Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

Chương 209: Phiên ngoại : Thẩm minh chủ sinh bệnh ký



THẨM MINH CHỦ SINH BỆNH KÝ!

Edit: Spum-chan

Thời tiết viêm hạ, Giang Nam oi bức hơn bất cứ một năm nào khác. Vừa qua qua buổi chiều, lá cây bị nắng nóng nướng đến cong lên, cả chim cũng rất ít khi hót. Trên đường yên ắng, cả một bóng người cũng không thấy, đa số dân chúng đều ở nhà nghỉ ngơi, mà trong thiện đường ở Thành Đông vẫn có không ít người đang bận rộn.

Vì phòng ngừa thời tiết oi bức xảy ra ôn dịch, Diệp Cẩn dẫn theo các đại phu trong thành phối ra không ít dược liệu thanh nhiệt trừ hỏa, mỗi ngày đều sắc sẵn mang đến từng nhà cho dân chúng. Lúc trước đều là rời giường từ sớm đi ra ngoài, về sau công việc dần nhiều thêm nên y dứt khoát ở lại thiện đường luôn. Tuy Thẩm Thiên Phong không muốn như thế, nhưng cũng hiểu rõ tính tình y, chỉ đành rút ra thời gian cố gắng ở cạnh y, tránh y lại bận rộn đến mức không ngủ không nghỉ.

“Hôm nay về nhà ăn cơm chiều được không?” Vất vả lắm mới đợi tới khi không còn bệnh nhân nữa, Thẩm Thiên Phong ngồi xuống bên cạnh y, “Mẫu thân có nấu canh cho ngươi đó.”

“Được.” Diệp Cẩn gật đầu, ra sức duỗi lưng.

Thẩm Thiên Phong trực tiếp ôm người vào trong lòng mình, “Gần đây ở chỗ này cũng nhiều người, không thì ngươi nghỉ ngơi vài ngày đi? Còn tiếp tục như vậy, không chừng cả bản thân cũng sinh bệnh.”

Diệp Cẩn ngạo kiều, “Ông đây mới không sinh bệnh!”

“Biết ngươi lợi hại rồi.” Thẩm Thiên Phong cúi đầu hôn hôn y, “Qua mấy ngày nữa ta phải đến Sơn Tây nghị sự, xem như là bồi ta đi được không, hửm?”

“Ngươi cũng đâu phải là trẻ con, còn cần người khác bồi sao.” Diệp Cẩn bĩu môi.

Đương nhiên bĩu môi thì bĩu môi, nhưng tối đến, Diệp cốc chủ vẫn ngoan ngoãn về nhà ăn cơm, Thẩm phu nhân vừa thấy làlập tức đau lòng, “Sao sắc mặt lại tệ thế này?”

Diệp Cẩn còn chưa nói chuyện, Thẩm phu nhân đã nhéo Thẩm Thiên Phong một cái, “Ngày nào cũng chạy tới thiện đường, sao không biết chăm sóc nó tốt một chút hả.” Nói xong liền kéo Diệp Cẩn vào trong phòng, hạ quyết tâm phải thấy y ăn nhiều một chút.

Thẩm Thiên Phong:……

Nhất định là nhặt được rồi.

Thẩm Thiên Khiêm vừa lúc đi ngang qua, hai mắt tràn ngập đồng tình nhìn ca mình.

Thẩm Thiên Phong nâng tay đánh tới.

Tuy Thẩm Thiên Khiêm võ công không bằng hắn, nhưng ít nhiều gì cũng là thiếu gia Thẩm gia, sau khi nghiêng người tránh thoát liền thuận tay cầm lấy một thanh trường thương, cùng hắn luận võ trong hoa viên.

Sau khi Thẩm phu nhân nghe được động tĩnh liền đi ra liếc nhìn một cái, tức ngực nói, “Sao ăn cơm cũng không được yên tĩnh vậy.”

Diệp Cẩn nói, “Con đi bảo bọn họ dừng lại.”

“Mặc kệ hai đứa nó đi, chỉ có con là im lặng ăn cơm thôi.” Thẩm phu nhân bày tỏ vẻ ghét bỏ con trai muôn thuở.

