Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Chương 31: Ngày thứ 3




Một ngày mới lại bắt đầu, trời hôm nay âm u, không một chút nắng. Ngày mới không có nụ cười, có lẽ chỉ toàn nước mắt và niềm đau. Ngày chia ly bắt đầu…

“ king kong…king kong…”

Tiếng chuông cửa quen thuộc ngày nào vẫn vang lên, không phải chuông cửa nhà nó mà là nhà hắn

- Thưa anh, có bưu kiện! – Anh chuyển giao bưu kiện nói

- Cảm ơn – Hắn vẫn với bộ dạng lạnh đến gai người

Mở bưu kiện ra, lại là những tấm ảnh, ánh mắt rực lửa của hắn khiến mọi người làm tránh xa, đôi tay hắn nắm thật chặt rỏ rõ tức giận. Hắn đấm thật mạnh vào tường. Bây giờ bàn tay ấy đã rỉ máu, nhưng vết thương nhỏ nhoi này có là gì, đâu thể bằng vết thương trong lòng hắn lúc này. Chính những bức ảnh trong bưu kiện khiến hắn trở nên như vậy: nó thân thiết trò chuyện với một người thanh niên, nó ôm anh ta, anh ta khoác vai nó,… toàn những cử chỉ thân mật của những người đang yêu nhau. Rõ ràng hôm qua nó và hắn còn đang rất hạnh phúc cơ mà. Hắn thật hy vọng đây chỉ là một hiểu lầm, nhưng tại sao người con trai trong ảnh lại chính là người lúc trước trò chuyện với nó mà hắn đã nhìn thấy? Chẵng lẽ họ không đơn thuần là bạn bè? Không nghĩ ngợi gì nhiều, hắn phóng xe thật nhanh đến nhà nó

Tiếng chuông quen thuộc lại vang lên. Trong nhà, nó đã chuẩn bị mọi thứ, thong thả bình tĩnh bước ra mở cửa

- Anh đến tìm em? – Nó vờ hỏi

Hắn không nói gì cả, trong lòng vẫn nổi máu giận, hắn kéo nó vào trong nhà

- Bỏ ra, đau! – Lần này nó theo kế hoạch lạnh lùng với hắn

- Giải thích – Hắn quăng những tấm ảnh vào người nó

- Thì ra anh đã biết rồi à! Chẳng còn gì vui nữa – Nó cười

- Ý gì?

Theo như kế hoạch, ngay lúc này Minh Quân với chiếc áo ngủ ung dung từ trên lầu bước xuống

- Hân à, sao em dậy sớm vậy? Ai đây? – Quân hỏi nó một cách thân mật nhất

- Bạn em anh à! – Nó giới thiệu

- Bạn ư, em chỉ xem tôi là bạn, thế còn chuyện hôm qua? – Hắn hỏi nó trong vô thức

- Đại thiếu gia, anh thật ngốc, tôi chỉ cho anh 1 hạnh phúc cuối cùng thôi – Nó cười đểu

- Tôi là bạn, còn anh ta là gì? – Hắn chỉ và M.Quân. Bàn tay bị thương của hắn nó đã nhìn thấy, nó đau lắm, xót lắm nhưng rồi sao, làm gì bây giờ?

- Chẳng phải anh đã biết. Minh Quân là người tôi yêu, mới từ Úc trở về. Mình chia tay đi! – Nó nói 1 cách không cảm xúc

- Chia tay? Cô lại có thể nói ra lời này? – Hắn tức giận

- Haha. Anh chỉ là đồ chơi của tôi, chơi chán thì bỏ thôi – Nó cười nửa miệng

- Đồ chơi, nghe sao lớn lao quá! – Hắn cười, nhưng đây là nụ cười khinh bỉ

- Đây, chiếc nhẫn này tôi trả lại cho anh – Nó đưa nhẫn cho hắn. Hắn cũng cầm hờ trên tay

Nó cười hạnh phúc cầm chặt tay Minh Quân mà không phải hắn. Lần này, hắn đã mất kiểm soát, hắn hành động thô lỗ

“ Chát” – Cái tát thật mạnh, hằn 5 ngón tay trên gương mặt trắng ngần của nó… hắn đã đánh nó

- Chia tay, tốt thôi. Thứ phụ nữ như cô bẩn mắt – Buông dứt câu nói, hắn phủi áo bỏ ra ngoài, chiếc nhẫn vẫn còn trên tay hắn. Nhưng có ai ngờ rằng, hắn đã khóc khi quay mặt đi, hắn không muốn để giọt nước mắt này để nó nhìn thấy, sợ nó sẽ khinh dễ hắn, đánh nó hắn cũng rất đau…

Xe hắn vừa ra khỏi nhà, nó đã khóc rất nhiều, nó thơ thẩn ngồi xuống sàn, 2 tay ôm gương mặt đầy nước mắt. Nó đau không phải cái tát của hắn, nó đau là đau sâu trong tận đáy lòng, đau khi nhìn hắn đau

Minh Quân hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình, Quân ngồi xuống cạnh nó, choàng tay ôm đứa em ngốc nghếch này. Anh Thư lúc này đang nấp trong phòng cũng chạy ra, đau xót nhìn đứa bạn thân

- Mày không hối hận chứ Hân? – Thư hỏi nó

Nghe lời này, nó mạnh mẽ đứng dậy, lau hết nước mắt trên mi, trở lại với vẻ lạnh lùng khi chưa quen hắn, nó dõng dạc đáp : “Không bao giờ! Dù sao củng cảm ơn hai người nhiều” – Nói xong nó bỏ lên phòng chuẩn bị cho việc xuất ngoại ngày mai

Quay lại với hắn, trên tuyến đường cao tốc này, hắn điều khiển 1 chiếc xe chạy với vận tốc kinh hoàng. Dường như hắn không còn kiềm chế được bản thân, hay là chết cho xong? Với tốc độ này, với ánh mắt mắt đầy thù hận, hắn vẫn chạy, vẫn chạy, chạy mãi và đột nhiên… Kít… Hắn đạp thắng, xe dừng gấp

- Tại sao, tại sao chứ?

- Không được, mạnh mẽ lên để cô ta thấy Quốc Huy này không gục ngã, cô ta không xứng để mình phải đau lòng

Hằn trong xe vừa đấm vào bô-lăng và tự độc thoại với chính mình. Trở lại với vẻ lạnh lùng khi xưa, lái xe với tốc độ bình thường trở về nhà. Vết thương trên tay đã được hắn khử trùng và băng bó lại. Từ trước đến giờ chỉ có hắn tổn thưởng con gái nhưng không ngờ giờ đây 1 người con gái hắn quý hơn mạng sống lại chính tay tổn thương trái tim hắn.

Chiếc nhẫn trong túi áo được hắn lôi ra, hắn đã tính quăng đi nhưng có một sức mạnh vô hình giữ đôi tay hắn lại, năng không cho hắn làm việc này. Hắn đành đem chiếc nhẫn của nó và chiếc trên tay hắn bỏ vào 1 chiếc hộp đen khóa lại, cất thật kĩ. “Thôi thì cứ coi như quá khứ hạnh phúc hay đau buồn gì ở trong chiếc hộp này mãi mãi…” – Hắn nghĩ và thả mình trên chiếc giường suy nghĩ nhưng chuyện vừa qua và chợp mắt lúc nào không hay.