Khi Đại Thần Gặp Đại Thần

Chương 6: Ước pháp tam chưởng



Lần này, Diệp Hân Mạch thực sự muốn lên cơn điên. Mình trước giờ đâu có làm gì trái với lương tâm đạo đức đâu mà sao lại gặp phải cái loại người vô sỉ thế này chứ? Nhưng bởi vì Diệp Hân Mạch chưa bao giờ gặp phải loại tình huống này, cho nên cách thức nổi giận tự nhiên cũng không giống người thường. Cô sa sầm mặt, xoay người đi ra ngoài, mới bước được vài bước, ai đó lại lên tiếng vẻ đáng thương: “Em ghét anh đến thế sao?”

Diệp Hân Mạch khựng lại một chút, không trả lời,đưa tay cầm lấy ly nước trên bàn, nhìn không chớp mắt rồi tiếp tục đi ra ngoài.

Chính sách làm nũng không thành công, ai đó lại nghĩ kế. “Em sợ sao?”

Vẫn không để ý à.

“Sợ sẽ yêu anh sao?”. Tiếng nói trầm thấp vang vọng trong căn phòng nhỏ.

Á? Diệp Hân Mạch ngây người, bàn tay đang cầm ly nước không khỏi run rẩy, bước chân cũng dừng lại.

“Phải không?”. Kẻ phía sau tiếp tục không buông tha.

Diệp Hân Mạch xoay xoay cái ly trong tay, không nói một lời. Kẻ phiền phức phía sau rốt cục không quấy rầy cô nữa, nhưng dường như lại vô cùng cố chấp chờ câu trả lời. Kim giây đồng hồ quay được vài vòng, đôi chân lạnh buốt cũng bắt đầu chậm rãi run rẩy, lúc ấy âm thanh lạnh nhạt mới vang lên: “Sao tôi lại sợ?”

“Vậy vì sao em không dám nhìn thẳng vào anh?”

Lại trầm mặc.

“Em như vậy, chắc đã khiến không ít anh chàng bỏ chạy nha…” Lục Thủy Hàn thở dài, trong giọng nói hàm chứa sự yêu chiều, bàn tay vươn ra cầm lấy ly nước trên tay, kéo Diệp Hân Mạch đang ngẩn người đến bên giường, ấn vai bắt ngồi xuống.

Diệp Hân Mạch lúc này mới hoàn hồn,nhìn thấy anh ta trên người chỉ còn mỗi chiếc quần đùi thì nhất thời đỏ mặt. Ánh mắt nhìn sang một bên, không dám nhìn thẳng. “Cẩn thận cảm lạnh đó.”

“Vậy thì mau ngủ đi!”. Lục Thủy Hàn miệng nói, tay làm, muốn kéo khoá áo khoác của cô.

Diệp Hân Mạch bận rộn bảo vệ, thấy trên cánh tay anh ta nổi đầy da gà, kiên nhẫn nói: “Tự tôi làm được, anh đừng để bị cảm… bác gái sẽ lo lắng…”

“Không được trốn”.Con ngươi đen nhìn chằm chằm vào mắt cô.

Cứ nhìn chòng chọc như thế khiến đầu óc cô bỗng nhiên trống rỗng. Anh ta…. không phải là người… Anh ta quá vô lại, quá khó chơi, quá cợt nhả… Không có chút phong độ đàn ông nào cả, lại còn không ôn nhu, không đủ kiêu ngạo… Chỉ là, đầu ngón tay ấm áp ấy lại làm cho cô không tự chủ nghĩ tới việc gần gũi thân thể chủ nhân của nó.

Diệp Hân Mạch mím môi gật gật đầu, xem anh sắp xếp chăn mền, rồi lại trừng mắt nhìn về phía cô, cô mới miễn cưỡng cởi áo khoác và quần bò. Chăn mền được xốc lên, Lục Thủy Hàn liền vươn tay ôm Hân Mạch trong lòng. Diệp Hân Mạch bị sự ấm áp của cơ thể ấy làm cho hốt hoảng, vô thức giãy dụa, liền bị anh ta đè chặt, đành phải ngoan ngoãn nằm yên, mắt láo liên nhìn xung quanh.

“Cạch” một tiếng, anh đem đèn đóng lại, thật lâu sau, hai người cũng không nói gì.

Hai ngày trước, vì sao không hề ngại ngùng như vậy?

Diệp Hân Mạch trừng mắt, không hề buồn ngủ nằm suy nghĩ rất lâu, mãi mới nghĩ ra trước đây mình vẫn đêm ngày đảo lộn, ngủ không đủ giấc, vừa thấy ấm áp liền thư thái ngủ say,nhưng từ đêm qua tới giờ cô đã ngủ hơn 18 tiếng rồi, lúc này làm sao ngủ tiếp được chứ.

“Ngủ không được hả? Chúng ta tâm sự chút đi”. Hoá ra anh ta cũng không ngủ được.

“Uh?”

“Trước kia em từng bị người ta yêu quá sao?”

Diệp Hân Mạch bị ôm cứng, anh ta còn giả vờ không để ý nữa chứ. “Không có.”

“Vậy thì là nguyên nhân gì?”

“Uhm… Đơn thuần cảm giác anh là người không đáng tin thôi.” Nói xong, Diệp Hân Mạch chợt muốn cắn lưỡi luôn, vì cái gì mà trong bóng tối, cô lại dễ dàng nói thật lòng mình như vậy?

Anh trầm mặc một hồi lại tiếp tục hỏi:”Cũng bởi vì anh tự ý tới ở nhà em?”

“Không phải.” Nguyên nhân rất nhiều, tội trạng cũng rất nhiều, một điều cỏn con này tính là gì.

“Cho nên, em đối với anh có ấn tượng rất xấu”. Cái này anh dù đau lòng nhưng cũng tự mình hiểu được.

Thấy anh thẳng thắn như vậy không hiểu sao cô lại có chút không vừa lòng, vì thế liền hắng giọng, đang muốn an ủi, nói không phải như vậy. Nhưng anh ta lại bắt đầu lải nhải : “Hân Mạch, cái gì mà anh yêu em hay mấy câu tình cảm linh tinh, anh chẳng thể nói nổi. Anh chỉ biết rằng mấy ngày vừa qua sống cùng em, cảm thấy vô cùng thoải mái, cho nên hôm nay quyết định chuyển tới, thế nào cũng không đi đâu hết. Ấn tượng của em với anh tốt hay không cũng như nhau cả thôi, không đạt được mục đích anh sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu, em đừng nghĩ tới chuyện đuổi anh ra khỏi nhà, biết chưa?”

“…” Diệp Hân Mạch không nói lên lời.

“Nhưng anh cam đoan, nếu không có sự đồng ý của em, anh tuyệt đối không làm ra chuyện gì quá đáng. Tuy rằng bản thân anh cũng không phải người tốt gì hết, nhưng những việc làm tổn thương người khác anh nhất quyết không làm… Em thật sự không cần lo lắng.”

Biết ngay mà, thừa nhận rồi cơ đấy.

Nhưng mà, câu nói cuối cùng của anh ta, vì sao lại như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô thế? Anh ta không phải đang đóng vai đại thần trầm mặc ít lới trong game và một kẻ ăn chơi trác táng ngoài đời sao? Vì sao tự nhiên lại nói những lời khiến mình đoán không ra anh ta đang nghĩ gì? Diệp Hân Mạch cắn môi đau khổ suy tư, thật lâu sau, mới nghĩ tới những lúc anh ta đưa mình đi siêu thị, mua quà cho bố mẹ hết sức chu toàn. Từ khi nào cô lại dựa vào vẻ bề ngoài mà đánh giá nhân phẩm người khác chứ. Như vậy không phải có chút bất công với anh ta sao? Rõ ràng là không ổn rồi…

“Em cứ suy nghĩ kĩ đi, mỗi ngày đều có người nấu cơm cho em, mỗi đêm có ngưới ủ ấm giường, nếu em buồn chán anh có thể chơi game với em, nếu mệt mỏi có thể cùng em nói chuyện phiếm, không vui có thể trút giận lên anh, như vậy không tốt sao, bỏ lỡ là sau này không tìm lại được đâu nha…”.Đứng đắn nói cho hết lời, ai đó tiếp tục dụ đỗ.

