Khi Đầu Bếp Xuyên Vào "Xạ Điêu"

Chương 7-2




Chu Thông gấp cây quạt lại, tận tình khuyên bảo: “Tiểu cô nương, tay nghề nấu cơm của ngươi nấu cơm tốt như vậy, nhất định là đến nơi nào đều có người thích. Nếu nhân tiện ngươi học xong Diệu thủ không không ta nói kia...... đi khắp thiên hạ cũng không buồn a.” Vừa nói vừa rung đùi đắc ý.

Diệp Hướng Vãn vẫn không nói lời nào.

Chu Thông thấy không thể đánh động nàng, lại nghĩ tiếp tục khuyên nàng: “Đồ nhi ngoan, ngươi xem nói không chừng có khi ngươi nấu cơm còn thiếu nguyên liệu nấu ăn, phải không? Nấu cơm khi thiếu đông thiếu tây là chuyện thường ngày, nhưng nếu thi triển diệu thủ không không này rồi...... nguyên liệu nấu ăn sẽ đủ.”

Diệp Hướng trễ càng thêm hắc tuyến.

Đây là lời mà Giang Nam thất quái nói sao?

Không phải Giang Nam thất quái lấy hiệp nghĩa làm gốc sao?

May mà Kha Trấn Ác cầm cây thiết trượng dẫn đầu nghe lời nói vô lý của Nhị đệ mình, ho một tiếng.

Chu Thông nghe thấy thanh âm của Kha Trấn Ác, thu hồi vẻ mặt cợt nhả trong nháy mắt phụng phịu nói: “Tóm lại thế này, tiểu cô nương, nhìn tư chất ngươi thật sự không tồi, lần này ta quyết định thu ngươi làm đồ đệ. Trong lòng ngươi không cần mưu toan việc gì, nghĩ đến làm chút gì đó này nọ cho chúng ta tiêu chảy có thể mượn cơ hội chạy trốn. Chúng ta có bảy người, sẽ không để cho ngươi thừa cơ.”

Diệp Hướng Vãn ngẩn ra.

Nghe ý tứ của Chu Thông, chẳng lẽ bọn họ thấy được mình đào tẩu từ trong tay Bạch y nhân kia?

Dọc đường bọn họ đi theo mình đến Nghi Hưng?

Diệp Hướng Vãn hỏi ra miệng (hỏi bằng lời í!!!)

Lập tức Chu Thông khép chặt miệng, vẫn là Hàn Tiểu Oánh giải thích nghĩ hoặc giùm nàng.

Thì ra Bạch y nhân kia đưa rắn qua Ngưu gia thôn thì bị Giang Nam thất quái bắt gặp. Bọn họ thấy công phu Bạch y nhân rất cao, lại nhìn không ra nội tình công phu của hắn. Hơn nữa lại có hàng loạt bầy rắn, bọn họ lo lắng Bạch y nhân có mưu đồ gì, liền lặng lẽ đi theo, nào biết rằng thấy hắn buộc Diệp Hướng Vãn cùng rời đi.

Theo tình tính Kha Trấn Ác, lúc ấy sẽ lao ra, nhưng bọn hắn còn nhiều thấy trong có có rất nhiều rắn độc, nếu bọn hắn cứ như vậy tùy tiện lao ra, không chỉ không có cứu được Diệp Hướng Vãn, còn có thể liên lụy tới mạng của mình, liền khuyên Kha Trấn Ác dừng lại, tạm thời kiềm chế.

Phản ứng của Diệp Hướng Vãn ngoài dự đoán của Giang Nam thất quái, không sợ hãi không hoảng hốt không kiêu ngạo không siểm nịnh, tuy rằng cuối cùng vẫn đi cùng Bạch y nhân, nhưng tựa hồ đã có dự tính trước. Giang Nam thất quái nhìn thấy một thôn cô bình thường nhỏ tuổi lại sáng suốt gan dạ như vậy, không khỏi đều nhìn nàng bằng cặp mắt khác xưa

Nghe đến đó Diệp Hướng Vãn không khỏi cảm thấy hổ thẹn. Ban đầu nàng tưởng rằng chính mình giấu giếm tâm tư bỏ trốn rất khá, nào biết rằng ngay cả Giang Nam thất quái đứng ngoài quan sát đều nhìn ra, làm sao Bạch y nhân có thể không phát hiện? Khó trách dọc theo đường đi hắn đều đề phòng mình. May mà hắn cho rằng nàng là tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi, bởi vậy tuy rằng đề phòng, nhưng vẫn còn có chút coi thường, mới nhất thời trúng thủ đoạn của nàng.