Diệp Cẩn:……

Võ công Thẩm gia chú ý đến nhẹ nhàng linh hoạt, Thẩm Thiên Khiêm lại có tính tình nóng nảy, nhiều năm vậy rồi mà vẫn không sửa được. Lần này lại thấy hắn hấp tấp vội vàng, Thẩm Thiên Phong thầm lắc đầu, dứt khoát cùng hắn luyện nhiều một chút. Huynh đệ hai người đánh từ hoa viên tới trường luyện võ, ước chùng qua một canh giờ mới yên tĩnh lại.

“Được rồi được rồi, đệ nghỉ một lát đã.” Thẩm Thiên Khiêm ngồi dưới đất thở dốc, “Vốn đã đi hết ba bốn tiêu cục, vừa trở về cả cơm cũng chưa ăn.”

“Võ công có tiến bộ, nhưng tính tình vẫn phải sửa.” Thẩm Thiên Phong kéo hắn đứng lên, “Đi ăn cơm nghỉ ngơi đi.”

Thẩm Thiên Khiêm thư giãn gân cốt một chút, vừa ngáp vừa về ngủ. Thẩm Thiên Phong đặt đao kiếm vào giá binh khí, quay đầu lại liền thấy Diệp Cẩn đang đi về phía này.

“Sao ngươi lại tới đây.” Thẩm Thiên Phong đi tới.

Diệp Cẩn nói, “Lại đây nhìn ngươi, thuận tiện tiêu thực.”

Thẩm Thiên Phong bật cười, “Vẻ mặt gì đây.”

“Ăn nhiều.” Diệp Cẩn vẻ mặt đau khổ, “Mẫu thân cứ nhìn chằm chằm ta.” Hoàn toàn không có khả năng bỏ dở, chỉ phải ngoan ngoãn ăn hết.

Thẩm Thiên Phong vươn tay sờ sờ bụng y, “Mẫu thân là thương ngươi thôi.”

“Tất nhiên ta biết.” Diệp Cẩn ngồi trên ghế gỗ, nhìn nhìn xung quanh, “Nơi này cũng thật mát mẻ.”

“Mát mẻ thì ngồi thêm một lát đi.” Thẩm Thiên Phong chỉnh chỉnh tóc giúp y, “Ta có hẹn với chưởng môn phái Nghi Sơn, giờ phải đến tiền đình, không ở cạnh ngươi được.”

“Không ăn cơm sao?” Diệp Cẩn nhíu mày.

“Bàn xong rồi ăn, không sao cả.” Thẩm Thiên Phong nói, “Trời tối thì nhớ về phòng sớm đi, nhìn sắc trời chắc sắp đổ mưa rồi.”

Diệp Cẩn gật đầu, nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, tựa vào đại thụ ngấp một cái.

Mấy ngày nay thật là mệt chết đi được……

Vì thế bất tri bất giác, Diệp cốc chủ liền thiếp đi, thậm chí còn nằm mơ!

Không biết qua bao lâu, trên trời vang lên tiếng sét đánh, Diệp Cẩn giật mình, sau khi thức dậy liền cảm nhận được những hạt mưa to như hạt đậu đang tí tách rơi xuống, chỉ trong chốc lát đã thành mưa to, vì thế y vội vàng đứng lên chạy vào trong sơn trang. Tuy quãng đường không quá xa, nhưng đợi đến khi về phòng thì cả người cũng đã ướt đẫm.

Trong phòng ngủ rất yên áng, chỉ có ánh nến mờ nhạt nhấp nháy, hiển nhiên Thẩm Thiên Phong còn chưa trở về — nhưng cũng nằm trong dự đoán rồi, bằng không trời đang mưa to như vậy, làm sao hắn có thể để mặc mình ở bên ngoài một mình chứ.

Sau khi tắm rửa trong nước ấm, Diệp Cẩn uống hai viên thuốc xua khí lạnh, tránh cho sáng mai lại bị cảm. Dù sao cũng không thấy mệt mỏi gì, thế nên y dựa vào đầu giường thuận tay lật một quyển sách định giết thời gian, nhưng còn chưa lật đến trang thứ hai đã nghe tiếng cửa viện vang lên.

“Sao còn chưa ngủ.” Thẩm Thiên Phong đi vào phòng.

“Chờ ngươi.” Diệp Cẩn ngồi dậy, “Trên đường đi không che dù sao? Sao quần áo đều ướt hết cả vậy?”

