Khắp Chốn Giang Hồ Đều Là Thổ Hào

Chương 27: Sao ta lại cảm thấy y và cung chủ có điểm giống!



“Thất Tuyệt Vương nói đùa.” Tần Thiếu Vũ nhướn mày, “Hoàng Đại Tiên cũng không phải người của Truy Ảnh Cung, ta lại há có thể quyết định đường đi của hắn.”

“Hắn tất nhiên không phải là người của ngươi.” Mộ Hàn Dạ nói đến đương nhiên, “Mà là của ta.”

Thẩm Thiên Lăng: …

Đã nói quả nhiên không phải chuyện bình thường mà.

Loại tiết tấu cẩu huyết này thật sự là phi thường đáng xem.

“Tần cung chủ là người thẳng thắn, ta cũng không muốn quanh co.” Mộ Hàn Dạ nói trắng ra, “Ta đã biết người ở nơi nào, nhưng bốn phía đều là người Truy Ảnh Cung, ta không muốn cùng bọn họ gây xung đột, cho nên hôm nay mới mạo muội đăng môn bái phỏng.”

“Thất Tuyệt Vương muốn ta làm gì?” Tần Thiếu Vũ hỏi.

Mộ Hàn Dạ nói, “Rút người của ngươi đi, ta muốn dẫn hắn trở về Thất Tuyệt quốc.”

“Cũng không phải không thể thương lượng.” Tần Thiếu Vũ sờ sờ cằm, “Bất quá ta có điều kiện.”

Mộ Hàn Dạ bỗng bật cười, “Quá thực giống như lời của Thiết Đầu Lãm Tam.”

“Hắn nói ta thế nào?” Tần Thiếu Vũ khóe miệng khẽ nhếch.

Còn có thể nói ngươi cái gì. Thẩm Thiên Lăng trong lòng yên lặng bĩu môi, nhất định là nói ngươi nhạn quá bạt mao (*) phúc hắc gian thương, cái hảo thanh danh này cũng đã truyền đến ngoại quốc rồi.

(*) Nhạn quá bạt mao: Chim nhạn khi bay qua cũng có thể nhổ lông xuống. Vốn là để hình dung người có võ nghệ cao siêu. Nhưng sau lại dùng để chỉ trích người thích chiếm tiện nghi, gặp việci có lợi sẽ thừa cơ hội kiếm chác một phen – theo Baike.

Mộ Hàn Dạ nói, “Hắn nói Tần cung chủ nhất định sẽ không chịu thiệt.”

Không sai, Thẩm tiểu thụ kiên định gật đầu, dùng xem ánh mắt cách mạng minh hữu nhìn y, tuy rằng có chút cách điệu nhưng vẫn là ý tứ nhạn quá bạt mao.

“Người tới!” Tần Thiếu Vũ hướng ngoài cửa gọi.

“Cung chủ.” Ám vệ đẩy cửa tiến vào.

“Mang Lăng nhi trở về nghỉ ngơi.” Tần Thiếu Vũ nói, “Y mệt rồi.”

Hả? Thẩm Thiên Lăng sửng sốt, ta mệt lúc nào, rõ ràng đang đặc biệt có tinh thần nghe bát quái đến vui vẻ mà!

“Ngoan.” Tần Thiếu Vũ ngữ khí thực ôn nhu.

Tuy rằng trong đầu mờ mịt, bất quá nghĩ bọn họ đại khái là có chuyện quan trọng cần thương lượng, bởi vậy Thẩm Thiên Lăng vẫn không hỏi nhiều, ra khỏi cửa đến thư phòng chờ hắn.

Đợi Thẩm Thiên Lăng rời đi, Mộ Hàn Dạ cười nói, “Tần cung chủ quả nhiên đối với Thẩm công tử rất bảo hộ, ngay cả liếc mắt nhìn ta thêm một cái cũng không được.”

“Lúc trước Hoàng Đại Tiên đem Hãn huyết bảo mã cùng Bích Tuyền Tỳ lưu lại Truy Ảnh Cung.” Tần Thiếu Vũ không đáp lại mấy lời của hắn, mà tiếp tục đề tài lúc trước, “Làm điều kiện trao đổi, ta đáp ứng phải bảo hộ hắn chu toàn.”

“Tần cung chủ không thể không đoán không được, chủ nhân thật sự của hai thứ kia là ai.” Mộ Hàn Dạ cũng rất thẳng thắn, “Cũng được, nếu Tần cung chủ thích, Hãn huyết bảo mã ta có thể đem tặng, coi như là kết giao bằng hữu. Về phần Bích Tuyền Tỳ , nếu Tần cung chủ không sợ gặp phiền toái, vậy cũng một đường lưu lại đi.”

