Khi Đại Thần Gặp Đại Thần

Chương 29



Luyến Thiên Thiên Vũ này, rốt cuộc là ai không biết?

Diệp Hân Mạch nửa chống đầu, nhíu lông mày nhìn chằm chằm màn hình. Hắn ta là ai? Định trả mình cái gì? Trước có quen biết mà hiển nhiên lại không biết mình là Sinh Hoạt 0322, mà phải đợi đến tận khi tấm ảnh kia được post lên mới nhận ra. Cho nên, có chắc là quen biết không đó?

Ngay khi Diệp Hân Mạch còn đang suy nghĩ, một đôi tay bỗng nhiên khoác lên vai, dọa cô nàng một trận bủn rủn tay chân.

Sau khi phục hồi tinh thần, muốn tiếp tục đi chơi game thì thấy bàn tay nắm con chuột của mình đang cứng ngắc.

Mình vì cái gì sợ anh ta thấy mình đang nói chuyện với Luyến Thiên Thiên Vũ?

Vì cái gì lại sợ anh ta khó chịu hay bực tức?

“Thế nào?”. Giọng nói trầm thấp có một tia nghi ngờ. Nhìn theo ánh mắt Hân Mạch cánh tay ai đó cứng đờ.”Hắn ta là ai?”

Ước chừng cảm thấy ngữ khí quá cứng ngắc, lại cúi đầu, dùng mặt áp sát hai má, nhẹ nhàng nói: “Em quen người này sao?”

Diệp Hân Mạch hơi hốt hoảng đờ mặt ra. Dù hai người tối qua đã từng tiếp xúc thân mật, nhưng cô vẫn không quen với hành động thân thiết của anh. Hơi thở ấm áp vờn qua tai khiến Hân Mạch có cảm giác tê dại.

“Không biết.”

“Hắn ta biết em à?”

“Chắc vậy.”

“Ác…”. Lục Thủy Hàn đại khái đã hiểu rõ, ngón tay đặt trên vai Hân Mạch khẽ điểm điểm, hai tay bỗng nhiên duỗi thẳng, tay trái vươn đến bàn phím, tay kia vẫn nắm chặt tay cô, đem con trỏ chuyển qua khung đối thoại.

Tựa đầu trên vòm ngực rắn chắc, tựa hồ có thể cảm thụ trái tim anh đang mạnh mẽ đập từng nhịp.

[tư liệu] Sinh Hoạt 0322: hôm nay luôn đi! Gặp ở đâu? Lúc mấy giờ? Số điện thoại của anh là bao nhiêu?

“Anh…”Diệp Hân Mạch kinh ngạc quay đầu, chỉ thấy rõ nửa khuôn mặt và con ngươi loang loáng.

Lục Thủy Hàn nghe vậy, cúi đầu trên môi cô điểm một cái, cười cười: “Em không muốn biết hắn ta là ai sao?”

Hân Mạch cũng muốn biết cậu ta là ai, liền đem tầm mắt kéo đến trên màn hình.

Luyến Thiên Thiên Vũ đã đem thời gian địa chỉ và phương pháp liên lạc với mình nói ra. Ai đó đọc một lần, sau xoay người đi dùng di động ghi lại. “Hân Mạch, ăn cơm.”

“Uh…”Diệp Hân Mạch đáp lại một tiếng, gãi gãi tóc, cùng Luyến Thiên Thiên Vũ nói vài câu,đang muốn logout, lại liếc thấy trên kênh trên thế giới một mảnh tin tức.

[thế giới] Yêu Tinh Màu Bạc: Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ có ở đây không?

Tên trăng hoa kia.

Lại dụ dỗ con gái nhà người ta rồi!!

“Trên kênh [thế giới] có người tìm anh kìa.”

“Ai thế?”. Ai đó không giải quay đầu lại, hỏi với qua.

“Tên là Yêu Tinh Màu Bạc.”

“Không biết, đừng quan tâm.” Nói xong liền mở cửa đi ra.

