần đây còn nói không có chuyện gì?” Thẩm Thiên Phong lắc đầu, “Hậu nhân Bạch Đế trên Thương Mang sơn, nhiệt tuyền hồng sắc bên ngoài Tịch Mai thành, miễn bàn còn có Chu Giác.” Cái nào cũng không bớt việc.

“Trong Bạch Tuyết sơn nhiều người như vậy, thiếu ngươi và ta cũng không sao.” Diệp Cẩn ở trên lưng hắn nhu ấn, “Coi như rảnh rỗi được không?”

Thẩm Thiên Phong trong lòng thở dài, cảm thấy có chút đau đầu.

Người này như thế nào chính là mệnh lao lực ! Diệp Cẩn thoáng không nói gì, đem chuyện dược quán đặt ở một bên, “Không được suy nghĩ, ngủ !”

Thẩm Thiên Phong muốn nghiêng người, kết quả ngược lại đau đến hít khí lạnh.

“Lộn xộn cái gì.” Diệp Cẩn nhanh chóng ngăn chặn hắn.

“Muốn ôm ngươi ngủ.” Thẩm Thiên Phong nói.

Diệp Cẩn:......

Kỳ thật cũng không phải rất cần a !

Ngạo kiều chui vào ổ chăn.

“Ta muốn đem chuyện này xử lý nhanh một chút.” Thẩm Thiên Phong giúp hắn đem lọn tóc vén ra sau tai, “Sớm mang ngươi về nhà một chút, cũng gần một năm không gặp cha mẹ cùng nhi tử .”

“Sẽ không lâu nữa đâu .” Diệp Cẩn tựa vào trong ngực hắn, “Chu Giác làm nhiều việc ác, nhất định sống không được bao lâu.”

“Ân.” Thẩm Thiên Phong ở trên trán hắn hạ xuống một nụ hôn, “Không nói nữa, ngủ sớm một chút.”

“Ngươi ngủ trước.” Diệp Cẩn nhìn hắn.

Thẩm Thiên Phong sửng sốt, “Này cũng phải phân trước sau?”

“Tất nhiên phải phân.” Diệp Cẩn bĩu môi, “Tỉnh ngươi lại suy nghĩ loạn thất bát tao, nhắm mắt !”

Thẩm Thiên Phong buồn cười, nghe lời nhắm mắt lại. Ánh nến rất là ấm áp, ngay cả hình dáng ngũ quan cũng so với ngày thường nhu hòa hơn rất nhiều. Người Thẩm gia vốn là bộ dạng xinh đẹp, trong lòng có tình thì càng đẹp mắt. Diệp Cẩn tựa vào bên cạnh hắn, tầm mắt từng tấc một lướt qua cặp lông mày lưỡi kiếm, đôi mắt nhắm chặt, sóng mũi cao thẳng, cuối cùng dừng trên đôi môi có chút khô ráo.

Hôn hay không hôn ! Diệp cốc chủ rất có tiềm chất lưu manh, chồm lên cắn một cái.

Thẩm Thiên Phong:......

Diệp Cẩn cảm thấy mỹ mãn nằm trở về.

Thẩm Thiên Phong đem hắn một phen kéo vào trong lòng.

“Ngươi làm cái gì !” Diệp Cẩn cảnh giác mở to hai mắt.

“Ngươi thử nói xem.” Thẩm Thiên Phong hỏi lại.“Nằm xuống !” Diệp Cẩn dùng sức đè hắn, hung thần ác sát nói, “Thắt lưng còn đang bị thương, không được lộn xộn !”

“Trong thiên hạ, cũng chỉ có ngươi có thể khi dễ ta.” Thẩm Thiên Phong bất đắc dĩ.

“Vậy thì sao, có ý kiến?” Diệp Cẩn trừng hắn.

Thẩm Thiên Phong quát quát mũi hắn, “Không dám.”

Này cũng không tệ lắm. Diệp cốc chủ ngạo kiều rầm rì, sau đó tay phải vói trong chăn sờ loạn.

Nhìn cổ hắn đỏ ửng một mảnh, Thẩm Thiên Phong buồn cười.

Giây lát sau, trong lòng bàn tay truyền đến xúc cảm cứng rắn nóng bỏng, Diệp Cẩn buông tay nhìn trời, tính toán giả chết.

Thẩm Thiên Phong tại vòng eo nhẵn nhụi của hắn nhu ấn.

“Không cần sờ loạn !” Diệp Cẩn đưa tay đánh hắn, sau đó nằm sấp kéo lưng quần xuống, cẩn thận quan sát một chút, nửa ngày cũng không thấy động.

Thẩm Thiên Phong đối với tật xấu này của hắn thật sự là rất đau đầu.

Sau khi nhìn đủ, Diệp Cẩn ngồi khoanh chân, tiến hành tổng kết từ trần trụi, “Không biết xấu hổ.”

“Cho nên thì sao?” Thẩm Thiên Phong cùng hắn mười ngón đan vào nhau

Diệp Cẩn bĩu môi, “Cắt đi, sạch sẽ.”

Thẩm Thiên Phong hơi sử dụng lực, để cho hắn ghé vào trong ngực của mình, “Vậy ngươi liền không có chỗ dùng .”

Diệp Cẩn giận, “Ai muốn dùng loại này...... Ngô.”

Thẩm Thiên Phong một tay ôm chặt vòng eo hắn, để hôn môi càng thêm triền miên. Khi vành tai và tóc mai chạm vào nhau, lý y cũng từ từ trượt xuống đầu vai, cảm nhận tay hắn mang theo kén mỏng đang sờ loạn ở trên lưng mình. Diệp Cẩn cắn môi dưới, chủ động ngồi khóa ở trên người hắn.

Thật sự là...... Phi thường không dễ dàng.

Đại khái là cảm thấy Thẩm Thiên Phong gần đây quá mệt mỏi, lại đang thụ thương. Vì thế Diệp Cẩn đêm nay khó có được nhiệt tình -- Tuy là vẫn không có kỹ thuật gì, đản đản lại có chút hung, nhưng thật sự xem như là có tiến bộ rất lớn.

Tới gần nửa đêm, trong phòng rốt cuộc an tĩnh lại. Diệp Cẩn chui vào chăn chìm vào giấc ngủ, hai má còn có chút ửng hồng.

Thẩm Thiên Phong tay ở trên lưng hắn vỗ nhẹ, đáy mắt ôn nhu như nước.

Sáng sớm hôm sau, cục bông ở tiểu viện chạy tới chạy lui kêu chíp chíp, thành công đánh thức cha mẹ trong phòng.

“Vật nhỏ.” Tần Thiếu Vũ khoác áo bước ra ngoài, đem móng vuốt nhỏ của nó nhấc lên, “Lại nghịch ngợm.”

“Chíp !” Đôi mắt tiểu hắc đậu của cục bông sáng long lanh, một chút không ngại bị nó cha xách ngược, thật sự là nuôi phi thường tốt.

Tuyết lang từ ngoài viện tiến vào, miệng gặm một bao bò khô.