Diệp Hân Mạch tự nhiên nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng đập một cái lên ngực anh. “Da mặt anh dày quá đấy.”

“Nhờ tài năng này mà ôm được mỹ nhân về, anh tất nhiên không ngại phát huy”. Bàn tay ấm áp lại vươn tới, ôm trọn bàn tay cô. “Hân Mạch, không cần lo nghĩ gì hết!”

Diệp Hân Mạch trầm ngâm, không hề nhăn nhó nói nhỏ: “Không phải anh đã nói, tôi đuổi anh cũng không đi còn gì?”

“Để anh ở lại cũng được thôi”. Cô ở trong lòng anh than nhẹ, chính mình còn ko nghĩ là sẽ cho anh ta ưu đãi này.

“Có điều kiện gì phải không?”. Anh thật thông minh nha.

“Không cho phép động vào đồ đạc riêng tư của tôi, không được can thiệp vào sinh hoạt của tôi, không được ép buộc tôi làm những việc tôi không muốn…”. Bàn tay ấm áp xoa nhẹ trên tay khiến cô không thể suy nghĩ, vì thế liền rút tay lại, gạt mấy sợi tóc vương trên trán. “Tôi không thích bị quấy rầy.” Tuy rằng đã bị anh ta quấy rầy rồi, nhưng có thể hạn chế tối đa sự quấy rầy đó thì cũng chấp nhận được.

“Tất nhiên là có thể”. Tựa hồ như không cần nghĩ ngợi, anh liền có câu trả lời.

“Còn như anh nói đó, về sau cơm anh nấu, quần áo của tôi tôi tự giặt, còn trong game… không được làm loạn trên đó nữa…” Diệp Hân Mạch càng nói càng nhỏ, vì sao cô lại có cái cảm giác chính mình đang nói chuyện với ông xã thế này?

“Được.”

“Còn nữa, nếu như anh có bạn gái, thì phải lập tức chuyển ra ngoài.” Diệp Hân Mạch tuyệt đối không thừa nhận, bản thân mình khi nói câu này, trong lòng tự nhiên có một chút mất mát.

“Được.”

“Còn nữa, nếu giữa chúng ta phát sinh quan hệ, anh cũng nhất định phải chuyển ra ngoài.”

“Vì sao chứ?”

“Anh không phải đã biết rõ tôi mơ ước điều gì rồi sao?” Cô không trả lời mà hỏi ngược lại.

Lục Thủy Hàn trầm mặc, bàn tay vươn qua cầm lấy tay cô, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay. Diệp Hân Mạch cũng không phản kháng, mặc kệ anh khẽ vuốt. Rất lâu, anh mới lên tiếng: “Nếu như là em quyến rũ anh, điều kiện này sẽ bị xoá bỏ, đồng ý chứ?”

Diệp Hân Mạch trừng mắt, đang muốn nói không được, nhưng lập tức nghĩ lại, xem lý trí của mình như vậy, làm gì có khả năng đi quyến rũ anh ta chứ. Trừ phi… “Vậy thì anh cũng không được bắt buộc tôi uống rượu hay ăn mấy thứ tình dược gì đó.”

“Tất nhiên”. Anh lập tức hỏi tiếp: “Còn có gì nữa không?”

Cô khẽ lắc đầu: “Về sau nghĩ thêm được gì nữa sẽ bổ sung sau.”

“Thế đã có bảng phân công lao động chưa?”. Lục Thủy Hàn rốt cục đã có thể thở phào nhẹ nhõm, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Anh còn có ý kiến gì nữa sao?”. Thanh âm lạnh lẽo cắt ngang sự trêu đùa của anh.

“Không, không có”. Đùa à, anh nào dám ý kiến, bằng không cô lại cùng anh kháng chiến… Chỉ là, sao tự nhiên anh lại thấy như đang tự đào hố chôn mình thế này?

“Không có thì tốt rồi”. Đẩy đi không xong thì kéo về đi! Dù sao anh ta cũng rất được việc, đặc biệt là sự ấm áp tối hôm nay.

Lục Thủy Hàn giằng co cả đêm, cuối cùng được mấy lời này của cô làm cho nhẹ nhõm, giờ phút này ôm cô trong lòng, tuy chưa hề nghĩ tới tương lai tươi đẹp, chỉ cảm thấy hai người cứ như vậy ôm nh thật sự rất hạnh phúc. Nghĩ đến sau này, cô bé trong lòng anh sẽ cùng anh cùng giường chung gối, Lục Thủy Hàn liền cảm thấy rất hưng phấn. Có điều hưng phấn thì hưng phấn, nhưng cái mong muốn đáng ghét kia lại làm cho anh không thể không suy nghĩ. Hừ, không thể phát sinh quan hệ sao? Ai cản được nào!!

“Hân Mạch, sao em không thăng cấp?”. Ai đó hình như mắc phải hội chứng ăn no rỗi việc, hưng phấn đến nỗi không ngủ được.

“Phiền toái lắm.”

“Thế sao em còn muốn chơi làm gì?”

Diệp Hân Mạch trừng mắt nhìn, trả lời qua loa: “Tôi muốn giết thời gian”.

“Có phải trong game có hứng thú với anh rồi hay không? Cho nên không nỡ bỏ đi?”. Ai đó lại rục rịch.

“Đối với tiền của anh tôi mới có hứng thú”.

“Xì, không tin”. Cô tất nhiên không phải người như vậy!! Nghĩ lại lúc trước lần đầu tiên tặng cô một bộ vũ khí cấp 50, đã bị cô trực tiếp từ chối.

“Tin hay không tùy anh.”

“Ngoài ra biển cả khôn tìm nước,nếu bỏ non Vu đâu có mây.” (ta pó tay vs thơ ca, nên là để nguyên không edit, hì hì). Ai đó đột nhiên rất văn vẻ, trích dẫn mấy câu thơ.

Diệp Hân Mạch mắt trợn trắng, lười tiếp lời.

“Này Hân Mạch, nếu anh thực sự yêu em thì phải xử lý thế nào?”

“Mặc kệ.”

“Em tàn nhẫn thật đó. Mặc kệ thế nào được chứ.”

“…”

“Này, chúng ta kết hôn bao lâu rồi?”

“Không biết”. Mười một tháng mười chín ngày, có biết cũng không nói cho anh.

“Không phải người ta nói con gái đối với mấy ngày kỷ niệm này rất chú ý sao? Em nói không rõ là thế nào hả?”

Hân Mạch lại trợn mắt, thật may là chưa có nói ra. “Anh quản nhiều việc thế làm gì hả?”

“Anh đâu dám!! Anh chỉ muốn nói, tốt xấu gì chúng ta cũng nên nhớ kỹ mấy ngày kỷ niệm linh tinh thôi mà! A, đúng rồi, Hân Mạch, lúc trước vì sao em lại chơi game này?”

“Có bạn giới thiệu.”

Ai đó giật mình gật đầu. “Vậy sao! Anh còn cho rằng em cũng thích tác giả của Toái Thiên Tinh nữa chứ!”

“Cũng….?”

“Uh, anh rất thích tiểu thuyết của anh ta, cho nên liền chơi game này, em rảnh thì đọc thử xem! Nhiều người thích tiểu thuyết này lắm đó…”

Ah, rất tốt, đây hoá ra lại là fan của mình nha…

“Này, em có nghe anh nói chuyện không đó?”

Sao mà anh ta càng ngày càng lắm lời thế? Không thèm để ý nữa.

“Này, em ngủ rồi hả? Mới mười giờ mà, thực là giống con heo…”

“Ngủ rồi sao? Ngủ rồi sao?”. Ai đó tìm tòi nghiên cứu một hồi. “Ngủ rồi thì ta liền lợi dụng thôi?”

Diệp Hân Mạch nheo mắt, nhất định không nhúc nhích.

