Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

Chương 25: Rất cảm động!



Mấy ngày sau, quan phủ thiếp yết bảng văn (dán cáo thị), nói rằng hai huynh đệ Tang Bạch Cốt làm nhiều việc ác, vì tư dục bản thân không tiếc tạo ra thảm án nổ thuyền hoa, hiện tại vụ án đã sáng tỏ, phạm nhân sẽ được đưa lên kinh, cũng để dân chúng về sau không cần vì việc này mà tiếp tục lo lắng.

Mà đêm đó kẻ đến bắt cóc đại ca Chu Hổ cũng đã được điều tra rõ thân phận, là tử sĩ do Tang Bạch Cốt nuôi dưỡng. Tuy rằng Tang Bạch nhận định Chu Hổ chỉ là một tạp dịch trên thuyền, sẽ không biết bất cứ chuyện gì, nhưng ôm tâm tính thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, hắn vẫn phái người nửa đêm đến Chu gia, muốn bắt cóc ca ca Chu Hổ để uy hiếp, đáng tiếc vận khí quá kém, không chỉ chuyện không thành, ngược lại còn bị Truy Ảnh Cung bắt được một lưới, chỉ có thể nói là rất xui xẻo mà thôi.

Xe lao áp giải phạm nhân đi qua thành, hai huynh đệ Tang Bạch Cốt đầy mặt suy sụp, đứng trong xe lao không nói được lời nào. Không ít dân chúng vây trong đời này là lần đầu tiên nhìn thấy loại quái nhân đầu trắng mặt xanh như thế, phân phân tỏ vẻ bản thân gặp phải kinh hách. Không thể so cùng Thẩm công tử còn chưa tính, nhưng đồng dạng là người trong võ lâm, vì sao Tần cung chủ có bộ dạng đáng xem như vậy, mà hai người này lại có hình thù thật kỳ quái, lão thiên quả thực không công bằng a.

“Tốt xấu gì cũng coi như giải quyết xong một việc.” Trong Truy Ảnh Cung, Thẩm Thiên Lăng đối Tần Thiếu Vũ nói, “Ngươi định xử lí Hoàng Bán Tiên và Thiết Đầu Lão Tam như thế nào?”

“Lúc trước lưu hai người này trong Truy Ảnh Cung, một là muốn hỏi ra thêm nhiều manh mối, hai là lo lăng nếu cứ như vậy thả đi, bọn họ sẽ bị kẻ chủ mưu gây thương tích.” Tần Thiếu Vũ nói, “Nay nếu Tang Bạch Cốt đã sa lưới, mà bối cảnh của hai người họ cũng đã rõ ràng, ta tự nhiên cũng không giữ lại nữa.”

“Ân.” Thẩm Thiên Lăng gật đầu, “Thất Tuyệt quốc cùng Chu Giác, nghe qua đều không phải chuyện tốt gì, chúng ta vẫn là ít trêu chọc vào một chút đi.”

“Sợ ta đấu không lại?” Tần Thiếu Vũ xoa xoa khuôn mặt y.

“Tất nhiên không phải, ta biết ngươi có bản lĩnh.” Thẩm Thiên Lăng phi thường hiểu được cách vuốt lông, “Nhưng chúng ta đang sống êm đẹp, vì sao phải vướng vào mấy chuyện thị phi đó.”

“Cũng đúng.” Tần Thiếu Vũ nắm tay y đi ra ngoài, “Biên cảnh phản loạn là chuyện Sỡ Uyên phải bận tâm, chúng ta thay hắn bắt Tang Bạch Cốt lại tìm ra nhiều manh mối như vậy, xem như cũng đã ra rất nhiều lực rồi.”

“Hiện tại muốn đi đâu?” Thẩm Thiên Lăng hỏi.

Tần Thiếu Vũ nói, “Hậu sơn a, bây giờ đem hai người kia thả ra.”

——————-

“Muốn thả ta đi?” Hoàng Đại Tiên đang ngồi trong viện đọc sách, sau khi nghe được tin tức liền sửng sốt.

“Sao?” Tần Thiếu Vũ bật cười, “Hay là các hạ còn không muốn đi.”

“Nhưng Cung chủ từng đáp ứng qua, phải giúp ta trừ bỏ Chu Giác.” Hoàng Đại Tiên nhắc nhở.

“Chuyện đáp ứng ngươi, ta tất nhiên sẽ làm được.” Tần Thiếu Vũ nói, “Huống hồ Chu Giác có ý đồ mưu phản, bản thân cũng không còn đường sống.”

“Không được.” Hoàng Đại Tiên lắc đầu, “Trước khi ngươi chưa giết chết Chu Giác, ta sẽ không đi.”

Thẩm Thiên Lăng: …

Cư nhiên còn ở đến nghiện a!

