Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Chương 49: Gậy ông đập lưng ông



Đêm nữa lại sang, ngày mới lại đến mang theo niềm vui, nổi buồn mới. Nắng ban mai nhẹ xuyên qua khe lá, rọi qua mái tóc bồng bềnh của bao nhiêu người

Địa điểm tập trung cho chuyến đi hôm nay cũng chính là nơi lý tưởng cho việc mua sắm đó là trung tâm thương mại Golden. Nơi đây khá sang trọng, giá cả đồ dùng không dễ gì người bình thường có thể đụng đến. Quả nhiên ý đồ của hắn muốn để nó thừa nhận mình là tiểu thư Phạm Trương

Hắn và Lan Anh đã có mặt tại Golden trước. Lan Anh diện một chiếc váy mới thiết kế của công ty cùng với một túi xách hàng hiệu. Hắn phong cách cũ quần jean cùng áo thun nam tính sành điệu. Về mặt cùng gam màu như áo cặp cũng được hắn chuẩn bị cho kế hoạch chọc ghen!

Nó cũng đã đến, quần jeans kiểu và chiếc áo phông màu hồng phấn, mái tóc buộc một bên khá cá tính. Nó bước đến và nở một nụ cười rạng ngời

- Chào hai người

- Chào chị/ Chào cô – Hắn và Lan Anh lên tiếng

- Vào trong thôi! – Hắn khẽ gọi

- Chờ chút – Tiếng nó cản bước đi

- Ai nữa? – Hắn nheo mắt hỏi

Lan Anh biết chắc người này nên không hỏi han gì. Nó im lặng chờ người đó đến

Từ xa kia, anh chàng cao ráo, sáng sủa, mang áo thun và quần jean đến gần. Chính là Hoàng Hải với vai trò khác, không phải là em của nó nữa mà nhảy lên chức “anh”. Hoàng Hải cười với nó trước vẻ tức điên của hắn

- Anh đến rồi à? – Nó ríu rít hỏi

- Ừm. Chào anh, anh là giám đốc của Hân? – Hải đưa tay ra bắt như chào hỏi

Hắn không tiếp chuyện cũng không bắt tay với Hải, lạnh lùng hỏi nó

- Ai đây?

- Bạn trai tôi đấy. Giám đốc thấy có đẹp trai không, có oai phong không, ga lăng không…

- Đủ rồi – Hắn cắt ngang lời nói của nó

- Chào anh – Lan Anh đưa tay chào hỏi như chưa từng quen biết như kế hoạch

- Hân hạnh gặp em! – Hải nháy mắt

Nói rồi hắn khoác lấy tay Lan Anh vào trung tâm thương mại

Lan Anh thấy anh mình như vậy thật buồn cười, cô quay lui sau đưa ngón cái lên tỏ ý thành công với nó và Hải

Giới thiệu tí về Hải: Hoàng Hải là con của bạn thân ba nó, quen biết với nó cũng khá thân. Cậu sang Anh đã được 5 năm, hai năm gần đây chị em mới liên lạc với nhau. Về Lan Anh thì hai người sắp đính hôn rồi!

- Đi thôi em, à quên anh! – Nó vẫn không quen khi thay đổi xưng hô

- Chị này – Hải cười

Tuy kém nó 2 tuổi nhưng khi họ đi chung thì rất giống một cặp đôi. Mỗi lần bắt gặp nó đi cùng Hải là mọi người cứ tấm tắc khen hoàn hảo, may là Lan Anh chứ nếu ngươi khác chắc ghen chết!!

- Sau này đừng dẫn bạn trai theo! – Hắn hơi khó chịu

- Giám đốc à, anh biết nhà tôi nghèo, đặt chân đến đây còn chưa có chứ sao trả nổi tiền cho anh! – Nó đau khổ kể lễ

- Tôi có thể trả mà!