Hân Mạch tâm tình đột nhiên lại tốt lên, khóe miệng nhướn lên một chút, nhẹ nhàng đem game tắt đi. Hừ, cái gì mà yêu tinh yêu tinh, ta đây coi thường!!

Trên bàn cơm, ai đó không ngừng gắp đồ ăn vào bát Hân Mạch đĩa rau, ăn không đến hai miếng, lại ngây ngô cười.

Nhìn bát chất đầy thức ăn, cô vô nại nháy mắt.”Anh làm gì thế?”

“Không, không… Em mau ăn, cái này đó … Bổ, bổ máu…” Ai đó rất nghiêm túc trình bày.

DiệpHân Mạch trong đầu mơ hồ một chút, không biết thế nào liền nghĩ lên đêm qua một màn dây dưa, lập tức vùi đầu vào bát cơm.

“Cơm nước xong, đi dạo phố nha, đến 2h chiều thì đi gặp Luyến Thiên Thiên Vũ”. Ai đó thấy cô chịu ăn nhiều hơn liền đắc ý bắt đầu an bài lịch trình kế tiếp.

Diệp Hân Mạch rốt cục không nhịn được ngẩng đầu hỏi: “Anh hôm nay không đi làm sao?”

“Hôm nay anh trốn việc.” Ai đó sắc mặt rất bình thường đáp.

Vì Lục Thủy Hàn quá mức dai dẳng, Diệp Hân Mạch không lay chuyển được đành ngoan ngoãn theo anh “đi dạo phố”. Ước chừng là xót vợ yêu đêm qua bị bắt nạt, cho nên dọc theo đường đi, Lục Thủy Hàn kéo Hân Mạch ôm ở trong ngực, hận không được trực tiếp ôm cô nàng xuất môn.

Thân thể vẫn còn có chút đau nhức, nhưng kỳ thật cũng đã bắt đầu chậm rãi hồi phục. Dù sao đêm qua, anh cũng rất tiết chế chỉ làm hai lần mà thôi. Này đối thời gian cấm dục vừa qua mà nói, đã là phi thường khắc chế rồi.

Hân Mạch không nói một lời ôm trà sữa, chậm rãi sóng bước.

Trên đường người qua lại đông đúc, trong đó có vô số cặp tình nhân. Diệp Hân Mạch có chút thất thần.

Người bên cạnh mình, bờ vai rất vững chắc, vòng tay cũng rất ấm áp.

Cứ như vậy, cũng thật tốt.

Diệp Hân Mạch thở một hơi thật dài.

“Thế nào?” Lục Thủy Hàn đang xem y phục, nghe đến cô nàng thở dài, lập tức thu hồi ánh mắt. Cánh tay ôm ngang hông cũng không khỏi tăng thêm lực đạo: “Mệt không?”

“Không”.

“Uh, mệt thì nói với anh.” Lục Thủy Hàn đưa tay gạt mấy sợi tóc vương trên má cô nàng. “Bộ y phục này thế nào?”

Nhìn theo tay anh chỉ, Diệp Hân Mạch chớp chớp mắt.”Hoàn hảo.”

“Uh”. Lục Thủy Hàn gật gật đầu, lại đi vài bước, chỉ chỉ vài món đồ khác, kiên nhẫn hỏi han.

“Cái này thế nào?”

“Hoàn hảo.”

“Cái này?”

“Hoàn hảo.”

“Còn cái này?”

“Hoàn hảo.”



Rốt cục, Lục Thủy Hàn cũng vừa lòng gật đầu, vỗ tay phát ra tiếng.”Người đẹp, giúp tôi đem cái này, cái này, cái này… Toàn bộ gói lại”.

“…”. Diệp Hân Mạch nghe mà trợn mắt há mồm.

Cô nhân viên lại mừng rỡ, ríu rít. “Tiên sinh, anh có muốn xem nam trang không?”