Đợi một hồi lâu: “Vẫn không phản ứng à? Xem ra là ngủ thật rồi, haizz…” Ai đó buồn bực thở dài, không dễ dàng nắm bắt được thời cơ tán chuyện, tự nhiên người ta lại ngủ mất . Hay là mình cũng ngủ đi thôi…

Chờ đến khi Diệp Hân Mạch tỉnh dậy, mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, chui vào phòng bếp, thức ăn đã được bày trên bàn,vẫn còn hơi ấm. Thấy đồ ăn trên bàn, Hân Mạch chợt thấy trong lòng ấm áp, tên này quả là rất được việc.

Online, treo máy, lại mở trang word, sửa cho xong đoạn mở đầu. Nghĩ lại lời nói đêm qua của ai đó, khóe miệng bất giác nhếch lên, đem tâm tình tốt lên QQ. Vừa lên đã thấy vô số tin nhắn đập vào mắt. Trần Tự Vịnh và Tiểu Trà Trà hỏi cô vì sao không đến buổi gặp mặt, trình bày thỉnh cầu cả một đống. Thật không dễ dàng xem cho xong, lúc này cô mới nhắn tin cho Trần Tự Vịnh.

Sinh hoạt 0322: tác phẩm đã bắt đầu viết, bản thảo của tác phẩm trước đã gửi chn anh rồi. Đã nhận được chưa vậy.

Vừa mới gửi tin nhắn đi, biểu tượng trước tên Sam Thụ liền sáng lên.

Sam Thụ: hoan hô! Tiểu Mạch tôi lại bắt được cô rồi!! Nhận được, nhận được rồi! Tôi đã trao đổi với nhân viên rồi, cô không biết đâu, tổng biên nghe nói cô muốn viết tiểu thuyết tình cảm, vui đến nỗi nhảy dựng cả lên ấy! Ha ha!!

Sinh hoạt 0322: Uh. Tốt lắm.

Sam Thụ: Hiện tại, tác phẩm trước vẫn còn hơn nửa tháng nữa mới phát hành, cô không cần phải gấp, cứ chậm rãi mà viết. A, đúng rồi, tiểu Mạch, không nên gấp gáp, tôi còn có việc muốn nói với cô.

Sinh hoạt 0322: Chuyện gì vậy?

Sam Thụ: Là thế này, Lôi Đình và một trang web rất nổi tiếng về tiểu thuyết tình cảm hợp tác tổ chức cuộc thi sáng tác, tôi định hỏi cô có muốn tham gia hay không?

Muốn bang chiến á

Sinh hoạt 0322: Không muốn.

Miễn cho anh ta lại dài dòng, Diệp Hân Mạch không đợi người ta đáp lời liền thoát luôn. Viết xong một ít bản thảo rồi trở lại game,trên kênh [thế giới] đã lại ầm ĩ, người thì ủng hộ Luyến Thiên bang, người lại về phe Thiên Đường bang. Nói gì thì nói, tuy rằng Thiên Đường bang lần này quả thật là có chơi xấu, nhưng bởi vì Luyến Thiên bang luôn kiêu ngạo, với người trong bang nhân thì giữ gìn đến cực điểm, bởi vậy trong server người ủng hộ Luyến Thiên bang cũng không nhiều.

Mà giờ Thiên Đường bang đã thăng thành siêu cấp bang phái, hơn nữa lại còn là siêu cấp bang phái duy nhất trong server, xem ra không ổn cho Luyến Thiên bang rồi. Nhưng điều này đó không quan trọng, bởi vì người của Luyến Thiên bang tựa hồ trong một đêm đã biến mất biệt tích, ở kênh [thế giới] không hề thấy bọn họ xuất hiện, ngược lại, Thiên Đường bang thì tổ chức cả đội cổ động viên ở kênh [thế giới] kêu gào ầm mĩ.

Diệp Hân Mạch xem náo nhiệt thấy rất oải, nhìn qua ngó lại đã đến hơn năm giờ. Có ai đó tan tầm trở về. Tiến vào phòng ngủ thì thấy cô đang nhìn chòng chọc màn hình, liền tiến tới vòng tay ôm cô gái trên ghế vào lòng, cằm tựa trên đỉnh đầu cô: “Em đang xem cái gì thế?”

Bị sự ấm áp bao vây, Diệp Hân Mạch bất động, cố gắng cựa quậy thoát khỏi vòng tay anh, nhưng trên đỉnh đầu vẫn bị ai đó ghì chặt, bởi vậy theo cử động của cô hướng nghiêng tới trước, không những không giãy ra được mà lại còn thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Cô ngầm nghiến răng, ngữ khí khó chịu nói: “Anh nhìn mà không biết à?”

“Hì…”. Anh cười nhạt một tiếng, thu cánh tay về, xoa khẽ trên đầu cô. “Không phải là Thiên Đường bang và Luyến Thiên bang chuẩn bị bang chiến sao? Xem em cười vui chưa kìa, cứ như con chuột nhỏ trộm được trứng ấy.”

Này, ai là con chuột nhỏ, anh mới là con chuột nhỏ, cả nhà anh là con chuột nhỏ ấy!!

Diệp Hân Mạch liếc một cái muốn rách cả mắt, tiếp tục xem náo nhiệt.

Ai đó đứng bên cạnh luôn mồm trêu ghẹo linh tinh, sau đó liền đi ra cửa, không bao lâu liền nghe anh kêu toáng lên: “Hân Mạch, có đói bụng không? Em muốn chờ người ta bang chiến xong rồi mới ăn cơm hay muốn ăn bây giờ hả?”

Giờ cô cũng không quá đói. “Ăn muộn chút đi!”

“Vậy anh đi tắm rửa cái đã, vài ngày không tắm rồi”. Tiếng nói vừa vang lên, ai đó lại từ bên ngoài tiến vào, trừ áo khoác ra, chỉ có áo lông cừu màu xám và áo POLO màu lam, Diệp Hân Mạch bĩu môi, anh ta thực không sợ lạnh, mình thường xuyên mặc ấm, hơn nữa còn có áo len đan và áo lông mới ấm áp một chút.

“Tôi còn tưởng rằng anh không cần tắm nữa cơ.”

Lục Thủy Hàn nhướn mày:”Còn không phải em mấy ngày qua làm ầm ĩ, nếu em sớm một chút đi vào khuôn khổ, anh không phải đã có thể làm việc và nghỉ ngơi như bình thường rồi sao?”

Mặc kệ đi, liên quan gì đến mình chứ? Diệp Hân Mạch cảm thấy mình rất vô tội, chẳng thèm tiếp lời.

“Hân Mạch!!” Ai đó lại gọi toáng lên.

“Cái gì?”

“Anh quên đem khăn mặt rồi, ở trong tủ treo quần áo.”

“…”. Nhìn màn hình chán chê, Diệp Hân Mạch mới nhận lệnh xỏ dép bò đi tìm khăn mặt,cuối cùng lại tìm thấy giữa một đống underwear, đành nghiến răng đưa cho anh ta. “Vứt bừa bãi quá đấy!!”. Khi anh đưa cánh tay dính đầy bọt nước qua khe cửa ra lấy khăn mặt, cô không nhịn được quở trách một câu.

“Đây cũng không phải lần đầu tiên, thôi em chịu khó chút đi…”

Nương theo tiếng nước chảy, ai đó nói thầm bị cô nghe được. Cái gì mà lần đầu tiên chứ … Quên đi, không thèm so đo với anh ta làm gì, bỏ đi xem náo nhiệt. Chờ anh ta tắm xong, cả người mặc áo ngủ, hơn nữa tóc ướt nhỏ nước tong tong, thoạt nhìn lại có hương vị quyến rũ.

“Cẩn thận bị cảm đó”. Diệp Hân Mạch không nhịn được nhắc nhở một câu, quần áo anh ta hở rộng như vậy không sợ gió lùa sao?

Dừng một chút, lại nói: “Tóc phải sấy khô mới được vào, không được nhỏ nước lung tung.”

“Tuân mệnh!” Lục Thủy Hàn cười hì hì, đi ngược ra cửa, một lúc sau lại thò đầu vào hỏi: “Đã bang chiến chưa thế?”

“Sớm thôi, còn nửa giờ nữa.”

“Muốn vào tham quan không?” Lục Thủy Hàn chui vào trong chăn, vừa mở máy tính vừa hỏi.

