Khi Hoàng Tử Băng Yêu Công Chúa Tuyết

Chương 6: Chăm sóc tận tình



Nhìn con người bé bỏng mà lòng anh thấy đau nhói...

Nắng ban mai buổi sáng sớm mang vẻ hiền dịu. Nhưng sao lòng ai đó cứ rực lửa, ai đó đang lo lắng cho 1 người gặp nguy hiểm…

Vừa chạy xe đến cổng, hắn đã chạy 1 mạch vào trong nhà. Đó là căn biệt thự lộng lẫy hơn hẳn nhà nó.

- Gọi bác sĩ Lê đến ngay cho tôi, cho cô 5’- Mắt hắn ánh lên tia băng giá, quăng câu nói đến cô giúp việc nhà mình

Bế nó trên tay, hắn không ngớt lo lắng. Đặt nó trên chiếc giường của mình, gương mặt trắng hồng của nó giờ đã tái mét, mồ hôi nhễ nhãi

~~ Bác sĩ đã đến, sau 1 lúc kiểm tra:

- Cũng may là sơ cứu kịp lúc nếu không sẽ nguy đến tính mạng, cậu làm tốt lắm Quốc Huy- Bác sĩ Lê báo kết quả

- Dạ, cảm ơn bác nhiều!- Nói rồi hắn đến chỗ nó, đưa tay vén tóc nó lên

Bác Lê hơi ngạc nhiên trước hành động của nó. Đây là đứa con gái đầu tiên được nó quan tâm như vậy, chưa kể đến người phụ nữ đầu tiên đặt chân lên phòng nó kể từ ngày mẹ nó mất. “ Thằng nhóc này thay đổi thật rồi”

Nó sốt cao lắm. hắn đã chăm sóc nó chu đáo lắm, lấy khăn lau mồ hôi cho nó…

Điều bất ngờ là 1 người như hắn lại chui đầu xuống bếp để nấu cháo cho nó ăn..

- Quốc Huy thiếu gia, cứ để chúng tôi làm là được rồi- Người đầu bếp e ngại nói

- Khôn hồn thì tránh ra, mặc tôi- Hắn vừa nói vừa nhìn với con mắt đáng sợ khiến cô đầu bếp lui ra

~~

-Cô gái này là ai mà thiếu gia quan tâm quá!- n1

-Chắc là bạn gái cậu ấy rồi! –n2

-Cô ấy có phước ghê!- n3

-…..

Bảo Hân đã tỉnh lại. Trước mắt nó là căn phòng rộng với gam màu lạnh lẽo, khung cửa sổ còn có những cây thường xuân. Nó nhớ lại lúc nó bị rắn cắn. 1 tiếng kêu quen thuộc, 1 vòng tay đã bế nó lên

“ Chẳng lẽ đây là nhà Băng hắc Ám?”

- Cô nói ai là hắc ám thế, ăn gì nặng như heo ^^- Tiếng hắn phản bác

- Ai mượn anh cứu tôi làm gì?

- Tôi là quân tử, sao lại thấy chết không cứu?- Hắn lại cười

- Anh cười đẹp hơn đấy- Nó hơi ngượng

- Cô nợ tôi 1 ân tình, phải đáp ứng 1 điều kiện của tôi- Hắn

- Điều kiện gì?

- Để sau này tôi nói. Bây giờ thì ăn cháo đi rồi uống thuốc- Vừa nói hắn vừa đem tô cháo đến bên cạnh cô

Đỡ người nó dậy, hắn đút từng muỗng cháo một cho nó ăn. Đây là lần đầu tiên nó ân cần chăm sóc người khác như vậy. Đang nhận từng muỗng cháo từ hắn, nó bất chợt ngước mặt lên… Thế là mặt chạm mặt, bốn mắt nhìn nhau…

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nó, tim nó và hắn đập mạnh hơn.

-Nhìn đủ chưa?- Hắn lên tiếng

-Ai nhìn anh. Anh nhìn tôi nảy giờ thì có- nó phản bác lại

-Ăn xong rồi, uống thuốc đi- Hắn nhẹ nhàng lấy thuốc và đưa cho nó uống

Nhiệm vụ đã xong, hắn đem bát xuống nhà, vừa ra khỏi cửa phòng, ánh mắt hắn đã ngoảnh lại liếc nhìn nó. 1 người con gái ngây thơ trong mắt anh, chính nó đã làm bản thân anh dần dần hết lạnh lùng. Hắn cười 1 nụ cười hạnh phúc bước xuống nhà!

Hôm nay hắn và nó đều nghĩ học khiến Anh Thư và Anh Duy không khỏi lo lắng nhưng cũng vì thế cặp này có nhiều thời gian bày tỏ tình cảm…

-Thư, lên xe Duy chở về nè!!

-Ok.. cảm ơn Duy nhiều

Hai con người ngồi trên xe, không ai nói 1 câu nào cả, chỉ lặng lặng nhìn nhau..

Anh Duy cảm thấy người con gái bên cạnh anh thật sự đem đến hạnh phúc cho anh. Anh không thể để thứ hạnh phúc này rời xa anh được. Trong đầu Duy đang toan tính điều gì…

Bảo hân đã khỏe hẵn, cùng lúc đó công ty của Quốc Huy có việc nên cô dành tự về nhà vậy. Trên con đường quen thuộc thường ngày, gió thổi xào xác những tán cây. Trước mắt cô là hình ảnh 1 người con trai trạc tuổi cô nằm bên lề đường…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.