Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao

Chương 17



Một buổi sáng nọ, khoảng một tháng sau chuyến đi Amsterdam, tôi lái xe đến nhà Gus. Ba mẹ anh cho tôi biết anh vẫn đang ngủ ở dưới hầm. Tôi đi xuống, gõ mạnh cửa tầng hầm trước khi bước vào, “Anh Gus ơi?”

Tôi nghe anh lẩm bẩm một thứ ngôn ngữ nào đó do anh tự sáng tạo ra. Anh tè dầm khắp giường. Thật dễ sợ. Tôi thậm chí không thể nhìn anh. Thật vậy đó! Tôi chỉ biết gọi ba mẹ anh xuống, rồi bỏ đi lên lầu trong khi họ lau dọn cho anh.

Khi tôi quay trở xuống, anh đã thoát khỏi trạng thái mê ngủ, từ từ tỉnh dậy đón chào một ngày đau đớn khác. Tôi chồng gối lên để cùng chơi trò Chống phiến loạn với anh trên tấm nệm trần vì ba mẹ anh đã dọn dẹp ga phủ giường. Nhưng anh quá mệt mỏi và thiếu tập trung đến nỗi anh chơi cũng dở tệ như tôi vậy. Cứ khoảng năm phút là cả hai đứa đều bị chết. Cũng chẳng phải kiểu chết anh hùng mã thượng gì cho cam, toàn là chết do sơ suất vớ vẩn.

Tôi không nói gì với anh. Tôi chỉ muốn anh quên rằng tôi đã có mặt ở đó và hy vọng anh không nhớ tôi đã thấy anh chàng tôi yêu nằm ngọ nguậy trong vũng nước tè của chính mình. Tôi cứ ôm ấp hy vọng rằng anh sẽ nhìn qua tôi và hỏi: “Ồ, Hazel Grace. Sao em lại ở đây?”

Nhưng xui là anh nhớ. “Cứ mỗi phút trôi qua là anh lại càng nhận thức sâu sắc hơn ý nghĩa của từ mất thể diện,” cuối cùng anh cũng lên tiếng.

“Em cũng từng đái dầm mà anh. Tin em đi, chuyện đó chẳng có gì to tát cả.”

“Em cũng từng,” anh nói và sau đó hít một hơi thật sâu, “gọi anh là Augustus”.

“Em biết đấy,” một lúc sau anh nói, “nghe hơi trẻ con, nhưng anh luôn nghĩ cáo phó của mình sẽ được đăng trên tất cả các báo, rằng anh có một câu chuyện đáng nói. Bí mật đó nha, anh luôn ngờ rằng mình là người đặc biệt.”

“Thì anh đặc biệt mà,” tôi khẳng định.

“Nói thế nhưng em vẫn hiểu anh định nói gì mà,” anh bảo.

Tôi biết anh định nói gì, chỉ là tôi không đồng ý. “Em chẳng thiết tha chuyện tờ New York Times có đăng cáo phó cho em hay không, em chỉ muốn chính anh viết điếu văn cho em thôi,” tôi nói với anh. “Anh bảo anh không đặc biệt vì thế giới này không ai biết đến anh, nhưng nói vậy là động chạm đến em đó. Vì em biết rõ anh mà.”

“Anh không nghĩ anh sẽ sống được đến lúc viết cáo phó cho em,” anh nói thay vì xin lỗi.

Tôi quá thất vọng với anh. “Em cũng hy vọng tình cảm của em là đủ đối với anh, nhưng không bao giờ có thể như thế. Tình yêu này không bao giờ là đủ đối với anh. Nhưng đó là tất cả những gì anh có thể có. Anh có em, có gia đình, và cả thế giới này. Đây là cuộc sống của anh. Em xin lỗi nếu nó chẳng ra gì. Nhưng anh sẽ không phải là người đàn ông đầu tiên đặt chân lên sao Hỏa, anh cũng sẽ không phải là một ngôi sao bóng rổ NBA hay săn lùng bọn Đức Quốc xã. Ý em là anh hãy nhìn lại chính mình đi anh Gus.” Anh không đáp lời tôi. “Em không có ý–” tôi vừa định nói thì anh cắt ngang.

“Ừ, ý em là vậy mà!” Tôi định xin lỗi thì anh nói tiếp, “Đừng, anh xin lỗi. Em nói đúng. Chúng ta chơi tiếp đi.”

Thế là chúng tôi chỉ chăm chú chơi điện tử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.