Khi Đại Ca Giang Hồ Là Dân Thích Bị Ngược

Chương 36



Chap 36

Hoàng Trí nhìn 2 bức ảnh chụp anh và người liên lạc bên cảnh sát thì không khỏi đau tim. Anh càng đau tim hơn khi thấy bức thư tên Thùy Vân gửi cho mình. Hôm đó anh đã cảm nhận được điều quái dị từ nụ cười của cô gái này rồi, không ngờ là thật. Tại sao anh sơ suất như thế chứ ? Anh phải bình tĩnh mới được.



Hiếm khi Thùy Vân được tự do không bị theo dõi như hôm nay nên cô cố gắng tận hưởng hết không khí thoải mái này.

" Hây sao im re thế ?” – cô mỉm cười cùng người đàn ông đối diện mình.

Kẻ này đến đây theo lời đề nghị của cô là khẳng định có vấn đề. Thật tế Thùy Vân hoàn toàn không biết kẻ này là ai nhưng cô biết hắn có vấn đề. Cô nhìn hình theo dõi phân tích có thể thấy được 1 vài thứ trùng hợp nhỏ. Tên Hoàng Trí này trong 1 tháng đều ghé ăn ở 1 tiệm ăn nhanh 5 lần, dù đi ăn 1 mình nhưng lại trùng hợp hội ngộ cùng 1 người đàn ông tận 3 lần. Hai người không ngồi cạnh nhau nhưng có duyên số như thế chăng ? Lại thêm hồ sơ kẻ này quá hoàn hảo. Không thân thích. Không trai gái. Quá hoàn hảo cho 1 thằng du côn. Liệu có trùng hợp như thế chăng ? Cô không biết. Thôi thì cứ thả mồi nhử hắn xem sao.

" Cô gửi mấy bức ảnh kỳ quái gì cho em thế, đại tỷ ? "

" À, tôi gửi nhầm đó mà " - cô cười ranh ma – " Chắc tôi nên gửi cho người khác phù hợp hơn nhỉ ? " . Một nụ cười ẩn ý cùng 1 câu nói úp mở là 1 công cụ hữu hiệu để thử 1 người.

Hoàng Trí giả cười ngô nghê – " Chị nói gì thế ? Em chả hiểu gì hết. ". Anh từng học nghiệp vụ cảnh sát nên hiểu cách nói chuyện này là để moi thông tin. Giả điên là thượng sách.

Thùy Vân mở túi xách lấy ra 5 bức ảnh chụp khác. Trong đó có 1 bức ảnh chụp tên này và người đàn ông kia trùng hợp vào khung hình lần nữa, 2 tấm hắn ăn ở tiệm thức ăn nhanh không có hình người đàn ông kia và 2 tấm hắn gặp 2 người khác. Cô tập trung quan sát phản ứng của hắn khi nhìn 5 bức ảnh này thấy mắt hắn dừng lại ở 3 bức ảnh chụp tại tiệm thức ăn nhanh lâu hơn 2 bức kia 1 chút thì khóe miệng cười. Lời nói giả dối được nhưng phản xạ không nói dối được. Con người thường phản ứng với thứ mình chú ý.

Hoàng Trí thấy ánh mắt sắc lạnh của cô gái đối diện, cố bình tĩnh lại.

" Hây ya, chị theo dõi ngược lại em đó hả ? " - anh cao giọng nói.

Thùy Vân lấy tay kéo 5 tấm hình lại, mỉm cười.

" Anh biết câu " Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau lưng " không ? Mai mốt đi theo dõi người khác thì cẩn thận 1 chút nhé."

Thùy Vân cố tỏ ra nguy hiểm. Từ khi gặp tên Lý Cảnh cái thế giới của cô quá hỗn loạn rồi. Giờ nó có loạn hơn cô cô cũng chả quan tâm.

" Chị nói gì thế ? "

" Hay là tôi gửi chúng cho người thích thú với nó hơn nhỉ ? " - cô cố tình chơi lại chiêu dùng đại từ chung chung để gài tên này – " Chắn kẻ đó sẽ thích thú với bạn anh đó. "

Cắn câu giùm em đi anh hai. Kéo dài quá hắn sẽ biết mình chả biết gì hết mất cả công sức. Tốn cả bộn tiền thám tử để đối phó tên Lý Cảnh rồi, giờ mà không thu được gì thì tức ói máu.