“Bên ngoài gió lớn, có che dù cũng vô dụng.” Thẩm Thiên Phong cởi ngoại bào, “Ngươi đi ngủ trước đi, ta tắm xong sẽ lên giường ngay.”

Diệp Cẩn vừa định xuống giường giúp hắn tìm thuốc khư hàn, hạ nhân đã đứng ngoài phòng nói, “Đại thiếu gia, nước tắm đã chuẩn bị xong.”

Thẩm Thiên Phong mở cửa, có chút ngạc nhiên, “Sao hôm nay lại nhanh vậy.” Rõ ràng mình chỉ mới vào phòng thôi mà.

Hạ nhân nói, “Diệp cốc chủ vừa dùng qua, còn dư không ít nước ấm.”

Diệp Cẩn:……

“Ngươi vừa trở về?” Thẩm Thiên Phong nhíu mày nhìn y.

Diệp Cẩn bình tĩnh nói, “Phải.”

“Chắc mắc mưa rồi phải không.” Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười, “Rõ ràng trước khi đi đã nói với ngươi trời sẽ đổ mưa nên về sớm một chút mà, sao không chịu nhớ chứ.”

Diệp Cẩn nói, “Vô ý thiếp đi.” Cho nên hoàn toàn không phải lỗi của ta.

“Ngủ ở trường luyện võ sao?” Thẩm Thiên Phong nghe vậy càng đau đầu, “Chỗ đó là đầu gió, sẽ cảm lạnh đó.” Rõ ràng bản thân chính là đại phu, nhưng sao những việc nhỏ nhặt như thế đều phải do mình nhắc nhở chứ.

Diệp Cẩn tự biết đuối lý, vì thế hiếm khi không phản bác lại. Nhưng không phản bác không có nghĩa là không ngạo kiều, vì thế y hất cằm, tỏ vẻ “Ta ngủ quên rồi mắc mưa đó thì sao”.

Thẩm Thiên Phong thầm lắc đầu, bế y lên đặt trên giường, “Ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, ngày mai không được sinh bệnh đâu đó.”

“Tất nhiên ta sẽ không sinh bệnh rồi.” Diệp Cẩn lầm bầm làu bàu.

Thẩm Thiên Phong hoàn toàn hết cách với y, qua loa tắm rửa xong lập tức trèo lên giường, ôm ngươi vào trong lòng, kiểm tra độ ấm trên trán y.

Cho dù thật sự sinh bệnh thì cũng không nhanh vậy đâu, bây giờ kiểm tra thì ra cái gì chứ! Diệp cốc chủ thầm bĩu môi, sau đó vô cùng ngạo kiều ôm hắn chặt hơn nữa.

Thẩm Thiên Phong cong khóe môi, bàn tay vỗ nhẹ trên lưng y.

Ngoài phòng ầm ầm tiếng sét, rốt cuộc cũng xua tan không ít cái khô nóng suốt mấy ngày nay.

Mà sự thật chứng minh, Diệp Cẩn hình như chẳng thể nào bị cảm lạnh – ít nhất sáng ngày hôm sau khi thức dậy, y vẫn rất thần thanh khí sảng. Thẩm Thiên Phong ở bên cạnh còn đang ngủ, Diệp Cẩn nhéo hai má hắn, “Rời giường rời giường!”

Thẩm Thiên Phong khẽ nhíu mày mở mắt ra.

Diệp Cẩn sửng sốt một chút, lại kiểm tra nhiệt độ cơ thể hắn, sau đó hít một ngụm khí lạnh, “Ngươi sốt rồi.”

Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười, “Xem vẻ mặt của ngươi kia, không biết còn tưởng là ta mang thai đó.”

“Còn đùa được nữa sao.” Diệp Cẩn đấm hắn một cái, kéo cổ tay hắn qua thử mạch, sau đó liền xuống giường phối thuốc, thuận tiện thầm buồn bực, thường ngày sức khỏe tốt như vậy, sao tối hôm qua gặp chút mưa đã cảm lạnh rồi, không hợp lý a!

“Thiên Phong bị bệnh?” Thẩm phu nhân nghe được chuyện này, cũng có chút ngây người.

“Đúng vậy.” Diệp Cẩn nói, “Trán rất nóng, còn đang nằm trên giường.”