“Không cần.” Lục Thủy Hàn ánh mắt tiếp tục phiêu du một đống trong quần áo tìm kiếm tới lui, đột nhiên ngang hông đau nhói. “Sao thế?”. Vội vàng giữ lấy móng vuốt bà xã, không biết mình lại chọc tức gì cô nàng này rồi.

“Anh là đồ phá gia chi tử”. Hân Mạch chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rút tay về.

Lục Thủy Hàn cười hì hì: “Này, sao em biết là anh mua tặng em?”

Tên ngốc còn biết nữa là. Diệp Hân Mạch hung hăng trợn trắng mắt. “Lui ra, em không muốn.”

“Đừng thế mà!”. Lục Thủy Hàn vội vàng lấm lét nhìn quanh. Hạ giọng nói: “Hân Mạch, bộ dáng vừa rồi của anh không đẹp trai sao? Em xem anh thật không dễ dàng mới diễu võ dương oai được một chút, lúc này mà lui quân, người ta cười chết đó”.

“…”. Diệp Hân Mạch không nói lời nào, trưng ra biểu tình ủy khuất.

“Được rồi, được rồi! Cùng lắm là về sau anh không như vậy nữa, được không?”. Ai đó nắm lấy bàn tay nhỏ bé, một bên vuốt ve sỗ sàng, một bên ở trong lòng mê sảng. Hắc hắc, vợ yêu thật biết tiết kiệm, thật tốt quá!

Hân Mạch quả thật đã hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ, hung hăng liếc mắt một cái rồi cúi đầu uống trà sữa.

Lục Thủy Hàn lúc này mới hấp tấp chạy tới tính tiền, sau đó một tay mang theo túi lớn túi nhỏ đồ đạc của cô nàng ném vào trong xe.

“Hân Mạch, cái này thế nào?”

“Không muốn xem.”

“Thế còn cái này?”

“Bình thường.”

“Cái này thì sao?”

“Thô tục!”



Lộn xộn mội hồi cũng tới giờ hẹn với Luyến Thiên Thiên Vũ.

Địa điểm là một tiệm cà phê phong cách Âu Mĩ khá sang trọng.

Hân Mạch đang ngó nghiêng tìm kiếm bỗng nhiên chuông điện thoại di động vang lên.

“Là bàn số 31.”

“Uh, tôi biết rồi.”

Gương mặt xinh đẹp, hàng mi cong che kín đôi con ngươi mỹ lệ, hít sâu một hơi, sau đó mở ra.

Một thân ảnh lạnh lùng xuất hiện trước tầm mắt.

Nụ cười tuyệt mỹ như cây thuốc phiện tràn bên khoé môi.

“Mạch tỷ tỷ, tỷ tới rồi”. Thanh âm làm nũng, nhưng lại chẳng hề non nớt.

“Uh.”Diệp Hân Mạch ngồi xuống chỗ đối diện. “A Chi, cậu tìm tôi có việc gì?”

Không ngờ.

Luyến Thiên Thiên Vũ trong game thâm trầm cao ngạo, tính tình âm lãnh nhưng thấu tình đạt lý và rất hiểu chuyện lại chính là cậu nhóc xinh đẹp như búp bê sứ — a Chi.

“Mạch tỷ tỷ còn nhớ được ta sao?”. A Chi hơi ngượng ngùng cúi đầu xuống. “Ta còn cho rằng, Mạch tỷ tỷ không nhớ nổi ta là ai cơ.”

“Tôi và chú cậu cảm tình rất tốt.” Diệp Hân Mạch bất động thanh sắc nhìn thấy cậu ta - hắn trên tay ngăn cầm một quyển sổ nhỏ, nhìn vô cùng quen thuộc.

“Chính là, so với cậu thì ta biết tỷ trước.” A chi ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy kiên trì. Đúng lúc ấy người phục vụ tới làm gián đoạn lời nói.

Lúc người phục vụ rời đi, hai người lại rơi vào yên lặng. Diệp Hân Mạch bưng ly cà phê nhẹ nhàng nhấp một ngụm, cà phê Brazil nguyên chất, chính là loại cô ưa thích nhất.