Khốn nạn, con nhỏ này biết tới đâu rồi chứ ? Nếu thừa nhận cũng chết mà không thừa nhận càng chết hơn.

" Cô muốn gì ? " - Hoàng Trí lên tiếng.

May quá, hắn chịu nói chuyện chính rồi.

" Giúp tôi cắt hết lệnh theo dõi của Lý Cảnh. "

Cái này gọi là điệp viên 3 mang sao ? Khốn thật. Giờ mình không làm tay sai cho con nhỏ này, nó gửi cho thằng bồ của nó là chết mẹ. Mình làm gì có ảnh hưởng tới thằng này đến thế. Phim ảnh đúng là xạo chó, gì mà làm cảnh sát ngầm oai phong lẫm liệt làm cánh tay phải của đại ca, tay trái ôm đại tỷ nóng bỏng tay phải ôm em cảnh sát xinh tươi như mộng. Đệch mẹ nó.

" Được. " - Hoàng Trí lên tiếng – " Nhưng hiện giờ chưa được. Tôi không ảnh hưởng đến Lý Cảnh như thế đâu. "

Hắn gọi đại ca mình là Lý Cảnh sao ? Vậy hắn không phải thuộc hạ của tên này. Sao đặc sệt mùi phim HK thế này ? Tên chồng hờ của mình sao mà quan hệ của hắn rộng và rối nhùi thế này ?

" Deal. " - Thùy Vân bắt chước phong thái chi gái mình đưa ly Latte lên, nhắm mắt lại như đang thưởng thức. Cô không muốn ánh mắt bán đứng bản thân như tên Hoàng Trí này thôi thì cứ giả làm đại tỷ thanh cao nguy hiểm.



Thùy Vân nằm dài lên giường nhắm mắt lại. Mấy ngày nay cô vừa lo chuyện gài tên Hoàng Trí, vừa phải hoàn thành bản thảo; lại tìm cách dụ dỗ tên Lý Cảnh. Ngoài ra lại phải nhận mấy công việc freelancer nữa, giờ này cô không kén cá chọn canh như xưa mà thể loại gì cũng chơi láng. Ngân sách cô chi để đối phó Lý Cảnh quá nhiều nên thâm hụt nặng rồi, cứ đà này có hoàn thành hết kế hoạch cũng chả có tiền để bỏ trốn. Đúng là quá mệt mà.

" Cuối cùng cũng xong 1 mối. "



Lý Cảnh lay nhẹ cô gái đang tựa vào người mình ngủ và khẽ lắc đầu. Cô gái này luôn bắt anh phải sử dụng hạ sách đê tiện để đối phó. Cả tháng này chả biết, Thùy Vân ăn trúng gì mà có khi cả đêm cũng không ngủ mà còn thức làm việc, anh nói gì thì cô chỉ ậm ừ và leo lên giường được 1 lúc chút anh quay lại thì thấy cô lại đang ngồi làm việc. Nhìn cô ngày 1 tiều tụy thì anh không thể nào kiềm lại lòng buộc phải để thuốc ngủ vào thức ăn của cô.

" Không phải em mê ngủ nhất sao ? Sao lại tự chống lại bản thân như thế ? "

Anh bế cô vào phòng và đắp chăn lại. Nhìn gương mặt đơn thuần không mưu tính khi ngủ của cô, lòng Lý Cảnh lại thấy thật nhẹ nhàng, anh khẽ đặt môi lên trán cô.

" Nếu lúc nào em cũng ngoan thế này thì hay quá. "

Lý Cảnh định ra ngoài thì dừng lại ở mấy bản thảo trên bàn Thùy Vân, ngoài bản thảo truyện tranh còn mấy bản thảo dịch thuật khác cô mới nhận. Anh liếc nhìn Thùy Vân đang ngủ say rồi lại nhìn tên công ty.