“Không đi.”

“Cũng không có mấy lần bang chiến, đi nhìn xem thôi!”. Mới vừa online, liền thấy có người gửi tin nhắn hỏi anh giữa Thiên Đường bang và Luyến Thiên bang xảy ra chuyện gì.

“Không có hứng thú.”

Lục Thủy Hàn chẹp một tiếng, rồi cũng không gây rối nữa. Bởi vì, bang chủ Thiên Đường bang đã tìm tới cửa.

[tư liệu] Thiên Đường Tiểu Quang: Lừa Đại, hôm nay bang chiến, anh có tới không?

[tư liệu] Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ: Không tới.

[tư liệu] Thiên Đường Tiểu Quang: Dù sao cũng sẽ không thua đâu, Lừa Đại cứ tới đề phòng trường hợp không may.

[tư liệu] Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ: ta sẽ tới quan sát.

[tư liệu] Thiên Đường Tiểu Quang: Vậy cũng được rồi! Đúng rồi, Lừa Đại, Nguyệt Sắc thật sự vô tội, ngươi nhất định phải tin ta.

[tư liệu] Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ: ta biết rồi.

Thiên Đường Tiểu Quang còn muốn dài dòng thêm vài câu, liền bị anh lạnh nhạt đuổi đi, đến sáu giờ năm mươi lăm phút, anh hắn liền cưỡi tọa kỵ tiến đến địa điểm bang chiến, sau đó được NPC đưa đi tham quan. Hệ thống bang phái trong Toái Thiên Tinh hết sức bình thường, bang chiến trong game lại càng bình thường, thậm chí còn có rất nhiều lỗ hổng, cho dù sau này đã được nâng cấp rất nhiều, nhưng so với hệ thống lúc trước vẫn không khá hơn là mấy. Cảnh thường thấy nhất khi bang chiến là vào thời khắc náo nhiệt nhất thì người chơi liên tục bị logout, dù là gần thắng hay gần thua. Nhưng dù sao thì đó cũng là hệ thống, làm sao được chứ.

Vốn game Toái Thiên Tinh khi vừa ra mắt, quả là rất hot. Đáng tiếc nguyên tác bị bóp méo khá nhiều, chức năng PK hay sự liên kết giữa các bang phái hay các loại hệ thống khác khi thiết kế cũng không được hoàn thiện, khiến cho người chơi rất thất vọng. Trừ một ít người kiên trì thích Toái Thiên Tinh hay những người chơi lười chuyển trò chơi, những người khác đều nhao nhao chuyển sang trò khác.

Bởi vậy game này, đại đa số người chơi rất bình thản, người cũ tất nhiên là không cần nói, người mới cũng không dám mạo hiểm, toàn dân lúc nào cũng bình an. Nếu như không phải Nguyệt Sắc Mông Lung chọc đến Luyến Thiên bang kiêu ngạo ngang ngược thì cũng chẳng ai muốn bang chiến làm gì.

————————–

Luyến Thiên bang nhân số không nhiều, chỉ hơn hai mươi người, cấp bậc bang phái chưa quá ba cấp. Nhưng thành viên Luyến Thiên bang ai cũng từ cấp 100 trở lên, hơn nữa trong server độc lai độc vãng một đám người, từ khi server mở cửa tới nay vẫn chưa hề thay đổi.

Cưỡi LừaTìm Tức Phụ tuy rằng nửa năm trước gia nhập Thiên Đường bang, nhưng trên thực tế anh và Luyến Thiên bang nước giếng không phạm nước sông, thậm chí ngẫu nhiên gặp Luyến Thiên Thiên Vũ còn có thể chào hỏi nhau vài câu, cho nên lần này anh rời khỏi bang phái, tự nhiên sẽ không trở thành kẻ thù của Luyến Thiên bang.

Bang chiến vốn rất đơn giản, chính là toàn bộ thành viên xâm nhập vào địa bàn bang phái đối thủ, sau đó dốc toàn lực công kích, mỗi một khu kiến trúc bị phá hủy bang phái sẽ nhận được 80% điểm kinh nghiệm, sau hai giờ bang chiến hệ thống sẽ dựa vào tổn thất của từng bên để quyết định thắng thua.

Cấp bậc bang phái đã lên tới cấp sáu, kiến trúc phòng ngự khá kiên cố lại thêm lực lượng đông đảo, Thiên Đường bang ngay từ đầu đã chiếm được rất nhiều lợi thế, có thể nói là thiên thời, địa lợi, nhân hoà —— nói như vậy, chuyện Luyến Thiên bang thua là không cần nghi ngờ.

Ngay khi anh còn đang suy tư, đã có rất nhiều người cùng anh tiến vào quan chiến. Hình thức quan chiến là một hình thức người chơi có thể lựa chọn để quan sát bang chiến khi thành viên hai bang đã tập hợp. Khi chọn hình thức này, người chơi sẽ trở thành bạch danh, đi cùng với bang phái mình lựa chọn để quan sát. Trong khi bang chiến không thể PK và cũng không bị PK, đồng thời người chơi cũng không thể liên lạc ra bên ngoài lấy thông tin hay giao dịch mua bán.

Đúng 7 giờ, hệ thống thông báo, song phương khai chiến.

Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ tốt xấu gì cũng từng có quan hệ với Thiên Đường bang, về phe họ cũng là điều tự nhiên, cho nên liền chọn làm người quan chiến của Thiên đường bang. Mà điều khiến anh buồn bực chính là, hệ thống vừa thông báo khai chiến,người của Thiên Đường bang ngay lập tức đổi hết thành nick đỏ, hùng hổ chém giết…

Không thèm phòng thủ, mà hiên nhiên muốn chạy đi tấn công ngay cửa nhà người khác.Không hiểu Thiên Đường bang lần này định dùng chiến thuật nào đây?

Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ sau một hồi chạy theo, rốt cục cũng chạy tới địa điểm chiến sự ác liệt nhất—— trước đại môn của Luyến Thiên bang.

Quả nhiên, chỉ huy Thiên Đường bang lần này muốn chặn Luyến Thiên bang ngay trong thành, xem chừng, người này quả thật cũng đã chuẩn bị tốt cả đôi đường.Thứ nhất, người trong bang mình so với Luyến Thiên bang nhiều hơn, nhiều đến nỗi binh lực dư thừa ở nhà nhàn rỗi, trong thời gian dài sẽ khiến cho nhiệt tình của các huynh đệ sút giảm, như thế thì thà chủ động công kích cho xong; thứ hai, chỉ huy cũng không phải kẻ ngốc, ngay từ đầu dốc toàn lực tấn công, đồng thời trong thành có người ở lại làm công tác phòng ngự, cam đoan bang chiến tất thắng.

Nếu như tiền phương chiến tuyến tiến lên thuận lợi, thì Luyến Thiên bang sẽ bị ngăn ở chính thành trì của bang mình, kết quả không cần đoán cũng biết, Thiên Đường bang sẽ thắng một lần hoa lệ vô cùng. Nhưng không thể không nghĩ đến hai mươi người của Luyến Thiên bang, ai cũng dũng mãnh thiện chiến, tuy rằng game này về phương diện PK, bảo bối, trang bị chính là ba thứ mang tính quyết định độ mạnh yếu của mỗi cá nhân, nhưng không thể không đề phòng đầu óc linh hoạt của họ, cho nên vạn nhất người phía trước có thể lọt qua, phía sau chiến tuyến cũngcó thể chống đỡ được.

Cưỡi LừaTìm Tức Phụ cười lạnh một tiếng, người chỉ huy lần này của Thiên Đường bang quả thực lòng tham không đáy, miệng rắn mà muốn nuốt voi. Sợ lần này bang chiến dù bọn họ có là cấp sáu, thế nhưng đem nhân lực phân tán, Luyến Thiên bang dám đánh trận này, tất nhiên phải có nơi dựa dẫm, khẳng định so với dự đoán của hắn cách xa nhiều lắm.

Trên thực tế, lúc Thiên Đường bang dây dưa với Luyến Thiên bang, mọi người đã phát hiện một vấn đề trọng yếu. Đó là, Luyến Thiên bang này!! Vì cái gì mà từ đầu đến giờ vẫn chỉ có một đội năm người đấu với hơn một trăm người của Thiên Đường bang?