Giang Nam thất quái thấy Bạch y nhân cũng không có mạo phạm tiểu cô nương kia, thần sắc Diệp Hướng Vãn lại không sợ hãi, cũng không vội vã ra tay, chỉ theo sát dọc đường không xa. Bọn hắn cẩn thận che dấu vết tích không để Bạch y nhân phát giác, nào ngờ đi theo một thời gian lại thấy được Diệp Hướng Vãn trù tính Bạch y nhân tạo ra một màn đào tẩu.

Dựa theo ý tứ của mấy người khác, nếu Diệp Hướng Vãn đã an toàn thoát thân, thanh danh không tổn hao gì, những người này sẽ trực tiếp đi Bắc hội hợp với Quách Tĩnh, nào ngờ sau khi Chu Thông thấy tác phong làm việc Diệp Hướng Vãn cảm thấy tiểu cô nương này cực kỳ hợp khẩu vị của mình, hơn nữa lại nhìn thấy căn cốt của nàng thượng giai (cực tốt), liền động tâm tư thu nàng làm đồ đệ. Mấy quái Giang Nam thấy Chu Thông kiên trì việc này, cũng đều cảm thấy quả thật các phương diện của Diệp Hướng Vãn không tệ, liền đồng ý ý muốn của Chu Thông, theo dõi một đường tới đây.

Nghe xong lời của bọn hắn, Diệp Hướng Vãn mới hiểu ra vì sao dọc theo đường đi đều cảm thấy hình như có người đi theo mình. Ban đầu nàng còn tưởng rằng là Bạch y nhân đuổi theo, hiện tại mới biết được thì ra là Giang Nam thất quái theo ở phía sau.

“Tiểu cô nương, ngươi xem nhị ca ta dành cho ngươi nhiều tâm tư như vậy, lại bỏ lỡ nhiều thời gian như vậy, một lòng hắn đều yêu tài, ngươi liền thành toàn cho hắn như thế nào?” Hàn Tiểu Oánh cười nói. Tuy rằng Diệp Hướng Vãn cố ý dùng mực bôi đen mặt trở nên xấu, nhưng nàng gặp qua bộ dạng Diệp Hướng Vãn khi ở Ngưu gia thôn, lúm đồng tiền như hoa, da thịt hơn tuyết, hiện tại cực kỳ xinh đẹp. Khi đó Hàn Tiểu Oánh cũng đã rất yêu thích nàng, cho đến sau khi Chu Thông đưa ra ý muốn thu Diệp Hướng Vãn làm đồ đệ thì tuy rằng trên miệng nàng không nói gì, trong lòng lại rất vui mừng.

Diệp Hướng Vãn nghĩ trước mặt mấy người này là Giang Nam thất quái có gắn bó chặt chẽ cùng nội dung tiểu thuyết 《 Xạ điêu 》, sư phụ nhân vật chính Quách Tĩnh, trong lòng càng không muốn ở một chỗ cùng bọn họ. Nhưng xem tư thế của bọn hắn, một người ngăn chặn đường đi mấy người ngăn chặn đường về, dù nàng có không đồng ý cũng nhất định phải làm đệ tử. Diệp Hướng Vãn không phải người chịu ủy khuất, lập tức quyết định đáp ứng trước, dù sao cũng là học võ công, đối với chính mình cũng không có điều gì có hại, về phần liên quan tới nguyên tác nội dung tiểu thuyết trước tiên nàng sẽ chậm rãi nghĩ biện pháp rời đi.

Hàn Tiểu Oánh thấy nàng đáp ứng, vui mừng quá đỗi.

Chu Thông ở bên cạnh đột nhiên xen vào một câu: “Tiểu cô nương cũng không nên nghĩ đến có thể thoát khỏi chúng ta như vậy giống với người kia. Phải biết rằng làm đồ đệ cả đời của vi sư, chớ để ý xấu trong lòng.”