" Dạ, em hiểu rồi. " - Thùy Vân buông điện thoại xuống.

Số cô sao tự dưng nhọ thế này. Mới sáng sớm bị đuổi việc rồi. Họ nói cô không cần làm nữa, cứ bàn giao lại mọi thứ cho họ. Còn lương bổng thì sẽ thanh toán bình thường.

Đúng là ở đời cứ nghĩ thất tình là đáng sợ nhưng thực sự thất nghiệp còn kinh khủng hơn. Giờ cô cứ như gái được bao, tên Lý Cảnh đúng là không để cô lo gì cả, cô muốn gì được đó lại còn đưa thẻ cho cô sử dụng nhưng dùng ba cái thẻ có khác nào để hắn giám sát hoạt động của cô, mà rút tiền mặt lớn thì hắn nghi ngờ. Nếu cô tạo mấy tài khoản giả bí mật chuyển từng đợt tiền nhỏ qua đó rồi chuyển tiếp qua tài khoản chính của cô như thủ đoạn mấy tên lừa đảo làm thì cũng được. Tuy nhiên, cô lại sợ không qua mặt được hắn dù gì đây cũng là chuyên ngành của hắn lại thêm hắn làm người của thế giới ngầm. Bên cạnh đó dính cảnh sát nữa. Cô không muốn làm mấy kế hoạch quá mạo hiểm, tỷ lệ phần thắng không cao.

Ở bên Lý Cảnh gần 2 tháng mà cô chẳng thu hoạch được gì nhiều cả. Giờ Thùy Vân cô bắt đầu mất tự tin bản thân rồi. Cô nhắm mắt lại phân tích lại tình hình.

Chuyện quan trọng hàng đầu là cả nhà bỏ trốn thành công.

Chuyện quan trọng thứ 2 là hoàn thành tốt bản thảo.

Thoát thành công thì từ từ kiếm tiền lại được. Tạm thời cô cho bản thân nghỉ ngơi vậy.

Cả hai việc này đều liên quan đến Lý Cảnh. Mục tiêu bây giờ phải làm hắn tin tưởng cô 100%. Tung 2 tuyệt chiêu rồi mà chưa xi nhê. Giờ phải chơi liên hoàn kế vậy. Tuyệt chiêu cuối cùng này thực sự cô không muốn sử dụng vì ngoài hành bản thân còn liên lụy người thứ ba nhưng hiện tại đây là kế sách nhanh nhất gỡ toàn bộ hệ thống phòng thủ của tên này.



Lý Cảnh nhìn thấy cô gái gương mặt đỏ âu cứ nằm rên hừ hừ bên cạnh thì không khỏi xót xa. Cô gái này cứ như cơn lốc ấy, hôm qua tự dưng đang khỏe, ăn uống xong lại còn ngồi xem phim ngủ dựa vào người anh nữa. Hôm nay lại lăn đùng ra sốt. Đáng ra anh nên sử dụng biện pháp buộc bên kia cắt đứt mọi hoạt động với Thùy Vân sớm hơn thì có lẽ cô không ra nông nổi này.

" Ư…Lạnh qúa ! " - Thùy Vân rên thật phô trương cho người đàn ông này nghe.

Bước thứ nhất của liên hoàn kế là khổ nhục kế. Lý Cảnh dù sao cũng là đàn ông, hắn lại có tình cảm với cô. Nhìn thấy 1 người phụ nữ lúc cần chở che nhất tất bản năng đàn ông trỗi dậy, hắn sẽ sinh tâm nói cho cùng cô cũng là 1 người phụ nữ bình thường yếu đuối và hạ mức độ đề phòng với cô xuống. Phim truyền hình luôn có phân đoạn nữ chính bị bệnh thì nam chính tới chăm sóc tăng mức độ hảo cảm của nam chính lên chính là dựa vào tâm lý thích chứng tỏ bản thân của đàn ông này. Tuy nhiên, cách này này hành xác quá. Cả ngày hôm nay cô nằm trong bồn tắm chứa đầy đá, ra ngoài lại không thay đồ mà mở máy lạnh maximum lên. Làm phụ nữ yếu đuối đâu có dễ. Bị bệnh đúng thời điểm còn khó hơn.