“Đi ăn đi.” Tần Thiếu Vũ đem nó đặt xuống đất, Tiểu Phượng Hoàng vặn vặn vẹp vẹo chạy tới. Thẩm Thiên Lăng cũng ngáp dài bước ra ngoài, mĩ mãn lười biếng duỗi eo.Ám vệ ở trên nóc nhà nắm chặt tay thành quyền. Phu nhân thật sự là khiến người thích a, tư thế lã lướt, eo nhỏ quả thực rất mềm.

“Tần cung chủ.” Liên Thành Cô Nguyệt từ ngoài cửa tiến vào, cầm trong tay một phong thư.

“Hậu nhân Bạch Đế hồi âm?” Tần Thiếu Vũ hỏi.

Liên Thành Cô Nguyệt gật đầu, cười khổ nói, “Chỉ sợ Thương Mang sơn không dễ tiến vào như vậy.”

Tần Thiếu Vũ nhíu mày, “Không chịu đáp ứng sao?”

“Này cũng là như trong dự kiến.” Liên Thành Cô Nguyệt đem thư đưa cho hắn, “Chung quy đã ở trong thâm sơn mấy trăm năm qua, bỗng nhiên có người ngoài muốn tiến vào, ai cũng sẽ không nguyện ý.”

Tần Thiếu Vũ mở ra nhìn nhìn, sau đó bất đắc dĩ nói, “Ngược lại là cự tuyệt sạch sẽ lưu loát.”

“Không thì đổi danh nghĩa người viết thư thử xem?” Liên Thành Cô Nguyệt đề nghị.

Tần Thiếu Vũ hỏi, “Đổi ai?”

Liên Thành Cô Nguyệt nhướng mày, đưa mắt nhìn Thẩm Thiên Lăng.

“Ta?” Thẩm tiểu thụ sửng sốt.

Liên Thành Cô Nguyệt gật đầu, “Cẩn thận nói tiếp, Thẩm công tử ngược lại là cùng bọn họ có vài phần tương tự.”

Thẩm Thiên Lăng mờ mịt, “Tương tự ở chỗ nào?”

Liên Thành Cô Nguyệt nói, “Đều bị truyền thành không phải người phàm, giữa thần tiên cùng thần tiên, cũng là có vài phần giống nhau.”

Thẩm Thiên Lăng có điểm 囧, nghe đồn thì nghe đồn, nhưng ta là hàng giả a ! Vừa không biết phun lửa cũng không biết phun nước, cưỡi mây lướt gió thì càng không thể, kéo ra ngoài nhất định sẽ dọa người.

“Ngựa sống còn hơn ngựa chết, so với xông vào cũng tốt hơn.” Liên Thành Cô Nguyệt nói, “Ý Thẩm công tử thế nào?”

Thẩm Thiên Lăng đưa mắt nhìn Tần Thiếu Vũ.

“Thử cũng không sao.” Tần Thiếu Vũ gật đầu, “Coi như là đi bái phỏng tiên hữu.”

Liên Thành Cô Nguyệt nhẫn cười.

TIÊN ! HỮU? !

Thẩm tiểu thụ rất muốn đào hố đem mình chôn đứng lên.

Sau khi ở thư phòng rối rắm chỉnh chỉnh một buổi sáng, Thẩm Thiên Lăng rốt cuộc viết ra một phong thư. Khái quát ra đại ý chính là nghe nói các ngươi không phải người phàm, trùng hợp như vậy ta cũng không phải. Duyên phận a, không bằng cùng nhau uống chén rượu?

Câu thức thập phần hàm xúc uyển chuyển, mục đích thập phần rõ ràng. Đồng thời vì để có thể càng thêm tiên khí bức người một chút, ám vệ còn cố ý chọn giấy Tuyên Thành viền vàng tốt nhất, nhìn ở dưới ánh mặt trời quả thực muốn chọt mù mắt. Lại từ trong tay Diệp Cẩn lấy được hương liệu, đem trong ngoài lá thư đều ướp đến thơm ngào ngạt, mới giao cho Liên Thành Cô Nguyệt.

“Nếu lại vô dụng thì phải làm sao?” Thẩm Thiên Lăng vẻ mặt đau khổ nhìn nam nhân của mình.

Tần Thiếu Vũ lãnh tĩnh nói, “Vậy ta liền mang một đội người đi vào, trực tiếp phá hủy thôn.”Thẩm Thiên Lăng chấn kinh, “Vì cái gì a?” Chúng ta là danh môn chính phái, làm người không thể quá hung tàn.

“Bởi vì bọn họ không cho Lăng nhi mặt mũi.” Tần Thiếu Vũ đem người ôm vào trong lòng, nhéo nhéo thắt lưng mềm hồ hồ, “Ta tất nhiên cũng không cần cho bọn hắn mặt mũi.” Thật sự là trước sau khí phách như một lại không nói đạo lý, đồng thời đản đản còn có một chút tà mị !

“Không được nói lung tung.” Thẩm Thiên Lăng nhéo nhẹ mặt hắn, “Quên hỏi, chuyện nhiệt tuyền là thế nào ?”

“Vệ Dương phái người đến truyền tin tức, nói nước nóng đã không sai biệt lắm dừng ở bên ngoài.” Tần Thiếu Vũ nói, “Không ít dân chúng chạy tới xem náo nhiệt. Trong thành tuy ồn ào huyên náo đều đang nói, nhưng không có quá nhiều lời đồn bất lợi truyền ra.”

“Vậy là tốt rồi.” Thẩm Thiên Lăng nhẹ nhàng thở ra, “Ta còn tưởng Chu Giác lại muốn nhân cơ hội quấy rối.”

“Đã sớm nói, nhiệt tuyền phun nước là lúc có ngươi ở đây, thì nhất định sẽ không có phong thanh phản đối gì.” Tần Thiếu Vũ nói, “Lăng nhi là tiểu phúc tinh.”

“Ngươi hôm nay có chuyện gì không?” Thẩm Thiên Lăng hỏi, “Không thì chúng ta lại đến phủ Tướng Quân đi, xem thử có chỗ nào cần giúp đỡ không, dù sao cũng dễ chịu hơn rảnh rỗi ở trong này.”

Tần Thiếu Vũ sờ sờ cằm, nghiêng mặt.

Thẩm Thiên Lăng ngoan ngoãn nhón lên hôn một cái.

Tần Thiếu Vũ rất hài lòng, mang theo hắn ra cửa.

Cho nên mới nói, loại chuyện dùng hôn đổi này, thật sự là phi thường hữu ái a......

“Thẩm công tử.” Trên đường cái, dân chúng nhìn thấy hai người, lập tức nhiệt tình chào hỏi. Nhìn qua như trước vui sướng, hiển nhiên không có bị đại dương mênh mông hồng sắc ngoài thành quấy nhiễu đến.

“Đến đến đến, sinh tử cao nóng hổi mới ra lò đây.” Một tiểu điếm chủ đang thét to rao hàng, trước mặt đặt vài vỉ điểm tâm hấp màu hồng, rải hoa rất là vui vẻ.