“Nếu ngươi lo lắng ra ngoài phiêu bạc sẽ gặp phải nguy hiểm, ta có thể giúp ngươi tìm một tiểu viện.” Tần Thiếu Vũ nói, “Nhưng ta sẽ không để ngươi tiếp tục ở lại Truy Ảnh Cung.”

“Vì sao?” Hoàng Đại Tiên nhíu mày.

“Bởi vì ta muốn thả Thiết Đầu Lão Tam đi.” Tần Thiếu Vũ nói, “Mà hắn nếu trở lại Thất Tuyệt quốc, tất nhiên sẽ hướng Mộ Hàn Dạ báo lại tin tức, ta không muốn ngày nào đó đột nhiên nhìn thấy Thất Tuyệt Vương đăng môn bái phỏng (đến cửa hỏi thăm~).”

Hoàng Đại Tiên sắc mặt có chút mất tự nhiên, sau đó nói, “Mộ Hàn Dạ sao có thể ngàn dặm xa xôi từ Tây Bắc đến Vân Lam Thành này.”

“Sợ là không nhất định như vậy.” Tần Thiếu Vũ cười, “Ngươi có thể yên tâm, ta cam đoan sẽ thay ngươi tìm một tiểu viện u tĩnh, không có người quấy rầy.”

Đối phương hiển nhiên sẽ không thay đổi chủ ý, Hoàng Đại Tiên cũng chỉ có thể nhận lời, nghĩ nghĩ lại nói, “Ta có thể đem Bích Tuyền Tỳ tạm thời lưu lại Truy Ảnh Cung hay không?”

Thẩm Thiên Lăng sửng sốt một chút, cái thứ nhiều người muốn cướp như vậy, sao có thể tùy tiện lưu lại chứ.

Tần Thiếu Vũ nhướn mày, “Hoặc là vĩnh viễn lưu lại Truy Ảnh Cung, hoặc là tùy thân mang đi, ta sẽ không thay ngươi tạm thời bảo quản.”

Thẩm Thiên Lăng: …

Gian thương.

“Được rồi.” Sau một lúc lâu, Hoàng Đại Tiên cắn răng, “Ta đem nó cùng Hãn huyết bảo mã một đường đưa cho Cung chủ.”

“Đa tạ.” Tần Thiếu Vũ vui vẻ nhận lấy, “Để trao đổi, ta tất nhiên sẽ vì ngươi an bài một đại trạch cư y sơn bàng thủy.” (ngôi nhà lớn sát núi gần sông, ý là có phong thủy đẹp, lí tưởng để sinh sống~)

“Ta phải đi khi nào?” Hoàng Đại Tiên hỏi.

“Sáng mai.” Tần Thiếu Vũ nói, “Đến lúc đó sẽ có ám vệ tới đón ngươi.”

Sau khi từ chổ Hoàng Đại Tư đi ra, Thẩm Thiên Lăng thầm oán nói, “Vì sao phải nhận lấy cái ngọc tỷ kỳ kỳ quái quái kia chứ, vừa thấy liền biết không phải là đèn cạn dầu (chuyện dễ dàng).”

“Nhiều người muốn nó như vậy, hiển nhiên sẽ có một vài tác dụng đặc biệt, lưu lại nhìn xem một chút, nếu không đc thì có thể trả lại cho Mộ Hàn Dạ.” Tần Thiếu Vũ nói, “Yên tâm đi, ta sẽ có chừng mực.”

Hoàn toàn không thấy a! Thẩm Thiên Lăng trong lòng yên lặng thổ tào, mặc kệ theo góc độ nào mà nhìn, nam nhân của y đều là một bộ làm xằng làm bậy, phi thường lãnh khốc a.

Mà phản ứng của Thiết Đầu Lão Tam cùng Hoàng Đại Tiên khác nhau rất lớn, vừa nghe nói mình có thể đi, lập tức hoan hỉ giống như tết đến, khiêng đao lên liền muốn đi ra ngoài.

Hai ám vệ nhất tề xoát xoát ngăn cản hắn.

“Làm cái gì.” Thiết Đầu Lão Tam kháng nghị, “Lão đại nhà ngươi đã đáp ứng thả ta đi mà .”

“Ta đáp ứng sẽ thả ngươi đi, nhưng chưa nói sẽ thả bây giờ.” Tần Thiếu Vũ nói, “Chờ ba ngày nữa.”

“Vì sao?” Thiết Đầu Lão Tam bất mãn.

Tần Thiếu Vũ nói, “Bởi vì ta phải thả Hoàng Đại Tiên trước.”

Thiết Đầu Lão Tam vừa nghe liền nổi giận, “Tần cung chủ sao có thể can thiệp vào chuyện Thất Tuyệt quốc ta?”

