Khất Nhi Hoàng Gia

Chương 6-2



Lúc hỗn loạn, một nha hoàn nhanh chân chạy đi thông báo, trong chốc lát, liền nghe tiếng bước hướng về sân nhà.

"Dừng tay!" Tổng quản nội thành Tề Duyệt dẫn một nhóm thị vệ đi vào.

Hai người Lý Nhan và Lý Nghiệp vốn phụ trách canh gác vừa nghe thế, lập tức lui về phía sau, còn lại Nghiêm Lâm đang đứng ở giữa đình và Vương Nhị bị doạ ngất, bàn trúc ghế tre bên cạnh ngã lật, một mảnh hỗn độn.

"Đang nháo cái gì đây, các ngươi định làm gì?" Tề Duyệt bốn mấy tuổi, mới mặc kệ hai người trước mắt kia có thể là Nam Vương hay không, làm tròn bổn phận của mình, cáu kỉnh quát trách móc.

Nghiêm Lâm bị rống đau lỗ tai, Vương Nhị vô dụng, lại ngất đi, Nghiêm Lâm khinh thường nghiêng mắt nhìn cái người nằm dưới đất, cười vô lại, dùng ngón út móc móc lỗ tai.

"Lão già, đừng tưởng rằng rống lớn tiếng thì gia ta để ý, ngươi cho rằng ngươi là ai? Gọi chủ tử nhà ngươi ra đây, có chuyện gì thì mọi người nói rõ ràng, nhốt người ở đây làm cái gì?"

Tề Duyệt trầm mặt xuống, phất tay, âm thanh "soạt soạt soạt" đồng thời vang lên, thị vệ hai bên cầm kiếm, nhắm ngay Nghiêm Lâm, "Nơi này là thành Dao Quang, không phải là phố phường, không thể để cho các ngươi càn rỡ!"

Lão già này muốn động thủ thật! Nghiêm Lâm ý thức được điểm này, nụ cười trên mặt cũng tắt, căng bắp thịt toàn thân, vận sức chờ phát động.

"Tề thúc, lại đang phát uy à?" Âm thanh yêu kiều hài hước từ phía sau mọi người vang lên, tuyệt không sợ Tề Duyệt tức giận lời nói trêu ghẹo vừa rồi.

Vừa nghe âm thanh này, tức giận trên mặt Tề Duyệt trong chớp mắt thu lại sạch sẽ, ngũ quan có chút dữ tợn lập tức trở nên hiền lành. Bản lãnh thay đổi sắc mặt này, khiến Nghiêm Lâm thấy sửng sốt, theo ánh mắt của hắn nhìn hướng đường nhỏ.

Mọi người tránh ra hai bên đường, chỉ thấy một đôi nam nữ chậm chạp thẳng bước đi tới đây, nữ ngọt ngào động lòng người, khuôn mặt phấn nộn giống như quả táo, nam tuấn vĩ oai hùng, thân thể cao lớn làm cho người ta có cảm giác bị áp bách, thần sắc trong trẻo lạnh lùng, đáy mắt tựa hồ cũng tản ra hàn quang nhàn nhạt.

Ngục Trừng Nhi tò mò nhìn người này một chút, cảm giác như thấy người giang hồ, vóc người cao khoẻ, khuôn mặt nhìn được; còn cái người nằm trên đất, dáng dấp ngược lại trắng noãn mảnh mai, nhưng cũng quá vô dụng rồi, như vậy đã ngất.

"Tề thúc, đã xảy ra chuyện gì?"

Mặc Dạ cau mày nhìn, đồng thời quan sát hai người kia, ánh mắt lơ đãng đụng phải Ngục Trừng Nhi, Ngục Trừng Nhi dí dỏm nháy mắt mấy cái, hai người nhìn nhau cười một tiếng.

Trong nụ cười này, có rất nhiều ý nghĩa.

Tướng mạo hai người này khác xa Mặc Dạ, Mặc Dạ từng thấy Hành Vương Diệu Huyền Hoàng, ngũ quan hai người có một chút tương tự, đều cùng một dáng vẻ tuấn tú, Mặc Dạ có vẻ dương cương mười phần, không phải kiểu mắt to mày rậm, mà là một loại anh tuấn.