“Sinh tử cao?” Thẩm Thiên Lăng nghe được liền hứng thú, nhìn nhìn lại buồn bực, “Nghe Vệ tướng quân nói xếp hàng cũng không nhất định có thể mua được, như thế nào hiện tại nhìn qua hoàn toàn không ai muốn.”

“Thẩm công tử có điều không biết, nhà này không phải chính tông.” Người khác ở bên cạnh giải thích, “Là thấy nhà lão Ngưu ở thành Tây sinh ý tốt, cho nên mới giả mạo làm ra cùng một loại. Nếu thật sự là sinh tử cao, nào còn có thể chờ tới bây giờ.”

Hàng giả mạo a...... Thẩm Thiên Lăng sáng tỏ.

“Trong Tịch Mai thành này, chỉ có sinh tử cao nhà lão Ngưu mới hữu dụng, nhưng giá cả không tiện nghi.” Đại khái là khó có được cơ hội nói chuyện cùng Thẩm Thiên Lăng, cho nên miệng giống như máy hát mở ra liền không ngừng lại được, “Mới vừa rồi còn nhìn thấy lão Ngưu ở trên chợ, dự tính bây giờ còn chưa đi...... Ai ai, chính là cái người đang đẩy xe ở bên kia.”

Hai người nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy một nam tử trung niên tay đang kéo xe đẩy, bên trên đặt đầy hoa quả, thịt khô cùng đồ dùng hằng ngày, đang ở trước tiểu quán hỏi giá cá.“Mua nhiều đồ như vậy a, trong nhà hẳn là có rất nhiều miệng ăn.” Thẩm Thiên Lăng chấn kinh, thật không hổ là bán sinh tử cao, chính mình chính là quảng cáo sống.

“Công tử sai rồi, lão Ngưu cộng thêm tức phụ cùng nhi tử, tổng cộng chỉ có bốn miệng ăn.” Dân chúng nói, “Tức phụ hắn thân thể không tốt, ngay cả sanh con cũng không chịu nổi.”

“Vậy sao lại mua nhiều đồ như thế.” Thẩm Thiên Lăng khó hiểu, bất quá chỉ là chợ nhỏ bình thường mà thôi. Hắn nhìn qua so với mua đồ tết còn muốn tận tâm hơn.

“Người nhà hắn có sức ăn thì sao.” Dân chúng cười nói, “Mỗi tháng đều phải mua như vậy một lần, tất cả mọi người cũng đã quen rồi.”

“Thì ra là như vậy a.” Thẩm Thiên Lăng ở trong lòng chậc chậc. Biết người khác so với mình còn ăn nhiều hơn, cảm giác quả thực tuyệt vời !

Tần Thiếu Vũ cười cười, lại cùng dân chúng hàn huyên vài câu, liền lôi kéo Thẩm Thiên Lăng rời đi, tìm trà lâu ba tầng ngồi xuống. Nhìn xuống vừa vặn có thể nhìn được toàn bộ chợ.

“Như thế nào êm đẹp lại chạy tới uống trà.” Thẩm Thiên Lăng khó hiểu, “Nói tốt là đến phủ Tướng Quân hỗ trợ.”

“Gấp cái gì.” Tần Thiếu Vũ đưa nắp gạt gạt tách trà, ý bảo hắn nhìn xuống.

Thẩm Thiên Lăng nhìn theo ánh mắt hắn, chỉ thấy lão Ngưu sau khi mua cá xong, lại quay đầu chạy tới sạp thịt heo, một hơi mua nửa con, đem xe đẩy chất đến đầy ắp.

“Trên đời này nào có nhiều thùng cơm như vậy.” Tần Thiếu Vũ nói, “Còn cố tình tụ tập ở một nhà.”

“Ngươi hoài nghi hắn là mua cho người khác?” Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Cho dù thật sự là tự mình ăn, chợ trong thành ngày nào cũng có, cần gì phải mua hết một lần, cuối cùng phóng tới không mới mẻ.” Tần Thiếu Vũ nhướng mày, “Chỉ sợ trong nhà không chỉ có bốn miệng ăn.”

Thẩm Thiên Lăng phản ứng kịp. Hai người ở bên trong trà lâu theo dõi một lúc, thấy lão Ngưu kéo xe đẩy trở về, mới âm thầm đuổi theo. Vòng qua mấy con đường, cuối cùng đến một tòa nhà hoang vu.

“Đương gia trở lại a.” Trong viện có một phụ nhân đang ngồi, hẳn chính là tức phụ lão Ngưu.

“Hôm nay thật là mệt.” Lão Ngưu tùy tay múc từ trong lu ra một gáo nước uống, “Chung quanh không có lạp xưởng, chạy ba cửa hàng mới tìm được.”

“Cũng phải mua đầy đủ mới an tâm.” Phụ nhân giúp hắn lau mồ hôi trên người, “Ân nhân nếu đã ghi trên danh sách, vẫn là đừng để sót thì tốt hơn.”

Ân nhân? Tần Thiếu Vũ cùng Thẩm Thiên Lăng nghe được, đưa mắt nhìn lẫn nhau một chút.

Quả nhiên không phải mua cho nhà mình ăn a......

Trong viện đặt bảy tám gùi lớn, sau khi nghỉ một trận, lão Ngưu liền đem đồ vật trên xe đẩy bỏ vào trong gùi, cẩn thận đặt dựa vào góc tường. Sau đó liền theo tức phụ đến phòng bếp nấu cơm.

Tần Thiếu Vũ mang theo Thẩm Thiên Lăng nhảy từ trên cây xuống, “Đi thôi.”

“Không theo dõi nữa sao?” Thẩm Thiên Lăng hỏi hắn.“Cũng đã che gùi lại rồi, hiển nhiên là chờ người đến lấy.” Tần Thiếu Vũ nói, “Người nọ nếu không tiện tự mình lộ diện mua, tất nhiên cũng sẽ không đến vào ban ngày, buổi tối lại đến theo dõi.”

“Ân.” Thẩm Thiên Lăng gật đầu, “Không sai biệt lắm cũng là đêm nay, bằng không thời tiết nóng như vậy, lại vừa thịt vừa cá, đặt không được bao lâu liền sẽ hư.”

“Thiên Phong thắt lưng bị thương, đêm nay chỉ có ta đến.” Tần Thiếu Vũ xoa bóp khuôn mặt hắn, “Có ai đó phải ngủ một mình.”

Ước gì được ngủ một mình biết không ! Thẩm tiểu thụ rầm rì, bên cạnh không có sắc lang, loại sảng khoái này người phàm như ngươi sẽ không hiểu.

“Có luyến tiếc không?” Tần Thiếu Vũ hỏi.

Tất nhiên không có ! Thẩm Thiên Lăng phi thường kiên định, liều mạng lắc đầu.

Tần Thiếu Vũ bị chọc cười, “Heo con.”

Bình thường dưới loại tình huống này, hẳn là muốn hôn lưỡi một phen mới hợp lý. Nhưng hôm nay có chút dị thường, Tần cung chủ cư nhiên không có động tĩnh !