“Kỳ lạ nha.” Thẩm phu nhân lập tức bỏ cơm, theo Diệp Cẩn đi xem Thẩm Thiên Phong, thấy hắn thật sự ngã bện, đau lòng tất nhiên đau lòng, nhưng lại kinh ngạc nhiều hơn, “Từ lúc sinh ra tới giờ chưa từng bị cảm, giờ là thế nào đây.”

Diệp Cẩn nghe vậy vẻ mặt cứng ngắc, sức khỏe Thẩm Thiên Phong tốt, cái này y biết, nhưng phải kinh khủng thế nào mới có thể chưa từng bị cảm lạnh lần nào chứ…… còn là người sao.

“Nương.” Thẩm Thiên Phong thật sự là rất chóng mặt, “Không sao cả, người trở về đi.”

“Nghỉ ngơi cho tốt đi, mẫu thân đi nấu canh cho ngươi.” Thẩm phu nhân đứng lên đi ra ngoài, “Tiếc là cha ngươi đã dẫn Tiểu Hàm ra ngoài rồi, bằng không có thể cùng nhau đến xem.”

Thẩm Thiên Phong vô lực nhắm mắt lại, cái chữ “xem” của nương hắn chắc không phải là thăm bệnh nhau, nghe cách nói giống như tiếc nuối vì không thể đi xem vật lạ vậy.

(Nhìn, xem là看看 – kānkān chắc đọc gần giống thăm hỏi 探望 – tànwàng)

Còn được nữa không đây……

Diệp Cẩn dặn nhà bếp nấu cháo, nhìn hắn ăn xong rồi uống thuốc, sau đó lại nhét người về ổ chăn, “Mau ra mồ hôi đi!”

Thẩm Thiên Phong thành thành thật thật bọc chăn, rất nhanh liền thiếp đi.

Diệp Cẩn vươn tay kiểm tra độ ấm trên trán hắn, tuy vẫn rất nóng, nhưng cũng không có gì nghiêm trọng, vì thế y liền nhẹ nhàng ra ngoài, ngồi trên bậc thềm ngoài sân sàn dược thảo, thuận tiện cẩn thận ngẫm nghĩ về vấn đề kỳ lạ “Một người từ nhỏ đến lớn chưa từng bị cảm lạnh rốt cuộc vì sao chỉ trong một đêm liền nhiễm bệnh”.

“Tiểu Cẩn.” Qua một hồi, Thẩm phu nhân bưng canh đi vào, “Thiên Phong thế nào rồi?”

“Uống thuốc xong vừa mời ngủ.” Diệp Cẩn nhận nhận canh bát, “Trời nóng như vậy, sao mẫu thân lại tự mình đưa tới .”

“Ta rãnh rỗi cũng không có gì làm.” Thẩm phu nhân nói, “Thiên Phong không có gì đáng ngại chứ?”

“Mẫu thân không cần lo lắng, cảm lạnh thông thường mà thôi.” Diệp Cẩn nói, “Chắc là do tối hôm qua mắc mưa.”

“Ta đã phái người đến thiện đường truyền lời rồi, mấy ngày nay con cũng ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi.” Thẩm phu nhân vỗ vỗ tay y, “Bên ngoài nhiều việc bận, nhưng cũng phải biết lo cho bản thân mình, bằng không cả hai đều ngã bệnh thì phải làm sao.”

“Vâng.” Diệp Cẩn gật gật đầu, sau khi đưa Thẩm phu nhân trở về nghỉ ngơi xong liền gọi một gia đinh tới, hỏi xem gần đây Thẩm Thiên Phong đang làm gì.

“Cụ thể thì tiểu nhân cũng không rõ, nhưng mà mấy ngày hôm nay đại thiếu gia quả thật rất bận.” Gia đinh nói, “Trang chủ không ở nhà, nhị thiếu gia lại bận trông coi mấy tiêu cục, những chuyện lớn nhỏ còn lại đều phải do đại thiếu gia xử lí. Nhưng đây chỉ mới là trong Nhật Nguyệt Sơn Trang thôi, chuyện thượng vàng hạ cám trên giang hồ cũng không ít, mỗi ngày đều như con quay, chân không chạm đất.”

Bận vậy sao…… Diệp Cẩn chớp chớp mắt.