Nghe y nói như vậy, trong lòng Tần cung chủ có chút ngoài ý muốn. Lúc trước hắn đã đoán được Mộ Hàn Dạ sẽ không so đo với Hãn huyết bảo mã, lại không đoán được đối phương thế nhưng ngay cả Bích Tuyền Tỳ cũng có thể hào phóng đem tặng như thế. Ai cũng biết Bích Tuyền Tỳ là quốc tỳ của Thất Tuyệt quốc, thân là vua của một nước, Mộ Hàn Dạ tựa hồ có chút qua loa.

“Như thế nào?” Thấy Tần Thiếu Vũ không đáp, Mộ Hàn Dạ cười nói, “Tần cung chủ không phải đang lo lắng tại hạ nói không giữ lời đó chứ?”

“Lý do.” Tần Thiếu Vũ thật rõ ràng.

“Đưa Hãn huyết bảo mã, là vì tại hạ muốn kết giao bằng hữu như Tần cung chủ.” Mộ Hàn Dạ nói, “Về phần Bích Tuyền Tỳ , tuy trên danh nghĩa là quốc tỳ của Thất Tuyệt quốc ta, nhưng ta lại chưa bao giờ thấy nó mang đến cho thần dân ta bất cứ ân trạch nào, ngược lại còn thường xuyên đưa tới các loại phiền toái, ngay cả quốc sư cũng nói nó là vật bất tường(vật không may mắn), nếu Cung chủ nguyện ý tiếp nhận, tất nhiên là cầu còn không được.”

“Về lời đồn sa mạc biến ốc đảo thì sao?” Tần Thiếu Vũ hỏi, “Ta đã phái người tra qua, cũng không phải do Hoàng Đại Tiên truyền ra ngoài, mà là đã sớm truyền hơn trăm năm.”

“Tần cung chủ cũng tự mình nói, chỉ là đồn đãi mà thôi.” Mộ Hàn Dạ từ chối cho ý kiến, “Nếu chỉ dựa vào khối ngọc tỷ này, liền có thể đem ngàn dặm cát vàng biến thành ốc đảo nhạc thổ, vậy hơn trăm năm qua, thần dân ta cũng không cần phải canh chừng. Nghĩ đến tổ tiên Mộ gia cũng là bị người lừa gạt, ôm tảng đá mà xem như bảo bối, còn ở trên quyển da dê ghi lại lịch sử, bọn họ xác thực có khả năng làm được mấy loại chuyện chuyện ngu xuẩn này.”

Tần Thiếu Vũ bật cười, “Thất Tuyệt vương không sợ chuyện có vạn nhất?”

“Nếu tương lai nó thật có thể đem sa mạc biến thành ốc đảo, ta nghĩ Truy Ảnh Cung cũng sẽ không chiếm lấy không buông.” Mộ Hàn Dạ sâu xa nói, “Dù sao nay Sở quốc đã là ngàn dặm ốc thổ, cũng không cần vật ấy, mà dân chúng Thất Tuyệt quốc lại còn cả ngày cầu nguyện thương thiên ban phát một trận mưa, Tần cung chủ sao có thể nhẫn tâm như thế.”

Tần Thiếu Vũ nhìn thẳng y, “Thất Tuyệt Vương ngược lại là làm được một tay hảo mua bán. Khi vô dụng thì đem vật ấy thả cho Truy Ảnh Cung, hữu dụng thì đem đại nghĩa ra áp ta đòi thu lại.”

“Không tính là buôn bán.” Mộ Hàn Dạ nhướn mày, “Chỉ là dựa theo tính tình của Tần cung chủ, ngươi hẳn là sẽ không để dân chúng chịu khổ.”

“Ta sao lại cảm thấy Thất Tuyệt Vương này có điểm giống Cung chủ?” Ám vệ ngồi trên nóc nhà nghe lén thẳng thân thể, thì thầm nói, “Đều là kẻ không chịu thiệt.”

“Không sai.” Ám vệ còn lại phân phân gật đầu, đem họa thủy chi nguyên (nguồn gốc hại nước) phóng cho Truy Ảnh Cung, đến khi cần dùng thì lấy lại, rõ ràng chính là đang tìm một kho hàng có phòng thủ kiên cố tùy dùng tùy thủ miễn phí! Loại chuyện này rõ ràng chiếm được tiện nghi lớn lại còn muốn bày ra đầy mặt biểu tình “Ta thật sự là phi thường chịu thiệt cho nên ngươi nhất định phải nhớ kỹ phân nhân tình này”, thật sự là cùng Cung chủ nhà ta giống nhau như đúc.