Hử? Thẩm tiểu thụ ánh mắt tỏ vẻ nghi vấn.

Tần Thiếu Vũ ngẩng đầu đưa mắt nhìn lên cây.

Bên trong tầng tầng táng cây, Mộ Hàn Dạ tươi cười sáng lạn.

Hoàng Đại Tiên đỡ trán. Người này đến tột cùng khi nào mới có thể không dọa người.

Thẩm Thiên Lăng 囧 囧, “Thất Tuyệt vương.” Cũng không phải khỉ, không cần mãi ngồi xổm trên cây không xuống a.

Mộ Hàn Dạ ôm Hoàng Đại Tiên thả người nhảy xuống, hơn nữa nói, “Đều là lỗi của A Hoàng, chúng ta mới có thể bị phát hiện.”

Hoàng Đại Tiên đã không còn khí lực cùng hắn tranh cãi. Đang êm đẹp đi trên đường đột nhiên liền bị kéo lên cây. Loại trải nghiệm này cuộc đời cũng không muốn lặp lại lần nữa.

“Mộ huynh cũng đến theo dõi sao?” Tần Thiếu Vũ hỏi.

“Theo dõi cái gì?” Mộ Hàn Dạ nghi vấn, sau đó nói, “Ta là đến trộm sinh tử cao cho A Hoàng.”

Hoàng Đại Tiên ánh mắt tuyệt vọng, rất muốn nhảy giếng. Người này cũng không biết mình sai chỗ nào, buổi sáng rời giường nhất định muốn mua mấy khối sinh tử cao ăn. Tại cửa hàng điểm tâm không tìm được, còn cố ý hỏi đường chạy tới nhà người khác, quả thực không thể cố chấp hơn.

“Mục đích cũng không khác biệt lắm.” Tần Thiếu Vũ nói, “Ta hoài nghi lão bản làm sinh tử cao có vấn đề.”

Mộ Hàn Dạ chấn kinh, “Chẳng lẽ sinh tử cao có độc?” Sau đó lại may mắn, “May mắn vừa rồi không trộm được.”

Thẩm Thiên Lăng:......

Tốt xấu gì cũng là Hoàng Thượng, còn muốn đi trộm.

Tần Thiếu Vũ cười cười, đem chuyện vừa rồi nói một lần.

“Mua đồ ăn cũng phải vu hồi như thế, đến tột cùng là ai không muốn nhiều người nhận thức mình.” Mộ Hàn Dạ sờ sờ cằm, “Có thể có liên quan đến Chu Giác hay không?”“Không chắc chắn.” Tần Thiếu Vũ lắc đầu, “Tuyết nguyên cách nơi này còn có chút xa. Huống hồ phía sau Chu Giác còn có một đội quân hoàn chỉnh, không có khả năng chỉ ăn chút vật này.”

“Vậy đó là ai?” Mộ Hàn Dạ có chút nghĩ không thông.

Tần Thiếu Vũ nhướng mày, “Nếu là Mộ huynh muốn biết, buổi tối cũng có thể đến theo dõi.”

“Ta một chút cũng không muốn.” Mộ Hàn Dạ quyết đoán lắc đầu, ôm Hoàng Đại Tiên nói, “Đêm xuân ngắn ngủi, lãng phí sẽ bị trời phạt.” Hoàn toàn không bị mắc mưu, thật sự là phi thường khiến Tần cung chủ thất vọng.

Buổi tối này, Thẩm Thiên Lăng đành phải một thân một mình trằn trọc trăn trở trên giường, cuối cùng phủ thêm y phục vào bên trong viện hít thở không khí. Nghe cách vách sân còn có động tĩnh, vì thế liền đi qua, vừa lúc thấy được tẩu tử mình đang ở dưới ánh trăng bận việc.

“Đang làm gì vậy?” Thẩm Thiên Lăng hiếu kì.

“Như thế nào còn chưa ngủ.” Diệp Cẩn đứng lên, lắc lắc bình sứ trong tay, “Thu thập chút nguyệt lộ làm thuốc.”

“Cho đại ca sao ?“Thẩm Thiên Lăng hỏi.

Diệp Cẩn lắc đầu, “Thiên Phong chỉ là bị thương thắt lưng mà thôi, không phải chuyện gì lớn, nguyệt lộ này là cho Hoàng Viễn .”

“Vẫn là chưa tìm ra biện pháp thập toàn thập mỹ sao?” Thẩm Thiên Lăng ngồi ở trên ghế đá.

Diệp Cẩn lắc đầu, cũng có chút buồn bực, “Lúc trước chưa từng tiếp xúc qua ô đầu thảo, mạng người quan trọng, cũng phải nắm chắc nhiều chút mới được.”

“Ngươi cũng đừng quá mệt mỏi .” Thẩm Thiên Lăng nói, “Cát nhân tự có thiên tướng, Thất Tuyệt vương, bọn họ là người tốt sẽ nhận được báo đáp.”

Diệp Cẩn gật đầu, lại hỏi, “Thiếu Vũ đi đâu rồi ? Lúc nãy ám vệ cũng không hỏi kĩ, chỉ nói đi theo dõi người.”

“Đi đến nhà Ngưu lão bản bán sinh tử cao.” Thẩm Thiên Lăng nói.

Diệp Cẩn ngược lại là sửng sốt một chút, “Đến đó làm gì?”

Thẩm Thiên Lăng đem chuyện ban ngày nói một lần.

“Thật sự là có vấn đề a.” Diệp Cẩn có chút ngoài ý muốn, bất quá ngẫm lại cũng đúng, nói không chừng có thể tìm ra bí mật nhánh cây kia !

Bằng không thật sự là phi thường ngứa ngáy.

Bên trong Tịch Mai thành, Tần Thiếu Vũ vẫn canh giữ ở trên cây, theo dõi tòa sân yên lặng kia. Gùi ở góc tường vẫn như trước đặt chỉnh tề, phía trên còn dùng vải dầu che lại. Thời gian từng chút từng chút trôi qua, phu canh gõ càng cũng đi ngang qua. Gió thổi nhẹ cuốn lên vài phiến lá cây, phát ra một vài tiếng vang rất nhỏ.

Tựa hồ chỉ là trong nháy mắt. Trên đường liền xuất hiện vài bóng đen, giống như quỷ mị cấp tốc chạy tới, tốc độ nhanh như ảo ảnh, rồi sau đó liền lập tức thả người nhảy vào trong tường viện.

Tần Thiếu Vũ khóe môi cong lên, không uổng công đến một lần, còn thực sự có thu hoạch.

Bóng đen đeo gùi, giây lát liền chạy ra tiểu viện, dọc theo đường đến mà trở về. Tần Thiếu Vũ gắt gao đuổi theo, một đường ra khỏi Tịch Mai thành, đến dưới một tòa núi cao.Tấm bia đá màu xanh đứng sừng sững dưới chân núi, trên đầu dùng mực đen viết rõ ràng hai chữ 'Thương Mang', nét chữ thập phần mạnh mẽ. Tần Thiếu Vũ do dự một chút, vẫn là không tiếp tục theo vào, chỉ ở chỗ tối nhìn vài bóng đen kia biến mất ở sơn đạo, rồi mới xoay người trở về Liên Thành sơn trang.