“Hoàng Đại Tiên tặng cho Lăng nhi một con ngựa, ta tự nhiên phải trả lại nhân tình cho hắn.” Tần Thiếu Vũ nói, “Đây là phong tục trung thổ của chúng ta, tên là có qua có lại.”

Không đề cập tới ngựa còn tốt, nhắc tới là Thiết Đầu Lão Tam nháy mắt phát bực, “Là một con Hãn huyết bảo mã màu vàng kim? Đó cũng là thứ hắn trộm đi từ trong chuồng của Vương ta!” Sao lại có loại người vô sỉ như thế, trộm xong còn chưa đủ, quả thực đáng giận!

“Ta đây không xen vào .” Tần Thiếu Vũ buông tay tỏ vẻ bất đắc dĩ, “Tóm lại ta là từ trong tay hắn lấy được, nhân tình tự nhiên cũng kí trên đầu hắn.”

Thiết Đầu Lão Tam thở hổn hển nửa ngày mới hoãn khí lại, “Tần cung chủ tính toán khi nào thả hắn đi?”

Tần Thiếu Vũ thích nói, “Sáng mai.”

“Chúng ta làm giao dịch.” Thiết Đầu Lão Tam nói, “Ngươi hiện liền thả ta đi, đợi sau khi ta trở về, sẽ sai người đưa cho Tần cung chủ một kiện bảo bối.”

Tần Thiếu Vũ nhướn mày nói, “Truy Ảnh Cung không thiếu chính là bảo bối.”

“Bảo bối này của ta không giống.” Thiết Đầu Lão Tam nói, “Ở sâu trong Mạc Tây có sản xuất một loại băng ngọc, ngày hè nóng nực chỉ cần thả một khối trong phòng, cả gian phòng đều sẽ trở nên mát mẻ.”

Hai mắt Thẩm Thiên Lăng nhất thời mở to, điều hòa thiên nhiên nghe qua cũng rất thú vị a!

“Hảo.” Tần Thiếu Vũ gật đầu, “Ta đáp ứng ngươi.”

“Còn thỉnh Tần cung chủ tuân thủ hứa hẹn.” Thiết Đầu Lão Tam đi tới cửa lại không yên lòng nói, “Sáng mai cần phải đem Hoàng Đại Tiên thả đi.”

“Tất nhiên.” Tần Thiếu Vũ gật đầu, “Ta đã nói là làm.”

Mà sự thật chứng minh Tần cung chủ cũng xác thực nói là làm, buổi sáng ngày hôm sau liền đem Hoàng Đại Tiên đưa khỏi Truy Ảnh Cung, bất quá Thiết Đầu Lão Tam kiên quyết canh giữ ở sơn đạo lại không chờ được người, thẳng đến khi được một người đốn củi nhắc nhở, hắn mới biết được nguyên lai nếu muốn từ Truy Ảnh Cung xuống núi, ít nhất có đến bốn đường lớn có thể đi, còn chưa tính đến các đường nhỏ, đứng trên một đường mà chờ Hoàng Đại Tiên thực không có bao nhiêu cơ hội gặp được, vì thế dù biết bị lừa, nhưng lại quả thật không có cách nào tranh luận, đành phải giục ngựa đi xuống núi, nghĩ có thể bắt người cửa thành.

“Có phải là khi dễ hắn hay không?” Trong phòng ngủ Truy Ảnh Cung, Thẩm Thiên Lăng chui trong ổ chăn hỏi.

“Cho chút giáo huấn mà thôi.” Tần Thiếu Vũ dựa vào bên người y, “Ngày ấy hắn ở tửu lâu kiêu ngạo ương ngạnh, chỉ làm như thế đã xem như đã cho Mộ Hàn Dạ mặt mũi rồi.”

“Nói cũng phải.” Thẩm Thiên Lăng lười biếng duỗi eo, “Rời giường.”

Tần Thiếu Vũ trạc trạc cái bụng nhỏ mềm mại của y.

“Sở thích kỳ quặc!” Thẩm Thiên Lăng che lại đoản y, giận dữ đá hắn một cước.

Lại là một ngày dương quang xán lạn a…

Mà từ sao khi vụ án thuyền hoa được phá, Vân Lam Thành liền dần dần khôi phục bình tĩnh an ổn lúc trước, Thẩm Thiên Lăng cũng cơ hồ đã quên còn có chuyện đế tinh chuyển thế này, thẳng đến ngày nào đó trong lúc vô ý nghe được ám vệ cùng Tần Thiếu Vũ nói chuyện, y mới nhớ ra còn có một chuyện này!

“Lời đồn đã truyền ra ?” Thẩm Thiên Lăng hỏi.

“Ân.” Tần Thiếu Vũ gật đầu.

Thẩm Thiên Lăng than thở, nắm úp sấp trên bàn giả chết, “Sắp tới ta không muốn xuống núi.”