- Không được, bạn trai tôi giàu có mà, dễ thương, cưng chiều tôi nữa này, đương nhiên phải giới thiệu cho giám đốc biết mặt! – Phải không anh? – Nó nói và quay sang Hải

- Yêu em nhất! – Hải và nó nhìn nhau cười cười hạnh phúc

- Đây là nơi công cộng – Hắn lạnh nhạt

- Kệ chúng tôi! – Hải và nó đồng thanh

Tưởng đâu hôm nay có thể vui vui vẻ vẻ chọc nó tức ai ngờ người sôi máu lại chính là bản thân mình. Hắn hầm hực lôi Lan Anh gom đồ trong trung tâm cho hạ hỏa

“ Anh ơi, không ngờ anh lại có ngày này!” – Lan Anh cười

Bốn người họ dắt nhau đến khu thời trang để hai cô công chúa chọn thử đồ. Nó chọn chiếc váy màu xanh nhạt dây chéo, viền đồ còn đính một số viên đá nhỏ lấp lánh. Lan Anh chọn một chiếc áo ren kiểu, chiếc váy rời xếp ly và một chiếc thắt lưng nhỏ. Hai người hí hừng vào phòng thay đồ

Cuối cùng cũng bước ra…

Mỗi người một vẻ, kẻ nóng người lạnh nhưng đều như cô công chúa bước ra từ chuyện cổ thích. Quốc Huy đưa mắt nhìn chằm chằm Bảo Hân, vẻ như rất hài lòng. Honag2 Hải mỉm cười khen ngợi đối với Lan Anh và quay trở về vai diễn. Nó thấy hắn nhìn mình thì vờ như không thấy, nó liền quay sang cười nói vời Hoàng Hải

- Em đẹp lắm! – Hải nháy mắt

- Chuyện, em biết mà! – Nó và Hải cực kì thân mật dưới ánh mắt rực lửa của người bên cạnh

- Đi tính tiền – Hắn buộc lấy lí do cùi mía này để ngăn cản tình tứ

Bốn người họ tiếp tục đi đến nhà hàng cao cấp. Món ăn được bày trí khá đẹp mắt nhưng mắt người nào đó chẳng đẹp tí nào ^^. Lan Anh, Hoàng Hải và cả nó cùng gắp thức ăn cho nhau, nhường nhịn nhau. Riêng hắn “canh” Hải gắp món nào là lấy đũa chặn lại tức thì không cho Hải đụng đến. Thức ăn trong chén hắn đã nhiều vậy mà còn gắp thêm cho bằng được

Hắn bịa nhiều lí do đi chỗ này chỗ nọ để phá cảnh thân mật của nó. Cuối cùng không chịu nổi cơn ghen lập tức gọi về

- Về thôi!

- Còn sớm mà giám đốc! – Nó cải bướng

- Vậy thì ở lại mà tình tứ - Hắn nói trong tức giận

- Khoan đã. Biểu hiện này người ta bảo là ghen đấy ạ! – Nó trêu

Hắn lúng túng không biết giải thích gì cả:

- Thì…Thì tôi có Lan Anh rồi nhé! – Một câu trả lời chẳng liên quan gì!

Nó nhìn Lan Anh cười thầm… Và cùng nhau ra về. Bây giờ hắn có muốn chở nó cũng chẳng được! Đành ngậm đắng nuốt cay nhìn nàng lên chiếc Lamborghini khác ToT…

- Anh Huy, có cần giải thích không? – Lan Anh ló đầu vờ dò hỏi ý Quốc Huy

- Không, cứ tiếp tục diễn. Anh không tin thằng đó có thể đem lại hạnh phúc cho Hân.

- Vậy anh làm được chắc! – Lan Anh cười

- Được, được mà! – Hắn đảm bảo

- Chị ấy mà lấy người khác rồi thì đừng hối hận về trò giả vờ này!! – Lan Anh nhắc nhở

-…

Hai anh em nói chuyện trên xe hồi lâu. Hắn hoàn toàn không biết nó đã rành rọt mọi kế hoạch của hắn từ lâu…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.