Khế Ước Hào Môn

Chương 185-2: Không thể từ bỏ Tiểu Mặc (2)



Đầu mùa đông gió gào thét ở phía cuối hành lang, bên ngoài lan can lạnh thấu xương.

Tần Mộc Ngữ chưa hề thay quần áo, vẫn là bộ đồ công sở mặc trong vụ đấu thầu ngày hôm qua, ở sở cảnh sát ngủ vài tiếng, khiến khủy tay áo có chút nhăn nhúm, lưng cô rất thẳng, phần eo tinh tế có chút gầy yếu, bên trong chất chứa những tổn thương mà Thượng Quan Hạo không thể nhìn thấy.

"Bao nhiêu lần?"

Giọng nói run run của cô bị gió thổi bay, ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Hạo, đôi mắt cô ướt át, lạnh lùng và u oán, nhẹ nhàng nói: "Thượng Quan Hạo, anh rốt cuộc đã tới đây bao nhiêu lần?"

Thân hình cao lớn của người đàn ông tĩnh lặng trong gió, sườn mặt anh tuấn giống như được điêu khắc.

"Không đếm được..." Một lúc lâu sau giọng anh mới truyền đến, thanh âm trầm thấp lộ ra sự dịu dàng, thì thầm đáp lại "Chỉ cần có thời gian tôi sẽ tới đây. Thằng bé rất cô đơn, chỉ cần có người ở bên cạnh là nó vô cùng vui vẻ, không còn cần mỗi ngày đều làm bạn với sách vở. Tiểu Mặc không phải thật sự thích đọc sách, mà đó là thói quen của thằng bé..."

  "Anh đang trách tôi sao?" Bóng dáng nhỏ bé của cô kiên định đứng trước mặt anh, gió thổi tung mái tóc của cô, viền mắt cô hồng hồng, ánh mắt trong suốt lấp lánh, hung hăng áp chế nỗi đau trong lòng, "Anh trách tôi chỉ biết làm việc, không dành thời gian bên thằng bé, trách tôi không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, nên mới phải thuê người làm thay phần trách nhiệm của tôi? Thượng Quan Hạo, anh đã nói cho thằng bé biết anh là ai rồi sao? Anh cảm thấy thằng bé còn nhỏ thì sẽ không hiểu chuyện, anh nói cho nói cái gì thì nó sẽ tin đó là sự thật đúng không?"

Bàn tay của Thượng Quan Hạo hung hăng nắm lấy lan can, càng lúc càng siết chặt, nghe những lời cô nói trái tim giống như bị lăng trì.

"Anh yên tâm đi, về sau sẽ không như thế này..." Tần Mộc Ngữ hít sâu một hơi rồi tiếp tục nói, mặc cho nước mắt càng lúc càng nhiều nơi khóe mắt, ánh mắt cô kiên định động lòng người, "Sau này tôi sẽ dành thời gian làm bạn với thằng bé, không để nó cảm thấy cô đơn nữa, anh chắc cũng rõ ràng nếu không phải quá cô đơn thì làm sao một đứa nhỏ lại có thể thân thiết với người xa lạ như vậy? Tiểu Mặc thiếu thốn, tôi sẽ lo bù đắp, không cần phiền anh bận tâm."

Câu cuối cùng của cô, lúc nói hơi thở thật mong manh, vô cùng nhẹ nhàng vô định.

Sự nhẫn nại của Thượng Quan Hạo đã đến giới hạn cuối cùng.

Ánh mắt thâm trầm của anh chuyển động, đối diện với ánh mắt trong suốt như nước của cô. Đôi mắt u tối đầy tơ máu, giống như muốn nhìn vào sâu trong lòng cô, để xem cô rốt cuộc là đang nghĩ điều gì, cho dù suy nghĩ của cô có thể khiến anh bị thương đến máu chảy đầm đìa, nhưng anh vẫn muốn biết rõ ràng.