“Là vì vậy sao?” Diệp Hân Mạch gõ nhẹ lên bàn.

“Uhm.”.A Chi mím môi giống hài tử bình thường khi làm sai chuyện gì, cúi đầu. “Thực xin lỗi, ta không phải cố ý không trả lại cho tỷ.”

“Đã qua cả rồi”. Thanh lãnh thanh âm mang theo vị chua xót mơ hồ, vô luận thế nào, cũng đã là quá khứ.

“Ta chỉ là, quá thích văn phong của tỷ. Ta không biết lúc ấy tỷ cần gấp bài viết này”. A chi chậm chạp trình bày.

Hân Mạch hờ hững uống cà phê, gương mặt không có một tia biểu tình.

“Thực xin lỗi. Sau này, ta nghe người trong tổ xã hội nhân, bởi vì chuyện này, khiến mọi người hiểu lầm là tỷ cố ý kéo bè kéo cánh, còn…”

“Tôi nói rồi, mọi chuyện đều đã qua.” Diệp Hân Mạch bỗng nhiên buông ly cà phê xuống.

Hắn nói, đây là sai lầm của em.

Hắn nói, anh không phải không tin tưởng em.

“Thực xin lỗi”. Con ngươi trong mắt a Chi lónglánh như có sương mù.

“Nếu như cậu hôm nay là tới để nói xin lỗi, tôi đồng ý, hiện tại có thể đem đồ của tôi trả lại cho tôi.” Diệp Hân Mạch đạm mạc mở lời.

“Uh…”. Cậu nhóc đó cẩn thận dè dặt nhìn cuốn sổ trên tay, nhìn đi nhìn lại, hồi lâu sau mới dứt khoát đem nó đặt lên bàn người đối diện. Cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngữ khí bỗng nhiên nhẹ nhàng: “Mạch tỷ tỷ, ta rất thích tỷ.”

Diệp Hân Mạch phảng phất như không nghe thấy gì, mở cuốn sổ, trang đầu tiên hiện ra một tấm ảnh đã ố vàng, trên hình là một đôi nam một nữ mỉm cười ôm nhau. Rất khoái lạc, rất hạnh phúc.

“Đọc tác phẩm của tỷ liền bắt đầu tưởng tượng tỷ là người thế nào, rồi được thấy tỷ đã vất vả thế nào thì bắt đầu đau lòng. Vào đại học S mới biết tỷ đã ủy khuất thế nào. Chỉ tiếc, khi ấy lực bất tòng tâm…”. Tiếng nói dần dần nhỏ đi.

“Tận đến khi thấy Toái Thiên Tinh, mới biết, nguyên lai tỷ vẫn kiên cường như vậy. Cha mẹ của nhân vật chính là xây dựng trên hình mẫu của ba mẹ tỷ phải không? Ta biết chú là biên tập của tỷ, chỉ là trước giờ không nói ra. Bởi vì ta cũng muốn giấu cho mình một bí mật… Chỉ là, hiện tại tỷ đã có anh ấy…”

Tầm mắt u ám, chậm rãi chuyển ra phía ngoài chỗ đỗ xe. Thấy một người đang tựa lưng vào xe, cúi đầu đùa bỡn bóng mờ dưới chân.

“Thực xin lỗi.” Tầm mắt thu hồi, hướng về phía Hân Mạch cười khổ.

“Đã qua cả rồi, cũng không phải chuyện gì lớn lắm”. Diệp Hân Mạch vuốt ve tấm hình cũ, ngẩng lên tươi cười.”Cám ơn cậu đã đem nó trả lại cho tôi.”

Nam hài ngồi đối diện, tính trẻ con cười cởi mở.

“Tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Hân Mạch bước ra ngoài, ngẩng đầu nói gì đó với Lục Thủy Hàn rồi lên xe, đi khuất tầm mắt.

Nam hài xinh đẹp, chậm rãi đem cà phê còn lại trong ly một hơi uống nốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.