"Một chút chuyện nhỏ mà thôi, khiến chủ tử lo lắng rồi." Tề Duyệt cung kính cúi đầu. Không có ai rõ ràng thân phận của Mặc Dạ hơn hắn, mặc dù Mặc Dạ ở thành Dao Quang không có chức vị gì, nhưng chỉ bằng vào khi chủ tử theo Hoàng Thượng xuất chinh d.đ/l'q,đ, không nói hai lời để Mặc Dạ thay mặt thành chủ làm việc, là có thể biết Mặc Dạ ở trong lòng thành chủ có địa vị gì, chớ nói đến Mặc Dạ cũng có thể là Nam Vương, bất quá hắn đối với điểm này vẫn còn hoài nghi.

"Chuyện nhỏ cái gì!" Nghiêm Lâm biết gặp được chính chủ rồi, biết cơ hội không thể mất, cướp lời nói đầu, bước một bước dài đến trước người Mặc Dạ, "Ngươi là người nào? Ta là phạm vào chuyện gì, sao lại nhốt người ở đây như con chó nhỏ trong nhà, hôm nay chúng ta phải nói cho rõ ràng!"

Trên đất Vương Nhị cũng vừa vặn tỉnh lại, nghe được câu này, mặt trắng bệch, trong lòng run sợ nhìn bọn hắn.

Mặc Dạ không nhịn được thở dài ở đáy lòng. Hai vị trước mắt này, một hiển nhiên đã biến thành vũ phu giang hồ, một người khác chính là gã sai vặt, người như vậy, trở lại hoàng gia sẽ có cuộc sống tốt sao? Chỉ sợ không biến thành thống Vương gia, cũng là bị đống quy củ hoàng gia kia mài giũa cho chết từ từ!

"Càn rỡ!" Tề Duyệt không ưa Nghiêm Lâm vô lễ, lập tức nghiêm nghị quát bảo ngừng lại.

"Tề thúc, người rống tới rống đi, con liền nói với Tề thẩm nói." Ngục Trừng Nhi lôi kéo cánh tay Tề Duyệt làm nũng, Tề thẩm trong miệng nàng chính là vị trù ngự đã giải cứu Mặc Dạ không bị càng bồi bổ càng gầy.

Tề Duyệt tuổi mỗi lúc mỗi lớn, thân thể không còn tốt như trước kia, nhất là đại phu trong thành đã cảnh cáo hắn, không nên để cho hắn tức giận, nhưng là Tề Duyệt trừ đối với ba tỷ muội Ngục gia sắc mặt vui mừng một chút, nhưng đối với thành chủ An Dạ Hàn, vẫn là nghiêm mặt.

Tề Duyệt nhìn vị Tiểu chủ tử đáng yêu không rút lui, sờ sờ lỗ mũi, không hề phát uy nữa, lui qua một bên. Thị vệ bên kia đã từng trải nghiệm uy phong của Đại tổng quản đều kinh ngạc, mỗi người đồng loạt len lén ngoắc ngoắc khóe môi.

"Trừng Nhi." Mặc Dạ đưa tay vớt nàng về bên người, không để cho nàng tiếp tục phá hư hình tượng uy nghiêm của Tề thúc trong suy nghĩ của thị vệ.

Cân nhắc một chút, qua hai ngày nữa Dạ Hàn cũng trở về thành rồi, nên nói cho hai người kia nguyên nhân và thời điểm thôi.

"Đi theo ta." Mặc Dạ quét qua hai người một cái, nói xong, liền dắt Ngục Trừng Nhi đi trước.

Người đang trong hoàn cảnh nguy hiểm luôn có ý thức tìm kiếm đồng bạn, đối với Nghiêm Lâm mà nói, Vương Nhị là đồng bạn duy nhất trước mắt hắn, hai người nhìn nhau một cái, Nghiêm Lâm trầm ngâm, bước chân đuổi theo Mặc Dạ; khuôn mặt Vương Nhị tái nhợt, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lấy được một chút xíu dũng khí từ đáy lòng, đuổi theo.

Nghe được chuyện từ trong miệng Mặc Dạ, đối với Nghiêm Lâm và Vương Nhị mà nói, tựa như người ta nói cho bọn hắn biết trên trời sẽ có mưa hoàng kim, khó có thể tin nổi.