[phụ cận]Ta Tới Xem Náo Nhiệt : thực kì diệu, năm người đánh một trăm người, vậy mà không yếu thế.

[phụ cận]Ma Nữ Đầu Bạc: không ngờ còn có khả năng này nha, còn thần thánh hơn cả Lừa Đại.

[phụ cận]Danh Tự Tám Chữ: Lừa Đại Lừa Đại Lừa Đại.

Cưỡi LừaTìm Tức phụ lẳng lặng đứng giữa một đám người, theo dõi trận quyết chiến. Không phải anh không ngạc nhiên mà là năm người này anh đã từng gặp qua. Luyến Thiên Tinh Quang, Luyến Thiên Hoa Hoa, Luyến Thiên Bá Vương, Luyến Thiên Tiểu Phong, Luyến Thiên Bái Bái, đây chính là năm người thường xuyên không rõ hành tung, lúc ẩn lúc hiện của Luyến Thiên bang, quả thật rất có thực lực.

Nhưng dù có cao tay đến mấy thì năm người so với một trăm người kia chênh lệch quá lớn.Mà sao họ lại có thể ung dung như vậy, nhìn qua cũng không thấy có tổn thất gì lớn lắm.

Vì sao lại phát sinh cái tình huống này vậy trời?

[phụ cận]Ma Sứ Đầu Bạc: ta biết mà, chắc chắn bọn họ dùng dược phẩm phụ trợ.

[phụ cận]Mèo Say: đúng, đúng, là loại kháng tính dược cấp15, có thể giảm bớt 80% khả năng công kích của đối phương

[phụ cận]Mười Bảy Tháng Tư: thật vậy sao.

[phụ cận]Cây Táo: thảo nào Luyến Thiên bang muốn mua dược phẩm cấp 15!! Không ngờ kháng tính dược lại lợi hại như vậy….

[phụ cận]Mèo Say: trong server người có thể điều chế dược phẩm cấp 15 không nhiều, cùng lắm cũng chỉ 4, 5 người, trong đó có hai người đã không chơi game này nữa.Luyến Thiên bang tìm được người bán chắc cũng tốn không ít công sức nha.

[phụ cận]Mèo Say: nhưng kháng tính dược chỉ có tác dụng trong khoảng 10 giây, mà hiện tại đã là hơn 5 phút rồi, bọn họ dùng đủ các loại dược nào là kháng đòn vật lý,kháng độc, kháng yêu thuật… mấy loại tùm lum đó cũng lên đến gần 150 loại, dùng liên tục trong nửa giờ nữa cũng hết hơn một ngàn viên. Dược cấp 15 bán tuỳ tiện cũng phải năm vạn, kinh khủng, đúng là đại gia nha.

[phụ cận]818: này còn chưa tính, bọn họ còn dùng dược duy trì trạng thái nữa đó.

[phụ cận]Ta Tới Xem Náo Nhiệt: choáng váng…

Nhiều dược phẩm như vậy, bọn họ chế ra thế nào được? Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ đứng tại chỗ nghĩ tới nghĩ lui, anh đột nhiên có cảm giác lần này Thiên Đường bang nhiều khả năng sẽ thất bại. Thiên thời, địa lợi, nhân hoà như vậy mà có thể thua sao? Lục Thuỷ Hàn lắc lắc đầu, đối với cảnh bang chiến kỳ quái này anh phi thường có hứng thú nha.

Ngay lúc anh còn đang lắc đầu, năm người Luyến Thiên bang đã xử lý gọn ghẽ hơn một trăm người, chỉ còn chừa lại Thiên Đường Tiểu Quang và vài người có thực lực. Thiên Đường bang có thể lên tới cấp sáu, thực lực của thành viên trong bang không thể nói là kém cỏi, nhưng nhìn tình cảnh này, hai mươi người còn sót lại muốn đối đầu với năm người của Luyến Thiên bang kia là điều không thể. Đánh không được, lui cũng không xong, tựa như một cái xương cá mắc trong cổ họng, lấy ra hay nuốt vào đều đau muốn chết luôn.

Đang theo dõi chăm chú, mọi người lại được một phen hoảng hốt khi nghe Hệ thống thông báo.

[hệ thống] Thiên Đường bang kiến trúc bị phá huỷ, tổn thất 8654452 hoàng kim

Trên kênh [thế giới] lập tức lại ầm ĩ bàn tán, người đang quan chiến không lên được[thế giới] thì buồn bực không thôi. Bọn họ theo tới đây quan sát, hoàn toàn không thấy người của Luyến Thiên bang có ai chạy qua cổng thành, làm thế nào lại phá được kho của Thiên Đường bang?

Người của Thiên Đường bang cũng buồn bực, rõ ràng mình luôn chặn ở cửa, sao kho lại bị phá. thực là tà môn.

[phụ cận]Ma Nữ Đầu Bạc: Lão công ta nói, người của Luyến Thiên bang đã tới thành của Thiên Đường bang phá huỷ kiến trúc.

[phụ cận]Khai Thiên Lập Địa: gặp ma sao, chúng ta không hề thấy người của Luyến Thiên bang.

[phụ cận]A Tử Công Chúa: Luyến Thiên bang không phải vẫn bị chặn ở đây sao? Làm thế nào mà ra ngoài vậy?

[phụ cận]Mèo Say: lẽ nào bọn họ dùng ẩn thân dược trong truyền thuyết.

[phụ cận]Mười Bảy Tháng Tư: không thể nào.

[phụ cận]Mèo Say: Thế nào là không thể? Trang chủ của Toái Thiên Tinh có nói trong game quả thật có ẩn thân dược mà.

[phụ cận]Mười Bảy Tháng Tư: lấy đủ nguyên liệu điều chế ẩn thân dược vô cùng khó, hơn nữa thời gian ẩn thân chỉ có 3 giây. Cứ cho là họ có ẩn thân dược đi nữa cũng chẳng thể đủ để Luyến Thiên bang an toàn xâm nhập Thiên Đường bang.

[phụ cận]Mèo Say: chỉ cần bọn họ cứ 3s lại dùng một viên ẩn thân dược, sao lại không thể chứ?

[phụ cận]Mười Bảy Tháng Tư: …

[phụ cận]Ta Tới Xem Náo Nhiệt: Thật điên rồ mà …

Quả thực là rất điên rồ, nguyên liệu để điều chế ẩn thân dược anh cũng đã xem qua, ngoài các loại thảo dược từ cấp 1 đến cấp 30 còn cần hơn mười lăm loại khác nữa, như sợi dệt và quặng sắt…. Với ngần ấy thứ lằng nhằng, để có đủ dược dùng cho hôm nay, không hiểu Luyến Thiên bang cướp ở đâu ra?!!!

Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ nhìn hai bên giằng co một hồi thấy năm người Luyên Thiên bang đột nhiên quay đầu, để đám người Thiên Đường Tiểu Quang bước vào, anh cũng muốn nhìn xem rốt cuộc chủ ý của Luyến Thiên Thiên Vũ là thế nào.

Bởi vì Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ đã rời đi, nên mọi người cũng đi theo hướng Thiên Đường bang chạy, đại đa số đối với lần bang chiến này thật sự rất mong đợi. Rõ ràng lợi thế ban đầu nghiêng về một phía, chẳng hiểu sao tự nhiên lại đổi chiều?

Tới Thiên Đường bang, một nhóm người Thiên Đường bang tại chính bang phái mình phải kết bè kết đội chạy toán loạn. Lại thấy một nhóm bạch danh cũng quay đầu bỏ chạy, kết quả là chạy được vài bước, mới phát hiện ra đó không phải người của LuyếnThiên bang.

Trong chiến đấu thành viên cùng người xem không thể nói chuyện, bởi vậy không ai biết rõ bên kia nói gì. Chỉ cần gặp một nhóm người túm tụm lại với nhau liềm phát hoảng, nhưng đột nhiên trong đó, một bóng người xuất hiện ngay trước mặt bọn họ, liền bị bao vây trong đám người, phần tử bất hạnh lập tức hóa thành bạch quang biến mất trong tích tắc.