Nghe được cửa phòng 'két' một tiếng chuyển động, Thẩm Thiên Lăng lập tức ôm chăn ngồi dậy.

Tần Thiếu Vũ bị chọc cười, ngồi ở bên giường xoa bóp hắn, “Quả nhiên là không ngủ.”

Không có a ! Thẩm tiểu thụ mạnh miệng, “Kỳ thật ta đã sớm ngủ, còn đang mộng, vừa tỉnh ngủ !” Thiếu hiệp ngươi trở về chỉ là đúng dịp.

Tần Thiếu Vũ chồm lên hôn hắn, “Ta đi tắm.”

Không cần vừa trở về liền tắm rửa a, chính sự còn chưa có nói. Thẩm Thiên Lăng giữ chặt hắn, “Theo dõi ra được cái gì ?”

“Nếu là không theo dõi được, hiện tại ta cũng sẽ không trở về.” Tần Thiếu Vũ đem sự tình đại khái nói với hắn một lần, lại nói, “Nhìn thấy bọn họ vào Thương Mang sơn, ta liền trở lại.”

Thẩm Thiên Lăng chớp chớp mắt, sau đó cười ra tiếng.

“Làm sao vậy?” Tần Thiếu Vũ khó hiểu, êm đẹp cười cái gì.

“Khó được có một lần ta câu hỏi, ngươi không có yêu cầu dùng hôn đổi.” Thẩm Thiên Lăng vỗ vỗ bờ vai của hắn, nghiêm túc nói, “Thiếu hiệp có tiến bộ, về sau cứ tiếp tục phát huy.”

Tần Thiếu Vũ bật cười, chồm lên hung hăng hôn hắn một cái, “Đợi lát nữa lấy trở về, một trăm cái hôn một chữ.”

“Không cần nháo.” Thẩm Thiên Lăng tránh thoát hắn, “Ngươi là lo lắng vạn nhất bị phát hiện, sẽ khiến đối phương càng thêm phản cảm, cho nên mới không cùng đi vào?”

Tần Thiếu Vũ gật đầu, “Dù sao chúng ta cũng không có hứng thú với bí mật Thương Mang sơn, chỉ là muốn hỏi bọn họ về chuyện địa cung của Bạch Đế mà thôi, cần gì phải theo vào núi.”

“Như vậy xem ra, sinh tử cao đại khái cũng là do những người này làm .” Thẩm Thiên Lăng nói, “Ngưu lão bản giúp mua một ít thực phẩm sinh hoạt hằng ngày, làm điều kiện trao đổi, bọn họ cho Ngưu lão bản phương pháp bí mật sinh tử cao, thỏa mãn nhu cầu hai bên, không ai thiếu nợ ai.”

“Ân.” Tần Thiếu Vũ nói, “Ta cũng nghĩ như vậy, bằng không một thế hệ bán tạp canh, cũng sẽ không đột nhiên liền có phương pháp bí mật sinh tử cao.”

“Vậy Diệp đại ca đại khái càng muốn vào núi .” Thẩm Thiên Lăng nói, “Thời điểm nửa đêm hắn còn đang lải nhải nhắc, nói không rõ đến tột cùng là vì cái gì, ăn điểm tâm liền sẽ mang thai.” Bệnh nghề nghiệp gì đó, thật sự là thập phần khiến người khác đồng tình.

“Nửa đêm còn nói chuyện phiếm a?” Tần Thiếu Vũ xoa bóp bụng hắn, “Là ai nói vẫn đang ngủ ?”

“Ta cái gì cũng không có nói.” Thẩm tiểu thụ biểu tình rất nghiêm túc. Vị thiếu hiệp này, ngươi nhất định là nghễnh ngãng, phải sớm trị liệu một chút.Tần Thiếu Vũ nhu nhu đầu hắn, xoay người bước ra ngoài tắm rửa. Thẩm Thiên Lăng lười biếng ghé vào trên giường ngáp một cái. Thương Mang sơn kia, nhìn qua thật sự đúng là có rất nhiều bí mật a......

Vốn tưởng rằng sau khi Thẩm Thiên Lăng đưa bái thiếp, ngày hôm sau liền sẽ nhận được hồi âm, nào ngờ thẳng đến buổi tối cũng không có tin tức. Lại đợi một ngày, vẫn là hoàn toàn không có tin tức. Tần Thiếu Vũ nhíu mày, “Làm cái quỷ gì.”

“Kỳ thật cũng không coi như chuyện xấu.” Diệp Cẩn nói, “Lúc trước sau khi Liên Thành thiếu chủ đưa bái thiếp vào, trong vòng một ngày liền nhận được thư uyển chuyển cự tuyệt. Hiện tại nếu không có tin tức, vừa lúc có thể nói rõ ít nhất ở trong lòng hậu nhân Bạch Đế, Lăng nhi vẫn là đáng giá do dự một phen.”

Ám vệ nghe được lập tức liền mất hứng. Công tử nhà ta tự tay viết bái thiếp, cư nhiên còn muốn do dự? !

Chẳng lẽ không phải là khua chiêng gõ trống múa ương ca tiến hành chúc mừng ! Phải biết trên đời này tuy nói có rất nhiều người, nhưng cũng không phải ai cũng đều có thể may mắn gặp được công tử nhà ta.

Còn không quý trọng.

Quả thực đáng bị treo lên cây ẩu đả.

“Tần huynh.” Khi mọi người đang nói chuyện, Liên Thành Cô Nguyệt đẩy cửa bước vào. Cục bông ngồi xổm trên đầu tuyết nguyên lang, cũng uy phong lẫm lẫm đi theo bên cạnh, thập phần điểu lâm thiên hạ.

“Có tin tức sao ?” Người còn lại trăm miệng một lời hỏi.

“Tin tức Thương Mang sơn ngược lại là không có, bất quá có tin tức khác.” Liên Thành Cô Nguyệt cười cười, “Đám đạo sĩ kia hình như khai ra phương pháp ra vào địa cung.”

“Thật sao?” Diệp Cẩn hỏi, “Ở đâu?”

Liên Thành Cô Nguyệt đưa mắt nhìn Hoàng Đại Tiên.

Hoàng Đại Tiên khó hiểu, “Đừng nói là chỗ nhà đá đi?” Nếu thật sự là như vậy, vậy thật sự chính là phí công một hồi .

Liên Thành Cô Nguyệt lắc đầu, “Không phải.”

Mọi người trong phòng tất cả đều nhẹ nhàng thở ra.

Sau đó liền nghe Liên Thành Cô Nguyệt nói, “Bất quá cũng không phải nơi tốt lành gì .”

......

“Đám đạo sĩ kia bình thường ra vào tuyết nguyên, là tại một gian nhà đá khác có người chỉ dẫn, cũng là bị che mắt đưa đến địa cung.” Liên Thành Cô Nguyệt mở ra một tấm bản đồ, chỉ chỉ một điểm đen, “Ở đây.”