Lý Cảnh đưa tay lên trán Thùy Vân, thấy nhiệt độ cơ thể của cô còn cao thì lòng thấy đau như cắt.

" Anh đừng đi được không ? " - Thùy Vân thều thào – " Tôi không muốn ở 1 mình đâu ". Gương mặt bị sốt đỏ âu, giọng nói yếu ớt là 1 lợi thế cho diễn xuất tồi tệ của cô.

" Ừ, em đợi tôi thay đồ rồi chúng ta đi bệnh viện đi. Em sốt cao lắm."

Khốn thật, mình quên thằng cha này có bệnh viện ruột của Hoàng Minh chống lưng. Vào đó 1 đống người, mùi thuốc sát trùng nồng nặc còn gì không khí lãng mạn của 2 người nữa. Bể hết kế hoạch lại thêm lỡ bác sĩ khám được nguyên nhân cô bị bệnh là nhiễm lạnh thì khổ. Căn bệnh này làm đau đầu quá. Phải tìm cách chữa cháy gấp.

Cô lắc đầu – " Em không thích bệnh viện, bị sốt thôi mà có gì thì uống thuốc hạ sốt được không ? "

Lý Cảnh đưa tay xoa đầu Thùy Vân, đưa ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

" Không được, em sốt cao như thế có bác sĩ thì tốt hơn ". Anh từng sống ở nước ngoài nên hiểu có bệnh thì phải đi khám. Người Việt Nam luôn tùy tiện cứ tự kê đơn mà uống, thấy triệu chứng đỡ rồi lại nghĩ là hết không quan tâm nguyên nhân gây ra bệnh là gì, có trị tận gốc chưa.

" Đừng mà, em không muốn đi đâu. Em năn nỉ anh mà. " - Thùy Vân nài nỉ.

Lý Cảnh thở dài, nhìn cô như thế này sao anh không mềm lòng được nhưng nguyên tắc là nguyên tắc đặc biệt khi cô là người quan trọng nhất của anh – " Thôi được, chúng ta không đi nhưng anh sẽ gọi Hoàng Minh đến khám cho em được không ? "

Thùy Vân lắc đầu. Cô không biết y thuật Hoàng Minh tới đâu nhưng hắn học ở nước ngoài, là bạn Lý Cảnh, lại rất thông minh ngộ nhỡ hắn biết được nguyên nhân cô bệnh mà mách lẻo thì chết. Cô không muốn mới bước một mà bị bể kế hoạch cả rồi.

" Em nghe lời tôi đừng bướng bỉnh nữa. Em biết có bao nhiêu mất mạng do viêm phổi vì không điều trị đúng cách không ?Triệu chứng có cả sốt cao. Cứ nên cho người đến kiểm tra đi."

Nhìn thấy gương mặt này của Lý Cảnh, Thùy Vân biết là bản thân không thể từ chối được. Cô gật đầu.

" Ngủ đi. Khi nào Hoàng Minh tới tôi gọi em dậy. "

" Tối nay anh nằm ngủ bên cạnh em được không ? " - Thùy Vân nói. Không ngờ có ngày cô lại nói mấy câu sặc mùi ngôn tình thế này. Không sao, lần trước lời thoại phim sex cô còn thốt ra được huống hồ gì mà mấy câu sến súa này.

" Ừ. "

Lý Cảnh nhìn cô gái đang nằm co ro trên nệm mỉm cười dịu dàng. Anh quên mất Thùy Vân vốn dĩ cũng là 1 người con gái mà con gái vốn yếu đuối.



Hoàng Minh nhìn các biểu hiện trên cơ thể Thùy Vân lại nghe cậu bạn thân của mình lo lắng kể tình hình của cô thì khẽ lắc đầu. Lý Cảnh là 1 kẻ lý trí, từ khi nào lại mê muội 1 người phụ nữ đến thế chứ ? Còn Thùy Vân này tại sao không giống như Kiều My, cứ thẳng thắn yêu 1 người. Yêu chỉ là là yêu thôi sao lại để cả đống lý trí vào đó, thế mà cô ta muốn làm trong lĩnh vực nghệ thuật sao ? Nực cười thật.

