Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Chương 45: Party



Sau khi nó đi, hắn và Lan Anh cũng trở lại bình thường. Hắn thì đắc ý vì kế hoạch của mình, vui mừng khi thấy biểu hiện của nó, biểu hiện chứng tỏ còn yêu hắn nhiều. Lan Anh lúc này mới lên tiếng

- Anh à, người anh yêu đó hả?

- Ừ

- Chị ấy đẹp quá chừng luôn, đẹp hơn cả em ! – Lan Anh khen nó cũng là khen bản thân ^^

- Đương nhiên, haha! – Hắn cười

- Thế tối nay anh định đi thật hả?

- Thật, và tất nhiên em phải đi cùng anh! – Hắn ra hiệu

- Vâng, em biết. Lại giả vờ nữa chứ gì?

- Good đấy em gái!

Sau một hồi nói chuyện, Lan Anh ra về và không quên chào hỏi “ người yêu giả” này. Lan Anh bước ra, mỉm cười với mọi người trong công ty rất hòa đồng và thân thiện

Một buổi làm việc căng thẳng lại qua đi. Cả phòng ngoại giao đang háo hức chuẩn bị cho party tối nay, chỉ riêng nó lo lắng và buồn chán hơn bao giờ hết. Được gặp Quốc Huy, được nhìn gương mặt anh, nghe giọng nói của anh thật sự nó rất mong muốn. Nhưng giờ thì sao, đối mặt với nhau như một người xa lạ vậy thì nó không mong muốn chút nào

-- 7h tại “ Đất Việt”--

Mọi người bây giờ đã có mặt đầy đủ, ai cũng rạng ngời, trang phục sang trọng, sành điệu. Nó như thường ngày: một chiếc váy xòe đơn giản, một vài món trang sức quen thuộc không quá đắt tiền.

- Hôm nay trong em xinh ha! – chị Hương tấm tắc khen

- Em mà ngày nào chẳng vậy! – Nó nháy mắt tinh nghịch

- Giám đốc đến kìa! – Một anh trong nhóm nói lớn

Chiếc Lomborghini sang trọng dừng chân trước cửa nhà hàng. Trong xe đặt chân xuống là một người con trai anh tuấn – giám đốc Quốc Huy. Hôm nay hắn đã gạt bỏ áo vest lịch lãm, thay vào đó là một chiếc quần jeans và chiếc áo thun nam tính rất sành điệu, vẫn mùi bạc hà quyến rũ. Đi bên cạnh còn có một cô gái trẻ dễ thương với một chiếc đầm hoa nữ tính. Hai người như một bức tranh đẹp về đôi lứa yêu nhau, Lan Anh khoác tay hắn bước vào rất tình tứ. Đương nhiên việc này nó cũng chẳng vui gì!

Bữa tiệc khá là phong phú với các món ăn Việt. Nó ngồi đối diện hắn, Lan Anh thì đương nhiên ngồi ngay bên Quốc Huy rồi. Hắn gắp thức ăn vào chén cho Lan Anh mà không đoái hoài gì đến nó!

“ Phải rồi mình đâu có là gì!” – Nó buồn bã suy nghĩ và gắng gượng gắp thức ăn một cách vui nhất có thể

Ăn xong thì không thể thiếu phần Karaoke được. Cũng may là nhà hàng này có luôn mặt karaoke! Mọi người chọn một phòng lớn và tiện nghi nhất. Song ca, đơn ca, tốp ca đều có đủ, ai cũng đã hát ít nhất một bài nhưng chỉ có nó, hắn và Lan Anh vẫn chưa cất giọng. MC đại diện nói lớn:

- Bây giờ xin mời giám đốc của chúng ta hát một bài!