“Cho dù đại thiếu gia có sức khỏe tốt cũng không thể chịu nổi, ngày hôm qua vốn tưởng có thể về sớm nghỉ ngơi, ai ngờ lại phải cùng chưởng môn phái Nghi Sơn bàn chuyện đến đêm khuya.” Gia đinh nói. “Buổi chiều còn cùng nhị thiếu gia luyện võ dưới trời nóng, tối về còn gặp mưa to.” Thật quá vật vả!

Diệp Cẩn tâm tình phức tạp, sau khi cho lui gia đinh liền xoay người trở về phòng ngủ.

Trong phòng có mùi hoa nhàn nhạt, là do Diệp Cẩn bỏ thêm thuốc an thần vào huân hương. Thẩm Thiên Phong vẫn đang ngủ say, giữa mày dỡ xuống vẻ uy nghiêm thường ngày, thêm vài phần tính trẻ con.

Diệp Cẩn lấy ngón tay cọ cọ đôi môi khô khốc của hắn, nghiêng qua hôn một cái.

Tuy Thẩm Thiên Phong phát sốt tới choáng váng, nhưng tính cảnh giác nên có của người luyện võ vẫn còn đó, chỉ là sau khi cảm nhận được khí tức quen thuộc kia hắn cũng lười mở mắt, lại nặng nề thiếp đi. Diệp Cẩn kéo áo nằm xuống bên cạnh hắn, thường đưa tay kiểm tra độ ấm trên trán hắn, mãi đến khi xác định đã hạ sốt mới yên tâm.

Đến chạng vạng, Thẩm Thiên Phong rốt cuộc tỉnh táo lại, Diệp Cẩn tự tay nấu bát mì cho hắn, sau khi ăn bát mì bốc khói kia vào, cảm thấy cả người thư thái không ít.

“Không sao rồi.” Diệp Cẩn ngồi ở bên cạnh hắn, “Nhưng vẫn phải nghỉ ngơi thêm mấy ngà.”

“Cần gì tới mấy ngày.” Thẩm Thiên Phong cười cười, “Tắm một lần là hết rồi.”

“Không được!” Diệp Cẩn giận, “Nằm xuống cho ta!”

Thẩm Thiên Phong giật mình, sao đột nhiên lại dữ như vậy.

Diệp Cẩn nói, “Ta đã hủy hành trình đi Sơn Tây mấy ngày tới của ngươi rồi.”

Thẩm Thiên Phong khó hiểu,“Vì sao?”

“Trong giang hồ có nhiều người như vậy, chuyện cần làm cũng không thích, ai muốn quản thì mặc hắn quản đi.” Diệp Cẩn nhét hắn về ổ chăn, “Ngươi là Minh chủ chứ không phải cha hắn.” Rất rất rất có đạo lý.

Thẩm Thiên Phong bật cười, “Lần này tuy không phải việc nhỏ, nhưng không đến mức không phải ta đi thì không được, nếu ngươi không muốn thì ta sẽ không đi.”

Thế này còn được! Diệp Cẩn đá hài xuống khóa ngồi trên người hắn, ra lệnh, “Chờ ngươi hết bệnh rồi, chúng ta lập tức đến Chỉ Vân Sơn.”

“Được.” Thẩm Thiên Phong gật đầu, “Đi hái thuốc?”

“Không phải.” Diệp Cẩn lắc đầu.

“Vậy đi làm gì?” Thẩm Thiên Phong đan lấy tay y.

Diệp Cẩn giật giật môi, nói, “Ở đó có một khe núi lớn.”

Thẩm Thiên Phong gật đầu, “Sau đó thì sao?”

Diệp Cẩn tiếp tục nói, “Trong sơn cốc có một căn nhà rất lớn.”

Thẩm Thiên Phong nói, “Ngươi đang nói đến Chỉ Vân Sơn Trang sao?” Trong Chỉ Vân Sơn đông ấm hè mát, vì thế liền có thương nhân xây dựng rất nhiều sân viện đẹp đẽ ở đó, nghênh đón dân chúng đến đó nghỉ hè, sau khi hợp nhất lại thì gọi là Chỉ Vân Sơn Trang.

Diệp Cẩn nói, “Chúng ta đên đó ở một thời gian!”

Thẩm Thiên Phong có chút ngạc nhiên, “Sao lại đột nhiên muốn đến Chỉ Vân Sơn Trang, trong thiện đường không bận gì sao?” Thường ngày cả ăn cơm cũng không gọi y về được cơ mà.