" Cô ấy không có gì đâu. Cậu đừng lo. " - Hoàng Minh cất dụng cụ khám bệnh lại – " Thuốc tôi để trên bàn đó. Có gì cứ cho uống theo đơn là được. Tôi đi đây. "

" Cảm ơn cậu. "

" Đừng nói ba cái lời khách sáo chứ. "

Sau khi tiễn Hoàng Minh, Lý Cảnh vào phòng nằm bên cạnh Thùy Vân, ôm chầm lấy cô. Thật sự anh không muốn mỗi lần đối mặt lại phải suy nghĩ cô gái này đang làm gì, đang suy tính gì. Anh không muốn mất niềm tin phải giữ người phụ nữ mình yêu bằng cách giám sát theo dõi, cuộc đời anh quá nhiều thứ để toan tính rồi. Anh càng không muốn chiếm đoạt người con gái này để rồi lại nhận được ánh mắt khinh bỉ hận thù của cô. Đó không phải tình yêu. Lý Cảnh anh từ ngày ép hôn cô thì luôn phải tìm cách giữ mọi khoảng cách với cô, nếu không anh sợ bản thân không kiềm lại lòng được. Tại sao cô gái này không đơn giản nhận tình yêu của anh một cách bình thường ?

" Thùy Vân, chúng ta đăng ký kết hôn đi, chúng ta là vợ chồng thật sự đi. Anh không muốn làm người đàn ông cao thượng bảo vệ em nữa mà chỉ muốn làm người đàn ông của em… " - Lý Cảnh thì thầm vào tai cô – " Chúng ta bỏ hết mọi nghi kỵ đi. Đừng chơi trò chơi này nữa. Anh mệt quá rồi. Anh thật sự không chịu nổi cuộc sống này nữa. "

Nhìn lại thấy Thùy Vân đang say ngủ rúc người vào anh. Lý Cảnh thấy thật bất lực. Tại sao anh không thể trở về là 1 thằng đàn ông nguyên tắc yêu 1 cô gái không quá 3 tháng như ngày xưa ? Kẻ mà nhấc lên được thì bỏ xuống được. Kẻ có thể không nhân nhượng cưỡng hôn 1 cô gái và sẵn sàng làm mọi thứ để có được cô gái đó. Tại sao anh không yêu 1 cô gái yếu đuối có thể nép người vào mình bất cứ lúc nào ? Một cô gái muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười mà không cần toan tính trước sau. Từ khi nào anh lại chỉ biết đứng chờ 1 người như thế này chứ ? Nếu nắm giữ và buông bỏ 1 thứ đều đau khổ thì anh chọn cách đau khổ nắm giữ nó.

" Anh thực sự rất yêu em. "



Nhìn Lý Cảnh ngày 1 quan tâm mình, thái độ đề phòng xa cách dần bị gỡ bỏ thì Thùy Vân không khỏi mỉm cười tiến hành bước thứ 2. Cô ngồi vẽ hoàn thiện bản name " Tiệm đồ cổ " thành 1 tác phẩm hoàn chỉnh. Nếu chăm chút, nét vẽ đẹp kết hợp cốt truyện logic nhuốm màu huyền bí, triết lý cho người trưởng thành lại có 1 chút tình yêu trong đó có thể cảm giác đó sẽ khác. Shueisha không chỉ có tạp chí Shounen Jump, nếu cô không thể đánh trực diện vào mảng shounen dành cho thiếu niên nam thì đánh lại thị trường ngách ít cạnh tranh hơn seinen dành cho người trưởng thành vậy.

Bước thứ 2 tấn công Lý Cảnh thì cứ chờ tên tay sai mới của cô làm việc. Ban đầu, Thùy Vân quá đánh giá cao tên này, hắn ta thật không thể gỡ bỏ hàng rào theo dõi của cô nhưng chí ít hắn điều tra cho cô 1 số thông tin Lỳ Cảnh được. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.