“Người này không khỏi cũng quá mức cẩn thận đi.” Thẩm Thiên Lăng quả thực muốn quỳ lạy Chu Giác, làm người có thể cẩn thận đến mức này, cũng thật không dễ dàng. Bình thường chỉ kêu thuộc hạ liều mạng, chính mình lại nhỏ là một giọt nước cũng không lọt ra.

“Cùng chỗ nhà đá của A Hoàng lúc trước vừa vặn đối ứng.” Mộ Hàn Dạ nói, “Trong tuyết nguyên đến tột cùng có bao nhiêu nhà đá?”

Hoàng Đại Tiên lắc đầu, “Ta chỉ biết một chỗ này.”

Người trong phòng lại lần nữa lâm vào trầm mặc, sớm biết như vậy, cũng liền không phí công thẩm vấn a...... Còn tưởng rằng bắt được tâm phúc Chu Giác. Làm nửa ngày, cho dù là tâm phúc cũng không thể một mình đến tuyết nguyên.“Đều làm sao vậy, một đám âm mặt.” Thập Tam nương đẩy cửa phòng ra, mang theo tiểu dã nhân đi đến.

“Mẫu thân.” Liên Thành Cô Nguyệt đỡ lấy nàng, “Sao người lại tới đây.”

“Mỗi ngày thấy các ngươi đều bận rộn, ta đến đây xem thử đến tột cùng đang bận cái gì.” Thập Tam nương ngồi ở trên ghế, “Bất quá nhìn tư thế hiện tại, hẳn là cũng không có tiến triển gì.”

Mộ Hàn Dạ khen ngợi, “Phu nhân nói chuyện thật sự là thẳng thắn.” Hoàn toàn không giữ mặt mũi cho người khác.

“Cho dù trời sụp xuống thì sao, ngày vẫn là phải trôi qua.” Thập Tam nương nói, “Chỉ là một mạo tặc Đông Bắc, thì có thể khiến các ngươi ngay cả cơm cũng không ăn? Giữa trưa ta gọi đầu bếp tân tân khổ khổ hầm canh, nhiều nam nhân như vậy ngay cả một nồi cũng chưa ăn xong.”

Mọi người cúi đầu, ngoan ngoãn chịu giáo huấn.

“Chíp !” Cục bông ngồi xổm trong lòng Thập Tam nương, cũng nhân cơ hội xen vào náo nhiệt.

“Đều hảo hảo đi dùng cơm cho ta !” Thập Tam nương dựng thẳng lông mi.

Thẩm Thiên Lăng đi đầu chạy ra bên ngoài.

Người còn lại hộc hộc đuổi theo.

“Thiếu chủ.” Mộ Hàn Dạ một bên chạy một bên nhìn Liên Thành Cô Nguyệt nói, “Không biết sau khi chuyện này giải quyết xong, ta có thể mang theo mẫu thân tiến đến làm khách hay không?”

“Tất nhiên.” Liên Thành Cô Nguyệt gật đầu, lại có chút nghi hoặc, “Thất Tuyệt vương vì sao lại có loại suy nghĩ này?” Mạc Bắc cùng Đông Bắc, cách xa nhau đâu chỉ ngàn dặm.

Mộ Hàn Dạ từ nội tâm phát ra lời nói, “Ta cảm thấy nàng có lẽ cùng Thập Tam nương là tỷ muội ruột thất lạc nhiều năm.”

Thì ra là như vậy a...... Liên Thành Cô Nguyệt nhất thời liền cùng hắn có cảm giác tương tích linh tinh.

Lại qua hai ngày, trên Thương Mang sơn rốt cuộc đưa tới một phong thư hồi âm. Thẩm Thiên Lăng sau khi mở ra xem, biểu tình rất thần kỳ.

“Làm sao vậy.” Tần Thiếu Vũ liếc nhìn thoáng qua, sau đó bật cười, “Thực hiện trừ tai họa?”

“Ta đã nói da trâu không thể tùy tiện thổi loạn.” Thẩm Thiên Lăng vẻ mặt khổ sở, “Chuyện này phải làm thế nào?”

Người còn lại sau khi nhìn qua nội dung, cũng lập tức không phúc hậu cười ra tiếng.

Cùng so sánh với lá thư rực rỡ đầy màu sắc của Thẩm Thiên Lăng lúc trước, thư Thương Mang sơn hồi âm thập phần mộc mạc. Chỉ nói nếu mọi người đều không phải là người phàm, vậy cùng nhau uống chút rượu cũng không sao. Thế nhưng trước tiên có một điều kiện, gần đây trong thôn Bạch Đế xảy ra một vài tai hoạ, chúng ta giải quyết không được, hi vọng Thẩm công tử có thể thi triển pháp thuật tương trợ. Bằng không hết thảy không bàn nữa.

“Sợ cái gì?” Tần Thiếu Vũ gõ gõ đầu hắn, “Làm pháp thuật mà thôi.”

Thẩm Thiên Lăng không nói gì nhìn hắn. Ta làm gì biết pháp thuật, nấu ăn còn biết sơ sơ.“Tốt xấu gì người ta cũng là đồng ý cho chúng ta vào núi.” Diệp Cẩn nói, “Quản hắn, đi vào lại nói.”

“Vậy lúc làm pháp thuật thì thế nào?” Thẩm Thiên Lăng ba ba hỏi.

Thẩm Thiên Phong an ủi hắn, “Này cũng không coi là chuyện lớn gì.”

Các ngươi đương nhiên không cảm thấy là chuyện lớn, các ngươi lại không cần làm pháp thuật ! Thẩm tiểu thụ ở trong lòng liều mạng kháng nghị, ta nhất định sẽ không cắm lông gà nhảy múa trước mặt mọi người. Bởi vì như vậy đặc biệt xuẩn.

“Diệp cốc chủ nói không sai, ít nhất vào trong núi lại nói.” Mộ Hàn Dạ cũng nói, “Đến thời điểm đó lại tùy cơ ứng biến, chúng ta nhiều người như vậy, cũng có biện pháp lừa gạt qua.”

“Đúng vậy.” Thẩm Thiên Phong vỗ vỗ bả vai của hắn, “Thực hiện cũng chia linh nghiệm cùng mất linh nghiệm, đến thời điểm nếu thật sự tránh không khỏi, cùng lắm thì ngươi phất phất tay niệm một vài câu chú, lại tỏ vẻ lực bất tòng tâm là được. Ai còn có thể bắt buộc ngươi nhất định phải thực hiện thành công.”

Không sai, nói là nói như vậy. Nhưng vẫn là cảm thấy rất dọa người biết không !

Thẩm tiểu thụ trong lòng tràn ngập khổ bức không đi không được.

Ta thật sự là thập phần xui xẻo.

Dựa theo ước định thời gian ghi trên thư. Sáng sớm ba ngày sau, mọi người liền rời giường chuẩn bị đến Thương Mang sơn. Thẩm Thiên Lăng tất nhiên ăn mặc long trọng một phen, ngay cả cục bông cũng khoác trên người áo choàng ánh vàng rực rỡ, thập phần uy mãnh, quả thật mắt có thể bắn ra sấm chớp.