Sau khi Nghiêm Lâm nghe xong tin tức, trước tiên hoài nghi đối phương nói có thật không, tỉ mỉ cân nhắc, cảm thấy hẳn là không phải, ngẫm nghĩ lần nữa đến hoàng gia, sắc mặt trầm trầm không phải là đẹp mắt.

Còn Vương Nhị đột nhiên như phát đại tài, sắc mặt vốn đang tái nhợt nhất thời hưng phấn đỏ ửng, trong lòng nảy ra nhiều rất nhiều ý tưởng, ánh mắt lập lòe bất định.

Mặc Dạ một bên quan sát phản ứng của hai người, đối với Nghiêm Lâm âm thầm gật đầu, đối với Vương Nhị còn lại là lắc đầu, chỉ có thể chờ mong Vương Nhị không phải là Nam Vương

"Các ngươi đợi trong thành mấy ngày, Hoàng Thượng đang khải hoàn hồi triều, mấy ngày nữa sẽ trở lại Hoàng Đô, khi đó ta sẽ dẫn các ngươi đến phủ Tông Nhân ở Hoàng Đô xác nhận d/đ:l;q'đ thân phận." Đến lúc đó chính là một bước lên trời, có thể nói dưới hai người, trên vạn người, trừ Hoàng Đế trên đỉnh đầu, cũng chỉ còn một người khác là Hành Vương.

Hai người thần sắc khác nhau, Mặc Dạ không muốn xen vào việc của người khác, liếc mắt với Tề Khải đứng một bên, Tề Khải gật đầu, cung kính dẫn hai người vẫn theo đuổi tâm tư của mình đi ra ngoài.

"Mặc Dạ, nếu Nghiêm Lâm là Nam Vương thì tốt rồi." Đây là ý tưởng của Ngục Trừng Nhi sau khi quan sát thật lâu.

Mặc Dạ buồn bực cười một tiếng, "Vậy phải trên xem ngọc điệp viết cái gì."

Ngục Trừng Nhi cũng cười theo, "Đều như thế, Đại ca sắp trở về sao?" Nàng đột nhiên nghĩ đến lời Đại ca nói ngày đó, so sánh quan hệ hiện tại của nàng và Mặc Dạ, sắc mặt đỏ lên, không biết sau khi Đại ca biết sẽ nói gì?

"Ừ."

"Mặc Dạ, huynh nói. . . . . . Đại ca có phản đối chúng ta hay không?" Nàng có chút lo lắng, ngày đó Đại ca nói mẹ muốn an bài một mối hôn sự giúp Mặc Dạ, cha mẹ cùng đi du ngoạn, không biết sau khi mẹ trở về biết chuyện của bọn họ sẽ phản ứng ra sao?

"Nếu như Dạ Hàn phản đối, nàng sẽ làm thế nào?" Hắn không trả lời vấn đề của nàng, mà hỏi ngược lại nàng.

Ngục Trừng Nhi ngẩn ra, mắt to nhìn hắn, có chút không biết phải làm sao. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới điểm này, chẳng qua cảm thấy nàng vốn nên cùng Mặc Dạ ở chung một chỗ, chuyện Hồng Đình cho đến bây giờ nàng vẫn ghi tạc ở đáy lòng, ngày đó đẩy cửa thư phòng ra, nhìn Hồng Đình mặc nữ trang dính vào trên người hắn, một màn kia vẫn khiến cho nàng đau lòng đến bây giờ.

Mặc Dạ lẳng lặng ngồi trên ghế, không can thiệp ý nghĩ của nàng.

Ánh mắt hắn thâm thúy như hai hồ nước sâu kín, nàng nhìn không ra ý tứ ở mắt hắn, trong lúc bất chợt có loại cảm giác, lời nói của nàng sẽ đại biểu tương lai hai người.