Người này chỉ trong tích tắc đã chạy thoát được. không đùa đấy chứ!!

[phụ cận]Thương Tâm: NND, thêm điểm nhanh nhẹn!!

Mọi người giật mình, mưu thực cao, thực lợi hại!! Luyến Thiên bang lần này bang chiến,đánh rất tuyệt, hoàn toàn chính là dựa vào dược phẩm mà chống đỡ. Cưỡi Lừa TìmTức Phụ lặng lẽ thoát ly quần chúng, đi về hướng những kiến trúc khác của bang phái.

[hệ thống] Thiên Đường bang viện nghiên cứu bị hủy, tồn thất 9543871.

Vừa vặn, ở trước mặt anh chính là viện nghiên cứu, sau đó ầm một tiếng, viện nghiên cứu đổ sụp.

Trong nháy mắt mấy thân ảnh bỗng xuất hiện trước mặt anh, cầm đầu là Luyến Thiên Thiên Vũ toàn thân trường bào đen tuyền. Nhìn thấy Cưỡi Lừa Tìm Tức Phụ, năm người bọn họ liền nhanh chóng rút lui khỏi hiện trường. Ngay sau đó, người của Thiên Đường bang hối hả đuổi tới, trước sau chênh lệch nhiều lắm một phút đồng hồ.

Không thấy người của Luyến Thiên bang, Thiên Đường bang đành phẫn nộ rời đi.

[hệ thống] Thiên Đường bang cơ sở dữ liệu bị phá hủy, tổn thất 3487665 hoàng kim.

[hệthống] Thiên Đường bang kim khố bị phá hủy, tổn thất 15664255 hoàng kim.

Rất tốt, bốn kiến trúc bị phá hủy, đã tổn thất 3700 vạn hoàng kim, xét thực lực, LuyếnThiên bang khả năng thành công nhiều hơn phân nửa. Lục Thuỷ Hàn suy nghĩ, trên màn hình nhân vật đã đi đến Tụ Nghĩa đường, từng đám người Thiên Đường bang đang nghiêm ngặt canh giữ.

Kiến trúc bang phái trong Toái Thiên Tinh lấy Tụ Nghĩa đường làm trung tâm, các kiến trúc khác đều chỉ là phụ. Nếu như bảo trụ được Tụ Nghĩa đường, bang chiến có lẽ cũng sẽ không thua. Lục Thủy Hàn nhẹ nhàng thở dài, chỉ huy bang chiến của Thiên Đường bang, không phải nói ngươi sớm một chút tập hợp người bảo vệ cho đại môn sao, sao lại mau thất thủ thế này!!

Thất thủ rồi, kéo dài thêm nửa giờ thì thắng được à!! Phần lớn người kéo đến đại môn Luyến Thiên bang không phải tự tìm đường chết sao? Chết qua ba lượt, thành viên bang phái sẽ trở thành tù nhân, không thể tiếp tục tham gia chiến đấu. Cứ như vậy, tại đại môn Luyến Thiên bang một đám người, sớm đã mất đi một lần tư cách.

Sợ rằng, thêm hai lần nữa cũng không bớt hao tổn bao nhiêu?

Tuy nhân số nhiều, nhưng sớm đã không còn nhuệ khí. Vào thời điểm náo nhiệt nhất, LuyếnThiên Tinh Quang đã dẫn một nhóm người lặng lẽ xâm nhập. Trong thời điểm đó,bạch quang như chớp Luyến Thiên ngũ tướng gặp thần giết thần, gặp phật giết phật.

Chứng kiến cảnh này, Lục Thủy Hàn không khỏi cảm thán, năm người bọn họ phối hợp vô cùng tốt!!

Nguyên lai, năm người tựa lưng vào nhau, đối phó với đán người của Thiên Đường bang, đem phần lưng hoàn toàn giao cho chiến hữu, đầu tiên xử lý mấy người trang bị kém, cấp bậc thấp thành, nếu ngẫu nhiên chọn phải đối tượng khó đối phó, lập tức đổi vị trí mục tiêu.Nếu như mục tiêu công kích chính mình, liền nghênh tiếp, đồng thời bốn người khác cũng xoay qua hỗ trợ, năm người phối hợp vô cùng ăn ý.

Cứ như như vậy, Luyến Thiên ngũ tướng giờ chỉ còn phải đối phó với một ít thành viên cấp bậc tương đối cao, những kẻ cấp bậc thấp không một ai dám tiến lên, chỉ cần vừa lên trước, lập tức bị giết.

[ hệ thống ] Thiên Đường bang kho tài liệu bị phá hủy, tổn thất 8992464 hoàng kim.

Lại tổn thất 900 vạn!! Trên kênh [thế giới] lại sôi sùng sục, mọi người thắc mắc có phải hệ thống bị động kinh rồi hay không, trong khoảng thời gian một giờ ngắn ngủi, LuyếnThiên bang đã làm tổn thất 4600 vạn hoàng kim? Nếu như Thiên Đường bang chỉ có tiền đủ để duy trì cấp bậc như người ta vẫn nói thì đến giờ còn có 200 vạn,Thiên Đường bang sắp thua rồi…

Phía trước Tụ Nghĩa đường phi thường náo nhiệt. Người của Thiên Đường bang ai nấy đều tập trung cả về phía Tụ Nghĩa, nhưng tiếc rằng người đi nhiều, người về ít. Các kiến trúc khác đã bị xoá sạch, cuối cùng cũng chỉ còn lại nơi này.

Cho nên, Thiên Đường bang nhất định phải bảo vệ Tụ Nghĩa đường. Mà rất nhanh, người của Luyến Thiên bang cũng chạy tới, hai mươi người không thiếu một ai, toàn bộ đều ở đây. Trang bị trên người đều là đồ cực phẩm. Mà điều không làm người xem thất vọng chính là, thành viên Luyến Thiên bang đều dùng dược phụ trợ, dũng mãnh vô cùng.

Thiên Đường bang không thể kéo căng thế trận. Tuy rằng đám người Thiên Đường Tiểu Quang chỉ là một đám chim non, trang bị cấp bậc tuy không thấp, bình thường khi PK cũng rất mạnh, nhưng chẳng thể nào so được với Luyến Thiên bang.

Khi nhìn thấy khói tím do bị hạ độc tản ra trên người các thành viên Thiên Đường bang, Lục Thủy Hàn híp híp mắt.

Rất nhanh, hai mươi người Luyến Thiên bang nhất tề tiến sát Tụ Nghĩa đường.

Sau một hồi giằng co ác liệt, Thiên Đường bang tổn thất 7600 vạn hoàng kim. Bang chiến kết thúc.

[hệ thống] Trận bang chiến này Luyến Thiên chiến thắng, Thiên Đường bang cấp bậc bang phái hạ xuống cấp năm.

Người chơi tham gia quan chiến được truyền tống ra khỏi chiến trường, nhất thời, kênh [thế giới] điên cuồng.

[thế giới] Thiên Đường Bạch Điêu: Luyến Thiên bang các ngươi làm cái quỷ gì thế!!

[thế giới] Lôi Lôi Kéo Kéo: thua không phục ác!!

[thế giới] Hiểu Hiểu Hiểu Hiểu: Luyến Thiên bang làm càn!! Chúng ta không phục!! GM đâu, mau ra giải quyết!!

[thế giới] Danh Tự Tám Chữ: GM mau ra xem !!

[thế giới] Đạm Mạc Phong Tâm: mẹ kiếp, ta và Luyến Thiên bang các ngươi có cừu hận hay sao? Làm gì cứ quấn quít ta mà đánh, trang bị của ta bị đánh hư rồi!!

[thế giới] Luyến Thiên Thiên Vũ: ngươi và chúng ta không thù không hậnhưng người gây thù oán với những người khác. Hôm nay bang chiến dừng ở đây, thỉnh bang chủ Thiên Đường bang bang giữ đúng giao ước,nếu không, ta không ngại đánh thêm một lần nữa đâu.

[thế giới] Ma Nữ Đầu Bạc: oa oa, Luyến Thiên bang chủ phong độ quá đi!!