“Lăng nhi của ta thật là xinh đẹp.” Tần Thiếu Vũ ôm hắn hôn hôn.

“Ta khẩn trương.” Thẩm Thiên Lăng kéo lấy mặt hắn.

“Đừng sợ.” Tần Thiếu Vũ nói, “Nếu ai chọc giận ngươi mất hứng, ta liền đánh người đó nằm dài.”

Thẩm Thiên Lăng:......

Phần tử bạo lực.

“Lăng nhi.” Diệp Cẩn tại cửa nói, “Xong chưa?”

Tần Thiếu Vũ ghét bỏ nói, “Ngươi từ sớm đến thúc giục ít nhất năm lần.”

“Đó là bởi vì các ngươi rất cằn nhằn !” Diệp Cẩn giận, “Nhanh lên !”

Thẩm tiểu thụ ở trong lòng cho đại ca mình một cây nến.

Tẩu tử thật sự là phi thường hung.

“Sao lại sốt ruột như vậy?” Thẩm Thiên Phong cũng rất khó hiểu.

“Bởi vì ta muốn biết sinh tử cao đến tột cùng là cái ngoạn ý gì.” Diệp Cẩn ngồi ở trên bàn đá.

Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười, “Như thế nào còn đang suy nghĩ.”

Thì sao, lão tử là thần y. Diệp Cẩn khịt khịt mũi, bắt đầu giục lần thứ sáu, “Mau một chút !”

Thẩm Thiên Lăng đem Tần Thiếu Vũ chuẩn bị hôn mình đẩy ra, “Đến đây đến đây.”Sắc mặt Tần cung chủ rất khó coi.

Hơn nữa rất muốn tìm Thẩm Thiên Phong đánh một trận.

Đại đội nhân mã trùng trùng điệp điệp khởi hành, một đường đi tới Thương Mang sơn. Thẩm Thiên Lăng lúc trước còn đang lo lắng, đối phương nếu là nhìn thấy có nhiều người như vậy, có thể băn khoăn mà cự tuyệt hay không. Bất quá sau này chứng minh bản thân quả thật là suy nghĩ quá nhiều, thôn dân ở sơn khẩu nghênh đón cơ hồ hỏi cũng không hỏi nhiều một câu, liền trực tiếp mang bọn họ đưa vào núi.

Thẩm Thiên Lăng cùng Tần Thiếu Vũ cùng cưỡi Đạp Tuyết Bạch, một đường hiếu kì nhìn chung quanh. Lúc đầu sơn đạo rất gập ghềnh, lúc sau càng đi càng rộng mở, chỉ là lộ trình thật sự không tính gần, đi trên dưới sườn núi hồi lâu, rốt cuộc mới tới một tòa thôn trang nhỏ. Bất quá cũng không giống Liên Thành Cô Nguyệt nói quy mô nhỏ như vậy, giản lược nhìn sơ qua, bên trong vẫn là có mấy chục hộ gia đình, già trẻ lớn bé đều có đủ.

“Khách quý đến.” Một lão giả tóc bạc trắng chống quải trượng, đang ở cửa thôn nghênh đón. Phía sau dẫn theo mười mấy thanh niên hậu sinh, đều là ăn mặc kiểu nông phu bình thường.

Thẩm Thiên Lăng đối với chuyện này ngược lại là có chút ngoài ý muốn. Dựa theo suy nghĩ lúc trước của hắn, thôn trang nhỏ ở đây không tranh với thế sự. Đại khái đều là thư sinh ăn mặc bạch y phiêu phiêu, hoặc chính là cao thủ võ công tuyệt đỉnh, đối với chuyện thế tục dưới chân núi tất nhiên là cố chấp khinh thường. Không nghĩ tới lần này nhìn thấy mới phát hiện, cư nhiên cùng thôn trang bình thường không có gì khác nhau.

Nếu như vậy, vậy vì sao không chuyển đến Tịch Mai thành ở a...... Mọi người đồng thời có thêm náo nhiệt !

“Vị này chính là Thẩm công tử đi.” Lão giả nhìn Thẩm Thiên Lăng nói.

“Ân.” Thẩm Thiên Lăng đỡ Tần Thiếu Vũ nhảy xuống ngựa, thử nói, “Các hạ là tộc trưởng nơi này ?”

“Đúng vậy.” Lão giả vuốt râu cười nói, “Công tử thật sự là tuệ nhãn như đuốc.”

Thẩm Thiên Lăng cười gượng, ngươi đều là tư thế này, ta muốn đoán không ra cũng không dễ dàng.

“Chư vị xin mời vào trong.” Lão giả cũng là không nói thêm gì nữa, nghiêng người nhường đường, “Đã chuẩn bị rượu ngon, liền chờ chư vị khách quý .”

Thẩm Thiên Lăng sau khi nói đa tạ, liền cùng mọi người đồng thời đi vào bên trong. Một đường mùi hoa xông vào mũi. Nhìn kỹ qua, trên bờ ruộng đúng là nở đầy tam nguyệt hà.

“Trách không được.” Diệp Cẩn nhỏ giọng nhìn Thẩm Thiên Phong nói, “Lúc trước còn đang suy nghĩ hoang dã nở hoa là mầm móng nơi nào đến, hiện tại đã biết.”

Thẩm Thiên Phong gật đầu, cảm thấy khí hậu nơi này ngược lại là cùng Bạch Tuyết sơn có vài phần tương tự, đỉnh Bạch Tuyết sơn trắng như tuyết, trong sơn cốc cũng rất là nóng ẩm.

“Mong Liên Thành thiếu chủ thứ lỗi.” Lão giả vừa đi, vừa nhìn Liên Thành Cô Nguyệt nói, “Tổ tiên từng răn dạy, cấm người ngoài vào núi, cho nên chỉ có thể phụ ý tốt của thiếu chủ một phen.”Liên Thành Cô Nguyệt cười cười, “Tộc trưởng khách khí, không phải là chuyện lớn gì.”

“Bất quá nếu là Thẩm công tử đưa bái thiếp, vậy thì không giống .” Lão giả tiếp tục nói, “Tổ tiên cũng từng nói qua, nếu là tiên hữu ở Thiên Giới tới cửa bái phỏng, tất nhiên là phải mở cửa đón khách.”

Thẩm Thiên Lăng thiếu chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc.

Tiên hữu trên Thiên Giới.

Này thật sự không phải.

Ám vệ nhiệt tình dào dạt nhìn lão tộc trưởng, thập phần muốn ôm hắn ném cao. Vị đại gia này, ngươi thật sự là tuệ nhãn như đuốc, vừa thấy liền biết phu nhân nhà ta đến từ Thần Giới.

“Chíp.” Cục bông ngồi xổm trên đầu tuyết Lang vương, cũng quay đầu nhìn chung quanh xem náo nhiệt.