“Thiếu một mình ta cũng chẳng sao.” Diệp Cẩn nhéo má hắn, hung dữ hỏi, “Có đi hay không?”

“Tất nhiên đi rồi.” Thẩm Thiên Phong nói, “Chỉ Vân Sơn Trang tính là cái gì, nơi ngươi muốn đến, dù là núi đao biển lửa ta cũng đi cùng.”

Tâm tình gì chứ, miệng lưỡi trơn tru! Diệp cốc chủ thầm ngạo mình một lát, sau đó liền để mặc hắn kéo mình vào trong lòng.

“Lên núi cũng tốt.” Thẩm Thiên Phong ghé vào tai y cười cười, “Gần đây cũng mệt mỏi rồi, xem như lén lười biếng đi.”

Âm thanh rất nhỏ, nhưng đã chọt trúng tim Diệp Cẩn.

Vì thế cả người y cứng đờ, cánh tay cũng siết chặt hơn nữa, thậm chí ngay cả hốc mắt cũng đỏ lên!

Nếu không phải đêm qua hắn bị bệnh, chỉ sợ mình cũng sẽ không biết thì ra hắn đã bận đến vậy, khiến bản thân cũng suy sụp, mà chính y lại còn ở thiện đường xem bệnh cho người khái!

“Tiểu Cẩn?” Cảm thấy y có chút khác thường, Thẩm Thiên Phong vỗ vỗ sau lưng y, “Làm sao vậy?”

“Ngươi không được nói!” Thật sự rất dữ.

Nghe giọng mũi nồng đậm kia, Thẩm Thiên Phong vừa buồn cười lại vừa bất đắc dĩ, “Ta chỉ bị cảm lạnh thôi mà, hơn nữa đã khỏe rồi.”

“Ta nói ngươi câm miệng!” Vẫn rất là dữ!

Thẩm Thiên Phong kéo người y lên một chút, “Nghe lời, không cho…… ưm.”

Diệp Cẩn ôm lấy hai má hắn, cúi đầu đem tất cả những lời sắp nói ra đẩy vào trong miệng.

Chủ động cường hôn gì đó, quả thực không thể đáng yêu hơn được nữa.

Thật tuyệt vời.

Ba ngày sau, hai người quả nhiên rời khỏi sơn trang, đến Chỉ Vân Sơn thuê một khoảng sân yên tĩnh, bắt đầu cuộc sống nghỉ hè nhàn nhã thảnh thơi.

Trong sân có giá dây nho, Diệp Cẩn thích nhất là ngồi dưới đó ngủ gật, Thẩm Thiên Phong lấy chăn ra, nhẹ nhàng đắp lên người y. Con thỏ nhặt được ở Đông Bắc lúc trước đã lớn, đang nhảy nhót dưới tàng cây, thuận tiện ngồi xổm nhìn quanh, buồn bực vì sao lừa đen nhỏ đi ra ngoài còn chưa trở về.

Trong Nhật Nguyệt Sơn Trang, Thẩm Thiên Khiêm nhìn cả chuyện thượng vàng hạ cám trước mặt, cảm thấy có chút váng đầu hoa mắt.

Lúc trước ca hắn sống như thế nào vậy hả, đúng là thảm quá đi mà! Khó trách trước khi ra khỏi cửa tẩu tử lại hung dữ đến vậy, nói trừ khi là trời sụp bằng không ai cũng không được lên núi tìm đại ca.

Nghỉ hè là chuyện tốt, nhưng rốt cuộc vì sao lại đem bãi chiến trường ném cho mình chứ, vô tội lắm biết khôn!

Thẩm Thiên Khiêm nước mắt đầy mặt, chừng nào cha và Tiểu Hàm mới về đây hả.

Đang yên lành lại bị tẩu tử bắt lính, ta đúng là xui mà.

Diệp Cẩn thức dậy dụi dụi mắt, rửa hai trái đào đi tìm Thẩm Thiên Phong, tiện thể bàn xem tối nay nên đi ăn ở đâu, ăn xong thì sẽ đến đâu hóng gió ngắm sao.

Tóm lại dù có là võ lâm Minh chủ, thì cũng phải sống tốt cuộc sống của mình trước đã……

Hết phiên ngoại 2

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.