Không chỉ là ám vệ nghĩ như vậy, hơn một canh giờ trò chuyện, hai người trong phòng cũng hiểu được đối phương xác thực có chút thú vị, vì thế đơn giản đi đến tiểu lương đình bên suối, bắt đầu nâng cốc ngôn hoan.

“Đến hậu sơn uống rượu?” Thẩm Thiên Lăng nguyên bản ở thư phòng buồn ngủ, sau khi nghe được lập tức liền thanh tỉnh ! Đó là tình tiết gì a.

“Chíp!” Mao Cầu cũng làm ra biểu tình phi thường nghiêm túc.

“Vâng.” Ám vệ gật đầu, “Đã đi gần nửa canh giờ.”

Đang êm đẹp mà đi uống rượu cái gì! Thẩm Thiên Lăng ôm con xuất môn, “Ta đi xem.”

Ám vệ hộc hộc đi theo sau, loại cảm giác làm bạn cùng phu nhân đi bắt kẻ yêu đương vụng trộm thật sự là phi thường hào hứng, đặc biệt e sợ cho thiên hạ bất loạn.

“Thẩm công tử đến đây.” Xa xa nhìn thấy một bóng người trên sơn đạo trùng trùng điệp điệp, Mộ Hàn Dạ nhắc nhở.

Tần Thiếu Vũ cười, “Thất Tuyệt Vương chê cười.”

“Tại sao chê cười.” Mộ Hàn Dạ ngửa đầu uống xong một chén rượu, “Tần cung chủ phu thê tình thâm, ta nên hâm mộ mới phải.”

“Ta đáp ứng để ngươi an nhiên đi vào Ánh Hà Sơn Trang.” Tần Thiếu Vũ nói, “Bất quá ngày đó ta đã đồng ý với Hoàng Đại Tiên phải bảo vệ an nguy của hắn, tất nhiên sẽ không để bất luận kẻ nào bức bách mang hắn đi.”

“Hảo.” Mộ Hàn Dạ gật đầu, “Ta sẽ thuyết phục hắn chủ động cùng ta trở về đại mạc, quyết định sẽ không cưỡng cầu.”

Tần Thiếu Vũ cười nói, “Dựa theo thái độ hiện tại của hắn, chỉ sợ có chút khó khăn.”

“Nghĩ Tần cung chủ cũng đã biết thân phận chân chính của hắn.” Mộ Hàn Dạ nói, “Chu Giác làm người ác độc, nay lại muốn thành lập uy tín, đối với kẻ phản bội tất nhiên sẽ hạ tử thủ, ta sẽ không mặc kệ hắn một mình một người phiêu bạc giang hồ.”

“Nếu hắn nguyện ý, có thể cả đời ở lại Ánh Hà Sơn Trang.” Tần Thiếu Vũ nói, “Chỉ là một con ngựa kia, cũng đủ để hắn ở lại Truy Ảnh Cung ăn uống một đời.”

“Hắn có nguyện ý hay không không quan trọng, quan trọng là ta có nguyện ý hay không.” Mộ Hàn Dạ nói, “Thử đổi vị trí xem, nếu có người muốn để Thẩm công tử ở lại nhà hắn cả đời, nghĩ rằng Tần cung chủ cũng sẽ không có hảo tâm tình gì.”

Tần Thiếu Vũ nghe vậy cười to, cùng hắn nốc cạn một vò rượu. Thẩm Thiên Lăng nhìn mà sinh khí, cước bộ bất giác liền nặng thêm rất nhiều, thậm chí còn xém chút ngã nhào!

Ám vệ nhanh chóng một phen đỡ lấy y, không võ công còn đi như vậy, phu nhân nhà ta quả thực đáng yêu mà!

Cái gọi là sơn đạo khổ bức chính là thế này, tuy rằng xa xa thì có thể nhìn thấy, nhưng nếu thật sự đi lên, lại không phải chỉ tùy tùy tiện tiện liền có thể đi đến. Đợi Thẩm Thiên Lăng rốt cục đi xong chín ngã bảy tám quẹo đến lương đình, hai người đã bắt đầu xưng huynh gọi đệ, phi thường thân thiện.

Thẩm tiểu thụ nháy mắt liền nổi giận! Còn tưởng rằng đem ta đuổi đi là vì trò chuyện về bí mật kinh thiên gì đó, nguyên lai là vì uống rượu!

“Sắc trời đã muộn.” Mộ Hàn Dạ thực thức thời, “Tại hạ trước cáo từ .”

“Mộ huynh cần gì khách khí.” Tần Thiếu Vũ nói, “Truy Ảnh Cung có là khách phòng.”