[thế giới] Mộng Mộng: Luyến Thiên bang chủ đã có bà xã chưa? Ta đây18 tuổi, nhìn cũng rất được, chúng ta làm quen đi!

[thế giới] Thiên Đường Tiểu Quang: tuy rằng bang chiến lần này chúng ta không phục, nhưng các huynh đệ đừng nên nhụt chí, bọn họ không quang minh, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn.

Tuy rằngThiên Đường Tiểu Quang ngữ khí có phần không tốt, nhưng Luyến Thiên Thiên Vũ cũng không để bụng, trên kênh [thế giới] người của Luyến Thiên bang và Thiên Đường bang dường như trầm mặc, ngược lại là những bang phái khác nhân đó lên tiếng, trao đổi ý kiến về trận bang chiến vừa rồi. Có người nói Luyến Thiên bang xài tiền như nước, lại nói Thiên Đường thua thực oan ức, còn nói Luyến Thiên bang lấy ít thắng nhiều, cũng có người nói Thiên Đường bang tự tạo nghiệt không thể sống yên.

Lục Thủy Hàn đẩy máy tính sang một bên, ngẩng đầu ghé mắt nhìn vào màn hình máy tính trước mặt Diệp Hân Mạch, thấy cô xem người trên kênh [thế giới] nói chuyện phiếm mà vai run run, đôi mắt càng thâm thúy.

“Này, Hân Mạch.”

“Gì?”. Diệp Hân Mạch đang xem náo nhiệt trên kênh [thế giới] một cách hết sức sảng khoái, bỗng phía sau truyền tới tiếng ai đó gọi hồn.

“Lại đây.”

“Làm gì?” Cô quay đầu lại, nhìn kẻ đang nằm trên giường nhíu mày nhìn cô chằm chằm, thấy anh ta ngang ngược không nói gì, đành phải nhận lệnh loẹt xoẹt lê dép đến bên giường.

Lục Thủy Hàn duỗi cánh tay dài chụp tới, cô gái nhỏ đứng bên giường không giữ được thăng bằng, lập tức ngã lên người anh, cuống quít muốn đứng thẳng người lên, lại bị anh hung hăng giữ chặt.”Đừng nói với anh, trận bang chiến này em không nhúng tay vào nhé.”

“Em chẳng làm gì cả.” Diệp Hân Mạch chột dạ bĩu môi, đảo mắt nhìn ra chỗ khác.

Ai đó xoay người một cái, đè lên người cô: “Nhất định không nói phải không?”

Anh ta vừa tắm, trên da vẫn lưu lại mùi sữa tắm ngọt ngào, Diệp Hân Mạch nhất thời đỏ mặt, hai tay chống lên ngực anh: “Này, anh làm gì thế hả? Đi xuống đi rồi nói.”

“Không muốn, em mau nói đi”. Thân thể mềm mại khiến anh sớm đã có phản ứng. Để đảm bảo mình không manh động làm càn, anh quyết định cứ giữ nguyên tư thế cho chắc ăn.

Cảm giác được sự thay đổi của ai đó, gương mặt Diệp Hân Mạch đang tái nhợt bỗng nhiên ửng đỏ: “Này …, anh không được làm bậy….”

“Biết rồi, em mau nói xem, trận bang chiến hôm nay là thế nào”.

“Em có làm gì đâu!!”. Hân Mạch lại mở to mắt chống chế, đến khi Lục Thuỷ Hàn trừng mắt cô mới miễn cưỡng nói ra: “Em chỉ là người cung cấp dược phẩm cho Luyến Thiên bang thôi mà”.

“Sau đó thì sao?” Có quỷ mới tin, cô hảo tâm như vậy sao?

“Không có sau đó!!”

“Em không chịu nói, anh hôn em cho xem!”

Diệp Hân Mạch bị giữ chặt, sắc mặt càng đỏ.”Anh… Vô lại!!”

“Vậy mau nói đi.”

“Em còn chỉ cho bọn họ thời điểm dùng độc dược có hiệu quả nhất ….”

Ôi trời ơi

“Hân Mạch, em lợi hại thật đấy”. Lục Thủy Hàn đột nhiên có cảm giác lạnh gáy. Dùng độc áp chế đối phương, không ngờ cô lại nghĩ ra tuyệt chiêu này, độc dược trong game khá đặc biệt và rất khó dùng. Độc dược này thời gian sử dụng hạn chế nhưng sau lần hạ độc thứ 10 thì sức sát thương lại vô cùng lớn. Tuy không làm chết người nhưng sẽ làm giảm chỉ số của đối phương cũng như thuộc tính trang bị. Chỉ số nhân vật còn dễ, chỉ cần logout rồi vào lại là không sao, nhưng thuộc tính trang bị sau khi bị hạ độc nếu muốn khôi phục phải trải qua biết bao nhiêu công đoạn. Mà trong server này, chắc chẳng ai đủ khả năng làm được.

Bởi vì người duy nhất có đủ nguyên liệu để giải độc dược, chính là bà xã thân yêu của anh.

“Đạm Mạc Phong Tâm có một bộ đồ mới tậu giá mấy ngàn RMB, chế ra bộ khác không dễ đâu nha.”

“Ta biết rõ mà!!” Hân Mạch vô tội gật đầu, nhưng LụcThuỷ Hàn lại cảm giác mình vừa thấy trong mắt cô loé lên tia láu cá.

“Giúp Luyến Thiên bang là vì em muốn trả đũa Đạm Mạc Phong Tâm?”

“Hắn không phải nói sau này sẽ vượt qua anh sao?”

Lục Thủy Hàn vỗ trán thở dài, cấu tạo đầu óc cô gái bên dưới mình quả thật có chút khác thường. Tự nhiên có thể vì một câu nói cuồng ngạo của tên nhóc đó mà hành động như vậy.

“Em định làm thế nào để ngăn cản tên đó khôi phục chỉ số trang bị?”

“Không a! Em không ngăn cản hắn.”

“Hả?”

“Em còn muốn giúp hắn nữa cơ!!” Diệp Hân Mạch cười vui vẻ, con mắt tít cả lại. Hành động đó khiến Lục Thuỷ Hàn không thể không thấy kỳ quái.

Diệp Hân Mạch nói không sai, quả thật cô muốn giúp Đạm Mạc Phong Tâm. Nói là làm, hôm sau cô online, lượn một vòng thì thấy không ít người có trang bị bị hạ thuộc tính do độc dược khiến họ buồn bực không thôi. Thấy thế cô liền mở ngay một gian hàng

Tên gian hàng là : Bán quặng mỏ cấp 15

Quặng mỏ cấp 15 không phải muốn đào là đào được, yêu cầu đầu tiên là trang bị cũng phải lên tới cấp15, đương nhiên là trang bị do thợ may, thợ kim hoàn hay thợ chế tạo vũ khí làm ra đều được chấp nhận. Gian hàng vừa mở đã có khách hàng gõ cửa rồi.

[tư liệu] Đạm Mạc Phong Tâm: kỹ năng chế tác của ngươi đã đến cấp 15 rồi sao?

[tư liệu] Chủ gian hàng: người bán không nói chuyện phiếm.

[tư liệu] Đạm Mạc Phong Tâm: ta không phải muốn nói chuyện phiếm với ngươi, ta có việc cần, ngươi có thể chế tạo trang phục cấp 15 không?

[tư liệu] Chủ gian hàng: làm được

[tư liệu] Đạm Mạc Phong Tâm: Trang bị của ta bị hạ độc, bởi vì là đôc cấp 15 nên nhất định phải là người chế tạo cấp 15 mới có thể khôi phục thuộc tính ban đầu. Ngươi làm được không? Giá tiền không thành vấn đề.

Rất tốt, Diệp Hân Mạch nhếch mép cười lạnh.

[tư liệu] Chủ gian hàng: cần 50 nguyệt lượng thạch, 100 tiên tố,thêm các loại vật liệu khác từ cấp 0 đến cấp 15. Nếu có đủ, ta liền làm được.

[tư liệu] Đạm Mạc Phong Tâm: cần dùng nhiều như vậy sao?

[tư liệu] Chủ gian hàng: Mấy thứ này không đắt, so với trang bị của ngươi thì chẳng đáng là bao.