Diệp Hướng Vãn đồng ý, lúc trước nàng đọc sách thì rất bội phục Giang Nam thất quái trọng tình nghĩa nặng lời hứa hẹn, lập tức liền đồng ý rồi lễ bái sư, miệng nói “Sư phụ”.

Giang Nam thất quái thu Diệp Hướng Vãn làm đệ tử, trong lòng đều rất cao hứng, mấy người tìm cái chỗ ở ở vùng phụ cận, cùng ở mấy ngày, truyền thụ công phu cho nữ đệ tử. Trong đoạn thời gian này bỗng nhiên Diệp Hướng Vãn tự thân vận động làm cơm, đại triển trù nghệ, nào là lá sen gà heo sữa quay vân vân, Giang Nam thất quái ăn được luôn miệng trầm trồ khen ngợi. Bộ dạng nàng rất xinh đẹp, miệng cũng cực ngọt, hơn nữa hiểu được tính cách của mọi người trong sách tiểu thuyết, biết cái gì nên nói cái gì không nên nói. Bởi vậy Giang Nam thất quái đều càng ngày càng yêu thích đệ tử mới thu, đến cuối cùng quả thực coi nàng giống nhưu thân sinh nữ nhi.

Qua vài ngày, Giang Nam thất quái vội vã đi về phía Bắc hội hợp cùng Quách Tĩnh, hỏi Diệp Hướng Vãn sau khi biết đường nàng không biết đi nơi nào, liền muốn nàng đồng hành cùng các vị sư phụ, thuận tiện chỉ điểm võ công của nàng.

Tuy rằng Diệp Hướng Vãn đã bái sư, nhưng đối với công phu quyền cước cũng không cảm thấy hứng thú, hơn nữa vừa nghĩ tới lúc trước bọn họ dạy Quách Tĩnh thì Quách Tĩnh chịu không ít đau khổ. Tuy rằng vị nhân vật chính sư huynh này da thô thịt dày không để trong lòng, nhưng thân thể nhỏ nhắn của nàng này, một cái tát của Giang Nam thất quái là có thể đánh bay nàng, cho nên lại càng không muốn học.

Nàng lại không nghĩ rằng, là do Quách Tĩnh ngộ tính quá thấp, tư chất quá kém, dạy một chiêu phải rèn luyện thường xuyên mới học được. Đổi lại là nàng, tuyệt đối không có thể làm cho Giang Nam thất quái giận mạnh như vậy. Hơn nữa nàng là nữ tử, Giang Nam thất quái không có khả năng đối xử với nàng như Quách Tĩnh.

Kiếp trước Diệp Hướng Vãn vẫn say mê cho trù nghệ, nên trong kết giao không tốt cũng không hiểu quan sát nét mặt, bởi vậy rất nhanh Giang Nam thất quái cũng cảm giác được trừ bỏ nàng học Diệu thụ không không của Chu Thông, cũng không hứng thú với công phu của người khác.

May mắn là Chu Thông nói ra đề nghị thu đệ tử, cho nên chỉ cần Chu Thông không ôm oán, mấy quái khác đều không sao cả. Chỉ có Hàn Tiểu Oánh cảm thấy trước sau thất quái thu hai đệ tử, Quách Tĩnh là nam tử, đối Việt Nữ kiếm pháp của mình mình không xứng đôi. Hiện tại thu được nữ đệ tử, lại không thích học công phu, Việt Nữ kiếm pháp của nàng liền mất tác dụng, không khỏi hay âm thầm thở dài.

Cho đến khi Giang Nam thất quái muốn nàng theo chân họ đi lên phía Bắc thì tuy rằng Diệp Hướng Vãn không biết hiện tại cụ thể trong nguyên tác là thời gian nào, nhưng biết rằng nếu thật sự đi cùng bọn hắn, chắc chắn có quan hệ cùng nguyên tác nội dung tiểu thuyết, trong lòng không khỏi cực kỳ khó xử. Nhưng nàng không tìm được lí do thích hợp gì để từ chối, vì thế cũng bắt đầu rầu rĩ không vui.