Một tiểu oa nhi đứng ở bên ruộng, cắn ngón tay hiếu kì nhìn Tiểu Phượng Hoàng, chính là tiểu hài tử ngày đó mọi người nhặt ở hội Nguyệt Lão.

“Là ngươi a.” Thẩm Thiên Lăng nhận ra hắn.

Tiểu oa nhi có chút ngượng ngùng, chạy tới núp phía sau lão tộc trưởng.

“Nói qua, còn phải cảm tạ chư vị ngày đó ra tay tương trợ.” Lão tộc trưởng nói, “Ngày đó ca ca hắn bướng bỉnh, ôm hắn chuồn êm xuống núi xem náo nhiệt. Kết quả không cẩn thận liền lạc mất, suýt nữa lật tung từng cái rỗ.”

“Chíp.” Cục bông rất thích tiểu hài tử, nhìn hắn mở ra cánh nhỏ.

“Đi đi.” Lão tộc trưởng sờ sờ đầu của hắn, “Phượng Hoàng cùng ngươi giống nhau, đều là có linh tính , cùng nhau chơi đùa cũng không sao.”

Tiểu oa nhi chần chờ chạy tới, cục bông chậm rì rì bay vào trong lòng hắn, cảm thấy chính mình quả thực khí phách, hoàn toàn chính là Côn Bằng giương cánh.

Tiêu sái hất đầu.

Tiểu oa nhi bị chọc cười, ôm liền luyến tiếc buông ra.

Bên trong đại sảnh chính giữa thôn, một bàn yến hội đã chuẩn bị tốt. Hương vị nóng hổi xông vào mũi, được bày đầy một phòng.

“Chư vị xin mời ngồi.” Tộc trưởng nói, “Đợi cho cơm nước xong, lại cùng thương nghị chuyện làm pháp.”

Thẩm Thiên Lăng vốn dĩ bụng còn đang đánh trống, vừa nghe nháy mắt liền không đói bụng.

Làm pháp.

Tần Thiếu Vũ nhẫn cười, kéo hắn ngồi xuống, “Nghe lời, ăn cơm trước lại nói.”

Thẩm tiểu thụ đưa ánh mắt đồng minh cách mạng nhìn hắn.

Đợi lát nữa ngươi nhất định phải giúp ta, không thì chúng ta liền ly hôn !

Quả thật lãnh khốc.

Rượu trong suốt được rót vào bôi trắng, tộc trưởng cười nói, “Đây là đặc sản trong thôn nhất trượng hồng, chư vị không ngại thì uống thử xem.”

“Khụ khụ.” Thẩm Thiên Lăng bị nước miếng của mình làm sặc.

Loại danh tự như thần này.

Diệp Cẩn ngửa đầu một hơi uống cạn sạch, sau đó chậc lưỡi, “Sao hương vị lại giống sinh tử cao thế.”

Tộc trưởng chấn kinh, “Vị này là ...... Công tử?” Mặc kệ thấy thế nào, hình như cũng không phải là cô nương a.

Diệp Cẩn sắc mặt nhất thời từ trắng biến hồng, từ hồng biến xanh, từ xanh biến tím, thập phần đủ mọi màu sắc.

“Tiểu Cẩn lúc trước không biết, sau khi nhìn thấy chỉ cảm thấy màu sắc dễ nhìn, cho nên liền ăn vài khối điểm tâm.” Thời khắc mấu chốt, Thẩm Thiên Phong nhanh chóng giải vây, hơn nữa ở dưới bàn nắm tay hắn, để phòng ngừa hắn lật bàn !

“Trách không được.” Lão giả nhẹ nhàng thở ra, cười nói, “Bất quá công tử ngược lại là người lợi hại, sinh tử cao thật đúng là dùng hồng tiêu mộc trên núi sở chế, cùng nguyên liệu với nhưỡng rượu.”

“Sinh tử cao thật sự là do Thương Mang thôn làm ra?” Thẩm Thiên Phong hỏi.

“Đúng vậy.” Lão giả gật đầu, “Chư vị đều là đại nhân vật, ta cũng không che giấu, dù sao cũng không phải chuyện lớn gì. Lương thực trong Thương Mang thôn này tuy có thể tự cấp tự túc, nhưng tóm lại đồ vật không được đầy đủ, đồ vật sinh hoạt hằng ngày vẫn là phải mua dưới núi. Cho nên liền cùng Ngưu lão bản bên trong thành làm chút giao dịch. Chúng ta giúp người nhà hắn chữa bệnh, thuận tiện cho hắn biện pháp kiếm ăn, hắn ngược lại giúp chúng ta chọn mua một ít thực phẩm sinh hoạt cần thiết, cũng giảm xuất đầu lộ diện đến thôn dân.”

“Khó trách.” Tần Thiếu Vũ cười cười, “Bất quá coi như là làm công đức, nếu là tin tức truyền ra, dưới núi hẳn là sẽ có không ít gia đình cảm tạ Thương Mang thôn.”

“Này ngược lại không cần, tộc nhân của ta cùng không quen tranh thế sự, không thèm để ý vài hư danh kia.” Tộc trưởng khoát tay, “Hiện tại chỉ cầu Thẩm công tử có thể giúp chúng ta trừ bỏ tai hoạ, là cảm thấy mỹ mãn rồi.”

Thẩm Thiên Lăng ngậm thìa, đản đản hóa đá.

Liền không thể đợi ta ăn xong rồi nói sao, lần lượt nhắc nhở gì đó, nói không chừng sẽ không tiêu hóa được.

“Chíp.” Cục bông ngồi xổm trên bàn, cùng tiểu oa nhi đồng thời ăn, cả hai đều biến trên người thành bẩn hề hề, đầy bàn đều là hạt cơm, ngược lại là ngoạn rất cao hứng. Ngay cả không khí cũng thoải mái lên.

“Đây là thủy lưu ly?” Mộ Hàn Dạ nhìn được khối ngọc bội đeo trên cổ tiểu hài tử, vì thế thuận miệng hỏi.

“Các hạ nhãn lực thật tốt.” Tộc trưởng cười nói, “Không nghĩ tới đến bây giờ trên đời ngoại trừ tộc nhân ta, còn có người có thể nhận thức thủy lưu ly.”

Mộ Hàn Dạ sửng sốt một chút, sau đó nói, “Tộc trưởng quá khen, này chính là hi thế kì trân, ta lúc trước cũng chỉ thấy qua ở trong sách. Lần này nhìn thấy được vật, ngược lại là tam sinh hữu hạnh.”

Hoàng Đại Tiên ở một bên, trong lòng thoáng không biết nói gì. Trong đại mạc Thất tuyệt thừa thãi bảo thạch, nhiều nhất chính là loại thủy lưu ly này, có khi khai thác quá nhiều. Thậm chí lấy làm trang sức bát đũa đều có, cũng có thể được cho là hi thế kì trân?

“Đúng vậy.” Tộc trưởng gật đầu, “Trong thôn Bạch Đế cũng chỉ có một khối này, tổ tiên truyền xuống, có thể nói độc nhất vô nhị.”

Hoàng Đại Tiên:......

Được rồi, thật sự đúng là hi thế kì trân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.