[tư liệu] Đạm Mạc Phong Tâm: được, ta đi tìm.

Tìm đi tìm đi!! Diệp Hân Mạch tâm tình tốt, đi rót một ly nước. Bất ngờ cửa chính mở ra, Lục Thuỷ Hàn tiến vào nhìn thấy cô, vừa cởi giày vừa nói:“Chào em.”

Diệp Hân Mạch khẽ gật đầu, trở lại phòng. Mấy ngày nay, LụcThủy Hàn rất ngoan, mỗi ngày hai bữa cơm, buổi tối làm ấm giường, cũng không có chiếm tiện nghi của cô nữa. Hai người giờ cứ như hai nhân vật trong game vậy, có quan hệ nhưng không liên hệ. Anh sáng chín giờ đi làm, năm giờ về nhà, còn cô cả ngày chỉ trốn trong nhà, thức dậy khi anh đã đi rồi. hai người lúc ăn cơm cũng không nói gì nhiều, sau đó thì chơi game, anh muốn thăng cấp thì cô muốn đào quặng. Về phần buổi tối thì…. Đại khái là gần đây công việc bận rộn, Lục Thuỷ Hàn căn bản không có hơi sức mà trêu chọc cô mãi.

———————————

Lục Thủy Hàn làm cơm, hai người yên lặng ăn xong, Diệp Hân Mạch bò đi rửa chén, còn anh thì vào nhà tắm.

Tắm xong, lúc chui vào chăn anh đột nhiên mở miệng: “Hân Mạch!”

“Uh?”

“Ngày mai anh phải đi công tác, khoảng nửa tháng sau mới về.”

“Vậy sao?”

Lục Thủy Hàn buồn bực trừng mắt nhìn lưng cô. Tốt xấu gì mình ở công ty bận rộn cả một ngày, về nhà ngay cả khuôn mặt tươi cười cô cũng chưa từng trưng ra cho anh xem, khó chịu nha. “Hân Mạch!!”

“Uh!!”

“Lại đây.”

Diệp Hân Mạch xoay người, xem ra anh ta lại không vừa ý gì rồi, nhìn cái mặt tối sầm kia là biết. Thế nên cô đành phải bước đến.

“Làm gì?”

“Đấm lưng cho anh đi, mệt chết đi được”. Còn không mệt sao? Cả ngày quản lý cả một đống bà tám, bây giờ lại vì cấp trên lo họ không hoàn hoàn thành tốt công việc nên phái anh đi theo giám sát. Tự nhiên lại bị làm phiền ngay giai đoạn quan trọng này, bực mình chết đi được.

Diệp Hân Mạch trợn mắt, đang muốn vẩy tay ly khai, cổ tay lại bị ai đó một phát bắt được, đành méo miệng: “Tới ngay đây!!…”

Được rồi, cái đồ khó tính này. Hân Mạch khẽ rùng mình một cái, miễn cưỡng ngồi xuống giường, đẩy đẩy bờ vai Lục Thuỷ Hàn: “Anh mau nằm ra!”.

“Được a! He he!!” Ai đó rất khoái trá nghe theo.

Bàn tay thon dài tiến lên từ sau lưng, nhẹ nhàng xoa bóp bả vai và vùng sau gáy, khiến lưng anh một trận tê dại, dần dần bản thân lại có phản ứng. Lục Thủy Hàn không khỏi buồn bực !! Tự nhiên để giảm bớt mệt mỏi ban ngày lại khiến mình chịu khổ nhiều hơn thế này. Đúng là mất nhiều hơn được, tự làm khổ mình đây mà. “Hân Mạch”.

“Lại làm sao nữa?”

“Mạnh tay lên chút đi!! Em xoa bóp mà cứ như gãi ngứa ấy, càng gãi lại càng ngứa nữa chứ!!”. Lục công tử bất mãn lắc lắc cái mông.

“Được.”

Tăng thêm lực là được chứ gì? Ta bóp ta bóp, bóp, bóp này!! Diệp Hân Mạch lấy hết sức đưa ngón tay bóp mạnh lên bả vai Lục Thuỷ Hàn, ra sức chà đạp. Lục công tử đau đến khóc không ra nước mắt.

Đang lúc nhiệt tình đấm bóp, đột nhiên ai đó xoay người lại, giữ chặt hai cánh tay Hân Mạch, kéo cô tựa vào lồng ngực mình. “Em hư quá!!”

“Là chính anh nói lực chưa đủ mạnh mà!!”. Diệp Hân Mạch giãy giụa muốn đứng lên, nhưng càng giãy lại càng bị ôm chặt, đến nỗi không thể động đậy tay chân. Này nha, anh rõ ràng còn khoẻ lắm mà.

Lục Thủy Hàn nhíu mày, đột nhiên đưa tay luồn xuống phía dưới áo len, khẽ vuốt ve làn da mịn màng.

“Haha, xem em còn dám giở trò nữa không nào!!”. Lục Thuỷ Hàn cười nham nhở, bàn tay trên eo cô nhẹ nhàng trượt qua trượt lại.

Diệp Hân Mạch trưng ra vẻ mặt đau khổ, vặn vẹo thân mình. Buồn quá đi mất, làm sao anh ta biết cô sợ bị chạm vào chỗ nào chứ?

“Được rồi,…em nhẹ tay là được chứ gì?”

“Không được!!” Lục Thủy Hàn giả bộ nghiêm mặt, nhưng khoé miệng khi ấy lại không giấu nổi nét cười: “Em phải nói là ‘ông xã, tha cho em đi’ mới được!!”

“Anh mơ ngủ à?”. Nghe câu này, Hân Mạch hung hăng trừng mắt liếc anh một cái.

“Trời còn chưa tối mà, ngủ cái gì chứ…”. Lục công tử đột nhiên dài giọng, giỏi thật, dám nói anh mơ mộng hão huyền!! Cánh tay từ tốn tăng thêm lực, cô gái trong lòng hẳn đã rất khó chịu rồi. “Thế nào. Có chịu nói không?”

“Ông…xã…” Diệp Hân Mạch thật sự không có biện pháp, đành phải áp sát vào người anh để tránh bàn tay đáng ghét kia không vuốt ve trên eo cô phạm vi ngày càng rộng, lại không để ý rằng hai người đang ở trong một tư thê vô cùng ám muội, ngày càng dính sát nhau: “Được rồi, nói thì nói. Mau buông em ra!!”

“Hừ…”Lục Thủy Hàn nhăn mũi, nhưng cũng đã chịu ngừng tay.”Em xấu lắm.”

“…”Xin đi, anh mới là người xấu thì có.

Thấy cô không nói chuyện, Lục Thuỷ Hàn cũng trầm mặc nằm im, cánh tay quấn quanh eo cô, bàn tay vẫn ở bên trong áo, nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác mềm mại này khiến anh lưu luyến không muốn rời đi.

Diệp Hân Mạch bị anh vuốt ve đến nỗi toàn thân mềm nhũn, không có sức lực mà giãy dụa nữa. Lại thấy anh ta không có ý đụng chạm đến những chỗ riêng tư khác nên không buồn ngăn cản, cứ nằm bò trên người anh, không nhúc nhích.

“Này, Hân Mạch!”. Nằm cả nửa buổi, Lục Thuỷ Hàn mới lên tiếng.

“Uh?”

“Nửa tháng… Em liệu có nhớ anh không?”. Nữ nhân không tim không phổi này, nếu dám nói một chữ không, thế nào cũng bị xử lý.

Diệp Hân Mạch nghiêng đầu nghĩ nghĩ một hồi, đáp: “Đại khái là cũng có!”

“Thật sao?” Đột nhiên nghe thấy đáp án bản thân không hề ngờ tới khiến trái tim như muốn nhảy cả ra ngoài, nếu không phải đang ôm người đẹp trong lòng, hẳn anh sẽ nhảy lên chạy sang khoe với hàng xóm mất.

“Uh…Nửa tháng không có người nấu cơm, em sẽ bị đói…” Diệp Hân Mạch thành thật trình bày.

“…”Cánh tay Lục Thủy Hàn cứng đờ, thiếu chút nữa là bóp chết cô luôn. “Không còn

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.