Nàng phát hiện mình rất ích kỷ, từ lúc bắt đầu, đều là hắn ở bên cạnh yên lặng chờ đợi nàng, mà nàng là sau khi bị kích thích mới nhìn rõ trái tim của mình, cũng là hắn chủ động biểu đạt tâm ý trước, nàng mới bị động tiếp nhận, chưa từng cho hắn một câu trả lời xác thực nào cả, nàng nghĩ tình ý giữa hai người cho dù không nói cũng sẽ hiểu lẫn nhau, thì ra không phải như vậy, hắn vẫn một mực đợi nàng nói rõ ràng cho hắn biết.

Hắn luôn bao dung nàng tất cả, giờ khắc này, nàng lại tự cho là đúng mù quáng, đáy mắt mê mang tản đi, dần dần chuyển thành một loại quang mang lóng lánh.

Nàng thận trọng đi đến bên cạnh hắn, quấn quýt cầm tay hắn đang buông thỏng.

"Kể cả tất cả mọi người phản đối, muội vẫn sẽ ở bên cạnh huynh, Mặc Dạ, huynh còn có muội, muội cũng có huynh." Đúng vậy nha, nàng đã sớm không thể rời bỏ hắn, xấu hổ lúng túng là cái gì, có một người như vậy nâng niu nàng trong bàn tay còn sợ nàng đau, nàng còn sợ hãi cái gì?

Con ngươi đen trong phút chốc nhất thời lóe sáng rực rỡ, tựa như bảy sắc cầu vồng, môi mỏng nâng lên nụ cười xuất phát từ nội tâm, ôm lấy thân thể yêu kiều nhỏ bé vào lòng mình.

Tình ý nảy sinh, hết thảy đều xảy ra rất tự nhiên, môi mỏng nóng bỏng êm ái đặt lên đôi môi đỏ tươi nhỏ nhắn của nàng, đầu lưỡi xẹt qua môi nàng, tỉ mỉ miêu tả hình dạng môi của nàng, thời điểm nàng không nhịn được kêu lên, ngậm lấy âm thanh của nàng vào trong miệng, hút thật sâu mật trong miệng nàng.

Trong đầu trừ mê loạn, chỉ còn sót lại ngọt ngào, miệng lưỡi triền miên, thưởng thức mùi vị mật ngọt của nhau, cánh tay mảnh khảnh quấn lên cổ hắn, mềm mại thừa nhận tất cả của hắn, thân thể nóng lên, đỏ mặt rực, cảm giác tê liệt từ răng môi tràn đến đáy lòng, nàng rất thích cảm giác thế này.

Nàng mềm mại, kích thích bản tính nam nhân của Mặc Dạ, tất cả đều không cần dạy, hiển d,đ'l/q.đ nhiên là hôn càng ngày càng sâu, phía dưới một hồi xao động, không nhịn được ôm lấy thân thể tản ra mùi hương ngọt ngào của nàng càng chặt hơn, cảm thụ nàng mềm mại, đến khi sắp mất khống chế, hắn mới không quá tình nguyện buông lỏng ra.

Trán hắn tì vào trán nàng, hai người thở hổn hển, Mặc Dạ si mê ngưng mắt nhìn khuôn mặt đỏ hồng nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng sáng trong suốt ,nghĩ muốn tiến lên cắn một cái, mà hắn cũng thực sự làm vậy.

Trên môi truyền tới cảm giác đau khiến thần trí nàng thanh tỉnh, gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, nụ cười vui vẻ dạng này nàng chưa từng gặp, đáy lòng ấm áp lại có chút xấu hổ, nhưng cuối cùng là chìm đắm trong đáy mắt hắn, mắt to lóng lánh nước tràn đầy tình cảm dành cho hắn, sẽ không bao giờ có bất kỳ mê mang nào nữa.

Nàng nghịch ngợm cười, tay nhỏ bé dùng sức kéo cổ hắn, chủ động hôn lên miệng hắn, cũng khẽ cắn hắn một cái.

Tiếng cười bật ra từ hai người, đáy lòng Ngục Trừng Nhi run lên, hựu tô hựu ma, nửa người mềm nhũn trong ngực hắn, ôm hắn thật chặt, hắn cũng dùng sức ôm chặt nàng.

Giờ khắc này gần nhau, hắn đã đợi  quá lâu, mơ thấy vô số lần, tỉnh lại đều là công dã tràng, hiện tại giấc mộng của hắn đã thành hiện thực rồi, hắn, hài lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.