"Tần Mộc Ngữ, em muốn tôi làm thế nào để bù đắp cho em?" Giọng anh khàn khàn, từ trong lồng ngực phát ra.

Bắt được cánh tay nhỏ bé và yếu ớt của cô, muốn nắm thật chặt nhưng lại sợ làm cô đau, ngón tay Thượng Quan Hạo run nhè nhẹ, kéo toàn bộ bóng người mảnh khảnh của cô vào trong lòng anh, thấy cô lảo đảo một chút nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng trong trẻo đầy u oán, anh nhỏ giọng hỏi: "Nói chuyện với tôi... Nói em hi vọng tôi sẽ làm những gì, tôi sẽ làm tất cả... Em muốn tôi phải làm gì, hả?"

Tần Mộc Ngữ trừng mắt nhìn anh, ánh mắt lạnh tựa hàn băng.

Thượng Quan Hạo và cô nhìn nhau thật lâu, cuối cùng là bị ánh mắt của cô đánh bại, chuyển tầm mắt đi chỗ khác, đồng thới cũng nới lỏng vòng tay, cố gắng làm dịu đi cảm xúc của chính bản thân mình. Vì sao trong các cuộc đàm phán làm ăn anh đều vô cùng bình tĩnh và kiên định, nhưng chỉ cần vài lời nói của cô là có thể khiến lòng anh rối loạn, anh nắm chặt lan can, hồi lâu mới khiến bản thân mình bình tĩnh trở lại.

"Em nói rằng tôi đã nói cho thằng bé rằng nói là con của tôi... Tôi không có năng lực đó, cái gì cũng chưa nói." Hồi lâu, anh mới nhỏ giọng nói.

Ánh mắt anh thâm trầm, cố gắng áp chế đau nhức, ảm đạm mà nặng nề.

Tần Mộc Ngữ trợn to đôi mắt nhìn anh, giống như hơi thở cũng bị cướp mất.

Mặt cô tái nhợt, nhớ một hồi giằng co qua điện thoại tối hôm qua, cô ở phía bên kia đầu dây, trái tim giống như bị một bàn tay hung hăng bóp lấy, cảm giác rằng chỉ cần nói sai một chữ là sẽ chết mà không có chỗ chôn, đó là thứ cảm giác anh đã cho cô.

Ánh mắt lạnh như băng, nước mắt dâng lên, cô lắc đầu, giọng nói khàn đi: "Tôi không cần."

"Cho dù anh có làm mọi thứ cho Tiểu Mặc, tôi cũng không cần." Cô nói xong một câu này liền xoay người rời đi.

Cổ tay đột nhiên bị giữ chặt, Thượng Quan Hạo đã thật nhanh nắm lấy tay cô, lực đạo mạnh mẽ làm cho cô không thể đi về phía trước. Mắt anh đỏ au, cúi đầu nói: "Không thể...Tôi không thể từ bỏ thằng bé..."

Một câu nói, khiến cho tất cả những oán hận Tần Mộc Ngữ thật khó khăn mới áp chế được nay lại cuồn cuộn đứng lên, trong lồng ngực oán hận mãnh liệt.

"Thượng Quan Hạo, anh không thể nhân từ một chút sao?" Mắt cô lóe lên lệ quang, toàn bộ thân thể nhỏ bé và yếu ớt run run đứng lên, "Anh cho thằng bé là cái gì? Anh đã muốn thì nhất định phải có, còn đã không cần thì cho dù tôi có liều mạng che chở thằng bé anh cũng nhất định phải hủy diệt!..Anh muốn như thế nào thì mới chịu từ bỏ? Muốn nói cho thằng bé biết anh là cha nó sao? Anh thử đi hỏi thằng bé xem nó có muốn nhận anh hay không... Anh có dám nói cho thằng bé biết tại sao lúc trước hai mẹ con tôi phải chạy trốn ra nước ngoài suốt bốn năm? Anh có gan đi nói cho nó không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.