Hắn cũng không từ chối, ung dung bước lên

- Trước khi tôi hát muốn giới thiệu với mọi người một người quan trọng – hắn cười nhẹ

- Có phải bạn gái của giám đốc không ạ? – mọi người đoán non đoán già

- Đó chính là cô ấy, bạn gái của tôi! – Hắn đi xuống chỗ Lan Anh cầm tay của cô lên

- Nguyễn Lan Anh bạn gái tôi, mong mọi người giúp đỡ - Hắn trịnh trọng giới thiệu

- Mong mọi người quan tâm em hơn ạ! – Lan Anh nở nụ cười vui

Phía dưới vỗ tay rần rần, chỉ riêng nó là cúi đầu xuống. Hắn và Lan Anh thấy vậy gật đầu hài lòng

Bài song ca được hắn và Lan Anh trình bày thật ăn ý, thật ngọt ngào, thật hạnh phúc, vừa hát vừa nhìn nhau. Nó ngồi dưới chỉ biết nghe và nghe. Và rồi nó đứng dậy giả vờ ra phòng vệ sinh, hắn cũng ra hiệu cho Lan Anh theo. Hai người con gái gặp nhau nơi rửa mặt trong WC

- Chào chị! – Lan Anh mở lời

- Ừ em! – Nó cũng tiếp chuyện

- Chị có quen anh Huy ạ?

- Cũng là bạn học cũ thôi em, nhưng có lẽ Huy đã quên rồi! – Nó buồn rầu

- Mà em là bạn gái Huy lâu chưa? – Nó lấy lại tinh thần hỏi

- Dạ cũng 1 năm rồi chị. Anh ấy rất yêu thương em!

- Huy là người tốt, em cũng vậy. Hai người cố gắng hạnh phúc nhé. Đừng để mất đi rồi lấy lại không được đâu em à!

- Hình như chuyện tình cảm của chị không tốt ạ?

- Chuyện qua rồi em à! Chúng ta vào trong thôi!

Vậy là hai chị em họ coi như quen biết nhau, cùng nhau vào trong. Tuy nói là chúc hai người hạnh phúc nhưng nó thấy họ quấn quýt bên nhau là không thể cầm lòng được

- Xin mời công chúa của phòng chúng ta – Ngọc Hân lên hát một bài! – Anh MC mời

Nó sao có thể từ chối, nảy đến giờ chỉ có mỗi mình nó chưa hát thôi. Nó cất tiếng hát, giọng hát hay đến mê hồn, chỉ tiếc sao bài hát buồn quá, cảm xúc quá! Bài hát dường như có thể biểu lộ hết tâm trạng của nó ngay lúc này.

Quy luật thời gian vẫn vậy, tiệc đến rồi cũng sẽ tàn. Mọi người lại ra về trong niềm vui vẻ trừ Ngọc Hân. Hắn đưa Lan Anh về là điều đương nhiên, chị Hương đòi đưa nó về nhưng nó từ chối. Nó một mình lang thang trên con đường nước Anh rộng lớn. Hắn thấy người con gái anh yêu như vậy có chút lo lắng, cho Lan Anh bắt taxi về và theo nó xem sao?

Thành phố tấp nập, lộng lẫy nhưng chỉ mình nó lạc lỏng ở đây. Đang giữa đường đi thì có 2 người thanh niên chọc ghẹo nó, đương nhiên đông người thì họ sẽ không làm gì nhưng ai mà không sợ khi rơi vào cảnh này cơ chứ!

- This we do not go out with me? (Đi chơi với tụi anh không em?)

- No

- Why are you so hard? ( Sao em khó khăn vậy?) – tên đó vừa nói vừa tiến lại gần

Theo quán tính nó lui về sau, ai ngờ lại vấp té xuống đường. Chân lúc này thật sự rất đau nhức, đứng lên không nổi. Nó không sợ gì bọn này nhưng trong lòng lại nghĩ: “Phải chi có anh ở đây!”. Mấy năm qua nó cũng có xem một số bộ phim, khi nữ chính bị vậy thì nam chính sẽ xuất hiện giải vây và cỏng nữ chính hạnh phúc trên con đường dài. Nhưng có lẽ nó sẽ không phải nữ chính như trong phim…

- CÔ ẤY LÀ NGƯỜI YÊU TÔI. TRÁNH RA GIÙM!

Từ đằng sau một giọng nói lạnh lùng và quen thuộc xuất hiện…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.