“Sợ cái gì.” Tần Thiếu Vũ bật cười, đưa tay xoa xoa cổ y, “So với lúc trước truyền ra ngươi sinh một con Phượng Hoàng, bây giờ đã tốt hơn rất nhiều rồi.”

“Cũng không có chỗ nào tốt a.” Thẩm Thiên Lăng hữu khí vô lực, giống như bị thiên lôi dòm ngó đến nơi.

“Chíp!” Tuy rằng không rõ phát sinh chuyện gì, nhưng Mao Cầu vẫn ngoan ngoãn đứng trên cửa sổ, dùng ánh mắt nhìn về phía Thẩm tiểu thụ tỏ vẻ đồng tình một chút.

Có Truy Ảnh Cung âm thầm châm ngòi thổi gió, tốc độ truyền bá của lời đồn này có thể so với một cơn đại hồng thủy! Khi dân chúng vừa mới nghe nói Thẩm Thiên Lăng là đế tinh chuyển thế, như trong dự kiến đều bị sợ đến ngây người! Bình thường hô phong hoán vũ cũng thôi đi, nhưng loại chuyện đế tinh chuyển thế này lại là một đòn sát thủ a. Tuy rằng phấn hồng manh manh thiện lương Thẩm công tử xác thực phi thường khiến người thích, nhưng đương kim Hoàng Thượng cũng không tệ lắm, chúng ta hoàn toàn không muốn lật đổ hắn nha!

Nhìn hình ảnh mọi người dưới đài đều trợn mắt há mồm, người kể chuyện thực vừa lòng với hiệu quả này, vì thế chậm rì rì uống một ngụm trà, rồi mới bắt đầu tiếp tục nói. Thiên giới tiên sơn mây mù lượn lờ, Thẩm công tử nguyên bản chỉ là một tiểu hoa tiên vô ưu vô lự, lại bởi vì Thượng đế an bài, không thể không tâm không cam lòng không nguyện mà hạ phàm, chuẩn bị đầu thai đến gia đình đế vương, chưởng quản thiên hạ thương sinh. Mà lúc y đang rưng rưng đằng vân giá vũ, Tần cung chủ thân là Tổng thống lĩnh thiên binh lại không tiếc nghịch ý Thiên đình, trên đường đi đem tiểu hoa yêu chặn lại, cùng y song song bỏ qua tiên tịch, cùng nhau rơi vào vạn trượng hồng trần, bỏ xuống danh cùng lợi nơi thế gian, chỉ nguyện làm uyên ương không làm tiên, thật sự là phi thường cảm động!

Không sai, vì để xoay chuyển loại hình tượng “Hắc hùng tinh” của mình, Tần cung chủ lần này cố ý an bài cho mình một thân phận phi thường lấp lánh ánh kim, hơn nữa bên cạnh đó còn họa thêm một bức tranh, quả thực là phúc hắc a! Đương nhiên vì để cố sự thêm phần hợp lý, sau khi hoa yêu Thẩm tiểu thụ buông tay ngôi vị Hoàng đế, Thượng đế tất nhiên giận tím mặt, lập tức phái ra thiên binh thiên tướng muốn đem y cầm nã trở về, mà vào thời khắc mấu chốt mành chỉ treo chuông này, Thái tử Cửu Long động thân xuất hiện, cho thấy bản thân nguyện vì thiên hạ thương sinh gánh vác trách nhiệm, đương trường nhịn đau dịch đi tiên cốt đọa hạ phàm trần, thế thân tiểu hoa yêu dấn thân vào thâm cung hồng tường đầy ba quỷ vân quyệt (ba: sóng, vân: mây, nguyên câu hiểu chung là đầy rẫy quỷ quyệt~), phi thường nghĩa bạc vân thiên (*)! Thái tử Cửu Long này tất nhiên là Sở Uyên, kỳ thật dựa theo trình độ Tần Thiếu Vũ chán ghét phiền phức do hắn gây ra, nguyên bản vốn muốn đem hắn viết thành một kẻ ở chuyên Thiên giới quét rác uy mã trồng cây hái đào, nhưng suy xét đến tác dụng chủ yếu của cố sự này là vì để trấn an Sở Uyên, cho nên vẫn cho hắn một thân phận tương đối lóng lánh, thật sự là đặc biệt lấy đại cục làm trọng nga.

(*) Nghĩa bạc vân thiên: Lòng chính nghĩa cao đến tận trời. Hình dung tinh thần cực kỳ cao thượng vì chính nghĩa mà đấu tranh – theo cy.5156edu.com).

Dân chúng phân phân tỏ vẻ sau khi nghe xong, bản thân đều nhịn không được mà lệ nóng doanh tròng.

Quả thực rất cảm động a.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.