“Như thế cũng được.” Mộ Hàn Dạ cũng không phải người thích khách sáo, “Ta đây liền tức khắc xuống núi, đem người đều dẫn tới.”

Tần Thiếu Vũ gật đầu, phân phó hạ nhân mang Mộ Hàn Dạ đến tiền sơn, ám vệ cũng thức thời mang theo Tiểu Phượng Hoàng rời đi, trong khoảng thời gian ngắn hậu sơn đã trống không, chỉ còn lại hai người Tần Thiếu Vũ cùng Thẩm Thiên Lăng.

“Lần sau không cho uống nhiều như vậy.” Thẩm Thiên Lăng đem hai cái vỏ rượu trên mặt đất nhặt lên, “Sẽ hại thân.”

“Hảo.” Tần Thiếu Vũ thực nghe lời.

“Đi thôi.” Thẩm Thiên Lăng kéo tay hắn, “Chúng ta đi ăn chút cháo, có thể ấm dạ dày.”

“Lăng nhi.” Tần Thiếu Vũ từ phía sau ôm lấy y.

“Đừng nháo.” Thẩm Thiên Lăng vỗ vỗ tay hắn, “Nên ăn cơm .”

“Ân.” Tần Thiếu Vũ từ cổ hôn đến hôn môi y, mang theo mùi rượu rõ ràng.

“Đây là hậu sơn.” Thẩm Thiên Lăng giãy dụa.

“Muốn.” Tần Thiếu Vũ ôm y đi vào lương đình, ánh mắt phi thường mê ly.

“Không cho sờ loạn.” Thẩm Thiên Lăng dùng sức muốn tránh thoát.

Tần Thiếu Vũ đem người phóng lên ghế, tay bắt đầu không thành thật.

“Đừng tưởng rằng giả say là có thể động thủ động cước lung tung a!” Thẩm Thiên Lăng bi phẫn, “Có tin ngày mai trở về Nhật Nguyệt Sơn Trang hay không!” Phu phu cãi nhau giận về nhà mẹ đẻ, loại kỹ năng này phải tán dương a, thật sự rất cao tay.

Tần Thiếu Vũ: …

“Thật sự nghĩ ta nhìn không ra.” Thẩm Thiên Lăng đẩy hắn ra, thở phì phì chỉnh lại y phục, kiếp trước ta là diễn viên chuyên nghiệp đó nha!

“Giận sao?” Tần Thiếu Vũ ngồi trước người y, dùng biểu tình phi thường vô tội nhìn y.

“Một chút.” Thẩm Thiên Lăng dở khóc dở cười, “Đừng nháo, vừa uống xong rượu coi chừng cảm lạnh.”

“Vậy buổi tối là có thể ?” Tần Thiếu Vũ ánh mắt chờ mong.

Thẩm Thiên Lăng nhấc chân đá đá hắn, “Ngươi lại đả xà tùy côn.” (Đánh rằng chọn gậy, chọn thời điểm đưa ra yêu cầu~)

“Tất nhiên, loại chuyện này phải tranh thủ nắm bắt thời gian.” Tần Thiếu Vũ cười khẽ, nghiêng thân hôn nhẹ lên mặt y.

Hai người tay trong tay trở về, Thẩm Thiên Lăng hiếu kỳ nói, “Các ngươi nói chuyện gì?”

“Chuyện Thất Tuyệt quốc.” Tần Thiếu Vũ nói, “Lúc trước chỉ là nghe qua, bất quá tương lai nếu có thời gian, chúng ta có thể đi nhìn thử. Dựa theo nhân cách cùng năm lực của Mộ Hàn Dạ, Thất Tuyệt quốc tuy là nơi đại mạc thiếu nguồn nước, nhưng hẳn không phải nơi đất đai cằn cỗi.”

“Vậy Hoàng Đại Tiên, Bích Tuyền Tỳ cùng Hãn huyết bảo mã thì sao?” Thẩm Thiên Lăng nói, “Dù sao này đó mới là mục đích chủ yếu của y.”

“Hãn huyết bảo mã tặng cho ngươi làm lễ vật, Bích Tuyền Tỳ lưu lại Truy Ảnh Cung.” Tần Thiếu Vũ nói, “Về phần Hoàng Đại Tiên, ngày mai ta sẽ cùng Mộ Hàn Dạ đi đến Ánh Hà Sơn Trang.”

“Thuận lợi như vậy?” Thẩm Thiên Lăng có chút ngoài ý muốn.

“Tạm thời thuận lợi mà thôi, tương lai chỉ sợ sẽ vì việc này mà nổi dậy phong ba.” Tần Thiếu Vũ khóe miệng khẽ nhếch, “Bất quá không xem là đại sự, buổi tối ta từ từ nói cho ngươi.”

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.